Chương 111: Tôi Muốn Rửa Chân Trong Bể Tình Của Hai Người

 

Chương 111: Tôi Muốn Rửa Chân Trong Bể Tình Của Hai Người

 

Lộ Đình Châu đặt kiện hàng trong tay xuống, giọng điệu cẩn thận dò hỏi: “Sao lại tức giận thế?”

 

Chắc không phải vì mình đâu nhỉ?

 

Lẽ nào mình thật sự làm hơi quá?

 

Lộ Đình Châu tự kiểm điểm bản thân mình trong một giây.

 

Ninh Lạc nghiến răng ken két, trông như sắp biến hình đến nơi.

“Em ổn mà,” cậu nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ, “Cực kỳ, siêu cấp, vô địch ổn.”

 

“Vậy… anh xin lỗi em nhé?” Lộ Đình Châu không hiểu vì sao cậu tức giận, nhưng lời xin lỗi lúc nào cũng chẳng sai.

 

Ninh Lạc mím môi, cười lạnh: “Đã bảo em không giận rồi, anh xin lỗi làm gì? Không cần đâu, anh không có lỗi gì cả.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh cảm thấy lúc này có lẽ mình không chỉ cần xin lỗi, mà còn phải quỳ xuống xin lỗi mới được.

 

Anh vừa mở miệng: “Anh…”

 

“Em ăn xong rồi!”

 

Ninh Lạc ngắt lời anh, ném thìa xuống rồi đi về phòng.

 

Đi được nửa đường lại trở về, một tay ôm Hoa Sinh, một tay ôm Sữa, ôm cả hai đi mất.

 

Sau đó quay đầu lại, cảnh cáo Lộ Đình Châu đang định đi theo: “Không được đi theo, em phải vun đắp tình cảm cha con với chúng nó.”

 

Lộ Đình Châu chỉ biết trơ mắt nhìn cậu vào phòng, một loạt hành động mở cửa rồi đóng cửa vô cùng gọn ghẽ.

 

Cậu không vào phòng ngủ chính, mà đi vào phòng ngủ phụ.

 

“Rốt cuộc là làm sao vậy?” Lộ Đình Châu nghĩ mãi vẫn không ra, khóe mắt liếc thấy chiếc điện thoại nằm trên bàn ăn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, chân mày giật giật.

 

Cầm lên xem, quả nhiên Ninh Lạc đã nhắn tin cho acc clone của mình.

 

…Nhưng mà không đúng, điện thoại úp mặt xuống bàn mà, mình còn để chế độ im lặng nữa.

 

Khoan đã, lúc đó mình tiện tay đặt xuống, điện thoại thật sự úp mặt xuống à?

 

Lộ Đình Châu bắt đầu nghi ngờ bản thân, nhưng sự nghi ngờ này lập tức bị anh ném ra sau đầu, sau khi anh mở khóa và đọc được tin nhắn Ninh Lạc gửi cho mình.

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Lu Lu, tuy tui đã có bạn trai rồi, nhưng tui vẫn thích cậu lắm đó, nếu cậu vì chuyện này mà không nói chuyện với tui nữa thì tui sẽ buồn lắm đó.】

 

Phía sau còn có một biểu tượng cảm xúc mặt mếu.

 

Lông mày Lộ Đình Châu giật giật, trong mắt thoáng qua cảm giác thật hoang đường.

 

【Lu Lu: Ý cậu là sao, tôi không hiểu lắm.】

 

Ninh Lạc nhìn chằm chằm vào giao diện hiện tin nhắn mới, hừ một tiếng, dùng sức chọc vào màn hình trả lời anh.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Không có ý gì khác đâu, chỉ là tui nhớ cậu quá thôi, chúng ta không phải bạn tốt sao, nhớ một chút cũng không được à?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, chúng mình nói chuyện lâu vậy rồi mà chưa gặp mặt, hay là hôm nào offline đi?】

 

Ninh Lạc gõ xong gửi đi, chính cậu cũng bị mùi trà xanh trên người mình làm cho ngộp thở.

 

“Dám lừa em, xem em có chọc tức chết anh không.” Cậu khoanh chân ngồi trên đống đô la Mỹ, nựng Hoa Sinh một cái, rồi lại xoa xoa Sữa một cái, nhìn căn phòng đầy tiền, tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn một chút.

 

Lộ Đình Châu nhận được tin nhắn lập tức đứng ngồi không yên, ba bước gộp làm hai đi tới gõ cửa phòng ngủ phụ: “Tiểu Lạc, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

 

Nói chuyện xem rốt cuộc tại sao em vừa yêu đương, lại vừa gửi tin nhắn mập mờ thế này cho bạn chơi game.

 

Mãi một hồi lâu sau, bên trong mới có tiếng nói vọng ra.

 

“Không muốn, em mệt lắm rồi, muốn ngủ một giấc. Chiều nay anh đưa em về nhà.”

 

“Em…”

 

Tay Lộ Đình Châu giơ lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng vẫn không gõ cửa nữa, anh môi mím thành một đường thẳng.

 

“Vậy em nghỉ ngơi cho khỏe đi, chuyện về nhà để sau hãy nói.”

 

Cửa “roẹt” một tiếng mở ra.

 

Ninh Lạc ló đầu ra, khinh bỉ vô cùng: “Để sau hãy nói, ý anh là em vào đây rồi thì đừng hòng về nữa chứ gì?”

 

Lộ Đình Châu không phủ nhận.

 

Anh đúng là nghĩ như vậy, hy vọng Tiểu Lạc luôn xuất hiện trước mắt mình mọi lúc mọi nơi.

 

Anh cũng không che giấu suy nghĩ của mình, nói thẳng ra: “Không được sao? Anh muốn em có thể ở cùng anh. Như vậy, mỗi ngày người đầu tiên anh nhìn thấy sẽ là em.”

 

Tim Ninh Lạc đập lệch một nhịp.

 

Cậu nhanh chóng tự nhắc nhở bản thân mình: 【Không không không, không được mềm lòng, mình còn chuyện quan trọng phải làm】

 

Chuyện quan trọng gì?

 

Lộ Đình Châu không hiểu.

 

Ninh Lạc nói: “Không được, ngày mai anh phải đưa em về một chuyến, em có việc.” Cậu nói xong, lại lặp lại lần nữa, “Là việc rất rất quan trọng.”

 

Lộ Đình Châu đành phải đồng ý.

 

Rất nhanh sau đó anh đã biết là chuyện gì.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Sao không trả lời? Chiều mai tui rảnh đó, chúng mình gặp mặt nhé?】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh day day mi tâm, thái dương giật liên hồi.

 

Anh đã không biết nên lo lắng chuyện gặp mặt ngoài đời thực với chính mình thì phải làm sao, hay nên tức giận vì chỉ là một người bạn qua mạng mà Tiểu Lạc lại đối xử đặc biệt và chủ động như vậy.

 

Rõ ràng là một người bị động như vậy, lại còn thần kinh thô, mình phải bóng gió đủ kiểu em ấy mới nhận ra tình cảm của mình.

 

Kết quả tại sao sau khi khai sáng, lại chủ động với người khác như vậy?

 

…Người trước trồng cây, kẻ sau hưởng bóng mát à?

 

Bây giờ Lộ Đình Châu cực kỳ tức giận.

 

Anh quay đầu tìm đến thùng rác tâm hồn của mình, nhắn tin cho Nhiếp Văn Đào.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Lộ: Hỏi cậu chuyện này.】

 

Nhiếp Văn Đào bên kia thật sự là trả lời trong một nốt nhạc, nhìn tin nhắn thôi cũng biết anh ta kích động đến mức nào.

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Cậu sao thế? Xảy ra chuyện rồi? Lên hot search à? Hay đầu tư thua lỗ?】

 

【Lộ: ….】

 

【Lộ: Không phải mấy chuyện đó】

 

Nhiếp Văn Đào vừa nhìn, không phải mấy chuyện đó, vậy thì càng đáng sợ hơn. Nghệ sĩ nhà anh ta xưa nay không có chuyện thì không bao giờ tìm đến anh ta.

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Cậu nói đi, tôi chuẩn bị tâm lý rồi, bao nhiêu năm sóng gió như vậy, chuyện gì mà tôi chưa thấy! Cho dù cậu có vào đồn cảnh sát ăn cơm nhà nước, tôi cũng có thể tẩy trắng thành cậu đi điều tra thực tế cho bộ phim điện ảnh tiếp theo được!】

 

Môi Lộ Đình Châu giật giật, rất muốn mắng người. Nhưng đang có việc cần nhờ anh ta, vậy nên thôi vậy.

 

【Lộ: Vấn đề tình cảm. Hình như Tiểu Lạc thích một người bạn qua mạng, còn muốn gặp mặt, tôi đang nghĩ xem phải làm sao.】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Vấn đề tình cảm? Ngon nha, Lộ Đình Châu, cậu cũng có ngày hôm nay, cậu ghen rồi đúng không, hahahahaha!】

 

【Lộ: (Mỉm cười)】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Khụ khụ, nói chuyện nghiêm túc nhé, phải xem là kiểu thích nào đã, biết đâu chỉ là tò mò về bạn qua mạng thôi, chưa đến mức thích như thích cậu đâu, trong lòng Ninh Lạc thì chắc chắn cậu là số một rồi.】

 

【Lộ: Tôi thấy không phải, cậu ấy quen bạn qua mạng đó rất lâu rồi, hơn nữa quá trình hai người họ nói chuyện cũng rất vui vẻ.】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Vậy cũng không đến mức đó, nếu cậu thật sự không yên tâm thì cứ đợi lúc bọn họ gặp mặt rồi lén đi theo, lúc cần thiết thì xuất hiện tuyên bố chủ quyền, giải quyết triệt để đối phương một lần luôn.】

 

【Lộ: Hơi khó.…】

 

Nhiếp Văn Đào xoa tay hầm hè, quyết tâm phải để người anh em của mình nổ phát súng đầu tiên trong cuộc chiến bảo vệ tình yêu.

 

【Khó chỗ nào? Xông lên là xong! Vì tình yêu của cậu!】

 

【Lộ: Tôi chính là người bạn qua mạng đó, nhưng tôi chưa nói cho em ấy biết.】

 

【Lộ: Cho nên người em ấy thích không phải là tôi, mà là người bạn qua mạng kia.】

 

Lộ Đình Châu thấy chữ “Đang soạn tin nhắn…” bên kia xuất hiện rồi biến mất, biến mất rồi lại xuất hiện, mãi không thấy câu nào, nhíu mày hỏi: 【Tôi nên làm gì bây giờ?】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Làm gì bây giờ?! Tôi khinh, tôi muốn rửa chân trong bể tình của hai người!】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Được được được, coi tôi là một phần trong trò chơi của hai người luôn đúng không, Ninh Lạc có đang xem không đấy? Hai người đang chơi trò nói thật hay là thử thách đấy hả? Phì phì phì phì!】

 

“…”

 

Lộ Đình Châu bị xạ thủ đậu Hà Lan phiên bản internet phun cho đầy mặt, tự dưng anh cảm thấy thật hối hận vì đã đi tìm Nhiếp Văn Đào.

 

Vô dụng, còn tự rước thêm bực mình.

 

Anh nhìn tin nhắn hẹn gặp mặt Ninh Lạc gửi tới, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn trả lời một chữ, “Được”.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tuyệt quá! Cậu yên tâm, tui sẽ không để bạn trai tui biết mối quan hệ của chúng ta đâu, tui sợ anh ấy sẽ nghĩ nhiều, cậu cũng phải giữ bí mật đấy nhé.】

 

Tâm trạng Lộ Đình Châu thật phức tạp.

 

Là cái kiểu phức tạp vừa làm chính thất, vừa làm baby three.

 

【Lu Lu: … Được.】

 

Ninh Lạc thấy anh mãi mới trả lời được một chữ, cũng có thể tưởng tượng được tâm trạng của anh, cậu hừ mạnh một tiếng, chọc chọc chú chó Corgi nhỏ đang nằm sấp trên giường cùng mình, nói: “Mày nói xem, anh ấy như vậy có đáng đời không?”

 

Chú chó Corgi nhỏ vốn đang ngủ say, bị chọc cho tỉnh ngủ nên khẽ kêu lên một tiếng.

 

“Đúng không, mày cũng đồng ý à,” Ninh Lạc lắc lắc ngón trỏ, mở lớp học cho một mèo một chó, “Tao biết điều anh ấy không biết, anh ấy không biết điều tao biết, đó là một chiến thắng của tao; Tao thắng đời 1-0, anh ấy thua đời 0-1, đó là hai chiến thắng của tao; Tao thắng đời 2-0, anh ấy thua, đó là ba chiến thắng của tao; Tao thắng đời 3-0, anh ấy vẫn thua, đó là bốn chiến thắng của tao; Tao thắng đời 4-0, anh ấy vẫn tiếp tục thua, đó là năm chiến thắng của tao.”

 

Ninh Lạc búng tay một cái, ưỡn ngực tự hào kết luận: “Thắng chắc rồi!”

 

Sữa liếc mắt nhìn sinh vật hai chân kỳ lạ này, đạp lên đầu cậu nhảy xuống đất.

 

Ninh Lạc lập tức hoảng lên: “Mày đừng có giẫm lên tiền của tao, đây toàn là đô la Mỹ ba mày tặng cho tao đấy!”

 

Cậu nhìn Sữa lại nhảy lên cái tủ đối diện, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau đó cúi đầu, tiếp tục cặm cụi xóa Weibo, tiêu hủy toàn bộ bằng chứng về những nội dung điên rồ không nỡ nhìn thẳng, vừa xóa vừa đào lỗ dưới đất để chôn mình luôn.

 

【Rốt cuộc thì lúc đó trạng thái tinh thần của mình như thế nào mà lại nói ra được câu bảo anh ấy đừng mặc quần áo, cởi hết ra cho mình xem vậy chứ hả trời!】

 

Xóa hồi lâu, Ninh Lạc dừng lại, trầm ngâm.

 

【Thao tác quen thuộc quá, hình như trước đây mình cũng xóa mấy status trẻ trâu sến súa trên QQ như thế này.】

 

Ký ức ùa về trong phút chốc, kiểu như, “Cậu dám bẻ gãy cánh của em ấy, tôi nhất định sẽ hủy diệt cả thiên đường của cậu”.

 

Ninh Lạc rùng mình nổi da gà.

 

【Tuyệt thật, trạng thái tinh thần của mình luôn đi trước người khác một bước.】

 

Lộ Đình Châu đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không để ý Ninh Lạc đang nói gì, chỉ chuyên tâm bóc quýt, bóc từng múi từng múi một.

 

“Thích mình, thích cậu ta, thích mình, thích cậu ta, thích mình… thích cậu ta.”

 

Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm múi cuối cùng “Thích cậu ta” kia, lưỡi chạm lên hàm trên, tặc lưỡi một tiếng, mặt không cảm xúc đẩy nó sang một bên, bắt đầu mở hộp mù quả quýt tiếp theo.

 

Trông anh có vẻ đã bị Ninh Lạc đồng hóa rất sâu rồi.

 

Lúc Ninh Lạc đi ra, thấy đống quýt đã bóc vỏ chất cao như ngọn núi nhỏ thì ngây người: “Anh đang làm gì vậy?”

 

“Lạc Lạc,” Lộ Đình Châu nghe thấy tiếng động thì nhìn về phía cậu, mi mắt hơi rũ xuống, vẻ mặt anh viết rõ ràng mấy chữ, không vui, không hài lòng, không thoải mái, “Ngoài anh ra, em sẽ thích người khác nữa à?”

 

Ninh Lạc kéo dài giọng: “Vấn đề này…”

 

Lộ Đình Châu ném quả quýt trong tay xuống, chăm chú nhìn cậu: “Vấn đề này cần phải suy nghĩ lâu như vậy à?”

 

Ninh Lạc khẽ ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: “Tuy em háo sắc mê trai đẹp, nhưng anh cũng quen em lâu như vậy rồi, tục ngữ có câu, trước nhà người mê trai nhiều thị phi, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa ngàn dặm, cho nên chỉ có thể an phận thủ thường ở trong nhà tranh, mắt quan sát toàn cầu, chân đạp bùn nhơ, lòng ôm thiên hạ, kiên trinh bất khuất, em nói có đúng không?”

 

“Em nói đúng,” Lộ Đình Châu nghĩ thông suốt rồi, rút một tờ khăn ướt lau sạch tay, lẩm bẩm, “Kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba, mình chỉ cần đảm bảo em ấy thích mình nhất là được.”

 

Ninh Lạc: “? Hình như chúng ta đang nói hai chuyện khác nhau thì phải.”

 

Lộ Đình Châu không trả lời, hỏi ngược lại: “Sao em lại ra đây?”

 

“Ồ, hỏi anh chiều mai có rảnh không, em đi gặp một người bạn, anh đưa em đi nhé.” Ninh Lạc còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “Người bạn” này.

 

Vừa dứt lời, Lộ Đình Châu lập tức nhìn về phía Ninh Lạc, trong lời nói còn có thêm mấy phần khó tin: “Anh còn phải đích thân đưa em đi?”

 

Hết chương 111.

 

Chương 111: Tôi Muốn Rửa Chân Trong Bể Tình Của Hai Người

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên