Chương 102: Em Ở Đây Đừng Đi Lại, Anh Đi Lấy Mấy Quả Quýt

 

Chương 102: Em Ở Đây Đừng Đi Lại, Anh Đi Lấy Mấy Quả Quýt

 

Người đàn ông đi xem mắt đã nhận ra mình bị mắng té tát, tức giận đến mức buột miệng tuôn ra một tràng những lời lẽ thô tục, khó nghe hết mức có thể.

 

Nhưng mà, những gì khán giả nghe được chỉ là tiếng bíp bíp bíp đã qua xử lý.

 

[Ô, đang phát điện báo đấy à?]

 

[Bíp bíp mày!]

 

[Xem mắt cái gì nữa, cởi quần ra chẳng khác gì con nít tè không ra giọt nào cả.]

 

Người đàn ông đi xem mắt cũng có thể nhìn thấy bình luận, tức giận đến mức suýt ngất.

 

Chẳng cần Ninh Lạc phải nói thêm gì, anh ta đã gần như cạn máu rồi.

 

Thế nhưng, anh ta thân tàn nhưng ý chí không tàn, vẫn cố gắng gượng nói: “Đám phụ nữ các cô tiêu tiền như nước, không bao giờ nghĩ cho bố mẹ! 187 tệ cũng là tiền, là tiền mồ hôi nước mắt bố mẹ tôi kiếm được, cô ta không cưới tôi thì dựa vào đâu mà lấy tiền nhà tôi? Mẹ tôi kiếm tiền dễ lắm à? Số tiền này phải trả lại là đúng rồi!”

 

Ninh Lạc hỏi vặn lại: “Mẹ anh không dễ dàng? Mẹ anh thiếu 187 tệ này thì không sống nổi sao? Hay là hôm nay đột nhiên mới không dễ dàng? Bà ấy nuôi anh khôn lớn, đến ba mươi tuổi đầu rồi, đến tuổi kết hôn, vì hai trăm tệ mà mất hết mặt mũi, như thế mới là không dễ dàng chứ? Oan có đầu nợ có chủ, mẹ ai không dễ dàng thì người đó tự bù đắp, đừng có biết xào hai món rau là vội vàng đổ lỗi cho người khác rồi.”

 

Người đàn ông xem mắt tức đến mức nói năng lộn xộn: “Cậu cậu cậu… Tôi sẽ kiện cậu! Cậu là cái đồ bíp bíp bíp bíp——”

 

Ninh Lạc cảm thán: “Anh ta phát điện báo cũng có nhịp điệu phết nhỉ.”

 

Người đàn ông xem mắt đột nhiên gằn giọng: “Tôi bíp bíp bíp——!”

 

Tiếng bíp rất chi là bẩn thỉu.

 

Cuối cùng anh ta bị Tiểu Đào cưỡng chế ngắt kết nối và tắt mic.

 

Ninh Lạc tặc lưỡi, vẻ mặt tiếc nuối: “Kết thúc rồi à?”

 

Lộ Đình Châu cười nói: “Không thì sao? Lực chiến đấu của em cũng mạnh thật đấy, suýt chút nữa đã làm người ta khóc rồi.”

 

Ninh Lạc vừa nghĩ đến cảnh tên đàn ông tự cao tự đại tự tin thái quá kia khóc lóc om sòm, liền rùng mình một cái: “Thôi đi, em sẽ mất ngủ mất.”

 

[Không ngờ nhóc con nhà mình cũng có lúc mạnh mẽ thế này.]

 

[Mấy người đừng nói, tôi cũng tưởng cậu ấy là kiểu người nhẫn nhịn chịu đựng, bị người ta bắt nạt thì trốn vào một góc khóc thút thít rồi tự lau nước mắt cơ.]

 

Ninh Lạc nói đến khô cả cổ, uống một ngụm nước cho thông họng, nhìn thấy bình luận liền đáp: “Nói cũng không sai, ai bảo đây là trên mạng chứ. Tôi trên mạng ra tay mạnh mẽ, ngoài đời thì nhút nhát rụt rè.”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Nếu là ở ngoài đời thì sao?”

 

Ninh Lạc suýt chút nữa thì sặc nước: “Làm ơn đi, anh ta cao 1m87 đấy, em thì chỉ có 1m78 thôi! Anh ta có thể đấm em bay ra khỏi Trái Đất đó. Nhưng mà tục ngữ có câu, người không phạm ta, ta không phạm người…”

 

Lộ Đình Châu: “Người ta mà phạm em thì sao?”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc nghiêm trọng: “Chắc chắn em sẽ tìm anh mà khóc.”

 

Lộ Đình Châu vỗ tay: “Được đấy, em có ý thức tự bảo vệ bản thân rất tốt.”

 

[……Không khen được thì đừng có cố!]

 

Nhưng Ninh Lạc lại rất thích thú, đưa cốc của Lộ Đình Châu cho anh, hai người cụng ly: “Sau này anh là 4, em là 3, chúng ta ở bên nhau, chính là 4399!”

 

Cậu nói xong liền chớp chớp mắt nhìn Lộ Đình Châu, vẻ mặt mong chờ được khen ngợi: 【Thế nào, có phải rất lãng mạn không? 】

 

Lộ Đình Châu cảm thấy có lẽ mình hơi dị ứng với sự lãng mạn.

 

Anh cầm cốc nước đứng dậy.

 

Ninh Lạc khó hiểu: “Anh làm gì thế?”

 

Lộ Đình Châu dặn dò: “Em ở đây đừng đi lại, anh đi lấy mấy quả quýt.”

 

Ninh Lạc nở nụ cười giả tạo: “Được, em chỉ ăn hai quả thôi, còn lại đều cho anh.”

 

Tào Cẩn Lưu đi ngang qua: “Anh còn ăn hai quả? Vỏ quýt ngâm nước uống là được rồi.”

 

Hai người đồng loạt nhìn cậu ta.

 

“Muốn chiếm tiện nghi của bọn tôi à?” Ninh Lạc đáp trả, “Tứ chi lắp ngược của cậu đã thuần hóa xong chưa?”

 

Lộ Đình Châu trầm ngâm: “Có muốn xem văn nghệ tổng hợp không? Chúng ta đề nghị với đạo diễn Tiền, đổi nhóm vũ đạo thành vũ đạo nhóm nhạc nữ.”

 

Tào Cẩn Lưu lập tức quỳ: “Xin lỗi, hôm nay em lỡ miệng rồi, em sẽ ngậm miệng lại ngay!”

 

Ninh Lạc nhìn Tào Cẩn Lưu bị xử đẹp, vỗ vỗ Lộ Đình Châu, nhỏ giọng thần bí nói: “Em không biết nhảy nhạc nữ, nhưng em biết lau kính.”

 

Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút, ánh mắt nhìn Ninh Lạc rất phức tạp: “Là cái mà anh đang nghĩ đến à?”

 

Ninh Lạc chớp mắt: “Ừm.”

 

Ninh Lạc thấy Lộ Đình Châu không có phản ứng gì thì chọc chọc anh, xúi giục: “Có xem không, có xem không?”

 

“Bây giờ anh cảm thấy,” Lộ Đình Châu chậm rãi nói, “Anh giống như Đường Tăng bị đặt trên lò nướng. Tiểu Lạc, có phải em đang chờ để chỉnh anh không?”

 

Ninh Lạc tặng anh một nụ hôn gió.

 

Cảm giác muốn đi tu của Lộ Đình Châu càng thêm mạnh mẽ.

 

[Xem chứ, tại sao lại không xem, tôi muốn xem!]

 

[Mau truyền xuống, Ninh Lạc sắp bắt đầu mlem mlem rồi.]

 

[Cổ Na Lạp Hắc Ám Chi Thần, phật sống hiện hình!]

 

Lộ Đình Châu quét mắt nhìn màn hình, đặt cốc nước xuống, cũng không đi lấy quýt nữa, giọng nói nhàn nhạt: “Sao phải cho các người xem?”

 

[Có người sốt ruột rồi, tôi không nói là ai đâu.]

 

[To gan! Ninh Quý Nhân vì muốn lấy lòng Trẫm mà luyện Kinh Hồng Vũ, sao lại không thể xem?]

 

Lộ Đình Châu liếc mắt, khẽ mổ lên khóe miệng Ninh Lạc một cái: “Về nhà rồi xem.”

 

Cư dân mạng đồng loạt phát ra một tràng “Woa”~

 

[Hai người tốt nhất là chỉ thưởng thức vũ đạo thôi nhé, đừng có làm gì khác.]

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

[A a a, có thể hôn thêm một cái nữa không? Vừa rồi không kịp chụp màn hình!]

 

Lộ Đình Châu lúc này rất sẵn lòng nghe theo ý kiến của cư dân mạng, lại hôn thêm một cái nữa.

 

Không lệch đi đâu được, rơi ngay trên viên ngọc môi mềm mại ở giữa.

 

Ninh Lạc được hai nụ hôn miễn phí, che chỗ bị hôn, nhìn Lộ Đình Châu cười, mắt lấp lánh.

 

Cười một hồi, cậu đẩy vai Lộ Đình Châu: “Anh ngồi sang bên kia đi.”

 

Lộ Đình Châu nghe lời dựa vào bên kia của ghế xoay.

 

Sau đó Ninh Lạc chen vào, hai người cùng chen chúc trên một chiếc ghế.

 

Lộ Đình Châu đỡ eo cậu, sau đó bị Ninh Lạc đè lên như một chiếc gối ôm, còn ngẩng đầu nhìn anh cười, tóc cọ vào cổ Lộ Đình Châu, nhột nhột.

 

“Dựa một chút thôi.”

 

[Phía trước có cảnh báo, ngọt ngào cực độ!]

 

[A a a a, khóe miệng không ngừng nhếch lên được.]

 

[? Ngọt đến mức tôi lăn lộn khắp nơi, tôi ship, tôi ship, tôi ship nhiệt tình.]

 

[Cặp đôi thật sự chính là dễ thương như vậy đó, Tiểu Lạc chủ động quá à, tôi thích lắm.]

 

[Lạc Bảo, khi cậu không bị đường huyết cao thì cũng là đậu ngọt nhỏ!]

 

Ninh Lạc cầm tấm khẩu hiệu tự chế của mình, dùng bút gõ gõ lên dòng chữ “Không gian độ linh hồn”: “Mau kết nối đi, để hai chúng tôi tiếp tục biểu diễn tài nghệ.”

 

Lộ Đình Châu bổ sung: “Không bán thân.”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa: “Không bán thân!”

 

Kết quả là những người xem tiếp theo không phải tư vấn về chuyện tình cảm của bản thân, mà bắt đầu bàn tán về hai người.

 

Có người hỏi: “Tiểu Lạc, cậu yêu đương có cảm giác gì?”

 

“Cảm giác gì à?” Ninh Lạc suy nghĩ cẩn thận, chỉ vào mình và Lộ Đình Châu, “Mỗi ngày đều muốn dính lấy anh ấy, bám trên người anh ấy làm vật trang sức của anh ấy thì có tính không?”

 

[Chậc chậc chậc, mùi chua loét của cặp đôi mới yêu.]

 

[Nhìn ra rồi, mở phòng livestream cũng phải chen chúc cùng nhau.]

 

[Chiếc ghế này phải chịu khổ rồi, lúc xuất xưởng đâu có nói là phải nhét hai người đàn ông to lớn vào đâu.]

 

[Ghế: Trước khi luật sư của tôi đến, tôi sẽ không nói một câu nào!]

 

Ninh Lạc nhìn thấy bình luận này thì bất mãn hừ hừ hai tiếng, lẩm bẩm: “Muốn ở bên người mình thích thì có gì sai? Nếu không có ống kính thì tôi đã hôn anh ấy suốt ngày rồi.”

 

【Bạn trai tôi đương nhiên là của tôi, sao lại không hôn? Tôi còn hôn thật mạnh ấy chứ.】

 

[Nói chuyện thì cứ nói chuyện thôi, đỏ mặt cái gì vậy?]

 

[Nhìn cái dáng vẻ ngại ngùng này của cậu, cậu thật sự dám hôn à?]

 

[Cậu ta nhát gan thế, Lộ Đình Châu chủ động một trăm lần cậu ta cũng không dám chủ động một lần.]

 

[Vậy cậu có thể coi như bọn tôi không tồn tại mà hôn một cái không?]

 

Lộ Đình Châu đưa tới một hộp bánh quy ngón tay, Ninh Lạc không nhận, vẫn đang mãi mê chìm đắm trong những lời phản bác của cư dân mạng: “Tôi chưa từng hôn à? Tôi đã hôn rồi đấy, mọi người về xem bản cắt ghép đi, tôi dám cá là Tiền Đa Đa nhất định sẽ để vào tiêu đề.”

 

[Thật không, sao tôi không có ấn tượng gì nhỉ?]

 

[Giải tán, giải tán, chỉ là cái cớ thôi, chị em đừng có tin.]

 

[Nếu cậu ta dám hôn, tôi sẽ livestream dùng đầu bổ sầu riêng.]

 

Ninh Lạc lập tức nổi nóng, tấm bảng trắng của Không gian độ linh hồn cũng không cần nữa, ném sang một bên, gọi Lộ Đình Châu một tiếng, khi anh nhìn sang, cậu liền vòng tay ôm lấy cổ anh, cắn đứt miếng bánh quy ngón tay anh đang ngậm giữa môi và răng, hôn lên.

 

Vụn bánh quy bị nghiền nát giữa hai đôi môi, Ninh Lạc khựng lại, đầu lưỡi khẽ cuộn một cái, ăn hết.

 

Ừm, vị dâu tây.

 

Lộ Đình Châu bất ngờ không kịp đề phòng, khẽ “ưm” một tiếng: “Em…”

 

Phần còn lại bị Ninh Lạc cưỡng chế tước đoạt quyền lên tiếng.

 

[Cách khích tướng này hiệu quả thật, chị em, mau quay màn hình đi.]

 

[Ai đề nghị hôn đấy, đúng là công đức vô lượng, xứng đáng được thờ phụng!]

 

[Xem xong mà ngay cả những vết thi ban trên người do dậy sớm cũng phai nhạt.]

 

Ninh Lạc vì muốn chứng minh bản thân, thậm chí còn tự học được cách lấy hơi, đúng là đáng mừng, hôn một hồi lâu mới buông ra.

 

Đôi mắt cậu phủ một tầng hơi nước, mông lung như sương, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, lúc nói chuyện còn mang theo cả tiếng thở dốc, đôi môi đỏ mọng mím lại, nói:

 

“Lúc bổ sầu riêng nhớ gửi link livestream cho tôi.”

 

[????]

 

[Tôi cởi quần rồi cậu nói với tôi cái này?]

 

[Lúc này không biết nói gì thì có thể im lặng được không Ninh Lạc!]

 

Lộ Đình Châu đột nhiên bị buông ra: ?

 

Anh nhéo má Ninh Lạc: “Đó chính là cảm nghĩ của em sau khi giở trò với anh sao?”

 

Ninh Lạc liếc nhìn môi anh một cái thật nhanh, rồi nhìn chằm chằm lên trần nhà, sau đó lí nhí: “Cảm nghĩ… Ừm, cảm nghĩ không tiện phát sóng lắm.”

 

【Con người sẽ đổi màu, ví dụ như bây giờ tôi là một cục màu vàng khổng lồ.】

 

[Tôi ra lệnh cho hai người, lập tức tiến hành bước tiếp theo, ngay bây giờ, mau lên!]

 

Hết chương 102.

 

Chú thích:

    • 4399 là tên một trang web trò chơi trực tuyến phổ biến ở Trung Quốc. Trong ngữ cảnh này, Ninh Lạc đang chơi chữ, ghép 4 và 3 lại thành 4399 để ám chỉ sự kết hợp hoàn hảo giữa hai người.

    • Cụm từ LAU KÍNH bắt nguồn từ một bản nhạc dance trên nền tảng Douyin, tên bài hát là “Lau Kính”. Vì đây là một bản nhạc DJ thần thánh, nên nhạc nền khá gây nghiện, thế là cụm từ này nhanh chóng lan truyền trên mạng, mọi người đua nhau bắt chước. Mặc dù động tác rất đơn giản, nhưng lại mang chút gợi cảm, nên rất được yêu thích. Vậy nên, “Lau kính” thực ra không phải là hành động lau kính thật, mà là một video vũ đạo sôi động. Vì động tác rất giống lau kính nên được đặt tên như vậy. Sau đó, không chỉ cư dân mạng có thể dùng “lau kính” để nhảy điệu nhảy tương ứng, mà mọi người còn dùng “lau kính” để chỉ việc cùng nhau đi quẩy, như một nghi thức rủ nhau đi bar giữa các chị em.

 

Chương 102: Em Ở Đây Đừng Đi Lại, Anh Đi Lấy Mấy Quả Quýt

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên