Chương 115: Đảo Lam Trà ( Phần 9 )
Hạ Bạch ngạc nhiên: “Vậy là Bạch Cô đã từng có con?”
“Đúng vậy.” Lăng Trường Dạ nói: “Chỉ là không biết đứa trẻ đó còn sống hay không.”
Đồng thời hai người cũng nhận ra, đứa trẻ này hẳn là rất quan trọng.
Hạ Bạch nói: “Tối qua có người chơi dò la được chỗ ở của Bạch Cô trong làng, nhà tảo biển số 69, chúng ta có thể đến đó xem thử.”
Lăng Trường Dạ gật đầu, cũng vừa khéo thuận đường, hai người vừa nói vừa tiếp tục đi.
Đang lúc thảo luận về đứa trẻ, bọn họ nhìn thấy cô dâu khóc gả trong đám cưới hôm mới đến, cô đang dắt tay một cậu bé đi về phía nhà mình.
Chắc là cô vừa dẫn con trai đi chơi về, cậu bé ôm một cái xô nhỏ, bên trong đựng vài bông hoa dại màu vàng và trắng, còn có cả nước, theo bước chân lắc lư của cậu bé, nước trong xô sóng sánh, văng ra một chút bắn lên mặt cậu.
Cô dâu ngồi xổm xuống, lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau mặt cho con trai.
Cậu bé nhắm mắt lại, không những không kháng cự, mà còn có vẻ rất vui, còn cô dâu, không biết có phải vì màn đêm hay không, mà thần sắc lại rất dịu dàng, cũng rất vui vẻ.
Hạ Bạch khẽ nói: “Cô ấy thật sự giống như lời đã nói, đối xử tốt với con trai của chồng mình, là đang thật lòng sám hối à?”
Có lẽ vì cậu mới tiếp xúc với tình mẫu tử, vậy cho nên rất nhạy cảm, cảm thấy cô dâu thật sự có tình cảm mẹ con với cậu bé.
Lăng Trường Dạ nhìn bọn họ một lúc, nói: “Có lẽ vậy.”
Hai người không quấy rầy họ, lặng lẽ đi về phía chỗ ở của Bạch Cô.
Chỗ ở của Bạch Cô nhìn không khác gì nhà của những người dân khác, là một căn nhà tảo biển khá bình thường, trong nhà không có đèn, chắc là Bạch Cô vẫn chưa từ phía Bắc đảo về.
Lăng Trường Dạ thành thạo mở cửa sổ, hai người nhanh chóng đảo mắt nhìn qua mấy căn phòng, chỉ nhìn thấy tượng thần Bạch Hải Tiên, không thấy có trẻ con hay người khác, nhà lợp bằng tảo biển im ắng vắng lặng, giống như một căn nhà hoang đã lâu không có người ở.
Nhiệm vụ tối nay của bọn họ là đến chỗ người đàn ông bán thuyền để dò la tin tức về Lục Không, nếu đi muộn thì có thể nhà họ đã đi ngủ hết rồi, hai người không lãng phí thời gian ở đây, vội vàng nhìn lướt qua rồi rời đi.
Nhà của ông anh bán thuyền cách chỗ ở của Bạch Cô không xa, lúc hai người đến, trong căn nhà tảo biển vẫn còn sáng đèn.
Lăng Trường Dạ vừa định gõ cửa thì Hạ Bạch đã nhanh tay hơn một bước, người bên trong mở cửa, nghi hoặc nhìn bọn họ: “Có chuyện gì vậy?”
Hạ Bạch đưa tay ra, trên tay là một chiếc khóa vàng nhỏ.
Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”
Em ấy học được cách sử dụng năng lực đồng tiền rồi.
Lúc ở chung cư Đế Hào, Hạ Bạch ở trước mặt Lăng Trường Dạ giống như sự kết hợp giữa một nhà sư khổ hạnh và một tên ăn mày, cậu đã được trải nghiệm sâu sắc uy lực không gian bảo tàng của Lăng Trường Dạ, sau khi về nhà suy nghĩ lại, thấy bản thân mình quả thực có hơi bần hàn.
Thế là cậu cũng dùng điểm tích lũy chỉ có vào không có ra trong trò chơi, mua một đạo cụ không gian trong cửa hàng trò chơi, bên trong chứa một ít đồ ăn vặt và khoai tây, vàng thỏi vàng miếng, vật dụng sinh hoạt.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể thể hiện trước mặt Lăng Trường Dạ rồi.
“Ồ!” Người đàn ông vui vẻ mở cửa cho bọn họ: “Muốn mua thuyền hả?”
“Để tôi nói trước với các cậu.” Tuy ông anh này đã cho bọn hắn vào, nhưng vẫn nói trước: “Các cậu đừng có ý định mua thuyền để trốn đi, thuyền của tôi chỉ có thể đánh bắt cá quanh đảo Lam Trà thôi, muốn rời khỏi đây thì không thể được đâu.”
Xem ra anh ta hẳn là đã từng gặp phải chuyện như vậy rồi.
Hạ Bạch nhét chiếc khóa vàng cho anh ta, ra vẻ ta đây không thiếu tiền: “Không mua, chỉ đến để nghe anh kể chuyện phiếm thôi.”
“Ôi chao!” Người đàn ông vui vẻ nói: “Vậy thì các cậu tìm đúng người rồi đấy, tôi chính là bách khoa toàn thư của hòn đảo này đấy.”
Lăng Trường Dạ nói: “Cách nói chuyện của anh. . . . . . nghe không giống người đảo Lam Trà lắm.”
“Cái này thì phải nói thế nào nhỉ.” Bách khoa toàn thư đảo Lam Trà nói: “Rất lâu trước đây tôi quả thật không phải người đảo Lam Trà, nhưng đối với các cậu thì tôi là người ở đây! Tôi đã định cư ở đảo Lam Trà từ lâu lắm, nên trước mắt các cậu có thể coi như là người đảo Lam Trà rồi.”
Hạ Bạch không quá tin tưởng nói: “Anh là người ngoài, mà dám nói mình là bách khoa toàn thư của đảo Lam Trà?”
“Đã nói là tôi đã trở thành người địa phương rồi mà, tôi rất hiểu biết về chuyện ở đây, với lại, cho dù là người sinh ra và lớn lên ở đây cũng không muốn nói với các cậu đâu, bọn họ cũng không quá hiếm lạ gì vàng bạc.” Ông anh đó nói.
Hạ Bạch gật đầu, lại hỏi: “Chẳng lẽ anh cũng đến đây để sám hối? Ừm, anh ở rể, kết hôn với phụ nữ đảo Lam Trà, nên trở thành người của đảo Lam Trà rồi?”
“. . . . . .”
“Sao? Không được à?” Bầu không khí im lặng mấy giây, người đàn ông hất cằm hỏi lại.
Hạ Bạch: “Được.”
Cũng không biết ông anh này có phải đang tự bênh vực cho mình hay không, nói: “Cái gì mà lấy vợ gả chồng, đều là hư danh cả, sống tốt là được rồi.”
Hạ Bạch cảm thấy lúc này cậu phải nói gì đó nhẹ nhàng một chút, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng: “Ông anh à, anh đúng là sống thấu tình đạt lý.”
Nãy giờ Lăng Trường Dạ vẫn chưa nói gì, chắc là đang dùng kỹ năng thông linh, Hạ Bạch nhiều lời thêm chút nữa, để thu hút sự chú ý của người đàn ông tập trung vào cậu.
“Ông anh, lúc anh ở rể có phải khóc không?”
“Không giấu gì cô em, phải khóc.”
“. . . . . .”
“Khóc gả là tục lệ truyền thống của đảo Lam Trà, tôi là ở rể, vợ tôi không cần rời nhà không cần khóc, nhưng mà ở đảo Lam Trà này, lúc tổ chức hôn lễ mà không có tiếng khóc thì rất kỳ quái, giống như là không may mắn vậy.” Người đàn ông ra vẻ ta đây anh dũng hi sinh: “Vì vậy, chỉ có thể là tôi khóc.”
Hóa ra khóc gả là tục lệ truyền thống của đảo Lam Trà.
Hạ Bạch nói: “Tôi còn tưởng khóc gả là đi kèm với sám hối chứ, bởi vì đang sám hối nên lúc kết hôn mới phải khóc lóc.”
“Nói như cậu cũng không sai.” Người đàn ông nói: “Tôi cảm thấy có thể là như vậy, mấy năm tôi ở đây, cảm thấy đảo Lam Trà này có một loại cảm giác, như thể phụ nữ sinh ra đã có tội, kết hôn, hầu hạ chồng con là để sám hối.”
“Bọn họ cảm thấy Bạch Cô cũng vậy sao?” Hạ Bạch hỏi.
Anh cả kỳ quái nhìn cậu một cái, không nói gì nữa, im lặng kết thúc chủ đề này.
Đã như vậy, Hạ Bạch cũng đi thẳng vào vấn đề luôn: “Đừng căng thẳng, thật ra là chúng tôi nghe bạn của mình nói, ở đây có một người phụ nữ chết trên thuyền, nên đến nghe chuyện phiếm thôi.”
“Ồ, Lục Không à.” Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cái chết của cô ấy đúng là rất đáng để bàn tán.”
Người đàn ông không dẫn bọn hắn vào nhà chính, mà là đi qua cửa sau, dẫn bọn họ đến sân sau, nơi anh ta đóng thuyền.
Ở đây anh ta có thể thoải mái nói chuyện, không sợ quấy rầy đến vợ mình.
“Chồng cô ấy vừa mua thuyền của tôi xong, kết quả là cô ấy tự sát trên thuyền bằng cách cắt cổ tay.” Người đàn ông nói: “Các cậu biết đấy, có cái gọi là nhà ma ám, không ai người ta muốn ở trong căn nhà đã có người chết, đối với những người dân đảo Lam Trà luôn tin tưởng Hải Thần, khi ra khơi đánh bắt cá, chiếc thuyền bị ma ám còn đáng sợ hơn ngôi nhà bị ma ám nhiều.”
“Chiếc thuyền đó vừa mua đã không thể dùng được nữa, chồng cô ấy tức muốn chết, ném luôn xác cô ấy xuống biển cho cá ăn.”
Hạ Bạch nghĩ đến lời ba mình nói, hỏi anh ta: “Chiếc thuyền cũng bị ném theo cô ấy luôn à?”
“Bạch Cô nói thuyền không may mắn nữa, không tốt cho Bạch Hải Tiên, vậy nên đã kêu hắn ta ném đi luôn, nhưng mà không phải ném cùng lúc với cô ấy.” Người đàn ông nói.
Vậy là không biết cô ấy có đi thuyền rời khỏi đây hay không.
“Cô ấy cũng là người ngoài đến à?” Hạ Bạch hỏi.
“Đúng vậy, cô ấy đến còn sớm hơn tôi, tiếc là gả nhầm người.” Người đàn ông tiếc nuối nói: “Chồng của cô ấy rất thích đánh đập vợ, cô ấy bị đánh mấy năm trời, chết cũng coi như là được giải thoát.”
Hình như chỉ có vậy thôi, thật ra những gì người đàn ông nói với cậu cũng gần giống với những gì Dụ Nhân đã nói, không có phát hiện gì mới.
Nhưng Hạ Bạch vẫn không bỏ cuộc, hỏi: “Còn có chuyện gì khác đặc biệt về cô ấy không?”
“Có chuyện gì đặc biệt khác đâu chứ, chỉ là chuyện bị nhà bọn họ ngược đãi thôi.” Người đàn ông nói: “Nếu nói cô ấy có gì đặc biệt thì có lẽ khá là văn nghệ? Thường xuyên cầm một tập thơ trên tay.”
“Tập tục trên đảo Lam Trà là hải táng, chính là đặt thi thể người chết lên thuyền mộ, thả xuống biển, để gió đưa đi tìm kiếm Hải Thần. Trước khi phát điên, cô ấy còn nói kiểu chôn cất này khá là lãng mạn, giống như trong thơ vậy, mang theo hoa tươi đi đến nơi xa xôi trên biển cả.”
Người đàn ông nói, “Nói đến đây, hay là vì lý do này mà cô ấy tự sát trên thuyền? Đi tìm nơi xa xôi trong thơ của cô ấy?”
Ba cậu cũng nói tương tự như vậy, lúc đó ông đã nói, có thể Lục Không hy vọng chiếc thuyền ấy chở cô rời khỏi đây, nhưng mà nhà đó lại trực tiếp ném cô ấy xuống biển cho cá ăn rồi.
Lăng Trường Dạ hỏi: “Cô ấy còn gặp phải chuyện gì đặc biệt thê thảm nữa không? Những người đến hòn đảo này sám hối đều là những người đã từng trải qua rất nhiều chuyện thê thảm phải không?”
“Không phải là cô ấy tự nguyện đến đảo Lam Trà để sám hối, vừa rồi tôi đã nói rồi, cô ấy đến sớm hơn tôi, chắc là bị lừa bán đến đây.” Người đàn ông nói: “Nếu các cậu hỏi cô ấy đã trải qua những gì trước khi đến đảo thì tôi thật sự không biết, tôi chỉ biết, cô ấy hẳn là một người có học thức, trước đây chắc là không phải người có số phận bất hạnh.”
Cả hai đều có chút sững sờ.
Lục Không đáng lẽ là người đến để chuộc tội, vậy mà cô ấy lại không phải là người bị giáo điều chuộc tội của Bạch Hải Tiên hại đến thê thảm.
Thấy có tiếp tục hỏi những chuyện đó nữa cũng không hỏi được gì, Lăng Trường Dạ lại hỏi: “Nhà cô ấy ở đâu vậy?”
Tuy nhóm người Thông Linh Giả đã đi rồi, nhưng bọn hắn bên này cũng không tìm được manh mối mới nào về Lục Không, chi bằng đến đó xem thử.
“Tôi có thể nói cho các cậu biết nhà cô ấy ở đâu, chính là căn nhà tảo biển số 11 đó, nhưng tôi khuyên các cậu đừng đến đó nữa, không còn ai đâu.” Người đàn ông nói, “Không lâu sau khi Lục Không chết, chồng cô ấy có đến chỗ tôi mua một chiếc thuyền mới, rồi cũng chết khi đang ra khơi. Không lâu sau đó mẹ chồng cô ấy cũng chết.”
“Bạch Cô nói trên người bố chồng cô ấy mang tội nghiệt, kêu ông ta đến Bắc đảo sám hối.”
“Nói thêm cho các cậu nghe một tin đồn.” Người đàn ông ghé sát vào bọn họ, nhỏ giọng nói: “Tôi nghe người đi biển hôm đó kể lại, chồng cô ấy chết trên chính chiếc thuyền mà Lục Không đã chết, lúc đó anh ta như phát điên lên gào thét tên Lục Không, rồi nhảy lên chiếc thuyền đã mục nát kia, cùng chìm xuống đáy biển.”
Hai người rời khỏi nhà của người đàn ông bán thuyền.
Hạ Bạch nói: “Có chút kỳ quái.”
Lăng Trường Dạ biết tại sao cậu lại thấy kỳ lạ, “Lục Không không phải là nạn nhân của chế độ chuộc tội trên đảo Lam Trà, cô ấy đã cắt đứt suy luận liên quan đến việc sám hối, không giống nhân vật chính. Thế nhưng sau đó, chồng và mẹ chồng cô ấy đều lần lượt qua đời, đặc biệt là cái chết của người chồng, giống như là sau khi cô ấy chết biến thành quỷ quay về báo thù, như vậy cô ấy lại rất giống với nhân vật chính của trò chơi.”
Bọn họ đến đây một chuyến, có thêm một manh mối để khẳng định suy đoán Lục Không là nhân vật chính, đồng thời cũng có thêm một manh mối phủ nhận suy đoán Lục Không là nhân vật chính.
Lăng Trường Dạ nói: “Nếu có thể gặp được Lục Không thì tốt rồi, kỹ năng của Thông Linh Giả cũng có tác dụng với hồn ma, tuy không phải lúc nào cũng thành công như với người sống, nhưng thử nhiều lần, nhất định sẽ nhìn thấy được phần then chốt nhất.”
Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy, tìm kiếm câu chuyện của nhân vật chính, chính là tìm kiếm những chuyện quan trọng nhất, bi thương nhất và hạnh phúc nhất của cô ấy, những chuyện này thường đều nằm trong linh hồn, kỹ năng thông linh thật sự rất hữu dụng.
Thế nhưng hiện tại bọn họ vẫn chưa gặp được Lục Không, nên không thể dùng thuật thông linh với cô ấy được.
“Hay là tối nay chúng ta canh chừng Medusa? Khả năng tối nay cô ấy gặp chuyện rất cao, nếu thật sự là Lục Không trả thù, vậy chúng ta sẽ nhìn thấy cô ấy.” Hạ Bạch nói.
Cậu vừa dứt lời thì nhìn thấy một người đàn ông hớt ha hớt hải chạy tới, vừa thở hổn hển vừa nói: “Đại lão, không ổn rồi! Có người chết rồi!”
Sắc mặt Hạ Bạch nghiêm túc lại, còn chưa đến mười giờ, sao lại có người chết rồi?
Chẳng lẽ, không chỉ số người chết mỗi đêm tăng lên, mà thời gian chết cũng được đẩy sớm hơn sao?
Lăng Trường Dạ hỏi: “Ai chết vậy?”
“Hàn Ly Phi!” Người đàn ông nói, “Chính là vợ của gã bụng bia chết tối qua, cô ấy nhảy xuống biển tự vẫn rồi!”
Bọn họ lập tức đi theo người đàn ông, chạy đến nơi Hàn Ly Phi chết.
Lăng Trường Dạ hỏi kỹ hơn: “Cô ấy bị người ta đẩy xuống biển, hay là tự nhảy xuống?”
Người đàn ông nói: “Không phải bị đẩy xuống.”
“Anh chắc chứ? Có thể người đẩy cô ấy không phải là người bằng xương bằng thịt.” Lăng Trường Dạ hỏi lại lần nữa.
Người đàn ông ngẩn ra, quả thật, nếu là ma quỷ đẩy cô ấy xuống thì hắn ta cũng không nhìn thấy, thế nhưng rất nhanh sau đó hắn ta đã khẳng định chắc nịch: “Là cô ấy tự nhảy xuống! Trước khi nhảy xuống biển thì cô ấy đã không bình thường rồi, cứ như người điên, là cô ấy chủ động chạy đến bờ vực rồi nhảy xuống, có thể nói là tự sát.”
Hạ Bạch đau đầu. Ban đầu nghe nói Hàn Ly Phi nhảy xuống biển, cậu còn thấy có chút liên quan đến Lục Không, nhưng nghe nói cô ấy tự vẫn, cậu lại cảm thấy mọi chuyện đều không đúng.
Cậu nhớ lại, lúc ở cổng trường Bắc đảo, mẹ cậu đã nói, có vài người tinh thần không bình thường, trong đó có cả Hàn Ly Phi, không lâu sau đó, cô ấy phát điên rồi tự vẫn.
Chẳng lẽ, đây cũng là một kiểu chết, những người có tinh thần không bình thường kia cũng sẽ chết như vậy sao?
Điều này có vẻ giống như là do một loại ô nhiễm tinh thần nào đó gây ra, dày vò tinh thần người ta từ bên trong, sau đó khiến bọn họ đau khổ đến phát điên rồi tự sát.
Điều này rõ ràng rất khác so với bốn người chết trước đó, bọn họ chết rất đẫm máu và tàn nhẫn, hai kiểu chết này căn bản không liên kết được với nhau.
Hình phạt và cách thức tử vong trong cùng một trò chơi đáng lẽ phải thống nhất với nhau mới đúng, nếu không thì người chơi cũng sẽ không mặc định là cái chết cũng có thể cung cấp manh mối.
Điểm mấu chốt khiến người ta đau đầu nhất chính là, bọn hắn thông qua cái chết của mấy người trước đó, suy đoán ra một hình tượng nhân vật chính khả thi, vừa hay có một Lục Không phù hợp với dự đoán của bọn hắn, người đó liền trở thành nhân vật chính mà bọn hắn xác nhận, là mạch truyện chính để thông quan trò chơi.
Nếu như cái chết của mấy người trước đó không phải là cách chết then chốt của phó bản trò chơi này, như vậy, tất cả suy đoán của bọn hắn đều sai, bọn hắn đã lãng phí mấy ngày trời, đã hoàn toàn đi nhầm đường.
Bây giờ Hạ Bạch cũng đã hiểu tại sao cậu lại cảm thấy không đúng.
Cậu cảm thấy không đúng là bởi vì bọn hắn tìm ra nhân vật chính quá thuận lợi, hơn nữa nhân vật chính lại chưa từng thật sự xuất hiện, mức độ tham gia quá thấp.
Vấn đề nằm ở chỗ, nhân vật chính xuất hiện quá thuận lợi, hơn nữa là bọn hắn đã có sẵn định kiến về nhân vật chính, sau đó lại xem định kiến của mình là sự thật, đi tìm kiếm người phù hợp với định kiến đó.
Mà trên thực tế, định kiến của bọn hắn chưa chắc đã là thật, hơn nữa nhân vật mà bọn hắn định kiến, chết vì mất máu, bị treo lên, bị cưỡng hiếp, đều là những cái chết tương đối chung chung, không có một đặc điểm nổi bật nào, trên một hòn đảo chuyên buôn bán phụ nữ, những kiểu chết này cũng không phải là hiếm, rất dễ dàng xuất hiện nhân vật phù hợp.
Hiện tại có dấu hiệu cho thấy, kiểu chết đó có thể không phải là cách chết duy nhất của trò chơi, như vậy suy luận này càng không có căn cứ.
Lăng Trường Dạ đi được vài bước thì bỗng dừng lại, “Bây giờ Hàn Ly Phi không phải là trọng điểm, cô ấy đã chết rồi, trọng điểm là những người có tinh thần không bình thường kia, có thể bọn họ cũng sẽ phát điên rồi tự sát.”
“Có ba của cậu bé kia, một người phụ nữ mặc váy tím, còn có Medusa.” Hạ Bạch nói: “Bên Medusa có thể sẽ ổn hơn một chút, Lão Dương là chuyên gia cứu người tự sát, nếu như chú ấy không cứu được, chúng ta cũng hết cách.”
“Chúng ta phải đi thử xem có thể cứu được những người có tinh thần không bình thường kia không.”
“Ba của cậu bé kia, chính là người sáng nay phải không?” Người đàn ông báo tin tuy không nói rõ, nhưng bọn họ đều biết là ai, “Nhà ba người bọn họ phụ trách dọn dẹp mấy căn nhà tảo biển từ số 11 đến số 20.”
“Đến đó xem thử trước.”
Lão Dương và Medusa phụ trách tìm bà chị mà gã bụng bia đã tiếp xúc tối qua.
Trước khi đi, Lão Dương hỏi cậu bé đã tận mắt chứng kiến, cụ thể tối qua bà chị kia xuất hiện ở đâu, nếu không bọn họ không biết phải tìm đến bao giờ.
Medusa không có ý thức hỏi han như vậy, không phải cô ta ngốc, mà là lúc nào cô ta cũng ở trong trạng thái tinh thần hoảng loạn, không còn hơi sức đâu mà nghĩ đến những chuyện này.
Sau khi hỏi được vị trí cụ thể mà bà chị kia đã xuất hiện tối qua, Lão Dương nghiêm túc nói với Medusa: “Cô gái, tôi biết bạn đồng hành của cô đã chết, cô rất lo lắng, nhưng cô không thể tiếp tục như vậy được, càng là lúc nguy hiểm cô càng phải bình tĩnh.”
“Làm sao tôi bình tĩnh được chứ!”
Medusa không biết Lão Dương cũng là người chơi kỳ cựu, cô ta chỉ nghe theo lời phó hội trưởng, đi cùng Lão Dương để tìm kiếm manh mối, cô ta cũng không biết tại sao phó hội trưởng lại muốn mình đi cùng với ông ấy, chỉ cảm thấy đây là một ông lão bình thường, vậy mà cũng dám dạy đời mình, cô ta không chút kiêng dè mắng: “Ông già rồi thì biết cái gì! Còn dám dạy đời tôi!”
Có lẽ là Lão Dương đã gặp qua quá nhiều trường hợp như vậy rồi, sắc mặt ông không hề thay đổi, ngược lại còn dùng giọng điệu ôn hòa hơn nói với cô: “Tôi không có dạy đời cô, tôi chỉ là lo lắng cho cô, hy vọng cô có thể bình tĩnh lại.”
“A!” Medusa hét lớn: “Cút đi! Tất cả đều cút đi!”
Cô ta vừa xua tay, vừa cảnh giác ngồi xổm xuống, như thể xung quanh đều là người muốn hại cô ta.
Lão Dương lập tức lùi lại một bước, cẩn thận quan sát cô ta, cũng ngồi xổm xuống.
Ở cùng độ cao với cô ta, cách một khoảng nhất định, Lão Dương đưa hai tay xuống, “Cô gái, đừng sợ, ở đây không có ai khác, là ảo giác của cô thôi, có phải cô bị ảo giác rồi không?”
“Cô nói ra xem, tôi giúp cô phân biệt.” Lão Dương kiên nhẫn nói: “Cô nhìn tôi xem, có phải tôi khác với những người khác không?”
Medusa chậm rãi ngẩng đầu nhìn ông, giọng nói như mang theo cả tiếng nức nở, “Khác, khác, Lão Dương, chú khác với bọn họ, bọn họ đều muốn giết tôi, bọn họ giết tôi rồi…..”
“Bọn họ không giết cháu.” Lão Dương chắc chắn nói: “Cháu vẫn còn sống, vẫn còn sống, làm sao bọn họ có thể dễ dàng giết chết cháu như vậy được, cháu là Medusa nổi tiếng lẫy lừng đấy.”
Giọng ông nói rất chắc chắn, giống như ông đang lẩm bẩm một lời thề không bao giờ thay đổi, có thể lặp đi lặp lại vô số lần.
Medusa nhìn có vẻ bình tĩnh hơn một chút, muốn chủ động đến gần Lão Dương hơn, Lão Dương cũng phối hợp lùi lại, ông lấy ra một chiếc khăn lông đưa cho cô.
“A! ——” Medusa chỉ vừa nhắm mắt lại, bỗng nhiên lại kinh hãi hét lên, vừa hét vừa chạy về phía rừng cây.
Lão Dương vội vàng đuổi theo cô.
Medusa chạy như bay vào rừng cây, ôm lấy một thân cây đập mạnh đầu mình vào, chỉ đập một cái mà da đầu đã rách toạc ra.
“Đừng đập nữa! Cháu sẽ chết đấy!”
Lúc cô ta chuẩn bị đập đầu vào cái cây lần nữa thì đã bị Lão Dương túm chặt vai.
Lần này Medusa không mắng chửi, cũng không giãy giụa, cô ta cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay rắn chắc của Lão Dương, là hơi ấm chỉ có ở thế giới hiện thực, rất giống hơi ấm từ tay bố cô ta, là cảm giác an toàn mà cô ta khao khát được nắm lấy trong lúc kinh hoàng.
Cô ta quay đầu lại nhìn Lão Dương.
Nhưng một con dao nhọn đã đâm vào cổ cô ta.
Cô ta trừng lớn hai mắt kinh hãi, ý thức được nguy hiểm, mái tóc theo bản năng dựng đứng lên, kỹ năng thân thể tự động khởi động.
Một chiếc khăn đang cháy bịt chặt lên đầu cô ta, mái tóc đen của cô ta còn chưa kịp biến thành rắn đã bị thiêu rụi từ chân tóc trên da đầu, da đầu cô ta bị bỏng đến đỏ rực.
Medusa đau đớn đến mức cả khuôn mặt cũng méo mó.
Chuyện này không chỉ đơn giản là tóc bị thiêu rụi, tóc biến thành rắn là kỹ năng thân thể của cô ta, liên kết với toàn thân, bao gồm cả thần kinh. Tóc bị thiêu rụi, chính là rút bỏ kỹ năng này ra khỏi cơ thể cô ta khi nó đang hoạt động, thần kinh cô ta như bị rút ra vậy.
Còn chưa kịp hét lên một tiếng, cô ta đã đau đến ngất xỉu.
Cho dù không ngất xỉu, có lẽ cô ta cũng không thể hét lên được.
Trên cổ cô ta còn có một con dao.
Lúc tỉnh lại lần nữa, con dao trên cổ cô ta đã biến mất, Lão Dương đang khâu vết thương trên cổ cho cô ta.
Ông khâu rất nghiêm túc, động tác lại rất thuần thục, nếu đây là một bác sĩ, Medusa nhất định sẽ rất yên tâm, nhưng khi mở mắt nhìn thấy Lão Dương, cô ta chỉ có sợ hãi và phẫn nộ.
“Đừng sợ.” Lão Dương nhẹ giọng an ủi cô ta: “Hai năm nay tôi đã đi khắp đại giang nam bắc cứu người, từng làm rất nhiều ca cấp cứu cùng với bác sĩ trong đội, đã từng khâu vết thương cho rất nhiều người rồi. Nhưng mà, cô đừng nói chuyện, nói chuyện sẽ động vào vết thương, có thể sẽ rất nguy hiểm.”
Lão Dương khâu vết thương xong, lấy từ trong túi ra một dải ruy băng đỏ đã được cắt tỉa gọn gàng, dải ruy băng đỏ này được cắt ra từ loại vải đỏ dùng trong các dịp lễ hỉ trên đảo Lam Trà.
Medusa nhìn thấy dải ruy băng đỏ quen thuộc thì càng thêm kinh hãi, càng thêm sợ hãi, cô ta há to miệng muốn nói gì đó.
Nhưng dường như Lão Dương không nhìn thấy cô ta muốn nói chuyện, ông dùng dải ruy băng đỏ đó thuần thục thắt một chiếc nơ bướm trên cổ cô ta, rất đẹp, rất tinh xảo, giống như do nhân viên bán hàng được đào tạo bài bản ở cửa hàng quà tặng thắt lên hộp quà vậy.
“Rất đẹp.” Lão Dương ngắm nghía một chút, trên mặt lại lộ ra nụ cười, cười đến nỗi đuôi mắt cũng xuất hiện vài nếp nhăn, không còn nghiêm nghị như lúc trước nữa, ngược lại có chút hiền từ, “Có lần đồng đội nhìn thấy tôi thắt nơ bướm, nói giống như là đã thắt rất nhiều lần rồi, đợi tôi về hưu có thể đến cửa hàng quà tặng thắt nơ.”
“Tôi đúng là đã thắt rất nhiều lần rồi.” Lão Dương tự mình gật đầu thừa nhận, “Coi như là thật sự đợi đến lúc về hưu mới đi thắt nơ bướm vậy.”
Medusa đang trong cơn kinh hãi và đau đớn, không nghe ra Lão Dương đang nói gì.
Rất nhanh sau đó, cô ta phát hiện ra một chuyện, một chuyện khiến cô ta càng thêm kinh hãi, cô ta bắt đầu tuyệt vọng, đó là vì quần áo trên vai cô ta đã nhanh chóng bị máu thấm ướt.
Tuy Lão Dương đã khâu vết thương cho cô ta, nhưng lại không khâu hoàn toàn.
Dường như ông…. dường như ông đã cố ý chừa lại một đường, một đường có thể chảy máu.
Medusa dùng hết sức lực lắc lư cơ thể, nhìn Lão Dương với ánh mắt cầu xin, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Không biết cái tên thất học Diêm Tuyền đã xem được từ bộ phim nào, nói rằng để một người từ từ chết vì mất máu là cách chết tuyệt vọng nhất.
Ở thế giới hiện thực, bọn họ rất tò mò, nhưng không có cơ hội để thử nghiệm, vào đến trò chơi rồi, bọn họ đã có phòng thí nghiệm rồi.
Nhìn những người kia dùng đủ mọi cách, vứt bỏ tất cả tôn nghiêm để cầu xin bọn họ, từ những biểu hiện trên người những người đó, bọn họ biết, thì ra phim ảnh không gạt người.
Hiện tại, chính cô ta cũng được nếm trải cảm giác đó trên người mình.
Phim ảnh thật sự không gạt người.
Cảm giác máu từ từ chảy ra khỏi cơ thể, mang theo từng chút từng chút hơi ấm, thật sự rất đáng sợ, rất tuyệt vọng.
Nước mắt cô ta rơi xuống da đầu bị bỏng cháy, đôi môi bị nước bọt và máu tươi nhuộm đỏ không ngừng run rẩy cầu xin Lão Dương trong vô vọng.
Lão Dương như không nhìn thấy, ông ngồi xuống bên cạnh Medusa, nói: “Cô gái, lúc ở phòng xưng tội trên Bắc đảo, lúc cháu leo lên sám hối, tôi đã nghe rất chăm chú, rất mong chờ, nhưng mà cháu lại chẳng khác gì không hề sám hối.”
“Ngày hôm sau, lại có một cơ hội sám hối, tôi đã đi theo cháu, nhìn cháu sám hối trước tượng thần.”
“Lần này, tôi vẫn nghe rất chăm chú, từng chữ cháu nói tôi đều không bỏ sót, cháu sám hối rất nhiều chuyện thương thiên hại lý, cháu sám hối những người mà cháu đã hại, thế nhưng tôi lại không nghe thấy cháu nhắc đến tên một người.”
Lão Dương dừng lại một chút, như thể cảm thấy rất kỳ lạ, “Sao lại như vậy nhỉ?”
“Mấy năm nay thế giới của tôi chỉ có con bé, con bé chính là nhân vật chính trong thế giới của tôi, nhưng mà dường như cháu đã quên mất con bé rồi, sao lại như vậy nhỉ?”
Hết chương 115.
