Chương 102: Hạ Bạch ( Phần 2 )
Sau khi Trác Trường Đống ở Bộ Thông Tin nhìn thấy bức ảnh thì có chút sửng sốt. Anh ta nhận ra người trong ảnh, đó là Hạ Bạch!
Không hỏi nhiều, anh ta cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức tải ảnh lên hệ thống, tiến hành quét và tìm kiếm.
Sau khi Lăng Trường Dạ đưa ảnh thì đi đến sau lưng anh ta đứng.
Cái tên Kỷ Bạch không phải hiếm, nếu nhập vào hệ thống sẽ thấy trên cả nước có rất nhiều người trùng tên.
Trác Trường Đống đã thử tìm kiếm tên này, lật qua mấy trang toàn là Kỷ Bạch, nhưng không ai có liên quan đến vụ án mạng, vậy nên anh ta mới cần ảnh để đối chiếu. Chỉ cần hệ thống nào có ảnh của Kỷ Bạch thì sẽ tìm ra được sự kiện có liên quan.
Lăng Trường Dạ nhìn vô số bức ảnh lướt qua, trong lòng không biết nên mong chờ hay lo lắng.
Anh hy vọng có thể giúp Hạ Bạch tìm ra thân thế, lấp đầy khoảng trống 12 năm đầu đời của cậu.
Nhưng anh cũng sợ Kỷ Bạch thật sự có liên quan đến Hạ Bạch, anh không muốn tuổi thơ của Hạ Bạch có những chuyện bi thương như vậy, dù phần lớn thời gian cậu vẫn sống trong yêu thương.
Những bức ảnh liên tục lướt qua rồi dừng lại.
Cuối cùng dừng lại ở một bức ảnh của một bé trai, một bé trai khoảng ba tuổi.
Lăng Trường Dạ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cậu bé trong ảnh rất giống Hạ Bạch, cũng có vẻ ngoài ngây ngô ít cười. Chính vì biểu cảm đáng yêu ấy khiến anh vừa nhìn đã nhận định, đây chính là Hạ Bạch lúc nhỏ.
Nhưng sao lại là ba tuổi?
Kỷ Bạch hẳn phải trong khoảng từ mười đến mười một tuổi.
Ngay lập tức, Lăng Trường Dạ đã hiểu ra.
Đây không phải Kỷ Bạch, mà là Giang Bạch.
“Đội trưởng Lăng, anh xem, đây là trẻ em mất tích mười lăm năm trước.” Trác Trường Đống kích động nói: “Có thể…. tuổi tác cũng khớp, chỉ lệch vài tháng.”
Lăng Trường Dạ thở phào nhẹ nhõm, dù đứng thẳng cũng nhìn rõ màn hình, nhưng anh vẫn cúi người lại gần hơn.
Mười lăm năm trước, bất kỳ hệ thống mạng của bộ phận nào cũng còn rất lạc hậu, hồ sơ vụ án rất đơn giản, chỉ có họ tên, số điện thoại của cha mẹ đứa trẻ và ảnh, tuổi, địa chỉ nhà của đứa trẻ, có lẽ là sau này mới được bổ sung vào hệ thống, không có mô tả gì thêm.
Mười lăm năm trước Giang Bạch bị lạc ở thành phố Bắc Ninh, lúc đó cậu bé mới ba tuổi, bố mẹ đã báo cảnh sát ngay trong ngày. Vụ án mất tích này chỉ có bấy nhiêu thông tin, sau đó có tìm thấy hay không, không có ghi chép theo dõi.
Nhưng Lăng Trường Dạ cảm thấy Giang Bạch này rất có thể chính là Kỷ Bạch.
Bị lạc lúc ba tuổi, sau đó được vợ chồng ở lâu đài nhận nuôi, nuôi đến khoảng mười tuổi. Nếu là Hạ Bạch, vậy từ mười tuổi trở đi không biết đã trải qua những gì, mười hai tuổi xuất hiện ở viện nhà ông nội Hạ, sống đến tận bây giờ.
Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên màn hình, nghe thấy Trác Trường Đống kinh ngạc nói: “Cha của cậu bé là Giang Thanh Phong!”
“Ai?” Lăng Trường Dạ đang tập trung vào Giang Bạch, nhất thời chưa phản ứng kịp, khi anh nhìn sang cột cha, mới nhớ ra Giang Thanh Phong là ai.
Anh và Giang Thanh Phong không có giao thiệp gì cụ thể, anh chỉ từng mua một bức tranh của ông ấy. Giang Thanh Phong là họa sĩ rất nổi tiếng, là họa sĩ duy nhất mà việc mua tranh của ông phải đến tận buổi đấu giá, còn vợ ông ấy là Khương Ỷ Đồng, có quan hệ kinh doanh với Lăng gia, bà là nữ cường nhân nổi tiếng trên thương trường.
“Giang Thanh Phong? Khương Ỷ Đồng?” Trong thư phòng bỗng có một cụ ông nghe thấy cái tên đó thì ngẩng đầu lên, “Tôi nhớ ra rồi, tôi nhớ ra rồi!”
Lăng Trường Dạ lập tức nhìn ông, “Chú Lý, chú nhớ ra gì à?”
Chú Lý nói: “Tôi nhớ nhà họ Giang quả thật có liên quan đến một vụ án mạng.”
“Chồng của Khương Ỷ Đồng là một họa sĩ, chính là Giang Thanh Phong mà mọi người vừa nhắc đến, họ có một cậu con trai. Năm đó, Giang Thanh Phong đưa con trai đi vẽ tranh ngoại cảnh, con trai bị lạc, họ đã tìm kiếm rất lâu. Sau đó, rất nhiều năm trôi qua, cảnh sát báo là đã tìm thấy một cậu bé có khả năng là con trai họ, bảo họ đến xem.”
Lăng Trường Dạ nhíu mày, “Họ đã tìm thấy con trai rồi?”
Chú Lý lắc đầu, “Lúc họ đến thì cậu bé đó đã biến mất.”
“Không phải cảnh sát đã tìm thấy sao?” Lăng Trường Dạ hỏi: “Sao lại biến mất được?”
Chú Lý thở dài, “Cứ thế mà biến mất. Năm đó nhà họ Giang và sở cảnh sát địa phương còn tranh cãi vô cùng gay gắt vì chuyện này, nhưng vì sự việc rất kỳ lạ nên bị ém xuống, chỉ có những người già như chúng tôi mới biết. Chắc chắn phu nhân biết rõ ràng hơn.”
Lăng Trường Dạ nói: “Mọi người tiếp tục tìm kiếm những vụ án mạng kỳ lạ ở thành phố Bắc Ninh, thử xem có thể liên lạc được với cảnh sát phụ trách vụ án năm đó không, hỏi rõ xem chuyện là như thế nào.”
Hai giờ sáng, cuối cùng Lăng Trường Dạ cũng nhận được tin tức mình muốn.
“Đội trưởng Lăng, đã tìm thấy cảnh sát phụ trách vụ án năm đó, họ xác nhận đã tìm thấy Giang Bạch tại hiện trường một vụ án mạng. Đó là ở một trang viên trong rừng, trang viên cũ được xây dựng từ rất lâu rồi, được một cặp vợ chồng mua lại rồi sửa sang và nuôi dạy mấy đứa trẻ.”
“Cả nhà họ đều bị một bệnh nhân tâm thần giết hại, những người khác đều chết ngay tại chỗ, bao gồm cả kẻ tâm thần đó, chỉ có Giang Bạch là được đưa đến bệnh viện, cậu bé bị thương rất nặng, nghe nói sống được đã là may mắn lắm rồi.”
“Khi nhà họ Khương đến nơi, cậu bé đã biến mất khỏi bệnh viện, thời đó camera giám sát còn chưa phổ biến, bệnh viện chỉ có ở gần cổng, không phát hiện thấy cậu bé đi ra khỏi cổng, cũng không ai nhìn thấy cậu bé đi đâu.”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Lúc đó Giang Bạch bao nhiêu tuổi?”
Đầu dây bên kia đáp: “Nếu cậu bé là Giang Bạch thì lúc đó khoảng mười tuổi rưỡi.”
Lăng Trường Dạ lại hỏi: “Là tám năm trước?”
Bên kia trả lời: “Chưa đến tám năm, chính xác là bảy năm bảy tháng.”
Ngón tay Lăng Trường Dạ khẽ run lên, “Điều tra thôn Mân Thạch, xem Hạ Bạch xuất hiện lần đầu ở đó vào năm nào?”
Bên kia đồng ý.
Lăng Trường Dạ cúp điện thoại, anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên bầu trời đêm, trăng trắng và mây xám đan xen hòa quyện.
Hôm nay là ngày giỗ của ba, lễ cúng bảy năm.
Thực ra, ngày này chưa chắc đã là ngày giỗ của ba, chỉ là ngày này bảy năm trước là ngày tuyên bố ông qua đời.
Trước ngày đó, ba đã mất tích nửa năm, nếu tính chính xác, ba anh đã mất tích cũng là vào khoảng bảy năm bảy tháng trước.
Lăng Trường Dạ ngồi trên giường, day day huyệt thái dương trong căn phòng tối om.
Anh cầm điện thoại lên, bấm một dãy số, có tiếng chuông reo vang, không lâu sau đầu dây bên kia đã bắt máy.
“A lô, xin chào, cho hỏi ai đấy?” Một giọng nói khàn khàn vang lên.
Lăng Trường Dạ nắm chặt điện thoại, vài giây sau mới cười, nói: “Bao nhiêu năm rồi, ông vẫn chưa đổi số điện thoại.”
“Cậu biết tôi chưa đổi số sao? Cậu là ai?” Giọng nói bên kia nghi hoặc xen lẫn đề phòng.
“Tôi là người đã mua một bức tranh của ông mấy năm trước, muốn mua thêm một bức nữa, nên thử gọi vào số điện thoại cũ xem thế nào.”
Giọng nói bên kia lạnh lùng, “Xin lỗi, tôi không còn tranh để bán nữa, cậu tìm chỗ khác mua đi. Còn nữa, sau này tốt nhất là đừng gọi điện thoại cho người khác lúc ba giờ sáng để mua đồ.”
“Vâng.” Thái độ của Lăng Trường Dạ rất tốt, “Cảm ơn ông đã chỉ dạy.”
“………”
Cuộc gọi bị ngắt.
Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, định gọi cho Hạ Bạch, nhưng nhớ đến lời chỉ dạy vừa rồi, lại nhịn xuống.
Lúc này, Hạ Bạch đang ngủ ngon lành trên chiếc giường hoa trắng muốt.
Cậu ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao, ngay cả chuông báo thức cũng không đánh thức được cậu.
Mở mắt ra, cảm nhận ánh nắng chói chang, cậu vẫn chưa quen lắm, không còn là bóng tối u ám trong lâu đài nữa, sau đó cậu lập tức ngồi dậy, cầm lấy điện thoại đặt cạnh gối.
Ngoài tin nhắn trong nhóm, cũng không có ai tìm cậu.
Hạ Bạch suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn cho Lăng Trường Dạ.
Bánh sừng bò socola: [Đội trưởng, em dậy rồi, sắp sửa ra ngoài đây.]
CC: [Không gấp, dậy ăn trưa rồi đi ngâm suối nước nóng. Chiều nay bốn giờ anh dẫn em đi gặp ba anh nhé?]
Bánh sừng bò socola: [Vâng!]
Hạ Bạch lại ngã vật ra giường.
Mãi đến khi Lận Tường gọi cậu dậy ăn trưa, cậu mới chịu ra khỏi giường đi rửa mặt.
“Này Hạ Bạch, cậu không biết đâu, sáng nay tôi vừa tỉnh dậy là nhảy khỏi giường, định đi vào thư phòng học bài.” Trên đường đến nhà ăn, Lận Tường than thở, “Nhưng mà nhận ra là ban ngày, đang ở khách sạn, oa, cảm giác hạnh phúc ập đến bất ngờ.”
Hạ Bạch: “Tôi cũng có chút chưa kịp phản ứng được.”
Lận Tường gật đầu lia lịa, “Đúng rồi, cậu không đến nhà bạn trai à?”
Hạ Bạch: “……..”
Cái gì mà nhà bạn trai, không thể nói năng tử tế được à?
Hạ Bạch hỏi ngược lại: “Còn cậu, không phải thay mặt ba mẹ đến đây xem sao à?”
Lận Tường nói: “Chiều nay tôi đi, ba giờ chiều mọi người sẽ cùng nhau đi viếng mộ, cậu có đi không?”
Lúc này Hạ Bạch mới biết, những người đến viếng mộ ba Lăng Trường Dạ sẽ cùng nhau đi vào lúc ba giờ chiều, đến bốn giờ thì kết thúc. Lăng Trường Dạ muốn sau khi bọn họ rời đi mới dẫn cậu đi gặp ba.
Hạ Bạch thành thật nói với Lận Tường, đổi lại là một hồi trầm mặc.
Mãi một lúc sau Lận Tường mới: “Hừ.”
Hạ Bạch vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây thơ, giả vờ không hiểu ý của cậu ta, ngơ ngác đi về phía nhà ăn.
Diệp Cát Nguyệt đã chuẩn bị cho bọn hắn một phòng riêng tao nhã, nằm trên hồ nước nóng, đi qua cây cầu đá, vừa đặt chân vào cửa, Hạ Bạch nhìn thấy Hoa Hạo Minh, Dương Mi, Tỉnh Duyên và có lẽ tất cả người chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi đang ở khách sạn đều có mặt, bọn họ đều đang nhìn cậu với vẻ mặt hết sức mong chờ.
Hồng môn yến.
Chân Hạ Bạch run run định lùi lại.
Nhưng Lận Tường đã đẩy cậu một cái, lùa vào trong.
Hạ Bạch cam chịu ngồi xuống, “Mọi người hỏi đi.”
“Cậu và đội trưởng quen nhau khi nào thế?”
“Cậu thích gì ở Lăng đội vậy?”
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên hay là lâu ngày sinh tình?”
“Hai người tiến triển đến đâu rồi? Đội trưởng có dịu dàng không?”
………
Hạ Bạch: “………”
Hạ Bạch ngẩn người, nói: “Tôi có quyền giữ im lặng, để đội trưởng trả lời câu hỏi của mọi người.”
………
Hoa Hạo Minh quay sang nhìn Dương Mi, “Ai bảo cậu hỏi những vấn đề riêng tư như vậy?”
Nói xong hắn nhìn Hạ Bạch, “Chúng tôi chỉ muốn biết cậu và đội trưởng quen nhau khi nào? Cậu thích điểm gì ở đội trưởng? Thích thi thể của anh ấy à?”
Hạ Bạch: “… … … Hôm qua mới bắt đầu quen chính thức, cũng thích thi thể của anh ấy.”
Để ngăn họ hỏi thêm những câu hỏi kỳ quặc khác, Hạ Bạch nói: “Thật sự là mới quen, đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, cũng không nói rõ được, có lẽ là yêu từ cái nhìn đầu tiên đi.”
Dương Mi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên họ gặp nhau, có chút mơ hồ, “Như thế mà cũng yêu từ cái nhìn đầu tiên được à?”
Tỉnh Duyên và Lận Tường đồng thời duỗi dài cổ, giống như hai chú mèo ngốc tò mò, “Như thế nào?”
Dương Mi: “Lúc đó tôi và đội trưởng vừa mới từ phó bản lớn bệnh viện chỉnh hình ở Tuyền Quảng Thị, đội trưởng bị bác sĩ ác ma phân thây trong trò chơi, khi trò chơi đóng lại, thi thể của anh ấy nằm rải rác trong một đống xác chết máu me be bét, là Hạ Bạch đã ghép đội trưởng lại.”
Hoa Hạo Minh: “Tìm được đáp án rồi. Phải như vậy, nếu không phải như vậy, Hạ Bạch cũng sẽ không yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
………
Cảm giác như đã tìm ra chân tướng.
Hạ Bạch cố gắng lên tiếng giải thích cho bản thân, “Sau đó tôi còn thích con người của đội trưởng nữa.”
Hoa Hạo Minh: “Không cần giải thích nữa, lời giải thích của cậu toát lên vẻ chột dạ.”
………
May mà hai giờ họ phải chuẩn bị xuất phát đi viếng mộ, nếu không bị tra hỏi thêm vài tiếng đồng hồ nữa, Hạ Bạch sẽ hoài nghi tình yêu thuần khiết của mình dành cho đội trưởng.
Dương Mi hỏi Hạ Bạch: “Cậu không đi sao? Cậu là người nên đi nhất đấy.”
Hạ Bạch: “Bốn giờ đội trưởng sẽ đến đón tôi.”
… … …
Bất ngờ bị nhét cho một họng cơm chó, bọn họ là cái thá gì chứ, chỉ là những người không quan trọng bị gạt sang một bên với những người phiền phức khác, Hạ Bạch mới là quan trọng nhất, là người được đặc biệt đưa đi riêng.
Hạ Bạch không biết cảnh tượng lúc ba giờ đi viếng mộ sẽ như thế nào.
Cậu chỉ biết khi Lăng Trường Dạ đưa cậu đến chân núi, nơi này đã không còn một ai, trời sắp tối mà chưa tối, hoàng hôn buông xuống, khung cảnh thật yên tĩnh.
Lăng Trường Dạ nắm tay Hạ Bạch, dẫn cậu đi lên núi.
Hạ Bạch nhìn khuôn mặt Lăng Trường Dạ, dưới ánh hoàng hôn, dường như anh còn đẹp trai hơn cả ngày thường, cậu hỏi: “Đội trưởng, anh vẫn không tin ba anh đã mất sao?”
“Anh chỉ không tin vào cái chết của ba anh trong một năm sau khi ông ấy biến mất, sau đó không phải anh không tin ông ấy đã chết, chỉ là đang điều tra nguyên nhân vì sao ông ấy đột ngột mất tích.” Anh quay sang nhìn Hạ Bạch: “Em nói xem, liệu có ai đó có thể biến mất khỏi thế giới này mà không để lại dấu vết gì không?”
Nghe anh hỏi vậy, Hạ Bạch biết những năm qua anh vẫn chưa tìm được chút manh mối nào về việc ba mình mất tích, nhưng cậu vẫn nói: “Không đâu, nhất định sẽ để lại dấu vết.”
“Nếu bây giờ vẫn chưa tìm thấy dấu vết, nhất định là có nguyên nhân gì đó.”
Lăng Trường Dạ “Ừm” một tiếng, “Anh cũng tin là sẽ có dấu vết.”
Hai người vừa đi vừa nói, khi đến lưng chừng núi, nhìn thấy một con đường trải đầy hoa trắng, hương hoa cúc và hoa bách hợp hòa quyện trong ánh hoàng hôn, mang đến cho ngọn núi mùa đông lạnh lẽo này một chút mùi hương thanh tao của xuân thu.
Đi hết con đường hoa trắng là đến nghĩa trang.
Lăng Trường Dạ cảm nhận được tay Hạ Bạch có hơi căng cứng, vậy nên đã nói với cậu: “Đừng căng thẳng như vậy, ở đây không có thi thể của ba anh, ông ấy không ở đây, nơi này chỉ là nơi tưởng nhớ của người sống.”
Hạ Bạch không hề thả lỏng, cơ thể vẫn cứng đờ, cậu nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên bia mộ.
Lần gần nhất Hạ Bạch nhìn thấy khuôn mặt này trong ảnh là hai ngày trước khi cậu vào trò chơi.
Tối hôm đó, cậu đã đưa các vị Hỉ Thần trong nhà ra ngoài tắm dưới ánh trăng cùng mình.
Không lâu trước khi phơi mình dưới ánh trăng, Hạ Bạch còn vẽ họ vào gia phả, cẩn thận phác họa khuôn mặt của họ.
Lúc đó cậu chưa học vẽ bao giờ, chỉ có thể nói là vẽ mũi ra mũi, mắt ra mắt, không thể hiện được bao nhiêu nét giống, nhưng cả đời này cậu sẽ không bao giờ quên những khuôn mặt mà mình đã cẩn thận quan sát.
Sau đó, họ biến mất.
Sau đó, cậu vào trò chơi để tìm họ.
Cậu đã không tìm thấy, còn nhờ rất nhiều người giúp đỡ.
Khi những người đó hỏi cậu đang tìm ai, cậu đều nói là Hỉ Thần nhà mình.
Cậu không hề nói dối.
Kể từ khi có ký ức, trong nhà cậu đã có Hỉ Thần rồi.
Lúc đầu, cậu nhìn thấy những thi thể đó thì đã hỏi ông nội là cái gì.
Ông nội đã nói như thế này: “Chúng là Hỉ Thần, Hỉ Thần đấy, chính là những xác chết mà ông nội Cản Thi khi còn trẻ. Không phải đã nói với con rồi sao, khi còn trẻ ông nội là Cản Thi Nhân, Cản Thi rất nhiều, mấy người này là những người không nhà không cửa, vậy nên ông nội đã giữ họ lại, cho họ một mái nhà.”
Hạ Bạch gật đầu, “Cho họ một mái nhà, vậy chúng ta là người nhà của họ sao?”
Ông nội vui vẻ cười, “Đúng vậy, chúng ta là người nhà của họ, lá rụng về cội, họ cũng có nhà rồi.”
Từ đó về sau, Hạ Bạch coi họ như người nhà, thỉnh thoảng lại đưa họ ra ngoài hóng gió, trò chuyện.
Ông nội nói viện nhà mình là do ông dày công lựa chọn, là vùng đất phong thủy bảo địa, nên những vị Hỉ Thần này sẽ không bị phân hủy, nên bọn họ vẫn giữ nguyên hình dạng như lúc cậu nhìn thấy lần đầu tiên, một trong số đó giống hệt người trong bức ảnh trên bia mộ.
Giống hệt.
Đầu óc Hạ Bạch ong ong.
Ba của Lăng Trường Dạ mất tích cách đây bảy, tám năm, khi ông nội còn trẻ là Cản Thi Nhân, nhưng đó là chuyện ít nhất cũng ba, bốn mươi năm trước, sao có thể Cản Thi ba của Lăng Trường Dạ được?
Đúng rồi, sau này bọn hắn phát hiện ra ông nội thực chất là một người chơi rất lợi hại, có thể Trấn Thi và Ngự Thi, những vị Hỉ Thần trong nhà là do ông nội mang từ trong trò chơi ra, vậy nên mới có thể trường tồn theo năm tháng, vậy nên khi trò chơi đến gần, mới bị trò chơi hút vào thế giới trò chơi.
Nhưng cũng không đúng, cậu đã nhìn thấy những vị Hỉ Thần đó từ năm mười hai tuổi, tức là bảy năm trước, lần đầu tiên Cục Quản Lý Trò Chơi phát hiện ra sự bất thường của trò chơi là ba năm trước.
Đây là vấn đề về thời gian trò chơi mà cậu đã bỏ qua, chưa từng xác nhận trước đây.
Chẳng lẽ trò chơi đã xuất hiện từ bảy năm trước?
Lúc đó ba của Lăng Trường Dạ mất tích, thực chất là bị cuốn vào trò chơi? Chỉ có bị cuốn vào trò chơi mới có thể biến mất khỏi thế giới này mà không để lại dấu vết gì.
Vậy thì thứ mà ông nội mang ra từ thế giới trò chơi không phải là NPC mà là người chơi đã chết trong trò chơi, chẳng phải kỹ năng của ông nội cũng giống hệt kỹ năng của cậu sao? Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?
Hạ Bạch từ từ ngồi xổm xuống.
Lăng Trường Dạ đang nắm tay cậu lại ôm cậu lên, ôm vào lòng hỏi: “Hạ Bạch, sao vậy? Đừng căng thẳng, nói cho anh biết.”
Hạ Bạch ngây người chỉ vào bức ảnh trên bia mộ, “Đội trưởng, anh còn nhớ em đang tìm Hỉ Thần nhà em không? Cái đó, ba anh, giống hệt một vị Hỉ Thần nhà em, em cảm thấy không đúng, có gì đó, nhất định là có gì đó.”
“Đừng vội.”
Lăng Trường Dạ cũng rất sốc trước việc ba mình giống hệt một vị Hỉ Thần mà Hạ Bạch vẫn luôn tìm kiếm, nhưng điều đó cũng khiến anh cảm thấy hợp lý khi thi thể ba mình và Hạ Bạch xuất hiện ở cùng một nơi.
Nếu Hạ Bạch chính là Giang Bạch, bảy năm, gần tám năm trước, cả hai đều biến mất khỏi thế giới này mà không để lại dấu vết.
Chỉ có điều, một năm sau, Hạ Bạch lại xuất hiện trên thế giới này, còn ba anh thì đã thành thi thể.
Tối qua anh đã cho người đi điều tra xem Hạ Bạch xuất hiện ở thôn Mân Thạch khi nào, trưa nay đã có tin tức, thời điểm Hạ Bạch xuất hiện sớm nhất chính là lúc Hạ Bạch bị bệnh nặng, cũng chính là lúc cậu nói mình mười hai tuổi, thực chất là mới hơn mười một tuổi không lâu.
Tức là một năm sau khi Giang Bạch biến mất khỏi bệnh viện, trong suốt một năm đó, nhà họ Giang và cảnh sát đều không tìm thấy tung tích của cậu, giống như mấy năm ba anh mất tích vậy, không một dấu vết.
Lăng Trường Dạ cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt Hạ Bạch, trong tình huống này, anh không nói cho Hạ Bạch biết thân thế của cậu mà anh đã điều tra được, anh chỉ nói: “Đừng vội, chúng ta cùng nhau sắp xếp lại từ đầu.”
Trời tối trên núi gió rất lớn, Lăng Trường Dạ nhìn người trong ảnh trên bia mộ, nói: “Về nhà rồi nói.”
Hạ Bạch vô thức gật đầu, cậu vẫn nhìn chằm chằm bức ảnh đó, nhưng đã bị Lăng Trường Dạ đưa xuống núi.
Trên đường về, Lăng Trường Dạ tập trung lái xe, tốc độ rất ổn định, anh không nói chuyện với Hạ Bạch. Hạ Bạch cũng không lên tiếng, vẫn một mực suy nghĩ về chuyện này.
Suy nghĩ suốt quãng đường đi, đến khi xuống xe thì cậu đã bình tĩnh lại.
Cậu đưa Lăng Trường Dạ đến phòng mình ở khách sạn, lấy cuốn gia phả mới vẽ ra cho Lăng Trường Dạ xem.
Sau đó, để vẽ Hỉ Thần cho giống, cậu đã đặc biệt đi học vẽ, nhưng thời gian học rất ngắn, cậu lại có năng khiếu vẽ tranh, nhưng cảm thấy mình vẽ vẫn chưa đủ đẹp, vậy nên không đưa cho ai xem, chỉ đưa cho Lão Tiền một bản lúc ở thành phố Đại Thái.
Trên thực tế, trong mắt Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch đã vẽ rất giống, ít nhất anh có thể nhìn ra được chỗ trang ba ba trong gia phả, người ba trong gia phả của Hạ Bạch chính là ba của anh.
Hạ Bạch: “Đội trưởng, Cục Quản Lý Trò Chơi phát hiện ra trò chơi từ ba năm trước sao?”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Là ba năm trước, cho dù trò chơi đầu tiên không phải là trò chơi Nhị Oa tham gia thì cũng là trong vòng ba năm trở lại đây, không thể vượt quá bốn năm.”
Hạ Bạch: “Vậy thì mâu thuẫn rồi.”
“Hỉ Thần đã ở nhà em từ năm em mười hai tuổi, tức là bảy năm trước, bọn họ không thể là do ông nội mang ra từ trong trò chơi được, thậm chí còn chưa tiếp xúc với trò chơi, vậy tại sao bọn họ lại bị cuốn vào trò chơi khi trò chơi đến gần? Chẳng lẽ chỉ là do trò chơi muốn trưng dụng?”
Cậu lại suy nghĩ, “Cũng có thể bọn họ không vào trò chơi, chỉ là biến mất? Không tra được trên camera giám sát là bởi vì bọn họ bị người chơi có kỹ năng đánh cắp?”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Tại sao người chơi lại đi trộm Hỉ Thần?”
Hạ Bạch: “Bởi vì bọn họ biết ông nội là người chơi rất lợi hại, có thể biết ông nội Trấn Thi, Ngự Thi, điều khiển xác chết, cho rằng Hỉ Thần là xác chết lợi hại do ông nội thu thập được, sau khi biết ông nội qua đời thì liền chạy đến trộm Hỉ Thần đi.”
Nói như vậy cũng có thể giải thích được.
Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, bắt đầu xác nhận từ phỏng đoán này, “Em chắc chắn ông nội là người chơi rất lợi hại à? Bao lâu nay chúng ta vẫn chưa tìm thấy bằng chứng chứng minh ông nội là người chơi, ngay cả Lão Tiền cũng không biết.”
Hạ Bạch khẽ giật mình, “Nhưng mà, còn Trấn Thi Phù nữa.”
Cậu uống một ngụm nước lạnh, bình tĩnh sắp xếp theo mạch suy nghĩ của Lăng Trường Dạ, “Ban đầu em cũng không biết ông nội là người chơi, mỗi lần tan học về nhà ông đều ở nhà, ông cũng không có tài sản gì. Chúng ta xác định ông nội là người chơi bởi vì có Trấn Thi Phù, đó là suy đoán Hoa Hạo Minh đã đưa ra.”
“Được.” Lăng Trường Dạ nhận lấy cốc nước lạnh trong tay cậu, đổi cho cậu một cốc nước ấm, “Nói từ chỗ Trấn Thi Phù.”
“Ừm.” Hạ Bạch bưng cốc nước ấm trong tay, cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều, “Lúc vào trò chơi lần đầu tiên, em có mang theo một ít Trấn Thi Phù.”
“Ông nội nói ông là Cản Thi Nhân rất lợi hại, Trấn Thi Phù có thể trấn yểm xác chết. Trước khi đến Đại Học Y Hòa Bình, Tuyền Quảng Thị bên cạnh bị phong tỏa, lúc đó em mới biết thế giới này xuất hiện vấn đề kỳ quái, nhìn thấy rất nhiều xác chết trên diễn đàn, trong lòng cảm thấy rất bất an, vậy nên đã mang theo một ít Trấn Thi Phù do ông nội vẽ đi.”
“Ngày hôm đó đến trường báo danh, tụi em đã bị cuốn vào trò chơi. Trong trò chơi đó có một nhà xác, đến lượt Lận Tường đi vào, thấy cậu ấy sợ hãi nên em đã đưa cho cậu ấy mấy lá Trấn Thi Phù.”
“Lúc đó em không biết phải là kỹ năng và đạo cụ có được trong trò chơi mới có thể phát huy tác dụng trong trò chơi. Hoa Hạo Minh nói với em, cho dù những tấm Trấn Thi Phù này có thể trấn yểm xác chết khi ông nội em còn là Cản Thi Nhân, nhưng bởi vì nó không phải là kỹ năng học được hoặc đạo cụ có được trong trò chơi, vậy nên sẽ không có tác dụng đối với xác chết trong trò chơi.”
Lăng Trường Dạ nói: “Lời nói này không có vấn đề gì.”
Hạ Bạch: “Nhưng mà, khi Lận Tường sử dụng Trấn Thi Phù trong nhà xác, nó đã phát huy tác dụng.”
“Lúc đó Hoa Hạo Minh hỏi em đã lấy những tấm Trấn Thi Phù này ở đâu ra, em nói với anh ta là do ông nội vẽ, ông nội em có một cây Chu Sa Bút, chuyên dùng để vẽ Ngự Thi Phù và Trấn Thi Phù.”
“Vì vậy bọn họ đã đoán ông nội em là người chơi, Chu Sa Bút là đạo cụ của ông, ông ấy sở hữu kỹ năng đạo cụ rất lợi hại. Hỉ Thần nhà em chắc cũng là do ông mang ra từ trong trò chơi, sau khi ông nội qua đời, khi trò chơi đến gần Tuyền Quảng Thị bên cạnh thôn Mân Thạch, Hỉ Thần và đạo cụ như Chu Sa Bút sẽ bị trò chơi thu hồi.”
“Lúc đó em chỉ biết Thất Lý Thôn là nơi có trò chơi xuất hiện sớm nhất mà Cục Quản Lý Trò Chơi có thể xác định, thực tế thì có thể trò chơi đã xuất hiện sớm hơn, vậy nên đã bỏ qua mâu thuẫn về thời gian, không xác nhận xem liệu trò chơi có khả năng xuất hiện từ bảy năm trước hay không.”
Lăng Trường Dạ nói: “Trước tiên đừng quan tâm đến Hỉ Thần và thời gian trò chơi, chúng ta hãy xác định Trấn Thi Phù trước.”
Hạ Bạch nói: “Em có thể chắc chắn Trấn Thi Phù là do ông nội dùng Chu Sa Bút đó vẽ, em đã tận mắt nhìn thấy rất nhiều lần, ông ấy còn dạy em nữa, vậy nên em biết rất rõ.”
Lăng Trường Dạ lại hỏi: “Em chắc chắn Chu Sa Bút đó đã bị trò chơi thu hồi à?”
Hạ Bạch khẽ giật mình, “Thực ra, em chưa từng đặc biệt tìm kiếm, lúc đó về cơ bản thì em đã tin tưởng phỏng đoán của Hoa Hạo Minh rồi.”
Lúc đó, thông qua Hoa Hạo Minh và trung tâm giao lưu người chơi, cậu được biết sau khi người chơi chết, ứng dụng trò chơi trong điện thoại di động sẽ biến mất dưới dạng bị hủy đăng ký, đạo cụ mà người chơi nhận được cũng sẽ bị thu hồi, vì vậy cậu không còn đặc biệt tìm kiếm nữa, cũng không còn nghĩ đến chuyện Chu Sa Bút.
Lăng Trường Dạ: “Bây giờ chúng ta về nhà, trước tiên thử xem có thể tìm thấy Chu Sa Bút đó hay không.”
Hết chương 102.
