Chương 103: Hạ Bạch ( Phần 3 )

 

Chương 103: Hạ Bạch ( Phần 3 )

 

Lúc 6 giờ tối, Hạ Bạch cùng Lăng Trường Dạ thu dọn hành lý, dắt theo Nhị Oa, tiện thể gọi thêm Lận Tường, chuẩn bị quay về thành phố Khương Kỳ.

 

Thực ra tối nay, muộn nhất là sáng mai, bọn hắn cũng phải quay về trường học, đã có chuyên cơ mà không ngồi thì phí, Lận Tường nghe vậy liền xách vali ra ngay.

 

Sau khi lên máy bay xong, Lận Tường không khỏi cảm thán: “Trước đây mình nghĩ sau này có bạn gái thì sẽ mua xe thể thao, xe RV cho cô ấy, để cô ấy đi đâu cũng thoải mái, không phải chịu ấm ức, mình cứ tưởng như vậy là mình đã là bạn trai vừa giàu có vừa ưu tú rồi. Giờ mình mới biết, như vậy vẫn chưa là gì, phải có máy bay riêng, có máy bay riêng cũng chưa là gì, phải có thể xin được đường bay bất cứ lúc nào.”

 

Hạ Bạch thản nhiên đáp: “Đây là trợ lý Nhị Oa xin đấy, mong cậu biết cho.”

 

Nhị Oa ôm cốc cà phê đi tới, thò đầu nhỏ ra nhìn Lận Tường.

 

Lận Tường: “. . . . . . Mình còn chẳng bằng cả Nhị Oa.”

 

Nhị Oa gật đầu.

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Cậu ta chỉ buồn bã đúng một giây, sau đó ngồi xổm xuống véo má Nhị Oa: “Tôi đương nhiên không bằng tiểu minh tinh nhà chúng ta rồi, Nhị Oa, dạo này thấy em hoạt bát hơn nhiều đấy?”

 

Nhị Oa ôm chặt cốc cà phê, nhìn Hạ Bạch, trên đầu nở ra một bông hoa trắng nhỏ.

 

Lăng Trường Dạ hỏi Nhị Oa: “Đã sử dụng được kỹ năng rồi?”

 

Nhị Oa gật đầu, ngẩng đầu nhìn Lăng Trường Dạ, dõng dạc nói: “Rồi ạ, kỹ năng bảo vệ người nhà!”

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười: “Trông rất ra dáng đứa trẻ được dạy dỗ tử tế.”

 

Trên đầu Nhị Oa lại nở ra một bông hoa trắng nhỏ.

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Cậu ta lại có cảm giác mình bị nhét cho một bụng cẩu lương.

 

Muốn khen Hạ Bạch dạy dỗ tốt thì cứ khen thẳng ra, cần gì phải nói là đứa trẻ có giáo dưỡng.

 

Mấy người ăn một bữa tối khá thịnh soạn trên máy bay, ăn xong thì máy bay cũng vừa hạ cánh.

 

Lận Tường rất biết điều, không làm bóng đèn, vừa xuống máy bay đã nói: “Tài xế nhà tôi tới đón rồi, ba mẹ tôi còn đang đợi ở nhà, tôi không đi cùng hai người nữa, đi trước nhé.”

 

Trước khi lên máy bay cậu ta đã có giác ngộ này rồi, đã sớm liên lạc với tài xế ở nhà. Trước đây Lăng Trường Dạ toàn tự mình đón đưa, lần này còn đưa đến tận cửa nhà, cậu ta nào dám không biết điều.

 

Vẫy tay chào tạm biệt, cậu ta vừa săn sóc vừa rời đi hết sức tự nhiên.

 

Sau khi cậu ta đi, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng không trì hoãn thêm nữa, lập tức bắt xe về căn nhà cũ của Hạ Bạch.

 

Có lẽ Ông nội đã dành dụm cả đời mới xây dựng được căn nhà này, vốn dĩ đã rất đẹp rồi, sau này Tống Lộ lại cho người sửa sang, đây là căn nhà Hạ Bạch thích nhất trong số những căn nhà mình có.

 

Ngôi nhà gỗ hai tầng mộc mạc tự nhiên, một khu vườn rộng rãi do chính tay kiến trúc sư cảnh quan thiết kế và chăm sóc, ngay cả mùa đông mà cỏ hoa vẫn um tùm, hương mai thoang thoảng.

 

Sau khi hai người trở về cũng không nghỉ ngơi, vào chào hỏi ông nội xong thì trực tiếp đến phòng ngủ và thư phòng của ông để tìm Chu Sa Bút.

 

Nhị Oa và em gái Tuyết Mộc cũng tham gia, Hạ Bạch còn triệu hồi thêm ba thi thể kia ra nữa, để bọn họ cùng nhau tìm kiếm.

 

Thật ra không cần phải phiền phức như vậy, rất nhanh bọn họ đã tìm thấy nó nằm trong một chiếc hộp ở thư phòng.

 

Khi Lăng Trường Dạ đề nghị quay lại tìm Chu Sa Bút, Hạ Bạch đã lập tức đồng ý, nhưng trong lòng cậu nghĩ chắc là không tìm thấy đâu, bởi vì cậu đã tận mắt chứng kiến ông nội dùng cây bút này vẽ Trấn Thi Phù, dùng trong trò chơi vô cùng hiệu nghiệm và hữu dụng.

 

Đó chính là đạo cụ trong trò chơi, ông nội là một người chơi.

 

Ông nội mất, đạo cụ sẽ bị trò chơi thu hồi. Trừ khi trước khi ông nội mất, cậu đã trở thành người chơi, có kỹ năng Nhặt Thi, ký khế ước với ông, như vậy mới có thể giữ lại cây bút này.

 

Thế nhưng, cây bút này vẫn còn.

 

Nó vẫn luôn ở trong viện nhà bọn họ.

 

Hạ Bạch cầm lấy cây bút, lẩm bẩm: “Sao lại thế này?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Có thể khẳng định, đạo cụ này không phải của ông nội.”

 

“Ông nội có dạy em vẽ bùa không?” Anh quay sang hỏi.

 

Hạ Bạch: “Có dạy, em biết vẽ.”

 

Lăng Trường Dạ: “Ngày mai có hai tiểu đội sẽ đến hai địa đồ trò chơi, bây giờ em dùng cây bút này vẽ vài lá bùa, anh sẽ bảo người mang bùa đưa cho mấy đồng đội sắp vào trò chơi, để họ thử xem trong trò chơi có còn tác dụng hay không.”

 

Hạ Bạch gật đầu, lấy giấy vẽ bùa và chu sa ra, lập tức vẽ ngay tại thư phòng.

 

Lăng Trường Dạ đứng bên kia bàn làm việc, im lặng nhìn cậu vẽ bùa. Cậu vẽ rất trôi chảy, không hề suy nghĩ mà trực tiếp hạ bút vẽ luôn, vẽ xong một lá Trấn Thi Phù mà không hề có một chút ngập ngừng do dự, tiếp theo là một lá Ngự Thi Phù.

 

Trôi chảy như thể đã vẽ hàng ngàn hàng vạn lần rồi vậy.

 

Lăng Trường Dạ lại nhớ tới bức tranh cậu vẽ ba mình và những bức chân dung khác trong gia phả.

 

Hạ Bạch học vẽ nhiều nhất cũng chỉ có hai tháng, hai tháng này cậu còn phải lên lớp, vào trò chơi, hai việc này cùng với thời gian di chuyển và chuẩn bị đã chiếm hết phần lớn thời gian của cậu, thời gian cậu học vẽ rất ít.

 

Trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà có thể vẽ đẹp như thế, là do di truyền năng khiếu hội họa, hay là trước đây đã từng vẽ rất nhiều lần rồi?

 

Hạ Bạch vẽ xong mười lá Trấn Thi Phù và bốn lá Ngự Thi Phù đưa cho Lăng Trường Dạ, chưa đầy năm phút sau đã có người đến lấy.

 

Bùa đã được mang đi, Hạ Bạch hỏi: “Đội trưởng, bây giờ chúng ta thảo luận về vấn đề thời gian trong trò chơi và Hỉ Thần được chưa?”

 

“Chờ bọn họ xác nhận Trấn Thi Phù có còn tác dụng hay không, chúng ta sẽ xác nhận lại chuyện Hỉ Thần và thời gian trong trò chơi.” Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta chờ kết quả trước đã.”

 

Hạ Bạch “Ừ” một tiếng, cậu biết Lăng Trường Dạ vẫn luôn như vậy, trái ngược với Lận Tường, anh quen với việc có bằng chứng rồi mới suy luận, xác định cơ sở rồi mới nói đến chuyện khác.

 

Cậu tiếp thu rất tốt, kéo tay Lăng Trường Dạ: “Vậy đội trưởng, chúng ta cùng nhau ngắm sao đi, sao ở đây rất đẹp.”

 

Nằm tựa lưng vào núi rừng, không khí ở Mân Thạch thôn rất trong lành, ban đêm có thể nhìn thấy rất nhiều sao.

 

Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng trong vườn tỏa ra từng chùm sáng, rọi lên cành hoa và lá cây, dường như có thể cảm nhận được hơi thở của cỏ cây hoa lá, căn nhà nhỏ này mang đến cho người ta cảm giác yên bình đến lạ.

 

Dường như đã lâu lắm rồi Lăng Trường Dạ không ngắm sao trời, không ngờ sao trời lại đẹp đến vậy.

 

Hạ Bạch bưng ly trà sữa nóng áp sát vào người Lăng Trường Dạ, mãi cho đến khi dính sát vào anh mới dừng lại, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm: “Đội trưởng, em từng nghe nói, người chết sẽ biến thành sao trên trời, dõi theo người thân ở trần gian, anh nói xem, trên những ngôi sao đó, thật sự có những người đã khuất sống không?”

 

Lăng Trường Dạ rũ mắt: “Người đã khuất mà em nói là ai?”

 

Hạ Bạch: “Ông nội, ba mẹ, còn có ba của đội trưởng nữa.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Ba mẹ em cũng mất rồi sao?”

 

Hạ Bạch nói: “Ông nội nói họ đã mất rồi, em chưa từng gặp họ.”

 

Lăng Trường Dạ chỉ tay về một hướng trong sân: “Ông nội không phải đang ở đó sao? Có thể ba mẹ cũng ở gần đây thôi.”

 

Hạ Bạch “Ừ” một tiếng, bắt đầu uống trà sữa ừng ực, uống một lúc, cậu nói: “Anh đang ở bên cạnh em.”

 

Trái tim Lăng Trường Dạ bỗng chốc mềm nhũn, anh kéo áo khoác, bọc cậu vào trong: “Em cũng đang ở bên cạnh anh.”

 

Hạ Bạch ngẩng đầu, dùng đỉnh đầu cọ cọ cằm anh, cảm nhận được hơi ấm giữa đêm đông lạnh giá khiến cho người ta trở nên vô cùng hạnh phúc và an tâm.

 

Đột nhiên cậu nhớ tới câu hỏi mà mọi người đã hỏi mình lúc trưa: “Đội trưởng, anh thích em từ khi nào vậy?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Chắc là yêu từ cái nhìn đầu tiên, sau đó cũng cảm thấy chúng ta là trời sinh một cặp.”

 

Yêu từ cái nhìn đầu tiên sao, nhưng mà lúc đó trông cậu hẳn là rất thảm hại, người đầy máu me, bẩn thỉu, như vậy cũng có thể yêu từ cái nhìn đầu tiên được à?

 

Hạ Bạch lén lén vui vẻ trong lòng vài giây, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Hợp ở đâu?”

 

Lăng Trường Dạ: “Rất nhiều chỗ, ví dụ như, chúng ta đều không thích hành vi hủy hoại thi thể.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Cậu cảm thấy nếu để Lăng Trường Dạ biết, cậu thích thi thể của anh trước, anh nhất định sẽ không vui, giống như câu trả lời của Lăng Trường Dạ bây giờ vậy, cậu không được thỏa mãn cho lắm, cảm thấy tình yêu này không đủ thuần túy.

 

Lăng Trường Dạ tiếp tục nói: “Ví dụ như, em thích khâu vá thi thể, sau này nếu không còn thi thể nữa, kỹ năng trên người anh có thể cho em dùng.”

 

Hạ Bạch: “Đội trưởng, anh yêu em thật nhiều!”

 

Đó là tình yêu thật thuần túy!

 

Cậu đã thèm nhỏ dãi cơ thể anh từ lâu rồi.

 

Hạ Bạch: “Lần trước ở bệnh viện Chỉnh Hình, em vất vả lắm mới ghép anh xong, bọn họ lại đưa anh đi mất.”

 

Cuối cùng cũng có cơ hội bày tỏ nỗi oan ức này rồi.

 

Sau đó, vô cùng thỏa mãn nói: “Sau này sẽ không ai tranh giành được nữa, về nhà ghép.”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Nhận ra mình đã nói quá nhiều, thể hiện tình yêu không đủ thuần túy, Hạ Bạch đặt ly trà sữa xuống, nghiêng đầu nhìn Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, chúng ta hôn nhau nhé?”

 

Dưới bầu trời sao, đôi mắt cậu còn sáng hơn cả những ngôi sao trên trời, không biết có phải do vừa uống trà sữa hay không, chiếc khăn choàng cổ bằng len cashmere bung ra, để lộ yết hầu trượt lên trượt xuống.

 

Lăng Trường Dạ im lặng vài giây mới hỏi: “Mới xác định quan hệ hôm kia, hôm nay đã hôn, có phải nhanh quá rồi không?”

 

Hạ Bạch: “Chúng ta đều là người trưởng thành rồi, không nhanh đâu, hay là chỉ hôn nhẹ thôi?”

 

Lăng Trường Dạ kéo nhẹ khăn choàng của cậu, đầu tiên Hạ Bạch cảm thấy hơi khó thở, sau đó là càng khó thở hơn.

 

Dưới sự chỉ dạy tận tình của đội trưởng, cậu mới học được cách hít thở, nhưng vẫn rất thiếu oxy.

 

Là cậu đã nghĩ Lăng Trường Dạ quá chính nhân quân tử rồi, anh ấy rõ ràng chẳng hề thấy sớm chút nào.

 

Nụ hôn này chẳng hề đơn thuần.

 

Tất nhiên, tư thế ngồi của cậu cũng có vấn đề, cậu không nên ngồi lên người Lăng Trường Dạ như vậy.

 

Lận Tường và Tống Lộ đều cảm thấy Hạ Bạch là một học sinh ngoan, cậu đúng là như vậy, hơn nữa còn là một học sinh ngoan ngoãn đầy hiếu kỳ, với lòng hiếu kỳ dạt dào ấy, cậu chăm chú học hỏi hết lần này đến lần khác, toàn tâm toàn ý, ánh sáng của những vì sao phía sau như chiếu thẳng vào trong tâm trí cậu.

 

Suốt đêm đó không còn nghĩ đến chuyện gì khác nữa.

 

Ngày hôm sau, khi cậu bắt đầu suy nghĩ, những điều cậu muốn biết cũng đã có đáp án.

 

Trấn Thi Phù cậu vẽ bằng Chu Sa Bút quả thực rất hiệu quả, những người chơi vào trò chơi sáng nay đã giúp cậu xác nhận điều đó.

 

Người chơi Đội Tấn Công kia còn đặc biệt gọi điện thoại cho cậu: “Em trai à, Trấn Thi Phù này hiệu nghiệm thật đấy! Làm sao để có thêm nữa vậy?”

 

Thật không may, người nghe máy lại là Lăng Trường Dạ, anh ôn hòa nói: “Làm phiền anh trai đợi một chút.”

 

“. . . . . .”

 

Điện thoại được bật loa ngoài, Hạ Bạch cũng nghe thấy.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cậu suy nghĩ một lúc: “Vậy là, Chu Sa Bút đúng là đạo cụ trong trò chơi, nhưng không phải của ông nội? Mà là của một người chơi vẫn còn sống?”

 

Lăng Trường Dạ “Ừm” một tiếng.

 

Hạ Bạch hỏi anh: “Đội trưởng, anh có suy nghĩ gì không?”

 

Lăng Trường Dạ: “Anh cảm thấy ông nội không phải là người chơi. Nếu ông ấy thực sự là một người chơi lợi hại như vậy, chúng ta không thể nào không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về việc ông ấy là người chơi. Sau khi biết em muốn tìm thông tin người chơi của ông nội, anh cũng đã cho người rà soát kỹ càng từ mọi phó bản trò chơi rồi.”

 

“Mỗi lần hoàn thành một trò chơi, em đều có thể xem ảnh chụp liên quan ở trong trung tâm giao lưu người chơi phải không?”

 

Hạ Bạch: “Vâng.”

 

Lăng Trường Dạ: “Cục Quản lý Trò Chơi không cấm người chơi chụp ảnh, Cục Quản lý Trò Chơi cũng sẽ chụp ảnh để lưu trữ, cả Bộ Thông Tin và Viện Nghiên Cứu đều có ảnh, Bộ Thông Tin còn sắp xếp thông tin người chơi dựa trên ảnh và các dữ liệu khác, chúng ta đã tìm kiếm từng trò chơi một, nhưng không tìm thấy người chơi lớn tuổi nào họ Hạ cả.”

 

Hạ Bạch không ngờ, cậu chỉ thuận miệng nói một câu mà Lăng Trường Dạ đã làm nhiều việc như vậy vì cậu: “Cảm ơn đội trưởng.”

 

“Quả thực rất có khả năng ông nội không phải là người chơi.” Hạ Bạch nói: “Nếu ông nội là người chơi, ở thế giới thực không dễ chết như vậy. Nếu ông ấy chết vì trò chơi, chỉ có hai khả năng, một là chết trong trò chơi, ở thế giới thực không tìm thấy dấu vết. Hai là chết trong trò chơi, thi thể bị trò chơi đưa ra ngoài, đầu tiên sẽ được Bộ Hậu Cần của Cục Quản lý Trò Chơi xử lý, nếu vậy, chúng ta không thể nào không tìm thấy manh mối ông nội là người chơi được.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Đúng vậy.”

 

Hạ Bạch lại nghĩ đến một điểm: “Nếu ông nội thực sự là người chơi, cho dù chỉ vào trò chơi một lần, chắc chắn cũng rất giàu có, ông ấy sẽ để lại cho em nhiều tiền hơn, ông ấy rất thương em.”

 

Thế nhưng, ông nội chỉ để lại cho cậu học phí và tiền sinh hoạt nửa năm, chỉ đủ ăn khoai tây sợi.

 

Lúc đó ông nội còn chưa biết cậu có thể nhận được học bổng.

 

“Nhưng mà, nếu ông nội không phải người chơi, vậy thì đạo cụ này đến từ đâu? Là của ai?”

 

Lăng Trường Dạ nhìn cậu, không nói gì.

 

Hạ Bạch cũng nghĩ đến một đáp án rất ly kỳ.

 

Thực sự rất ly kỳ.

 

Đạo cụ trò chơi này là của cậu.

 

Đạo cụ trò chơi này, ngay cả Lăng Trường Dạ và Hoa Hạo Minh cũng đều cảm thấy nó rất mạnh, chỉ một lá Trấn Thi Phù đã có thể khiến nhiều đồng đội trong Đội Tấn Công phải mặt dày mày dạn đi xin.

 

Đạo cụ vẫn còn, chứng tỏ chủ nhân của đạo cụ vẫn còn sống, đạo cụ trò chơi mạnh như vậy, ai lại tùy tiện đem tặng cho người khác, sau khi người ta chết cũng không đến lấy lại?

 

Từ khi vào trò chơi, Hạ Bạch vẫn luôn nghĩ về chuyện mình không có ký ức trước mười hai tuổi, việc mất trí nhớ luôn ẩn chứa rất nhiều câu chuyện, thỉnh thoảng cậu sẽ nghĩ, liệu có phải cậu thực sự chỉ bị mất trí nhớ do bệnh tật hay không?

 

Bây giờ xem ra, việc mất trí nhớ của cậu có thể thực sự có uẩn khúc gì đó.

 

Hạ Bạch nói: “Hay là em gọi điện thoại cho cục trưởng, hỏi xem ông ấy có biết chuyện gì không, ít nhất cũng phải hỏi cho ra chuyện gì đã xảy ra với em lúc mười hai tuổi.”

 

Lăng Trường Dạ ngăn cậu lại: “Đừng gọi cho cục trưởng, ông ấy có nguyên tắc và lập trường mà ông ấy phải kiên trì, hãy gọi cho Lão Tiền.”

 

Hạ Bạch hiểu ý anh, Cục Quản lý Trò Chơi là tổ chức bán chính thức, nếu cậu thực sự có vấn đề, rất có thể Cục trưởng sẽ vì lập trường mà “Quân pháp bất vị thân”, còn Lão Tiền thì không, ông ấy ở Thánh Du Công Hội, lập trường của Thánh Du Công Hội chính là làm gì cũng được, chính là không có lập trường.

 

“Đội trưởng, nếu em. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Em còn nhớ, anh đã từng hỏi em có muốn cứu thế giới hay không không? Sau khi em nói không muốn, anh đã thở phào nhẹ nhõm. Thở phào nhẹ nhõm là vì, nếu em muốn cứu thế giới, anh sẽ cùng em làm chuyện này, mà bản thân anh thì không muốn làm chuyện này cho lắm.”

 

Hạ Bạch hiểu ra, yên tâm hơn, trong lòng cũng không còn rối bời như vậy nữa.

 

Cậu nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, chúng ta đi tìm Lão Tiền, đồng thời cũng liên lạc với Dương Nghi luôn.”

 

Lần đầu tiên cậu đến trụ sở chính của Cục Quản lý Trò Chơi, Dương Nghi đã gọi cậu đến phòng làm việc của hắn ta, thiết bị đã kiểm tra ra cậu có vấn đề.

 

Cậu còn nhớ lúc đó Dương Nghi nói một chỉ số nào đó của cậu rất cao, hình như là có liên quan đến năng lượng trò chơi. Dương Nghi nói năng lượng của cậu còn cao hơn cả Nhị Oa và Dương Mi đã vào trò chơi rất nhiều lần, rất bất thường.

 

Lúc đó cậu cho rằng là do cậu mang theo thi thể của người chơi khác nên năng lượng mới cao như vậy, bây giờ xem ra, thiết bị của Dương Nghi quả thực rất đáng tin cậy, có lẽ bọn họ đã hiểu lầm Dương Nghi rồi.

 

Hạ Bạch: “Có lẽ, chúng ta có thể hợp tác với hắn ta để tìm ra sự thật, hắn ta thực sự là người chỉ muốn nghiên cứu để đánh bại trò chơi.”

 

Trong phó bản trò chơi ở chung cư Đế Hào, Dương Nghi đã nói rằng hắn ta không làm gì hổ thẹn với thế giới này.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu để hắn ta phát hiện ra điều gì đó, có thể hắn ta sẽ bất chấp tất cả xem em là vật thí nghiệm.”

 

Hạ Bạch gật đầu: “Đội trưởng, anh sẽ không để hắn ta làm như vậy.”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Anh cam chịu gọi điện thoại cho Dương Nghi.

 

Dương Nghi không bắt máy, có lẽ đang bận nghiên cứu.

 

Bọn hắn lên đường đi tìm Lão Tiền trước.

 

Trước khi lên máy bay, Lăng Trường Dạ đã nhận được điện thoại của Dương Nghi, anh đưa điện thoại cho Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Tôi có thể cho anh máu, phối hợp với nghiên cứu của anh, nhưng anh phải nói cho tôi biết bí mật của Thánh Du Công Hội, về Hội trưởng, tốt nhất là để tôi gặp Hội trưởng.”

 

Dương Nghi cũng trả lời rất thẳng thắn: “Tôi có thể nói cho cậu biết bí mật của Thánh Du Công Hội, nhưng tôi không có quyền hạn và năng lực để cậu gặp Hội trưởng, cậu hãy tìm Vưu Nguyệt, cậu ta có thể giúp cậu.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Sao anh biết Vưu Nguyệt sẽ giúp tôi?”

 

Dương Nghi: “Những người tôi bí mật phái đi điều tra cậu đều bị cậu ta xử lý hết, cậu nói xem tôi biết như thế nào?”

 

Hạ Bạch không hỏi nữa, nói cho Dương Nghi một địa chỉ, không ngờ lại khiến Dương Nghi sụp đổ.

 

“Tôi cứ tưởng mình đến Thánh Du Công Hội là có thể điều động tài nguyên của Thánh Du Công Hội để nghiên cứu cậu, không ngờ một Phó hội trưởng của Thánh Du Công Hội lại coi cậu như thần thánh, một vị Nguyên lão có uy tín nhất cũng là người quen cũ của cậu, Thánh Du Công Hội có khác gì là của cậu chứ? Biết vậy….. tôi thà ở lại Cục Quản lý Trò Chơi còn hơn!”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch: “Hay là anh quay về Cục Quản lý Trò Chơi đi?”

 

Dương Nghi: “Muốn đi là đi, muốn về là về, cậu tưởng đơn giản vậy sao?”

 

Hạ Bạch: “Ừm. Sau khi anh đi, Cục trưởng rất buồn.”

 

Dương Nghi: “. . . . . .”

 

Dương Nghi cúp máy.

 

Bên bọn cậu cũng đến lúc cất cánh.

 

Hạ Bạch không gọi điện thoại cho Lão Tiền, chính là sợ Lão Tiền nói chuyện điện thoại xong thì tắt máy luôn, lúc đó thì bọn cậu cũng không có cách nào. Vậy nên cậu không nói trước với Lão Tiền, mà trực tiếp đến tận nhà, chắn trước cửa.

 

Khi Lão Tiền mở cửa, vừa nhìn thấy bọn họ thì theo bản năng muốn đóng cửa lại, Hạ Bạch biết quyết định này của mình là đúng.

 

Nhìn vẻ chột dạ của Lão Tiền là biết ông nhất định biết chuyện gì đó.

 

Lão Tiền đóng cửa được một nửa, lại mở ra, cười ha hả nói: “Tôi cứ tưởng là người khác giả dạng Tiểu Bạch đến lừa đảo người già, hôm nay là thứ Hai, không phải Tiểu Bạch nên ở trường học sao?”

 

Hạ Bạch lại bày ra vẻ mặt ngây thơ cau mày, vừa đáng yêu vừa ghét bỏ nói với ông: “Tên lừa đảo nào không biết điều vậy, dám lừa đảo người già, lại còn đến tận nhà nguyên lão của Thánh Du Công Hội thế?”

 

Lão Tiền ho khan một tiếng: “Không giấu gì cậu, hai ngày trước tôi vừa bị lừa mất sáu nghìn tệ.”

 

“. . . . . .”

 

Lão Tiền có vẻ rất vui vẻ cho bọn họ vào nhà, vừa đi trước dẫn đường vừa lẩm bẩm: “Ôi chao, nếu để người khác biết Đội trưởng và thành viên Đội Tấn Công đến nhà Nguyên lão Thánh Du Công Hội, không biết sẽ bị đồn thành ra sao. Nhưng mà chỉ uống trà rồi đi thì chắc cũng chẳng đồn được gì.”

 

Nói xong ông quay đầu, lại nhận được một biểu cảm đáng yêu của Hạ Bạch.

 

Lão Tiền: “. . . . . .”

 

Sân nhà Lão Tiền trông giống hệt sân nhà bình thường ở nông thôn, rất giản dị, đi qua một vườn cải thảo là đến nhà chính.

 

Vào nhà xong, Hạ Bạch trực tiếp nói: “Lão Tiền, cháu đều đã biết rồi, ông đừng giấu cháu nữa, nói cho cháu biết về thân phận của cháu đi.”

 

Lão Tiền ngồi trên ghế xích đu, ôm túi chườm nóng trong lòng, ngước mắt liếc nhìn cậu một cái, nhưng vẫn không có ý định trả lời câu hỏi của cậu.

 

Lăng Trường Dạ nhanh hơn Hạ Bạch một bước nói: “Chúng tôi biết có thể Hạ Bạch không phải là cháu ruột của Hạ lão gia, đã có chút manh mối về thân thế của Hạ Bạch, đồng thời cũng nhận thấy, có thể Hạ Bạch có liên quan mật thiết đến trò chơi, vì vậy mới đến làm phiền ông, muốn tìm hiểu rõ hơn về thân thế của cậu ấy.”

 

Hạ Bạch không biết tại sao Lăng Trường Dạ lại nói như vậy, nói cậu không phải cháu ruột của ông nội.

 

Nhưng bây giờ cậu và Lăng Trường Dạ là người một nhà, rất phối hợp gật đầu: “Vâng ạ!”

 

Một con mèo mướp đang phơi nắng ở cửa nhà chính, thong thả đi tới, Lão Tiền đổi túi chườm nóng thành con mèo, dành vòng tay ấm áp của mình cho con mèo già này, ra vẻ như không muốn trả lời câu hỏi của bọn họ.

 

Mãi gần một phút sau, ông mới hỏi: “Ví dụ như? Hai đứa đã điều tra được gì?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Chúng tôi điều tra được, ba của tôi đã mất tích bảy, tám năm trước chính là một trong những vị Hỉ Thần trong nhà Hạ Bạch.”

 

“Chúng tôi còn điều tra được, hình như ban đầu ba tôi đi theo Hạ Bạch, chứ không phải Hạ lão gia, có lẽ Hạ lão gia không phải là người chơi, đạo cụ trong tay ông ấy có thể là của Hạ Bạch.”

 

Đợi đến khi con mèo mướp nằm chán trong lòng Lão Tiền, nhảy xuống, Lão Tiền mới thở dài, đi vào trong phòng, lấy ra một bức thư trông rất cũ kỹ.

 

“Đây là bức thư mà năm đó cháu bị bệnh nặng nằm viện, tôi đi thăm cháu, lúc ra về ông nội cháu đã đưa cho tôi.” Lão Tiền nói: “Lão Hạ nói, sau này nếu cháu muốn tìm hiểu về thân thế của mình, thì đưa bức thư này cho cháu xem.”

 

“Ban đầu tôi định chôn bức thư này theo ta, haiz, tôi. . . . . .”

 

Lão Tiền còn muốn cảm thán thêm vài câu, nhưng Hạ Bạch đã đưa tay lấy bức thư, không chút do dự mở ra.

 

Quả thực đây là một bức thư rất cũ, cũng có thể nhìn ra bức thư này đã được người ta xem đi xem lại rất nhiều lần, trên giấy viết thư còn có rất nhiều nếp gấp nhỏ mềm mại.

 

Vừa mở ra, Hạ Bạch đã nhìn thấy nét chữ quen thuộc của ông nội, ngày nào ông cũng ba hoa chích chòe, nhưng chữ viết lại rất có phong thái nho nhã.

 

【 Lão Tiền:

 

Khi ông nhìn thấy bức thư này, chắc ông đã lên xe lửa rồi, Tiểu Bạch cũng cơ bản đã khỏi bệnh.

 

Cảm ơn ông đã đến thăm Tiểu Bạch, còn cho chúng tôi nhiều tiền như vậy, tôi biết nhất định là ông đã dốc hết gia sản của mình rồi, mạng của Tiểu Bạch có một phần là do ông cứu.

 

Chắc chắn ông cũng biết, Tiểu Bạch không phải là cháu ruột của tôi, cả đời này tôi chưa từng kết hôn, không có con cái, càng không thể nào có cháu được. Chắc chắn ông rất thắc mắc, tại sao tôi lại đối xử tốt với đứa cháu không ruột thịt này như vậy, đến mức tán gia bại sản.

 

Bởi vì, dù nó không phải là đứa cháu ruột rà máu mủ cùng chung huyết thống với tôi, nhưng với tôi, nó là đứa cháu còn quý hơn mạng sống của tôi, tôi đã xác định, nó là đứa cháu duy nhất trong đời này của tôi. Qua trận ốm này của nó, tôi càng thêm kiên định với suy nghĩ này, tôi phải nuôi nấng nó thật tốt.

 

Tiểu Bạch rất ngoan ngoãn, bây giờ nó không bao giờ nghi ngờ những gì tôi nói, tôi nói với nó rằng, bố mẹ nó đã mất từ khi nó còn rất nhỏ, bây giờ nó tin rồi, bởi vì nó không còn ký ức gì trước kia nữa.

 

Nhưng mà, nó rất thông minh, biết đâu một ngày nào đó nó sẽ nghi ngờ, muốn làm rõ thân thế của mình, biết đâu ngày đó, tôi đã không còn trên thế gian này nữa rồi.

 

Vì thân thế đặc biệt của nó, tôi suy đi tính lại, chuyện này chỉ có thể nói cho ông biết, ông trẻ hơn tôi gần mười tuổi, chắc chắn ông sẽ sống lâu hơn tôi, nếu thật sự có ngày đó, ông có thể đưa bức thư này cho nó xem, nhưng xin ông đừng cho bất kỳ ai xem, coi như là tôi cầu xin ông.

 

Tiểu Bạch là do tôi nhặt được, quá trình tôi nhặt được nó có chút kỳ ảo.

 

Tôi dành dụm được chút tiền, chọn một mảnh đất ở Mân Thạch thôn, xây căn nhà này, định bụng sẽ dưỡng lão ở đây, định bụng cứ như vậy sống một mình, từ từ già đi rồi chết trong căn nhà này, chết rồi sẽ được chôn cất trong sân này, khi còn sống và sau khi chết đều ở một chỗ, cũng đã an bài mọi việc khi tuổi già và sau khi chết cả rồi.

 

Chính lúc tôi đang chuẩn bị cho dự định và an bài này thì tôi đã nhìn thấy Tiểu Bạch, theo một cách mà tôi không thể nào từ chối được, như là định mệnh vậy. 】

 

Hết chương 103.

 

Chương 103: Hạ Bạch ( Phần 3 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên