Chương 1: Tiền truyện 1: Linh Tiền Tức Vị
Đêm khuya, mưa gió bập bùng, tiếng sấm rền vang, như muốn làm rung chuyển cả tòa cung điện nguy nga tráng lệ. Ánh nến chập chờn, lay lắt cháy, bỗng nó bị kéo dài ra, một cơn gió thổi qua, chợt tắt ngấm, ở một góc khuất nào đó trong cung điện bỗng chìm vào bóng tối, trong sự tĩnh lặng ấy đột nhiên sụp xuống một mảng – một vẻ trang nghiêm khó nhận ra mơ hồ hiện hữu.
Thị nữ vội vàng thắp lại ngọn nến mới, rồi lui ra quỳ bên ngoài điện lặng lẽ chờ đợi. Thái giám quản sự đưa ra một tấm thẻ, bảo nàng xuống lĩnh phạt.
Giữa đại điện, trên kim tọa chạm trổ cửu mãng, người đang nhắm mắt dưỡng thần cuối cùng cũng mở mắt ra. Y mặc một thân áo trắng, nhưng trên người lại toát ra khí thế uy nghiêm và trấn tĩnh, mặc cho gió mưa ngoài điện thổi vào, tựa như đứng ngoài mọi việc.
Lúc này, dường như y đang chờ đợi điều gì đó, ngón tay y khẽ gõ, đầu rồng bằng vàng được chạm khắc tinh xảo trên tay vịn phát ra những tiếng động nhỏ bé, nhịp nhàng.
“Chủ tử gia, đêm đã khuya.”
Chỉ thấy y khẽ khoát tay, trông có vẻ lười biếng. Thị vệ hai bên lập tức hiểu ý, cúi đầu nối đuôi nhau lui ra ngoài điện chờ lệnh, sau một hồi vang lên những tiếng động ồn ào nhỏ nhặt, trong điện lại càng thêm tĩnh lặng đến kỳ dị.
Thái giám bên cạnh ân cần cúi người, đưa cánh tay ra chờ sẵn.
Chung Ly Dao đứng dậy, đứng yên một lát.
Ngoài điện mưa gió thét gào, ánh nến chập chờn lay động. Bỗng một âm thanh như lưỡi đao sắc lạnh lướt trên mặt đất – kèm theo tiếng kim loại chói tai, người tới quỳ sụp xuống trước cửa điện, bắn ra một vệt máu nhỏ.
“Thần đệ, cầu kiến tân quân.”
Thái giám trong lòng căng thẳng, thân mình càng cúi thấp hơn. Giữa sự tĩnh lặng đến kinh hãi đó, từ phía xa xa trong hoàng cung truyền đến tiếng chuông tang nặng nề và sâu lắng – trong nháy mắt âm thanh bỗng trở nên ồn ào hỗn loạn. Khi người hầu của Đông Cung ra khỏi cửa điện mà không đặt chân xuống được, mới thấy dưới ánh đèn là bóng người, là xác chết la liệt, đầu và xương cốt đều đã nát bét.
Thị vệ đến báo, “Điện hạ, Hoàng thượng… đã băng hà rồi.”
Chung Ly Dao chắp tay sau lưng đứng lặng một lúc, dưới cơn mưa gió điên cuồng, vẻ mặt y vẫn điềm nhiên như vậy, “Đức An, đi lấy đồ tang của bản cung tới đây.”
Đức An vội vàng đáp lời rồi lui xuống, lúc này Chung Ly Dao mới ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài điện, nhìn chằm chằm người kia như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi mới lên tiếng, “Vào đi.”
Tạ Trinh bước vào cửa, máu và nước mưa trên người theo bộ ngân giáp chảy xuống ròng ròng, văng xuống mặt đất, tựa như nở ra những đóa hoa mai ẩm ướt. Hắn vén áo bào quỳ xuống trước mặt Chung Ly Dao, rồi lại cung kính cúi rạp người, “Ngoài điện gió mưa đang lớn, đường sá lầy lội, thần đệ khẩn cầu tân quân nghỉ ngơi một lát, đợi mọi việc ổn thỏa.”
Dường như Chung Ly Dao khẽ thở dài một tiếng, “Trinh Nhi, lại đây.”
Tạ Trinh khẽ sững người, nhưng vẫn không dám động đậy, chỉ nén giọng nói, “Thần đệ… hiện giờ người đầy bùn đất, sợ làm bẩn đến ngài.”
Chung Ly Dao chậm rãi bước xuống khỏi kim tọa, đi thẳng đến trước mặt người kia, đưa tay ra, một chiếc khăn tay trắng muốt xuất hiện.
“…” Tạ Trinh cúi đầu, tư thế phục tùng, nhưng lại quỳ thấp hơn nữa.
Nhìn chằm chằm người đang quỳ cứng ngắc dưới chân mình, Chung Ly Dao đưa tay bóp lấy cổ hắn, buộc người phải ngẩng đầu lên, nụ cười kia nhàn nhạt, càng thêm sâu xa khó lường, “Trinh Nhi ngoan của ta… bây giờ, cũng không chịu nghe lời nữa rồi.”
Người kia cất giọng nói khàn khàn, “Huynh trưởng…”
Nghe vậy, Chung Ly Dao mới khẽ hừ một tiếng, bàn tay gân guốc dần dần di chuyển lên trên, kẹp chặt lấy cằm người kia, tay còn lại cầm khăn lau đi vết máu và bùn đất trên lông mi, gò má và sống mũi của hắn.
Bất chợt – Tạ Trinh ngẩng đầu, nắm chặt lấy cổ tay y.
Đột nhiên đối mặt, hàng mi dài khẽ run, một giọt máu tròn trịa từ má rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất. Ánh sáng và bóng tối sâu thẳm của màn đêm lưu động, tựa như có sự đối đầu giằng co trong lặng lẽ.
Tạ Trinh vẻ mặt khó đoán nhìn chằm chằm y, vị tân hoàng đế uy nghiêm này, đứng lặng im giữa ánh nến chập chờn, dáng người thẳng tắp, như tắm trong thánh quang.
Chung Ly Dao khẽ cười, nhẹ nhàng rút tay về, “Làm càn.”
Tạ Trinh lập tức cúi đầu nhận tội, khấu đầu xuống đất, “Thần đệ… đã vượt quá khuôn phép rồi.”
Dường như ngầm cho phép hành động vượt quá khuôn phép này, Chung Ly Dao ném khăn tay cho hắn, “Lau sạch đi.”
Tạ Trinh đáp lời, hai tay cung kính nhận lấy.
Đức An cùng mấy thị vệ đã sớm chờ một bên, thấy tình hình này, mới dám tiến lên nói, “Chủ tử gia, hẳn là người thương Tạ tướng quân hôm nay vất vả, nô tài đã dặn người chuẩn bị nước tắm rồi.”
“Thôi bỏ đi.” Chung Ly Dao khoát tay.
Đức An ra hiệu bằng mắt, các thị lập tức tiến lên hành lễ, sau đó dẫn Tạ Trinh đi tắm rửa thay y phục. Cung điện này, con đường này, hắn đã từng qua lại ngàn vạn lần, lúc này còn cần dẫn đường sao.
Chung Ly Dao nhìn bóng dáng hắn đi qua lớp lớp rèm che, im lặng, trong lòng dường như có điều suy nghĩ.
Đức An hầu hạ tân hoàng đế thay y phục, thắt đai lưng, dâng trà súc miệng, sau đó dùng khăn lụa thấm nước sạch, cẩn thận lau sạch vết máu nhàn nhạt còn sót lại trên cổ tay hoàng đế.
“Đức An,” Chung Ly Dao đột nhiên lên tiếng, “Đệ đệ này của bản cung, thế nào?”
“Đôi tay này của chủ tử gia đẹp như vậy,” Đức An chỉ men theo cổ tay, tiếp tục nhẹ nhàng và chuyên chú lau tay cho hoàng đế, tựa như đang tán thưởng, “Viết được chữ đẹp, vẽ được những bức tranh hay, kéo cung bắn tên lại càng không phải bàn, nô tài phải chuyên tâm cẩn thận hầu hạ mới được.”
Chung Ly Dao khẽ thở dài một tiếng đầy ẩn ý, “Trinh nhi năm đó, quả thực đã lớn rồi.”
Đức An dịu dàng nói, “Thoắt cái đã mười ba năm, ai nói không phải chứ? Ngược lại là người, nay đã là chỗ dựa của thiên hạ. Cảnh sắc bốn mùa tươi đẹp, cũng cần được tắm trong ân sủng của ngài.”
Tiếng chuông tang từ sâu trong hoàng cung lại vang lên. Chuông tang đổ ba hồi, một hồi để thông báo khắp thiên hạ, hai hồi để quần thần quỳ lạy tiễn biệt, ba hồi để tân quân hành lễ. Theo lệ cũ của tổ tông, sau ba hồi chuông tang mới có thể tuyên đọc di chúc của tiên hoàng, mời tân quân kế vị, bây giờ vừa qua canh tư, ước chừng chưa đến một canh giờ nữa là trời sáng.
Đức An sửa sang lại vạt áo cho tân quân, buộc một sợi dây đeo cổ tay màu vàng sáng vào cổ tay y, sau đó lui sang một bên, “Chủ tử gia, ngoài điện đã chuẩn bị kiệu, Tạ tướng quân cũng đang đợi ngài.”
“Còn sớm,” Chung Ly Dao giơ tay lên, “Không cần phải chuẩn bị kiệu.”
Qua canh năm, trời dần sáng.
Áo tang vải thô, khăn tang trên người, vẻ mặt tân hoàng đế lạnh nhạt, dưới sự hộ tống của đám đông thị vệ, bước ra khỏi chính điện Đông Cung.
Ngoài cửa Đông Cung, lúc này thừa tướng và hơn hai mươi vị đại thần đang nghiêm trang quỳ lạy, vẻ mặt nặng nề. Thấy người đi ra thì vội vàng khấu đầu hô lớn, “Chúng thần cung nghênh Điện hạ linh tiền tức vị, thỉnh Điện hạ di giá đến Phụng An Điện.”
“Đức An công công, mau mau chuẩn bị kiệu.”
Chung Ly Dao khẽ phủi khăn tang, rồi cúi người quỳ xuống, hướng về phía linh đường tiên đế khấu đầu ba cái, vẻ mặt trầm mặc.
Quần thần và đám đông thị vệ hoảng sợ cúi rạp người, cũng không ngừng khấu đầu.
Khấu đầu xong, tân hoàng đế đứng dậy, nhưng không nói một lời, chỉ đi về phía linh đường ở Thánh An Điện.
Đức An hướng về phía các quần thần chắp tay hành lễ, đồng thời nói, “Điện hạ cảm niệm thánh ân của tiên hoàng, vô cùng đau xót, do đó không dùng kiệu, mà đích thân đi bộ. Các vị đại nhân, mời.”
“Điện hạ nhân hiếu, đức độ cảm động đất trời, chúng thần cũng xin đi theo.” Thừa tướng và các vị quần thần lại khấu đầu một lần nữa, rồi mới đứng dậy đi theo.
Trước linh đường, các hoàng tử đều đã tề tựu, ai nấy đều mặc đồ tang, Thái phó, Thái sử và các trọng thần còn lại đều đã quỳ lạy trong linh đường từ lâu. Hai bên Phụng An Điện treo cao những lá phướn cửu long bằng lụa vàng, tử cung đặt giữa đại điện, có trướng rồng vàng, màn lụa trắng bao quanh, hai hàng trong linh đường mỗi hàng thắp mấy ngọn đèn trường minh bằng lưu ly vàng ròng, đồ cúng tế, hoa tang số lượng đầy đủ, uy nghiêm trang trọng, tiếng khóc thương vang lên hết đợt này đến đợt khác, không ngớt lúc nào.
Hai bên trái phải linh đường đều có một cửa trong, bên phải để trống, thờ bài vị, ghi dòng chữ Kính Trinh Hoàng hậu; phía sau bức rèm bên trái là Kế hậu Trương thị, Quý phi Triệu thị đang ngồi lặng lẽ rơi lệ. Lúc này, nội thần từng hầu hạ bên cạnh tiên hoàng lúc sinh thời đang giơ cao di chiếu, kính cẩn chờ đợi tân hoàng giá lâm.
Chung Ly Dao đi đến Thánh Điện Phụng An, liền nghe thấy quần thần hô vang, “Cung thỉnh Điện hạ thánh an.”
Nửa tháng trước, triều đình còn đang ngấm ngầm sóng gió vì chuyện thay đổi Đông Cung, thì hôm nay bên ngoài Phụng An Điện lại tỏ ra vô cùng thống nhất.
Mặt đất lờ mờ ánh lên màu đỏ ẩm ướt sau khi được cọ rửa lau chùi, giống hệt màu của viên bảo thạch Tây Vực mà đích thân Đông Cung Điện hạ giám sát chế tạo và ban thưởng trên chuôi đao của Tạ Trinh.
Lúc này Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử và Lục công chúa cũng cúi đầu khấu lạy, kính cẩn chờ vị tân quân nhân đức này kế vị, “Cung thỉnh Điện hạ thánh an.”
Trời đã sáng rõ, Chung Ly Dao gật đầu sải bước, đi vào linh đường, theo lệ cũ của tổ tông khấu đầu hành lễ, đồng thời cũng thắp thêm ba ngọn đèn trường minh trước tử cung, dâng đèn dâng hoa. Cử chỉ của y trấn tĩnh mà uy nghiêm, ánh mắt toát ra một loại khí thế tự nhiên, thân mặc áo tang mà hơn vạn bộ xiêm y lộng lẫy, lễ nghi tiến thoái có chừng có mực, không sai một ly.
Không cần phải nói, từ lúc sinh ra, y đã là trữ quân định mệnh, được muôn vàn yêu chiều, hưởng mọi sự tôn quý của Đông Cung, khí chất phong thái, lời nói cử chỉ không gì không hợp lễ pháp; huống chi trải qua hai mươi năm này, cơ nghiệp giang sơn, cung điện huy hoàng, nghi lễ triều đình, không gì không phải là một phần của y, cũng không gì không nằm trong tầm mắt, trong lòng y.
Quần thần im lặng, lắng nghe nội thần cao giọng tuyên đọc di chiếu, “Đông Cung Chung Ly, húy Dao, nhân đức hiếu hiền, kiêm đủ tư chất minh quân, là người kế vị thích hợp nhất… Lời trên đạt đến thiên đình, tân quân nên lo nghĩ cho giang sơn, quan tâm đến bá tánh… Tam công phủ tướng, nên tận tâm tận lực, cúc cung tận tụy, để phò tá tân quân làm nên đại nghiệp.”
“Chúng thần kính tuân di chiếu của tiên hoàng, cung thỉnh tân quân linh tiền tức vị, nguyện tận tâm tận lực, cúc cung tận tụy, để phò tá tân quân làm nên đại nghiệp.”
“Thỉnh tân quân tiếp chiếu.”
Chung Ly Dao không tự mình tiến lên, chỉ giơ tay một cái, Đức An lập tức hiểu ý, trong sự do dự và hoảng sợ của nội thần, tiếp nhận thánh chỉ, “Thỉnh tam tướng nghiệm chứng di chiếu và công bố cho quần thần.”
“Cái này…” Các quần thần nhìn nhau, không dám nói gì.
“Vì chuyện thay đổi Đông Cung, cả triều đình xáo động, quần thần nghi ngờ lẫn nhau, đại sự kế vị tất nhiên phải thận trọng, không thể qua loa được.” Chung Ly Dao nhìn xuống đám đông, ánh mắt trầm tĩnh, “Các khanh không cần lo lắng nhiều, cứ theo lệ cũ của tổ tông mà nghiệm rõ di chiếu đi.”
Thừa tướng chắp tay, “Tân quân nhân đức hiền minh, thiên hạ đều thấy rõ; thần cho rằng, di chiếu không cần nghiệm lại, chúng thần chỉ một lòng hướng về bệ hạ.”
“Lão thần bất tài, từ khi đọc sách đã thường ở bên cạnh bệ hạ,” Thái phó nói, “Theo ý kiến ngu muội của thần, di chiếu không cần phải nghiệm chứng lại, thần cũng chỉ nghe theo bệ hạ.”
Một đám trọng thần nhao nhao phụ họa, phe cánh của Đông cung đã không ngừng dập đầu, “Cung thỉnh thánh tử tức vị.”
Trong những bóng người đang cúi rạp, vẫn còn một người thẳng tắp sống lưng, người này chính là Thái sử Trương Dũ. Chức Thái sử tương đương với Thái bảo, Thái phó, thuộc một trong Tam tôn, quản lý lễ chế điển lễ, tông miếu…, cũng là huynh trưởng của Kế hậu Trương thị ở trung cung của tiên hoàng, là cậu ruột của Nhị hoàng tử Chung Ly Khải, người được chọn làm chủ nhân mới của Đông Cung.
Chỉ thấy ông ta chắp tay nói, “Thần cả gan xin lệnh, vì tôn trọng lệ cũ của tổ tông, vì để dẹp yên miệng lưỡi thiên hạ, cam chịu tội lớn nghiệm rõ di chiếu.”
“Rất tốt.” Chung Ly Dao mỉm cười, “Đức An.”
Đức An hai tay nâng di chiếu, hơi cúi người, “Thái sử đại nhân, mời ngài tiến lên.”
Trương Dũ từ từ đứng dậy, ngoài bộ triều phục màu huyền thanh có thắt hai dải khăn tang màu trắng, mũ miện, giày dép, dây đeo ngọc bội đều phù hợp với quốc tang lễ chế. Lúc này, vẻ mặt ông ta như tro tàn, từng bước tiến về phía trước, quỳ đối diện tử cung nhận lấy di chiếu.
Quần thần nín thở, thấy ngón tay ông ta run rẩy, đang từ từ định mở di chiếu ra, thì bỗng nghe một tiếng, “Đại nhân, chậm đã.”
Phía sau rèm, Hoàng hậu Trương thị sai thị tòng đưa ra một tờ giấy nhỏ, “Trung cung thủ dụ, trước linh cữu tiên hoàng, Thái sử đại nhân mang hai dải khăn tang, là biết lễ mà không tôn trọng; đặc biệt xin tân quân ban phạt, giáng chức một bậc, cấm túc tự kiểm điểm.” Thị tòng tiếp tục nói, “Nương nương khẩu dụ, đã như vậy, Trương đại nhân không còn là tam tương, tự nhiên cũng không có quyền nghiệm rõ di chiếu; kính xin tân quân lấy giang sơn xã tắc làm trọng, mau chóng linh tiền tức vị.”
“Khăn tang của Thái sử đại nhân tại sao lại có hai dải?”
“Ông ta đeo tang từ khi nào? Lạ thật, cái này…”
Nghe tiếng quần thần xì xào bàn tán, toàn thân Trương Dũ cứng đờ, dường như chấp nhận số phận mà từ từ đưa trả lại di chiếu, cúi đầu thật sâu về phía tử cung khấu lạy một cái, rồi quỳ rạp xuống trước mặt Chung Ly Dao, hai hàng lệ già từ từ chảy xuống, “Thần, kính tuân thánh huấn, khấu tạ tân quân.”
“Nhi thần kính tuân ý chỉ của mẫu hậu.” Chung Ly Dao chắp tay đứng lặng, nhẹ nhàng liếc nhìn Trương Dũ một cái, “Đã như vậy, trong thời gian quốc tang, mọi lễ chế vẫn như cũ. Tiên hoàng cả đời dốc lòng trị nước, nội chính sáng suốt, nên lấy thụy hiệu là “Khang Mục”, sau hai mươi bảy ngày chịu tang, sẽ an táng vào hoàng lăng.”
Các quan không ai dị nghị, “Tân quân thánh minh, hiếu đức cảm động đất trời…”
“Việc quốc tang, tạm thời giao cho Thừa tướng quản lý. Mọi điều động quân lính và thị vệ trong cung đều do…” Chung Ly Dao khẽ ngừng lại, cười như không cười, “Tạ Trinh, trong thời gian quốc tang, ở lại trong cung chờ lệnh bất cứ lúc nào.”
“Thần…” Chữ “đệ” phía sau đã bị hắn nuốt xuống, Tạ Trinh cung kính nói, “Vâng, thần tuân chỉ.”
Hết chương 1.
Chú thích:
- Nâng khay kề gối: Câu này xuất phát từ điểm tích “nâng khay ngang mày”, ý nói vợ chồng đối xử với nhau hết mực tôn trọng, ở bên nhau, gắn bó với nhau.
- Linh tiền tức vị: Đăng cơ trước linh cữu.
- Tử cung (梓宮): có nghĩa là quan tài của Hoàng đế, Hoàng hậu hoặc một vị vương giả có địa vị cực kỳ tôn quý. Tử là cây tử, một loại gỗ quý, gỗ tốt, thường được dùng để đóng quan tài cho những người có địa vị cao trong xã hội xưa. Cung ở đây là cung điện. Gọi quan tài là tử cung ngụ ý rằng quan tài của bậc vua chúa cũng thiêng liêng và quan trọng như cung điện mà họ từng sống.
- Tam tôn (三尊) : là một cách gọi chung để chỉ ba chức quan cao cấp nhất, có địa vị và uy tín cực kỳ lớn trong triều đình thời phong kiến Trung Quốc. Đại diện cho 3 trụ cột triều đình. Ba chức quan này thường là: Thái bảo (太保): Là chức quan phụ tá cho Thái tử, hoặc một chức quan danh dự rất cao, chuyên về việc bảo hộ, giúp đỡ hoàng tộc. Thái phó (太傅): Cũng là một chức quan rất cao, thường phụ trách việc giáo dục, dạy dỗ Thái tử và hoàng tử. Thái sư (太师): Đây là một trong những chức quan cao nhất, thường là thầy của Hoàng đế hoặc có địa vị tương đương Tể tướng, phụ trách tư vấn, tham mưu các vấn đề lớn của quốc gia.
- Tam tương (三相): Là chỉ 3 chức quan văn tối cao gồm: Thừa tướng (Đứng đầu bách quan, quyết định chính sách), Thái Sử (Quản lễ nghi, sử sách), Đại Tư Đồ hoặc Đại Tư Mã (Lo về dân sự/quân sự).
(Tam tương khác với Tam tướng, tam tướng là ba chức võ quan quyền lực nhất triều đình, bao gồm: Đại Tư Mã (Tổng chỉ huy quân đội, Đại Đô Đốc (chỉ huy vệ binh hoàng gia), Thái Úy (quản lý binh lương).
