Chương 90: Không Được, Của Tôi
Ninh Lạc nửa ngồi nửa quỳ thẳng đơ trên giường, toàn thân cứng ngắc.
Một vệt đỏ ửng đột ngột xuất hiện trên mặt, sau đó sắc đỏ nhanh chóng lan đến tận mang tai, đôi mắt mèo hơi ươn ướt mở to, mang theo vài phần bối rối, ngượng ngùng.
“Anh… anh nói chuyện đứng đắn chút đi!” Cậu trách móc Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu liếc cậu một cái, ngón tay thon dài trắng nõn nhặt chiếc điện thoại bị ném trên giường lên, dường như không nhịn được mà khẽ bật cười: “Tôi nói chuyện không đứng đắn chỗ nào? Đừng có tùy tiện đổ oan cho người khác.”
Ninh Lạc nghẹn lời, cố gắng nặn ra một câu: “Anh đang lật lọng, đổ ngược lại cho em thì có.”
Lộ Đình Châu bỗng cảm thấy rất hứng thú, hỏi ngược lại: “Không phải em kéo áo tôi à? Không phải em chiếm tiện nghi của tôi à?”
Nhìn khuôn mặt Ninh Lạc càng ngày càng đỏ, ánh mắt anh càng thêm ý vị sâu xa: “Tiểu Lạc, em thích giở trò lưu manh với tôi thế cơ à?”
Lúc này Ninh Lạc cực kỳ đồng cảm với Tả Đằng, ngoài câu “Em không có, em không phải” ra, cậu cũng chẳng nghĩ ra được câu nào khác để phản bác. Tức giận quá, cậu buột miệng thốt lên: “Anh đã nói vậy rồi thì em có trăm cái miệng cũng không cãi lại được.”
Lộ Đình Châu “ừm” một tiếng rồi tiếp lời ngay lập tức: “Đã nói trăm cái miệng, vậy sau này cũng bách bách khẩu khẩu….”
Ninh Lạc phát cáu: “Sau này anh bớt lên mạng đi!”
Lộ Đình Châu nhẹ nhàng đáp: “Thầy Ninh dạy chí phải.”
Ninh Lạc hoàn toàn thất bại, cậu trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu, thấy anh đang khép vạt áo ngủ lại. Khớp ngón tay trắng nõn móc vào đai áo lụa màu đen, quấn đi quấn lại hết vòng này đến vòng khác, hai màu sắc đối lập đến cực hạn, trong căn phòng chỉ có hai người, bỗng cảm thấy có chút quyến rũ khó cưỡng lại được.
Ninh Lạc lúng túng quay mặt đi, không thừa nhận mình bị nhan sắc kia làm cho rung động, cậu ném lại câu “Không chơi nữa, em đi ngủ đây”, rồi chạy về giường mình, lập tức chui tọt vào trong chăn.
Lộ Đình Châu gọi thêm mấy tiếng cũng không thấy cậu động đậy gì, quyết tâm giả chết đến cùng.
Anh hơi nhướng mày, im lặng nhìn chỗ chăn phồng lên vài giây, khẽ cười thành tiếng, sau đó cũng không nói gì thêm, cúi đầu xuống mua năm mươi sản phẩm mà Phương Lộc Dã đã gửi link, điền địa chỉ là đoàn làm phim của Phương Lộc Dã.
【Lộ: Mua cho cậu rồi [ảnh chụp màn hình], trước khi rời đoàn phim mà không dùng hết thì cậu khỏi cần quay về nữa.】
【Phương Lộc Dã: Anh! Anh ruột của em! Anh làm người đi, em là vì muốn tốt cho anh mà!】
Lộ Đình Châu là người có thù tất báo, báo ngay tại chỗ, ngay lập tức, anh lại mua thêm hai mươi phần nữa, sau đó gửi ảnh chụp màn hình cho cậu ta.
Phương Lộc Dã lập tức im bặt, nghẹn ngào ôm hận gõ chữ: 【Anh trai, sao anh biết em thích dùng loại mặt nạ mông này nhất vậy, hehe, cảm ơn anh trai, yêu anh nhiều nhiều.】
Lộ Đình Châu ném điện thoại sang một bên, xem thời gian cũng không còn sớm nữa, đứng dậy tắt đèn đi ngủ.
Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại bóng đèn ngủ màu cam ấm áp mờ ảo, bên ngoài cửa sổ sát đất là tiếng sóng biển rì rào lên xuống, du dương, mênh mông trống trải.
“Ngủ ngon.” Lộ Đình Châu khẽ nói.
Một lúc sau, chỗ chăn phồng lên kia động đậy, giọng nói mơ hồ từ bên trong truyền ra: “Ừm, ngủ ngon.”
……………
Ngày hôm sau, Ninh Lạc bị ánh nắng mặt trời đánh thức.
Giường của cậu là chiếc giường nằm gần cửa sổ sát đất, cậu mơ màng mở mắt ra, đầu tiên là bị ánh nắng chói chang chiếu vào, cậu lấy tay che mắt lại, mãi một lúc lâu sau mới ngồi dậy được, ngáp một cái, bắt đầu nghĩ xem đây là đâu, tại sao mình lại ở đây.
Ký ức vừa mới hồi phục được một nửa, liền nghe thấy tiếng động trong phòng vệ sinh, cậu nhìn theo hướng đó thì bắt gặp ánh mắt của Lộ Đình Châu vừa từ trong phòng vệ sinh đi ra.
“Chào buổi sáng.”
Ninh Lạc đột nhiên nhìn thấy một người sống sờ sờ trước mặt, ngáp được một nửa thì suýt chút nữa đã cắn vào lưỡi mình. Ký ức tối qua nhanh chóng quay trở lại, việc đầu tiên chính là trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu một cái.
Lộ Đình Châu khó hiểu: “Sao thế?”
【Anh còn có mặt mũi hỏi sao thế, sao thế hả? Mới sáng sớm đã bắt đầu làm người rồi à?】
Ninh Lạc trừng trừng mắt nhìn anh, sau đó ánh mắt rơi vào bộ đồ thể thao ngoài trời trên người Lộ Đình Châu.
Rồi không dời đi được nữa.
Phần lớn thời gian Lộ Đình Châu đều mặc áo trắng quần đen, chỉ khác nhau về kiểu dáng và phụ kiện, rất ít khi có phong cách vượt ra khỏi vùng an toàn quen thuộc.
Lần này lại không giống, anh mặc một chiếc áo ba lỗ, để lộ cánh tay với đường nét cơ bắp săn chắc, dáng người thẳng tắp, vai rộng eo thon. Sau đó, ngay trước mặt Ninh Lạc, anh khoác thêm một chiếc áo khoác gió mùa hè màu tối, trông thật gọn gàng, năng động và mạnh mẽ.
Đôi lông mày sắc sảo cùng đôi mắt phượng hẹp dài trông có vẻ sắc bén hơn so với ngày thường, vẻ mặt lạnh nhạt mà thản nhiên, mơ hồ toát lên vẻ lười biếng, hờ hững, không chút để ý.
【Tô Bồi Thịnh! Bộ này đẹp, bộ này hợp!! Phong hậu, phong hậu!! Mau khiêng anh ta về Dưỡng Tâm điện, trẫm muốn chơi trò bịt mắt bắt dê với anh ta!!】
Tiểu nhân trong lòng Ninh Lạc kích động lăn lộn khắp nơi.
Tay kéo khóa áo của Lộ Đình Châu chợt dừng lại, anh gõ nhẹ lên đầu Ninh Lạc một cái: “Dậy đi.”
Ninh Lạc sờ chỗ bị gõ, ngẩng đầu lên nhìn anh không chớp mắt, ánh mắt như dính chặt vào người anh, không hề keo kiệt khen ngợi: “Anh đẹp trai quá đi, Kỳ Tích Lộ Lộ.”
Vẻ mặt Lộ Đình Châu có chút bất ngờ: “Anh còn tưởng em sẽ không thích.”
“Hả? Sao em lại không thích chứ?” Ninh Lạc nghi hoặc.
Lộ Đình Châu lảng tránh câu hỏi của cậu: “Không còn sớm nữa, đi rửa mặt đi.”
Ninh Lạc thật sự không muốn dậy, hôm qua mệt mỏi quá sức, lâu ngày không vận động nên giờ cơ bắp đau nhức. Nhưng lại không thể để các khách mời khác đợi mình, cậu mang theo tâm trạng không tình nguyện đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Nếu không phải sáng sớm nhìn thấy trai đẹp, có thể miễn cưỡng chữa lành tâm hồn bị tổn thương của cậu, thì chắc chắn cậu sẽ phát bệnh mất.
Tám giờ sáng, quả thực chính là nguồn gốc của mọi tội ác giết chết phúc lợi của nhân loại mà!
Ninh Lạc vừa đánh răng vừa nhìn người bên ngoài qua gương, thấy Lộ Đình Châu đang cúi đầu trả lời tin nhắn trong lúc đợi cậu, thỉnh thoảng uống một hai ngụm nước, yết hầu khẽ chuyển động, ánh nắng mặt trời mùa hè rực rỡ chiếu lên lông mày, sống mũi, đôi môi mỏng và cằm của anh.
Dường như cảm nhận được ánh mắt bên này, đôi mắt phượng hẹp dài liếc sang, đáy mắt anh ánh lên tia sáng.
Ninh Lạc lập tức thu hồi ánh mắt, chột dạ đánh răng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Đợi ánh mắt bên kia thu lại, mới thở phào nhẹ nhõm, cắn bàn chải đánh răng, đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo lâu ngày không dùng, bắt đầu nhiệt tình viết lách.
【Quần Đùi Bốc Cháy: Con người khai thác không đến 10% sở thích của bản thân! Kẻ bại hoại đội lốt trí thức thì đã sao, cả người anh ấy chỗ nào cũng hợp gu của tôi! Sao anh ấy có thể đẹp trai như vậy chứ, mặc gì cũng đẹp, không mặc gì lại càng đẹp hơn [thẹn thùng][hôn môi][hôn môi]】
【Quần Đùi Bốc Cháy: Đẹp trai quá, đẹp quá, đẹp quá đi, tôi như nhìn thấy thần linh, xoay tròn 360 độ bay lên thiên đường, dùng đôi mắt to tròn long lanh của mình để chiêm ngưỡng vẻ đẹp không góc chết của chồng, đẹp trai đến mức muốn đập đầu vào tường… Hu hu hu, mọi người biết đấy, tôi từ nhỏ đã không có chồng rồi.】
Có một số người theo dõi cậu nhìn thấy bài đăng.
【Dậy sớm thế? Không phải cậu thức trắng đêm đấy chứ, thầy Quần Đùi?】
【Cứ tưởng cậu bỏ acc rồi, hóa ra cậu vẫn còn dùng tài khoản này à?】
【Trong những ngày không có thầy Quần Đùi, tôi đã học được cách tự tìm niềm vui thay thế.】
【Là Ninh Lạc phải không? ha ha ha ha ha, chúng ta là cùng một loại người, đáng tiếc là Ninh Lạc vẫn chưa điên bằng thầy Quần Đùi.】
Ninh Lạc chọn lọc bỏ qua những bình luận đó.
Fan cứng gì chứ, đến cả ngụy trang của cậu cũng không nhìn ra (chỉ chỉ trỏ trỏ).
【Thầy Quần Đùi, cậu sẽ không yêu đương rồi vứt bỏ bọn tôi đấy chứ?】
Ninh Lạc trả lời bình luận này: 【Ừm… Nếu anh ấy đồng ý để tôi theo đuổi… [mèo con ngậm ngón tay]】
Cư dân mạng vui vẻ trả lời: 【Yên tâm, tôi giúp cậu chắn cho.】
【Tặng cho cậu một nửa thầy Ngũ Bách.】
【Không có gương thì thôi, cậu còn không có nước miếng à? Nhổ ra soi xem mình trông thế nào.】
Ninh Lạc lập tức không thèm đánh răng nữa, hai tay gõ chữ mắng qua mắng lại với cư dân mạng, trình độ sử dụng ngôn ngữ trong nháy mắt lên đến đỉnh cao.
Sau đó, cảnh tượng như tối qua lại tái hiện, điện thoại của Lộ Đình Châu liên tục nhảy ra thông báo tin nhắn, vang lên tiếng ting ting không ngừng.
Anh liếc nhìn tên nhóc đang đứng trước gương không nhúc nhích, mở mục theo dõi đặc biệt của mình ra.
Những dòng văn chương mới nhất của Quần Đùi Bốc Cháy hiện ra.
Lộ Đình Châu nhìn thấy bình luận mà Ninh Lạc trả lời, ngây người một hồi lâu.
Sau đó khóa điện thoại, cảm xúc trong mắt lên xuống không ngừng, thật phức tạp, nhất thời không biết là Ninh Lạc đang nói đùa hay nghiêm túc nữa.
Tâm trạng rối bời, Lộ Đình Châu đứng dậy, mở cửa phòng ngủ, chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí, nhìn thấy Hoắc Lâm Sâm đang đứng dựa vào cửa sổ ở cuối hành lang ngắm cảnh, trong miệng còn ngậm kẹo mút, anh ta nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, chào hỏi Lộ Đình Châu: “Yo, chào buổi sáng.”
Lộ Đình Châu đứng bên cạnh anh ta, đưa tay ra: “Cho tôi một cây.”
Hoắc Lâm Sâm nhướng mày: “Tôi ngậm kẹo là để cai thuốc lá, anh lại không nghiện thuốc thì muốn kẹo làm cái chi?”
Nói thì nói vậy, nhưng anh ta vẫn lấy một cây đưa cho Lộ Đình Châu, còn cẩn thận quan sát vẻ mặt anh: “Sao thế, ở chung với bạn cùng phòng không vui vẻ à? Không đúng nha, tôi thấy hai người tình chàng ý thiếp, nhóc con kia chỉ thiếu nước nhào vào lòng anh mà hôn thôi.”
Lộ Đình Châu từ từ mở vỏ kẹo ra, tiếng giấy nhựa sột soạt, giọng nói đều đều nhàn nhạt: “Tôi cảm thấy em ấy thích tôi, chỉ là không phân biệt được là đơn thuần thích khuôn mặt này của tôi, hay là thích con người tôi.”
Hoắc Lâm Sâm khó hiểu: “Chuyện đó thì có gì khác nhau sao?”
Lộ Đình Châu không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em ấy cũng thích khuôn mặt của cậu, cậu nói xem có gì khác nhau không?”
Hoắc Lâm Sâm: “…”
Làm thế nào để một câu nói khiến lửa cháy đến bản thân mình rồi.
Anh ta cố gắng cứu vãn tình anh em đang trên bờ vực thẳm: “Vậy anh cứ hỏi thẳng cậu ấy đi, tự anh suy nghĩ một trăm lần cũng vô dụng, theo đuổi người ta mà sao lại rụt rè thế, nghĩ này nghĩ kia, nghĩ đủ thứ. Theo tôi thì cứ tấn công trực diện là được, hai cái đó cũng không khác nhau là mấy, đều là thích cả. Cứ lừa người ta về tay trước đã, cậu ấy không thích thì cố gắng khiến cậu ấy thích là được.”
Lộ Đình Châu suy nghĩ: “Bình thường cậu theo đuổi người ta như vậy à?”
Hoắc Lâm Sâm trả lời không chút do dự: “Đương nhiên.”
Lộ Đình Châu suy tư một chút rồi gật đầu: “Cũng có lý.”
Sau đó, anh cho cây kẹo mút vào miệng.
Một giây sau lập tức lấy ra, anh cau mày nhìn vỏ kẹo: “Cậu đưa tôi vị gì đấy?”
Hoắc Lâm Sâm đắc ý vô cùng: “Vị rau mùi, phiên bản giới hạn toàn cầu đấy.”
“Em rửa mặt xong rồi!”
Hai giọng nói lần lượt vang lên.
Ninh Lạc như một cái máy lên dây cót, kẽo kẹt quay đầu nhìn Lộ Đình Châu đang cầm cây kẹo mút vị rau mùi, vẻ mặt chấn kinh, ngay cả giọng nói cũng lạc đi: “Kẹo mút vị rau mùi?!”
【Thật hoang đường, giống như bài toán sau khi tính toán tỉ mỉ một hồi, cuối cùng tính ra trên xe chỉ có 0.5 người vậy, quá hoang đường.】
“…”
Lộ Đình Châu trực tiếp nhét cây kẹo lại, ném vào người Hoắc Lâm Sâm: “Tôi không ăn, là của cậu ta đó.”
Hoắc Lâm Sâm vội vàng đỡ lấy: “Này này này, anh làm gì thế, cây kẹo này đắt lắm đấy có biết không?”
Ninh Lạc lập tức kéo Lộ Đình Châu lại, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách giữa hai người, mỉm cười, nói: “Không sao đâu anh Hoắc, tôi tôn trọng khẩu vị của mọi người.”
Hoắc Lâm Sâm: “… Được thôi.”
Vậy thì cậu đừng có “ọe ọe ọe” trong lòng nữa được không?
Việc này đối với một chàng trai cool ngầu thích kẹo mút vị rau mùi như anh ta rất tổn thương đó.
Ninh Lạc sợ anh ta mang Lộ Đình Châu đi vào con đường tà đạo, khiến anh dính phải thói quen xấu ăn rau mùi, nhanh chóng kéo Lộ Đình Châu chạy trốn khỏi hiện trường.
Để lại Hoắc Lâm Sâm bị ghét bỏ.
Không phải chứ, cậu cũng gọi tôi là chồng rồi, sao đãi ngộ của người chồng này và người chồng kia lại khác biệt lớn như vậy?
Không ai hiểu được cái hay cái ngon của rau mùi, sau này anh ta sẽ kéo tất cả những người không thích rau mùi đi trồng rau mùi, đồ ăn chỉ cung cấp rau mùi xào rau ngò, đồ uống chỉ có nước ép rau mùi tươi, tiền lương chỉ phát hạt giống rau mùi!
Hoắc Lâm Sâm âm thầm căm hận.
…………
Chờ nhân viên công tác đeo micro xong rồi xuống lầu, Hàn Nguyệt Vấn đã có mặt ở đó.
Vì hôm qua quá mệt nên hôm nay mọi người đều dậy muộn, sau khi trang điểm xong thì cũng đã mười giờ, vừa kịp ăn một bữa sáng muộn.
Phòng bếp nằm đối diện với cầu thang, Ninh Lạc liếc mắt một cái liền nhìn thấy Hàn Nguyệt Vấn đang bận rộn trong bếp, bước chân chợt dừng lại, liếc mắt hỏi Lộ Đình Châu: “Chị Vấn biết nấu ăn không?”
Lộ Đình Châu hỏi ngược lại: “Em thấy có khả năng đó không?”
Ninh Lạc im lặng một lát rồi nhỏ giọng nói: “Hay là chúng ta lên lầu lấy bánh mì nhé?”
Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút: “Quan sát tình hình, chờ xem sao đã.”
[Cười chết mất, hai người có thể thầm thì to hơn một chút nữa không?]
[Hàn Nguyệt Vấn: Bữa cơm này tôi không thèm nấu nữa, rửa tay nấu luôn hai người luôn cho rồi!]
[Anh Lộ, anh mặc bộ này đẹp trai quá đi, lùi một vạn bước mà nói, có thể đừng mặc áo khoác gió nữa được không?]
[Lạc bảo, anh Lộ, chào buổi sáng! Tối qua ngủ ngon chứ, hahahahaha, cũng có thể coi như là hai người ngủ chung giường rồi đấy.]
[Vậy thì chắc chắn là ngủ rất ngon rồi, hôm qua không thấy Ninh Lạc đã cưỡi lên người Lộ Đình Châu rồi sao, hê hê hê.]
[Gì cơ? Thế mà tôi lại bỏ lỡ drama chấn động thế này! Nói rõ ràng xem nào.]
Sau đó, mọi người lục tục xuống lầu, vừa nghe nói Hàn Nguyệt Vấn nấu cơm, liền xếp hàng ngay ngắn trước cửa phòng bếp, muốn vào nhưng lại không dám vào.
Hàn Nguyệt Vấn vừa quay đầu lại, nhìn thấy một đám người thì giật mình: “Các người làm cái gì thế?”
Ninh Lạc cẩn thận hỏi, cố gắng giữ gìn lòng tự trọng của chị Vấn nhà mình: “Chị, chị biết nấu ăn không? Có cần bọn em giúp không?”
Hàn Nguyệt Vấn nói: “Hồi chị đi du học nước ngoài có học qua, cũng tạm được.”
Nước ngoài, du học.
Mọi người bấm đốt ngón tay tính toán, tính xong thì kinh ngạc, vậy chẳng phải là chuyện của mười mấy năm trước rồi sao?
Chị có thật sự còn nhớ núm vặn bếp ga xoay về phía nào là bật lửa không?
Ninh Lạc lập tức giành lấy cái sạn nấu ăn trong tay Hàn Nguyệt Vấn: “Chị, lại đây lại đây, để em giúp chị làm, chị nghỉ ngơi đi.”
Hàn Nguyệt Vấn vỗ vai cậu: “Không sao, hôm nay chị vui, để chúc mừng chị khôi phục thân phận độc thân, làm cho các cậu món gì ngon ngon.”
Ninh Lạc và những người khác bị đẩy ra ngoài.
[Hả? Độc thân? Vậy Tả Đằng đâu?]
[Đúng vậy, cả buổi sáng không thấy bóng dáng Tả Đằng đâu, hai người này tối qua cãi nhau à?]
[Nói thẳng luôn, lên Weibo là biết]
Chỉ bảy chữ ngắn gọn đã khiến hàng triệu cư dân mạng xông pha vì drama.
Chuyện tối qua tổ chương trình ầm ĩ, đưa cảnh sát lên đảo rồi lại đưa người đi, đã sớm được truyền tai nhau, người nên biết thì đều đã biết. Lúc này #Tả Đằng ngoại tình bao nuôi trai trẻ#, #Tả Đằng phạm tội kinh tế một trăm triệu#, #Tất cả drama đều xuất phát từ một chương trình tạp kỹ# đồng loạt leo lên hot search.
Cư dân mạng vừa xem livestream vừa xem Weibo, vô cùng náo nhiệt.
[Mẹ kiếp, vậy mà Tả Đằng lại là song tính?!]
[Đi ngang qua, khinh bỉ một cái (ác ý thuần túy)]
[Đồ đàn ông tồi, lừa chị Vấn một trăm triệu, cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.]
[Với điều kiện của chị Vấn, cho dù có đánh rắm cho Tả Đằng ngửi cũng coi như hắn ta chiếm tiện nghi rồi.]
[…] Nói thì thô quá, nhưng mà đúng thật, ha ha ha.]
[@Hàn Nguyệt Vấn, chị đừng tìm đàn ông nữa, độc thân không thơm sao? Tiền của chị có thể thoải mái bao hết trai bao toàn thành phố rồi.]
[Tuy là như vậy, nhưng mà, chị có thích con gái không, em ngã rồi, phải được chị hôn mới đứng dậy được.]
[Chỉ có mình tôi là thấy cái hot search cuối cùng kia buồn cười thôi sao, ha ha ha ha ha, chương trình này vui quá đi mất.]
[Vừa có thể hóng drama, vừa buồn cười vì độ hài hước 100%, mà drama do chương trình này khui ra thì độ hài hước 10000000%.]
[Đạo diễn Tiền, nói gì thì nói, anh cũng nên đi chùa cúng bái đi, anh không sợ đến lúc phát sóng phải che mờ hết à?]
Tiền Đa Đa ở hậu trường nhìn dữ liệu trên hệ thống tăng vọt, vừa rung đùi vừa uống Coca đá lạnh, cảm thán cuộc đời thật tươi đẹp.
Livestream kiếm được nhiều tiền hơn phát sóng rất nhiều, núi vàng núi bạc, vinh hoa phú quý ngập trời này mà không nắm lấy thì hắn sẽ có lỗi với Ninh Lạc – vị thần drama đã mang đến cho hắn lượng truy cập khổng lồ này lắm.
Còn chuyện che mờ lúc phát sóng ấy hả? Hêhê, đó là công việc rụng tóc của biên tập hậu kỳ, liên quan gì đến đạo diễn hắn đâu?
Tiền Đa Đa có loại cảm giác mỹ mãn kiểu, các đạo hữu chết chứ bần đạo thì bất tử.
Cư dân mạng bên kia vui vẻ hóng drama, Ninh Lạc và những người khác lại ở đây nhìn con gà trên bàn mà không ai dám động đậy.
“Sao không ăn đi?” Hàn Nguyệt Vấn lại bưng ra một đĩa rau, tiện tay cắt con gà, bổ làm đôi ra, xé thành từng miếng.
Ninh Lạc nhìn con gà dai đến mức có thể thử thách độ cứng của răng, lặng lẽ nhắm mắt.
【Làm con gà thành ra thế này, con gà này cũng coi như chết thật oan uổng.】
Hàn Nguyệt Vấn không thể tin nổi, gì cơ, lại dám nghi ngờ gà nướng của mình?
Cô lập tức gắp một đũa, nhét vào miệng, nhai nhai.
Tất cả mọi người lặng lẽ nhìn cô.
Một trăm năm trôi qua.
Miếng thịt gà trong miệng Hàn Nguyệt Vấn cuối cùng cũng nuốt xuống, cô ôm lấy quai hàm đau nhức, cười rất gượng gạo: “Ngon, vẫn là phong độ năm xưa, ngon hơn gà tây nhiều.”
Hàn Nguyệt Vấn quét mắt nhìn một vòng, tất cả mọi người đều cúi đầu tránh né ánh mắt của cô, cô mỉm cười, nói: “Nào, ăn gà đi, mọi người đều nếm thử tay nghề của chị xem sao.”
Ninh Lạc nhìn nụ cười trên mặt cô, rùng mình một cái, như nhìn thấy hiện trường “Đại Lang uống thuốc” phiên bản đời thực.
Cậu giành giáng đòn phủ đầu, vội vàng gắp cho Hướng Bặc Ngôn một miếng thịt lớn: “Chắc cậu thèm lắm rồi đúng không, nào, ăn nhiều vào, mau lớn.”
Mặt Hướng Bặc Ngôn xanh mét, chuyển sang gắp cho Lộ Đình Châu một đũa: “Thầy Lộ, anh là trưởng bối, anh ăn nhiều vào.”
Lộ Đình Châu tiếp tục nhắm vào Hướng Tư Kỳ, nhét cả cái đùi gà vào bát anh ta, nở nụ cười sâu xa: “Huấn luyện viên Hướng ăn nhiều vào, hiếm khi có con gà nào toàn thân đều giống thịt ức gà như thế này.”
Hướng Tư Kỳ: “…”
Anh ta lập tức nhắm vào Chu Kiệu ngồi bên cạnh, Tào Cẩn Lưu vội vàng che bát của Chu Kiệu lại, ánh mắt ám chỉ anh ta gắp cho Hoắc Lâm Sâm.
Hoắc Lâm Sâm lập tức muốn bỏ đi.
Lúc này, mọi người đều phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc, vô cùng khiêm nhường, cảm động đến mức cư dân mạng xem livestream phải mắng một câu.
[Mẹ kiếp, một đám cáo già!]
Ninh Lạc vừa nghĩ đến ba triệu mình vừa nhận được tối qua, lập tức cảm thấy mình không nên như vậy, chị Vấn đối với mình tốt như thế, mình phải dũng cảm đối mặt với khó khăn mới đúng chứ.
Cậu nghĩ vậy, liền gắp miếng thịt gà lên, nhìn chằm chằm con gà xấu số chết không nhắm mắt mấy giây, sau đó ghé sát tai Lộ Đình Châu, nhỏ giọng nói: “Chúng ta lén lút vụng trộm nhé?”
Lộ Đình Châu cho rằng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”
Trên màn hình, bình luận lướt qua một loạt dấu chấm hỏi.
Ninh Lạc tiếp tục nhỏ giọng: “Anh lén ăn giúp em, em nhớ kỹ ân tình này của anh.”
Đúng vậy, cậu chính là muốn đùa dai vậy đó, hehe.
Lộ Đình Châu nhìn cậu vài giây, gắp miếng thịt gà trên đũa của cậu, cho vào miệng: “Vụng trộm.”
Ninh Lạc ngây người.
Cậu nhìn Lộ Đình Châu, mãi một hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
[Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp, kích thích quá!]
[Lén lút vụng trộm nhé? Vụng trộm. Tôi đoán chắc chắm là Lộ Đình Châu đang trả lời câu này.]
[Ha ha ha ha ha ha, Ninh Lạc, sao mặt cậu đỏ thế kia, cười to.]
[Bảo bối, người mình trêu chọc, mình phải tự chịu trách nhiệm nha.]
Sau đó, cả quá trình Ninh Lạc đều cúi đầu chọc cơm, căn bản không dám nhìn Lộ Đình Châu, cậu máy móc nhét từng miếng thịt gà vào miệng, ăn đến mức quai hàm đau nhức cũng không dừng lại.
Khiến Hàn Nguyệt Vấn nhìn mà cảm thấy vô cùng an ủi, không hổ là cậu em tốt mà mình coi trọng, thế là lại gắp đồ ăn cho cậu càng hăng say hơn.
Mọi người nhìn thấy món gà nướng ngày càng vơi đi, ai nấy đều rơm rớm nước mắt.
Người tốt, người tốt, người này tốt quá đi mất! Không ngờ Ninh Lạc cũng có lúc xả thân vì nghĩa, vì đại nghĩa hiến thân.
Tào Cẩn Lưu muốn tặng cho thần tượng một tấm biểu ngữ ngay lập tức, trên đó viết “Chuyên gia ăn gà, thực thần quốc dân”.
Sau khi ăn mọi người cơm xong thì trời cũng đã hết nắng gắt, vừa vặn qua thời điểm nóng nhất buổi chiều, lúc này ra ngoài phơi nắng, hóng gió biển, quả thực là vô cùng sảng khoái.
Nhưng bọn họ còn phải bận rộn vì bữa tối. May mà buổi tối dự định tổ chức tiệc nướng bên bờ biển, mọi người vừa nghĩ đến điều này, ai nấy đều hừng hực khí thế.
Chu Kiệu mở một tờ giấy ra: “Mọi người nghĩ xem, buổi tối đốt lửa trại thì cần những thứ gì?”
Ninh Lạc giơ tay: “Đồ uống, phải ướp lạnh!”
Hoắc Lâm Sâm là người thứ hai hưởng ứng: “Bia bia bia, thêm chút nguyên liệu nướng BBQ, chỉ ăn hải sản thôi thì chúng ta không bắt được nhiều như vậy.”
Lộ Đình Châu nói: “Nếu đã như vậy thì còn cần thêm nước sốt nướng và gia vị ướp.”
Hướng Tư Kỳ thì thực tế hơn: “Bếp cồn, lò nướng không khói, mấy thứ này phải có.”
Mọi người mỗi người góp một câu, liệt kê ra một danh sách dài, sau đó thống kê lại, được rồi, chia làm hai nhóm đi, một nhóm tiếp tục hái dừa đổi vật tư, số dừa hôm qua sắp không đủ cho bọn họ dùng nữa rồi.
Lộ Đình Châu và Hoắc Lâm Sâm có chứng chỉ AOW liên quan đến lặn, những người còn lại thì xem ai muốn xuống biển.
Hàn Nguyệt Vấn từ chối, cô trang điểm cả buổi sáng, tuyệt đối không xuống biển. Chu Kiệu thì không biết bơi, Tào Cẩn Lưu ở trên bờ cùng cậu ta. Hướng Tư Kỳ nhìn thấy đội hái dừa thiếu nhân lực thì liền chủ động gia nhập.
Vậy thì chỉ còn lại Ninh Lạc và Hướng Bặc Ngôn.
Ninh Lạc nhìn Lộ Đình Châu, chắp hai tay cầu xin: “Thầy Lộ, dẫn em theo với.”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Được.”
Hoắc Lâm Sâm thấy thế liền nói: “Vậy mỗi người dẫn một người đi, đi thôi đầu hồng.”
Anh gọi ai là tóc hồng hả, anh có biết lịch sự là gì không hả?
Hướng Bặc Ngôn vì muốn đi lặn, nên đành nhịn xuống cơn tức này.
Tổ chương trình có cung cấp thiết bị chuyên nghiệp, nhưng thật ra không cần dùng đến, độ sâu này chỉ cần lặn với ống thở là được, đối với mấy người Lộ Đình Châu thì, chỉ cần mặt nạ và ống thở là được, nhưng quay đầu lại bắt Ninh Lạc ngoan ngoãn mặc tất cả các thiết bị vào.
Ninh Lạc vừa xỏ chân vịt vừa nói: “Em thấy không cần thiết mà, anh cũng có mặc đâu.”
Lộ Đình Châu dùng một câu chặn họng cậu lại: “Tôi không ngoan, không nghe lời, em đừng học theo.”
Ninh Lạc liếc mắt nhìn thấy vẻ mặt của huấn luyện viên lặn bên cạnh kiểu: “Cậu cũng biết cơ đấy”, thì bật cười thành tiếng.
Lộ Đình Châu bảo cậu nhìn mình, nói: “Tiểu Lạc, tiếp theo tôi sẽ dạy em mấy thủ hiệu, em phải nghiêm túc học.”
Anh vừa nghiêm túc, Ninh Lạc cũng vội vàng nghiêm chỉnh lại, gật gật đầu: “Anh nói đi, em sẽ nhớ kỹ.”
Tiếp theo, Lộ Đình Châu dạy cậu cái gì gọi là, “Không vấn đề gì”, “Xảy ra lỗi”, “Quay đầu trở lại”, “Cầu cứu”…. và một số thủ hiệu cơ bản, Ninh Lạc ghi nhớ từng cái một. Nhưng cuối cùng Lộ Đình Châu vẫn không yên tâm, còn đặc biệt dặn dò cậu: “Nếu có bất kỳ cảm giác khó chịu nào, thì trực tiếp kêu trong lòng.”
Ninh Lạc chớp mắt: “Sao thế, anh có thần giao cách cảm với em à?”
Lộ Đình Châu đứng dậy, tiện tay kéo cậu lên: “Biết đâu được.”
Ninh Lạc chắp hai tay trước ngực làm hình trái tim với anh: “Lấy trái tim anh, trái tim em xâu chuỗi, xâu lại với nhau.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Em có biết hành vi này lát nữa gọi là gì không?”
Ninh Lạc tò mò: “Gọi là gì?”
Lộ Đình Châu hé môi: “Tim gà nướng.”
Ninh Lạc im lặng hồi lâu, nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, đưa tay ra chỗ cằm anh làm động tác bật lửa, hỏi: “Vậy anh biết cái này gọi là gì không?”
Lộ Đình Châu phối hợp diễn theo cậu một chút: “Gọi là gì?”
Ninh Lạc trả đũa lại ngay: “Nướng mì lạnh.”
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha, đúng là thần kinh!]
[A a a a a a, tôi chịu đủ mấy cái trò đùa nhạt nhẽo này rồi, tê cả da đầu.]
[Anh Lộ, có phải nửa đêm anh không ngủ, lén ở trong chăn học thuộc mấy cái trò này không, tôi cười chết mất.]
[Lộ Đình Châu trước kia chỉ có thể bị Ninh Lạc chọc, bây giờ là hai người chọc nhau, đây chẳng phải là yêu hận đan xen sao?]
Hoắc Lâm Sâm lặng lẽ đeo mặt nạ vào: “Thế giới tinh thần của bọn họ, tôi không hiểu.”
Hướng Bặc Ngôn nhìn một bó kẹo mút vị rau mùi mà anh ta đặc biệt lấy ra vì sợ bị nước dính vào, khóe miệng giật giật.
Thật ra tôi cũng không hiểu anh lắm.
Mấy người làm xong công việc chuẩn bị, chuẩn bị lặn xuống nước.
Ninh Lạc có chút căng thẳng, hít vào một hơi thật sâu.
Ngay sau đó, Lộ Đình Châu nắm lấy cổ tay cậu, anh hơi dùng sức một chút, mang lại cho cậu cảm giác thật an toàn.
“Không sao đâu, tôi ở bên cạnh em.”
“Ừm.” Ninh Lạc gật đầu thật mạnh, dùng sức nắm lại tay anh.
Lộ Đình Châu kéo cậu, tiến vào thế giới dưới đáy biển.
Ban đầu là cảm giác lạnh buốt, tiếp theo là nước biển tràn vào tai gây khó chịu, sau khi từ từ thích ứng xong Ninh Lạc mới bắt đầu quan sát cảnh sắc trước mắt.
Ánh sáng mặt trời bị nước biển cắt thành từng mảng hình thoi không đều, sóng sánh ánh sáng, lấp lánh, chiếu xuống mặt nước biển trong veo sáng ngời, bên dưới là san hô và đá lởm chởm, sinh vật biển trú ngụ trong đó. Có con cá nhỏ nhẹ nhàng chạm vào cơ thể cậu, rồi nhanh chóng bơi đi mất.
Nước biển khuấy động cuồn cuộn, Ninh Lạc bị dòng chảy của thủy triều kéo đi, lại được Lộ Đình Châu kéo trở về, cứ như vậy nổi lên rồi lại chìm xuống mấy lần, bản thân cậu tự mình tìm thấy niềm vui, làm một cái móc treo nổi lềnh bềnh của Lộ Đình Châu, để anh dắt mình đi.
Ninh Lạc kéo kéo anh, chỉ chỉ con nhím biển và bào ngư ở phía xa, hai mắt sáng lên.
Lộ Đình Châu nhìn khoảng cách, lắc đầu với cậu, chỉ chỉ bản thân, ý là chiều dài ống thở không đủ, chỉ có thể tự mình đi, Ninh Lạc không xuống được.
Ninh Lạc suy nghĩ một chút, cảm thấy không có vấn đề gì, dù sao trên người cậu còn có áo phao, bèn nhận lấy GoPro trong tay Lộ Đình Châu, bảo anh đi vớt hải sản.
Lộ Đình Châu xác nhận lại với cậu mấy lần, sau đó làm một thủ hiệu với cậu, ý bảo mình sẽ nhanh chóng trở lại.
Kết quả, lúc ban đầu thì vẫn ổn, cho đến khi ống thở của Ninh Lạc bị nước tràn vào, cậu dùng sức thổi ra ngoài, nhưng làm thế nào cũng không thể tống hết nước ra ngoài được, suýt chút nữa thì bị sặc, cậu vội vàng gây ra chút động tĩnh để thu hút sự chú ý của Lộ Đình Châu.
【Cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu!】
Lộ Đình Châu vốn dĩ vẫn luôn chú ý đến cậu, cậu vừa biểu hiện ra không ổn liền nhanh chóng bơi lại, vươn tay ôm chặt sau eo Ninh Lạc, kéo cậu nổi lên mặt nước, bơi đến khu vực an toàn.
Hai người vừa ra khỏi nước, flycam đã lập tức bám theo, bay vòng quanh bọn họ.
[Sao thế sao thế?]
Việc đầu tiên Ninh Lạc làm sau khi nhô đầu ra khỏi nước là bám lấy vai Lộ Đình Châu, nhả ống thở ra đổ nước: “Thứ gì vậy chứ, còn dám ám hại em?”
“Có thể là do vấn đề về dung tích phổi.” Lộ Đình ôm cậu, hỏi, “Còn lặn nữa không?”
Ninh Lạc lắc đầu liên tục, ôm anh chặt hơn: “Không không không, tuy anh đến nhanh, nhưng em sắp bị dọa chết khiếp rồi, vẫn là không nên lặn nữa, anh mau đi bắt nhím biển đi.”
“Được, tôi đưa em về trước đã.” Lộ Đình Châu dừng lại một chút, nói: “Em ôm tôi chặt quá.”
Các cư dân mạng vốn đang lo lắng cho Ninh Lạc, lập tức bị câu nói này dắt đi sang hướng khác, những dòng bình luận như lạc vào Hoa Quả Sơn.
[Em, ôm, tôi, chặt, quá! Vỏn vẹn chỉ có năm chữ mà phải khiến tôi nghiền ngẫm, nghiền ngẫm, coi đó là kim chỉ nam.]
[Tư thế này của Lạc Bảo, không phải là chân đã quấn chặt trên người thầy Lộ rồi chứ?]
[Không cần phải nghi ngờ làm gì, chính là như vậy đó! Mọi người nhìn hình ảnh phản chiếu bên trong đi.]
[A a a a a, tư thế này, đầu óc tôi đen tối quá, tôi không nói nữa.]
[Trời ạ, lực tay của Lộ Đình Châu mạnh như vậy á? Thật sự có thể một tay bế lên làm không?]
[? Các người không ai là bình thường cả, chỉ có mình tôi là người bình thường, tôi nổi bật quá.]
Ninh Lạc không những không buông tay, ngược lại càng quấn chặt hơn, giọng nói vang bên tai Lộ Đình Châu, khẽ lẩm bẩm: “Cho em ôm một chút đi, lúc nãy em sợ thật mà.”
Lộ Đình Châu không nói gì nữa, một tay đỡ eo cậu, một tay khác ôm vai cậu, khẽ vỗ về: “Đừng sợ, tôi sẽ không để em xảy ra chuyện. Hơn nữa, chúng ta còn có nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp, đúng không?”
Anh từ từ dỗ dành, an ủi cảm xúc của Ninh Lạc.
Ninh Lạc ôm anh, vùi đầu vào hõm cổ Lộ Đình Châu, ủ rũ gật đầu, ừ một tiếng: “Không sao, em bình tĩnh lại một chút là được, dù sao thì, ngã ở đâu chôn cất ở đó.”
Lộ Đình Châu thở dài: “… Em nói mấy lời may mắn một chút được không.”
Ninh Lạc cũng thở dài theo: “Thật ra, một khi chấp nhận mình là xác chết, cuộc sống sẽ bình yên hơn nhiều. Phát tướng là hiện tượng trương phình, quá gầy là bị phân hủy, tế bào vận động kém là xác chết cứng đơ, sặc nước là bị ngâm vào dung dịch formalin.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Vậy em sống để làm gì?”
Ninh Lạc càng chán nản hơn: “Làm xác chết dự bị.”
Lộ Đình Châu: “…”
Ninh Lạc cọ cọ vào người anh, trong lòng chợt dâng lên cảm giác lưu luyến không thể diễn tả bằng lời được.
【Huhuhu, xác chết muốn ôm anh.】
Thôi được rồi, Lộ Đình Châu bật cười xoa đầu cậu.
Vậy thì ôm đi.
Cư dân mạng nhìn cảnh này liền chụp ảnh màn hình liên tục, còn giục flycam xoay đủ góc độ để chụp ảnh cho bọn họ lưu lại.
[Ngọt quá ngọt quá, ngọt quá đi!]
[Lạc Bảo chủ động quá, a a a a, tôi chết chìm trong bể đường này rồi.]
Ở phía xa xa.
Tào Cẩn Lưu đứng trên cây dừa cao cao, cầm ống nhòm nhìn bọn họ, bỗng dưng “Ơ” một tiếng: “Sao lại ôm nhau rồi?”
Hàn Nguyệt Vấn lập tức thò đầu ra xem, phát ra tiếng “Ồ~~” đầy ẩn ý: “Ôm nhau rồi à~~”
Chậc chậc chậc, giữa ban ngày ban mặt trời quang mây tạnh mà làm cái gì vậy chứ.
Đợi Ninh Lạc bước lên bờ, nghênh đón cậu chính là ánh mắt trêu chọc của mọi người.
Cậu khó hiểu: “Mọi người làm sao thế?”
Tào Cẩn Lưu nhìn Chu Kiệu, làm bộ làm tịch đọc: “Anh Tiểu Kiệu, có lẽ là mắt em bị bệnh rồi, luôn kỳ lạ như vậy, bên này nhìn thấy hai người ôm nhau, bên kia cũng nhìn thấy hai người ôm nhau.”
Chu Kiệu hỏi: “Lỗ Tấn thời hiện đại à?”
Tào Cẩn Lưu cười: “Đại sư tình yêu thời hiện đại, khuyên người ta yêu nhau chứ không khuyên chia tay.”
Nói xong còn nháy mắt với Ninh Lạc: “Đúng không anh Tiểu Lạc?”
Phản ứng của Ninh Lạc có chút chậm chạp, khi hiểu cậu ta đang nói gì thì mặt lập tức nóng bừng lên, ánh mắt né tránh, còn hung dữ quát: “Im miệng, không được nói nữa!”
Vô tình chạm phải ánh mắt đang cười của Lộ Đình Châu, cậu vội vàng dời mắt đi chỗ khác, tim lỡ mất một nhịp.
Bàn tay siết chặt chiếc kính lặn ướt sũng.
Lộ Đình Châu tìm một chiếc khăn tắm khoác lên cho cậu, sợ cậu bị cảm: “Mau đi thay quần áo đi.”
Ninh Lạc chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi ánh mắt trêu chọc đùa cợt của mọi người, vội vàng đáp một tiếng, để lại câu “Lúc lặn anh cẩn thận nhé”, rồi chạy thật nhanh, trốn khỏi hiện trường.
Câu dặn dò đó của cậu, khiến mọi người lại đồng thanh “Ồ” lên một tiếng thật dài.
Ninh Lạc đi xa rồi vẫn có thể nghe thấy, bước chân càng nhanh hơn.
Cậu bây giờ gặp chuyện gì cũng chỉ muốn được giống như Tôn Ngộ Không, giậm chân một cái, hét lớn một tiếng “Phiền chết đi được”!
Không lâu sau, Hướng Bặc Ngôn cũng không chịu được nữa, hai người lần lượt lên bờ.
Đợi Ninh Lạc và gã ta nhanh chóng tắm rửa thay quần áo xong đi ra, đã gần năm sáu giờ, mặt trời đã có dấu hiệu lặn xuống. Lộ Đình Châu và Hoắc Lâm Sâm vẫn chưa lên, nhưng bên bờ đã chất đống rất nhiều chiến lợi phẩm.
Ninh Lạc nhìn hải sản, tôm cá đầy đất: “Có cảm giác chúng ta ăn hết những thứ này là có thể no rồi.”
Hàn Nguyệt Vấn nói: “Không được, còn phải để bụng ăn đồ nướng nữa chứ.”
Hướng Tư Kỳ đang nhóm lửa trên lò nướng không khói, lần này tổ chương trình rốt cuộc cũng làm người một lần, cho bọn họ thịt đã cắt và tẩm ướp sẵn, chứ không phải bắt họ tự vật lộn với việc thái thịt ướp thịt nữa.
Chu Kiệu cảm thấy được rồi, bảo Ninh Lạc gọi hai người đang lặn dưới biển lên: “Tiểu Lạc, cậu gọi, gọi…”
Cậu ta nói đến đây thì chợt khựng lại, chọn một cách xưng hô thỏa đáng nhất: “Gọi hai anh của cậu lên đi.”
Ninh Lạc nghi ngờ nhìn cậu ta: “Vừa rồi cậu định nói gì?”
Chu Kiệu khẽ ho khan một tiếng: “Tôi không định nói gì.”
Ninh Lạc đi ra bờ biển gọi người.
Không lâu sau, Lộ Đình Châu từ trong nước ngoi lên.
Bọn họ đều không mặc đồ bơi, trên người Lộ Đình Châu là chiếc áo ba lỗ không tay buổi sáng, dính nước ướt sũng dán sát vào cơ thể, phác họa rõ ràng vòng eo săn chắc, thậm chí còn có thể nhìn thấy cả cơ bụng.
Anh từ từ bước lên bờ, tóc vuốt hết ra sau, để lộ toàn bộ khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.
Giọt nước từ trên lông mày rậm rạp của anh chảy xuống, sắc môi nhợt nhạt, trong vẻ lạnh lùng lại lộ ra vài phần gợi cảm vô cùng cuốn hút.
Cư dân mạng đã điên cuồng chụp ảnh màn hình rồi.
[Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp, vẫn là dáng người của thầy Lộ đẹp hơn.]
[Cơ bụng này, cơ ngực này, thằng nhóc Ninh Lạc kia đúng là có phúc mà.]
Mí mắt Ninh Lạc giật một cái, Lộ Đình Châu vừa lên bờ đã bị cậu lấy khăn tắm trùm kín mít, một cái không đủ thì dùng hai ba cái, quấn vị phật sống của mình thành cái xác ướp.
Những người khác nhìn thấy cảnh này thì phá lên cười, Ninh Lạc mím môi giả vờ như không nghe thấy, đẩy đẩy Lộ Đình Châu: “Anh mau đi thay quần áo đi.”
Lộ Đình Châu chật vật thò tay ra khỏi đống khăn tắm, đưa mặt nạ lặn và ống thở cho người bên cạnh, bất đắc dĩ cười: “Được.”
Ninh Lạc còn cẩn thận dặn dò: “Trời lạnh rồi đấy, nhớ mặc thêm áo vào.”
Lộ Đình Châu liếc cậu một cái, nghiêng đầu mỉm cười.
Nhìn Lộ Đình Châu đi xa, Hoắc Lâm Sâm vừa lên bờ đang lau tóc, thừa dịp mọi người đều đang bận rộn, anh ta cười hỏi Ninh Lạc: “Sao lại quấn anh ấy chặt như vậy, còn không thể để cư dân mạng nhìn một chút à?”
Ninh Lạc liếc anh ta một cái: “Không được không được không được, chúng ta là livestream đứng đắn đàng hoàng, không câu view bằng cách đó được.”
Hoắc Lâm Sâm nhìn cậu vài giây, bật cười, còn cố ý hỏi: “Này, nhóc con, mỹ sắc là của chung mà, sao cậu không cho mọi người xem?”
Ninh Lạc theo bản năng nghĩ: 【Không được, của tôi.】
Hoắc Lâm Sâm nhướng mày: Ồ hố.
Thôi được rồi, coi như tôi không hỏi gì cả, hai người cứ tiếp tục lao vào nhau tình chàng ý thiếp đi.
Hết chương 90.
Chú thích:
- Bách bách khẩu khẩu: Chỗ này tác giả chơi chữ, ý là hôn trăm cái.
- Tô Bồi Thịnh: Là một nhân vật trong bộ phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc “Hậu cung Chân Hoàn truyện”. Ông là tổng quản thái giám của Dưỡng Tâm điện, một thái giám thân cận và được Ung Chính Hoàng đế vô cùng tín nhiệm.
- Kỳ Tích Lộ Lộ: Ở đây tác giả chơi chữ, ý là Lộ Đình Châu đẹp như một kỳ tích.
