Chương 91: Sao Bây Giờ Em Mới Phát Hiện Ra, Mình Thích Anh Nhiều Như Vậy Nhỉ

 

Chương 91: Sao Bây Giờ Em Mới Phát Hiện Ra, Mình Thích Anh Nhiều Như Vậy Nhỉ

 

Khi Lộ Đình Châu thay quần áo xong đi ra, liền nhìn thấy Hoắc Lâm Sâm nháy mắt ra hiệu cười với mình.

 

Động tác lau tóc của anh khựng lại, nhàn nhạt hỏi: “Nháy mắt quyến rũ gì với tôi?”

 

Biểu cảm của Hoắc Lâm Sâm lập tức cứng đờ, ghê tởm như vừa nuốt phải mười cân ruồi, giơ ngón giữa về phía anh: “Anh sẽ hối hận vì hôm nay đã nói câu đó với tôi.”

 

Vốn dĩ còn định nói cho Lộ Đình Châu tin tức mình nghe ngóng được, nhưng bây giờ thì? Hừ hừ.

 

Thậm chí anh ta còn mong cho ông chồng thứ ba của Ninh Lạc mau chóng xuất hiện, để Lộ Đình Châu sốt ruột chết đi.

 

Lộ Đình Châu không coi anh ta ra gì, trực tiếp lướt qua, ngồi xuống bên cạnh Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc đang chống cằm ngẩn người nhìn đống lửa, trước mặt bày xiên thịt nướng cậu đang nướng dở, nghe thấy động tĩnh bên cạnh liền quay đầu lại, cười tươi rói với Lộ Đình Châu.

 

Khi cậu cười rộ lên, tất cả ánh sáng trên thế gian như tan chảy, giống như lúc này đây, thủy triều rút xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, khiến màn đêm cũng phải lùi bước.

 

Chỉ là, Lộ Đình Châu nhạy bén nhận ra một loại cảm xúc vi diệu nào đó trong nụ cười của Ninh Lạc, anh chống đôi chân dài, co người ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, hỏi: “Sao vậy?”

 

Ninh Lạc lắc đầu, hai tay chống lên má, chân thành khen ngợi: “Lộ Lộ, anh đẹp trai quá đi!”

 

Hiện tại cậu lại rơi vào trạng thái rung động mãnh liệt, nhìn chằm chằm vào chiếc áo sơ mi đen trên người Lộ Đình Châu.

 

Có lẽ do thời tiết vẫn còn quá nóng, mặc dù nghe lời Ninh Lạc mặc áo dài tay, nhưng Lộ Đình Châu vẫn cởi hai cúc áo trên cùng, tay áo cũng xắn lên, mái tóc đen rối bời, đuôi tóc còn vương chút hơi ẩm.

 

Một tay anh đặt trên đầu gối, ngón tay thon dài thả lỏng rất tự nhiên, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, lười biếng nhìn Ninh Lạc, đáy mắt phản chiếu ngọn lửa màu cam đỏ, ấm áp sáng ngời.

 

Lộ Đình Châu nhéo nhéo má cậu, giọng nói trầm ấm: “Gọi là anh, đừng gọi Lộ Lộ.”

 

Tự dưng Ninh Lạc nổi lên tâm lý phản nghịch, cố ý gọi anh liên tục: “Lộ Lộ Lộ Lộ Lộ Lộ Lộ Lộ.”

 

Gọi một hồi lại cảm thấy có chút ý vị khác: 【Ể? Chẳng phải mình còn có một LuLu nữa sao?】

 

Còn có một? Còn có một ai nữa?

 

Hướng Bặc Ngôn và những người khác dựng thẳng lỗ tai, cố gắng nghe ngóng chút tin tức bát quái.

 

Lộ Đình Châu vừa nghĩ đến chuyện này liền đau đầu, căn bản không biết nên xử lý cái tài khoản phụ kia của mình thế nào.

 

【Nhưng LuLu gần đây bận quá, không chơi với mình nữa, nhắn tin cũng không trả lời ngay.】

 

Làm sao có người nhắn tin là trả lời ngay được chứ?

 

Hướng Bặc Ngôn không hiểu, hỏi Ninh Lạc: “Ninh Lạc, tôi nhắn tin cho cậu, cậu có trả lời ngay không?”

 

Ninh Lạc không biết vì sao chủ đề bên bọn họ lại đột nhiên nhảy sang đây, nhưng vẫn theo bản năng trả lời: “Đương nhiên là có rồi.”

 

“Hả?” Hướng Bặc Ngôn kinh ngạc, “Ninh Lạc, không phải cậu thêm tôi vào danh sách theo dõi đặc biệt đó chứ?”

 

Nói xong còn ôm ngực, kéo giãn khoảng cách với cậu, ánh mắt cảnh giác viết rõ ràng một hàng chữ lớn: Đừng có mơ tưởng sắc đẹp của anh, anh là người mà chú mày không bao giờ có được đâu.

 

Ninh Lạc cạn lời: “Mở mắt ra nhìn thế giới đi, tôi trả lời ngay là vì tôi rất thích nghịch điện thoại, ai mà thèm cho cậu vào danh sách theo dõi đặc biệt.”

 

【Đúng là dưới lông mày mọc hai quả trứng, chỉ biết chớp mắt mà không biết nhìn.】

 

Hướng Bặc Ngôn liền giật lấy xiên thịt nướng trước mặt Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc cuống lên: “Làm gì vậy, tôi nướng cho anh trai tôi mà!”

 

Hướng Bặc Ngôn giơ cao xiên thịt lên không cho cậu chạm vào: “Anh trai nào của cậu, không phải anh trai cậu về nhà làm việc rồi bỏ cậu lại trên đảo hoang sao?”

 

Gã ta nháy mắt, ý vị sâu xa: “Anh trai tình yêu à, Ninh Lạc, cậu chơi cũng ghê gớm thật đấy.”

 

Mặt Ninh Lạc đỏ bừng lên, muốn lấy cũng không được, không lấy cũng không xong.

 

Trên màn hình bình luận lướt qua một loạt số 6.

 

[Tóc hồng thật dám nói, biết có người chống lưng còn dám bắt nạt bé ngốc à?]

 

[Còn ai nhớ lúc ban đầu tóc hồng thích thầy Lộ không, ha ha ha ha ha, còn muốn anh ấy mặc đồ cosplay, buồn cười chết tôi mất.]

 

[A a a a a a, kích động chết tôi rồi, mọi người thật sự đều đang đẩy thuyền à?]

 

[Chậc chậc chậc, Ninh Lạc nói xem, anh trai tốt của cậu là ai vậy?]

 

Sau lưng bỗng truyền đến tiếng cười khẽ.

 

Ninh Lạc quay đầu, nhìn về phía Lộ Đình Châu: “Anh còn cười được à?”

 

Lộ Đình Châu đánh giá Hướng Bặc Ngôn một chút, cầm đĩa nhím biển lên hỏi Ninh Lạc: “Có ăn nhím biển không? Anh làm cho em.”

 

Ninh Lạc do dự một chút, cuối cùng vẫn bị nhím biển của Lộ Đình Châu thành công thu phục, cậu lườm Hướng Bặc Ngôn một cái, sáp lại gần Lộ Đình Châu: “Muốn ăn.”

 

Lộ Đình Châu cắt đôi vỏ, làm sạch nội tạng, sau đó rưới nước tương sushi lên, vắt một chút nước cốt chanh vào, lại hỏi Ninh Lạc có muốn mù tạt không, cho một chút vào cho cậu: “Lắc lắc một chút rồi dùng thìa xúc ăn.”

 

Ban đầu Ninh Lạc còn có chút kháng cự nhím biển sống, trước đây cậu chưa từng ăn đồ sống, ăn thử một miếng xong, mắt lập tức sáng lên: “Ngọt và tươi ngon quá.”

 

Vị cay nồng của mù tạt vừa đủ để trung hòa vị tanh, mang đến vị tươi ngon đậm đà, hậu vị ngọt ngào.

 

Lộ Đình Châu làm cho mỗi người một phần, xử lý nội tạng khá tốn công, tất cả mọi người đều khen không ngớt lời.

 

Hàn Nguyệt Vấn ăn không ngừng được, tự mình động thủ thử làm sạch nội tạng: “Ngon hơn gà nướng của chị gấp trăm lần.”

 

Hoắc Lâm Sâm chê bai: “Hai thứ này rốt cuộc có gì để so sánh.”

 

Đến lượt Hướng Bặc Ngôn, Lộ Đình Châu nhìn hai bàn tay gã ta đưa ra, mỉm cười: “Xiên thịt nướng của Tiểu Lạc đâu?”

 

Hướng Bặc Ngôn: “…”

 

Được lắm, hóa ra là ở đây chờ gã ta.

 

[Được được được, lại cho tôi ăn đường rồi nè.]

 

[Ha ha ha ha ha ha, tôi đã nói mà, Lộ Đình Châu sao có thể không ra mặt giúp vợ được chứ.]

 

[Ship cặp đôi Mỹ – Đế này giống như là ăn quốc yến vậy đó mọi người ơi, hai người bọn họ sẽ biến hóa đủ kiểu nhét đường cho các bạn.]

 

[Lộ Đình Châu: Cãi nhau kiểu học sinh tiểu học ấu trĩ quá, nghĩ cách để tóc hồng ngoan ngoãn dâng thịt nướng lên.]

 

Hướng Bặc Ngôn vì nhím biển, đau lòng trả lại xiên thịt nướng Hướng Tư Kỳ vừa mới nướng chín cho Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc đưa đi một đống nửa sống nửa chín, nhận lại xiên thịt nướng thơm phức, nướng đến dầu mỡ bóng loáng, vàng rộm, vô cùng hài lòng, một hơi ăn hết một xiên, còn đưa cho Lộ Đình Châu một xiên.

 

Hướng Bặc Ngôn u oán: “Cẩn thận béo lên đó, đoàn làm phim sau lại bắt cậu giảm cân cho coi.”

 

Ninh Lạc không thèm để ý: “Không sao, cả đời này tôi đã định hình rồi.”

 

“Tôi đói đến mức bụng sôi ùng ục, tăng thêm rất nhiều thịt, cẩn thận từng li từng tí sẽ gây ra rất nhiều họa, keo kiệt bủn xỉn sẽ tiêu rất nhiều tiền, nghiêm túc sẽ phạm rất nhiều lỗi. Cho nên không sao cả, mạng chỉ có một, nhưng chuyện cần mạng thì không chỉ có một.”

 

Cậu cắn một miếng thịt nướng, nheo mắt lại hưởng thụ.

 

Lộ Đình Châu mỉm cười nhìn cậu, rút một tờ khăn giấy ra đưa cho cậu.

 

[Là ai sụp đổ tôi không nói đâu (gào thét chói tai).]

 

[Ninh Lạc, tránh xa cuộc sống của tôi ra một chút!!]

 

[Có người nghe chuyện cười, có người soi gương.]

 

[Lạc Bảo, cậu thực sự có một loại khí chất rất điên rồ, bình tĩnh điên rồ.]

 

[Khúc đầu quên rồi, khúc cuối quên rồi, mì sợi quên rồi, mì lạnh quên rồi, Ninh Lạc đáng chết, ông đây muốn báo cảnh sát bắt cậu.]

 

Trong bầu không khí ai ai cũng câm nín vì cạn lời, vẻ mặt Hàn Nguyệt Vấn như được khai sáng, cô mở một chai bia trái cây đưa cho Ninh Lạc: “Tiểu Lạc nói đúng quá, quả thực là người thầy dẫn dắt nhân sinh mà.”

 

Ninh Lạc thuận tay nhận lấy: “Đúng không đúng không.”

 

Mọi người: “…”

 

Đúng cái gì mà đúng!

 

Chút lý trí còn sót lại của Chu Kiệu đang thôi thúc cậu ta đánh thức linh hồn lạc lối của Hàn Nguyệt Vấn: “Chị Vấn, không phải tìm người thầy dẫn dắt nhân sinh như vậy đâu.”

 

Hàn Nguyệt Vấn uống một ngụm bia, hồi tưởng lại ba mươi mấy năm cuộc đời mình: “Chị thấy Tiểu Lạc nói không có vấn đề gì mà, nhưng mà con người đúng là không thể quá tiêu cực, quá khứ u ám không thể đuổi theo, con đường phía trước tươi sáng rực rỡ, chi bằng…”

 

Ninh Lạc ngậm lon nước, dựng thẳng lỗ tai: 【Chi bằng chị tự phong cho mình một cái tên, gọi là Hy Lạn.】

 

Hoắc Lâm Sâm và những người khác cúi đầu, nhịn cười rất khổ sở, cơ thể run rẩy dữ dội.

 

Hàn Nguyệt Vấn im lặng, siết chặt lon nước trong tay: “…”

 

Ninh Tiểu Lạc, tốt nhất là cậu nhả ba triệu kia ra rồi hãy nói những lời này!

 

Ninh Lạc bị ánh mắt đột nhiên hung dữ của cô nhìn đến giật mình, chợt hiểu ra, đau lòng chia ra một xiên thịt nướng của mình: “Chị Vấn, có phải chị muốn ăn không?”

 

Hàn Nguyệt Vấn tức đến bật cười.

 

Phát hiện mình cười xong, càng tức giận hơn, cầm lấy xiên thịt nướng của Ninh Lạc hung hăng cắn một miếng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

… Thơm thật.

 

Ninh Lạc cười cong mắt: “Ngon không.”

 

Cậu lại uống một ngụm bia trái cây nữa.

 

Lộ Đình Châu vốn đang xử lý bào ngư và hàu, vừa quay đầu, nhìn thấy Ninh Lạc cắn lon nước bằng thiếc, mí mắt giật giật.

 

Anh nhớ bao bì bên ngoài của chai nước ngọt hình như không phải như thế này?

 

“Em đang uống cái gì vậy?” Anh hỏi Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc nhìn bao bì, lại đưa cho Lộ Đình Châu xem: “Bia trái cây ạ, vị dứa, anh có muốn uống không? Em lấy cho anh.”

 

Lộ Đình Châu không muốn, thậm chí anh còn nhớ lại cảnh tượng hoang đường lần trước Ninh Lạc uống say, lúc đó cậu đã gọi anh là ba nhỏ: “Uống bao nhiêu rồi?”

 

“Nửa lon rồi, sao… sao… sao vậy…” Tất nhiên là Ninh Lạc cũng nhớ lại chuyện hiểu lầm lần trước, trong mắt thoáng qua vẻ kinh hãi, “Không thể nào, tửu lượng của em không kém đến mức này chứ.”

 

【Đây là phát sóng trực tiếp đó, a a a a a, nếu em mà biến đổi gen thì sẽ mất mặt toàn diện luôn, mất mặt đến không thể mất mặt hơn!】

 

Lộ Đình Châu cảm thấy thật buồn cười: “Có kém hay không, tự em không biết à?”

 

Ninh Lạc mếu máo: “Em, em, hình như là em nên tự biết QAQ, xin anh đừng nói nữa.”

 

Hoắc Lâm Sâm nhìn người này, lại nhìn người kia: “Hai người đang ra ám hiệu cho nhau à, chuyện gì vậy, không thể nói hả?”

 

Ninh Lạc phản ứng cực kỳ dữ dội: “Không thể nói!”

 

【Mình tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện sau khi uống say gọi anh ấy là ba nhỏ đâu!】

 

Lộ Đình Châu câm nín.

 

Được lắm, bây giờ thì em đã nói rồi.

 

Vỏ hàu trên tay Hoắc Lâm Sâm rơi bịch xuống đất, nước sốt tỏi dính đầy trên người.

 

Đỉnh vậy, chơi bạo thế?!

 

Anh ta nhìn Lộ Đình Châu: Không ngờ đấy anh bạn, anh còn có sở thích kỳ lạ này.

 

Hướng Bặc Ngôn và Hàn Nguyệt Vấn cũng có ánh mắt tương tự.

 

Thậm chí Hàn Nguyệt Vấn còn mang theo chút trách cứ: Tiểu Lạc đơn thuần như vậy, chắc chắn là lỗi của cậu rồi, là cậu dụ dỗ em ấy!

 

Khóe miệng Lộ Đình Châu giật giật, trong nháy mắt, cảm thấy hình tượng của mình đã bị bôi nhọ rồi.

 

Ninh Lạc ngồi một lúc, sau đó chậm rãi nói: “Không được, em đi vệ sinh trước đã.”

 

Lộ Đình Châu thấy mặt cậu hơi đỏ, có lẽ là thật sự bắt đầu say rồi, đứng dậy theo cậu: “Anh đi cùng em.”

 

Ninh Lạc quay đầu nhìn anh, nghi hoặc khó hiểu cộng thêm kinh ngạc, lớn tiếng chất vấn: “Anh muốn đi cùng em làm gì, anh muốn làm gì?”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Được rồi, nhìn là biết say thật rồi.

 

Nửa lon bia trái cây cũng không chịu được, hóa ra tửu lượng kém đến mức một ngụm là say.

 

Ninh Lạc cẩn thận quan sát người đàn ông này một lúc, rồi đột nhiên gật đầu, thản nhiên nói: “Vậy anh đi cùng em đi, nể mặt anh đẹp trai, miễn cưỡng cho anh cơ hội xem em đi vệ sinh.”

 

[Woa!!!]

 

[Lạc Bảo uống say rồi thẳng thắn thật đấy.]

 

[Đây là thứ tôi có thể nghe được sao? Hahahahahah.]

 

[Đừng nghi ngờ chị em ơi, đây chính là đãi ngộ mà VIP tôn quý chúng ta nên có!]

 

[Có mấy cặp đôi yêu nhau sao đến cả đi vệ sinh cũng hẹn nhau xem thế hả? (chỉ trỏ).]

 

Lộ Đình Châu cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của mấy chục người phía sau, bao gồm cả nhân viên công tác, anh ôm vai Ninh Lạc, giúp cậu che ống kính, thậm chí còn tắt mic của cậu, giọng nói có chút nghiến răng nghiến lợi: “Ninh Lạc, đừng nói nữa.”

 

Ninh Lạc phản kháng: “Anh không cho em nói chuyện? Sao thế, còn chưa đến lượt nói chuyện với em à? Em xếp thứ mấy trong danh sách của anh vậy?”

 

Cậu túm lấy cổ áo sơ mi nửa mở của Lộ Đình Châu, kéo kéo, “Nói đi, em không phải là đậu ngọt nhỏ của anh nữa à?”

 

Lộ Đình Châu một tay đỡ cậu, một tay cố gắng cứu vãn cổ áo của mình, hận không thể mọc thêm một cánh tay nữa để trực tiếp bịt miệng Ninh Lạc lại, anh bất đắc dĩ: “Em ngọt ở chỗ nào?”

 

Ninh Lạc buông tay, nhìn anh cười ngượng ngùng, rụt rè e thẹn nói: “Đường huyết của em cao.”

 

Những người phía sau đã cười lăn cười bò rồi.

 

Bình luận lướt qua trên màn hình cũng toàn là “Ha ha ha ha ha ha”, như cái bánh ngàn lớp che kín mặt người.

 

[Ninh Lạc, không hổ là cậu!]

 

[Lộ Đình Châu, anh cũng có ngày hôm nay à, ha ha ha ha ha.]

 

Lúc này Lộ Đình Châu có cảm giác hoang đường như Từ Chí Ma gặp phải Lỗ Trí Thâm vậy, chỉ có thể trấn an Ninh Lạc trước, đưa cậu đi vệ sinh, ít nhất thì trong phòng ngủ không có camera.

 

Anh kéo Ninh Lạc đi về phía trước, Tiền Đa Đa do dự một chút, cuối cùng vẫn không dám để quay phim đi theo.

 

Đùa à, không có mắt nhìn như vậy à, nếu còn theo, chắc chắn sẽ bị Lộ Đình Châu tính sổ, tính theo cân theo lạng đấy.

 

Nhưng mà… hình như camera trong biệt thự chưa tắt thì phải?

 

Đi được một đoạn, Ninh Lạc vẫn không biết mệt mỏi, hỏi: “Sao anh không trả lời, em có phải là đậu ngọt nhỏ của anh không?”

 

Lộ Đình Châu không để ý, bị cậu kéo đến mức cúc áo sơ mi thứ ba cũng bung ra, xương quai xanh bên phải lộ ra một mảng lớn.

 

Cảm nhận được bàn tay đang túm lấy cổ áo mình, như có như không chạm qua chạm lại trên làn da ở cổ áo mình, ánh mắt Lộ Đình Châu càng sâu hơn, anh nắm lấy tay cậu: “Phải, là của anh.”

 

Không phải hoàn toàn là vì chiều theo ý của người say rượu.

 

Ninh Lạc vô cùng hài lòng với câu trả lời này, nốt ruồi lệ ở đuôi mắt cũng rung động theo ý cười, má lúm đồng tiền sâu hoắm: “Vậy em cũng là của anh.”

 

Hơi thở của Lộ Đình Châu rối loạn một nhịp.

 

Anh dừng bước.

 

Ninh Lạc đi vào biệt thự, đi được hai bước mới phát hiện bên cạnh mình không có ai, cậu quay đầu lại, dùng giọng điệu mềm mại, mơ màng vì mang theo chút men say, oán trách: “Sao anh không đi nữa?”

 

Lộ Đình Châu đứng ở đó một lúc, mượn ánh trăng chầm chậm bước vào cửa lớn biệt thự, rồi dừng lại cách Ninh Lạc khoảng nửa mét.

 

Gió biển buổi chiều hè thổi tung vạt áo hai người, tiếng ồn ào bên bãi biển truyền đến, nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa, ít nhất thì Lộ Đình Châu không quan tâm.

 

Thủy triều dâng lên rồi lại hạ xuống như bị lực hút dẫn dắt, cũng giống như tâm trạng của anh lúc này, hoàn toàn bị Ninh Lạc chi phối, gió nổi sóng trào.

 

Anh giơ tay ra, khẽ chạm vào má Ninh Lạc, giọng nói rất trầm, rất thấp, như sợ kinh động đến thứ gì đó: “Tiểu Lạc, câu nói vừa rồi, có thể nói lại một lần nữa không?”

 

“Nói gì?” Ninh Lạc không hiểu ra sao, cảm thấy chỗ bị anh chạm vào có hơi ngứa ngáy, bèn kéo tay anh, áp vào mặt mình, thở dài: “Tay anh mát quá, thoải mái thật đấy.”

 

Một tiếng thở dài vang lên bên tai.

 

Ninh Lạc ngẩng đầu, thấy Lộ Đình Châu chỉ cúi đầu nhìn cậu, cảm xúc trong mắt anh ta ẩn nhẫn và kiềm nén, dường như đang thất vọng, lặng lẽ không nói.

 

Không hiểu sao, Ninh Lạc không muốn anh như vậy, cậu thích dáng vẻ khi Lộ Đình Châu cười hơn.

 

Lộ Đình Châu im lặng hồi lâu mới mở miệng nói: “Tiểu Lạc, anh rất thích em, em đối với anh có…” một chút thích nào không?

 

Không phải chỉ là kiểu thích vẻ ngoài của anh.

 

Nhưng những lời còn lại đã bị chặn mất.

 

Đồng tử anh đột nhiên phóng to, phản chiếu hình dáng của Ninh Lạc.

 

Lần đầu tiên Ninh Lạc không nhắm chuẩn, cậu cắn vào khóe miệng Lộ Đình Châu, nhưng lần thứ hai thì quen rồi, chụt một tiếng, hôn Lộ Đình Châu một cái rõ to.

 

Là kiểu môi chạm môi, cánh môi mềm mại dán lên đôi môi mỏng manh mang theo chút hơi lạnh của Lộ Đình Châu.

 

Nụ hôn đó không hề mang theo bất kỳ dục vọng nào, chỉ là một cách bày tỏ tình cảm rất trẻ con, ngây ngô nhưng lại rất trực tiếp.

 

Như thể đóng một con dấu thật to lên người mình thích vậy.

 

Ninh Lạc nhìn về phía Lộ Đình Châu, kéo tay anh lắc lắc, ngẩng đầu cong mắt cười: “Thích chứ, sẽ thích anh mãi mãi luôn.”

 

“Sao bây giờ em mới phát hiện ra, mình thích anh nhiều như vậy nhỉ.”

 

Cư dân mạng vừa bước vào phòng phát sóng trực tiếp tối đen như mực, liền nghe thấy điều này.

 

[??????????]

 

[Đậu má, lạc vào hiện trường tỏ tình à?!!!]

 

[Ông bà nội ơi, cuối cùng tôi cũng được làm NPC chứng kiến tình yêu rồi!]

 

Hết chương 91.

 

Chú thích:

  • Từ Chí Ma là một nhà thơ lãng mạn, tinh tế. Lỗ Trí Thâm là một nhân vật thô lỗ, mạnh mẽ trong tiểu thuyết Thủy Hử. Sự kết hợp này tạo ra một cảm giác rất kỳ lạ, không phù hợp, chắc là để thể hiện sự bối rối và khó xử của Lộ Đình Châu.

 

Chương 91: Sao Bây Giờ Em Mới Phát Hiện Ra, Mình Thích Anh Nhiều Như Vậy Nhỉ

Ngày đăng: 27 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên