Chương 10: Đả Sinh Thung

 

Chương 10: Đả Sinh Thung

 

Một tuần lễ trôi qua nói chậm thì cũng chậm, mà nói nhanh thì cũng rất nhanh. Sau một tuần huấn luyện quân sự, thứ Bảy sẽ có một buổi diễu hành duyệt binh đơn giản, kéo quốc kỳ và đi theo khối để chào mừng các học sinh mới chính thức bước vào một hành trình mới của cuộc đời.

 

Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất không tham gia huấn luyện, dĩ nhiên không thể đi theo khối cùng mọi người, vì vậy bèn ngồi trên khán đài cùng với các phụ huynh đến xem.

 

Trần Thập Nhất mang theo một túi đồ ăn vặt chia cho Quý Nam Tinh: “Tinh Tinh, cậu xem này, tôi mang nhiều đồ ngon lắm, cậu cứ tự nhiên lấy đi, đừng khách sáo!”

 

Quý Nam Tinh nhìn cậu ta, một dấu chấm hỏi lặng lẽ hiện lên trên đầu.

 

Trần Thập Nhất hiểu ý cậu, bèn cười hì hì: “Bạn tốt thì đương nhiên phải gọi tên thân mật rồi, cậu có thể gọi thẳng tôi là Thập Nhất, nếu cậu muốn gọi tôi là Nhất Nhất cũng được.”

 

Tinh Tinh không phải tên thân mật của cậu, nhưng Quý Nam Tinh cũng không sửa lại. Tên thân mật của cậu chỉ có người nhà mới gọi, còn một vài người quen ở Cục Quản lý thỉnh thoảng cũng gọi cậu là Tinh Tinh, dù nghe cứ liên tưởng đến con tinh tinh nào đó.

 

Trần Thập Nhất mang theo không ít đồ ăn vặt, đủ các loại kẹo, sô cô la, thịt bò khô. Rõ ràng buổi lễ duyệt binh chỉ có nửa ngày, vậy mà cậu ta lại mang đồ như thể sắp đi dã ngoại cả ngày.

 

Vì người bệnh sẽ phải kiêng khem một vài thứ, Trần Thập Nhất không biết Quý Nam Tinh phải kiêng những gì, bèn đưa thẳng chiếc túi đầy ắp đồ ăn vặt cho cậu, để cậu muốn ăn gì thì cứ lấy.

 

Vị trí khán đài của lớp 7 bọn họ khá tốt, vừa hay nằm dưới một bóng cây râm mát, tránh được cái nắng gắt của mặt trời.

 

Trần Thập Nhất vừa ăn sô cô la hạt, vừa giới thiệu cho Quý Nam Tinh mỗi khối đi qua là của lớp nào, trong lớp họ có ai đó cực kỳ lợi hại.

 

Quý Nam Tinh thấy cậu ta ai cũng biết thì lộ rõ vẻ kinh ngạc.

 

Bị cậu nhìn bằng ánh mắt ngạc nhiên, Trần Thập Nhất lập tức đắc ý nói: “Lúc rảnh rỗi tôi thích lướt diễn đàn lắm, đừng nói là học sinh mới năm nay, tình hình khối 11, 12 tôi cũng nắm gần hết rồi. Với lại, cậu có biết ngôi vị nam thần của trường bây giờ đang có ai tranh giành không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu.

 

Trần Thập Nhất đáp: “Cậu và bạn cùng bàn của cậu đó. Trước đây cậu xin nghỉ bệnh mấy ngày nên ban đầu danh tiếng không bằng cậu ấy, nhưng sau lại vượt lên. Mấy ngày nay trên diễn đàn toàn là bài viết về cậu, còn có cả một topic riêng nữa. Cậu không phát hiện mấy hôm nay thường có người đi ngang qua lớp chúng ta à? Ồ, chắc cậu không phát hiện đâu, vì mấy hôm nay cậu toàn ngủ thôi.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, tuy cậu không nhận nhiệm vụ về Quỷ thai, nhưng hai đêm nay vẫn giúp Hạ Quân Ngạn phân tích sự việc.

 

Danh tính của thi thể nữ sau khi đối chiếu điều tra đã có kết quả. Nạn nhân tên là Đàm Thư Ý, hai mươi sáu tuổi, chưa kết hôn, quê nhà không còn ai, không rõ tung tích cha mẹ.

 

Các thông tin liên quan khác cần thêm chút thời gian để điều tra, như người cuối cùng tiếp xúc trước khi chết, cha của đứa bé trong bụng là ai….

 

Dựa vào tình trạng phân hủy của thi thể, thời gian tử vong của Đàm Thư Ý ít nhất đã hơn năm năm, rất nhiều thông tin không thể tìm ra trong một sớm một chiều, điều này cũng khiến tung tích của Quỷ thai trở thành một bí ẩn.

 

Còn việc hỏi trực tiếp Đàm Thư Ý, biện pháp này tạm thời cũng không khả thi.

 

Không biết là do Quỷ thai đã rời xa cơ thể mẹ hay do hôm đó cậu ra tay quá nặng mà hồn thể của Đàm Thư Ý bây giờ rất yếu, quỷ khí đang từ từ tan biến, ý thức hoàn toàn không tỉnh táo, chẳng hỏi được gì cả.

 

Hiện tại, các thiên sư có thể hành động ở thành phố Ngọc Lan đều đã vào cuộc, đêm nào cũng cầm la bàn rà soát gần như lật từng tấc đất, chỉ sợ Quỷ thai lại gây ra án mạng.

 

Đặc biệt là trung tâm thương mại nơi Đàm Thư Ý tử vong, nhân viên của Tập đoàn Quảng Lợi, cùng với nhà thầu và đội thi công tái xây dựng trung tâm thương mại vài năm trước, tất cả đều đang được điều tra từng người một, hiện vẫn chưa có tin tức mới.

 

Nhưng nhắc đến chữ “ngủ”, ánh nắng mặt trời lúc ẩn lúc hiện chiếu rọi trên người, lại kèm theo những cơn gió nhẹ thổi qua, quả thật khiến người ta có chút buồn ngủ.

 

Quý Nam Tinh nhắm mắt tựa ra sau, bên tai là tiếng huyên náo đầy sức sống thanh xuân của sân thể dục, trên loa phát thanh còn đang bật bài “Hành khúc vận động viên”, đúng là một khung cảnh vừa náo nhiệt lại vừa ru ngủ.

 

Mãi cho đến khi các khối của từng lớp đã đi xong, loa phát thanh vang lên thông báo đội cầm cờ chuẩn bị vào sân, Quý Nam Tinh mới mở mắt ra.

 

Bạn cùng bàn của cậu vì có điều kiện về chiều cao và ngoại hình nên lần này được chọn làm người kéo cờ.

 

Khi Tiêu Dã mặc bộ quân phục đi ra theo hàng ngũ, Quý Nam Tinh rõ ràng nghe thấy một trận xôn xao còn lớn hơn, trong đó còn xen lẫn những từ như “cao thật”, “đẹp trai quá”.

 

Trần Thập Nhất ở  bên cạnh thì thầm: “So sánh thế này đúng là một trời một vực mà. Hai người hộ cờ kia trông cũng không tệ, nhưng đứng ở phía sau Tiêu Dã, lập tức bị làm cho mờ nhạt hẳn.”

 

Nói rồi cậu ta còn nghiêng đầu nhìn Quý Nam Tinh, xem ra về mặt nhan sắc, người có thể tranh cao thấp với Tiêu Dã cũng chỉ có Quý Nam Tinh. À không, phải nói là người có thể tranh cao thấp về nhan sắc với Quý Nam Tinh, hình như cũng chỉ có Tiêu Dã là tạm được.

 

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Quý Nam Tinh nhận ra người ngồi bên cạnh mình hình như đang nhìn cậu, không phải kiểu liếc mắt vô tình, mà như đang quan sát cậu.

 

Quý Nam Tinh quay thẳng đầu nhìn lại, đó là một chị gái trông khá trẻ, tóc đuôi ngựa không có kẹp tóc cầu kỳ, trông rất gọn gàng sạch sẽ. Ngũ quan của cô phóng khoáng và rạng rỡ, ánh mắt trong veo nhưng lại mang theo một chút khí thế. Đó không phải là khí thế mà một gia đình bình thường có thể nuôi dưỡng được, nhưng cô rất chính trực, không phải là vẻ ngoài đoan chính, mà là khí chất quanh thân rất chính trực.

 

Quý Nam Tinh khá thích những người có chính khí như vậy, họ không nhất định mềm lòng nhân từ, nhưng chắc chắn lương thiện, chính nghĩa và sẽ không hại người.

 

Nhìn chị gái đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt rực lửa, Quý Nam Tinh lộ vẻ dò hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”

 

Phương Lê cười với cậu rồi chỉ vào sân thể dục: “Các em cũng là học sinh mới à? Sao không tham gia cùng họ?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Dạ do vấn đề sức khỏe nên em không tham gia huấn luyện quân sự.”

 

Phương Lê nói: “Vậy à, thế có cảm thấy tiếc không?”

 

Trần Thập Nhất ngồi ở phía bên kia của Quý Nam Tinh gật đầu, cậu ta chưa từng tham gia huấn luyện quân sự, ít nhiều cũng cảm thấy có chút tiếc nuối.

 

Quý Nam Tinh thì lại mỉm cười: “Không ạ.”

 

Ai lại thấy không được huấn luyện quân sự là tiếc nuối chứ, nếu có thể không tham gia, chắc mọi người đều sẽ vui đến mức nhảy cẫng lên.

 

Phương Lê liếc nhìn những người đang kéo quốc kỳ trên sân, thầm nghĩ, thảo nào hôm đó thằng nhóc kia mặt mày rầu rĩ khổ não không biết làm sao để hòa hợp với bạn cùng bàn mà lại không chịu đổi chỗ. Một cậu trai xinh xắn thế này, ai mà nỡ đổi chứ.

 

Nhưng Phương Lê nhìn kỹ sắc mặt của Quý Nam Tinh, có chút trắng lạnh, nhưng không phải kiểu trắng bệch thiếu sức sống, lòng trắng mắt cũng rất sạch sẽ trong veo, không hề có chút vẩn đục, sắc môi hơi hồng, là một màu đỏ rất khỏe mạnh. Ngoài việc hơi gầy ra thì cũng rất bình thường trong giai đoạn dậy thì phát triển chiều cao.

 

Ít nhất theo như cô chẩn đoán qua vẻ ngoài, nếu thật sự có vấn đề về tim mạch thì chắc cũng không nghiêm trọng.

 

Nghĩ vậy, Phương Lê bèn mở lời: “Chị có thể hỏi lý do sức khỏe của em là gì không? Xin lỗi nhé, chị là bác sĩ, có lẽ hơi mắc bệnh nghề nghiệp.”

 

Quý Nam Tinh cười với cô: “Không có vấn đề gì lớn đâu ạ, toàn bệnh vặt thôi, chỉ là cái cớ để lười biếng thôi ạ.”

 

Trần Thập Nhất không nhịn được mà “wao” một tiếng: “Chị là bác sĩ ạ? Trông như sinh viên mới ra trường ấy.”

 

Phương Lê vui vẻ nói: “Chị hơn ba mươi rồi, còn sinh viên gì nữa.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trần Thập Nhất thật sự kinh ngạc: “Nhìn như mới hai mươi mấy thôi, vậy chị là chị của bạn nào lớp em ạ?”

 

Khu vực khán đài của mỗi lớp là khác nhau, đã ngồi ở khu vực của lớp 7 thì chắc chắn là phụ huynh của lớp 7 rồi.

 

Phương Lê chỉ vào người đang đứng giữa sân thể dục: “Chị là chị dâu của Tiêu Dã.”

 

Trần Thập Nhất chợt hiểu ra: “À, người nhà của Tiêu Dã, vậy anh trai cậu ấy có đẹp trai không ạ?”

 

Nụ cười trên mặt Phương Lê càng đậm hơn: “Rất đẹp trai.”

 

Nói xong, Phương Lê nhìn sang Quý Nam Tinh: “Thằng nhóc Tiêu Dã này từ nhỏ tính tình tuy hơi ngông nhưng lại rất tốt tính, còn rất biết chăm sóc người khác. Em đừng thấy nó mới khai giảng mấy ngày đã đánh nhau, bình thường nó không có lý do thì tuyệt đối không ra tay đâu, mà có ra tay cũng rất có chừng mực. Các em là bạn cùng lớp, sau này có việc gì cần giúp đỡ cứ tìm nó nhé.”

 

Người nhà mình thì đương nhiên sẽ nói con cháu mình tốt rồi. Trần Thập Nhất nghe vậy bèn vâng một tiếng, nhưng chắc họ cũng chẳng có việc gì phải nhờ Tiêu Dã giúp, trừ khi cậu ấy đứng nhất khối và có vở ghi chép siêu chi tiết.

 

Quý Nam Tinh cũng vâng một tiếng: “Em biết, cậu ấy rất tốt.”

 

Chưa từng nói một lời nào mà chỉ vì là bạn cùng lớp đã đưa tay ra che thanh chắn cho cậu, thấy có người ngất xỉu thì theo bản năng đỡ lấy chứ không né tránh, lúc trời mưa còn đưa đồng phục cho cậu che mưa rồi giúp cậu đóng cửa sổ.

 

Tuy đều là những việc nhỏ, nhưng từ những việc nhỏ này có thể thấy hắn là một người tốt.

 

Dĩ nhiên, phần nhiều là nhờ xem tướng mà biết được. Mặc dù Quý Nam Tinh chưa mở linh nhãn để xem kỹ tướng mạo và quan sát khí trường của hắn, nhưng qua kinh nghiệm tích lũy, tướng mạo của Tiêu Dã không tệ, con người tự nhiên cũng không thể xấu xa đến đâu được.

 

Chưa đến mười một giờ, buổi lễ duyệt binh của học sinh mới đã kết thúc. Chủ nhiệm lớp điểm danh tại chỗ, nhắc nhở họ về thời gian tự học buổi sáng thứ Hai, rồi giải tán ngay tại chỗ.

 

Trần Thập Nhất đeo chiếc ba lô đựng đồ ăn vặt chẳng vơi đi bao nhiêu, hỏi Quý Nam Tinh: “Có muốn đi ăn cơm cùng không, chiều rồi cùng đi nhà sách? Mấy quyển sách bài tập mà giáo viên bảo mua lần trước hình như đã có hàng rồi, tôi có theo dõi nhà sách trên ứng dụng WeChat, nhận được thông báo rồi.”

 

Hôm nay Quý Nam Tinh cũng không có việc gì, buổi trưa nhà họ Quý thường không có ai, chỉ cần tối về ăn cơm là được, thế là cậu gật đầu.

 

Kết quả là vừa đi đến cổng trường, Quý Nam Tinh đã bị người ta “bắt cóc”.

 

Trần Thập Nhất nhìn Quý Nam Tinh bị lôi lên xe, cậu ta ngẩn ra một lúc rồi mới vội vàng đuổi theo.

 

Quý Nam Tinh hất văng móng vuốt của Hạ Quân Ngạn ra, rồi nói với Trần Thập Nhất: “Không sao đâu, anh ấy là bạn tôi. Hôm nay không đi ăn với cậu được rồi, cậu đến nhà sách mua sách bài tập thì mua giúp tôi nhé.”

 

Trần Thập Nhất ồ một tiếng, rồi vẫy tay với họ, nhìn họ rời đi.

 

Ở phía bên kia đường, nhìn chiếc xe từ từ rời khỏi cổng trường, Tiêu Dã mới buông tay đang đặt trên cửa xe xuống, tựa người lại vào lưng ghế.

 

Phương Lê liếc hắn một cái: “Làm gì thế, định xông ra giải cứu bạn cùng bàn bé nhỏ của em à?”

 

Tiêu Dã làm vẻ mặt kiểu “Em không hiểu chị đang nói gì”: “Em vừa nhớ ra mình quên đồ.”

 

Phương Lê: “Thế thì đi lấy đi.”

 

Tiêu Dã: “Thôi bỏ đi, dù gì thứ Hai cũng phải đi học mà. Đi nhanh đi nhanh, cứ đỗ ở đây coi chừng bị dán giấy phạt đó.”

 

Phương Lê mỉm cười, không trêu chọc hắn nữa, đạp ga lái xe về nhà.

 

Lên xe, Quý Nam Tinh lườm Hạ Quân Ngạn một cái: “Vừa rồi anh làm y như bọn bắt cóc ấy, không sợ dọa người ta à.”

 

Hạ Quân Ngạn cười hì hì: “Thằng nhóc vừa rồi là bạn học của cậu à? Nhìn là biết tướng đoản mệnh rồi.”

 

Quý Nam Tinh tựa vào lưng ghế không nói gì. Tướng mạo đâu phải thứ định sẵn là không thể thay đổi, biết đâu chỉ một việc nhỏ cũng có thể khiến vận mệnh của một người thay đổi nghiêng trời lệch đất, từ đó thay đổi cả tướng mạo.

 

Có người phúc đức sâu dày, tài vận hanh thông, chẳng phải cũng có khả năng vì chiêu dụ tiểu nhân mà dẫn đến gia đình tan nát, không còn gì cả hay sao. Tướng mạo do người quyết định, chứ không phải người bị tướng mạo định đoạt.

 

Vận mệnh của người khác, Hạ Quân Ngạn có quan tâm, nhưng không nhiều. Anh ta nói bâng quơ một câu rồi chuyển thẳng sang chuyện chính: “Tôi tìm thấy Quỷ thai rồi.”

 

Quý Nam Tinh: “Tìm thấy rồi? Ở đâu?”

 

Hạ Quân Ngạn: “Tìm thấy, nhưng lại chưa hoàn toàn tìm thấy. Cậu có biết chủ tịch của Quảng Lợi không?”

 

Quý Nam Tinh ừm một tiếng. Trung tâm thương mại Quảng Lợi chính là Bạch Lâu. Sau ngày hôm đó, cậu đã đặc biệt tra thông tin về Bạch Lâu, dĩ nhiên cũng biết Tập đoàn Quảng Lợi, nghe nói chủ tịch còn rất trẻ, tiếp quản sự nghiệp của gia đình.

 

Hạ Quân Ngạn nói: “Người bị chôn ở Bạch Lâu, tất cả các lối đi đều bị bịt kín, trên tường bên trong còn dán bùa trấn áp oan hồn. Vì vậy tôi đã đặc biệt tra hồ sơ của Cục Quản lý, thì ra lúc tái xây dựng lại Bạch Lâu đã từng xảy ra chuyện.”

 

“Tôi còn đến thư viện tìm những bức ảnh cũ của khu vực này, xem xét bố cục tổng thể của Bạch Lâu khi đó. Khu đất mà Bạch Lâu tọa lạc lúc ấy là một ngã tư đường thông suốt bốn hướng, vốn là vị trí vượng tài. Nhưng sau đó để giảm bớt gánh nặng giao thông cho ngã tư, người ta đã xây một cây cầu vượt hình chữ thập, thế là vị trí vượng tài biến thẳng thành Thiên kiều sát.”

 

Lúc Hạ Quân Ngạn nói, Quý Nam Tinh đã lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm những bức ảnh cũ. Trước đây ở đây có một cây cầu vượt, nhìn vào bố cục tổng thể, đúng là chính diện phạm phải Thiên kiều sát.

 

Hơn nữa, Bạch Lâu lại nằm ngay bên hông cầu vượt. Nhìn từ trên cao xuống, lối xuống cầu trông như một lưỡi hái cong cong, chém ngang vào cổng chính của Bạch Lâu.

 

Cầu là Thủy ảo, nước theo cầu mà đi, qua cửa không vào. Đối với một trung tâm thương mại, tài lộc qua cửa không vào thì chẳng phải đã thành sát khí rồi sao.

 

Hạ Quân Ngạn nói tiếp: “Sau này cây cầu ở đây bị dỡ bỏ, tình hình chung của trung tâm thương mại đó tốt lên không ít, nhưng vì thua lỗ quá lâu nên đã không vực dậy nổi. Về sau Bạch Lâu được Tập đoàn Quảng Lợi mua lại rồi tái xây dựng. Khi tái xây dựng, bọn họ đã đào trúng một con sư tử đá bị chôn dưới lòng đất, từ đó công trường bắt đầu bị ma ám, hung dữ đến mức phải tạm dừng thi công.”

 

Quý Nam Tinh: “Sau đó thì sao? Ai đã ra tay giải quyết?”

 

Hạ Quân Ngạn: “Điều kỳ lạ là hồ sơ của Cục Quản lý chỉ ghi lại sự kiện linh dị ma ám lúc đó, chứ không có hồ sơ kết án. Nhưng cậu cũng biết đấy, có không ít người căn bản không biết nhà nước còn có một cơ quan như Cục Quản lý, nhiều người trong dân gian cũng có tay nghề, nên cũng có khả năng là ông chủ của Quảng Lợi đã thông qua các mối quan hệ của mình để tìm thầy phong thủy đến thay đổi bố cục hoặc trấn yểm thứ gì đó.”

 

Trấn yểm?

 

Quý Nam Tinh lại mở bản đồ trên điện thoại, xem xét bố cục tổng thể của trung tâm thương mại hiện tại, rồi phóng to một điểm: “Bên dưới đây hẳn là căn hầm bị bịt kín kia.”

 

Hạ Quân Ngạn ừ một tiếng: “Thế nào, cậu cũng nhìn ra rồi chứ.”

 

Quý Nam Tinh: “Nhìn ra rồi, có người đang dùng thuật đả sinh thung để phá sát khí, sinh tài vận.”

 

Hết chương 10.

 

Chú thích: “Đả sinh thung” (打生 ) là một nghi lễ hoặc hủ tục cổ xưa và rất tàn nhẫn trong văn hóa dân gian Trung Quốc (và một số nền văn hóa Đông Á khác), đặc biệt là trong lĩnh vực xây dựng. Đả sinh thung có nghĩa đen là “đóng cọc sống” hoặc “chôn sống làm cọc móng”. Đây là một hủ tục mê tín dị đoan, trong đó người ta tin rằng việc chôn sống một người (hoặc đôi khi là động vật) vào móng của một công trình kiến trúc lớn (như cầu, thành lũy, đền thờ, hoặc các tòa nhà quan trọng) sẽ giúp tăng cường sự vững chắc, bền vững của công trình. Giúp trấn yểm, xua đuổi tà ma, giúp công trình không bị phá hủy bởi thiên tai hay các thế lực siêu nhiên. Giúp mang lại may mắn, thịnh vượng cho công trình và những người liên quan.

 

Chương 10: Đả Sinh Thung

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên