Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 7

Chương 07: Ngày Đầu Tiên Đi Học Trở Lại…….

    Ngày 5 tháng 9, 6 giờ 30 phút sáng, Tô Thành bị đồng hồ báo thức đánh thức, cậu thức dậy tắm rửa, hái một quả cà chua và dưa leo trong không gian, chiên một quả trứng, tất nhiên trứng đó cũng là do gà nuôi trong không gian đẻ ra. Cậu làm một cái Sandwich đơn giản cho bữa sáng.

    Canh gà hầm hôm qua còn lại, cậu lấy ra hâm nóng đưa cho Hắc Bảo, dù sao thì nó cũng không thể uống sữa mỗi ngày.

    Bảo Hắc không biết chuyện gì đang xảy ra, từ khi nó và Tô Thành trở về cuộc sống hiện tại, kích thước của nó hầu như không thay đổi, không giống trước đây lớn nhanh như thổi, bây giờ bộ dạng nó vẫn là một con mèo con, nhưng thông minh hơn trước kia nhiều, vậy nên Tô Thành cũng không lo lắng nhiều.

    Ăn sáng xong là vừa đến 7 giờ, để Bảo Hắc vào không gian tự chơi, Tô Thành chuẩn bị lên lớp.

    Trường của Tô Thành là một trường đại học văn hóa, không chỉ là trường lớn ở thành phố, mà còn là một trong những trường đại học tốt nhất cả nước, có xe buýt chạy thẳng từ nhà đến trường, Tô Thành đang học ngành quảng cáo truyền thông.

    Tối hôm qua lớp trưởng đã gửi thời khóa biểu vào hộp thư lớp, Tô Thành xem qua chương trình học thì biết, hôm nay 8 giờ sáng có hai tiết về lịch sử quảng cáo ở trong nước và nước ngoài, buổi chiều có bốn tiết, cụ thể là tâm lý quảng cáo và phương tiện quảng cáo.

    Đến lớp học, còn 20 phút nữa mới vào lớp, người đến cũng không nhiều, Tô Thành mở sách giáo khoa ra, định đọc sách trước một chút.

    “Này! Tô Thành! Hôm qua sao không về ký túc xá? Không định ở ký túc xá sao?” Tào Kiện vào lớp, ngồi xuống bên cạnh Tô Thành, hai tay ôm cổ Tô Thành, hỏi.

    Tào Kiện là người phương Bắc, mày rậm mắt to, khuôn mặt chữ điền, tính tình bộc trực, quen sống phóng khoáng, rất ghĩa khí với bạn bè, là một người phương Bắc điển hình, rất hòa đồng với các bạn cùng ký túc xá, đặc biệt là Tô Thành ở trong ký túc xá còn khá nhỏ, được họ chăm sóc rất chu đáo, kiếp trước nghe tin Tô Thành chết, Tào Kiện đã không ngủ nghỉ từ ngàn dặm đường xa chạy đến đây, chỉ để tiễn đưa Tô Thành đi hết đoạn đường cuối cùng, lúc Tô Thành hạ táng, cậu ta đã từng tuyên bố đàn ông chỉ đổ máu không rơi nước mắt, vậy mà hôm đó khóc lóc thảm thiết vô cùng, Tô Thành vẫn còn nhớ như in cảnh tượng đó.

    “Ừm, từ học kỳ này tôi không ở trong trường nữa. Gia đình tôi xảy ra chuyện, từ nay về sau tôi sẽ ở nhà.” Tuy Tô Thành đã không còn đau buồn nhiều nữa, nhưng mỗi khi nghĩ đến cha mẹ, giọng nói của cậu vẫn không kìm được mà bất giác nghẹn lại, đặc biệt là khi đối mặt với Tào Kiện, người có quan hệ tốt với mình, mắt cậu không khỏi đỏ lên.

    “Làm sao vậy? Có gì giúp được không? Cứ nói đi.” Tào Kiện nghe thấy giọng Tô Thành không đúng, vội vàng hạ giọng, quan tâm hỏi.

    Lúc hai người nói chuyện, trong phòng học gần như chật kín người, còn mấy phút nữa mới vào học, Tô Thành kìm chế cảm xúc, nói: “Hết giờ học tôi về ký túc xá sẽ nói cho mọi người biết. “

    Tào Kiện vỗ vai Tô Thành vẻ mặt ủ rũ, cậu ta gật đầu, Tào Kiện vừa gật đầu thì hai người cùng ký túc xá khác cũng đến, bốn người chào nhau rồi ngồi vào lớp, giờ học đã bắt đầu.

    Hai người vừa vào, một người tên là Trình Hàm Chương, một người tên là Vinh Tiến, Trình Hàm Chương người tỉnh G, mày rậm mắt nhỏ, đeo kính cận, lộ ra vẻ thông minh lanh lợi, tính tình rất tốt, rất ôn hòa. Chỉ là vóc dáng cậu ta có hơi lùn so với Tô Thành cao 1 mét 75, Vinh Tiến cao 1 mét 73 và Tào Kiện cao 1 mét 82, Trình Hàm Chương luôn buồn phiền về chiều cao 1mét 68 của mình. Mà Vinh Tiến còn lại là người tỉnh A, thành phố W, cậu ấy là đồng hương với Lý Hủy, cậu ta có khuôn mặt rất bình thường, nói chuyện rất đanh đá, cộc cằn và hơi ích kỷ, may mắn là ba người còn lại trong ký túc xá không so đo với cậu ấy, mọi người rất hòa thuận với nhau, sống chung cùng một ký túc xá cũng không tệ.

    Từ khi tinh thần lực tăng, Tô Thành phát hiện mình hoàn toàn có thể nhớ rõ mọi chuyện, đặc biệt là lúc ở trên lớp, có thể tập trung cao độ, trí nhớ được cải thiện rõ rệt, thậm chí còn không cần ghi chép, nhưng để đề phòng, Tô Thành vẫn lắng nghe giáo viên giảng bài và ghi chép đầy đủ.

    Sau hai tiết học, Vinh Tiến có cuộc tụ hội bạn đồng hương nên về trước, Trình Hàm Chương định đến thư viện nên chào Tô Thành và Tào Kiện rồi mới rời đi, Tô Thành và Tào Kiện thì xuống căng tin ăn cơm rồi về phòng ký túc xá. Đúng vậy, Tô Thành định hôm nay sẽ thu dọn sạch sẽ đồ đạt của mình trong ký túc xá, đợi tối mang về nhà.

    “Xảy ra chuyện gì?” Tào Kiện vừa đóng cửa ký túc xá liền vội vàng hỏi.

    Tô Thành hốc mắt đỏ hoe, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Ba mẹ tôi đi du lịch nước ngoài hồi hè, bị tai nạn máy bay.”

    Tào Kiện sững người ở đó một lúc, mãi một hồi sau mới tỉnh táo lại, cậu ta ôm Tô Thành vỗ vỗ lưng cậu: “Đừng quá đau lòng, cô chú nhất định không muốn cậu quá thương tâm như vậy, về sau nếu có việc gì cứ tìm tôi, anh cậu dù không có tài cán gì, nhưng vẫn có thể giúp cậu một ít việc nhỏ nhặt.”

    Thấy Tô Thành gật đầu lia lịa, Tào Kiện nói: “Nào, tranh thủ trưa mau chóng thu dọn đồ đạt đi, buổi tối anh đưa cậu về, nếu không một mình cậu cũng vác không nổi.”

    “Vậy tốt quá, tôi đang nghĩ không biết làm sao mình mang về hết đồ đây.” Tô Thành híp đôi mắt đỏ, nói, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên. Tô Thành muốn dọn về nhà sống, trước hết là muốn trong nhà có chút hơi người, và thứ hai là vì bây giờ cậu có một không gian, không thể để cho người ta biết được, dù sao ở nhà vẫn tiện hơn.

    Buổi trưa hai người dọn dẹp được rất nhiều đồ, giữa chừng Trình Hàm Chương cũng về, nghe nói Tô Thành không ở lại trường, cũng dọn dẹp giúp cậu một hồi, sau đó ba người cùng nhau lên lớp.

    Sau khi trải nghiệm đầy đủ sự tiện lợi của trí nhớ gặp qua là sẽ không quên, Tô Thành cũng phải thừa nhận cảm giác rất tuyệt, sau này đi học sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    Một buổi chiều trôi qua êm đềm, hơn 5 giờ chiều đã ra khỏi lớp, Trình Hàm Chương và Vinh Tiến định đi ăn cơm, Tào Kiện và Tô Thành trở về ký túc xá, cậu ta nói muốn đưa cậu về nhà.

    Hai người chuyển hành lý từ khu ký túc xá ra cổng trường bắt taxi, trực tiếp đi tới dưới lầu nhà Tô Thành, tòa nhà nơi Tô Thành ở là khu nhà cũ, không có thang máy, chỉ có cầu thang hẹp, căn nhà này được bố mẹ cậu mua khi mới cưới nhau, tính đến nay đã hơn 20 năm, có thể nói Tô Thành sinh ra, tuổi thơ và thời đi học đều trải qua ở đây, vậy nên cậu đối với nơi này rất thân thiết.

    Thân hình Tào Kiện cao lớn, trên vai khoác một túi hành lý, một tay xách một túi khác, đi thẳng lên nhà Tô Thành ở lầu sáu, Tô Thành cũng xách hai túi hành lý đi theo sau, nhưng hai túi đó nhỏ hơn rất nhiều.

    Mở cửa, đặt tất cả hành lý vào phòng khách, Tô Thành và Tào Kiện ngồi xuống sô pha, thở hồng hộc.

    “Để cảm ơn anh đã giúp, hôm nay tôi quyết định nấu một bữa thật ngon cho anh.” Tô Thành cười thật tươi nói với Tào Kiện.

    Tào Kiện nghe vậy, kinh ngạc hỏi: “Chúng ta ở chung một năm rồi, còn không biết cậu nấu ăn được đó! Được, hôm nay anh đây nếm thử tài nghệ của cậu.”

    “Được, vậy đợi lát đi.” Tô Thành nói xong thì đứng dậy đi về phía phòng bếp: “Đúng rồi, cốc ở tầng dưới của bàn trà, nếu anh khát có thể tự rót nước uống.”

    Tô Thành mở tủ lạnh, lấy táo, lê, đào từ mấy ngăn bên trong, đặt lên đĩa trái cây, bưng lên cho Tào Kiện.

    Nhìn nguyên liệu trong tủ lạnh, Tô Thành quyết định làm món dưa chuột thái lát, trứng bác, thịt kho, trong tủ lạnh vẫn còn gà nuôi trong không gian đã sơ chế mấy ngày trước, ừm, một con gà nữa làm món hầm, bốn món là đủ cho hai người.

    Đầu tiên, vo gạo rồi nấu cơm; rửa sạch rồi cắt cà chua đặt sang một bên; đập ba quả trứng vào bát và khuấy đều để đó, sử dụng sau; lấy thịt ba chỉ trong tủ lạnh ra, cho vào lò vi sóng hai phút để rã đông.

    Tranh thủ lúc này chặt gà ra thành miếng nhỏ, cho vào nước vừa đun sôi vừa vớt bọt, sau đó vớt gà ra, cho vào chảo chiên vàng, chiên xong trút hết thịt gà vào nồi áp suất, cho hoa hồi, hành lá, gừng, tỏi và nước tương vào, nêm chút muối rồi đậy nắp lại, bật lửa hầm.

    Lúc này thịt ba chỉ cũng đã rã đông xong, lấy thịt ra cắt thành miếng cỡ quân bài mạt chược, rửa sạch rồi để ráo, ướp với rượu nấu ăn, bắc chảo dầu nóng, dầu nóng rồi cho thịt vào xào cho săn lại, đợi thịt hơi vàng rồi cho thảo quả, hoa hồi, gừng vào xào thơm, cho rượu nấu ăn vào, đảo vài lần, sau đó cho xì dầu đậm, xì dầu nhạt, cho nước vào nồi, thêm muối rồi đậy nắp lại nấu mềm.

    Sau khi làm xong hai món phiền phức nhất thì có thể ăn cơm ngay, sau đó cậu xào cà chua với trứng, thái dưa chuột rồi trộn với gia vị cho vừa ăn.

    Tô Thành làm xong mọi việc, quay đầu lại đã thấy Tào Kiện đứng ở cửa phòng bếp, không biết đã đứng đó bao lâu rồi, còn quên luôn cả nhai quả táo trong miệng, tất nhiên là rất kinh ngạc.

    “Ha ha…..” Tô Thành thấy dáng vẻ phát ngốc của cậu ta thì không nhịn được bật cười: “Không cần phải ngạc nhiên như vậy chứ?”

    Tào Kiện lúc này mới sực tỉnh, giọng điệu như không thể tin được: “WAO! Tô Thành, tay nghề của cậu thật đỉnh. Làm anh đây hoa cả mắt!”

    Tào Kiện khoa trương ôm ngực: “Tô Thành sao cậu không phải con gái chứ? Nếu cậu là con gái, anh đây nhất định sẽ cưới cậu ngay lập tức!”

    Thực ra Tô Thành mới học nấu ăn một thời gian thôi, nhưng vốn cậu có tinh thần lực, trí nhớ tốt, phối hợp với thể chất tốt nên sắp xếp thời gian nấu ăn hợp lý, di chuyển cũng nhanh chóng nên mới đạt được hiệu quả như vậy.

    Tô Thành nghe vậy liền lấy một quả táo trong tủ lạnh ném về phía cậu ta, Tào Kiện chộp lấy cắn một miếng, bước tới cười nịnh nọt: “Anh sai rồi, chỉ đùa thôi mà, tới đây, tới anh đây bồi tội cho cậu.

    Lúc hai người đang nói chuyện, gà trong nồi áp suất và thịt kho trong nồi đã chín, Tô Thành đến bê ra.

   Bày thức ăn ra bàn, Tào Kiện ăn rất nhanh, miệng cũng không hề nhàn rỗi: “Tô Thành, đặt tay nghề này trên người cậu thật đáng tiếc, đặt trên người con gái thì hay hơn! Ngon quá đi!! Chỉ một món trứng xào cà chua thôi mà cậu có thể làm nó ngon như vậy, anh đây phục cậu rồi.”

    Tô Thành trợn mắt tức giận nói với cậu ta: “Ăn mà vẫn không ngậm miệng được hả?! Mau ăn đi!” Kỳ thật trong lòng cậu cũng hiểu được, đây là bởi vì nguyên liệu được trồng trong không gian, linh khí phong phú nên hương vị tươi ngon, làm ra đồ ăn mới ngon như vậy, tay nghề của Tô Thành không quá xuất sắc, ai đã từng đi học thì biết, món ăn trong căn tin của trường chỉ có thể nói là ăn được, còn hương vị thì…. mọi người đều biết điều đó trong lòng mà không nói ra thôi!

    Hai thanh niên sức ăn lớn, hương vị thức ăn cũng ngon, hai người quét sạch hết cả bàn đồ ăn, cuối cùng bốn món cũng chẳng còn sót lại gì, Tô Thành ăn xong thầm nghĩ: May mà vừa nấu xong đã lấy riêng một phần cho Hắc Bảo, nếu không hôm nay Hắc Bảo chết đói mất.

    Sau khi ăn no nê, hai người ngồi trên sô pha nghỉ ngơi, Tào Kiện xung phong rửa bát.

    Thu dọn đồ đạc xong vẫn còn sớm, hai người cùng nhau xem TV một lát rồi Tào Kiện trở lại trường học, Tô Thành cũng không giữ cậu ta ở lại, chỉ xách một túi hoa quả đưa cho cậu ta mang về ký túc xá.

Hết chương 7.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 7

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên