Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 59

Chương 59: Phiên ngoại 2: Lý Hủy.

 

Lý Hủy sinh ra ở nông thôn, trong nhà có ba cô con gái và một con trai, cô là con gái thứ ba, dưới cô còn có một em trai cha mẹ cầu nửa đời mới có, đó là vì ở nông thôn vẫn còn tập tục trọng nam khinh nữ, nhà nào không có con trai sẽ bị người ta xem thường, sẽ xem như tuyệt hậu.

Cũng vì vậy mà cha mẹ cô mới sinh bốn đứa con, đến cuối cùng cũng có được đứa con trai như mong muốn của bọn họ, khi đó mới thôi không sinh thêm nữa. Thế cho nên, em trai cô luôn là trung tâm của cả nhà, được cha mẹ yêu thương, còn ba đứa con gái sinh trước đó thì không coi ra gì.

Từ nhỏ Lý Hủy đã hiểu rất rõ tình hình, nhưng cô không cam lòng, chuyện gì cô cũng háo thắng muốn tranh đoạt, ở trong nhà tranh với em trai, tranh giành sự yêu thương của cha mẹ, cô muốn được yêu thương nên cũng chỉ có thể tranh từ những mặt khác.

Hai chị gái của Lý Hủy không có tính cách như cô, lại lớn tuổi hơn cô và em trai, vậy nên lúc nào họ cũng nhường nhịn Lý Hủy và em trai, nhưng trong lòng Lý Hủy vẫn luôn cảm thấy không phục. Cùng một cha mẹ sinh ra, dựa vào cái gì mà em trai lại chiếm hết mọi yêu thương trong nhà! Bất quá khác nhau giới tính mà thôi, tại sao cô cái gì cũng phải nhường nhịn em trai? Từ cái ăn đến cái mặc, trước nay cô chưa bao giờ được phép chọn trước, cô không cam lòng!

Vậy cho nên, làm gì Lý Hủy cũng đều phải giỏi, phải mạnh, đặc biệt là ở phương diện học tập, hai chị gái của cô đã sớm bị ba mẹ cho nghỉ học vì trong nhà khó khăn, ở nhà phụ giúp công việc nhà nông với cha mẹ, khi đến tuổi lấy chồng thì sẽ có người đến mai mối, sau đó gả cho một anh nông dân nào đó, cả đời sẽ sống như cha mẹ! Mà em trai cô vì bị cha mẹ chiều quá sinh hư, cũng không chịu khó học hành, cả ngày trốn học đi chơi, không có chí tiến thủ, lần nào thi cử cũng ôm trứng vịt về nhà.

Nhưng cô không giống vậy, vốn dĩ cha mẹ Lý Hủy muốn cô thôi học ở nhà làm ruộng, nhưng thành tích trong trường của Lý Hủy rất cao, lần nào thi cử cũng đứng nhất. Hơn nữa, sau khi biết ý tưởng của cha mẹ, cô cũng làm ầm ĩ không đồng ý, trong lòng cô nghĩ, cô không giống hai chị của mình, sẽ không nghe lời như hai người đó, cô nhớ rất rõ những gì thầy giáo đã dạy, “Chỉ có chăm chỉ học hành mới có thể bước ra thế giới bên ngoài!”

Lý Hủy không biết thế giới bên ngoài như thế nào, nhưng cô muốn ra ngoài xem, cô không muốn như cha mẹ mình, không muốn sống cuộc sống mơ mơ hồ hồ, quanh năm suốt tháng trồng trọt chăn nuôi, cô muốn đến thành phố lớn.

Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ của thầy cô trong trường, Lý Hủy vẫn được tiếp tục đi học như ý nguyện, dù cha mẹ có chút bất công, nhưng đứa nào cũng là con mình đẻ ra, cũng không làm gì quá mức. Nếu Lý Hủy học được, thầy cô cũng nói cô có tiền đồ, vậy nên cô được đi học chứ không bị bắt nghỉ ở nhà như hai chị của mình.

Lý Hủy tiếp tục cố gắng, em trai cô học đến cấp hai thì không chịu đi học nữa, sống chết gì cũng phải nghĩ học, mà Lý Hủy thì năm nào cũng cầm giấy khen hạng nhất về nhà.

Cứ như vậy, Lý Hủy thi vào trường đại học mình mong muốn, hơn nữa lúc học cấp ba đã xác định yêu đương với một nam sinh vừa giỏi vừa tốt cùng trường.

Lý Hủy kiêu ngạo bước chân vào trường đại học, sau khi vào đại học rồi lại vỡ mộng, lại tự ti, ở vùng quê nhỏ bé cô là niềm tự hào của mọi người, đến thành phố lớn cô chỉ là một cô gái nông thôn chưa trải sự đời. Cô không có quần áo đẹp, không có nhiều tiền tiêu vặt, chưa trải nghiệm những gì mới lạ chốn thị thành, cô không có gì ngoài một người bạn trai, nhưng người đó lại không phải phú nhị đại, không có tiền cung phụng cho cô tiêu xài, thậm chí sau này người bạn trai đó còn vứt bỏ cô vì một cô gái thành phố khác.

Cô gái kia không học giỏi như cô, không lớn lên xinh đẹp như cô, cô ta chỉ có ba mẹ ở thành phố mà thôi. Chỉ như vậy thôi mà khiến bạn trai vứt bỏ cô, cô không cam lòng.

Sau khi chia tay, dường như cô cũng bắt đầu thông minh hơn, hiểu rõ hơn một số chuyện. Cô bắt đầu thường xuyên tìm kiếm bạn trai, những người này ai cũng đều có điều kiện, nhà có tiền hoặc cha mẹ làm trong cơ quan đơn vị nào đó. Nhưng mà, những người này có bạn quái chủ yếu là chỉ muốn chiếm chút tiện nghi, còn về việc cưới hỏi thì không nghĩ đến, bọn họ sẽ tìm một cô gái có điều kiện gia đình tương ứng với mình để cưới, không bao giờ cưới cô.

Khi cô hiểu được đạo lý này thì đã sắp tốt nghiệp, lúc cô đang không biết phải làm sao thì Tô Thành xuất hiện, cậu giống như ánh sáng chiếu xuống cuộc đời tăm tối của cô vậy. Điều kiện gia đình Tô Thành rất tốt, lớn lên cũng đẹp trai, thậm chí cha mẹ đều đã qua đời, đó là cơ hội tốt để cô tiếp cận.

Nhưng mà, Lý Hủy không ngờ, mình phí công theo đuổi Tô Thành, đến cuối cùng lại phát hiện cậu ta là gay, mà bạn trai cậu ta lại là một người đàn ông thành thục, vừa có tiền vừa có thế.

Cuối cùng, Lý Hủy cũng không biết mình nghĩ như thế nào, không biết mình muốn gả cho Tô Thành hay ghen ghét Tô Thành, thế cho nên cô mới làm chuyện ngu ngốc để bại lộ bản thân mình, bị người phụ nữ điên cuồng kia uy hiếp, đến cuối cùng ngay cả trường học cũng không thể tới, chỉ có thể chuyển trường.

Đến cuối cùng, cô được một cuộc điện thoại làm cho bừng tỉnh, cô nghe điện thoại xong sợ muốn vỡ mật, cô sợ chết! Sợ vô cùng! Chết đi rồi thì cái gì cũng không có! Vậy cho nên cô chọn bỏ chạy, nếu đã không sống được trong thành phố này nữa thì cô sẽ rời đi, không bao giờ quay lại nữa.

Toàn văn hoàn.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 59

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên