Chương 112: Mình Mà Nhảy Lên Chắc Là Bị Người Này Kẹp Vào Nách Mất Nhỉ

 

Chương 112: Mình Mà Nhảy Lên Chắc Là Bị Người Này Kẹp Vào Nách Mất Nhỉ

 

Ninh Lạc cười rộ lên, hai bên má trắng nõn lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông, ánh mắt trong veo ngoan ngoãn: “Đúng vậy đó, em biết anh chắc chắn là có thời gian mà, đúng không?”

 

Cậu càng làm nũng lấy lòng, Lộ Đình Châu càng khó chịu trong lòng, anh lạnh mặt, quai hàm căng cứng: “Không có thời gian.”

 

“Vậy à,” Ninh Lạc kéo dài giọng, cười tủm tỉm nói, “Vậy em để người bạn này lái xe tới đón em vậy, bọn em có thể nói chuyện suốt cả quãng đường đi.”

 

Lộ Đình Châu nghe vậy thì có chút nghẹn lời, không nhịn được hỏi: “Em đi với người bạn nào? Thân thiết đến mức này sao?”

 

Ninh Lạc: “Là bạn quen qua mạng đó, trước đây em từng nói với anh rồi mà.”

 

Lộ Đình Châu không tiếc công sức bôi đen chính mình: “Đã là bạn qua mạng thì đừng gặp mặt nữa, lỡ đối phương là kẻ lừa đảo thì sao? Bán em ra nước ngoài, moi tim moi phổi em đó.”

 

Ninh Lạc kiên quyết: “Không thể nào, cậu ấy tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo, anh không biết đâu, cậu ấy tốt lắm á.”

 

Tích, một tấm thẻ người tốt đã được phát.

 

Được phát thẻ người tốt, nhưng Lộ Đình Châu không hề vui vẻ chút nào, thậm chí anh còn không biết tài khoản phụ của mình rốt cuộc đã nói gì và làm gì mà khiến Ninh Lạc nhớ mãi không quên như thế: “Vậy lỡ cậu ta vừa xấu vừa mập vừa lùn, là một hình lập phương không hợp gu thẩm mỹ của em thì sao? Hay là đừng gặp mặt nữa, để lại cho nhau một chút kỷ niệm đẹp đi.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

Cậu lẩm bẩm một câu: “Anh cũng được lắm.”

 

Lộ Đình Châu không nghe rõ, nghiêng đầu nhìn cậu nghi hoặc: “Hửm?”

 

“Không có gì,” Ninh Lạc ra vẻ thâm trầm, “Nếu thật sự như vậy thì em cũng đành chịu. Đợi sau khi gặp mặt xong em sẽ ngoan ngoãn.”

 

Cậu vỗ vỗ vai Lộ Đình Châu, “Nhớ đó nha, chiều mai, em hẹn ở quán cà phê rồi.” Nói xong thì quay người, ung dung đi về phòng.

 

Bỏ lại Lộ Đình Châu cùng đống quýt nhìn nhau phát chán.

 

Anh bắt đầu nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân, rốt cuộc thì tại sao lúc đó mình lại tạo tài khoản phụ vậy nhỉ. Nếu không thì bây giờ anh cũng đâu có mắc kẹt trong vấn đề khó khăn: “Rõ ràng là Tiểu Lạc không biết tài khoản phụ đó là mình, nhưng lại hết mực yêu chiều tài khoản phụ đó, vậy rốt cuộc là thích mình hay thích tài khoản phụ kia?”

 

Đang lúc anh bực bội trong lòng, vậy mà Nhiếp Văn Đào lại đâm đầu vào họng súng.

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Hai người chim chuột xong chưa? Nói với cậu một chuyện nghiêm túc này.】

 

【Lộ: TD】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: ? Không phải chứ, cậu làm thật à? Bị chọc tức thật rồi?】

 

【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ (Phiên bản ngồi hóng drama): Chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ này thôi sao? Kẻ mạnh không bao giờ oán trách hoàn cảnh, cứ xông lên là xong!】

 

Lộ Đình Châu trực tiếp bật chế độ không làm phiền với Nhiếp Văn Đào.

Hành động cực kỳ quyết đoán và lạnh lùng.

 

Anh không phải kẻ mạnh.

 

Anh không những oán trách hoàn cảnh, mà còn oán trách cả kẻ mạnh.

 

Lộ Đình Châu nhìn Kiều Ân đang nhảy lên phía đối diện, cùng mình mắt to trừng mắt nhỏ, anh thờ ơ nói: “Xuống đi, đừng ngứa mắt tao.”

 

Kiều Ân vặn vẹo một cái, chổng mông về phía anh, còn lắc lắc mấy cái.

Lộ Đình Châu xoa xoa đầu ngón tay, lại nảy sinh ý định loại bỏ nó đi (mỉm cười).

 

………….

 

Ninh Lạc ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau mới tỉnh.

 

“Tròn 20 tiếng, mình đúng là thánh ngủ mà.” Ngay cả bản thân cậu cũng phải bội phục chính mình mà, vừa xỏ giày vừa nói.

 

Lộ Đình Châu “Ừ” một tiếng.

 

Ninh Lạc nhìn anh, cố ý nói: “Sao anh lại lạnh nhạt thế? Có tâm trạng gì à? Xỏ quần vào là không nhận người quen nữa hả? Nếu không muốn đưa em đến quán cà phê thì nói sớm đi.”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Nói rồi thì có thể không đưa đi à?”

 

Ninh Lạc kéo dài giọng, cười hì hì nói: “Không—— được——”

 

Lộ Đình Châu “Hừ” một tiếng, khoanh tay dựa vào huyền quan, không muốn nói thêm lời nào nữa.

 

Ninh Lạc tặc lưỡi.

 

【Để em xem hôm nay anh hừ hừ ha ha được mấy tiếng.】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh thấy Ninh Lạc thay đồ xong, đeo khẩu trang rồi mở cửa nhìn mình, đành phải đi theo.

 

Thôi được rồi, bây giờ anh đang ở trong tình thế cưỡi hổ khó xuống, không chỉ đối mặt với cảnh tự mình cắm sừng cho mình, mà còn phải đối mặt với vấn đề khó khăn là tài khoản phụ bị bại lộ.

 

Tuyệt thật đó, cuộc sống sau khi yêu đương còn kích thích hơn cả xé túi mù.

 

Lộ Đình Châu phát hiện, những trò đùa mà số phận dành cho anh, anh chẳng thấy buồn cười chút nào.

 

Hai người đi xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

 

Ninh Lạc mở cửa xe, ngồi vào, nói: “Đúng rồi, lúc bọn em gặp mặt, anh cũng đừng đi xa quá, cứ ở trong xe hoặc tự tìm chỗ nào đó chơi, gặp xong rồi anh còn phải đưa em về nhà.”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm.

 

Mu bàn tay đang đặt trên vô lăng nổi cả gân xanh.

Ninh Lạc cài dây an toàn xong, đợi mãi không thấy anh khởi động xe, liền hỏi: “Sao thế, còn vấn đề gì à?”

 

Lộ Đình Châu lại muốn “Hừ” một tiếng, nhưng lại nhớ đến câu “hừ ha ha ha” của Ninh Lạc nên đành cố nhịn xuống, nói một câu đầy ẩn ý: “Tiểu Lạc, em giống NPC thật đấy.”

 

Ninh Lạc hỏi: “Đại sư có cao kiến gì?”

 

Lộ Đình Châu: “Anh cứ đến gần em là lại có nhiệm vụ.”

 

Ninh Lạc lập tức hưng phấn hẳn lên, thẳng người dậy: “Sao thế, sao lại còn có oán khí nữa vậy? Em giao nhiệm vụ cho anh là đang cho anh cơ hội, là coi trọng anh, thấy anh có tiềm năng, anh phải nắm bắt cho tốt. Bao nhiêu người tranh nhau vỡ đầu muốn làm thay anh nhưng em còn không cho, người trẻ tuổi, anh phải biết ơn, hiểu không?”

 

【Hừ, làm việc cho tôi, sướng chết anh đi.】

 

Lộ Đình Châu bị PUA điên cuồng: “…”

 

Anh lý trí lựa chọn ngậm miệng, yên lặng ngoan ngoãn làm một tài xế.

 

Đến nơi, Lộ Đình Châu đỗ xe bên đường cho Ninh Lạc xuống.

Ninh Lạc kéo khẩu trang lên, trước khi đi còn cúi người ló đầu qua cửa sổ xe, dặn dò: “Anh tự chơi một lát nhé, em gặp người xong sẽ ra ngay. Nhưng nếu cậu ấy muốn ở lại với em thêm lát nữa thì anh cứ về trước đi, em tự bắt taxi về, anh đừng làm phiền bọn em.”

 

Lộ Đình Châu hít sâu một hơi, tự nhủ mình phải bình tĩnh. Nhưng bình tĩnh không nổi nữa: “Cái miệng 37 độ của em sao có thể nói ra những lời như vậy hả?”

 

Ninh Lạc bắn tim với anh: “Vậy thì anh vẫn chưa hiểu em rồi, ngoài việc biết em là người dẫn đầu vũ trụ, dân chơi hip hop tự do bờ Tây, tà mị cuồng dã, thích say xỉn đêm khuya, mang cảm giác tan vỡ cực mạnh, tiểu thiếu gia nhà họ Ninh ra, anh còn biết gì về em nữa?”

 

Đáp lại cậu là cửa kính xe được Lộ Đình Châu kéo lên, khói xe bay mù mịt, anh bỏ đi không một lời từ biệt.

 

Ninh Lạc mỉm cười: Hì hì.

 

Cho anh lừa em này, xem em có làm anh tức chết không.

 

Cậu đi đến quán cà phê yên tĩnh đó, lên tầng hai.

 

Thực ra cậu cũng khá tò mò, rất muốn biết Lộ Đình Châu định giải quyết chuyện này như thế nào.

 

Sau khi Lộ Đình Châu đỗ xe xong, anh ngồi trên ghế lái trầm tư một hồi lâu, rồi mới mở cửa xuống xe.

 

Thôi thì tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì chết giữa đường.

 

………..

 

Ninh Lạc không đợi được anh, ngược lại người đến trước là một sinh viên đại học cao lớn.

 

“À, chào cậu.” Giọng nói rụt rè vang lên trên đỉnh đầu cậu.

 

Ninh Lạc ngẩng đầu nhìn.

 

Không thấy được đầu, lại ngẩng cao thêm một chút nữa, cứ thế ngồi đó ngước nhìn đối phương.

 

Cao, cao thật. Miệng cậu hơi hé mở.

 

Phản ứng đầu tiên của cậu là: Mình mà nhảy lên chắc là bị người này kẹp vào nách mất nhỉ.

 

Phản ứng thứ hai là: Chết tiệt, đây không phải là người đóng thế bạn qua mạng mà Lộ Đình Châu tìm đến đấy chứ? Còn dám lừa mình?

 

Ninh Lạc không vui, lạnh lùng hỏi: “Cậu là ai? Có chuyện gì?”

 

Cậu sinh viên bị thái độ lạnh nhạt của cậu làm cho sửng sốt, gãi gãi đầu, muốn rút lui, nhưng vẫn lấy hết can đảm tiếp tục tán tỉnh crush mình vừa ý: “Tôi muốn hỏi cậu đã có bạn trai chưa? Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ cảm thấy cậu chắc là cùng kiểu người với tôi… Nếu chưa có, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc được không?”

 

Ninh Lạc nghẹn lời.

 

Hả? Diễn biến này có gì đó không đúng lắm.

 

Mình được người ta bắt chuyện làm quen à?

 

Lộ Đình Châu vừa vào đã thấy cảnh này, cũng nghẹn lời, anh nhíu mày đi tới.

 

Ninh Lạc quay lưng về phía anh nên không thấy, cậu hỏi chàng sinh viên: “Không phải cậu đến hẹn hò với tôi à?”

 

Cậu sinh viên kinh ngạc, mặt hơi đỏ lên: “Nhanh, nhanh vậy luôn sao?”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Làm mình sợ chết khiếp, còn tưởng là đến giả mạo nữa chứ.】

 

Câu nói này khiến Lộ Đình Châu sững lại, bước chân anh khẽ dừng.

 

Đột nhiên anh nhớ ra một chuyện, hình như Ninh Lạc chưa từng hỏi Lu Lu trông thế nào, có đặc điểm gì, hôm nay mặc đồ gì. Cứ như thể em ấy biết người này, có thể nhận ra ngay lập tức vậy.

 

Cậu sinh viên nói: “Nếu cậu đồng ý thì, tôi muốn theo đuổi cậu trước, sau đó…”

 

Lộ Đình Châu ngắt lời cậu ta, giọng điệu nhàn nhạt: “Không có sau đó, em ấy không đồng ý đâu.”

 

Cậu sinh viên chú ý tới Lộ Đình Châu, nhìn anh, rồi lại nhìn Ninh Lạc: “Vị này là… của cậu?”

 

Lộ Đình Châu đi tới trước mặt cậu sinh viên, kéo ghế ra ngồi xuống, đối diện ánh mắt của cậu ta, vừa hay chắn tầm nhìn về phía Ninh Lạc, khóe môi hơi nhếch lên, gằn từng chữ: “Đối tượng hẹn hò hôm nay của em ấy.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mặc dù tư thế rất thoải mái, nhưng trong đáy mắt anh vẫn mang theo sự sắc bén không thể bỏ qua được.

 

Ninh Lạc chống cằm, lặng lẽ liếc anh một cái, trên mặt viết đầy hai chữ “Ha hả”.

 

Cậu sinh viên cảm thấy có điềm chẳng lành như bị theo dõi, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi còn tưởng… Tôi đi ngay đây!”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu ta nhanh chóng biến mất khỏi tầng hai quán cà phê, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh cậu.

 

Phát hiện Ninh Lạc đang ngoái đầu nhìn theo bóng đối phương rời đi, đầu xoay hẳn 180 độ, miệng còn lẩm bẩm: “Có phải sinh viên thể thao không nhỉ.”

 

“Cốc cốc”

 

Đầu ngón tay Lộ Đình Châu gõ nhẹ lên mặt bàn, cố gắng kéo sự chú ý của Ninh Lạc về, giọng nói mang theo sự bất mãn rõ ràng: “Anh thừa thãi rồi đúng không? Hay là đi mời cậu ta quay lại nhé?”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa: “Được đó được đó, cứ nói anh là anh trai của em, vừa rồi là hai chúng ta đang cosplay thôi.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

“Mau đi nói đi chứ.” Ninh Lạc thúc giục.

 

Lộ Đình Châu thầm niệm trong lòng: Đừng tức giận, người khác tức giận mình không giận, tức giận sinh bệnh chẳng ai lo; Mình mà tức chết thì ai vui, huống chi tức giận vừa tốn sức lại vừa hại thân.

 

Sau khi niệm đi niệm lại mấy lần, tự mình tức giận xong lại tự dỗ mình nguôi ngoai, anh cố gắng chuyển chủ đề, hỏi Ninh Lạc trông không hề ngạc nhiên chút nào: “Có phải em biết từ lâu rồi không?”

 

Ninh Lạc cố tình hỏi anh: “Biết cái gì?”

 

Lộ Đình Châu mím môi: “…Chuyện anh lừa em.”

 

“Anh còn có mặt mũi mà nói câu đó à!” Ninh Lạc kéo phắt khẩu trang xuống, giọng nói lập tức vút cao 16 quãng, hiệu quả ngang ngửa sóng siêu âm của cá heo.

 

“Em đã chờ anh tự thú nhận đấy! Lộ Đình Châu, anh thật đáng chết mà, đã lừa em bao lâu rồi hả? Đáng ghét thật! Đáng ghét nhất là lại không sửa ghi chú cho em! Anh dùng cái biệt danh đó để chat với em, anh có bị bệnh không đấy!”

 

Lộ Đình Châu im lặng, mãi một hồi lâu sau mới nói: “Em cũng thấy cái biệt danh đó không bình thường lắm, đúng không?”

 

Ninh Lạc trợn tròn mắt: “Đây là thái độ nhận sai của anh đó hả?”

 

Lộ Đình Châu lập tức xin lỗi: “Xin lỗi, để anh sửa lại thái độ.”

 

Ninh Lạc hừ lạnh, khoanh tay nhìn anh: “Nói lại lần nữa, xuất phát từ luận điểm ‘anh sai rồi’ mà viết một bài văn dài một nghìn chữ cho em.”

 

Lộ Đình Châu cẩn thận lựa lời, mở miệng lần nữa: “Anh rất xin lỗi vì lúc đó kết bạn với em đã không nói rõ thân phận mà lừa dối em, đây là lỗi đầu tiên của anh; Sau đó rõ ràng là có cơ hội nói rõ, nhưng vẫn không chịu thẳng thắn, đây là lỗi thứ hai; Lỗi thứ ba là…”

 

Lúc nhân viên phục vụ bê cà phê lên, kỳ quái liếc nhìn anh một cái.

 

Lộ Đình Châu tranh thủ đáp lại một câu, “Cảm ơn”.

 

Tôi bận lắm, bận xin lỗi.

 

Ninh Lạc bưng cà phê lên uống một ngụm, nghe bài luận nhận lỗi của anh, tâm trạng tốt hẳn lên, còn lên tiếng chỉ điểm: “Lỗi thứ hai và lỗi thứ ba của anh có phần trùng lặp, sai ở đâu? Sai như thế nào? Điểm giống và khác nhau giữa hai lỗi này là gì? Chưa diễn giải sâu sắc, chưa quy kết hệ thống hóa nguyên nhân. Giữa lỗi thứ năm và lỗi thứ sáu không có mối quan hệ tăng tiến và thiếu luận cứ, em lười nói nữa, về nhà suy nghĩ kỹ lại đi.”

 

Lộ Đình Châu thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lát.

 

Tuổi của Ninh Lạc đúng là mới tốt nghiệp đại học không lâu, xem ra lúc đó viết luận văn tốt nghiệp đã bị giáo viên hướng dẫn hành hạ không nhẹ. Nên mới khắc cốt ghi tâm mấy lời này.

 

Nhưng lời này anh tuyệt đối sẽ không nói ra khỏi miệng đâu, cụp mắt thừa nhận lỗi lầm, nhẹ giọng nói: “Được, anh nhớ rồi. Vậy Tiểu Lạc có thể tha thứ cho anh chưa?”

 

Ninh Lạc hừ hừ, lôi từng chuyện ra tính sổ với anh: “Anh còn nhận hai phần quà Tết Thanh Minh của em nữa.”

 

…Biết ngay là còn vụ này mà.

 

Lộ Đình Châu thở dài: “Đúng vậy, anh thế mà lại làm cả chuyện như thế, thật là quá lắm, đúng là không nên, quá sai rồi. Anh đúng là một kẻ đáng ghét.”

 

Nghe anh hạ giọng xin lỗi hết lần này đến lần khác, khóe miệng Ninh Lạc không nhịn được mà cong lên, rồi lại cố gắng đè xuống, cậu ho khan một tiếng: “Được rồi, vậy… tạm thời tha thứ cho anh.”

 

“Cảm ơn Tiểu Lạc, em thật lương thiện tốt bụng quá, chính anh còn không thể tha thứ cho mình nữa là.” Lộ Đình Châu thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, nhắm mắt bắt đầu tâng bốc vợ, cuối cùng cũng có thể bưng ly cà phê lên uống một ngụm cho đỡ khô họng.

 

Miệng anh nói đến sắp khô cả họng rồi.

 

Cuối cùng cũng biết tên nhóc này cố tình hành hạ mình, rõ ràng biết tài khoản phụ của mình từ lâu rồi, lại cứ cố tình nói những lời khiến người khác hiểu lầm.

 

Chỉ cần không phải thật sự bắt anh vừa làm chính thất vừa kiêm luôn baby three là tốt rồi, có trời mới biết tối qua anh đã chuẩn bị tâm lý bao lâu.

 

“Cho nên…”

 

Hai chữ của Ninh Lạc lại làm cho Lộ Đình Châu căng thẳng, anh đặt cốc xuống, nghiêm túc chờ đợi: “Cho nên?”

 

Ninh Lạc bi phẫn: “Tại sao anh không sửa ghi chú!”

 

【Bắt một thiếu niên ngây thơ trong sáng e thẹn như em mỗi ngày phải đội cái tên cuồng bạo ‘Quần Đùi Bốc Cháy’ này, là có ý đồ gì hả?】

 

Lộ Đình Châu không ngờ chuyện này cũng có thể đổ lên đầu mình được, Ninh Lạc nên đi làm đầu bếp mới phải, rất biết ném nồi cho người ta đội.

 

Anh lại làm trái lương tâm, tiếp tục nhắm mắt tâng bốc vợ: “Anh thấy bốn chữ này thể hiện rõ con người thật của em nhất, thẳng thắn thuần khiết, lại còn rất hài hước, người khác nhìn vào sẽ biết ngay chủ nhân là một cậu bé đáng yêu.”

 

Mấy lời nịnh nọt của Lộ Đình Châu đã chuẩn xác đập trúng tim Ninh Lạc, khiến cậu vô cùng hài lòng, gật đầu không ngớt: “Không tệ không tệ, anh có một đôi mắt tinh tường nhìn thấu vẻ bề ngoài, để thấy được bản chất thật của em. Phải biết rằng, người con trai coi sự hài hước là sự nghiệp như em đây, không còn nhiều đâu.”

 

Lộ Đình Châu tán đồng: “Đúng vậy, cho nên anh phải thật trân trọng.”

 

Nhân viên phục vụ đi ngang qua: “…”

 

Anh ta nhanh chóng tưới cho xong mấy cái cây xanh ở tầng hai, rồi rút lui cho lẹ, không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.

 

Anh em ơi, có ai hiểu cho tôi không? Hai người này giống như hai bệnh nhân tâm thần đang trao đổi bệnh tình với nhau vậy.

 

Khóe mắt Lộ Đình Châu liếc thấy động tác tránh như tránh tà của cậu nhân viên phục vụ: “…”

 

Dỗ vợ thôi mà, không có gì phải xấu hổ cả.

 

Anh thầm niệm câu này mấy chục lần, lúc này mới bình tĩnh lại được.

 

Chỉ là, rất hối hận vì mình không đeo khẩu trang.

 

Lộ Đình Châu lừa Ninh Lạc, Ninh Lạc lại lừa lại anh, bây giờ đã hết giận, uống một ngụm cà phê, còn hỏi Lộ Đình Châu: “Đúng rồi, sao anh không hỏi hôm qua em tức giận vì cái gì? Không thấy lạ à? Anh thông minh như vậy, nếu hỏi thì chẳng phải đoán ra rồi sao?”

 

Lộ Đình Châu im lặng một lúc: “Anh tưởng em tức giận vì chỉ được uống cháo, hơn nữa, càng nghĩ càng thêm giận.”

 

Ninh Lạc: “Ờ, không giống diễn lắm, đúng là chuyện em có thể làm ra… Nhưng mà, có phải IQ của anh offline rồi không?”

 

Lộ Đình Châu u oán liếc cậu một cái, ánh mắt oán trách tố cáo: “Ý em là sau khi anh nhận được tin nhắn mập mờ em gửi cho bạn qua mạng lạ hoắc, còn phải giữ lý trí online, phân tích xem tại sao trái tim khó gần của em lại có thêm một người nữa hả?”

 

Ninh Lạc sờ sờ mũi: “Hi hi.”

 

Lộ Đình Châu không hi hi.

 

“Vậy rốt cuộc anh biết là em từ lúc nào? Em chưa từng nói với ai về tài khoản phụ Weibo của mình hết mà?” Ninh Lạc vẫn rất tò mò về điều này.

 

Mí mắt Lộ Đình Châu giật giật.

 

Chuyện này mà nói ra hết, chắc chắn sẽ liên quan đến vấn đề đọc được suy nghĩ. Đây mới là rắc rối khó giải quyết nhất, anh không dám tưởng tượng Ninh Lạc sau khi biết chuyện có phân thân thành một đội bóng đá không nữa. Biết mình phát điên bị người ta đọc được suy nghĩ, có khi nào sẽ phát điên thật không?

 

Ninh Lạc nghi ngờ nhìn anh chằm chằm: “Nói đi chứ. Không phải là anh còn chuyện gì giấu em đấy chứ?”

 

“Anh…” Lộ Đình Châu nhanh chóng tìm ra giải pháp tối ưu nhất, đáp, “Bởi vì phong cách dễ nhận ra quá, dù sao cũng ít có người trực tiếp nói với anh ‘Muốn anh ngay lập tức’, ‘Chồng ơi chúng ta không thể hôn môi là vì chưa quen biết sao?’, còn có ‘Cảm ơn anh trai đã chữa khỏi mắt lác của em, giờ mắt em có thể nhìn thẳng luôn được rồi’, với cả—”

 

“Aaaaaaa, Lộ Đình Châu! Im miệng!!” Ninh Lạc chậm một giây là bị anh làm cho chết đứng, trực tiếp vượt qua bàn dùng ý niệm điều khiển cái xác, dùng sức bịt miệng Lộ Đình Châu lại, đồng tử như bị chấn động.

 

“Anh mà nói thêm một chữ nữa là anh tiêu đời với em đấy!”

 

Lộ Đình Châu mất quyền phát ngôn, khẽ chớp mắt, khó khăn ú ớ nói: “Có thể làm mà không thể nói à?”

 

Lý trí của Ninh Lạc đang trên bờ vực sụp đổ, cực kỳ bá đạo: “Không được! Anh mà nói nữa là em giận đấy!”

 

Lộ Đình Châu gỡ tay cậu ra, khóe miệng hơi nhếch lên: “Tại sao lại giận? Vì anh nói lại những lời em đã nói à?”

 

Ninh Lạc bị tấn công một đòn chí mạng thẳng vào mặt, cậu sắp sụp đổ đến nơi, vẻ mặt tuyệt vọng.

 

【Sao anh ấy có thể thật sự vào xem nội dung Weibo của mình rồi còn học thuộc lòng nữa vậy hả trời, aaaaa!!】

 

【Sao lại có thể mặt không cảm xúc mà nói ra được vậy hả? Bản thân anh không thấy xấu hổ à?!】

 

Ưu thế sân nhà lập tức bị đảo ngược, Ninh Lạc tức đến mức chỉ muốn bịt cái miệng kia của Lộ Đình Châu lại.

 

Lộ Đình Châu muốn cười, lại không dám cười quá rõ ràng, anh quay đầu đi, bờ vai khẽ run lên bần bật.

 

Ninh Lạc: “…”

 

“Đừng cười nữa, em thật sự sắp giận rồi đấy!” Cậu nghiến răng nói.

 

Lộ Đình Châu: “Ừm, được.”

 

Nếu bỏ qua giọng cuối run run mang ý cười của anh, thì đúng là rất chân thành.

 

Ninh Lạc buông tay, buồn bực ngồi đó, không muốn để ý đến anh nữa.

Lộ Đình Châu giành lại thế chủ động, cười cười chọc cậu, hạ giọng nói: “Sao không nói nữa rồi, không phải trên mạng rất thích gọi anh là chồng, còn bảo anh cởi đồ cho em xem sao? Gọi thêm tiếng nữa đi, anh nghe xem nào.”

 

Mặt Ninh Lạc nóng bừng, cậu lấy tay bịt chặt tai: “Anh có cần mặt mũi không vậy hả? Không được nói nữa!”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi nhướng mày: “Trước khi em nói những lời này, anh là một người rất biết giữ thể diện, rất đàng hoàng, biết xấu hổ. Tiểu Lạc, em tự kiểm điểm lại mình xem, có phải đã làm hư anh rồi không.”

 

Anh PUA ngược lại.

 

Ninh Lạc trông thì có vẻ vẫn còn sống, nhưng thực ra hồn đã bay được một lúc rồi.

 

Cậu có chết cũng không ngờ tới, viên đạn năm xưa lại bắn trúng mi tâm mình.

 

Thật sự muốn chết quá đi!

 

Hết chương 112.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lộ Đình Châu: Tôi sống lại rồi (Hi hi)

 

Ninh Lạc: Chết đây (Nhắm mắt yên nghỉ)

 

Chú thích:

  • TD: từ chối, tắt máy, không muốn nói chuyện.

Chương 112: Mình Mà Nhảy Lên Chắc Là Bị Người Này Kẹp Vào Nách Mất Nhỉ

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên