Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 57

Chương 57:

 

    Sau hôn lễ của Tống Dương và Lư Tuấn, chẳng mấy chốc là ngày mùng mười tháng mười, hôm nay bắt đầu từ sáng sớm, Chu gia đã tràn ngập không khí náo nhiệt.

    Tô Thành và Chu Duệ dậy từ sớm, hôm qua người của công ty tổ chức tiệc cưới đã đến sắp xếp trang hoàng ở phòng khách và khu vườn nhỏ phía sau biệt thự Chu gia, mặc dù hôm nay khách mời không nhiều, nhưng  tất cả bọn họ đều có quan hệ tốt với Chu gia hoặc là đối tác của công ty Chu thị, bạn bè của Tô Thành, nhưng bạn bè của Tô Thành không nhiều, chỉ có hai người bạn tốt nhất là Tào Kiện và Trình Hàm Chương, Tào Kiện thì ở đây, cậu ấy đến cùng với bạn gái Tư Tư, còn Trình Hàm Chương thì Tô Thành có gọi điện, cậu ta nói mình không sắp xếp được thời gian, cho nên sẽ không đến! Tô Thành nghe vậy có chút tiếc nuối! Còn lại là một số đồng nghiệp có quan hệ tốt chỗ công ty Tô Thành làm, mọi người sẽ đến tham gia ngày hôm nay.

    Sáng nay khi tỉnh dậy, Tô Thành và Chu Duệ được chuyên gia trang lăn qua lộn lại cả buổi, may mắn là hai ông lớn Tô Thành và Chu Duệ mỗi ngày đều ăn đồ ăn chứa đầy linh khí trong không gian, làn da đặc biệt đẹp, cho nên không cần trang điểm nhiều, cũng không tốn nhiều thời gian, chỉ tạo kiểu tóc một chút, mặc một bộ y phục đặt may thủ công, vai rộng, eo thon, chân dài, dáng người Chu Duệ nhìn rất chuẩn, dáng người mảnh mai tuấn tú của anh ẩn dưới bộ âu phục màu đen. Tô Thành cũng không thua kém, dáng người cậu cũng rất đẹp, thấp hơn Chu Duệ mấy cm, bộ âu phục trắng tinh làm nổi bật khí chất ôn nhu của cậu, mặt mày đẹp như tranh vẽ, đứng cùng Chu Duệ quả thật là xứng đôi vừa lứa. Hai chuyên viên trang điểm nhìn mà cảm thán không thôi, bọn họ chạy theo hỏi Tô Thành dùng mỹ phẩm dưỡng da hiệu gì, hai người bọn họ cái gì cũng đều dùng qua rồi, làm sao mà da dẻ càng ngày càng xấu?! Tô Thành có chút ngượng ngùng, hai chuyên gia trang điểm đều là những cô gái tầm hai mươi tuổi, cả hai đều có đủ thứ chăm sóc da, bọn họ không dám hỏi Chu Duệ nghiêm túc, vậy nên Tô Thành trở thành đối tượng bị bọn họ dây dưa! Vậy nhưng cậu chỉ nói, nên ăn nhiều trái cây và rau quả, đi ngủ sớm và dậy sớm….

    Trang điểm xong, hai người đi ra ngoài phòng khách, trong phòng vô cùng náo nhiệt, Chu lão gia tử ăn mặc chỉnh tề đang kiểm tra xem có thiếu thứ gì không.

    “Đồ uống trong nhà kho đã lấy ra chưa?” Ông lão chống gậy đi dạo trong phòng khách, hỏi.

    “Dạ hôm qua mới mang ra! Rượu nho, rượu mơ, rượu táo, rượu trắng đều có hết rồi!” Chu Đan quay lại đáp.

    “Ừ.” Ông lão gật đầu, những thứ này đều do Chu lão gia tử và Tô Thành cùng ủ, dùng hoa quả và ngũ cốc sản xuất trong không gian, mày mò rất lâu, hôm qua mới đào ra từ trong không gian.

    “Hoa quả không được cắt, chờ khách đến rồi mới cắt ra phục vụ, nếu không sẽ không tươi!” Chu lão gia tử chỉ đạo.

    “Dạ, ngài yên tâm!” Chu Đan cười đáp.

    “Được rồi, đi đi, lát nữa ông nghĩ ra cái gì lại hỏi tiếp!” Ông lão thấy cũng sắp xong, phất phất tay, để Chu Đan đi làm việc của mình.

    Chu Đan thấy ông không còn gì để nói, cô đáp lại một tiếng rồi quay vào bếp.

    Lúc này Tô Thành, Chu Duệ cùng với Chu Tiểu Hạo cũng từ trên lầu đi xuống, hôm nay nhóc con cũng mặc tây trang, thì ra sau khi Tô Thành và Chu Duệ mặc xong quần áo, cũng mặc cho Chu Tiểu Hạo một bộ tây trang được đặt may, hôm nay nhóc con là người đưa nhẫn.

    Khoảng bốn giờ chiều, khách khứa đã đến đông đủ, phòng khách và hoa viên của biệt thự Chu gia chật ních người trò chuyện, không thiếu rượu ngon, đồ ăn ngon và mỹ nữ.

    “Nghiên Nhi, uống nhiều loại rượu như vậy, cẩn thận say đó!” Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, mặc một bộ váy dài màu đen, nhận lấy ly rượu từ tay một mỹ nữ khác mặc váy hồng nhạt.

    “Chị, không sao, em không say!” Thừa lúc chị mình không chú ý, mỹ nhân váy hồng nhạt cầm lại ly rượu cam thơm ngon, hớp một ngụm.

    “Không biết từ đâu mà Chu gia có được loại rượu này, thật là ngon!” Mỹ nhân váy hồng nhạt vừa uống vừa mê hoặc nói với tỷ tỷ.

    “Em quản người ta lấy từ đâu làm chi, cẩn thận uống ít thôi! Chút nữa say bí tỉ, về nhà xem mẹ mắng em thế nào!” Chị gái mặc váy đen quét đất tức giận mắng cô em gái nghiện rượu.

    “Ài, không phải còn có chị sao? Chắc chắn chị sẽ không để mặc em đâu, đúng không?” Cô gái mặc váy hồng nhạt mở to hai mắt, kéo lấy cánh tay cô chị mặc váy dài màu đen, bắt đầu hành động như một đứa trẻ, còn khẽ nấc nhẹ một tiếng.

    “Em!” Mỹ nhân mặc váy dài màu đen chấm đất không còn cách nào khác, đành phải mặc kệ em gái mình quấn lấy, chỉ có thể đứng bên trông chừng, không cho cô nàng uống nhiều.

    Rất nhanh đã đến năm giờ, người chủ trì nghi lễ được mời đứng trên sân khấu tuyên bố hôn lễ chính thức bắt đầu, người chủ trì buổi lễ rất giỏi ăn nói, thu hút sự chú ý của tất cả quan khách có mặt tại hiện trường, đám cưới chính thức bắt đầu.

    Người chủ lễ thường theo thông lệ, kể lại quá trình làm quen và hẹn hò giữa cô dâu và chú rể, nhưng ngày nay nó đã trở thành quá trình làm quen và hẹn hò giữa hai chú rể, bước tiếp theo là mời Tô Thành và Chu Duệ lên sân khấu.

    Hai người trao nhẫn mà Chu Tiểu Hạo đã đưa cho bọn họ trước mặt tất cả quan khách, đó là một đôi nhẫn ngọc màu trắng cực phẩm, Tô Thành tìm được từ chỗ linh tuyền rồi điêu khắc theo kích thước ngón tay đeo nhẫn của hai người. Nhẫn ngọc do chính tay cậu chạm khắc, đơn giản mà tao nhã, không có hoa văn gì khác, chỉ là hai chiếc nhẫn tròn đơn giản, bên trong nhẫn khắc tên của hai người.

    Nhưng mà, khi nói về lời thề trong hôn nhân, Chu Duệ lại không làm theo đoạn văn công ty tổ chức tiệc cưới đã chuẩn bị cho bọn họ mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Tô Thành nói: “Tô Thành, em có nguyện ý cùng anh trải qua quãng đời còn lại không??”

    Tô Thành bị ánh mắt Chu Duệ nhìn chăm chú, như bị ánh mắt đó áp đảo, bất luận thế nào cũng không thoát ra được tình cảm mãnh liệt trong đôi mắt đó, lúc này trái tim Tô Thành đập mạnh không ngừng, Tô Thành không dám mở miệng, sợ mình vừa mở miệng ra trái tim sẽ đập thình thịch nhảy ra ngoài mất!

    Hình như chỉ mới vừa qua có mấy giây, lại như dài cả mấy chục năm, rốt cuộc tim đập loạn xạ của Tô Thành cũng bình tĩnh trở lại, cậu mở miệng nói ra ba chữ: “Em nguyện ý! “

    Chu Duệ nghe được ba chữ này, khóe miệng không khỏi nhếch lên, không thèm để ý Chu Tiểu Hạo đang nhìn, ôm Tô Thành vào lòng hôn lên đôi môi đỏ vừa thốt ra câu nói làm cho nhịp tim mình tăng nhanh kia.

    Người trên sân khấu hôn nhau, người dưới khán đài vỗ tay nhiệt liệt, chỉ có Chu Tiểu Hạo bận len lén nhìn qua kẽ tay, hai bàn tay nhỏ bé đang bận che mắt, không có thời gian vỗ tay, Chu lão gia tử nhìn hai người trên sân khấu và mỉm cười hài lòng!

    Sau khi trao nhẫn, trao lời thề ước và trao nụ hôn cho nhau, người chủ trì hôn lễ chọc ghẹo hai chú rể trên sân khấu vài câu mới tuyên bố bắt đầu tiệc chiêu đãi.

    Lúc này Tô Thành và Chu Duệ trở về phòng ngủ, hai người đều muốn thay y phục, sau đó đi ra ngoài chúc rượu.

    Chu Duệ nắm chặt tay Tô Thành, nhìn bước chân của bọn họ vừa bình tĩnh vừa háo hức, khi vào phòng ngủ, Tô Thành thả tay Chu Duệ ra, trái tim cậu vẫn không ngừng vì cảnh tượng vừa rồi mà đập liên hồi, Tô Thành nghĩ có khi mọi người cũng có thể nghe thấy được nhịp tim của mình.

    Đẩy cửa phòng ngủ ra, Chu Duệ còn chưa bật đèn đã kéo Tô Thành theo sau vào cửa, anh đóng cửa lại, chỉ có ánh sáng tản mát từ bên ngoài chiếu vào, căn phòng mơ mơ hồ hồ.

    Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, nhưng trong phòng chỉ có tiếng hít thở của hai người, khác biệt rất lớn, phòng ngủ có vẻ yên tĩnh, Tô Thành và Chu Duệ nhìn nhau, cảm thấy không khí xung quanh dường như đang nóng lên, mặc dù bọn họ đang bật điều hòa, nhưng bọn họ lại không cảm thấy mát được chút nào, chỉ thấy khắp người nóng bừng!

    Trong phòng mờ tối, chỉ có tia sáng lóe lên trong mắt Chu Duệ, Tô Thành không cách nào dời mắt khỏi tầm mắt anh, cậu như bị ánh mắt của Chu Duệ hấp dẫn vậy, hai người chỉ yên lặng nhìn nhau.

    Không biết từ lúc nào, cũng không biết ai cử động trước, hơi thở dồn dập và ái muội, môi chạm vào môi, hai người ôm chặt lây nhau, như muốn hòa vào làm một, châm ngòi dục vọng cuồng nhiệt giữa hai người.

        Bộ lễ phục đặt may từ nước ngoài suýt chút nữa đã bị hai người làm hỏng, khuy áo bị xé ra, ném xuống đất, bị giẫm đạp mấy lần, áo không còn phẳng phiu như trước, khắp nơi đều có nếp nhăn, đặc biệt là áo của Tô Thành chỉ còn một khuy trước ngực, bên vai phải, ngực trước và bụng dưới đều lộ ra ngoài.

    “Cốc cốc cốc!” Thấy bầu không khí giữa hai người sắp không thể khống chế được, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, giọng Chu Tiểu Hạo từ ngoài cửa truyền vào: “Ba, Tô Tô, hai người thay quần áo xong chưa? Ông nói đã đến lúc nâng cốc chúc mừng rồi!”

    Vừa nói bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo vừa gõ cửa, rõ ràng là định không bỏ cuộc nếu không có tiếng trả lời!

    Chu Duệ bực bội dừng lại, tựa đầu vào vai Tô Thành, bóng đèn nhỏ này thật là!

    Tô Thành cảm giác được trên người Chu Duệ oán khí ngập trời, cậu cúi đầu cười khẽ, động động cơ thân, ra hiệu Chu Duệ mau đứng dậy, đừng đè mình xuống nữa!

    “Còn chưa thay quần áo xong!” Tô Thành nhẹ giọng nói.

    Chu Duệ ngẩng đầu, hung hăng cắn môi Tô Thành một cái, mập mờ nói: “Đợi đến tối!”

    Nói xong liền hét lớn với Chu Tiểu Hạo còn đang gõ cửa: “Sẽ tới ngay! Thay quần áo xong ra ngoài liền!”

    Chu Tiểu Hạo ở ngoài cửa nghe thấy câu trả lời liền ngoan ngoãn đồng ý, sau đó liền nghe thấy tiếng bước chân của bạn nhỏ đi xuống lầu.

    Trong phòng ngủ, Tô Thành và Chu Duệ vội vàng thay một bộ quần áo khác, là Hán Phục đặt may ở trong nước, hán phục màu đỏ tươi, đó là trang phục chú rể, hai người sau khi mặc vào cũng rất có phong phạm cổ trang.

    Tô Thành và Chu Duệ lại đi xuống, khách nhân đều đã uống say, may mắn hôm nay là tiệc đứng, không cần nâng ly chúc rượu từng bàn, nhưng cũng phải đến kính rượu các vị trưởng lão. Những người lớn tuổi thì không sao, có thành ý là được. Điều đáng sợ nhất là đồng nghiệp và bạn bè của bạn, những người này đến đây với mục đích chuốc say hai người, đặc biệt là chú rể, hôm nay đừng cố gắng trốn vì chắc chắn không thoát được.

    Đang nâng cốc, Tô Thành phát hiện có điều bất ngờ, Trình Hàm Chương không biết lúc nào đã đến, Tô Thành và Chu Duệ đã uống hai ly, phát hiện người này đang nói chuyện phiếm với Tào Kiện. Tô Thành và Chu Duệ cung kính dâng rượu các vị trưởng lão thì hai người bước lên trước.

    “Này, Tô Thành, có bất ngờ gì không?” Tào Kiện vỗ vai Trình Hàm Chương, cười với Tô Thành.

    “Đương nhiên là bất ngờ! Trình Hàm Chương, không phải cậu nói có chuyện không thể đến sao?” Tô Thành vô cùng vui vẻ, dù sao hôm nay cũng là ngày trọng đại trong đời, người bạn tốt này của cậu đã lặn lội đường xa đến chúc mừng, cậu không hạnh phúc sao được!

    “Đây không phải là muốn tạo bất ngờ cho cậu sao? Tào Kiện và tôi đã thương lượng rồi, nhưng hôm nay máy bay đến muộn, tôi vừa đến thì tiệc cũng bắt đầu rồi, vậy cho nên không chào hỏi cậu được!” Trình Hàm Chương cười giải thích.

    “Được rồi, hai người đứng là, làm hại tôi buồn một hồi lâu! Thì ra giữa hai người đã thương lượng với nhau rồi!” Tô Thành vỗ mạnh vào vai Trình Hàm Chương.

    “Hừ, hai người định tự phạt bao nhiêu chén?” Tô Thành nhếch miệng cười.

    “Quên tự phạt đi, không bằng hôm nay tôi đi chắn rượu cho cậu?!” Tào Kiện cầu xin tha thứ!

    “Được, vì thành ý của hai người, hôm nay tôi sẽ để hai người chắn rượu xem chư chuộc lỗi!” Tô Thành làm bộ đại nhân đại lượng.

    Nói xong, ba người bạn đại học cũ nhìn nhau cười to, sự kỳ lạ lúc đầu cũng biến mất!

    Cũng may hôm nay có Tống Dương và Lư Tuấn, Tào Kiện và Trình Hàm Chương đến chắn rượu, bốn người đi theo Tô Thành và Chu Duệ. Tô Thành nấu rượu bằng hoa quả và ngũ cốc trồng trong không gian, không chỉ có lợi cho cơ thể mà còn uống rất ngon, ngay cả khi say cũng không cần phải lo lắng sẽ bị cơn đau đầu hành hạ vào ngày hôm sau, thay vào đó, sẽ cảm thấy vô cùng sảng khoái. Đến cuối cùng tất cả mọi người đều nằm rạp hết, tiệc cưới vô cùng náo nhiệt!

    Cuối cùng cũng xong xuôi, Tô Thành ôm Chu Duệ đến gần phòng ngủ, hôm nay Tô Thành uống ít rượu nên có thể đứng thẳng người, đầu óc còn tỉnh táo, Chu Duệ bị một đám công tử chuốc cho say mèm. Hôm nay có đối tác, bạn bè, còn có nhân viên nhiều năm trong công ty, ép anh uống không ít, nhưng sau khi hai người vào phòng ngủ, Chu Duệ lập tức tỉnh táo như bình thường, Tô Thành cũng không thấy kinh ngạc chút nào, chỉ pha một ly nước mật ong cho anh.

    Chu Duệ lấy cốc nước, ngửa đầu uống cạn, thở phào nhẹ nhõm, “Cũng may chiêu giả vờ say của anh còn có tác dụng, nếu không hôm nay chắc bí tỉ luôn rồi!”

    “Anh không sợ bị bọn họ phát hiện à, cẩn thận sẽ bị phát hiện đó, sau này tuyệt đối đừng dùng cách này nữa!” Tô Thành cầm lấy ly nước Chu Duệ uống xong, xoay người đặt lên bàn đầu giường.

    “Hôm nay anh uống hơi nhiều, chẳng qua tửu lượng của anh tốt thôi, nếu không đã ngất đi từ lâu rồi! Bọn họ sẽ không nghi ngờ đâu!” Chu Duệ đắc ý nói.

    Hai người lặng lẽ ôm nhau, Chu Duệ đột nhiên xúc động nói: “Từ nay về sau chúng ta sẽ ở bên nhau trọn đời! Tô Thành, ở bên anh đến già nhé!”

    Nghe những lời này, Tô Thành chợt nhớ tới kiếp trước mình chết trẻ, lưu lạc cô độc mấy chục năm, sau này gặp được Hắc Bảo mới tốt hơn một chút, kiếp trước cậu quá đáng thương, cho nên kiếp này ông trời đã bù đắp hạnh phúc cho câu. Tô Thành không nói gì, chỉ ôm lại Chu Duệ càng chặt hơn để biểu đạt tâm tình của mình.

Hết chương 57.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 57

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên