Chương 10: Chung Ách

 

Chương 10: Chung Ách

 

Tiếng mở cửa giòn tan vang lên, như đánh thẳng vào linh hồn người khác.

 

Chưa kịp thư giãn được hai giây, cơ thể Chu Kỳ An lại căng cứng. Nếu bị phú ông Tuân bắt gặp, có mọc thêm mười cái miệng cũng không giải thích nổi. Người ta lập cả bàn thờ cúng bái, giờ tượng thần không cánh mà bay, còn ra thể thống gì nữa?

 

Chu Kỳ An không chút do dự, cậu hít sâu một hơi, lê đôi chân mỏi nhừ lao xuống lầu. Vết máu và nội tạng chắn ở cầu thang đã biến mất, chỉ còn sót lại chút mùi hôi tanh khó chịu.

 

Trong phòng khách, Hàn Thiên Sinh cau mày, vẻ mặt cáu bẳn.

 

“Sao lại đổ hết lỗi cho tôi? Ai mà biết tên lính mới kia gan to bằng trời, vừa lên đã dám ba hoa chích chòe về thân phận con trai chứ.”

 

Hàn Lệ vuốt ve bộ móng tay dài đỏ chót, vẻ mặt u ám: “Thôi bỏ đi, chắc cậu ta cũng không sống nổi đâu. Chờ cậu ta chết, những kẻ ở bên lề như chúng ta mới có cơ hội tiếp cận cốt lõi, nhiệm vụ của anh cũng đến.”

 

Là người chơi lâu năm, bọn họ đã sớm nhìn thấu hệ thống tàn khốc của trò chơi.

 

Cũng giống như luật thừa kế hiện đại, nếu không có di chúc rõ ràng, vợ con là người thân trực hệ, sẽ được hưởng lợi nhiều nhất về nhiệm vụ và manh mối. Người chơi bên lề muốn trở thành người thừa kế, ngoài việc lấy lòng phú ông Tuân, còn có một cách nhanh gọn hơn: Giết hết những người khác.

 

“Hai người thật là xấu xa.”

 

Giữa tiếng bước chân dồn dập, Chu Kỳ An xuất hiện trước mặt bọn họ.

 

Hàn Lệ bất ngờ đứng bật dậy, nhưng không nói gì. Chỉ trong một ngày, tên lính mới này đã mang đến quá nhiều bất ngờ.

 

Chu Kỳ An thở hổn hển: “Cảm ơn hai vị đã tặng thêm một manh mối quý giá. Hai người hoàn toàn có thể ra tay giết tôi, nhưng lại chần chừ không làm. Xem ra, trong phó bản này không nên tùy tiện giết người.”

 

Cuộc trò chuyện của bọn họ lại lọt vào tai cậu sinh viên đang đứng thở dốc ngoài cửa, khiến cậu ta rùng mình ớn lạnh.

 

Rõ ràng mọi người có thể cùng hợp tác, cùng chiến thắng để trở thành người thừa kế, nhưng vì muốn độc chiếm gia sản, tất cả đều trở nên tàn nhẫn, muốn giết hại lẫn nhau. Cậu ngước nhìn khuôn mặt thỏ đáng sợ của Tư tiên sinh, cảm thấy còn kinh khủng hơn cả ác quỷ.

 

Cậu sinh viên run rẩy hỏi: “Tất cả người chơi… đều như vậy sao?”

 

Coi mạng người như cỏ rác, như thể chỉ đang giết mổ gia súc vậy.

 

Nghe vậy, Tư tiên sinh thản nhiên đáp: “Tôi cho cậu một lời khuyên, nếu bất đắc dĩ, cậu có thể nhờ cậu ta giúp đỡ.”

 

Cái nhìn sắc bén từ đôi mắt đỏ rực hướng về phía Chu Kỳ An.

 

Cậu sinh viên nhìn theo, sững sờ. Không phải kẻ đáng sợ nhất, tàn nhẫn nhất chính là anh ta sao?!

 

Tư tiên sinh cười lạnh: “Tất cả đều muốn dựa vào giết chóc để cướp đoạt gia tài, ít ra mục tiêu giết chóc đầu tiên của cậu ta không phải là người chơi.”

 

Chu Kỳ An nhắm vào NPC, còn cặp anh em kia thì muốn diệt sạch những người chơi khác. Hai cách tiếp cận, đại diện cho hai thái độ hoàn toàn trái ngược nhau.

 

Cậu sinh viên chưa từng chứng kiến ​​Hàn Lệ hãm hại ai, theo bản năng phản bác: “Nhưng anh ta đã giăng bẫy, cố tình dụ dỗ người chơi khác tố cáo.”

 

Rõ ràng là bản chất con người không thể chịu nổi cám dỗ.

 

Tư tiên sinh trở lại trạng thái tượng đá, ý vị thâm trường, nói: “Vậy thì cậu phải giữ vững sơ tâm của mình đấy.”

 

Một câu nói tưởng chừng như lời khuyên chân thành, nhưng lại khiến cậu sinh viên run rẩy trong nắng ấm, cậu ta vội đút hai tay vào túi áo, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm.

 

Cậu sinh viên còn muốn nói gì đó, nhưng tiếng gầm rú bất ngờ vang lên, khiến cậu ta im bặt.

 

“Ai?! Ai làm chuyện này?!”

 

Giọng nói giận dữ của phú ông Tuân từ trên lầu vọng xuống, kèm theo tiếng gậy gõ ầm ầm xuống sàn nhà, ông ta đang vội vàng đi xuống.

 

Phú ông Tuân gào thét như muốn lật tung cả căn nhà.

 

Mọi người đều cho rằng ông ta không tức chết đã là kỳ tích rồi.

 

“Tất cả, mau lại đây cho tôi!”

 

Lần này, ngay cả Tuân Nhị cũng có mặt, tất cả tập trung ở phòng khách.

 

“Là ai trong số các ngươi…” Ánh mắt phú ông Tuân lướt qua từng người một, “Đã lấy trộm tượng thần?”

 

Giọng ông ta lạnh lẽo chưa từng thấy, hàm răng nghiến chặt vì giận dữ.

 

Hàn Lệ lập tức nhìn về phía Chu Kỳ An.

 

Nhưng cô ta không nói gì, không có bằng chứng mà vu oan giá hoạ, rất dễ rước họa vào thân.

 

Ánh mắt phú ông Tuân dừng lại trên người Chu Kỳ An đầy mồ hôi, khựng lại một chút.

 

“Con trai, sao người con lại đổ nhiều mồ hôi như vậy?”

 

Ông chủ Vương ngồi bên cạnh nhìn Chu Kỳ An với ánh mắt vui sướng khi người gặp họa.

 

Chu Kỳ An thản nhiên đáp: “Sinh mệnh nằm ở chỗ vận động, con vừa tập thể dục xong, tiếc là ở đây không có tạ để nâng.”

 

【 Độ hảo cảm của phú ông Tuân đối với cậu tiếp tục tăng, +15 điểm.】

 

【 Ông ta nhìn cậu ngày càng thuận mắt, chứng đãng trí gián đoạn khiến ông ta quên mất chuyện khó chịu khi bóc tôm cho cậu tối qua.】

 

“Tốt, rất tốt.”

 

Nhìn thấy phú ông Tuân không những tin vào lời bào chữa vô lý này, mà còn lộ ra vẻ mặt hài lòng, những người tinh ý lập tức đoán ra ông ta thích người năng động.

 

Ánh mắt ông ta lại hướng về phía cậu sinh viên, nheo mắt đầy nghi ngờ: “Cậu là người từ bên ngoài vào? Có phải đang giấu cái gì không?”

 

Chàng trai căng thẳng, vội vàng giải thích: “Tôi cũng vừa tập thể dục xong.”

 

 Phú ông Tuân bất ngờ nắm lấy tay cậu ta.

 

Làn da khô ráp cọ xát vào lòng bàn tay, khiến chàng trai nổi da gà.

 

“Tay vừa tập thể dục xong sao lại lạnh như vậy?”  phú ông Tuân nắm lấy mạch của cậu: “Nhịp tim cũng không giống người vừa vận động.”

 

“….. Tôi ghét nhất là bị người khác lừa dối.”

 

Trong cơn hoảng loạn tột độ, chàng trai nhớ đến lời của Tư tiên sinh, theo bản năng cầu cứu nhìn về phía Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An vẫn thản nhiên như không.

 

Ngược lại, Hàn Lệ đột nhiên lên tiếng: “Chúng tôi đã hẹn nhau cùng tập hít đất trên bãi cỏ, cậu ấy giúp tôi giữ chân.”

 

Hàn Lệ vừa trải qua một trận chiến, trên người cũng đầy mồ hôi, lời bào chữa này miễn cưỡng có thể che giấu được.

 

Vừa trải qua một phen thập tử nhất sinh, ánh mắt cậu sinh viên nhìn Hàn Lệ có chút dựa dẫm.

 

 Phú ông Tuân cũng khen ngợi Hàn Lệ thích vận động, nhưng độ hảo cảm không tăng.

 

Hàn Lệ nheo mắt, quả nhiên, bất cứ lúc nào cũng nên làm người tiên phong.

 

Lúc này, Chu Kỳ An mới lên tiếng: “Tượng đá trấn trạch giữ của, tượng thần bị mất, chẳng phải nên hỏi tượng đá sao?”

 

Cậu nhìn ra cửa, hỏi người thỏ: “Hay là anh nói đi?”

 

Tư tiên sinh không ngờ ngọn lửa lại cháy đến người mình, nó lắc đầu, ra hiệu không biết.

 

 Phú ông Tuân hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ bất mãn, nhưng cũng không nói gì thêm.

 

Vừa rồi tức giận quá, giờ ông ta thở dốc, hơi thở có chút khó khăn, Tuân Nhị vội vàng dìu ông ta lên lầu uống thuốc.

 

Chu Kỳ An cụp mắt xuống, xem ra lúc mẹ cậu lẻn vào đã thành công tránh được tai mắt của Tư tiên sinh.

 

Chỉ có điều, có một điểm rất kỳ lạ.

 

 Khi phú ông Tuân và Tuân Nhị nhìn thấy Tư tiên sinh đều không hề sợ hãi,  dường như chấp nhận sự tồn tại của bức tượng đá. Mặc dù đôi khi NPC trong phó bản nhìn thấy và nghe thấy những điều khác với người chơi, nhưng việc tự ý hợp lý hóa một điểm kỳ lạ như vậy sẽ bất lợi cho việc suy luận ra sự thật.

 

Chu Kỳ An đưa ra một phỏng đoán hợp lý, liệu có khả năng Tư tiên sinh và bọn họ vốn dĩ quen biết nhau?

 

Nhân lúc Tuân Nhị dìu phú ông Tuân lên lầu, mọi người còn chưa kịp giải tán, Chu Kỳ An hỏi cậu sinh viên: “Đã tìm được việc làm chưa?”

 

Khóe miệng cậu sinh viên giật giật, cậu còn chưa chính thức nhập học, tìm việc gì chứ?

 

Chu Kỳ An: “Sau này tìm việc nhớ cẩn thận đấy, biết bọn cò mồi lừa đảo như thế nào không?”

 

Cậu sinh viên buột miệng: “Chẳng phải là dùng mức lương cao để thu hút sao?”

 

“Đó chỉ là bước đầu tiên.” Chu Kỳ An chậm rãi nói: “Sau khi thu một khoản phí môi giới cao ngất ngưởng, bọn họ sẽ đưa người tìm việc đến những nơi có mức lương cao để phỏng vấn, có khi còn phỏng vấn hai ba vòng. Trong giai đoạn này, bọn họ sẽ dùng nhiều lý do khác nhau để loại bỏ ứng viên.”

 

“Bằng cách này, phần lớn người tìm việc sẽ chỉ nghĩ rằng bản thân năng lực kém cỏi, chứ không phải bị lừa, càng không báo cảnh sát.”

 

Cậu sinh viên nghe mà ngẩn người, còn có thể như vậy sao?

 

Chu Kỳ An mỉm cười: “Thực chất? Chỉ là một vở kịch do bọn cò mồi và người trong công ty cùng nhau dàn dựng mà thôi.”

 

Lần này, không chỉ cậu sinh viên, mà sắc mặt những người khác cũng trở nên khó coi.

 

Chiêu trò này giống hệt như tình cảnh hiện tại của bọn họ, Tư tiên sinh (Cò mồi) dùng gia tài (Lương cao) làm mồi nhử, đưa người chơi đến đây, còn chủ sở hữu gia sản là phú ông Tuân cũng không phải là đèn cạn dầu.

 

Chỉ có điều, thứ bọn họ muốn thu chính là mạng sống của người chơi, chứ không phải tiền bạc.

 

Trần Giam nhìn Chu Kỳ An với ánh mắt tán thưởng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Người chơi lâu năm thường quen với việc lấy nhiệm vụ làm chủ đạo, sẽ không suy xét đến mối liên hệ giữa nhân viên và NPC. Thông thường, cho dù có thì cũng không ảnh hưởng gì đến đại cục.

 

Nhưng phó bản này dường như có gì đó đặc biệt.

 

Điều đáng ngờ nhất chính là thái độ quan tâm, chăm sóc của nhân viên – người vốn dĩ lạnh lùng, thờ ơ với mạng sống của người chơi – đối với cậu sinh viên mới toe kia.

 

Hắn ta không tin Tư tiên sinh là người tốt bụng.

 

Chưa kịp suy nghĩ kỹ càng, Tuân Nhị đã dìu phú ông Tuân đi uống thuốc xong, quay trở lại.

 

“Tượng thần bị mất, cha tôi muốn kiểm tra phòng của từng người.”

 

Tuân Nhị nhìn ông chủ Vương: “À phải rồi, cha nói anh ít vận động, quá béo, tốt nhất là nên ra hồ bơi tập thể dục đi.”

 

Ông chủ Vương vội vàng xua tay từ chối.

 

Âm thanh thông báo nhiệm vụ vang lên:

 

【Đây là nhiệm vụ bắt buộc, không thể bỏ qua.】

 

Sắc mặt ông ta trắng bệch.

 

Rõ ràng là “Đơn xin nghỉ phép” lúc sáng đã chọc giận phú ông Tuân.

 

Trần Giam đã từng xuống hồ vớt đồ, dường như rất hứng thú với nơi đó,  nhân cơ hội này có “Mồi nhử”, tiện cho hắn ta nghiên cứu sâu hơn, liền nói: “Tôi đi cùng anh.”

 

Ông chủ Vương mừng rỡ như nắm được cọng rơm cứu mạng, nhìn anh ta đầy cảm kích.

 

Hàn Thiên Sinh cũng muốn ra bờ hồ tìm kiếm manh mối, còn Hàn Lệ cũng có một nhiệm vụ hái quả riêng. Cô ta dặn dò cậu sinh viên: “Cậu đi theo tên Chu Kỳ An kia, đề phòng cậu ta tìm cơ hội nhét tượng thần vào phòng chúng ta để hãm hại.”

 

Cậu sinh viên gật đầu lia lịa.

 

Trên thực tế, khả năng này rất thấp, ngoại trừ Chu Kỳ An, phòng của những người khác đều bị khóa.

 

Tuân Nhị: “Anh, chúng ta đến phòng anh trước đi.”

 

“Tùy ý.” Trên thực tế, Chu Kỳ An không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, hắn biết rõ, người mẹ cuồng ép hôn của mình sẽ không dễ dàng rời đi khi chưa nhìn thấy cậu kết hôn.

 

Chỉ là không biết bà đã mang tượng thần đi đâu.

 

Câu trả lời nhanh chóng xuất hiện.

 

Tầng hai, cửa phòng Chu Kỳ An đóng chặt.

 

Lúc trước khi chạy trốn, cửa rõ ràng đang mở toang.

 

“Sắc mặt anh không được tốt lắm nhỉ?” Giọng nói ôn hòa của Tuân Nhị cất lên, khuôn mặt tuấn tú bị vết sẹo xé toạc ẩn giấu vẻ nham hiểm khó lường.

 

Anh ta chậm rãi bước tới, giả vờ kinh ngạc: “Khóa rồi.”

 

Chu Kỳ An: “Tôi không thích người khác xâm phạm đời tư của mình.”

 

Cũng đâu phải chỉ mình cậu khóa cửa, giả vờ ngạc nhiên cái gì chứ?

 

Tuân Nhị kìm nén vẻ nghi hoặc, giọng điệu thay đổi: “Cha cũng không thích, vì vậy ông ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ dám động vào tượng thần.”

 

Không cho Chu Kỳ An bất kỳ cơ hội phản ứng nào, vừa dứt lời, anh ta đã dùng sức vặn mạnh tay nắm cửa.

 

Cạch, cạch, mỗi tiếng động như tiếng đếm ngược của đồng hồ tử thần.

 

Ngay cả cậu sinh viên cũng không khỏi căng thẳng theo, cậu ta mơ hồ cảm thấy trong phòng này có gì đó, do dự nói: “Hay là đến phòng tôi trước, để anh ta lấy chìa khóa.”

 

Tuân Nhị coi như không nghe thấy, dưới sức mạnh của anhn ta, tay nắm cửa, ổ khóa… và những bộ phận khác đều rơi rụng hết xuống đất, trông thật quỷ dị.

 

Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra.

 

…….

 

Căn phòng trống trải, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tất cả, trên giường, tấm chăn phồng lên một ụ lớn. “Ngọn núi nhỏ” quá đỗi rõ ràng còn khẽ động đậy, dường như bị tiếng mở cửa làm cho giật mình.

 

Chu Kỳ An: “…”

 

Giỏi giấu thật đấy.

 

Tuân Nhị không để ý đến động tĩnh dưới lớp chăn, sải bước tiến lên, định giật chăn ra.

 

Chu Kỳ An mặt không cảm xúc nắm lấy cổ tay anh ta.

 

Tuân Nhị mỉm cười: “Anh, anh đang làm gì vậy?”

 

Hai người giằng co, người chịu thiệt thòi cuối cùng là tấm chăn,  giữa đám bông bay lả tả, “Dung nhan thật” cuối cùng cũng lộ diện.

 

Không phải tượng thần, dưới lớp chăn là một người phụ nữ.

 

Cậu sinh viên há hốc mồm kinh ngạc, tò mò không biết người phụ nữ chưa từng gặp mặt này là ai.

 

Cảnh tượng này rõ ràng cũng nằm ngoài dự đoán của Tuân Nhị.

 

Chu Kỳ An tiện tay kéo chăn lại, che kín đầu mẹ già nhà mình: “Phòng của một người đàn ông trưởng thành có một người phụ nữ, rất bình thường mà.”

 

Người phụ nữ này là mẹ cậu, cũng rất bình thường mà.

 

Đôi mắt cá chết sau cặp kính của Tuân Nhị chuyển động, tràn ngập vẻ khó hiểu.

 

Chu Kỳ An: “Vì chênh lệch tuổi tác quá lớn, tôi sợ cha……”

 

Tuân Nhị và cậu sinh viên theo bản năng suy nghĩ theo lời cậu, sợ phú ông Tuân không đồng ý sao?

 

Chu Kỳ An nghiêm túc nói: “… Sợ cha cướp mất người yêu của tôi, nên bà ấy mới trèo cửa sổ vào đây tìm tôi.”

 

“…”

 

Nhân lúc Tuân Nhị ngẩn người, Chu Kỳ An lạnh lùng ra lệnh đuổi khách: “Không còn việc gì nữa thì có thể tiếp tục kiểm tra phòng khác rồi chứ?”

 

Mãi một lúc lâu sau, Tuân Nhị mới lên tiếng, anh ta cau mày: “Gần đây, bức tượng đá nhà chúng ta là đồ trang trí sao?”

 

Không nói đến chuyện mất tượng thần, lại còn có người sống sờ sờ đột nhập vào.

 

Chu Kỳ An tốt bụng nhắc nhở: “Chuyện chính quan trọng hơn, mau đi tìm tượng thần đi.”

 

Phòng của Vương Mộc cũng bị khóa, Tuân Nhị dùng chìa khóa dự phòng để mở cửa.

 

Chu Kỳ An cười nhạt: “Chẳng lẽ chỉ có cửa phòng của tôi không phải là cửa sao?”

 

Tuân Nhị lắc đầu, “Phòng của anh và cha thì em đều không có chìa khóa.”

 

“Vậy sao?” Chu Kỳ An cười cười, cũng không truy cứu.

 

Đi một vòng, đương nhiên là không tìm thấy gì trong phòng những người khác.

 

Chu Kỳ An: “Vậy thì cậu đi kiểm tra nhà vệ sinh xem.”

 

“…”

 

Chu Kỳ An: “Nơi càng không thể ngờ tới lại càng có khả năng, nhớ nhìn kỹ vào hầm cầu đấy.”

 

Đuổi được Tuân Nhị đi, Chu Kỳ An quay trở lại phòng.

 

Đầu óc Mẹ Chu đầy ắp chuyện giục hôn, ánh mắt không hề có chút yêu thương nào dành cho con trai.

 

Thấy Chu Kỳ An bước vào, bà ngồi bên giường, mỉm cười theo kiểu phong kiến ​​của những bà mẹ trong phim: “Phòng của một người đàn ông trưởng thành có một người phụ nữ, con trai, sao trong phòng con lại không có chứ?”

 

“… Từ nhỏ đến lớn, thậm chí còn thiếu cả tạp chí khiêu dâm.”

 

Chu Kỳ An đi thẳng vào vấn đề, hỏi ngược lại: “Tượng thần đâu?”

 

Mẹ Chu chỉ tay xuống gầm giường.

 

Theo quán tính, sau khi nhìn thấy cảnh tượng gây sốc trên giường, Tuân Nhị không còn nghĩ đến việc lục soát những nơi khác, cũng không liên hệ bà với tên trộm lấy cắp tượng thần.

 

Vóc dáng Mẹ Chu rất nhỏ nhắn, nhưng bức tượng mà phú ông Tuân thờ cúng lại rất đồ sộ, ngay cả đàn ông trưởng thành khiêng cũng phải tốn sức, bất cứ ai nhìn thấy mẹ Chu đều không tin bà có thể bê nổi bức tượng.

 

Bức tượng thần kỳ lạ nằm trên sàn nhà cứng ngắc  như đang trừng mắt nhìn nơi ngủ của Chu Kỳ An.

 

Lúc Chu Kỳ An đánh giá bức tượng, mẹ Chu lạnh lùng lên tiếng: “Vừa rồi nghe giọng điệu của con, con đang tìm cha ở đây à?”

 

Đôi mắt hạnh long lanh dịu dàng nhìn Chu Kỳ An, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

“… Ừm.”

 

Không ngờ đúng không, mẹ cũng tìm cho con một đối tượng rồi này.

 

Mẹ Chu không hề tức giận, bà chống cằm, đầu lưỡi bất chợt liếm qua môi, hỏi: “Là cái tên ở cửa ra vào sao? Theo nguyên tắc tài sản chung của vợ chồng, có thể làm món đầu thỏ cay Tứ Xuyên được không?”

 

Trông có vẻ rất ngon miệng.

 

Hết chương 10.

 

Chương 10: Chung Ách

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên