Chương 92: Lộ Đình Châu Chỉ Vào Môi Mình Nói: “Hôn Ở Đây.”
[Tôi vui sướng như muốn bay lên trời, tôi ca hát nhảy múa, tôi nhảy nhót tưng bừng!]
[Tôi ra lệnh cho hai người, tối nay nhất định phải động đất cấp 10 trên giường cho tôi!]
[Ô ô ô ô a a a a (gào thét) (đu dây leo trong rừng) (ném chuối vào các cặp tình nhân) Trong tất cả khỉ ở Hoa Quả Sơn này, mông tôi đỏ nhất!]
[Có thể bật đèn biệt thự lên không? Sao các người không bật chế độ nhìn ban đêm? Tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài âm thanh! Tôi muốn nổi loạn rồi!]
Ninh Lạc và Lộ Đình Châu hoàn toàn không biết cư dân mạng đã kích động đến mức biến thành khỉ chạy khắp nơi trên mạng, quần lót vứt đầy đất, thỉnh thoảng lại làm vấp ngã một người qua đường.
Thậm chí chỉ sau năm phút, từ khóa tìm kiếm nóng của hai người đã bùng nổ, leo thẳng lên vị trí số một, lượng người xem trực tiếp tăng đột biến khiến phòng phát sóng trực tiếp bị lag.
Thực ra, dù có biết thì hai người cũng chẳng có tâm trạng mà để ý.
Tất cả các giác quan của Lộ Đình Châu đều dừng lại ở nụ hôn thoáng qua kia.
Sau khi Ninh Lạc hôn xong thì chắp tay sau lưng, nghiêng đầu nhìn anh, nở nụ cười rạng rỡ, trong mắt cậu vẫn còn chút men say chưa tan, hun ra mấy phần hơi nước mờ ảo.
Cậu bị Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm, rõ ràng là ngượng ngùng xấu hổ, nhưng cũng không né tránh, cắn cắn môi, rồi ngẩng cao đầu tiếp tục nhìn anh.
Lộ Đình Châu không khống chế được mà tiến lại gần Ninh Lạc, hơi thở nặng nề phả lên khuôn mặt ửng hồng vì men say của cậu.
Ngay cả giọng nói cũng khàn khàn như say, quấn quýt dịu dàng, ám muội, mặc dù anh không uống rượu: “Tiểu Lạc, có phải em thích anh không?”
“Thích.” Ninh Lạc gật đầu thật mạnh, khẳng định câu hỏi của anh.
Nói xong vẫn cảm thấy chưa đủ, cậu ôm lấy Lộ Đình Châu, cằm đặt trên ngực anh, lặp đi lặp lại: “Thích anh thích anh thích anh, siêu siêu siêu thích anh a —— Ưm!”
Lời nói của Ninh Lạc đã bị Lộ Đình Châu chặn lại giữa răng môi.
Một tay Lộ Đình Châu giữ chặt gáy cậu, tay kia ôm chặt eo cậu, ép cậu dán sát vào người mình, nụ hôn sâu nồng nàn rơi xuống.
Ban đầu Ninh Lạc trợn to mắt, sau đó bị Lộ Đình Châu đưa tay che lại, hàng mi dài bất an quét qua lòng bàn tay anh, mang đến cảm giác ngưa ngứa tê dại.
Lộ Đình Châu cong ngón tay, nhẹ nhàng nói: “Nhắm mắt lại.”
Ninh Lạc ngoan ngoãn nghe lời nhắm mắt lại, tay nắm chặt lấy cổ áo Lộ Đình Châu, càng nắm càng chặt, chất liệu vải đắt tiền bị vò nát nhăn nhúm.
Nhưng chẳng ai để ý đến điều đó.
[A a a a a! Hôn rồi hôn rồi, chắc chắn là hôn rồi, đúng không?!]
[Nghe âm thanh thì hình như là anh Lộ hôn trước! Tổ chương trình các người làm chuyện xấu, sao không bật chế độ nhìn ban đêm chứ!]
[Trời ơi kệ đi, bây giờ tôi đang kích động đến mức muốn chạy 800 mét quanh sân vận động rồi gào thét cho đã.]
[Lạc Bảo đúng là đậu ngọt nhỏ mà, a a a, cứ lặp đi lặp lại câu thích anh Lộ, tim tôi sắp tan chảy đến rồi rồi]
[Chụp lại rồi tôi chụp lại rồi! Đợi tôi chỉnh sửa hậu kỳ rồi đăng Weibo! Trời ơi hai người này ngọt quá đi.]
[Hóng link weibo!]
[Đặt mông xuống cùng hóng chung.]
Trong lúc cư dân mạng dán mông trong phòng livestream, Ninh Lạc lại bắt đầu thở không nổi, cậu đẩy Lộ Đình Châu, phát ra tiếng thở dốc mơ hồ.
Lộ Đình Châu hôn cậu thêm một cái cuối cùng rồi kết thúc nụ hôn này, chỉ là, anh lại ôm Ninh Lạc càng chặt hơn, lực đạo lớn đến mức như muốn hòa tan cậu vào trong cơ thể mình vậy.
Hơi thở của anh có chút nặng nề, từng nhịp từng nhịp vang lên bên tai Ninh Lạc, mãi một lúc sau mới khàn giọng nói: “Anh cũng thích Tiểu Lạc, rất thích, rất thích.”
Đây là lần thứ hai anh nói thích với Ninh Lạc, lần đầu tiên đầu óc Ninh Lạc không kịp phản ứng.
Nhưng lần này thì phản ứng kịp rồi.
Rất khó để có thể hình dung cảm giác lúc đó là như thế nào, giống như trong đầu đang bắn pháo hoa, rực rỡ lộng lẫy, lung linh và chói mắt.
Ninh Lạc dụi dụi cái đầu xù lông của mình vào hõm cổ anh, đầu óc vốn đã choáng váng giờ hoàn toàn chết máy, chỉ biết cọ cọ vào người Lộ Đình Châu như muốn được dán vào người anh.
Ánh trăng rải đầy mảnh bạc lấp lánh trên bãi cát mềm mại, gió biển lướt qua hai người, lững lờ bay về phương xa.
Bọn họ ôm lấy nhau, tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Chu Kiệu nhớ ra trong tủ lạnh còn có dừa ướp lạnh, định quay lại lấy cho mọi người uống, nhưng khi đi tới cửa thì liếc mắt nhìn thấy bóng dáng hai người ẩn hiện trong bóng tối, bèn kéo Tào Cẩn Lưu vẫn đang muốn đi về phía trước lại, nhẹ nhàng làm động tác suỵt.
Rõ ràng là Tào Cẩn Lưu cũng nhìn thấy, mắt cậu ta sáng lên, ngọn lửa bát quái bùng cháy, nhưng cũng không làm kinh động đến hai người bọn họ, cùng Chu Kiệu quay trở lại bãi biển.
Hoắc Lâm Sâm thấy hai người tay không trở về thì kỳ quái hỏi: “Không phải các cậu đi lấy dừa sao?”
Tào Cẩn Lưu cười hì hì nói: “Vốn định đi lấy, nhưng chúng ta cũng không thể quá không có mắt nhìn như vậy được chứ.”
Mọi người chợt hiểu, đồng thanh phát ra tiếng “Ồ~~” kéo dài, nhìn nhau cười rất ẩn ý.
Hàn Nguyệt Vấn lắc lắc lon bia lạnh còn lại, nói: “Sớm biết thế đã cho Tiểu Lạc uống nhiều hơn một chút.”
Tất cả mọi người lập tức cười phá lên.
Hướng Tư Kỳ trêu chọc: “Vậy tối nay chúng ta ngủ lại bãi biển nhé.”
Hướng Bặc Ngôn tích cực hưởng ứng: “Được đó được đó, chơi trò chơi đi.”
“Được,” Hoắc Lâm Sâm là người đầu tiên tán thành, “Tên trò chơi này là mỗi người nướng giúp tôi mười xiên thịt.”
Hướng Bặc Ngôn trợn trắng mắt: “Anh mơ cũng đẹp quá ha.”
Tiếng nói cười trên bãi biển theo gió, truyền đến tai Ninh Lạc.
Cậu cọ cọ vào vùng da mềm mại trên cổ Lộ Đình Châu, híp mắt đầy thỏa mãn như chú mèo hít phải cỏ bạc hà, hỏi: “Bọn họ vẫn còn đang chơi sao?”
Lộ Đình Châu bị cậu cọ đến ngứa ngáy, anh nới lỏng tay ra một chút, “Ừ” một tiếng.
Ninh Lạc lẩm bẩm: “Em cũng muốn đi chơi, nhưng em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”
“Được.” Lộ Đình Châu dùng đầu ngón tay miết nhẹ đôi môi sưng đỏ hơn ngày thường của cậu, đặc biệt là hạt châu nhỏ giữa môi kia, vì được chăm sóc đặc biệt nên sưng lên không ít, khi nói chuyện hơi chu ra một chút, còn in hằn dấu răng nhàn nhạt.
Lộ Đình Châu nhìn một hồi, yết hầu lại nhấp nhô chuyển động, cảm giác cổ họng thật khô khốc.
Ninh Lạc nhỏ giọng oán trách: “Vậy anh buông em ra, em muốn đi vệ sinh.”
Cuối cùng cậu cũng nhớ ra mục đích về lại biệt thự của mình.
Lộ Đình Châu đè thấp giọng nói: “Hôn thêm cái nữa.”
Môi Ninh Lạc đã bị anh hôn đến tê dại, tủi thân bĩu môi: “Hôn một cái 100 tệ.”
Lộ Đình Châu: “… Nhóc con tham tiền.”
Ninh Lạc che miệng nhìn anh, nhìn biểu cảm bất đắc dĩ của anh dưới ánh trăng, cậu nheo mắt cười, buông tay ra: “Được rồi, nể tình anh đẹp trai như vậy, miễn cưỡng giảm giá cho anh còn 98 tệ.”
Lộ Đình Châu đột nhiên nói: “Em biết tất cả tài sản của anh mà, đúng không?”
Ninh Lạc chớp chớp mắt: “Hả? Biết chứ.”
Hơi thở nhàn nhạt hòa quyện cùng nụ hôn triền miên của Lộ Đình Châu, cùng nhau rơi xuống: “… Vậy thì hãy cố gắng làm anh phá sản đi.”
Ninh Lạc: “…”
【 Mình lỡ lời rồi! 】
…………..
Đợi đến khi Lộ Đình Châu hoàn toàn buông cậu ra, Ninh Lạc đã quên mất phương hướng, cậu choáng váng quay vòng vòng trong đại sảnh biệt thự.
Vẫn là Lộ Đình Châu kéo cậu lại, chỉ đường cho cậu đến nhà vệ sinh trong phòng ngủ.
Nhìn Ninh Lạc đi vào, Lộ Đình Châu thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới có thời gian lấy điện thoại đang rung không ngừng trong túi mình ra.
Vừa nhìn, hơn năm mươi cuộc gọi nhỡ, nhiều nhất là của Nhiếp Văn Đào, sau đó là Phương Lộc Dã và những người thân khác, còn có những đạo diễn, diễn viên mà anh quen biết.
Tin nhắn trò chuyện thì càng khỏi phải nói, càng không thấy điểm dừng, kéo xuống toàn là chấm đỏ.
Lộ Đình Châu cảm thấy có điều bất thường, mở cửa ra, đối diện với ống kính camera đang nhấp nháy chấm đỏ.
Camera đang làm việc và anh mặt đối mặt, một lát sau, có lẽ là nó thấy ngượng ngùng, quay ống kính sang một bên.
Lộ Đình Châu: “…”
Anh siết chặt điện thoại, trong lòng hiếm khi bật thốt ra một câu chửi thề.
[Ha ha ha ha ha! Lộ Đình Châu, cuối cùng anh cũng nhận ra rồi.]
[Với tư cách là một diễn viên, là thứ gì đã che mờ khả năng cảm nhận ống kính nhạy bén của anh vậy? Ồ, hóa ra là nụ hôn của Lạc Bảo.]
[Tôi sắp cười chết rồi, nước mũi chảy vào miệng còn biết lau, xe đâm vào cây còn biết rẽ.]
[Muộn rồi anh Lộ ơi, hai người đã lên hot search không xuống được rồi, một nửa trong top 10 hot search đều là của hai người đó.]
[Anh Lộ, tin vui! Siêu thoại cp của chúng ta đã tăng 100 nghìn fan rồi! Chỉ trong chốc lát!]
[Đừng báo tin vui nữa, phòng livestream này sắp bị lag đến nổ tung rồi, nền tảng của các người mau ra bảo trì đi!]
Nhìn những dòng tin nhắn trên điện thoại, Lộ Đình Châu cũng cạn lời, anh trực tiếp tắt âm thanh, ném sang một bên, mặc kệ.
Dù sao thì Nhiếp Văn Đào cũng sẽ xử lý tốt thôi mà.
Nhiếp Văn Đào hắt hơi một cái thật mạnh, nhìn điện thoại không gọi được, liền mắng mười tám đời tổ tông nhà Lộ Đình Châu.
Sau đó lại nghĩ, Lộ Đình Châu căn bản không quan tâm đến mấy vị tổ tông gì đó, thậm chí còn hả hê khi thấy người khác gặp nạn, thế là anh ta lại càng thêm tức giận hơn.
Mà lúc này, người có hoàn cảnh tương tự còn có người đại diện của Ninh Lạc, Hứa Linh, cô cũng không gọi được cho Ninh Lạc, tức giận đến mức giơ tay đấm mạnh vào không khí.
Thằng nhóc đáng ghét, có muốn công khai yêu đương thì cũng phải báo trước cho cô một tiếng, để cô còn kịp kiểm soát dư luận chứ!
Hứa Linh tức giận bò dậy khỏi chiếc ghế sofa êm ái thoải mái, chấp nhận số phận bắt đầu làm thêm giờ.
Còn thông báo cho cấp trên hiện tại của mình, Ninh Dương.
Cô làm thêm giờ, anh trai ruột như anh ta cũng đừng hòng được yên ổn!
Ninh Dương biết tin, không gọi được cho Ninh Lạc, lập tức gọi điện cho Tiền Đa Đa, hỏi tình hình tại hiện trường.
Tiền Đa Đa run rẩy báo cáo tình hình hiện tại cho anh ta: “Cái đó, sau khi Ninh Lạc say rượu đã về phòng ngủ đi vệ sinh, bây giờ vẫn chưa ra, chắc là không ra nữa mà trực tiếp nghỉ ngơi luôn rồi…”
Ninh Dương giận dữ: “Đi vệ sinh sao phải về phòng ngủ!”
Tiền Đa Đa oan ức: “Thiết kế ban đầu của biệt thự này là phòng vệ sinh riêng, anh cũng đã xem qua bản thiết kế rồi, còn nói là như vậy sẽ bảo vệ sự riêng tư của nghệ sĩ tốt hơn.”
Ninh Dương trầm mặc.
Ồ, hóa ra kẻ ngốc chính là chính.
Anh ta chuyển sang phòng livestream, nhìn thấy biệt thự tối om thì nghiến răng nghiến lợi.
Ninh Lạc mới được nhận về bao lâu đâu chứ? Thế mà đã bị cuỗm đi mất rồi?
Ở rể! Lộ Đình Châu nhất định phải ở rể!
Tối nay đã định sẵn là có rất nhiều người mất ngủ, hóng hớt đến hưng phấn. Fan cp thì hận không thể đốt pháo trong trong super topic, thậm chí còn không thèm gắn tag, toàn bộ đều là, “a a a a a a a a”, không khí náo nhiệt chẳng khác nào ngày Tết.
Chỉ có Ninh Lạc là vẫn không biết gì cả.
Thậm chí cơn say bắt đầu ập đến, đầu óc choáng váng, cứ lim dim buồn ngủ.
Cậu cố gắng tỉnh táo lại một chút, ngồi trên bồn cầu nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày, xem mình đang ở đâu, sau khi không thể đưa ra kết luận thì bắt đầu căng thẳng, cậu hoang mang ngơ ngác nhìn xung quanh phòng tắm xa lạ này, sắc mặt kinh hãi.
Chẳng lẽ cậu lại xuyên không nữa rồi?
Lộ Đình Châu thấy cậu vào toilet quá lâu, bèn gõ cửa, gọi: “Tiểu Lạc?”
Bên trong truyền đến một tiếng “bịch” vang dội.
Giống như bị ngã, nhưng lại không lên tiếng.
Lộ Đình Châu cau mày, lại gõ cửa, giọng nói cao hơn: “Tiểu Lạc, em làm sao vậy?”
Bên trong vẫn vô cùng yên tĩnh.
Lộ Đình Châu càng nhíu mày chặt hơn, tay đặt lên tay nắm cửa: “Em không nói gì thì anh vào đấy.”
Bên trong vẫn không có động tĩnh gì.
Nghĩ đến việc sau khi Ninh Lạc say rượu thì nhận thức không biết sẽ loạn đến mức nào, Lộ Đình Châu không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức đẩy cửa ra.
Sau đó nhìn thấy nửa thân trên của người nào đó đã chui vào lồng giặt của máy giặt rồi.
Thậm chí sau khi anh mở cửa ra, còn “vèo” một cái, chui tọt cả người vào trong.
Lộ Đình Châu: “…?”
Anh không thể tin được mà đi tới trước mặt máy giặt, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Ninh Lạc, hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Ninh Lạc không ngờ có người đi vào, vô cùng hoảng loạn, nhưng sau khi nhìn rõ khuôn mặt đó thì lập tức yên tâm.
Cậu đưa ngón trỏ lên môi, suỵt một tiếng: “Chồng ơi, anh đừng nói chuyện.”
Đây là lần đầu tiên cậu thực sự gọi Lộ Đình Châu là “chồng”.
Có thể thấy rõ ràng là Lộ Đình Châu đã sửng người tại chỗ, một lát sau, anh đưa tay lên miệng, khẽ ho một tiếng, tóc mái đen che khuất vành tai đỏ ửng.
Anh khàn giọng nói: “Lạc Lạc, em ra ngoài trước đã.”
“Em không thể ra ngoài,” Ninh Lạc ôm chặt hai đầu gối cuộn tròn trong lồng giặt, cũng thật khó cho cậu khi có thể chui vừa vào, vẻ mặt cậu nghiêm túc, “Em đang ngồi cỗ máy thời gian.”
Lộ Đình Châu kinh ngạc lặp lại: “Em đang ngồi cái gì?”
Ninh Lạc liếc anh một cái, người này trông cũng được mà sao đầu óc lại ngốc nghếch thế: “Cỗ máy thời gian đó, anh có chút kiến thức nào không vậy hả đồ nhà quê. Em bây giờ lỡ đi lạc vào thời không sai lầm, đang cố gắng xuyên về đây.”
Cậu hùng hồn nói: “Em còn chưa quay xong chương trình, Tiền Đa Đa còn chưa trả tiền cho em!”
Từ chồng bị giáng cấp xuống thành đồ nhà quê, Lộ Đình Châu im lặng một lúc, dưới ánh mắt ghét bỏ của cậu, anh cũng chỉ đành phối hợp diễn với cậu: “Bây giờ em xuyên về rồi.”
Ninh Lạc không tin những lời đồn đại vô căn cứ: “Sao có thể, anh tưởng em ngốc à? Em mới vừa vào thôi.”
“…”
Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút, đậy nắp máy giặt lại, nhốt cậu ở bên trong.
Ninh Lạc: ?
Giây tiếp theo, Lộ Đình Châu mở ra, biểu cảm trên mặt anh kinh ngạc như vừa phát hiện ra có người bên trong, diễn xuất phát huy đến đỉnh cao: “Lạc Lạc, sao em lại ở trong đó?”
Ninh Lạc cũng rất kinh ngạc: “Xuyên về rồi sao?”
“Xuyên về cái gì mà xuyên về, anh không biết em đang nói gì,” Trình độ diễn xuất của Lộ Đình Châu đã đạt đến mức thượng thừa, hai mắt mở to vô cùng đau lòng, kéo Ninh Lạc ra, “Mau ra ngoài, rửa mặt rồi đi ngủ.”
Ninh Lạc ngoan ngoãn đi theo anh ra ngoài.
Lộ Đình Châu thở phào nhẹ nhõm, ấn ấn huyệt thái dương đau nhức.
Bây giờ anh cảm thấy rất may mắn vì trong phòng không lắp camera, nếu không thì danh tiếng bao nhiêu năm của anh coi như bị hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều.
Chắc Nhiếp Văn Đào cũng sẽ thấy anh bị bệnh.
Âm thanh nước chảy ào ào truyền đến từ phía sau, anh nghĩ lần này chắc Ninh Lạc sẽ ngoan ngoãn rửa mặt đi ngủ.
Kết quả, phát hiện ra mình nghĩ nhiều rồi.
Ninh Lạc run rẩy từ phía sau gọi anh, vẻ mặt hoảng sợ: “Nhân viên dọn dẹp vệ sinh, anh mau qua đây, nhân viên dọn dẹp vệ sinh!”
Được rồi, mình lại thành nhân viên vệ dọn dẹp sinh rồi.
Lộ Đình Châu chấp nhận số phận đi qua: “Sao vậy?”
Ninh Lạc đau lòng: “Vòi nước khách sạn của các anh sao lại không khóa được? Như vậy lãng phí tài nguyên nước lắm, các anh hãy kiểm điểm bản thân mình đi!”
Lộ Đình Châu nhìn cậu cố gắng dùng tay bịt ống nước hết lần này đến lần khác để khóa lại, trong lòng chợt dâng lên cảm giác “quả nhiên là thế”, thật vi diệu, anh đưa tay ra, gạt cần gạt khóa vòi nước lại.
Khóa lại rồi.
Ninh Lạc ngơ ngác buông tay: “Sửa xong rồi?”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Sửa xong rồi.”
“Ồ… Anh cũng lợi hại đấy chứ,” Ninh Lạc khen ngợi, ánh mắt rơi vào đôi môi mỏng hơi đỏ của anh, không thể rời mắt, “Anh không phải nhân viên dọn dẹp vệ sinh đúng không?”
Bây giờ Lộ Đình Châu đã bình tĩnh như một nhân viên chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp: “Đương nhiên là không phải, em nhận nhầm người rồi.”
Ninh Lạc chống tay, ngồi lên bồn rửa mặt, sau đó vẫy tay với anh, ý bảo Lộ Đình Châu: “Cúi đầu xuống.”
Lộ Đình Châu làm theo, anh cúi người, rũ mắt nhìn cậu, xem tên nhóc này còn có thể làm trò gì nữa.
Thực tế đã chứng minh, mạch não của Ninh Lạc sau khi say rượu càng kỳ quái hơn so với ngày thường, hành động cũng không theo lẽ thường.
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, hai tay nhéo nhéo, bóp má Lộ Đình Châu, vo tròn bóp dẹt.
[Mềm quá, cảm giác thích thật!]
Cậu không kiềm chế được lực, trên làn da trắng nõn nọ để lại từng dấu đỏ hồng.
Lộ Đình Châu đau, rên khẽ một tiếng, muốn lùi về sau.
Ninh Lạc thấy thế, hai chân quấn lên eo anh, dùng sức kéo về phía mình, nheo mắt bất mãn: “Anh trốn cái gì?”
Lộ Đình Châu không kịp đề phòng, mất trọng tâm ngã về phía trước, đè lên người Ninh Lạc, hai người dán sát vào nhau, hơi thở quấn quýt.
Anh hơi cứng người, năm ngón tay chống lên gương, tạo ra một khoảng trống.
“Tiểu Lạc,” nhịp thở của Lộ Đình Châu dần dần rối loạn, trong đôi mắt hẹp dài là cảm xúc cuộn trào, giọng nói khàn đến không thể tin được, “Đừng trêu chọc anh.”
Ninh Lạc nhìn vào đôi mắt u ám khó hiểu của anh, theo bản năng rụt cổ lại, sau lưng tràn ngập cảm giác lạnh lẽo, lông tơ dựng đứng cả lên, giống hệt như động vật ăn cỏ bị dã thú hung dữ nhìn chằm chằm.
Tay cậu ngượng ngùng buông anh ra, chỉ có cái miệng là vẫn cứng: “Tính khí hung dữ như vậy, em không nên gọi anh mới phải.”
Lúc này Lộ Đình Châu vẫn chưa nhận ra được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, anh hơi nghiêng đầu: “Gọi cái gì?”
Ninh Lạc ngáp một cái, cơn buồn ngủ lại ập đến, cậu nói như lẽ đương nhiên: “Trai bao chứ còn gì nữa. Đúng rồi, biệt danh của anh là Arthur hay là Darren nhỉ?”
Lộ Đình Châu lập tức cứng đờ.
Ninh Lạc nhìn biểu cảm của anh, suy đoán: “Ồ, là Vưu An đúng không? Tính tình anh kém như vậy, treo ở quán bar có khi chẳng ai gọi anh uống rượu cùng đâu nhỉ? Em cho anh cơ hội đấy, anh phải biết trân trọng, đối xử với kim chủ tốt một chút.”
Bầu không khí như đông cứng lại.
Bàn tay lạnh buốt vì chống trên gương giờ đã chạm lên má cậu, khóe miệng Lộ Đình Châu vẫn nở nụ cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, ngay cả không khí cũng trở nên lạnh lẽo.
Anh chậm rãi gằn từng chữ một: “Tiểu Lạc, em đi quán bar khi nào, lại còn gọi trai bao nữa chứ?”
Lộ Đình Châu nhìn khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Ninh Lạc, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve nốt ruồi ở khóe mắt cậu, yêu thích không buông tay, mí mắt khẽ rũ xuống, che khuất dục vọng chiếm hữu sâu thẳm trong lòng.
Tiểu Lạc đã nói thích anh, vậy thì anh quản em thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa…
Không quá đáng chứ?
Ninh Lạc từ từ lùi về sau, lại kéo ra một chút khoảng cách với Lộ Đình Châu, tay chống lên mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo, im lặng nhìn anh.
Nhìn đến mức Lộ Đình Châu dần dần mím chặt môi: “… Xin lỗi, là anh không tốt, anh không nên nói những điều này.”
Đợi lâu như vậy rồi, Lộ Đình Châu không ngại tốn thêm chút thời gian nữa, để Ninh Lạc từ từ hạ thấp giới hạn với mình: “Anh nói đùa thôi, nhưng Tiểu Lạc sau này không được đi đến những chỗ đó nữa, được không?”
Nhưng trong lòng lại nghĩ những điều lạnh lùng khác hẳn với giọng điệu của anh.
Nếu để anh biết ba người này là ai… Trong đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, quai hàm siết chặt.
Ninh Lạc lại nhìn anh một lúc, buồn ngủ đến mức lại ngáp một cái, dụi dụi mắt rồi đột nhiên tiến lại gần: “Có phải là anh đang ghen không?”
Lộ Đình Châu sững người một chút, nhưng vẫn gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, anh đang ghen. Anh không thích em quá thân thiết với người khác.”
Càng ghét có một số người không đứng đắn quá thân thiết với Ninh Lạc.
Ninh Lạc kéo dài giọng, “Ồ” một tiếng: “Vậy anh phải nói với em chứ, nói rồi em sẽ sửa.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Em không thấy phiền khi anh quản nhiều như vậy sao?”
Ninh Lạc ôm anh, giống như gấu koala mà cọ cọ, vẻ mặt buồn ngủ, nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc, cậu lắc đầu thật mạnh: “Không! Em thích anh, sao có thể thấy anh phiền phức chứ? Mỗi ngày em nhìn thấy anh thì vui vẻ còn không kịp nữa là.”
Cậu như thể được kích hoạt công tắc nào đó, từ “thích” và những lời lẽ ngọt ngào cứ thế tuôn ra không ngừng, nhiều đến mức như không cần tiền mua.
Nhưng càng nói thì giọng càng nhỏ dần.
Nghe đến mức mặt hồ trong lòng Lộ Đình Châu lại gợn lên từng đợt sóng, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Đã thích anh như thế rồi, vậy thì làm bạn trai của anh, được không?”
Ninh Lạc không có động tĩnh.
Lộ Đình Châu đợi nửa ngày, chỉ đợi được tiếng hít thở đều đều của Ninh Lạc, hơi thở khe khẽ phả vào mái tóc anh.
Cậu đã ngủ thiếp trên vai anh mất rồi.
Lộ Đình Châu: “…”
Biết thế đã hỏi sớm rồi, việc gì phải nói nhảm, để đến giờ, danh phận của anh còn chưa được xác định!
Hiếm khi thấy Lộ Đình Châu lo lắng như vậy.
Sáng mai tên nhóc này tỉnh lại sẽ không quên sạch hết mọi thứ, không nhận nợ chứ?
Trong lòng anh nhất thời vừa vui vừa lo, giống như xé túi mù vậy.
Lộ Đình Châu không nhịn được véo miệng Ninh Lạc một cái, trả thù cậu đã làm anh suy nghĩ lung tung.
Ninh Lạc nhíu mày, miệng lại lẩm bẩm.
Lộ Đình Châu buông tay, ghé sát tai lại lắng nghe.
“Ưm, Lộ Lộ… thích… anh…”
Lộ Đình Châu không nhịn được, khẽ hôn nhẹ lên tai cậu.
“… Đã nói không được gọi anh như vậy rồi mà.”
…………….
Ninh Lạc ngủ một mạch đến tận hơn mười giờ.
Cậu mơ màng mở mắt, trong nháy mắt như bị đánh trúng linh hồn, lại đau khổ nhắm mắt lại.
【… Đầu đau quá】
Nhớ lại việc mình bị nửa ly bia trái cây hạ gục, lại còn là say ở trước mặt tất cả cư dân mạng, liền muốn được ngủ một giấc đến thiên thu luôn cho rồi.
【Haha, để tất cả mọi người đều chết hết đi! Tôi chết đầu tiên!】
Ninh Lạc do dự giữa việc nhảy xuống biển và xin rút lui khỏi chương trình, vừa nghĩ đến số tiền lương chưa được nhận, trong nháy mắt lại có động lực sống.
Làm sao có thể vì chút chuyện này mà từ bỏ tiền bạc được chứ!
Chỉ cần mặt cậu đủ dày, người xấu hổ sẽ là người khác!
“Cơ thể của mình chắc chắn là không dung nạp được rượu, chứ tuyệt đối không phải là vấn đề tửu lượng của mình. Đúng thế, chính là như vậy, đây là khiếm khuyết sinh lý, liên quan gì đến mình?”
Ninh Lạc tự nói với bản thân mình một hồi, tự an ủi bản thân mình xong, sau đó mới chuẩn bị tâm lý đầy đủ, xoẹt một cái mở mắt ra, tràn đầy năng lượng quyết tâm rời giường.
Rồi sau đó, cậu nhìn thấy Lộ Đình Châu đang ngồi bên mép giường, im lặng nhìn mình.
Ninh Lạc bị anh nhìn chằm chằm, trong nháy mắt cảm thấy mình giống như một tên cặn bã bỏ vợ bỏ con ra ngoài có tình nhân mới, không khỏi kéo chăn lên cao, nuốt nước bọt: “Anh anh anh, mới sáng sớm anh làm gì vậy?”
Hình như không phải ảo giác của Ninh Lạc, cậu vừa dứt lời, ánh mắt của Lộ Đình Châu càng thêm u oán hơn, bóng đen phía sau gần như hóa thành thực thể.
Lộ Đình Châu nhếch môi: “Anh làm gì à? Có cần anh giúp em nhớ lại chuyện xảy ra tối qua không?”
Lời của anh giống như kích hoạt điểm mấu chốt nào đó, ký ức tối qua ùa về như thủy triều, đập thẳng vào đầu Ninh Lạc.
Bao gồm, nhưng không giới hạn ở cỗ máy thời gian, vòi nước, trai bao và… lời tỏ tình lặp đi lặp lại không biết mệt.
Mặt Ninh Lạc thoáng cái đỏ bừng, thật sự là chưa đến một giây.
Cảm nhận của Lộ Đình Châu sau khi xem là: “Em thật sự là rất có thiên phú làm diễn viên.”
Một giây rơi lệ đầy mặt, một giây đỏ mặt gì đó, thế giới nội tâm của Ninh Lạc thật sự rất phong phú.
Ninh Lạc đỏ mặt trừng mắt nhìn anh: “Anh đang cười nhạo em đấy à?”
Lộ Đình Châu: “Sao có thể, anh đang cố gắng làm giảm bớt cảm giác xấu hổ cho em đấy.”
Anh đánh giá vẻ mặt xấu hổ muốn độn thổ của Ninh Lạc, thăm dò hỏi: “Nhớ ra rồi? Không nhớ ra anh có thể giúp em nhớ lại, bắt đầu từ đậu ngọt nhỏ tối qua đi ha.”
Ninh Lạc im lặng không nói, im lặng một hồi, thấy Lộ Đình Châu có ý định mở miệng, vội vàng bò dậy, dùng hết sức hôn anh một cái thật mạnh, sau đó nhắm mắt hét lên: “Nhớ ra rồi nhớ ra rồi! Anh không được nói nữa!”
Lộ Đình Châu sờ vào chỗ bị Ninh Lạc hôn một cái, sau đó chỉ chỉ vào môi mình: “Hôn ở đây.”
Ninh Lạc xoẹt một cái mở to mắt, trừng mắt nhìn kẻ không biết xấu hổ này, nửa ngày sau vẫn là cậu bại trận dưới ánh mắt của Lộ Đình Châu, rướn người lên, nhẹ nhàng mổ một cái.
Huhuhu, chủ yếu là bản thân cậu cũng muốn hôn, sáng sớm ai có thể từ chối một anh đẹp trai đòi hôn chứ.
Sau đó cậu bị Lộ Đình Châu bắt lấy gáy, đè xuống, cho cậu một nụ hôn triền miên.
Khi buông ra, hơi thở hai người đều có chút dồn dập.
Lộ Đình Châu áp trán mình lên trán Ninh Lạc, thỉnh thoảng lại véo nhẹ lên gáy cậu một cái, nhìn vào hình ảnh phản chiếu nho nhỏ của mình trong đôi mắt ấy, khe khẽ thì thầm: “Vậy bây giờ, anh là gì của Tiểu Lạc?”
Môi Ninh Lạc nóng hổi, không cần nhìn gương cũng biết bị mút cho sưng lên rồi, cậu mím môi một cái, cảm giác có chút tê dại.
Không để Lộ Đình Châu đợi quá lâu, vành tai cậu đỏ đến nhỏ máu, cậu áp sát vào anh, hôn lên chóp mũi Lộ Đình Châu.
Giọng nói nhỏ xíu vang lên bên tai Lộ Đình Châu: “Vậy đương nhiên là, là bạn trai rồi, em sẽ không tùy tiện hôn người khác đâu.”
Nói xong vừa xấu hổ vừa bối rối, cậu cúi đầu rũ mắt, không dám nhìn biểu cảm của Lộ Đình Châu, mà nhìn chằm chằm vào cúc áo sơ mi của anh.
Lộ Đình Châu lại muốn hôn cậu.
Anh vừa động, Ninh Lạc liền đoán được anh muốn làm gì, cậu vội vàng chống tay lên ngực anh.
Lộ Đình Châu mở rộng cổ áo, nửa bàn tay của Ninh Lạc trực tiếp dán lên da thịt anh, sợ đến mức vội vàng rụt tay lại.
Nhưng vừa buông tay ra thì Lộ Đình Châu lại muốn tiến lên, Ninh Lạc nhất thời tiến thoái lưỡng nan, luống cuống tay chân: “Không được không được không được, sẽ bị mọi người nhìn ra mất!”
Lộ Đình Châu khựng lại một chút, nhớ ra mình còn chưa nói với cậu chuyện trên mạng.
Lộ Đình Châu khựng lại một chút, nhớ ra mình còn chưa nói chuyện trên mạng cho cậu biết.
Hơn nữa bây giờ đã mười giờ rồi, bọn họ không ra ngoài cũng chẳng có ai gọi, chắc là mọi người đều biết rồi.
… Cũng không biết sẽ thêu dệt hành vi hai người đàn ông ở lì trong phòng đến tận gần trưa là như thế nào nữa.
Thật ra thì, cho dù nhắm mắt lại anh vẫn có thể tưởng tượng ra được.
Vì sức khỏe tâm lý của Ninh Lạc nên Lộ Đình Châu giấu nhẹm chuyện này, tiếc nuối buông cậu ra: “Được rồi, vậy em đi rửa mặt đi, lát nữa xuống lầu ăn cơm.”
Ninh Lạc như được đại xá, chui ra khỏi cánh tay Lộ Đình Châu, chạy như bay vào phòng vệ sinh.
Lộ Đình Châu nhướng mày, không ngăn cản.
Ninh Lạc ở bên trong đánh răng, đánh được một nửa, nhìn vào trong gương thấy có thêm một bóng người cao lớn, anh đang lười biếng dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cậu không chớp mắt.
Ninh Lạc im lặng rũ mắt, một lát sau, lại ngẩng đầu lên, đối diện với người đàn ông trong gương, trong lòng đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
【Vậy, vậy là anh ấy cũng là của mình rồi sao? 】
Suy nghĩ này khiến tâm trạng cậu tốt lên chỉ trong nháy mắt, nở nụ cười rạng rỡ với Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu cũng cười theo cậu, khóe môi cong lên.
Sau đó nhìn thấy Ninh Lạc cười đủ rồi, anh mới chậm rãi nói: “Tiểu Lạc, anh hỏi em, Arthur là ai, Darren là ai?”
Nhìn nụ cười đông cứng của Ninh Lạc, anh lại dịu dàng hỏi: “Còn Vưu An nữa, lại là ai?”
Ninh Lạc lập tức bị bọt kem đánh răng sặc vào khí quản, ho đến long trời lở đất.
Lộ Đình Châu ung dung: “Chỉ nghe thấy tên thôi mà em đã kích động như vậy rồi?”
… Ừm, nếu chỉ nghe nội dung thì đây chẳng phải là đang mỉa mai sao?
Khó khăn lắm Ninh Lạc mới nhổ hết bọt kem đánh răng trong miệng ra được, quay đầu đối diện với Lộ Đình Châu: “Anh ít vu oan cho em đi!”
【Em kích động hồi nào? Em đây là đang đau lòng đó!】
【Rốt cuộc thì tối qua mình đã làm những gì vậy trời ơi, aaaa!】
Hết chương 92.
