Chương 1: Hình Như Tôi Bị Dị Ứng Với Giọng Nói Của Cậu
Đồng hồ báo thức vang lên đúng giờ lúc 5 giờ 30 sáng, ba giây sau, từ trong chăn thò ra một bàn tay trắng nõn thon dài, bộp một cái đập vào nút tắt.
Yên tĩnh rồi.
Hai mươi phút sau, chuông lại reo lần nữa.
Thiếu niên trên giường không thể trốn tránh được, nhắm mắt mặc quần áo, đánh răng rửa mặt. Sau khi vốc một vốc nước lạnh rửa mặt, gò má trắng hồng còn vương những giọt nước, ngũ quan dịu dàng xinh đẹp dần trở nên linh động hơn, Tống Hề Đào mở mắt, vẻ mặt khổ sở nhìn vào gương một hồi lâu.
Trong bếp, dì Lưu phụ trách nấu ăn đã nấu sữa đậu nành và hấp bánh bao xong, Tống Hề Đào liền vội vã lao vào: “Đưa cháu, đưa cháu.”
Dì Lưu vừa đóng gói vừa xót xa nói: “Ngày nào cũng đi học sớm thế này thì cơ thể chịu sao nổi chứ.”
“Anh trai vất vả quá đi.”
Em gái Tống Hề Đào là Tống Nhạn Lý, năm nay 7 tuổi, cô bé sở hữu nguồn năng lượng khiến học sinh lớp 12 phải ghen tị, mỗi sáng 5 giờ đã dậy cùng dì giúp việc, cô bé là tự nguyện dậy, còn Tống Hề Đào thì không.
Tống Hề Đào nói lời từ tận đáy lòng: “Lo mà học cho giỏi, nếu không lớn lên sẽ giống như anh đấy.”
Vì học hành không giỏi nhưng lại có năng khiếu vẽ, vậy nên cậu đã đi theo con đường học sinh năng khiếu mỹ thuật. Sau khi kết thúc đợt tập huấn và kỳ thi liên khảo vào học kỳ một năm lớp 12, cậu đạt được điểm số không tồi, cơ mà cái giá phải trả là kiến thức các môn văn hóa trong đầu dường như đã bị xóa sạch.
Tống Nhạn Lý: “Em muốn giống anh trai cơ!”
Tống Hề Đào: “Tuyệt đối không được!”
Dì Lưu rót ra hai ly sữa đậu nành, dùng loại ly trà sữa dùng một lần, to hơn ly sữa đậu nành bình thường một chút, đựng được nhiều hơn.
Tống Nhạn Lý lém lỉnh tinh quái nói: “Oa, hai ly sữa, anh trai, anh yêu đương rồi!”
Tống Hề Đào: “Không có, cái này cho một người anh khác uống.”
Tống Nhạn Lý: “Em không tin.”
Tống Hề Đào: “Tin hay không tùy em chứ.”
Thành ly hơi nóng, Tống Hề Đào lấy hai cái bao bọc ly bằng giấy để cách nhiệt. Bao bọc ly bằng giấy này là do cậu tự thiết kế họa tiết, họa tiết chỉ là nền, trọng điểm là bên trên chằng chịt các công thức toán học – để lúc đi đường uống sữa cũng có thể tranh thủ học thuộc. Nhưng cậu đã nỗ lực đến thế rồi mà toán học vẫn không tốt. Tại sao có người thi toán được điểm tuyệt đối, còn cậu thì sống chết gì cũng không qua nổi điểm trung bình?
Cái người đạt điểm tối đa khiến Tống Hề Đào ghen tị kia chính là người đứng đầu khối, Mạnh Tư Trình. Người đó cực kỳ giỏi Toán, đề càng khó hắn càng kéo giãn khoảng cách với người thường. Nghe nói Mạnh Tư Trình giảng bài rất hay, giảng trúng trọng tâm, nói chuyện với hắn cực kỳ bổ ích, nghe người tài nói một buổi, hơn đọc sách mười năm.
Mấy bạn nữ xung quanh Tống Hề Đào đã nói như thế.
Mười năm đọc sách cơ đấy.
Tống Hề Đào vô cùng rung động, nhưng cậu và Mạnh Tư Trình cách nhau hơn mười lớp, hai người thực sự chẳng có giao điểm nào, Mạnh Tư Trình lại rất lạnh lùng. Tống Hề Đào suy nghĩ nát óc, cuối cùng quyết định đưa bữa sáng cho Mạnh Tư Trình để kéo gần quan hệ.
Cậu không đeo cặp, ngón út móc một túi bánh bao, hai tay mỗi tay bưng một ly sữa đậu nành, khiêm tốn bước vào ngôi trường yên tĩnh.
Cuối tháng Hai, cái lạnh mùa xuân se sắt, ly sữa đậu nành chưa được ép màng dán kín miệng cốc tỏa ra l hơi nóng ngọt ngào, làm cho các công thức trên bao bọc ly cũng trở nên dễ gần hơn.
1/[n(n+1)] = (1/n) – [1/(n+1)]
Kiến thức đã đi vào não.
Nhắm mắt lại, hồi tưởng một lần nữa.
Ơ… ơ…
Tống Hề Đào giận dữ vì cái não không nên thân của mình, không chú ý tới một cành cây khô dưới đất, khoảnh khắc giẫm lên cái cây đó khiến người cậu loạng choạng một cái. Hai ly sữa đậu nành theo đà rung lắc của cơ thể mà sóng sánh văng đậu nành ra ngoài, nóng đến mức Tống Hề Đào luống cuống tay chân, vội vàng đặt lên bàn đá bên cạnh.
Cậu móc khăn giấy trong túi ra lau miệng ly, lại lau tay, cầm lên lần nữa, trọng lượng nhẹ đi một phần ba. Thế này thì làm sao mà đem tặng cho người ta được, lát nữa lỡ Mạnh Tư Trình tưởng cậu uống dở thì làm sao. Tống Hề Đào nghĩ ngợi một lát rồi mở nắp ra, lấy ly này rót bù vào ly kia. Được rồi, lại là một ly đầy ắp!
Cửa phòng học của các khối cấp ba vốn không khóa, có thể vào học bất cứ lúc nào.
6 giờ 15 phút 22 giây sáng.
Mạnh Tư Trình đứng trước tòa nhà giảng đường đã chứng kiến toàn bộ “Sự cố sữa đậu nành” kia. Việc mang bữa sáng cho bạn học là chuyện rất bình thường, nhưng đi sớm thế này, cũng không sợ nguội lạnh uống vào đau bụng sao.
6 giờ 17 phút 45 giây.
Mạnh Tư Trình phát hiện một ly sữa đậu nành cùng loại trên bàn mình.
“…”
Vẫn còn nóng hổi, trên bao bọc ly còn có công thức.
Nhìn kỹ lại thì, công thức dãy số thế mà in sai mất một chỗ. Mạnh Tư Trình đưa tay vào hộc bàn lấy tờ đề để giải, lại sờ thấy hai cái bánh bao mềm mại nóng hổi.
“…”
Sáng nay Mạnh Tư Trình chưa ăn gì, đến trường sớm thế này hoàn toàn là do bị cặp cha mẹ thần kinh kia cãi nhau làm ồn. Ba mẹ hắn đã sớm mạnh ai nấy chơi, từ nhỏ đến lớn chẳng quản hắn, đến lớp 12 rồi, tự nhiên cả đôi dắt tay nhau về nhà ra vẻ – để diễn cho ông nội hắn xem.
Thế nhưng hai người đã sớm là một đôi vợ chồng oán hận nhau, vừa chạm mặt là châm chọc mỉa mai, chỉ trích lẫn nhau, rồi lại giả bộ tình cảm trước mặt Mạnh Tư Trình.
Sáng nay một người 4 giờ rưỡi về nhà, một người 5 giờ rưỡi về, tiếng đóng cửa kinh thiên động địa, người về lúc 4 giờ rưỡi bị người về lúc 5 giờ rưỡi đánh thức, còn châm chọc vài câu. Mạnh Tư Trình ngủ không được, dứt khoát đến thẳng trường học luôn.
Sữa đậu nành nóng, bánh bao cũng nóng.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm công thức sai trên bao bọc ly, lần đầu tiên hắn cau mày với toán học.
…….
Tống Hề Đào kiên trì được ba ngày, trong ba ngày đưa sữa đậu nành này, vì dậy quá sớm nên giờ truy bài buồn ngủ như cún con, tiết Toán đầu tiên cũng ngủ gục luôn.
“Tống Hề Đào.” Giáo viên Toán đi ngang qua bàn cuối, gõ bàn một cái, “Tối qua đi ăn trộm gà à?”
Tống Hề Đào giật mình mở mắt, mới phát hiện mình ngủ quên, “Em xin lỗi thầy.”
Nhìn lên bảng đen, ôi trời đất ơi, nội dung hoàn toàn khác xa với những gì cậu thấy trước khi ngủ. Nếu không đi trộm kiến thức của đại thần thì thật xin lỗi với tiết Toán mà cậu đã ngủ quên.
Chuông tan học vừa vang, Tống Hề Đào gục xuống bàn ngủ bù, bạn cùng bàn của cậu là Khương Nhạc phóng như bay ra ngoài đi vệ sinh, lúc về còn mang theo một tin tức.
“Vừa nãy tao đi ngang qua lớp Một, có một thiên tài đang học tự nhiên đau bụng lăn lộn, còn nôn ra sàn, xe cấp cứu tới chở đi rồi.”
“Hình như là do ăn phải bữa sáng để nguội.”
Tống Hề Đào bật dậy ngồi thẳng tắp, cơn buồn ngủ cũng tan biến sạch sẽ, sau lưng bỗng nổi lên một tầng da gà: “Ai thế?”
Thôi toi rồi, cậu đưa bữa sáng lúc 6 giờ 15 phút, giả sử tới 6 giờ 50 phút Mạnh Tư Trình mới đến trường, với cái thời tiết quỷ quái này thì đồ ăn đã sớm lạnh ngắt rồi!
A a a cậu đúng là đồ ngốc nà!
Khương Nhạc: “Không biết nữa.”
Tống Hề Đào chạy vọt ra ngoài, cậu và lớp Một không cùng một tầng, mỗi bước nhảy ba bậc lao xuống lầu, lúc chạy đến cửa sau lớp Một thì trán đã lấm tấm mồ hôi vì lo lắng.
Tuần này Mạnh Tư Trình ngồi cạnh cửa sổ. Người vẫn ngồi ở chỗ cũ, bóng lưng tuấn tú, thẳng tắp tự như trúc. Trên bàn không có ly sữa đậu nành, không biết đã uống hay chưa.
Lúc này, Mạnh Tư Trình đang giảng bài cho một bạn học, hắn nhìn lướt qua đề bài: “Bài này…”
Mạnh Tư Trình cầm bút xoẹt xoẹt viết hai dòng, “Sao không dùng đạo hàm cấp ba, chê tính toán nhiều à?”
Tống Hề Đào: “…” Cậu chính là loại người chê khối lượng tính toán nhiều đó.
Đã biết sữa đậu nành sẽ nguội, cho nên ngày mai cậu không thể tiếp tục đưa nữa. Vậy hôm nay…. đã đến rồi thì hay là xin Mạnh Tư Trình chỉ giáo bí quyết học tập một chút nhỉ? Cậu mím môi, tâm trạng thấp thỏm như ngồi trên kiệu hoa. Mạnh Tư Trình người này, phẩm chất học tập thuộc diện thiên tài, dung mạo thuộc diện nam thần ở trường, tâm tính lạnh lùng vô tình. Tống Hề Đào hơi sợ, sợ mình một câu cũng không tiếp lời được. Thế thì thử “nghe ké” một bài trước xem sao.
Tống Hề Đào đứng sau lưng Mạnh Tư Trình, dỏng tai lên nghe, cậu nhón chân, lén nhìn đề, mắt cậu rất tinh, nhìn thấy rồi! Không chỉ nhìn thấy đề bài in mực đen, mà còn thấy cả lông mi của Mạnh Tư Trình còn đen hơn cả mực.
Nhưng hai phút tiếp theo, Tống Hề Đào nghi ngờ mình đã bị hôn mê, hoặc là rơi vào khe hở thời gian rồi, tóm lại là lời Mạnh Tư Trình nói cứ từ tai trái qua tai phải, ngoại trừ một bộ não trống rỗng ra thì cậu chẳng hiểu gì cả, chẳng đọng lại gì sất.
Tống Hề Đào ngẩn người sững sờ, cậu đã nghe nghiêm túc lắm mà?
Mạnh Tư Trình làm sao có thể không biết phía sau lưng mình có người đang đứng, cũng đoán được cậu vội vã chạy đến là vì cái gì. Cuối cùng Tống Hề Đào cũng biết lúc 6 giờ 15 phút thì sữa đậu nành sẽ nguội. Hắn kiên nhẫn giải cho xong mấy bước quan trọng của hàm số, rồi nói với người bạn kia: “Về tính tiếp đi.”
“Cảm ơn thiên tài.”
Thế là Tống Hề Đào cũng định đi về.
Mạnh Tư Trình dọn dẹp mặt bàn xong quay đầu lại, cửa sau đã không còn bóng người.
“…”
“Tống Hề Đào.”
“Hả?” Tống Hề Đào đứng lại ở cầu thang, ánh nắng từ bên ngoài chiếu xiên xiên vào hành lang, da cậu rất trắng, không phải trắng như ngọc, mà là trắng hồng, mịn màng, nhìn vừa ấm áp vừa tràn đầy sức sống, đôi mắt đen láy như viên đá quý trong khe suối mùa xuân.
Vừa xoay người lại, suýt chút nữa cậu đã đứng dán mặt vào Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình đứng lên thế mà lại cao như vậy! Tống Hề Đào liếc mắt thấy cái bao bọc ly trên tay Mạnh Tư Trình, đôi mắt hoa đào khẽ mở to, cậu bị nhận ra rồi! Nhưng cậu làm rất kín đáo mà, trừ khi Mạnh Tư Trình xem camera giám sát. Tại sao Mạnh Tư Trình lại xem camera, chẳng lẽ hắn cũng uống sữa lạnh nên đau bụng à?
“Chào, chào cậu.”
Mạnh Tư Trình tiến lại gần một bước, đồng phục trên người hắn trông như mẫu thiết kế mùa xuân trên sàn diễn, “Cái này là của cậu?”
Tống Hề Đào: “Ừm.”
Mạnh Tư Trình: “Công thức tổng quát của dãy số chép sai rồi.”
“Xin lỗi…. hả? Tôi lại học sai à?” Tống Hề Đào ngẩn ra, vội vàng thanh minh, “Tôi không có cố ý làm cậu hiểu sai đâu!”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đưa sữa đậu nành cho tôi làm gì?”
Tống Hề Đào thật thà nói: “Tôi muốn hỏi cậu bài tập Toán.”
Mạnh Tư Trình thế mà lại im lặng. Tống Hề Đào thầm nghĩ, may mà mình bỏ cuộc rồi, trước đây sao cậu lại ngây thơ nghĩ rằng sữa đậu nành có thể làm lay động được Mạnh Tư Trình cơ chứ.
Sắc mặt Mạnh Tư Trình không đổi, hỏi: “Sao không hỏi nữa?”
Tống Hề Đào: “Thôi không làm phiền cậu nữa, cậu giảng bài tôi nghe không hiểu gì cả.”
Mạnh Tư Trình nhíu mày: “… Nghe không hiểu?”
Tống Hề Đào cố gắng miêu tả cảm nhận khi nghe giảng lúc nãy của mình: “Hình như có khoảng cách thế hệ vậy.”
Sao không phải là khoảng cách IQ chứ? Mạnh Tư Trình gật đầu, “Nghe thử một bài nữa xem?”
Sắp vào lớp rồi, Tống Hề Đào nói: “Giáo viên của cậu vào lớp rồi kìa.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đứng đây đừng đi đâu.”
Tống Hề Đào đứng ở góc cầu thang, lên không được mà xuống cũng không xong, cậu nhìn Mạnh Tư Trình chạy về lớp, sau đó mang theo tờ đề và bút đi ra.
Chuông vào lớp vang lên, loa lắp ngay tường ngoài phía cầu thang, âm thanh đinh tai nhức óc, thúc giục học sinh mau về lớp.
Mạnh Tư Trình khoanh một bài dãy số có độ khó trung bình, giọng điệu lạnh nhạt: “Đọc đề.”
Rõ ràng tiếng không lớn, nhưng còn có tác dụng hơn cả tiếng chuông, tiếng chuông bảo cậu về, Mạnh Tư Trình lại bảo cậu đứng, cậu không dám không nghe. Tống Hề Đào bị khí chất của Mạnh Tư Trình khống chế cứng ngắc, cậu đứng đọc đề suốt hai mươi giây, đọc xong thì lí nhí nói: “Xong rồi.”
Mạnh Tư Trình bắt đầu giảng: “Bài này dùng đến ba công thức…”
Lần đầu tiên Mạnh Tư Trình giảng bài bắt đầu từ việc liệt kê công thức.
Tống Hề Đào điên cuồng huy động toàn bộ tế bào não của mình, nhưng Mạnh Tư Trình vừa mở miệng, tế bào não của cậu liền đình công, giống như bị dị ứng với giọng nói của Mạnh Tư Trình vậy. Sao có thể chứ? Đây chẳng phải là cách giảng bài của người đứng đầu khối mà cậu hằng mơ ước sao?
Tống Hề Đào hơi nheo mắt lại, chặn bớt thị giác, để thính giác nhạy bén hơn. Lần đầu tiên trong đời Mạnh Tư Trình thấy có người nhắm mắt nghe giảng: “Đang nghe hát à?”
Tống Hề Đào như vừa tỉnh mộng, lắc đầu: “Không phải, không có ngủ.”
Một phút sau, Mạnh Tư Trình nhìn gò má hơi phúng phính của Tống Hề Đào: “Hiểu chưa?”
Tống Hề Đào ngước mắt, trong đôi mắt đen trắng phân minh trong veo thấy đáy đó, phản chiếu gương mặt anh tuấn của Mạnh Tư Trình, ngoài ra, chẳng có chút hàm lượng kiến thức nào.
Mạnh Tư Trình: “Trên mặt tôi có đề bài à?”
Tống Hề Đào ấp úng: “Không có, tôi, hình như tôi dị ứng với giọng nói của cậu á.”
Mạnh Tư Trình: “…” Dị ứng với giọng nói?
“Tống Hề Đào, đứng đây thỉnh giáo thiên tài đấy à?” Giáo viên Hóa lớp 12 vội vã lên lầu, nhìn thấy Tống Hề Đào của lớp mình thì dừng bước, “Một bài mà vẫn chưa giảng xong à?”
Tống Hề Đào mím môi, vẫn chưa xong, câu hỏi nhỏ thứ hai của bài tự luận dãy số vẫn chưa giảng.
Mạnh Tư Trình thu bài thi lại, không chút lưu tình cất bước rời đi: “Giảng xong rồi, thầy mang cậu ấy đi đi.”
“Giảng xong rồi.” Tống Hề Đào lặp lại như một cái máy, rồi đi theo thầy dạy Hóa.
“Thầy ơi, bài kiểm tra tháng môn Hóa của em có tiến bộ.”
Tống Hề Đào sinh ra như hoa như ngọc, vừa đẹp trai vừa mềm mại, tất cả các giáo viên bộ môn đều biết cậu.
Thầy Hóa cười nói: “Điểm môn lẻ thì tiến bộ, nhưng tổng điểm thì chưa đâu, môn Toán vẫn phải tranh thủ cố gắng lên. Vừa nãy em thỉnh giáo Mạnh Tư Trình à?”
Tống Hề Đào khổ sở: “Nhưng mà em nghe không hiểu.”
Thầy Hóa an ủi cậu: “Em cứ hỏi đứa đứng nhất lớp mình là được rồi, tư duy của các em cũng gần gũi nhau hơn.”
Tống Hề Đào: “Đúng ha!”
Tống Hề Đào linh hoạt chuyển hướng, có vấn đề gì liền đổi sang hỏi lớp trưởng lớp mình, giảng có đúng hay không thì tính sau, ít nhất là cậu vẫn còn nghe lọt tai được.
Tốc độ tiếp thu kiến thức môn Toán của Tống Hề Đào vô cùng chậm chạp, thi đại học chính quy rất khó khăn. Tiết Toán lại đúng vào giờ cậu buồn ngủ nhất trong ngày, cậu một tay đỡ trán, ánh mắt hư vô không có tiêu cự nhìn bảng đen, khuỷu tay trượt một cái, tầm mắt lệch sang bức tường. Trên tường treo tấm bảng “Đếm ngược ngày thi đại học”, Tống Hề Đào ngẩn ngơ nhìn nó chằm chằm, trước mắt hoa lên một cái, nhìn thành “Trường Cao đẳng nghề chào đón bạn”.
Không phải chứ…. Tống Hề Đào xoa xoa mặt, trong đầu chậm chạp tiếp nhận tín hiệu của giáo viên Toán, “Các em lật sang trang 99.”
Khi Tống Hề Đào lật cuốn “Tổng hợp các bài ôn tập Toán học”, bỗng nhiên có một tờ giấy ghi chú từ trong kẽ sách rơi ra.
Cậu cúi xuống nhặt lên.
[Tôi đang vừa học vừa làm để trang trải cuộc sống, thành tích ổn định trong top 50 toàn khối, có cung cấp dịch vụ sửa bài tập có thu phí, tổng hợp câu sai, tiết kiệm thời gian của bạn, một tờ đề 5 tệ, có nhu cầu liên hệ QQ: 434***88. Thông tin này được bảo mật.]
Hết chương 1.
