Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 9

Chương 09: Gặp Nhau Trong KTV…..

 

    “A lô? Trình Hàm Chương, chúng tôi đến rồi. Cậu xuống dưới đón bọn tôi đi?” Tô Thành đi tới dưới lầu karaoke, lấy di động ra gọi cho Trình Hàm Chương.

    “Được, tôi xuống ngay, các cậu đợi tôi một chút.” Giọng Trình Hàm Chương từ điện thoại truyền đến, có tiếng cười và tiếng nhạc vang lên từ trong điện thoại, thật náo nhiệt.

    Tô Thành cúp máy nói với Tào Kiện: “Trình Hàm Chương nói sẽ xuống đón chúng ta.”

    “Ừm. Dù sao thì chúng ta cũng đã thi xong. Anh đây đã đặt vé tàu vào tối thứ sáu rồi. Cậu có muốn đến nhà tôi chơi không? Cùng nhau mừng năm mới ở đó rồi ăn bánh bao Đông Bắc chính hiệu nữa?” Gần đây Tào Kiện vẫn đang ra sức mời Tô Thành về nhà mình chơi.

    “Không đi đâu. Nhưng anh phải nhớ mang cho tôi mấy món đặc sản ở đó khi vào học, này, Trình Hàm Chương xuống rồi kìa!” Tô Thành không giỏi từ chối người khác, vậy nên vội vàng chuyển đề tài.

    Quả nhiên, Tào Kiện quay đầu lại, thấy Trình Hàm Chương đã đi ra ngoài, cậu ta đang đứng ở cửa quán bar.

    “Này! Ở đây!” Tào Kiện vẫy tay gọi Trình Hàm Chương.

    Trình Hàm Chương nghe tiếng thì nhìn sang: “Đi! Lên lầu đi! Tôi vẫn đang chờ hai người đó.” Thấy hai người, Trình Hàm Chương cũng vẫy tay, thấy Tô Thành và Tào Kiện đi về phía này, cậu ta quay người dẫn đường .

    “Hôm nay có ai tới?” Tô Thành hỏi.

    “Ký túc xá của chúng ta và ký túc xá nam sinh bên cạnh, còn có mấy nữ sinh khoa nghệ thuật, nhiều sói ít thịt, đợi lát nữa các cậu phải nắm bắt cơ hội đó!” Trình Hàm Chương cười xấu xa nói với Tào Kiện, sau đó quay sang Tô Thành: “Đặc biệt là cậu đó, Tô Thành, vừa rồi tiểu mỹ nhân đã hỏi thăm cậu suốt.”

    Tô Thành vừa định nói gì đó nhưng Trình Hàm Chương đã lên tiếng chào mấy người ở đằng kia: “Chúng ta vào đây, là phòng này.” Nói xong liền đẩy cửa vào.

    Cửa vừa mở ra, tiếng nhạc và tiếng ca chói tai vang lên, Tô Thành thừa dịp mở cửa liếc mắt nhìn vào bên trong, thấy bên trong có khoảng mười người, sáu nữ, năm nam, cộng thêm ba người bọn họ nữa là có mười bốn người, các bạn nam đều biết nhau, đều học cùng lớp. Cậu nhìn lướt qua mấy bạn nữ, thấy được một người đang hát, ba người còn lại ngồi ở trên sô pha, bị che khuất nên nhìn không rõ.

    “Này! Hai người cuối cùng đến rồi!” Trình Hàm Chương vừa lên tiếng, bên kia đã có một cô gái hạ giọng xuống, Trình Hàm Chương gật đầu cảm ơn cô gái: “Xin giới thiệu với các bạn, đây là hai người khác của Tứ Đại Thiên Vương phòng 428 chúng tôi: Tô Thành và Tào Kiện. Đây chính là những chàng hoàng tử đẹp trai trong lòng các nữ sinh trường chúng ta! Các cô gái, hãy nắm bắt cơ hội!”

    Trình Hàm Chương nói xong liền quay đầu đối mặt Tô Thành và Tào Kiện nói: “Nào, để tôi giới thiệu cho cậu một số mỹ nữ của khoa Nghệ thuật.”

    Trình Hàm Chương vừa nói, mấy người ở trong phòng đứng dậy nhìn về phía này, trong đó có một người vừa rồi ngồi trên sô pha, cô gái bị che khuất cũng đứng dậy, cô mặc váy trắng, một đầu tóc dài, ngũ quan thanh tú, khuôn mặt trái xoan, trông như một cô gái ngoan hiền, rất thuần khiết.

    Tô Thành nhìn thấy cô, tim đập thình thịch, mắt lóe lên, cô gái này không ai khác chính là người vợ kiếp trước của cậu: Lý Hủy.

    Tô Thành vốn tưởng rằng nếu không có những tháng ngày buồn bã đó thì đã không gặp được người phụ nữ này, không ngờ chỉ muộn mấy tháng mà thôi, người quen biết thì vẫn sẽ xuất hiện, Tô Thành đã nghĩ đến ngay từ khi mới nhập học, khi cậu gặp người phụ nữ này sẽ có phản ứng như thế nào, có thể là oán hận hoặc là chán ghét, nhưng bây giờ, lần đầu tiên nhìn thấy cô ta kể từ khi sống lại một kiếp, trong lòng Tô Thành lại cảm thấy bình tĩnh đến lạ thường, chỉ xem như đây thực sự là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

    “Người đẹp tóc ngắn này là Lâm Nghiêu, người đẹp khí chất kia là Tống Tuyết, người đẹp dịu dàng này là Chương Vận, người đẹp như ngọc nữ này là Lý Hủy, cô ấy và Vinh Tiến là đồng hương! Hôm nay chúng ta có thể ở tụ tập ở đây, mỹ nữ Lý Hủy có công rất lớn, hai vị này chính là Lý Tư Tư Và Tô Nhã.” Trình Hàm Chương lần lượt giới thiệu bọn họ từ bên trái qua, bây giờ bọn họ đã có thể xem như bước đầu quen biết.

    “Được rồi được rồi! Mọi người cuối cùng cũng tới rồi, cùng nâng cốc hát hò đi!” Người nói chuyện là Triệu Húc Thần ở phòng ký túc xá bên cạnh Tô Thành.

    “Ừ! Cuối cùng thì hai vị cũng đại giá đến rồi, chúng ta bắt đầu đi.” Vinh Tiến có chút âm dương quái khí nói.

    “Tối nay chúng ta tụ họp, nhất định phải vui vẻ! Cuối cùng chúng ta cũng thi xong rồi, nghỉ ngơi đi, hai ngày nữa mọi người sẽ về nhà! Sang năm chúng ta mới có thể gặp lại đó.” Trình Hàm Chương nghe thấy giọng điệu của Vinh Tiến như thế thì vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện.

    “Lại đây! Cùng uống nào!” Tào Kiện không muốn cùng Vinh Tiến chấp nhặt, bước lên trước phụ họa, đi tới bên cái bàn cạnh ghế lô, cầm lấy hai ly rỗng, rót hai ly bia, cậu ta uống cạn một ly, đưa cho Tô Thành một ly.

    Những người khác cũng nâng cốc nhấp một ngụm bia, coi như bắt đầu.

    Tào Kiện kéo Tô Thành tìm một chỗ ngồi xuống, không khí trong phòng lại high trở lại, mười mấy thanh niên nam nữ ai nấy đều đang vui vẻ, ngay cả Tào Kiện cũng thả lỏng, cậu ta cầm mic hát mấy bài, chỉ có Tô Thành là không biết hát, dù sao tuổi tâm trí của cậu cũng đã lớn, chơi không nổi, chỉ ngồi trong góc ăn hoa quả, vừa ăn vừa nhìn bọn họ quậy phá.

    Giữa Lý Hủy và Tô Thành cách một Triệu Húc Thần, bây giờ Triệu Húc Thần đứng lên hát cùng với Lâm Nghiêu một bản tình ca, giữa hai người không còn khoảng cách, lúc Tô Thành vừa bước vào Lý Hủy đã nhận ra cậu. Trong trường cô đã nghe danh cậu, cũng biết cậu được rất nhiều nữ sinh trong trường hâm mộ, vì cậu đẹp trai, tính tình tốt, đối với các bạn nữ rất ga lăng, gia cảnh cũng tốt, nghe nói gia đình cậu đã xảy ra chuyện gì đó trong kỳ nghỉ hè vừa rồi, Lý Hủy đã tìm cơ hội làm quen với cậu, cuộc tụ họp này do Lý Hủy và Vinh Tiến đề nghị, hai người là người cùng thôn, gặp nhau trong một lần họp mặt đồng hương.

    Lúc này Lý Hủy trông trong sáng ngây thơ, nhưng từ khi chia tay Trương Cường đã cặp với mấy người rồi, toàn thuộc dạng nhà giàu có! Mục tiêu lần này của cô là Tô Thành, theo quan điểm của Lý Hủy, loại học sinh ngoan này có thể rất đơn giản, biết đâu cô có thể ở bên cậu cho đến khi tốt nghiệp, cuối cùng sẽ kết hôn, như vậy có thể giải quyết được vấn đề hộ khẩu và nhà cửa. Không phải lo lắng về bất cứ điều gì.

    Tô Thành mới vào đã thấy ánh mắt Lý Hủy lấp lóe, lúc đó cậu cũng đã nhận ra rồi.

    “Cậu không hát sao?” Lý Hủy chủ động nói chuyện với Tô Thành, vẻ mặt tò mò trông vô cùng ngây thơ.

    “Tôi không thích hát, cũng không hát được.” Tô Thành quay đầu, mặt không chút biểu tình nhìn Lý Hủy, theo Tô Thành thì, nếu kiếp trước cậu đã báo thù, vậy thì kiếp này cậu sẽ không muốn cùng Lý Hủy có bất cứ quan hệ gì.

    Lý Hủy làm như không nhìn thấy Tô Thành mặt lạnh, kiên trì tìm đề tài, muốn cùng cậu nói chuyện.

    Tô Thành tránh cũng không thể tránh được, đành nói: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh.”

    Tô Thành đi ra khỏi phòng, hít một hơi thật sâu không khí trong lành bên ngoài, cậu xoay người đi vào toilet.

    Trong phòng, Lý Hủy cúi đầu, vẻ mặt khó coi vô cùng, cô ta hít sâu hai hơi để che giấu đi cảm giác xấu hổ, sau đó mới mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn người khác ca hát ăn uống.

    Tô Thành đứng trước bồn rửa tay trong toilet, nghiêm túc rửa tay, thầm nghĩ, lát sẽ không vào, cứ nhắn tin cho Tào Kiện, bảo mình về trước.

    Sau khi rửa tay xong, Tô Thành định ngẩng đầu lên lau khô tay, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải cánh tay của người ta, bình thường Tô Thành sẽ phát hiện có người ở gần mình trong phạm vi 10 mét, dù sao thì tinh thần lực của cậu cũng không phải thứ chỉ để trang trí, nhưng hôm nay tâm trạng của cậu có chút bất ổn, vừa rồi cậu đang mãi suy nghĩ về điều gì đó, vì vậy nên đã va phải người khác.

    Tô Thành ngửi thấy mùi rượu trên người người đàn ông, lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn anh ta, chỉ cảm thấy người đàn ông này thật cao, thậm chí còn cao hơn mình một cái đầu, sắc mặt tái nhợt, trên người còn có mùi rượu nồng nặc, rõ ràng là uống quá nhiều.

    Người đàn ông hơi say, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo và lịch sự khi biết đụng phải Tô Thành: “Xin lỗi, tôi hơi say nên đi không vững. Cậu không sao chứ?”

    “Không sao, anh có muốn giúp gì không?” Tô Thành lễ phép hỏi.

    Người đàn ông suy nghĩ một chút, có lẽ anh ta cảm thấy mình thực sự không thể ra khỏi nhà vệ sinh, vậy nên đã nói: “Có thể giúp tôi tìm trợ lý Tiền ở phòng 306 được không?”

    Tô Thành gật đầu: “Được, anh đợi ở đây một lát.” Nói xong, Tô Thành thấy anh đã đứng vững vàng bên bồn rửa mặt, liền xoay người đi ra khỏi toilet.

    Lúc Tô Thành cùng trợ Lý Tiền kia trở lại tìm anh thì phát hiện người này đã khá hơn nhiều, anh đang dùng nước lạnh rửa mặt, chắc là muốn cho mình tỉnh táo hơn.

    “Chu tổng, anh không sao chứ?” Trợ lý Tiền nhìn thấy người này thì vội vàng tiến lên đỡ anh.

    “Không sao.” Vị Chu tiên sinh đã trả lời trợ lý Tiền rất ngắn gọn, rồi anh quay đầu lại cảm ơn Tô Thành: “Cám ơn cậu.”

    “Không có gì, đã có người tới đón anh, tôi đi đây.” Thấy mình tìm đúng người, Tô Thành nhân cơ hội cũng chào bọn họ rồi rời đi.

    “Cảm ơn em trai.” Trợ Lý Tiền nói với theo lúc Tô Thành đi từ trong phòng tắm ra.

    “Tiệc tan rồi sao?” Chu tổng hỏi.

    Trợ lý Tiền: “Cũng sắp rồi, anh qua đây sao thông báo với mấy trợ lý kia đến đón người.”

    “Ừ.” Chu tổng gật đầu, xoay người đi ra khỏi nhà vệ sinh trước.

    Lúc này hai người cũng không biết, lần đầu tiên đường vận mệnh của mình giao nhau, sau này sẽ càng quấn quít với nhau hơn.

    Lúc đi ra ngoài quán karaoke, Tô Thành nhắn tin cho Tào Kiện, bảo mình về trước, sau đó ung dung thong thả đi về.

Hết chương 9.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 9

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên