Chương 9: Vận Chuyển

 

Chương 9: Vận Chuyển

 

Hương tự cháy mà không cần lửa, tốc độ cháy rất chậm.

 

Thậm chí một phút sau khi thắp hương, vẫn không có gì xảy ra.

 

Chu Kỳ An cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phía sau ngày càng nặng nề, không khỏi nghĩ: Bức tượng thần đáng ghét này làm ăn kém cỏi quá.

 

Như vậy mà còn đi lừa người ta.

 

Không phải lừa đảo trắng trợn sao?

 

Hàn Lệ có chút kiệt sức, chuẩn bị rút lui trước, dù sao cũng đã biết được thân phận của nữ quỷ, chuyến này coi như đáng giá.

 

 “Tự lo cho bản thân đi.”

 

Chu Kỳ An vẫn quay lưng về phía cô ta, quỳ trên bồ đoàn, không hề cầu xin Hàn Lệ ở lại, tiếp tục cầu nguyện.

 

Sau khi hương cháy, ngọn nến trên bàn thờ giống như bị ám khói hun, sáp nến nhỏ giọt trông giống hệt lớp mỡ bám trên mặt hồ.

 

Mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mờ nhạt, mờ nhạt đến mức méo mó biến dạng.

 

Cái lư hương đặt trước tượng Phật cũng bị biến dạng thành một cái thước đo, hai cây nến thì trở thành giá đỡ. Đột ngột, bàn tay của tượng Phật chuyển động. Ngón tay trắng muốt ấy nâng chiếc cân lên, dường như đang cân đo đong đếm những vật nặng hai bên.

 

Không biết có phải Chu Kỳ An hoa mắt hay không, bàn tay tuyệt đẹp kia lúc nhấc cân lên, giống như biến thành vô số cánh tay của quái vật.

 

Sáp nến cháy thành mùi mỡ người, nồng nặc và khó ngửi, tinh thần Chu Kỳ An bị ảnh hưởng không nhẹ.

 

Trong tầm mắt cậu, chiếc cân lúc nghiêng bên trái, lúc nghiêng bên phải.

 

Khóe miệng Chu Kỳ An vô thức nhếch lên.

 

Nếu muốn trao đổi, nhất định phải trao đổi những thứ trừu tượng.

 

Ví dụ như không ít người trẻ tuổi thích dùng nhân duyên để đổi lấy tiền tài, nhân duyên là thứ hư vô, không ai có thể đánh giá được giá trị của nó. Một đoạn nhân duyên hư vô mờ mịt, e rằng không được, nhưng Chu Kỳ An lại có một “Vị hôn thê” thực sự.

 

Đầu óc choáng váng, Chu Kỳ An không biết rõ tình trạng hiện tại của Hàn Lệ và nữ quỷ như thế nào.

 

Nhưng Hàn Lệ muốn rút lui hoàn toàn chắc cũng phải mất một khoảng thời gian.

 

Chu Kỳ An cố gắng dời mắt khỏi bức tượng thần kỳ dị, cân nhắc xem có nên quay đầu lại nhìn một cái hay không.

 

Đúng lúc này, một giọng nói khàn đặc, quen thuộc, quỷ dị vang lên: “Con trai bảo bối.”

 

Tiếng trời!

 

Chưa bao giờ Chu Kỳ An nghe thấy giọng nói của mẹ già nhà mình mà lại vui mừng như lúc này, cậu xúc động, cổ họng khó khăn lắm mới thốt ra một chữ: “Mẹ.”

 

 “Ừ.”

 

 “Ừm.”

 

Người vô ý “Ừm” một tiếng chính là Hàn Lệ đang bận rộn mở đường chạy trốn.

 

Xét cho cùng thì, theo thân phận mẹ con chung ách trong phó bản của hai người, Chu Kỳ An cũng không ít lần gọi cô ta như vậy.

 

Nữ quỷ: “…”

 

Rốt cuộc thì cậu có bao nhiêu người mẹ tốt vậy?

 

Sau khi trả lời, Hàn Lệ cũng cảm thấy có gì đó không đúng, rồi giật mình bởi người phụ nữ đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang.

 

Mái tóc xoăn xù như con rắn đang ngọ nguậy, đuôi mắt người phụ nữ có rất nhiều nếp nhăn, chỉ cần hơi nheo mắt lại là có thể nhìn thấy rõ dấu vết thời gian. Bà trông khoảng bốn năm mươi tuổi, làn da được bảo dưỡng rất tốt, rất trắng, chỉ tiếc là trắng quá mức, nhìn sơ qua có cảm giác kỳ dị đến bệnh hoạn.

 

Điều kỳ quái nhất là, trên vai người phụ nữ còn có vết máu, hình như bị thương nhẹ, tay trái còn xách theo một… cái nồi cơm điện?

 

Hình như là nồi cơm điện.

 

Phần gần lõi nồi nối với vỏ ngoài bị vỡ, cả cái nồi đều bị hở.

 

Nếu Hàn Lệ quan sát kỹ hơn, sẽ phát hiện ra trong tay bà còn kẹp một mảnh vải trắng. Trên đường đến đây đã gặp chút chuyện ngoài ý muốn, chiếc váy cưới vốn dĩ đang mặc đã bị rách, chỉ còn lại một phần như vậy.

 

Hiện tại, toàn bộ tâm trí của cô ta đều đặt vào việc làm sao người phụ nữ này có thể đột phá phong tỏa của vũng máu ở cầu thang, và chữ “Mẹ” kia của Chu Kỳ An.

 

Mẹ ruột?

 

 “Không đúng.” Hàn Lệ nhanh chóng loại bỏ khả năng này.

 

Trong trường hợp đặc biệt, trò chơi sẽ thu nạp người chơi mới, nhưng một khi tình huống này xuất hiện, những người chơi khác trong phó bản sẽ nhận được thông báo.

 

Hiện tại trò chơi không đưa ra bất kỳ lời nhắc nào.

 

Là NPC sao?

 

Có phải người đàn ông tên Kỳ An này đã phát hiện ra manh mối bổ sung? Thông qua manh mối thiết lập được mối quan hệ nào đó.

 

Mẹ Chu vừa xuất hiện, không nói lời nào, trực tiếp tung chiêu.

 

Chu Kỳ An yên tâm quay đầu lại nhìn, vừa nhìn một cái, cậu đã lập tức hối hận.

 

Cảnh tượng xuất hiện vô số lần trong cơn ác mộng đã trở thành hiện thực, mái tóc xoăn xù biến thành vô số con rắn biển đang bơi lội, há miệng bay ra bốn phương tám hướng.

 

Thấy phần lớn đám rắn biển đều lao về phía Chu Kỳ An, Hàn Lệ triệt để gạt bỏ suy nghĩ hai người là mẹ con, thù địch cũng chỉ đến vậy!

 

 “Lỗ vốn rồi.” Trên tay cô ta xuất hiện vài lá bùa, đau lòng ném ra toàn bộ. Bùa chú lập tức như những lá bài poker trải ra xung quanh tạo thành lá chắn, bảo vệ cô ta thoát khỏi vòng vây trên tầng ba.

 

Chu Kỳ An: “Mẹ nhỏ, đưa con đi cùng với!”

 

 “Mẹ nhỏ cái đầu cậu.” Hàn Lệ văng tục một câu, người đã không thấy đâu.

 

So với quỷ, Chu Kỳ An càng sợ mẹ ruột của mình hơn.

 

Kể từ khi bước vào phó bản đến giờ, lần đầu tiên cậu lộ ra vẻ mặt kinh hoàng tột độ như vậy.

 

Vô số đầu rắn dày đặc dừng lại trước mặt cậu trong gang tấc, Chu Kỳ An thậm chí còn có thể nhìn thấy răng nanh của những con rắn độc đó. Chúng dường như có chút kiêng dè bàn thờ này, ít nhất là khi Chu Kỳ An sắp ngồi lên đó, chúng đã dừng lại.

 

Chu Kỳ An bò lên bàn thờ, tiếp tục ngửa người ra sau, dù đã đến nước này, cậu cũng không quên nhắc nhở:

 

 “Cẩn thận nồi cơm điện, nhất định đừng để nó bị thương.”

 

Tuy nó đã bị thương rồi, nhìn như thể bị moi tim móc phổi vậy.

 

Nữ quỷ vốn cũng cảm thấy nồi cơm điện kia kỳ quái, bây giờ lại được đặc biệt nhắc đến, càng cảm thấy nồi cơm điện có ý nghĩa đặc biệt đối với mẹ Chu. Khi cô ta thử tấn công, mẹ Chu lập tức bảo vệ nồi cơm điện, nữ quỷ càng khẳng định nồi cơm điện chính là điểm yếu của đối phương.

 

Nồi cơm điện không nhỏ, lúc trước mẹ Chu còn cố ý chọn một cái có dung tích siêu lớn, loại nồi cơm điện cỡ lớn kiểu cũ trong nhà ăn này, đủ để cung cấp lượng cơm cho mười người.

 

Mẹ Chu thành công né tránh được vài đợt tấn công của nữ quỷ, nhưng cái nồi cơm điện như bia ngắm di động kia, lại bị đôi tay gầy guộc trắng bệch của nữ quỷ bẻ gãy.

 

Cùng với tiếng “Rắc” giòn tan, huyết thủy tràn vào khiến nồi cơm điện phát nổ từ bên trong, vỡ tan tành.

 

 “Con (nồi) yêu!”

 

Chu Kỳ An lập tức diễn một màn đau lòng muốn chết, nhưng chẳng có ai để ý đến cậu, cậu còn làm bộ ôm tim: “Giờ phải làm sao đây? Nồi yêu của tôi, vỡ rồi.”

 

Không có nồi cơm điện, cậu sẽ không thể kết minh hôn, không cần kết minh hôn, sẽ không biến thành đồ vật, mẹ già thúc hôn của cậu lại phải đi tìm cái cớ khác để giết cậu, vậy thì thật là… tuyệt vời.

 

Chứng kiến con dâu do chính tay mình chọn bị đánh nát, mẹ Chu cười lạnh lùng.

 

Nụ cười này, khiến Chu Kỳ An và nữ quỷ đồng thời rợn tóc gáy.

 

Đám rắn biển bao vây trước mặt Chu Kỳ An đều bị thu hồi, như thủy triều dâng cuồn cuộn đổ về phía nữ quỷ.

 

Chu Kỳ An không nhìn cảnh tượng kinh khủng phía sau nữa, quỳ xuống bồ đoàn, im lặng ngẩng đầu nhìn tượng Bồ Tát.

 

Vẫn nên thành tâm một chút thì hơn.

 

Ở đây không có đồng hồ, nhưng Chu Kỳ An đã sớm chú ý tới tốc độ cháy của cây hương khác với hương bình thường, rõ ràng là chậm một cách bất thường. Cậu tính toán sơ bộ, theo tốc độ này, lúc hương cháy hết, cũng gần đến giờ.

 

Chu Kỳ An thầm niệm “Kinh vãn sinh” cho nửa kia tan nát của mình.

 

Niệm được hơn nửa kinh văn, mùi tanh tưởi của sáp nến hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc truyền đến từ phía sau, quả thực là một bữa tiệc khứu giác khiến cho người ta buồn nôn.

 

Chỉ có tượng Bồ Tát là mang theo nụ cười quỷ dị lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.

 

Lúc ba nén hương sắp cháy hết, một phần mùi tanh tưởi biến mất cùng với tiếng kêu thảm thiết của nữ quỷ, phía sau truyền đến từng đợt âm phong, Chu Kỳ An chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

 

Cậu không dám quay đầu lại, khàn giọng hỏi: “Mẹ giết cô ta rồi sao?”

 

Trả lời cậu là hai chữ lạnh lùng: “Chạy rồi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chu Kỳ An đứng dậy, chân hơi tê vì quỳ lâu.

 

Nồi cơm điện tan nát, Mẹ Chu đỡ lấy cậu, lạnh lùng nói: “Vợ mà mẹ vất vả lắm mới chọn được cho con, chết không toàn thây rồi.”

 

Chu Kỳ An thầm nghĩ, thứ chết không toàn thây lẽ ra phải là mình mới đúng, nhưng trên mặt lại lộ vẻ tiếc nuối: “Cái sau sẽ ngoan hơn. Dù sao thì nồi cơm điện cũng không thể sinh sản, con thích trẻ con.”

 

 “Thật sao?”

 

Có lẽ con theo chủ nghĩa DINK và con thích trẻ con chưa chắc đã là một, mẹ Chu nhìn cậu: “Mẹ nhớ trước kia con nhìn thấy trẻ con đều né tránh, chê chúng ồn ào.”

 

Chu Kỳ An: “Mẹ nhớ nhầm rồi.”

 

Vài giây dài đằng đẵng như một thế kỷ.

 

Mẹ Chu nhìn chằm chằm vào mái tóc mái dày kia hồi lâu, đột nhiên đưa tay ra.

 

Chu Kỳ An cố kìm nén không lùi bước, đôi tay chỉ hồng hào hơn nữ quỷ một chút kia, dịu dàng vén tóc mái giúp cậu.

 

Mẹ Chu khôi phục lại giọng điệu bình thường: “Vậy thì coi như mẹ nhớ nhầm đi.”

 

Ở góc độ này, Mẹ Chu có thể nhìn thấy bức tượng thần phía sau.

 

Đôi mắt trống rỗng mà từ bi của bức tượng thần cũng đang nhìn mẹ Chu, trong hành lang tối tăm chỉ dựa vào chút ánh sáng le lói, càng toát lên vẻ đáng sợ.

 

Lông mày thanh tú của mẹ Chu hơi nhíu lại, kéo Chu Kỳ An lùi về sau.

 

Chưa kịp lùi một bước, tro trong lư hương bay tán loạn, hai mẹ con đồng thời bị bỏng một chút.

 

Chu Kỳ An sa sầm mặt mũi: “Không ổn rồi, có thể là do con không quỳ lạy đủ lâu.”

 

Bức tượng thần không đến nỗi căn ke thời gian quỳ lạy, nhưng ít nhất trong quá trình hương cháy, nghi thức quỳ lạy không thể thiếu được .

 

Hơn nữa lúc trước để tránh rắn độc, cậu gần như đã ngồi phịch lên bàn thờ.

 

Mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn cậu tưởng tượng.

 

Tay của bức tượng thần giơ lên, nào còn đâu dáng vẻ từ bi của Bồ Tát, nó cứ thế thẳng tắp duỗi về phía Chu Kỳ An, dường như muốn kéo anh vào trong bức tường đồng lạnh lẽo.

 

Mẹ Chu nheo mắt, rút một sợi tóc ra cản lại.

 

Rắn biển bơi về phía bức tượng thần, bò lên cổ, răng nanh của rắn độc còn chưa kịp chui vào cơ thể bức tượng thần, trên không trung đã truyền đến tiếng nhai nuốt. Âm thanh dã thú ăn thịt khiến người ta vô cùng khó chịu, đồng thời, đầu rắn cũng biến mất không thấy tăm hơi đâu, chỗ đứt lìa không hề bằng phẳng, giống như bị cắn đứt vậy.

 

Rắn biển bị tượng thần nuốt chửng hoàn toàn.

 

Mẹ Chu nghiêm mặt: “Con ước gì?”

 

Chu Kỳ An gật đầu: “Chủ yếu là ước sớm gặp được cô dâu của con, nồi yêu của con.”

 

Mẹ Chu liếc nhìn cậu một cái, không vạch trần lời nói dối vụng về kia.

 

Cũng như Chu Kỳ An không hỏi tại sao tóc của bà lại biến thành rắn.

 

Trong những năm qua, im lặng đúng lúc đã trở thành nhận thức chung của hai mẹ con đối với những chủ đề không nói nên lời, ít nhất là tạm thời chưa có ai muốn chọc thủng lớp giấy mỏng manh cuối cùng.

 

Sau khi ăn rắn biển, tượng thần không còn dáng vẻ Quan Âm nữa, hai má phô ra ngoài rất nghiêm trọng, làn da sứ trơn nhẵn mọc đầy mắt. Trong lòng Chu Kỳ An thầm mắng vài câu chửi thề, con quỷ nhỏ tối qua thì mọc đầy răng và miệng, bây giờ tượng thần lại mọc đầy mắt trên mặt.

 

Tại sao tất cả mọi thứ đều thích mọc lung tung như vậy?

 

Càng nhiều tóc hơn biến thành rắn quấn quanh bức tượng thần.

 

 “Đi.” Mẹ Chu nheo mắt.

 

Nhưng bóng tối dày đặc khiến cả hành lang trở nên dài vô tận, tiếng gào thét của vô số lệ quỷ nổ tung bên tai, Chu Kỳ An bịt tai, cả người cũng co rúm lại.

 

Mẹ Chu lấy tay thay dao, tạm thời cắt đứt bóng tối đuổi theo phía sau.

 

Giờ khắc chạy trốn tốt như vậy, chân Chu Kỳ An lại như bị đổ chì, không sao nhúc nhích được. Sự phân tách sắp vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu, một lọn tóc màu lam băng xuyên qua lớp tóc giả, từ sau gáy trượt xuống.

 

Sức nặng đè nén trên người Chu Kỳ An dần dần biến mất, cậu từ từ duỗi thẳng người, các khớp xương phát ra tiếng động như pháo nổ.

 

Ánh mắt mẹ Chu tối sầm, gọi cậu một tiếng.

 

Chu Kỳ An coi như không nghe thấy.

 

Ngay khi hoa văn trong đôi đồng tử sắp ngưng tụ thành một ký hiệu cổ xưa kỳ lạ, một giây sau, bóng tối biến mất.

 

Tất cả áp lực vô hình đều tan biến.

 

Hơn mười giờ rưỡi, đôi mắt trên người tượng thần đều nhắm nghiền lại.

 

Ngoại hình của nó không trở lại hình ảnh Quan Âm trang nghiêm, nhưng cảm giác kinh khủng bao trùm quanh tượng thần đã biến mất, giống như đồ vật bình thường vậy.

 

Hoa văn trong mắt Chu Kỳ An biến mất, tóc cũng theo đó trở lại như cũ.

 

Mẹ Chu mạnh dạn tiến lên, cẩn thận nghiên cứu tượng thần hồi lâu, sau đó thốt ra một câu kỳ quái: “Nó ngủ rồi, hóa ra nó cần ngủ đông.”

 

Vừa nói vừa đi vòng ra sau lưng, bà tiếp tục quan sát bức tượng thần kỳ dị từ trên xuống dưới, nói ra câu nói động trời: “Vừa nãy con nói, không được cách ly sinh sản với đối tượng kết hôn?”

 

Chu Kỳ An giật mình, hoàn toàn tỉnh táo.

 

Không được cách ly sinh sản, càng không được tùy tiện tìm đại!

 

Nhìn một hồi, Mẹ Chu thốt ra bốn chữ: “Tống Tử Quan Âm.”

 

Chu Kỳ An cảm thấy biểu cảm của bức tượng thần này cũng méo mó: “Mẹ nhìn nhầm rồi, Tống Tử Quan Âm không giống như vậy.”

 

Mẹ Chu lắc đầu, dường như rất chắc chắn: “Nó từng tống tử, chẳng phải con thích có con, lại không muốn DINK sao?”

 

Bức tượng thần này rất thích hợp.

 

 “…….”

 

Lôgic không sai, nữ quỷ vừa mới nói, lúc trẻ Phú ông Tuân cầu tự đã thành công.

 

Mẹ Chu là người phụ nữ quyết đoán, lập tức muốn khiêng tượng thần đi.

 

 “Mẹ điên rồi.” Chu Kỳ An khàn giọng nói: “Nó vừa mới suýt chút nữa giết chết chúng ta đó.”

 

Mẹ Chu, “Không cần lo, mẹ đã nói rồi, nó cần ngủ đông. Nồi cơm điện không còn nữa, thì cho nó thay thế đi.”

 

Thay thế nồi cơm điện để kết hôn.

 

Tượng thần vào nhà, không lo không có con, ngoại trừ không biết nấu cơm, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu kết hôn của Chu Kỳ An.

 

Vốn dĩ là khuôn mặt trái xoan, lúc này lại lộ ra vài phần khắc khổ, đúng chuẩn hình tượng bà mẹ chồng ác độc.

 

 “…”

 

Cùng lúc đó, giọng nói máy móc lạnh lùng lại vang lên:

 

【 Chúc mừng cậu đã trở thành người đầu tiên trong ngôi nhà này thành công thắp hương sau nhiều năm, ngoại trừ phú ông Tuân.】

 

【 Cậu sẽ nhận được thêm hai manh mối.】

 

【 Manh mối thứ nhất: Phú ông Tuân thích người năng động tập thể dục, ghét kẻ lười biếng, càng căm ghét việc nhìn thấy người khác uể oải thiếu sức sống… Cũng như màu xanh lá mà ông ta yêu thích, luôn hướng đến những thứ tràn ngập sức sống.】

 

【 Manh mối thứ hai: (Từ 10 giờ 30  đến 23 giờ 59) là thời gian tượng thần ngủ đông, nếu cậu tìm thấy [Thứ đó], cậu có thể phá hủy bức tượng thần trong thời gian này.】

 

Thứ đó?

 

Thứ gì mà không thể gọi tên ra được vậy, Voldemort à?

 

Manh mối thứ nhất khá hữu ích.

 

Tư tiên sinh đã từng nhấn mạnh chứng hay quên của phú ông Tuân, cũng ám chỉ bọn họ sẽ gặp kết cục không tốt nếu bị phát hiện.

 

Nhìn tình hình hiện tại, mỗi khi hoàn thành một số nhiệm vụ nhất định, sẽ nhận được thông tin về sở thích của phú ông Tuân. Nếu như không có điểm nào lọt vào mắt xanh của ông ta, rất có thể phú ông Tuân sẽ nhớ ra đây không phải là họ hàng của mình.

 

Chu Kỳ An chỉ suy nghĩ chưa đầy nửa phút, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì phát hiện mẹ mình đã biến mất.

 

…… Tượng thần cũng không cánh mà bay!

 

Bà nó.

 

Cạch.

 

Họa vô đơn chí, từ phòng phú ông Tuân bỗng truyền đến tiếng mở cửa.

 

Hết chương 9.

 

Chương 9: Vận Chuyển

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên