Chương 104: Là Vàng Thì Ở Đâu Cũng Tỏa Sáng. Nhưng Em Là Sắt Gỉ
Mẹ Ninh hơi do dự: “Vừa gặp đã gọi con dâu, có phải không hay lắm không? Nghe như chúng ta quá nhiệt tình, không biết lễ nghĩa vậy.”
Ninh Dương ra sức nịnh nọt: “Không sao đâu dì ơi, Lộ Đình Châu thích sự nhiệt tình của mọi người lắm.”
Ba Ninh ở bên cạnh tra Baidu, vừa xem kết quả tìm kiếm, lòng ông đau như cắt: “Thằng bé Tiểu Lộ này, có phải gia đình ruột thịt không tốt không? Sao tôi thấy tin tức nào cũng nói về mâu thuẫn giữa cậu ấy với mẹ ruột vậy?”
Ninh Dương đột nhiên nhớ ra hình như có chuyện này, lại nhớ lại lần trước Ninh Lạc có nói với anh ta rằng, Lộ Đình Châu vừa trưởng thành đã bước chân vào xã hội, bị xã hội dạy dỗ một trận tơi bời.
Lương tâm anh ta đột nhiên trỗi dậy, cố gắng vớt vát: “À, hay là… hay là dì đừng gọi như thế nữa, chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách của người lớn một chút. Lộ Đình Châu da mặt mỏng, có thể ban đầu sẽ không chấp nhận được cách xưng hô này.”
Mẹ Ninh không tin: “Thật sao?”
Ninh Dương thề, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng anh ta bênh vực Lộ Đình Châu, lương tâm cắn rứt gật đầu: “Thật mà, cậu ấy rất dễ xấu hổ.”
Thấy mẹ Ninh có vẻ nửa tin nửa ngờ gật đầu, Ninh Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
Được rồi, ít nhất cũng không hổ thẹn với lương tâm.
Nhìn trong livestream, Ninh Lạc đang cáo mượn oai hùm, cả người toát lên vẻ “Tôi không thoải mái”, giống như người không xương dựa vào người Lộ Đình Châu, nhìn anh bóc quýt, bóc xong liền há miệng a một tiếng cắn mất nửa quả, nhai nhóp nhép.
Sau đó nhìn Lộ Đình Châu, chớp chớp đôi mắt ngây thơ vô tội, kèm theo một nụ cười hở tám cái răng siêu rạng rỡ.
Lộ Đình Châu trực tiếp chia nửa quả quýt còn lại thành từng múi, đút từng múi vào miệng cậu.
Ninh Dương bỗng nhiên cảm thấy vô cùng bội phục Lộ Đình Châu.
Đúng là kiên nhẫn thật đó, nếu là anh ta thì anh ta đã ném gối vào mặt Ninh Lạc từ lúc cậu ấy tranh quýt của mình rồi.
Muốn ăn trộm quýt của anh ta à, mơ đi.
Mẹ Ninh cũng nhìn thấy, khuôn mặt na ná Ninh Lạc cười đến híp cả mắt: “Con dâu ngoan thật, đối xử với Tiểu Lạc cũng tốt.”
Ninh Dương im lặng.
Dì ơi, bây giờ dì gọi như thế, sau này liệu có đổi giọng được không?
Thôi, mình đã cố gắng hết sức rồi.
………..
Con sao biển mà Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ nhặt được trên bãi biển đã khơi dậy sự tò mò của mọi người.
Màu vàng cam, giống như một chiếc bánh quy bông tuyết, ngâm nước biển mềm mại múp míp.
Hoắc Lâm Sâm cầm lên xem, hỏi: “Sao biển có ăn được không?”
Ninh Lạc nói: “Một con sao biển mà chỉ dùng để ăn, vậy thì cuộc sống sẽ nhàm chán đến mức nào chứ?”
Hướng Tư Kỳ: “Hay là thả vào bồn tắm làm cảnh? Có nhà ai nuôi cá không?”
Hoắc Lâm Sâm: “Nhà Lộ Đình Châu có nuôi. Anh ta nuôi mèo, còn nuôi cả cá.”
Thấy mọi người đều nhìn mình, Lộ Đình Châu nói: “Mới bắt đầu nuôi mấy tháng trước, bình thường đi vắng thì nhờ Nhiếp Văn Đào chăm sóc.”
Ninh Lạc tò mò, thò đầu lại gần muốn xem điện thoại của anh: “Em muốn xem thử, trông nó như thế nào.”
Lộ Đình Châu tìm ảnh cho cậu xem.
Đó là một bể cá cảnh thủy sinh cho thú cưng, ở giữa rỗng, làm thành ổ mèo, còn có đệm cào móng mềm mại. Một chú mèo Ba Tư đang tập trung cao độ nhìn những chú cá Khổng Tước bơi lội bên trong.
Trong bể cá được trang trí theo phong cách rừng nhiệt đới, giống như đang ở trong khu rừng Amazon không thấy ánh mặt trời, cá bơi lội giữa những cây cổ thụ cao chót vót.
Hàn Nguyệt Vấn vừa nhìn đã thích loại bể cá này, hỏi Lộ Đình Châu mua ở đâu, cô cũng muốn mua cho mèo nhà mình một cái.
“Nói đến mới nhớ…” Ninh Lạc nhìn chằm chằm con mèo Ba Tư kia hồi lâu rồi lên tiếng, nói: “Con mèo này quen mắt quá, có phải em đã gặp ở đâu rồi không?”
Mí mắt Lộ Đình Châu giật giật, vội vàng tắt màn hình điện thoại để tiêu hủy chứng cứ: “Rất nhiều người đều thấy mèo cùng chủng loại trông hao hao nhau, cũng rất bình thường.”
“Vậy sao? Nhưng sao em cứ cảm thấy mình đã thật sự nhìn thấy nó rồi.” Ninh Lạc nửa tin nửa ngờ.
Lộ Đình Châu nói: “Hoặc có thể trước đây anh đã cho em xem rồi cũng nên.”
“…Có thể.”
Lộ Đình Châu tạm thời thở phào nhẹ nhõm, đã muốn hủy cái tài khoản Lu Lu kia rồi.
Để lại đúng là hậu họa khôn lường.
Nhưng nếu đột ngột hủy tài khoản mà không có lời giải thích… Tiểu Lạc chắc sẽ buồn lắm nhỉ? Dù sao em ấy cũng rất thích người bạn chơi game kia.
Vì mọi người đều không có chỗ thả sao biển, vậy nên Hướng Bặc Ngôn đã tặng con sao biển mình nhặt được cho Lộ Đình Châu.
“Cứ coi như là kỷ niệm của hòn đảo này đi, sau này cũng sẽ không đến nữa.”
Chuyện này nhanh chóng trôi qua, chỉ có Ninh Lạc là đến tối vẫn còn nghĩ về vấn đề đó.
“Em nhớ ra rồi!”
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Lộ Đình Châu giật bắn cả mình: “Nhớ ra cái gì?”
Ninh Lạc tìm lại bức ảnh đã từng thấy trên Weibo của Lu Lu, đưa cho Lộ Đình Châu xem: “Anh xem, có phải hai con mèo Ba Tư này giống hệt nhau không? Cứ như là đăng nhập ở hai nơi khác nhau vậy.”
Ninh Lạc càng nói càng thấy giống, bảo Lộ Đình Châu lấy một bức ảnh khác ra để so sánh tìm điểm khác biệt: “Anh xem, anh có một con mèo Ba Tư, bạn em cũng có một con, trùng hợp thật. Hai người có muốn kết bạn không?”
Lộ Đình Châu không muốn, anh do dự một chút, quyết định vẫn nên nói rõ: “Tiểu Lạc, thật ra bạn của em…”
【Không đúng không đúng, hai người không thể kết bạn được, sao mình nhớ hình như anh ấy rất quan tâm đến Lu Lu, còn ghen, bảo mình ít quan tâm liên lạc với cậu ấy lại cơ mà.】
Lộ Đình Châu khựng lại, những lời muốn nói không nói ra được.
Ồ, hình như anh đã từng làm chuyện như vậy…
Nhưng anh không muốn thừa nhận cho lắm.
Ninh Lạc nghe anh nói đến một nửa thì im lặng, hỏi: “Anh muốn nói gì?”
Lộ Đình Châu khó nói: “Thật ra anh muốn nói…”
Ninh Lạc lẩm bẩm: “Khoan đã, anh họ Lộ, em gọi cậu ấy là Lu Lu vì tên tài khoản của cậu ấy có một chữ L, lẽ nào là họ của cậu ấy? Không trùng hợp đến thế chứ?”
【…Thôi, hai người này chắc chắn không có quan hệ gì đâu, nếu để Lộ Đình Châu biết tài khoản Weibo phụ của mình đăng cái gì, chắc mình sẽ phải biến thành bạn trai từ trên trời rơi xuống nhảy lầu tự tử mất!】
【Ồ, trước khi nhảy lầu nhất định phải kéo anh ấy theo, ai bảo anh ấy dám lừa mình!!】
Lộ Đình Châu nhìn biểu cảm dần dần phẫn nộ của Ninh Lạc, thời gian im lặng còn dài hơn cả lúc nãy.
Ninh Lạc ngẩng đầu, thấy anh không lên tiếng, liền đẩy đẩy anh: “Em không ngắt lời anh nữa, anh nói nhanh đi.”
“Thật ra anh muốn nói,” Lộ Đình Châu điều chỉnh lại tâm trạng, chỉ vào ảnh con mèo trong điện thoại của cậu, nói, “Em xem, hai con này hình dạng tai khác nhau, hướng lông cũng khác nhau, miệng cũng không giống nhau lắm, chỉ là góc chụp tương tự, nên mới thấy giống nhau thôi.”
Anh kiên quyết đưa ra kết luận: “Tiểu Lạc, đây không phải là cùng một con mèo.”
Ninh Lạc khó hiểu: “Em cũng đâu có nói là cùng một con mèo.”
Lộ Đình Châu: “…Ừ, em nói đúng.”
Ninh Lạc nằm lại trên giường, nhìn tin nhắn trò chuyện từ rất lâu trước đây trong danh sách, buồn bã nói: “Cũng lâu lắm rồi cậu ấy không tìm em nói chuyện.”
Lộ Đình Châu theo bản năng hỏi: “Ngoài anh ra em còn muốn tìm ai nói chuyện?”
Ninh Lạc: “Đừng có chiếm hữu quá vậy chứ anh, bọn em chỉ là bạn trên mạng thôi.”
“Em đã nghe qua câu này chưa?” Lộ Đình Châu hỏi.
“Câu gì?”
Anh nói: “Internet kết nối đôi ta, hãy trân trọng mối duyên này.”
“…”
Ninh Lạc từ từ mở miệng: “Một câu nói rất mới mẻ, hiện tại em vẫn chưa cảm nhận được hàm ý sâu xa trong đó.”
Lộ Đình Châu nói ngắn gọn: “Chính là bảo em đừng có yêu đương qua mạng đó.”
Ninh Lạc muốn cười, nhưng cố nhịn lại: “Ừm ừm, em biết rồi, anh yên tâm, em chung tình và si tình như vậy mà, có đúng không?”
【Chậc, em mà có yêu đương qua mạng cũng sẽ không nói cho anh biết đâu, yêu một người thì không giấu được, nhưng yêu hai người thì nhất định phải giấu.】
Lộ Đình Châu bị sự hai mặt của cậu chọc cười, ngoài mặt một đằng, trong lòng một nẻo, dù biết là tên nhóc này đang cố tình làm trò cũng vẫn không thoải mái, trong lòng bỗng dấy lên một chút ghen tuông, khiến anh không nhịn được cúi xuống, cắn vào môi Ninh Lạc, day dứt nghiền ngẫm.
Giọng nói mơ hồ giữa môi răng: “Tiểu Lạc, chỉ được thích một mình anh thôi.”
Không phải câu hỏi, mà là khẳng định hoàn toàn.
Ninh Lạc nhìn đôi mắt phượng gần trong gang tấc, trong con ngươi đen láy phản chiếu bóng dáng nhỏ bé của mình, bên trong là sự dịu dàng và yêu thương tràn đầy.
Hai má lại có xu hướng nóng lên, Ninh Lạc vội vàng rũ mắt xuống, ngón tay xoắn vạt áo Lộ Đình Châu, mơ hồ nói: “Vậy, vậy nếu chúng ta cãi nhau chia tay, ý em là giả sử thôi nhé, vậy cũng không được thích người khác sao?”
Hô hấp của Lộ Đình Châu như ngưng lại, không dám tin vào những gì mình nghe được.
Sao lại có người nói chuyện này vào lúc hôn nhau chứ?
Thật chói tai.
Anh cắn nhẹ lên môi Ninh Lạc, để lại dấu răng thật sâu, nhìn Ninh Lạc nhăn mày vì đau, đầu ngón tay dùng chút lực từ từ xoa đôi môi sưng đỏ hơn ngày thường, mím môi thành một đường thẳng: “Lời này anh không thích nghe, nói lại.”
Lúc này Ninh Lạc mới nhận ra cảm xúc của anh, vội vàng vuốt lông: “Sẽ không thích người khác, em chỉ thích một mình anh. Thật đó thật đó, em thật sự rất thích anh, mỗi ngày chỉ cần nghĩ đến anh thôi là đã không nhịn được cảm thấy vui vẻ rồi.”
Vẫn thấy chưa đủ, Ninh Lạc còn ôm mặt Lộ Đình Châu, hôn một cái thật kêu, chụt một tiếng: “Anh là mối tình đầu của em đấy, hơn hai mươi năm qua lần đầu tiên em thích một người. Để em thích một người khó lắm đấy, chắc chắn không ai tốt như anh đâu.”
Lộ Đình Châu nhẹ nhàng áp sát vào môi cậu, khi nói chuyện hơi thở ấm áp phả vào da thịt, khiến Ninh Lạc khẽ run rẩy.
“Chỉ thích một mình anh?” Giọng nói trầm thấp khàn khàn, mang theo tình cảm nồng nàn hơn cả ban ngày.
Ninh Lạc gật đầu lia lịa.
Bị Lộ Đình Châu dùng mũi cọ cọ vào má, có vẻ không hài lòng: “Lạc Lạc, nói chuyện.”
Nhịp tim Ninh Lạc đập thật nhanh, thật sự có chút không chịu nổi, hàng mi dài khẽ run lên, không dám nhìn anh: “Ừm, chỉ thích một mình anh.”
“Ngoan.”
Lộ Đình Châu lại hôn cậu.
Ninh Lạc như bị nhấn chìm trong nụ hôn mãnh liệt, cảm nhận rõ ràng hơi thở của Lộ Đình Châu.
Cho đến khi hơi thở có chút khó khăn, cậu mới thăm dò đẩy vai Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu hơi buông cậu ra, nhẹ giọng hỏi: “Thích ai?”
Ninh Lạc nắm cổ áo anh, nói không thành tiếng: “Thích… thích anh.”
“Ừm, anh cũng thích em.” Lộ Đình Châu lại cúi đầu xuống.
Ninh Lạc kinh ngạc mở to mắt: 【Vẫn chưa xong nữa sao, còn hôn à!】
Sau đó cậu mới nhận ra, bạn trai ghen tuông đáng sợ đến mức nào, sao lại có người chỉ hôn thôi mà cũng có thể lâu như vậy chứ?
Ninh Lạc thật sự có chút tuyệt vọng, còn bị ép phải chiều theo ý Lộ Đình Châu, gọi một tiếng lại một tiếng “Thích anh”, “Thích anh nhất”.
Cậu không chịu nổi nữa, lấy tay che cái miệng đã tê dại lại, trong mắt mờ hơi nước: “Thật sự không được nữa rồi, anh, hôn nữa, sẽ, sẽ xảy ra chuyện mất…”
Tất nhiên là Lộ Đình Châu cũng biết không thể tiếp tục được nữa, khả năng tự chủ của anh cũng sắp đến giới hạn rồi.
Anh hôn lên ngón tay Ninh Lạc, khàn giọng nói: “Gọi anh là gì?”
Ninh Lạc cố gắng bình ổn hơi thở, giọng nói mềm mại: “Anh?”
Mắt Lộ Đình Châu tối sầm lại, không kìm được dùng sức nắm chặt tay Ninh Lạc, ôm cậu vào lòng mình càng chặt hơn.
Ninh Lạc thấy anh không lên tiếng, hiểu lầm là anh không hài lòng, bản thân không muốn bị bắt lại hôn tiếp, đầu óc nhanh chóng hoạt động, cuối cùng mím môi, thử thăm dò lên tiếng: “Vậy… chồng, chồng ơi?”
Giọng nói nhỏ đến đáng thương, gần như là nghe không rõ.
Ninh Lạc vừa gọi xong đã không chịu nổi, lập tức đẩy Lộ Đình Châu ra, cuộn chăn trùm kín đầu, nhắm mắt lại, mặt mũi cũng nhanh chóng đỏ bừng, từ đầu đến chân đỏ rực, cố gắng ở trong chăn nhịn thở, định tự làm mình ngạt thở chết luôn cho rồi, như vậy sẽ không phải nhìn thấy vẻ mặt của Lộ Đình Châu nữa.
Mặc dù thường xuyên nói chồng ơi chồng hỡi này nọ, nhưng lần này rõ ràng không giống.
Cho dù Ninh Lạc có ngốc đến mấy cũng có thể cảm nhận được.
Nhiệt độ trên mặt nóng đến mức gần như có thể tự thiêu.
Chăn bị kéo xuống.
Ninh Lạc ra sức kéo lên, nhất quyết không chịu thua.
Nhưng cuối cùng vẫn không địch lại được Lộ Đình Châu, cậu để lộ ra một con mắt, hung dữ trừng Lộ Đình Châu: “Làm gì vậy, em muốn ngủ!”
Lộ Đình Châu dùng ngón tay móc mép chăn, mỉm cười, ý cười dịu dàng: “Tiểu Lạc, gọi thêm một tiếng nữa được không?”
Giọng điệu anh chậm rãi, lại mang theo chút ý tứ dỗ dành.
Ninh Lạc nhất thời bị sắc đẹp mê hoặc, cậu há miệng.
Nhưng lời đến bên miệng thì lập tức tỉnh táo lại, mí mắt như muốn bốc cháy: “Không muốn!”
Ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng mang theo một chút ngượng ngùng.
“Gọi thêm một tiếng đi,” Lộ Đình Châu kéo chăn xuống, thấy cậu không chịu khuất phục, anh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: “Xin em đấy.”
Ninh Lạc lập tức bị đánh gục.
Cậu nắm chặt chăn, ậm ừ, mặc dù không tình nguyện lắm nhưng vẫn gọi một tiếng, giọng nói vừa nhanh vừa mơ hồ: “Ừm… chồng ơi.”
Khóe môi Lộ Đình Châu cong lên, anh không kìm nén được ý cười trong mắt, hôn lên trán cậu: “Thật ngoan.”
Ninh Lạc lấy tay che mặt, thấp giọng oán trách: “Sao anh có thể không biết xấu hổ như vậy chứ.”
【Vậy mà còn cầu xin người khác, có phải thấy em mềm lòng không cứng rắn được không, quá đáng, lên án!】
Lộ Đình Châu bị sự đáng yêu của cậu đánh bại, nhịn không được hôn thêm một cái nữa.
Cho đến khi cơn mưa rào bên ngoài tạnh hẳn, hai người mới dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, quả nhiên là một ngày nắng đẹp, thời tiết trong xanh mát lành.
Ngay cả nhiệt độ cũng không nóng lắm, gió biển nhẹ nhàng thổi vào người, còn mang theo một chút se lạnh.
Ninh Lạc đã sớm thu dọn vali xong, xách xuống lầu.
Mọi người kết thúc giai đoạn ghi hình đầu tiên, ai nấy đều hớn hở vui mừng.
Ngoại trừ Tào Cẩn Lưu.
Lông mày Tào Cẩn Lưu rũ xuống: “Về nhà em phải viết luận văn… Em còn tận ba bài phải nộp, em vắt óc suy nghĩ cũng không ra, học thuật không thích hợp với em.”
Tâm trạng Ninh Lạc rất tốt, vui vẻ đáp lại cậu ta: “Em trai ngốc, cậu không có não thì lấy đâu ra óc? Bịa đặt cái gì vậy chứ.”
Tào Cẩn Lưu u buồn: “Anh Tiểu Lạc, em là fan của anh, là fan đó, anh nghĩ lại xem nên đối xử với em như thế nào đi.”
“Cậu nói đúng, anh là một diễn viên có đạo đức nghề nghiệp, không thể đối xử tệ với fan được,” Ninh Lạc chỉnh lại lời nói, “Em trai à, tuy rằng năng lực học thuật của cậu có hơi kém, nhưng năng lực copy – paste của cậu đã bù đắp một cách hoàn hảo cho phần này.”
Cậu kéo tay Tào Cẩn Lưu, lắc lên lắc xuống, trông cũng có chút phong thái của lãnh đạo đi thị sát, “Cố lên, hy vọng cậu có thể phát hiện ra lĩnh vực khoa học mới, đừng tạo thêm rác cho giới học thuật nữa.”
“Lĩnh vực khoa học mới?” Tào Cẩn Lưu cười ha ha, “Vậy thì chắc chắn là em đã có sắp xếp khác cho thời gian kết thúc khóa học của mình rồi.”
Ninh Lạc cổ vũ: “Phải tin tưởng vào bản thân, là vàng thì ở đâu cũng sẽ tỏa sáng.”
Tào Cẩn Lưu: “Nhưng em là sắt gỉ.”
【Chậc, nhóc con này cứng đầu thật đấy, dầu muối gì cũng không ăn.】
Mọi người đã đi đến cổng chính, ngoảnh đầu nhìn lại, hai người vẫn còn đứng đó buôn chuyện.
Hoắc Lâm Sâm hỏi: “Nói chuyện gì đấy? Chúng ta phải đi rồi.”
Anh ta nóng lòng muốn về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc thật ngon.
Lộ Đình Châu nói: “Vẫn là chê tan làm sớm quá.”
“Đến đây đến đây!” Ninh Lạc vội vàng chạy tới.
Bọn họ vẫn ngồi thuyền trở về như lúc đến.
Cảnh sắc hôm nay tuyệt đẹp, trời nước mênh mông, biển xanh phẳng lặng, nắng ấm gió nhẹ.
Ninh Lạc đeo kính râm đứng trên boong tàu hóng gió một lúc, rồi gọi Hàn Nguyệt Vấn chụp ảnh cho cậu và Lộ Đình Châu.
“Chị Nguyệt Vấn, nhờ chị đó nhờ chị đó.”
Đương nhiên Hàn Nguyệt Vấn sẽ vui vẻ chụp ảnh cho hai anh chàng đẹp trai, còn chỉ huy bọn họ tạo dáng.
Ninh Lạc thừa dịp Lộ Đình Châu không chú ý, kiễng chân hôn lên cằm anh, nhưng lại không kìm được lực, ngã vào lòng anh, cậu cười rất vui vẻ.
Mặt mày rạng rỡ, tràn đầy sức sống, mái tóc bồng bềnh mềm mại phản chiếu dưới ánh nắng thành màu cam soda, sủi bọt mát lạnh.
Hàn Nguyệt Vấn đã nhanh tay bắt được khoảnh khắc này một cách trọn vẹn, nhìn hai người ôm nhau trong ảnh, đột nhiên cô lại muốn yêu đương.
Phải làm sao đây, sắp phát cuồng vì yêu mất rồi.
Ninh Lạc xem ảnh xong thì siêu thích, còn đặt làm hình nền Weibo của mình.
Lộ Đình Châu nhìn thấy, cũng đổi thành hình nền giống như vậy.
Không lâu sau, tên của hai người đã xuất hiện trên hot search, gắn chặt với nhau không thể tách rời.
Dưới #Hình nền đôi của Ninh Lạc Lộ Đình Châu#, có người đã bắt đầu tag hai người vào.
[Vốn còn đang buồn vì mấy ngày nữa không được thấy hai người tương tác với nhau, kết quả sáng sớm đã phát đường ngọt thế này sao?]
[Tôi không tin hai người chỉ chụp một tấm này, mau tung hết kho ảnh ra đi!]
[Tôi có dự cảm, mấy ngày nghỉ ngơi này hai người sẽ điên cuồng đăng bài cho mà xem.]
[Thật sao? Đừng lừa tôi, Weibo của anh Lộ đã mọc cỏ luôn rồi, lâu lắm anh ấy không có bài đăng mới rồi.]
Vừa nói xong, Lộ Đình Châu đã đăng toàn bộ ảnh Hàn Nguyệt Vấn chụp cho bọn họ.
Chín ô cũng không chứa hết, đăng liền hơn hai mươi tấm.
[Nửa năm nay ngoài bài đăng quảng cáo ra thì lần đầu tiên anh ấy đăng bài cá nhân, hơn nữa còn là vì vợ, anh Lộ, anh thật sự là, làm tôi khóc chết mất.]
[Hóa ra anh vẫn còn nhớ mật khẩu Weibo à!]
Ninh Lạc lướt trang chủ Weibo của Lộ Đình Châu, cũng cảm thán giống như vậy: “Anh thật sự rất ít khi đăng Weibo.”
Lộ Đình Châu không phủ nhận: “Vì không có chuyện gì đáng chia sẻ.”
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tay lại đăng thêm một tấm ảnh chụp Ninh Lạc vươn vai trước cửa sổ sát đất vào buổi sáng, kèm theo một dòng chữ rất đáng yêu.
“Sáng sớm mai thức dậy, ôm lấy ánh mặt trời [Cầu vồng]”
“Anh đăng nhiều như vậy, mọi người sẽ tưởng là em trộm điện thoại của anh đăng đấy,” Ninh Lạc nói xong, đột nhiên nhận ra, “Vậy em là người rất đáng để anh chia sẻ à?”
Lộ Đình Châu gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy.”
Ninh Lạc rất vui, nịnh bợ: “Có thể bước vào cuộc sống của thầy Lộ, thật sự là vinh hạnh của em.”
“Em không phải bước vào,” Lần trước cậu không phối hợp với Lộ Đình Châu, bây giờ Lộ Đình Châu cũng không muốn phối hợp với cậu, anh thản nhiên nói, “Em là lái xe nâng xông vào.”
Đến giờ anh vẫn không thể nào quên được cú sốc khi lần đầu tiên nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc.
Quả thực là đã cho anh một bài học nhớ đời, Lộ Đình Châu có thể bình tĩnh được là do anh cảm xúc của anh ổn định.
Ninh Lạc bĩu môi, lập tức đăng một bài Weibo.
“Thầy Lộ nói, tôi không giống người khác, tôi là đặc biệt nhất.”
[Được rồi được rồi, biết hai người có thể tự do yêu đương rồi, tém tém lại chút đi.]
[Sáng sớm tinh mơ trên tàu điện ngầm nhìn thấy xác chết ấm áp, couple của tôi là ngọt nhất.]
[Weibo không phải là nơi để hai người khoe ân ái, đây là khu vực công cộng, đừng có tùy tiện nói lung tung, có gì muốn nói thì để tôi lập nhóm kéo hai người vào, ba người chúng ta âm thầm nói chuyện.]
[Tiếng bàn tính của cô đã vang đến tận trán tôi rồi.]
[Mấy ní ơi!! Các người có biết ở hiện trường đón máy bay tôi nhìn thấy ai không? Tôi thấy anh vợ! Hai người bên cạnh anh ta thì tôi đoán, tôi chỉ suy đoán thôi nhé, chứ không chắc chắn lắm, hình như là bố mẹ của Ninh Lạc đó!]
[??? Không phải chứ, @Lộ Đình Châu, anh sắp ra mắt gia đình vợ rồi à? Hả? Nhanh như vậy?!]
[Quy trình ở rể của anh Lộ đã được sắp xếp đâu vào đấy rồi, đúng không? Ha ha ha ha.]
[A a a a a, thật ngưỡng mộ chị em nào có thể đến hiện trường ăn dưa tuyến đầu, có thể xin video ở hiện trường không?]
[Cùng cầu cùng cầu!]
Ninh Lạc không nhìn thấy những bình luận đó nữa, cậu đã bật chế độ máy bay từ hòn đảo về nhà.
Sau mấy tiếng đồng hồ bay, máy bay đã hạ cánh an toàn.
Vì là lịch trình công khai, nên chắc chắn sẽ có fan đến đón, Hứa Linh và mấy người Tiểu Đào cũng đều ở đó.
Nhiếp Văn Đào cũng đến, anh ta vừa gặp đã kéo Lộ Đình Châu lại, thần thần bí bí nói: “Lát nữa cậu phải chuẩn bị tâm lý trước đi.”
Lộ Đình Châu nghi ngờ: “Tôi có gì mà phải chuẩn bị? Ý cậu là chuyện đón ở sân bay sao?”
“Không đến mức đó, đều là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là,” Nhiếp Văn Đào ghé sát lại, hạ giọng nói, “Hình như bố mẹ của Ninh Lạc cũng đến rồi.”
Lộ Đình Châu ngẩn ra, nhìn Ninh Lạc đang đi bên cạnh: “Bố mẹ em đến à?”
“Hả? Em không biết.” Vẻ mặt Ninh Lạc ngơ ngác.
Nhiếp Văn Đào nói với Lộ Đình Châu: “Chắc là đến vì cậu, cậu ra ngoài là biết.”
Quả nhiên, Lộ Đình Châu vừa ra ngoài đã biết ngay.
Giữa biển người mênh mông toàn fan hâm mộ, anh liếc mắt một cái đã thấy tấm biển đón tiếp phong cách cây dừa nổi bật.
“Tiểu Lộ, mau về nhà với bảo bối của bác nào.”
Phát hiện họ chú ý đến bên này, ba Ninh rất vui vẻ vẫy vẫy tấm biển đón tiếp: “Bên này, bên này!”
Lộ Đình Châu dừng lại tại chỗ, anh kéo Ninh Lạc đang đi phía trước lại.
Ninh Lạc quay đầu lại: “Hả?”
“Anh có một vấn đề muốn hỏi,” Lộ Đình Châu căng cằm, “Anh gọi anh trai em là gì?”
Ninh Lạc thăm dò đáp: “Ừm… gọi anh trai giống em?”
Lộ Đình Châu nhíu mày: “Thật ra, anh lớn tuổi hơn anh của em.”
Hết chương 104.
