Chương 103: Nhớ Là Lúc Gặp Mặt Cũng Phải Kêu Con Dâu

 

Chương 103: Nhớ Là Lúc Gặp Mặt Cũng Phải Kêu Con Dâu

 

Lúc này, bình luận trên màn hình chẳng khác nào một ngôi miếu Tống Tử Quan Âm khổng lồ.

 

[Hy vọng lần sau hai người lên chương trình thì con đã được 6 cân 4 lạng rồi.]

 

[Lạc Bảo, một thai hai bảo đừng hòng chạy, tôi ủng hộ cậu.]

 

[Có phải hai người nên cân nhắc mua nhà tân hôn rồi không?]

 

[Chúng ta cứ trực tiếp một bước đến nơi, mua nhà gần trường học luôn đi!]

 

“Cảm ơn mọi người, nhưng mà tôi không sinh được,” Ninh Lạc cười ha hả, chỉ vào ID quen thuộc trên màn hình, “Nhớ đấy, sầu riêng, phòng livestream, hiểu chưa?”

 

[Lạc Bảo, trước đây cậu không có lòng dạ hẹp hòi thế này!]

 

Ninh Lạc khoanh tay, hất cằm lên vẻ kiêu ngạo: “Bây giờ thì có rồi.”

 

[Cậu còn thấy tự hào nữa à?]

 

[Anh Lộ, anh mau nhìn xem cậu ta là người thế nào kìa.]

 

[Gọi anh Lộ làm gì, đều là do anh ấy dạy bảo cả đấy.]

 

[Thanh danh của Lộ Đình Châu bị hủy hoại rồi, ha ha ha.]

 

Lộ Đình Châu đang quét vụn bánh quy trên người, nghe thấy Ninh Lạc đọc mấy bình luận này, cười nói: “Gần mực thì đen. Không còn cách nào, có lẽ đặc điểm cá nhân của anh tương đối dễ lây.”

 

Ninh Lạc kinh ngạc nhìn anh: “Giỏi tự dát vàng lên mặt mình thật đấy.”

 

Lộ Đình Châu tặc lưỡi: “Thầy Ninh, có thể khen nhau một chút được không?”

 

Ninh Lạc đáp: “Không được, em là người sống rất thật thà, khen anh là cái giá khác rồi.”

 

[Hai người đang làm trò gì vậy?]

 

[Tôi xong rồi, bây giờ nghe hai người cãi nhau tôi cũng thấy ngọt ngào.]

 

[Không chịu nổi mấy cặp đôi này nữa rồi, lui một vạn bước mà nói, tôi không thể rửa chân trong con sông tình yêu của bọn họ à?]

 

Ninh Lạc nói: “Nhanh nhanh nhanh, các người còn có ai muốn kết nối không? Còn nửa tiếng nữa là kết thúc rồi… Anh làm gì thế?”

 

Cậu quay đầu, vẻ mặt kinh hãi nhìn Lộ Đình Châu, ôm lấy eo mình.

 

Lộ Đình Châu cũng không ngờ cậu lại có phản ứng lớn như vậy, khựng lại: “Em ngồi lên điện thoại của anh rồi.”

 

“……Vậy anh cũng không thể chạm vào sau eo của em.” Ninh Lạc lẩm bẩm đứng dậy, để anh rút điện thoại ra, sau đó đưa tay lên xoa xoa tai, sắc mặt hơi đỏ.

 

Chỗ sau eo của cậu rất nhạy cảm, bình thường ôm ấp có chuẩn bị thì không sao, Lộ Đình Châu vừa rồi đột nhiên chạm vào làm cậu giật mình.

 

Ninh Lạc kéo kéo quần áo chỗ đó, vuốt phẳng, nhưng cứ cảm thấy không thoải mái, giống như trên đó vẫn còn sót lại nhiệt độ lòng bàn tay của người kia.

 

[Tôi nói sao cậu vừa to gan vừa nhát gan thế, vừa rồi hôn cũng không đỏ mặt bằng bây giờ.]

 

[Sự ngại ngùng lúc có lúc không, nắm bắt được rồi.]

 

Ninh Lạc là vua võ mồm, tuyệt đối không nhận thua: “Chứng tỏ tôi là người giỏi tùy cơ ứng biến, tương đối linh hoạt, giàu tính đàn hồi.”

 

Lộ Đình Châu nói: “Em không làm diễn viên mà đi viết hồ sơ xin việc cho người khác, cũng là một con đường tốt đấy.”

 

Ninh Lạc phản bác gay gắt: “Nhưng anh không làm diễn viên thì chẳng có chút cống hiến gì cho xã hội cả.”

 

“Không sao,” Lộ Đình Châu ôn hòa, chậm rãi nói, “Em bao nuôi anh đi.”

 

Ninh Lạc: ???

 

【Cái miệng 37 độ mà sao có thể nói ra những lời lạnh lùng như vậy? Anh có biết xấu hổ không hả!】

 

Bình luận tràn ngập tiếng hét “a a a a” tiếng kêu gào phản tổ quy mô lớn, Ninh Lạc đã không muốn xem nữa.

 

Bên họ là tình cảm nhanh chóng tăng nhiệt, hình thành sự đối chiếu rõ rệt với ba nhóm khác.

 

Tiếng Hoắc Lâm Sâm và Hàn Nguyệt Vấn chơi game vang vọng khắp phòng khách, hai người như thiên binh vạn mã.

 

“Nhanh nhanh nhanh, dọn món lên!”

 

“Rửa bát, rửa bát! Chỗ rửa bát sao không có ai?”

 

“Không phải cậu nói muốn thái rau sao? A a a, đợi chút sao lại hết giờ rồi!”

 

Thành công biến trò Đại chiến nhà bếp thành trò chia tay nhà bếp luôn.

 

Mặc dù bọn họ không phải là người yêu, nhưng đã thành công bước vào giai đoạn không đội trời chung của các cặp đôi, đó là tới chết cũng không qua lại, khinh bỉ lẫn nhau và ném cho đối phương một cái liếc mắt xem thường.

 

Đồng hồ đếm ngược kết thúc, ba nhóm của bọn họ đều ở trong phòng, chỉ có Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ là vẫn còn ở ngoài trời mưa.

 

Ninh Lạc chắp tay sau lưng đi dạo như ông cụ, đi đến trước cửa sổ sát đất, phát ra một tiếng cảm thán thật lớn: “A, để cho bão tố đến dữ dội hơn nữa đi!”

 

Hướng Bặc Ngôn vừa vào cửa đã nghe thấy câu nói này, gã ta cầm ô trong tay xoay mạnh, chiếc ô biến thành một cái chong chóng.

 

Ninh Lạc bị tạt nước vào mặt, nhảy lùi về phía sau: “Cậu làm gì thế?”

 

Hướng Bặc Ngôn đổ hết nước trong giày ra, không lý lẽ nhưng vẫn rất hùng hồn: “Thỏa mãn nguyện vọng của cậu đó, tưới chút nước cho đóa hoa của Tổ quốc.”

 

Ninh Lạc: “……Nếu cậu thật sự rảnh rỗi thì đi ăn Lưu Lưu Mai đi.”

 

Hướng Bặc Ngôn hừ lạnh một tiếng.

 

Lộ Đình Châu hỏi bọn họ đã đi đâu, Hướng Tư Kỳ kể lại cho anh nghe, cuối cùng nói: “Đối diện bãi cát có một chiếc thuyền đắm, hình như là thuyền đánh cá, chiếc thuyền đó đã lâu đời rồi, bọn tôi nhặt được không ít vỏ sò, đá cuội các thứ ở đó, còn có cả sao biển nữa.”

 

Lúc này Hướng Bặc Ngôn mới nhớ ra điều gì đó, gã ta ném cho Ninh Lạc một vật.

 

Ninh Lạc bắt lấy xem, là một viên đá tròn màu hồng có vân máu, chạm vào thấy lạnh: “Cho tôi à?”

 

“Đúng,” Hướng Bặc Ngôn nói, “Dù sao cũng không nhét vào được nữa, cho cậu coi như vứt rác vào thùng tái chế.”

 

Hướng Tư Kỳ cười ha ha vạch trần gã ta: “Thật không, anh nhớ viên đá màu hồng này là em chọn lựa kỹ càng rất lâu mới tìm được, còn tưởng em sẽ giữ lại, hóa ra là tặng cho Tiểu Lạc à.”

 

Mọi người lập tức “Ồ~” lên một tiếng.

 

Mặt Hướng Bặc Ngôn đỏ bừng: “Nói linh tinh gì đấy, em không cần nữa mới cho cậu ta!”

 

Ninh Lạc tung hứng hai cái, cất đi: “Không sao đâu em trai, thích tôi, yêu tôi, còn tặng quà cho tôi, đây không phải là chuyện gì đáng xấu hổ, tôi hiểu, tôi hiểu mà.”

 

Mặt Hướng Bặc Ngôn đã xanh mét, kết hợp cùng với màu tóc tạo thành sự tương phản cực mạnh giữa hồng và xanh lá, có thể coi là nghệ thuật thị giác đương đại.

 

“Em trai cái gì mà em trai, tôi là bố cậu.”

 

Ninh Lạc kéo Lộ Đình Châu qua: “Cậu đứng đối diện với anh ấy gọi một tiếng con trai xem?”

 

Lộ Đình Châu vô tội: ?

 

Hướng Bặc Ngôn nghiến răng: “……Được, cậu thắng!”

 

Ninh Lạc và Lộ Đình Châu đương nhiên là người đứng đầu không ai sánh bằng, mấy người đối với cái gọi là phần thưởng bí mật vẫn có chút tò mò, hỏi Tiền Đa Đa là gì.

 

Tiền Đa Đa nói: “Bí mật.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Nhìn vẻ mặt không nói nên lời của mọi người, hắn bổ sung thêm một chút: “Nhưng có thể tiết lộ cho các người một chút xíu, là có liên quan đến quyền lựa chọn. Vị trí thứ hai, ba, bốn sẽ được chọn theo thứ tự.”

 

Hoắc Lâm Sâm là người đứng cuối cùng, quả quýt trong tay cũng không còn thơm nữa: “Vậy là chúng ta chơi một trận, chơi uổng công à?”

 

Tào Cẩn Lưu đấm vào bắp đùi bị kéo căng đến sắp co rút: “Đây là chúng ta đáng được! Cái này có khác gì với nhảy vũ đạo nhóm nhạc nữ đâu?”

 

Nhưng cuối cùng cậu ta cũng không bỏ qua cho những người khác, cùng Chu Kiệu mỗi người kéo một người, kéo Ninh Lạc và Hướng Bặc Ngôn cùng bọn họ thể hiện thành quả luyện tập, thậm chí còn quay video ngắn đăng lên Douyin.

 

Tào Cẩn Lưu: “Đặt tên cho nhóm chúng ta đi.”

 

Ninh Lạc bị 3v1 huấn luyện đặc biệt, uể oải nằm trên mặt đất, giơ bàn tay run rẩy: “Gọi là Khu thắng cảnh 4A.”

 

【Gương mặt đẹp trai như tôi mà lên hình, nhất định phải có cái tên thật hay!】

 

Video vừa đăng lên, lượt xem đã tăng vọt.

 

Cư dân mạng hứng thú nhấp vào xem, sau khi thưởng thức xong phần mở đầu liền tạm dừng, mồ hôi chảy ròng ròng.

 

[Ninh Lạc, cậu đừng nhảy nữa, tôi sợ.]

 

[Khu thắng cảnh của các người, là Hoa Quả Sơn hay là Nga Mi Sơn vậy.]

 

[Lần đầu tiên cảm nhận được một cách trực quan, Hướng Bặc Ngôn đúng là xuất thân từ show sống còn, đẳng cấp thật khác biệt.]

 

[Sao lại có người chân thì động mà tay không động, tay động thì chân không theo kịp vậy, ha ha ha.]

 

[Chắc chắn là chương trình muốn bảo vệ lương thực, cho nên mới không cho chúng ta xem Ninh Lạc nhảy khi đang ăn cơm]

 

Ninh Lạc nhìn thấy bình luận, vội vàng bò dậy: “Vu khống, tất cả đều là vu khống! Các người căn bản không hiểu được vũ đạo của tôi, tôi đã là next level rồi!”

 

Hướng Bặc Ngôn nói: “Cho dù là người Tam Thể bị rút hết nước cũng không trừu tượng được như cậu.”

 

Ninh Lạc bị hiện thực bẻ cong cả sống lưng, bịch một tiếng lại ngã trở trở về trên ghế sofa, chỉ có cái đầu là ngoan cường không chịu khuất phục, vẫn ngẩng lên, nhìn chằm chằm Lộ Đình Châu, bắt đầu giở trò: “Anh ơi, em đau.”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Đau ở đâu?”

 

Anh ấn vào cánh tay Ninh Lạc: “Chỗ này đau à?”

 

Ninh Lạc ra sức gật đầu, mè nheo: “Đau…”

 

Lộ Đình Châu lại xoa bóp eo và xương bả vai của cậu: “Vậy chỗ này thì sao?”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa, hít hà một hơi, nói: “Đều đau, đau lắm.”

 

Lộ Đình Châu lại ấn thêm vài chỗ nữa, ấn đâu cũng kêu đau. Anh buông tay, cúi đầu nhìn người đang nằm bất động trên ghế sofa: “Rốt cuộc thì em đau ở chỗ nào?”

 

Ninh Lạc nhỏ giọng rên rỉ: “Toàn thân đều đau, anh xoa bóp cho em đi.”

 

Lộ Đình Châu bất đắc dĩ, ngồi ở một bên ghế sofa, bắt đầu xoa bóp từ sau gáy cậu.

 

Hàn Nguyệt Vấn và những người khác không thể nhìn nổi.

 

Giỏi làm nũng thật đấy.

 

Thậm chí Hướng Bặc Ngôn còn nghi ngờ rằng, Ninh Lạc nhảy nhót chính là vì khoảnh khắc này, để sai khiến Lộ Đình Châu xoa bóp cho cậu.

 

Tào Cẩn Lưu bắt chước, quay đầu nói với Chu Kiệu: “Anh Tiểu Kiệu, em cũng đau.”

 

Chu Kiệu cuộn tròn trên ghế sofa, một ngón tay cũng không muốn động, giọng nói mệt mỏi yếu ớt: “Em trai, anh còn mệt hơn cả em.”

 

Tào Cẩn Lưu lập tức “leo lên”: “Vậy để em xoa bóp cho anh!”

 

[6, cậu giỏi tùy cơ ứng biến thật đấy.]

 

[Có thể nói là học hỏi rất nhanh phải không?]

 

Ninh Lạc nhìn thấy, chọc chọc Lộ Đình Châu: “Anh đòi học phí cậu ta đi.”

 

Lộ Đình Châu nói: “Thu về thì tính là gì?”

 

Ninh Lạc nói như lẽ đương nhiên: “Tài sản chung của vợ chồng.”

 

Tay Lộ Đình Châu đột nhiên mạnh hơn.

 

“Á!”

 

Ninh Lạc kêu lên thảm thiết, giống như bị đả thông Nhâm Đốc nhị mạch, cảm giác sảng khoái xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Cậu cố gắng quay đầu lại, hai mắt ngấn nước nhìn Lộ Đình Châu, trong mắt toàn là vẻ lên án.

 

Lộ Đình Châu vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi không chú ý. Em nằm yên đi.”

 

Hoắc Lâm Sâm cắn một hộp sữa Vượng Tử cực kỳ không phù hợp với hình tượng của anh ta, say sưa xem hai người tương tác: “Em trai Tiểu Lạc, cậu còn chưa sống chung với Lộ Đình Châu mà đã là vợ chồng rồi à? Cục dân chính chuyển đến biệt thự nào rồi vậy, sao tôi không thấy?”

 

Lúc này Ninh Lạc mới nhận ra có gì không ổn, vội vàng chữa cháy: “Cách gọi thân mật, đó là cách gọi thân mật, hiểu không?”

 

Không ai tin cả, ánh mắt mọi người nhìn vào đầy vẻ giễu cợt và trêu chọc, như thể muốn trêu chết người ta.

 

Ninh Lạc: “……”

 

Ninh Lạc im lặng quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào lưng ghế sofa, căn bản không muốn giao tiếp với bọn họ, chỉ để lại một cái gáy lạnh lùng.

 

【Chỉ cần nói chuyện với các người là tôi #đau đầu#buồn nôn#nôn mửa#chóng mặt#ngất xỉu#đổ mồ hôi#đau bụng#hạ huyết áp#không có cảm giác thèm ăn#nhồi máu cơ tim#viêm dạ dày ruột cấp tính#hôn mê sâu#Parkinson#trúng độc xuất hiện ảo giác#toàn thân không có sức lực, lạnh run.】

 

Tiền Đa Đa liếc nhìn bệnh nhân yếu ớt đang nằm trên ghế sofa hưởng thụ dịch vụ mát xa của ảnh đế, trợn trắng mắt.

 

Được nuông chiều quen rồi.

 

…………

 

Mà lúc này, ba Ninh và mẹ Ninh đang xem livestream, bọn họ chỉ vào Lộ Đình Châu trong đó, nói: “Đây là bạn trai mà Tiểu Lạc tìm à?”

 

Ninh Dương ra vẻ sâu xa gật đầu: “Chính là cậu ta, lớn hơn Tiểu Lạc sáu tuổi, đã ba mươi rồi.”

 

Giọng điệu chướng mắt ra mặt.

 

Nhưng mẹ Ninh thì rõ ràng là rất vui: “Dì biết cậu ấy, dì có xem phim cậu ấy đóng rồi, hay lắm. Cậu ấy còn trẻ vậy sao? Dì nhớ mười năm trước đã có cậu ấy rồi.”

 

Mẹ Ninh càng nói càng vui, kéo ba Ninh nói: “Đến bây giờ em vẫn nhớ cậu ấy đóng vai một tên tội phạm thiên tài có IQ cao, ấn tượng rất sâu sắc, có một cảnh quay bây giờ em nghĩ lại vẫn thấy rùng mình. Bây giờ nghĩ lại hình như lúc đó cậu ấy mới vừa ra mắt phải không? Con dâu tương lai của chúng ta giỏi thật đó.”

 

Ninh Dương đang chuẩn bị thêm dầu vào lửa: “……”

 

Ừm, tính toán có chút sai lầm rồi.

 

Rõ ràng là ba Ninh cũng rất vui: “Nếu đã là bạn trai của con trai chúng ta, vậy không bằng lần này ra sân bay đón đi, tiện thể gặp mặt luôn? Cho con dâu một bất ngờ!”

 

Mẹ Ninh lập tức đồng ý: “Không vấn đề gì. A Dương, con thấy thế nào?”

 

Anh ta chậm rãi nói: “Con thấy hai người muốn trực tiếp tiễn Lộ Đình Châu đi luôn thì có.”

 

Nhưng anh ta rất tán thành đề nghị này, cũng rất muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cái tên trong ngoài bất nhất kia.

 

“Đúng rồi,” anh ta ân cần nhắc nhở, “Nhớ là lúc gặp mặt cũng phải gọi là con dâu.”

 

Hết chương 103.

 

Chương 103: Nhớ Là Lúc Gặp Mặt Cũng Phải Kêu Con Dâu

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên