Chương 9: Quỷ Thai

Chương 9: Quỷ Thai

 

Quý Nam Tinh vừa kịp vào lớp đúng lúc chuông reo. Lần này Tiêu Dã không đợi Quý Nam Tinh mở lời, vừa thấy cậu là trực tiếp nghiêng người nhường lối ra vào.

 

Nộp xong bài tập của các môn, Quý Nam Tinh một tay chống đầu, ánh mắt bắt đầu trở nên mơ màng.

 

Lúc này cơn buồn ngủ của cậu vẫn chưa đến lúc mãnh liệt nhất, vừa tắm xong nên vẫn còn chút tỉnh táo. Lát nữa chủ nhiệm lớp sẽ đến đi một vòng, mặc dù có cái mác bệnh tật yếu ớt che chắn, nhưng vừa sáng sớm đã ngủ một cách công khai như vậy thì cũng quá đáng thật.

 

Thế nên lúc này Quý Nam Tinh vẫn đang cố nén cơn buồn ngủ, định bụng đợi các bạn xuống sân huấn luyện quân sự rồi mới ngủ.

 

Trong lớp có chút ồn ào, không phải kiểu ồn ào đến mức lật tung nóc nhà, nhưng cũng chẳng yên tĩnh là bao. Mỗi ngày chỉ có bài tập của vài môn chính nên tạm thời chưa tước đoạt thời gian ngủ của mọi người, ai nấy đều còn tràn đầy tinh thần, chưa bị áp lực bài vở nặng nề của cấp ba bào mòn.

 

Tai Quý Nam Tinh nhạy bén bắt được những từ khóa trong cuộc trò chuyện của các bạn học: Bạch Lâu, phong tỏa, thi thể.

 

Bạch Lâu chính là trung tâm thương mại nơi Hạ Quân Ngạn bị nhốt tối qua. Trung tâm thương mại đó cũng có tuổi đời khá lâu rồi, đã có từ thời Dân quốc. Khi đó nó là một tòa kiến trúc màu trắng theo phong cách châu Âu rất đẹp, thuộc địa bàn của người Tây. Cư dân sống ở khu vực xung quanh không biết đọc tên tiếng Anh do người Tây đặt, vậy nên cứ gọi thẳng là Bạch Lâu.

 

Cho đến nay, trung tâm thương mại đó đã qua tay nhiều chủ, tuy mặt tiền tầng một vẫn giữ nguyên phong cách châu Âu màu trắng, nhưng phần thương mại bên trên bao gồm cả tòa nhà văn phòng được đập đi xây lại sau này đã không còn mang đặc trưng của Bạch Lâu năm xưa nữa. Chỉ là người dân địa phương vẫn quen dùng cái tên Bạch Lâu để gọi.

 

Bạch Lâu cách trường học của họ không xa, đi xe buýt khoảng hai, ba trạm là tới, nếu không thì tối qua cậu cũng không thể đến kịp lúc như vậy.

 

Một vài bạn trong lớp sống gần đó, có lẽ sáng nay đi học đã nhìn thấy động tĩnh ở cổng nên mới không nhịn được mà ngồi lê đôi mách với các bạn trong lớp.

 

“Không biết có chuyện gì nữa, sáng sớm ra khỏi nhà đã thấy phong tỏa rồi, không cho ra vào, nhiều cảnh sát lắm.”

 

“Sớm thế thì trung tâm thương mại còn chưa mở cửa mà, có phải bên trong xảy ra án mạng gì không?”

 

“Đâu phải sáng nay mới phong tỏa, từ nửa đêm hôm qua đã vây lại rồi.”

 

“Nửa đêm á? Sao cậu biết?”

 

Bạn học vừa nói chuyện xong thì vừa ngáp vì thiếu ngủ vừa nói: “Lướt video ngắn thấy đó. Có người chạy bộ đêm đi ngang qua quay lại được, rồi được đẩy cho người dùng ở khu vực lân cận nên lướt thấy. Còn có người quay được cả cáng có vải trắng che nữa, chắc chắn là có người chết rồi.”

 

Đang lúc lắng nghe mấy bạn nữ bên kia tán gẫu, một khuôn mặt phóng đại đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh chớp chớp mắt, nhìn Tiêu Dã đột nhiên ghé sát lại gần, vẻ mặt có chút ngơ ngác: “Hửm?”

 

Tiêu Dã thấy vẻ mặt mơ màng của cậu, chẳng hiểu sao lại thấy có chút đáng yêu. Nhưng sắc mặt rõ ràng không chút huyết sắc kia lại khiến người ta nhìn không được thoải mái cho lắm: “Cậu sao thế? Trông không có chút sức sống nào cả.”

 

Quý Nam Tinh: “Ngủ không ngon.”

 

Tiêu Dã nói: “Vậy lát nữa cậu có thể ngủ bù. Áo đồng phục tôi để trong lớp, cậu có thể cuộn lại làm gối, đã giặt sạch rồi, hôm nay vẫn chưa mặc qua.”

 

Quý Nam Tinh cảm nhận được một luồng gió thổi vào từ cửa sổ, cậu nghiêng đầu nhìn ra ngoài, có chút đau đầu nói: “Chắc là không bù được rồi.”

 

Tiêu Dã nhìn theo ánh mắt của cậu ra ngoài trời, bầu trời trong xanh mây trắng lượn lờ: “Cái gì không bù được?”

 

Quý Nam Tinh đẩy sách vở trên bàn ra một chút, rồi gục cả người xuống: “Tôi ngủ một lát.”

 

Tiêu Dã ừ một tiếng rồi không nói chuyện với cậu nữa. Vẫn chưa đến giờ tập trung, hắn bèn nhàm chán ngồi yên tại chỗ chờ đợi, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà cứ liếc về phía cậu bạn cùng bàn nhỏ bé bên cạnh.

 

Tay áo đồng phục rộng thùng thình hơi dài, che mất nửa bàn tay của cậu bạn, chỉ để lộ ra những đầu ngón tay xinh đẹp. Móng tay được cắt rất ngắn, tròn trịa sạch sẽ, còn phảng phất một màu hồng nhạt.

 

Còn có cả nửa khuôn mặt vùi trong khuỷu tay kia, dáng vẻ ngủ say tĩnh lặng, ngay cả sợi tóc cũng trông vô cùng ngoan ngoãn.

 

Mãi cho đến khi các bạn học lục tục đi ra khỏi lớp, Trương Nguyên ngồi sau lưng hắn đưa tay đẩy một cái, Tiêu Dã mới hoàn hồn.

 

Thấy bộ dạng như vừa tỉnh mộng của hắn, Trương Nguyên cười một tiếng: “Trên mặt người ta có vàng à, nhìn say sưa thế.”

 

Tiêu Dã liếc cậu ta một cái, nhất quyết không thừa nhận: “Nói bậy gì đấy, tôi vừa mới nghĩ vẩn vơ thôi.”

 

Nói xong hắn sải đôi chân dài bước thẳng ra ngoài, đến đầu cũng không ngoảnh lại.

 

Đợi cả lớp đi hết, Trần Thập Nhất vốn định lân la sang ngồi cạnh Quý Nam Tinh, nhưng thấy cậu ngủ rất say nên cũng không qua làm phiền, tự mình lấy tiểu thuyết ra đọc.

 

Trời tháng Tám tháng Chín là nói đổi liền đổi. Vừa rồi còn đang nắng chang chang, đứng nghiêm chưa đầy nửa tiếng đồng hồ thì mưa rào đã nói đổ là đổ xuống ngay. Mặt trời vẫn còn treo trên trời mà những hạt mưa to như hạt đậu đã rơi xuống lộp độp.

 

“U hu! Mưa rồi!”

 

“Oa, sướng quá, mưa rồi, sấm chớp rồi, mau thu quần áo thôi!”

 

Học sinh các lớp vội vã chạy về phía tòa nhà giảng đường, có người còn nhân cơ hội hò hét cổ vũ, đủ các loại tiếng kêu kỳ quái, phấn khích như một bầy khỉ vừa xuống núi.

 

Huấn luyện viên các lớp đều đang gân cổ lên hét, bảo học sinh về lớp của mình trước, không được chạy lung tung. Xem thời tiết này chắc là mưa rào, đợi mưa tạnh sẽ tiếp tục xuống sân tập luyện.

 

Bớt được lúc nào hay lúc đó, mọi người vừa lên lầu vừa cầu nguyện, hy vọng cơn mưa này sẽ kéo dài đến tận lúc tan học.

 

Có lẽ vì người cầu nguyện quá đông, họ còn chưa về đến lớp thì bên ngoài đã bắt đầu nổi gió, sắc trời tối sầm lại rõ rệt, mây đen cuồn cuộn kéo tới. Lần này học sinh càng vui hơn, cơn mưa này xem chừng khó mà tạnh được một chốc một lát.

 

Quý Nam Tinh yên tĩnh ngủ chưa đầy nửa tiếng đã bị đủ loại tiếng hò reo phấn khích như ma gào sói tru đánh thức. Hành lang cũng vang lên tiếng chạy rầm rập, cộng thêm tiếng mưa gió gào thét bên ngoài, làm sao còn ngủ được nữa.

 

Cửa sổ lớp học đều đang mở, mưa quá lớn, kèm theo gió, từng đợt từng đợt tạt thẳng vào lớp.

 

Quý Nam Tinh ngồi ngay cạnh cửa sổ, vì đóng cửa sổ không kịp nên một ít nước mưa đã theo gió bay vào.

 

Cửa sổ lớp họ là loại đẩy ra ngoài, bên ngoài cùng của cửa sổ có một lớp lưới bảo vệ, nhưng loại lưới kiểu hàng rào đó cũng không ngăn được nước mưa, hàng ghế gần cửa sổ đã bị ướt khá nhiều.

 

Trần Thập Nhất chạy tới chạy lui giúp đóng cửa sổ, Quý Nam Tinh cũng cố gắng tỉnh táo lại, đưa tay muốn đóng cửa sổ phía mình.

 

Nhưng cậu vừa đứng dậy đưa tay ra, một chiếc áo đồng phục từ phía sau đã trùm tới, che kín từ đầu đến mặt, một đôi tay vịn vào vai cậu rồi dời thẳng cậu sang một bên.

 

Quý Nam Tinh kéo chiếc áo đồng phục xuống, thấy Tiêu Dã đang đứng chắn trước mặt mình kéo hai cánh cửa sổ đang mở vào. Chỉ trong chốc lát, cánh tay Tiêu Dã đã bắn đầy nước mưa, vai và ngực áo cũng đã ướt một mảng.

 

Lớp học yên tĩnh nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Các bạn ngồi cạnh cửa sổ đang cảm ơn Trần Thập Nhất đã giúp đóng cửa, những người bị dính mưa chạy vào thì đang vội vàng mượn khăn giấy để lau đầu lau mặt.

 

Quý Nam Tinh đặt áo đồng phục của Tiêu Dã lại lên ghế của hắn, lấy một gói khăn giấy từ trong hộc bàn ra, rút vài tờ đưa cho hắn: “Lau đi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tiêu Dã cười nhận lấy: “Cảm ơn.”

 

Bạn học ngồi sau Quý Nam Tinh thấy cậu có giấy, vội nói: “Bạn ơi bạn ơi, cho xin với!”

 

Quý Nam Tinh đưa phần còn lại qua.

 

Tiêu Dã liếc nhìn hộc bàn của Quý Nam Tinh, không nói gì, chỉ dùng một nửa số giấy trong tay để lau mặt, rồi dùng nửa còn lại lau sạch bàn học của cậu.

 

Quý Nam Tinh nhìn hành động của hắn, đợi hắn lau xong mới nói: “Cảm ơn.”

 

Tiêu Dã nhướng mày nhìn cậu: “Đây là giấy của cậu mà.”

 

Quý Nam Tinh: “Cảm ơn cậu đã giúp tôi lau bàn.”

 

Tiêu Dã hỏi cậu: “Còn ngủ nữa không?”

 

Quý Nam Tinh nhìn quanh lớp, vì trời đột ngột đổ mưa nên không phải huấn luyện quân sự, cộng thêm bầu trời âm u đi rất nhanh, lúc này bên ngoài đã tối đen như ngày tận thế, mọi người đều rất phấn khích. Lớp trưởng đã duy trì trật tự mấy lần mà mọi người vẫn không yên tĩnh lại được.

 

Thế là cậu lắc đầu. Không thể huấn luyện quân sự, chắc là giáo viên bộ môn sẽ sớm đến thôi. Dù không dạy chính thức thì khoảng thời gian vụn vặt này cũng có thể được tận dụng để giảng bài tập cho họ, chắc là không ngủ được nữa rồi.

 

Quả nhiên đúng như Quý Nam Tinh nghĩ, không lâu sau, giáo viên Toán của lớp họ cầm theo bình giữ nhiệt bước vào, còn bảo lớp phó học tập môn Toán lên văn phòng của thầy lấy bài tập vừa mới thu hôm nay mang xuống.

 

Các bài tập trong sách bài tập đều rất đơn giản, cơ bản là củng cố kiến thức cấp hai. Đối với Quý Nam Tinh, những thứ quá đơn giản này quả là khúc nhạc ru ngủ tuyệt vời nhất.

 

Cậu có thể đuổi theo lệ quỷ bảy ngày bảy đêm, nhưng không thể chịu nổi mười phút giảng bài trong lớp học.

 

Tiêu Dã thấy ánh mắt của cậu bạn cùng bàn đã tan rã, bèn nhịn cười dọn dẹp chồng sách giáo khoa trên bàn, lại điều chỉnh tư thế ngồi, cố gắng che chắn cho cậu bạn nhỏ ngồi bên trong để cậu có thể chợp mắt một lát.

 

Nhưng Quý Nam Tinh không hiểu ý của Tiêu Dã, chỉ nghĩ là hắn ngồi mỏi nên đổi tư thế, vẫn một tay chống đầu, mắt nhắm mắt mở vật lộn bên bờ vực ngủ gục.

 

Tiếng rung của điện thoại trong túi đã đánh thức Quý Nam Tinh suýt chút nữa đã nhắm mắt ngủ gật. Cậu liếc nhìn giáo viên trên bục giảng, sau đó mở Wechat trên đồng hồ ra xem. Người gửi tin nhắn cho cậu là Hạ Quân Ngạn, nội dung tin nhắn là về con nữ quỷ bắt được tối qua.

 

Ngoài nữ quỷ ra, còn có một Quỷ thai không biết đã chạy đi đâu mất.

 

Thấy tin nhắn này, mày Quý Nam Tinh nhíu cả lại. Quỷ thai còn nguy hiểm hơn nữ quỷ rất nhiều.

 

Ngay cả một kẻ mang lòng hận thù như Hồ Tiểu Điệp, để báo thù và tích lũy sức mạnh tiếp cận kẻ thù, cô cũng chọn giết từ kẻ yếu trước. Dù mục tiêu đầu tiên của cô là một đứa trẻ vô tội, nhưng đứa trẻ đó cũng là con của một nhân viên liên quan đến dự án chung cư bỏ hoang năm xưa, chứ không phải tùy tiện giết một đứa trẻ trên đường.

 

Quỷ thai thì khác, chúng chưa bao giờ thực sự được sinh ra, chưa từng được dạy dỗ hay ràng buộc, mọi hành vi hoàn toàn do bản năng chi phối. Đói là phải ăn, mà quỷ thì ăn sinh hồn; không vui là quậy, giết người cũng không cần lý do. Muốn tìm thấy chúng lại càng không dễ, vì hành vi của Quỷ thai không có quy luật nào để lần theo.

 

Hạ Quân Ngạn: “Cục Quản lý đã phát hành nhiệm vụ cấp A+, tiền thưởng mười vạn, có muốn hợp tác làm một vụ không, chúng ta chia năm-năm.”

 

Quý Nam Tinh gõ vài cái vào đồng hồ, trả lời: “Đang trong giờ học, đừng làm phiền.”

 

Hệ số nguy hiểm của Quỷ thai quá cao, tính khó lường còn khó đối phó hơn cả lệ quỷ. Cậu chỉ là một học sinh trung học bình thường, học tập mới là việc chính của cậu, chuyện giải cứu thế giới cứ giao cho người lớn xử lý đi.

 

Thầy giáo vẫn đang gõ bảng đen, đối mặt với những câu hỏi toàn là kiến thức cấp hai mà vẫn có thể làm sai, giọng điệu có phần hận sắt không thành thép, âm lượng cũng lớn hơn không ít: “Hàm số có giá trị lớn nhất hay nhỏ nhất phụ thuộc vào dấu của a! Các em lên lớp mười rồi mà kiến thức này vẫn còn sai được!”

 

Những học sinh làm sai cúi gằm mặt không dám nhìn thầy, chỉ sợ lỡ chạm mắt một cái là bị mắng vào mặt ngay.

 

Tiêu Dã thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào đồng hồ, vẻ mặt có phần nghiêm trọng, bèn hỏi: “Sao thế?”

 

Quý Nam Tinh tắt màn hình đồng hồ: “Không có gì, vẫn chưa tan học, hơi đói rồi.”

 

Tiêu Dã cũng liếc nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa mới có chuông, hy vọng thầy giáo không dạy lố giờ.

 

Một lúc sau, Hạ Quân Ngạn lại gửi một tin nhắn nữa: “Cậu cảm thấy Quỷ thai sẽ chạy đi đâu?”

 

Quý Nam Tinh thường xuyên nghi ngờ tấm bằng tốt nghiệp đại học 985 của gã này có phải là bỏ tiền ra mua không nữa, cậu bất đắc dĩ trả lời: “Đói thì tìm đồ ăn, ăn no thì tìm mẹ, không tìm thấy mẹ thì tìm bố, anh nói xem, nó sẽ đi đâu?”

 

Hạ Quân Ngạn trả lời cậu bằng một biểu tượng OK, sau đó cuối cùng cũng không tiếp tục làm phiền cậu nữa.

 

Chuyện Bạch Lâu bị phong tỏa nhanh chóng lên hot search. Tuy nguyên nhân cụ thể vẫn chưa có báo cáo liên quan, nhưng các video ngắn tại hiện trường đã được người ta đăng lên mạng. Ít nhất thì ở địa phương, mức độ thảo luận về chuyện này cũng khá cao.

 

Mạnh Hồng Vĩ là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Quảng Lợi, đã được các cơ quan liên quan tìm đến ngay lập tức.

 

Bạch Lâu đã qua tay nhiều chủ, hơn mười năm trước đã được Tập đoàn Quảng Lợi mua lại, đổi tên thành Trung tâm thương mại Quảng Lợi. Sau này lại được cải cách mạnh mẽ, xây dựng thêm tòa nhà văn phòng, những năm gần đây phát triển cực tốt, không chỉ thu lợi lớn mà còn kéo giá đất và nhà ở khu vực xung quanh tăng lên không ít.

 

Hôm nay xảy ra chuyện này, cổ phiếu của Tập đoàn Quảng Lợi cũng bị ảnh hưởng. Tuy biến động không lớn, nhưng mỗi một điểm tổn thất đều là tiền. Sáng sớm, tất cả các cổ đông lớn đều đã đến công ty chờ sẵn trong phòng họp.

 

Sau khi phối hợp điều tra với cấp trên và trấn an các cổ đông, mãi đến tối mịt Mạnh Hồng Vĩ mới trở về nhà trong bộ dạng mệt mỏi.

 

Nghe thấy tiếng xe, Lý Nguyệt Văn vội vàng chạy ra. Vừa thấy chồng về, cô liền lo lắng đón lấy: “Tình hình công ty thế nào rồi anh?”

 

Mạnh Hồng Vĩ ôm lấy vợ rồi nói: “Tình hình vẫn ổn, cứ phối hợp điều tra với họ là được rồi.”

 

Lý Nguyệt Văn nghĩ đến những video và tin tức đã xem, hỏi: “Thật sự phát hiện ra thi thể sao? Ở tầng hầm trung tâm thương mại á? Nhưng cầu thang đó không phải đã bịt kín rồi sao, thang máy cũng không xuống được tầng hầm mà.”

 

Thi thể phát hiện được có hai, một là thi thể nữ, thời gian tử vong vẫn đang được giám định. Sau đó lại phát hiện thêm một thi thể nam trong tường, thời gian tử vong có lẽ là khoảng hơn mười ngày trước.

 

Tình hình thi thể nam thế nào Mạnh Hồng Vĩ không biết, nhưng khi nghĩ đến thi thể nữ kia, ở góc mà vợ không nhìn thấy, cả ánh mắt hắn ta cũng trở nên u ám đi mấy phần.

 

Lý Nguyệt Văn vẫn còn đang lo lắng, Mạnh Hồng Vĩ hôn lên tóc vợ: “Đừng lo, không có chuyện gì đâu, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta cả.”

 

Rất nhanh, một đứa trẻ từ trong nhà chạy ra, đưa bé khoảng năm, sáu tuổi, vừa nhảy vừa nhào tới hét lên: “Bố ơi, bế!”

 

Mạnh Hồng Vĩ một tay bế bổng con trai lên, quét sạch vẻ sầu não trên mặt, hắn ta dỗ dành con trai, hỏi: “Hôm nay ở nhà trẻ có ngoan không con?”

 

Cậu bé cất giọng non nớt nói: “Siêu ngoan luôn ạ!”

 

Cả gia đình ba người cùng nhau vào nhà. Bọn họ cũng không phát hiện ra, ở bên ngoài một ô cửa sổ, một đôi mắt to chỉ có tròng đen không có tròng trắng, đang lặng lẽ dõi theo bọn họ.

 

Hết chương 9.

 

Chương 9: Quỷ Thai

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên