Chương 11: Người Nhà Không Cùng Huyết Thống

Chương 11: Người Nhà Không Cùng Huyết Thống

 

Cứ ngỡ là ai đó vì tranh chấp tình cảm hoặc kinh tế mà vô tình giết người, rồi lợi dụng sự tiện lợi của công trường để chôn xác, không ngờ lại là thuật đả sinh thung.

 

Hơn nữa, lại còn là một thai phụ mang thai mười tháng sống sờ sờ bị đem đi đả sinh thung.

 

Quý Nam Tinh nhìn Hạ Quân Ngạn: “Anh hỏi ông chủ của Quảng Lợi, là đoán Quỷ thai đã tìm đến ông ta à?”

 

Hạ Quân Ngạn vừa lái xe vừa nói: “Tạm thời vẫn chưa phát hiện tung tích của Quỷ thai, nhưng sau khi tôi phát hiện vấn đề phong thủy ở khu Bạch Lâu, tôi đã đặc biệt đến đó rình sẵn.”

 

Mục đích của đả sinh thung là để phá giải sát khí phong thủy tích tụ lâu ngày ở khu vực Bạch Lâu, để có thể làm cho khí trường của trung tâm thương mại sống lại, sinh ra tài vận.

 

Kẻ dám gánh món nợ mạng người để mưu cầu tài lộc, không thể nào là một nhân viên nhỏ trong công ty hay nhà thầu tái xây dựng Bạch Lâu lúc đó được. Sau khi Hạ Quân Ngạn nhìn ra được thế cục phong thủy này, mục tiêu tình nghi đầu tiên của anh ta chính là ông chủ của Tập đoàn Quảng Lợi, Mạnh Hồng Vĩ.

 

Tuy bọn họ cũng được xem là công chức nhà nước, nhưng dù sao cũng không phải cơ quan thực thi pháp luật. Quyền hạn thực thi pháp luật thì có, nhưng khi không có bằng chứng xác thực thì họ cũng chẳng làm được gì.

 

Vì vậy, trước khi có bất kỳ bằng chứng nào hỗ trợ, họ không thể quang minh chính đại đến tận nhà ông chủ Quảng Lợi với danh nghĩa điều tra được, nên đành phải dùng cách truyền thống nhất là rình mò.

 

Kết quả là bị anh ta rình được thật.

 

Hạ Quân Ngạn nói: “Trên người ông chủ Quảng Lợi đó có âm khí, cách một khoảng xa mà la bàn trong tay tôi đã quay điên cuồng rồi, nhưng tôi không có cách nào tiếp cận để kiểm tra được.”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy bây giờ anh tìm tôi thì có ích gì.”

 

Chẳng lẽ lại đêm hôm xông vào nhà dân, giết thẳng đến nhà người ta.

 

Hạ Quân Ngạn: “Chuyện này cậu thật sự có thể giúp được. Mạnh Hồng Vĩ ở cùng khu với nhà cậu. Thế nên bây giờ tôi đưa cậu về nhà, phiền cậu tối nay cho tôi ở lại qua đêm nữa.”

 

Nhà họ Quý có rất nhiều nhà. Có căn biệt thự cổ kiểu trang viên trên núi, nhưng vì cách trung tâm thành phố quá xa nên bình thường không có ai ở, chỉ khi Tết đến, mọi người đều nghỉ lễ thì mới đến ở vài ngày xem như đi nghỉ dưỡng.

 

Các anh chị cũng có những căn hộ cao cấp riêng gần công ty, đó được coi là không gian riêng tư của mỗi người, thường thì họ cũng không qua lại nhà nhau.

 

Ngoài ra còn có căn biệt thự ở khu Trang Cách Lý. Trang Cách Lý là tên của khu dân cư, nằm trên đoạn đường Dung Hối, khu biệt thự độc lập tấc đất tấc vàng, diện tích trung bình khoảng một nghìn mét vuông, là nơi mà chỉ những người thật sự giàu sang quyền quý mới mua nổi. Vì vậy, an ninh ở đây đặc biệt nghiêm ngặt, ngoài đội an ninh của khu, hầu như nhà nào cũng có nhân viên an ninh riêng, loại giám sát bảo vệ 24/24.

 

Khi nghỉ, Quý Nam Tinh thường ở khu Trang Cách Lý, thỉnh thoảng cũng ở căn hộ cao cấp trong trung tâm thành phố, thường là khi nhận nhiệm vụ để tiện di chuyển. Còn như bây giờ, đi học bình thường có cuối tuần nghỉ hai ngày, thì cuối tuần sẽ về Trang Cách Lý. Nếu anh cả và chị gái có thời gian cũng sẽ về, cả nhà cùng ăn cơm, trò chuyện về tình hình gần đây.

 

Nhưng Quý Nam Tinh thật sự không biết ông chủ của Quảng Lợi lại ở cùng khu với mình. Khu Trang Cách Lý rất lớn, có khoảng trăm hộ gia đình, lúc rảnh rỗi Quý Nam Tinh cũng không thích ra ngoài, tất nhiên cũng không mấy quan tâm đến hàng xóm của mình là những ai.

 

Xe chạy thẳng đến đường Dung Hối. Vì là xe lạ nên trước khi vào khu dân cư đã bị kiểm tra nhiều lớp, may mà ghế phụ có cậu chủ nhỏ nhà họ Quý ngồi, chỉ cần ló mặt ra là được cho qua.

 

Vào đến khu dân cư, Quý Nam Tinh mở định vị: “Cứ lái theo là được.”

 

Bình thường nếu đi taxi về, cậu sẽ đổi sang xe ra vào của khu ở cổng, không cần tự mình tìm nhà. Bây giờ Hạ Quân Ngạn lái xe, mà Hạ Quân Ngạn cũng chưa từng đến nhà cậu, nếu không mở định vị, ngay cả chính Quý Nam Tinh cũng sẽ bị lạc trong khu dân cư này.

 

Xe chạy vào bên trong, Hạ Quân Ngạn cứ than thở mãi về cảnh nghèo khó của mình, còn chân thành hỏi: “Cậu ở trong nhà có bị lạc không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Có.”

 

Lớn lên thì đỡ hơn, chứ hồi nhỏ thường xuyên bị lạc, đi mệt thì ngủ luôn tại chỗ, khiến cả nhà phải đi tìm cậu khắp nơi.

 

Theo định vị chạy thẳng đến cổng chính, cổng sắt lớn đã mở sẵn. Hạ Quân Ngạn lái xe vào, vòng qua bồn hoa lớn, rồi đỗ xe ngay trước cửa chính.

 

Xe vừa dừng lại, một người đàn ông trung niên trông như quản gia đã bước tới, mở cửa xe cho Quý Nam Tinh: “Tiểu thiếu gia.”

 

Quý Nam Tinh cười với ông: “Chú La, đây là bạn cháu, họ Hạ. Phiền chú sắp xếp một phòng cho khách nhé.”

 

Quản gia La cười đáp: “Vâng, mời cậu Hạ vào trong. Xin hỏi cậu có kiêng khem món ăn gì hay cần gì không, để tôi cho người đi chuẩn bị trước.”

 

Hạ Quân Ngạn vội xua tay: “Không không, tôi ăn gì cũng được, phiền mọi người quá.”

 

Lúc đi vào nhà, Quý Nam Tinh vừa hỏi quản gia La: “Chú La, chú có biết ông chủ của Tập đoàn Quảng Lợi ở tòa nhà nào không?”

 

Quản gia La đáp: “Ở tòa hai mươi tám, cách nhà chúng ta hơi xa. Tiểu thiếu gia có việc gì cần à? Nếu có việc cần tìm ông Mạnh, tôi có thể qua đó liên lạc trước.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Dạ không cần đâu, gần đây nhà ông ta có xảy ra chuyện gì không?”

 

Quản gia La nói: “Tiểu thiếu gia muốn hỏi về chuyện của Bạch Lâu à? Tình hình cụ thể của Bạch Lâu có lẽ cậu cả sẽ rõ hơn.”

 

Dù sao cũng là quan hệ trong giới kinh doanh, cho dù không cùng lĩnh vực, nhưng thành phố Ngọc Lan chỉ lớn có vậy, một chút động tĩnh của các doanh nghiệp lớn thế này, người cùng giới khó mà không biết.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Là trong nhà ông ta có chuyện gì không ấy ạ.”

 

Quản gia La suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như mấy hôm nay con của ông ta bị bệnh, đã đưa đến bệnh viện, nhưng rất nhanh lại được đón về. Rồi hai hôm nay nhà ông ta có hơi nhiều người ra vào. Tình hình cụ thể hơn thì tôi cũng không rõ lắm, có cần tôi đi hỏi thăm một chút không?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn Hạ Quân Ngạn một cái rồi nói: “Dạ không cần hỏi thăm đâu, cháu chỉ hỏi vậy thôi. Cháu đói rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”

 

Mặc dù Quý Nam Tinh không báo trước là sẽ về, nhưng nhà bếp thường đã có sự chuẩn bị. Từ lúc xe cậu vào khu dân cư, bảo vệ ở cổng đã liên lạc về, lúc này đầu bếp cũng đã bắt đầu nấu nướng.

 

Đến khi Quý Nam Tinh dẫn Hạ Quân Ngạn đi rửa tay, ngồi vào bàn ăn, sáu món một canh nóng hổi đã được dọn lên bàn.

 

Hạ Quân Ngạn lại một lần nữa thốt lên lời cảm thán của kẻ nghèo hèn: “Đây là cuộc sống của người giàu sao? Ai đang ghen tị thì tôi không nói đâu.”

 

Quý Nam Tinh: “Buổi chiều anh muốn ăn gì có thể nói trước, trưa nay về đột ngột không chuẩn bị, có gì ăn nấy đi.”

 

Nhìn trên bàn đủ cả gà, vịt, cá, thịt, rau củ tươi cũng không thiếu món nào, Hạ Quân Ngạn làm vẻ mặt như muốn nói cậu đừng có quá đáng thế: “Thế này mà là chưa chuẩn bị trước à? Nếu nhà cậu chuẩn bị trước, có phải là Mãn Hán toàn tịch luôn không?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Người so với người đúng là tức chết người. Đặc biệt là khi họ lại cùng ngành, nhìn vào căn biệt thự lộng lẫy này, phong thái giàu có với quản gia và người hầu tấp nập này, rồi lại nhìn bản thân mình, vì chút lương tháng mà dầm mưa dãi nắng, sự tương phản thật quá thảm thương.

 

Trước đây tuy biết nhà Quý Nam Tinh có tiền, nhưng cảm nhận thực tế không rõ ràng đến thế. Bây giờ cảm nhận rõ ràng rồi, lại có cảm giác tách biệt với thân phận thiên sư của cậu.

 

Một cậu ấm của gia đình hào môn hiện đại, lại trở thành một thiên sư ngày ngày đối mặt với những thứ âm tà, có một cảm giác kỳ lạ như sự kết hợp giữa Đông và Tây vậy.

 

Quý Nam Tinh lại không cảm thấy tách biệt. Cậu làm thiên sư là vì thiếu mệnh, phải tích công đức để sống tiếp, còn nhà có tiền, chỉ có thể nói là sư phụ cậu có bản lĩnh, đã tìm cho cậu một cái bát cơm vàng.

 

Cậu là một Quan tài tử bẩm sinh, không rõ cha là ai, mẹ thì mất khi cậu còn chưa ra đời. Lúc trên người vẫn còn dính dây rốn đã được bế đến nhà họ Quý.

 

Ngụm sữa đầu tiên cậu uống là do mẹ Quý tự tay đút, bước đi đầu tiên của cậu là do ba Quý tự tay dìu, tã lót hồi nhỏ là do anh chị tự tay thay, học chú thuật, học pháp thuật, lần đầu tiên bắt ma là do sư huynh dẫn dắt. Mỗi bước trưởng thành của cậu đều có người nhà họ Quý ở bên.

 

Ngoại trừ không cùng huyết thống ra thì bọn họ chính là một gia đình.

 

Mặc dù vì mệnh cách mà cậu không thể gọi thẳng là ba mẹ, nhưng trong lòng Quý Nam Tinh, sư phụ là ba, ba Quý cũng là ba; người mẹ đã liều chết sinh ra cậu là mẹ, mẹ Quý cũng là mẹ.

 

Vì vậy, cậu chưa bao giờ cảm thấy có gì không đúng khi mình không có quan hệ máu mủ mà lại được hưởng những lợi ích từ mối quan hệ này. Họ xem cậu như con ruột, tất nhiên cậu cũng xem họ như người thân.

 

Ăn cơm xong, Quý Nam Tinh bảo quản gia La mang đến một bản đồ của khu dân cư rồi đưa cho Hạ Quân Ngạn: “Anh tự xem đi, nhưng tôi phải nhắc anh, những nhà ở đây hầu như đều có hệ thống giám sát bảo vệ 24/24, nếu anh bị bắt, đừng có nói là quen tôi đấy.”

 

Hạ Quân Ngạn lườm cậu một cái: “Hai mươi lá Lôi Phù, cậu có còn muốn hay không?!”

 

Quý Nam Tinh: “Chuyện nào ra chuyện đó chứ, cái đó là anh nợ tôi.”

 

Nếu không phải vì cậu bẩm sinh âm khí nặng, những thứ như bùa chú căn bản không thể vẽ thành hình, dù cậu có thử thế nào cũng chỉ vẽ ra một tờ giấy bỏ đi, cậu cũng không đến mức vì mấy lá bùa mà “bị người ta khống chế” như vậy.

 

Sư huynh của cậu thì vẽ được, tiếc là thiên phú quá bình thường, vẽ vài lá tạp phù thì tạm được, chứ những loại có sức tấn công như Lôi Phù thì cũng không thể vẽ thành hình.

 

Nhà họ có tiền, Hạ Quân Ngạn lại thiếu tiền, Quý Nam Tinh rất sẵn lòng trả giá cao để nuôi anh ta, nuôi anh ta làm kho bùa riêng.

 

Tiếc là Hạ Quân Ngạn không chịu, cứ khăng khăng ‘tự lực cánh sinh’.

 

Thấy không thuyết phục được Quý Nam Tinh giúp đỡ, Hạ Quân Ngạn cũng đành phải tự lực. Không biết buổi tối sẽ phải vật lộn thế nào, nhân tiện ban ngày đi ngủ bù trước.

 

Quý Nam Tinh thật sự không định tham gia vào chuyện này. Hơn nữa, Hạ Quân Ngạn đã nhận nhiệm vụ trên nền tảng, tất nhiên là cậu sẽ không nhúng tay vào nữa. Vì vậy, sau khi cung cấp cho Hạ Quân Ngạn những tiện lợi về địa hình, cậu mặc kệ anh ta tự xoay sở, một người lớn rồi, chẳng lẽ còn để một đứa vị thành niên như cậu phải lo lắng sao.

 

Buổi chiều, anh cả của nhà họ Quý, Quý Vân Đình, vì bận việc công ty nên không về, mãi đến hơn mười giờ tối mới trở về.

 

Quý Nam Tinh đang ngồi trong vườn hoa nhỏ, vừa xem phim kinh dị vừa ăn đồ nướng, đầu bếp của gia đình đang nướng tại chỗ cho cậu.

 

Ngửi thấy mùi khói lửa trong nhà, Quý Vân Đình xuống xe, đưa áo vest vừa cởi ra cho chú La rồi đi vào vườn hoa.

 

Quý Nam Tinh nhìn người vừa đến liền nở một nụ cười, đôi mắt phượng hơi cong lên, trông ngọt ngào đến mức có thể làm tan chảy lòng người: “Anh, anh về rồi.”

 

Anh cả và sư huynh của cậu tuy là anh em ruột, nhưng lại không hề giống nhau. Sư huynh giống mẹ Quý, anh cả giống ba Quý. Sư huynh thuộc kiểu tuấn mỹ, còn anh cả là kiểu tổng tài bá đạo.

 

Lúc này, anh mặc một chiếc áo sơ mi và quần tây đơn giản, đứng ngược sáng đi vào vườn, trông y hệt tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết.

 

Quý Vân Đình nhìn quanh: “Không phải nói dẫn bạn về à, sao lại ngồi ăn một mình ở đây.”

 

Quý Nam Tinh: “Em dẫn đồng nghiệp về.”

 

Vừa nói đến đồng nghiệp là Quý Vân Đình hiểu ngay. Anh ngồi xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, không ăn xiên nướng mà nhận lấy chiếc ly quản gia đưa, rót nửa ly nước trái cây: “Vì chuyện của Bạch Lâu à?”

 

Với người nhà, tất nhiên Quý Nam Tinh cũng không có gì mà không thể nói. Cậu kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc: “Nhà chúng ta không có quan hệ làm ăn gì với nhà họ Mạnh chứ anh?”

 

Quý Vân Đình: “Chúng ta chỉ tập trung vào nghiên cứu và phát triển dược phẩm, nhiều nhất là liên quan đến một số sản phẩm hóa mỹ phẩm hàng ngày, hoàn toàn không dính dáng gì đến bọn họ.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Không có quan hệ là tốt rồi, loại người đó tốt nhất là đừng nên dính vào.”

 

Quý Vân Đình: “Vậy Quỷ thai mà các em đang tìm, có thể là con của Mạnh Hồng Vĩ à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Tuy vẫn chưa chắc chắn nhưng khả năng rất lớn. Vì sát khí do địa thế khu Bạch Lâu gây ra rất lớn, lúc tái xây dựng lại làm vỡ con sư tử đá trấn sát. Con sư tử trấn sát đó e là đã được chôn dưới đó nhiều năm rồi, pháp khí trấn sát vừa vỡ, sát khí bị trấn áp bao nhiêu năm nay phản phệ lại gấp bội, nên khi tái xây dựng Bạch Lâu mới hung hiểm như vậy. Muốn Bạch Lâu có thể hoạt động mà không phải trả giá quá đắt, chỉ có thuật đả sinh thung mới trấn áp được. Ngoài ông chủ của Bạch Lâu ra, còn ai sẽ làm chuyện này nữa chứ.”

 

Quý Vân Đình: “Nếu không dùng thuật đả sinh thung, thế cục khó khăn của Bạch Lâu lúc đó có thể phá giải được không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Được chứ, chỉ là cái giá hơi lớn. Cần phải thay đổi toàn bộ bố cục, ngoài Bạch Lâu, bố cục xung quanh cũng phải thay đổi, phải mở rộng con đường sang bên cạnh vài mét, các tòa nhà dân cư ở phía Bắc cũng phải dỡ bỏ toàn bộ, làm thành một hồ nước nhân tạo rộng lớn hoặc một công viên mở có địa thế bằng phẳng. Như vậy mới có thể giải phóng sát khí ra phía Bắc, rồi để dòng người và xe cộ qua lại không ngớt mang đi. Hơn nữa còn phải thỉnh thêm hai món pháp khí, đặt ở vị trí trấn giữ một Nam một Bắc, vậy thì trung tâm thương mại đó mới có thể bình an.”

 

Pháp khí thì không phải là vấn đề quá lớn, nhưng việc phải cải tạo các tòa nhà dân cư phía Bắc, lại còn không được sử dụng cho mục đích thương mại, chỉ vì mảnh đất Bạch Lâu này thì chi phí quả thực là khổng lồ.

 

So sánh ra, thuật đả sinh thung, dùng một mạng người để trấn sát, đối với những ông chủ đó gần như là không tốn chi phí gì. Hơn nữa, nếu người bị trấn yểm có mối quan hệ càng sâu sắc, càng mật thiết với người hưởng lợi, thì vận may tài lộc do trận pháp sinh thung hoạt tế mang lại sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cá nhân, chứ không chỉ riêng trung tâm thương mại đó.

 

Có cách nào để một người không có quan hệ máu mủ lại có mối liên hệ mật thiết với mình? Đó tất nhiên là mang thai đứa con của hắn ta. Nói cách khác, sinh thung thực sự không phải là Đàm Thư Ý, mà là đứa trẻ trong bụng cô, đứa trẻ đã định sẵn không thể chào đời.

Hết chương 11.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Truyện ma ba câu

 

Nửa đêm, một thang máy không một bóng người.

 

Sau khi bạn bước vào.

 

Tít —— Thang máy quá tải.

 

Chương 11: Người Nhà Không Cùng Huyết Thống

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên