Chương 8: Dâng Hương
Căn phòng tĩnh lặng bỗng chốc tràn ngập giai điệu kỳ lạ.
Du dương, êm ái, thoang thoảng như tiếng nước chảy, xen lẫn những lời thì thầm khó hiểu, tựa như đang tụng kinh cầu nguyện, khiến lòng người nghe thanh thản, không chút tạp niệm.
Máy cassette được đặt trong phòng trẻ em, người nghe chắc chắn là một đứa trẻ.
“Giáo dục sớm cũng không dạy kiểu này.” Chu Kỳ An nhướng mày.
Cảm giác như thể là đang nghe chú Đại Bi, trấn áp ma tính trong con người vậy.
Sở dĩ có cảm giác này là vì lúc đó Chu Kỳ An đang có cảm giác khó chịu khi bị kiềm chế.
Phụ huynh bình thường nào lại cho con nghe loại nhạc này?
Zizzz——
Băng cassette đột nhiên tăng tốc độ quay, âm thanh phát ra nhanh hơn, tốc độ đó có thể so sánh với máy xay thịt. Dòng máu đỏ tươi tuôn ra không ngừng, bản nhạc được tăng tốc gấp nhiều lần khiến âm thanh róc rách ban đầu biến thành dòng nước lũ kinh hoàng, tốc độ càng nhanh, máu chảy càng dữ dội.
Các khe hở trên sàn gỗ đều bị máu nhuộm đỏ, đế giày của Chu Kỳ An ngâm trong đó, mặt đất xuất hiện một lực hút khổng lồ, như muốn giữ chặt cậu tại đây, bén rễ nảy mầm.
Chu Kỳ An không hề nhúc nhích, hiện tại cậu đang hành động hoàn toàn theo thời gian biểu, quỷ sẽ không giết người trong thời gian ngắn, nhưng nếu hết thời gian nghe nhạc mà vẫn bị mắc kẹt tại chỗ không thể di chuyển thì sẽ rất khó nói.
Huyết thủy đã ngập đến nửa chiếc giày, sắp đến mắt cá chân cậu.
Chu Kỳ An lên tiếng: “Bạn nhỏ, mi có ở đó không?”
Có ở đó không?
Có ở đó không?
Mấy chữ ngắn ngủi vang vọng trong phòng.
Hình như không ai thích cách hỏi như vậy, huyết thủy dâng lên càng nhanh hơn.
“Hay là mi nói cho tao biết mẹ của mi là ai? Ở đâu? Tao sẽ nói cho mi biết mẹ tao là ai và ở đâu.”
Đi ra ngoài, thân phận rất quan trọng.
Rõ ràng mẹ Chu hung tàn đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hai mẹ con.
Tốc độ của băng cassette cuối cùng cũng chậm lại, tiểu quỷ không xuất hiện, từ máy cassette truyền đến giọng nói kỳ quái của một người phụ nữ, rất khó nghe, giống như dây thanh quản bị xé rách vậy.
“Là…ai…bà ta…là ai…”
Chỉ cần nghe giọng nói khàn đặc thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Chu Kỳ An: “Phụ nữ phải được ưu tiên, cô nói trước đi.”
Để xác minh suy đoán đáng sợ đêm qua, cậu đã thử thăm dò bằng cách nhắc lại cái tên phú ông Tuân.
Cái băng cassette khó khăn lắm mới dịu đi được một chút, giờ lại quay nhanh hơn, không chỉ trên mặt đất, trên tường và xung quanh cũng không ngừng rỉ máu. Loại thù hận và cảm xúc thay đổi nhanh chóng đó đã cho Chu Kỳ An biết, điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
Người phụ nữ này có quan hệ rất thân thiết với phú ông Tuân.
Chưa từng nghe nói phú ông Tuân có con gái, Tuân Nhị cũng không đeo nhẫn cưới……
“Cô là vợ của phú ông Tuân, hai người còn có một đứa con.”
Oán khí nặng nề như vậy, cái gì gọi là vợ con ly tán, e rằng cái chết của vợ con đều có liên quan đến phú ông Tuân.
Giọng nói khàn đặc của người phụ nữ vang lên từ bốn phương tám hướng, mang theo ác ý và mỉa mai nồng đậm: “Chẳng phải cậu tự xưng là con trai của Phú ông Tuân sao?”
Chu Kỳ An đáp lại hết sức tự nhiên: “Tôi là đứa con hoang ở bên ngoài của ông ta, nhưng yên tâm, không có huyết thống, ông ta bị cắm sừng rồi.”
Một khuôn mặt trắng bệch bất ngờ xuất hiện trước mặt!
Chu Kỳ An theo bản năng muốn lùi lại một bước, nhưng đã bị huyết thủy trói buộc, không thể động đậy.
Nữ quỷ treo ngược trên trần nhà, đôi mắt như sắp rớt ra nhìn chằm chằm Chu Kỳ An:
“…Giống hệt tên súc sinh đó, trong miệng không một chữ nào đáng tin…”
Khuôn mặt kia sắp dính vào mặt cậu, Chu Kỳ An cảm thấy lỗ chân lông trên mặt mình cũng sắp bị âm khí của đối phương xâm nhập rồi, rõ ràng là nữ quỷ này không có ý định tha cho cậu, chỉ chờ thời gian trôi qua sẽ lập tức xuống tay.
Chu Kỳ An cố gắng đảo mắt, nhìn đồng hồ treo tường.
“Vào những giây phút cuối đời của tôi, hãy nói chuyện.” Chu Kỳ An nói: “Tôi thấy phú ông Tuân rất quan tâm gia đình, dù có chút đãng trí nhưng vẫn luôn canh cánh chuyện vợ con.”
Câu nói này đã thành công chọc giận nữ quỷ.
“Ông ta chỉ là một tên đạo đức giả!”
Hận ý của nữ quỷ khiến mạch điện như muốn bốc cháy.
Chu Kỳ An giả vờ mơ hồ, hơi thở lạnh lẽo của huyết thủy không ngừng thẩm thấu vào người cậu.
Ma quỷ thật đáng ghét, muốn đông cứng cậu cho bị thấp khớp luôn hay gì?
Nữ quỷ hoàn toàn không thể chịu đựng nổi việc đem chuyện quan tâm vợ con ra để nói về phú ông Tuân, hàm răng nghiến mạnh đến mức như muốn rụng luôn: “Lúc chưa có con thì ngày nào cũng cầu nguyện, bằng lòng dùng tất cả để đổi lấy một đứa con, sau khi con chào đời, việc làm ăn sa sút, lại cầu nguyện dùng tất cả để đổi lấy tài phú, đến cuối cùng lại… Ông ta lại muốn nuôi con trai ruột của mình thành tiểu quỷ… để cầu tài…”
“Đến lúc về già, lại muốn quay về thời trẻ….”
Sát ý của nữ quỷ khiến huyết thủy dâng trào, đổ dồn về phía Chu Kỳ An: “Cậu nói xem có nực cười không, có nực cười không?!”
“Vụ làm ăn này, quả là có lời.”
Chu Kỳ An bị phun cho máu me đầy mặt, cậu giơ tay lau một cái, “Đầu tư lúc còn trẻ, thu hồi vốn lúc về già, hung bạo thu lại một khoản lãi suất.”
Quả nhiên là một doanh nhân vô tình, giống hệt tên sếp đã chết của cậu.
“…” Nữ quỷ hoàn toàn bị chọc giận: “Chết không toàn thây, chết không toàn thây!”
Chu Kỳ An biến sắc, lạnh lùng nói: “Vậy thì đi giết ông ta đi.”
Đã biến thành quỷ rồi, sao không đi tìm kẻ chủ mưu báo thù, cứ phải đi giết người vô tội, thế thì có ý nghĩa gì?
“Cậu thì biết gì? Tổ tiên mười đời của ông ta tích đức, không những có phúc vận hộ thể, còn để lại bảo vật gia truyền trấn trạch. Tuy bị tên súc sinh này phá hỏng gần hết rồi, nhưng muốn giết chết ông ta trong căn nhà cổ đó, khó như lên trời.”
“Nhưng không sao.” Giọng nói của cô ta trở nên nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là dịu dàng, “Tôi đã tích lũy được không ít năng lượng, chỉ cần ăn hết tất cả các người là đủ rồi.”
Hóa ra ăn thịt người có thể khiến nữ quỷ trở nên mạnh mẽ.
Chu Kỳ An liếc nhìn đồng hồ treo tường: 9 giờ 25 phút.
Lại im lặng giằng co thêm ba phút nữa, bước chân tử thần đang từng bước tới gần.
Cậu hắng giọng: “Cha…..”
Gọi hai tiếng, Phú ông Tuân hoàn toàn không có ý định xuất hiện.
Ánh mắt nữ quỷ nhìn cậu càng thêm chế giễu.
Chu Kỳ An vốn cũng không hy vọng gọi được phú ông Tuân, bèn quay sang gọi: “Mẹ…..”
Giọng cậu vang như chuông đồng, cậu lại tiếp tục gầm lên: “Nhanh lên xem con tìm thấy gì này?”
Phản ứng đầu tiên của nữ quỷ là, người phụ nữ đáng sợ đêm qua.
Chính trong lúc cô ta ngẩn người ra đó, cánh cửa bị huyết thủy chặn lại đã được mở ra một cách dễ dàng, nhưng người đến không phải là người phụ nữ hung dữ đêm qua, mà là Hàn Lệ.
Chu Kỳ An: “Cứu tôi.”
Hàn Lệ: “Cậu cũng tự tin thật đấy.”
Lúc trước khi Chu Kỳ An lên lầu đã dặn cô ta khoảng hai mươi phút sau thì nghe ngóng động tĩnh rồi lên.
Chu Kỳ An cười cười không nói.
Thân phận vợ và con trai là thông tin trực diện nhất trong phó bản. Toàn bộ phó bản chỉ có một người chơi nữ, tất nhiên là có lợi cho Hàn Lệ, cậu không tin trò chơi sẽ thiên vị một người phụ nữ, nhất định là Hàn Lệ đã dùng cách nào đó can thiệp vào.
Bây giờ mình đang chiếm thân phận con trai, hai bên tổng hợp thông tin mới là con đường phá đảo nhanh nhất.
“Xem ra cậu đã nắm được một số thứ hữu ích rồi.”
Một giây trước Hàn Lệ còn đang mỉm cười nói chuyện với Chu Kỳ An, một giây sau đã bất ngờ ra tay với nữ quỷ.
Xung quanh Chu Kỳ An xuất hiện một xoáy nước, ngăn cách cậu với dòng máu xung quanh. Những rãnh nước do máu tạo thành xung quanh nữ quỷ bắt đầu trở nên bất ổn, dòng điện từ đâu xuất hiện khiến cơ thể cô ta run lên dữ dội.
“Đi mau.” Hàn Lệ ra hiệu cho Chu Kỳ An chạy: “Bây giờ là ban ngày, năng lượng của cô ta yếu, nhưng dòng điện này không ảnh hưởng được lâu đâu.”
Chu Kỳ An chạy như bay ra ngoài, lúc này, cậu liếc mắt nhìn Hàn Lệ: “Kỹ năng của cô là phóng điện?”
Hàn Lệ qua loa “Ừ” một tiếng, loài tiến hóa của cô ta là cá chình điện, có thể coi là một hệ thống tiến hóa tương đối mạnh.
Huyết thủy đuổi theo trước cả người phụ nữ.
Chu Kỳ An tinh mắt phát hiện trong vũng máu không chỉ có máu, còn có cả nội tạng, cứ như thể có người bị nghiền nát trước đó rồi vậy.
Những thứ như nội tạng trộn lẫn với máu này chặn lối đi chỗ cầu thang lại.
“Lên lầu.” Hàn Lệ nghiến răng.
Hai người liều mạng chạy lên lầu.
Cùng lúc đó, giọng nói máy móc lại vang lên trong đầu Chu Kỳ An:
【 Cậu đúng là yêu âm nhạc, căn bản không thể dừng lại.】
【Chúc mừng cậu đã nghe xong câu chuyện đời đầy nước mắt của nữ quỷ, nhận được một dãi lụa trắng *1.】
【Dãi lụa trắng: Dùng để treo cổ, rất hợp với trần nhà đấy.】
Chu Kỳ An không rảnh để ý, vội vàng chạy với tốc độ nhanh nhất có thể.
Trên tầng ba chỉ có ba phòng, phú ông Tuân ở một phòng, hai phòng còn lại là phòng chứa đồ, lúc này cửa mỗi phòng đều bị huyết thủy đuổi theo sau chặn kín. Chỉ có bàn thờ ở cuối hành lang, dưới ánh sáng le lói của máu, vẫn vững như bàn thạch, không bị năng lực của nữ quỷ ảnh hưởng.
Hai bên bàn thờ đặt nến trắng. Khu vực trung tâm thờ phụng là tượng Bồ Tát, khuôn mặt Quan Âm tròn trịa hơn so với tượng Bồ Tát thông thường rất nhiều.
Chu Kỳ An càng nhìn bức tượng thần này càng cảm thấy bất thường.
Cậu nhịn không được dừng bước.
Dường như Hàn Lệ cũng rất e ngại thứ này: “Tối qua lúc tôi trông chừng nến, phú ông Tuân có nói với tôi là, thắp hương phải tuân thủ ba nguyên tắc, tâm có sở nguyện, bản thân có cống hiến, cống hiến lớn hơn cầu xin.”
Hai điều đầu tiên rất dễ hiểu, lúc quỳ lạy phải cầu nguyện, hơn nữa phải nói rõ mình bằng lòng trả giá điều gì.
Còn tiêu chuẩn đánh giá cuối cùng thì chưa chắc, lấy phú ông Tuân làm ví dụ, lúc trẻ bằng lòng dùng tiền tài đổi lấy một đứa con, sau này hối hận, lại muốn dùng con cái đổi lại tiền tài.
Làm sao để so đo giữa con cái và tiền tài, mỗi người mỗi giai đoạn đều không giống nhau.
Hàn Lệ: “Còn nước còn tát, lát nữa tôi cản nữ quỷ, cậu cầu nguyện xem có thể biết được cách đối phó với cô ta không.”
Với thực lực của Chu Kỳ An, cho dù muốn cản nữ quỷ cũng không thể.
Trên bàn thờ đặt ba nén hương.
Điều đáng nói là, lư hương này lớn đến bất thường, nói chính xác là nó lớn hơn cả cái đỉnh, đỉnh của đế vương thời cổ đại cũng chỉ to đến vậy mà thôi, bên trong chất đầy tro hương.
Rõ ràng không phải tích lũy trong ngày một ngày hai.
“Con số này không may mắn lắm.” Chu Kỳ An lẩm bẩm: “Diêm Vương muốn bạn chết vào canh ba.”
Hàn Lệ giật giật khóe miệng, giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến mấy cái này.
Nữ quỷ đã đến, còn tiểu quỷ thì vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Hàn Lệ chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu, thấp giọng hỏi: “Cậu biết gì về nữ quỷ? Có lẽ chúng ta thể tìm ra điểm yếu của cô ta từ đó.”
Lúc Hàn Lệ và nữ quỷ giằng co, Chu Kỳ An châm lửa thắp hương, lặp lại nguyên văn những lời nữ quỷ đã nói.
Sau đó cậu nói: “Là cô đã động tay động chân vào chiếc đồng hồ trong phòng tôi đúng không?”
Giọng điệu chắc chắn khiến Hàn Lệ suýt nữa thì lảo đảo, suýt chút nữa đã bỏ mạng dưới tay nữ quỷ đang nổi giận.
“Trong phòng tôi có con quỷ có quan hệ mật thiết với NPC, phú ông Tuân và Tuân Nhị không có khả năng tự mình chạy đến. Loại bỏ cậu sinh viên có tấm lòng thánh mẫu, Vương Mộc thì không có đầu óc, trong ba người chơi cũ thì hai anh em các người chiếm hai, khả năng gây án lớn hơn Trần Giam.”
Ai lại tính toán như cậu chứ? Hàn Lệ im lặng: “Muốn giết cậu, vừa rồi sao còn cứu cậu?”
“Cứu tôi là vì muốn moi thông tin từ miệng tôi, giết tôi là vì càng ngày càng cảm thấy tôi không dễ khống chế, nói không chừng sẽ trở thành người chiến thắng cuối cùng.”
“Tất nhiên, ban đầu cô đến phòng tôi có thể chỉ là muốn tìm manh mối, chẳng qua sau đó đã thay đổi chủ ý.”
Thân phận họ hàng xa của những người khác, nhất định trong phòng sẽ không có tin tức hữu ích gì.
Nụ cười trên mặt Hàn Lệ nhạt đi vài phần.
Mấy lần hành động của Chu Kỳ An đúng là khiến cô ta kinh ngạc, tàn nhẫn, suy nghĩ không bị giới hạn, sau đó còn có thể toàn mạng trở về.
Điều này đã vượt qua phán đoán ban đầu của cô ta, cho rằng đối phương chỉ là có chút thông minh vặt.
Hơn nữa, những người thừa kế vốn dĩ là đối thủ cạnh tranh.
Phó bản lần này nếu có thể độc chiếm di sản thì lợi ích sẽ rất lớn, vốn dĩ phải chia cho anh trai một phần đã đủ xót ruột rồi, nếu lại bị người khác chia đi một miếng bánh nữa, cô ta không thể nào nhịn được.
Nhưng mà, biết thì đã sao?
Cô ta đã xem qua thời gian biểu trong phòng đối phương, hạng mục thắp hương này, vừa nhìn thì biết đó là nhiệm vụ bắt buộc.
Hai người đang nói chuyện về trò chơi, nghe vào tai nữ quỷ chỉ còn lại những tiếng léo nhéo, tiếng ồn ào này càng kích thích cơn giận của cô ta hơn.
“Nhanh lên.” Hàn Lệ nghiêng đầu, nói: “Lúc tôi không chống đỡ nổi nữa sẽ chạy trước đấy.”
Nữ quỷ là một phiền phức, thông thường lệ quỷ sẽ trở nên mạnh hơn theo tiến độ phó bản, phải giải quyết sớm, cô ta cần phương pháp đối phó với nữ quỷ.
Đối với Chu Kỳ An, hương vẫn phải thắp.
Cậu quỳ xuống bồ đoàn.
Thắp hương và nghe nhạc có thời gian kết thúc liền mạch, không thể đồng thời tiến hành, bình thường thắp hương cũng không thể thắp hơn một tiếng.
Chu Kỳ An chậm rãi hỏi: “Tối qua cô trông chừng nến, có yêu cầu gì đặc biệt không?”
Hàn Lệ dùng điện bức lui nữ quỷ một chút, “Quỳ suốt cả quá trình.”
Ba nén hương, Chu Kỳ An suy nghĩ xem nên thắp mấy nén, cuối cùng quyết định chơi tất tay, hơn nữa trước khi hương cháy hết, tuyệt đối không đứng dậy.
Hàn Lệ liếc nhìn cảnh này, chế giễu nói: “Vừa rồi chẳng phải còn nói Diêm Vương muốn cậu chết vào canh ba à, cậu chắc chắn muốn thắp ba nén?”
Không có lửa, Chu Kỳ An cắm hương vào lư hương, ngay sau đó hương tự bốc cháy.
Ngay khi hương cháy, khuôn mặt của tượng Bồ Tát trở nên vô cùng quỷ dị, không nhìn ra một chút từ bi nào.
Hàn Lệ không đáng tin, nữ quỷ thì càng không cần phải nói, đánh cũng không đánh lại.
Đến lúc gọi người rồi.
Chu Kỳ An nhắm mắt thành kính cầu nguyện.
Thần linh trên cao.
Xin phù hộ cho con sớm gặp được mẹ ruột của con.
Con nguyện cả đời này không yêu đương gì hết.
Hết chương 8.
