Chương 116: Đảo Lam Trà (Phần 10)

 

Chương 116: Đảo Lam Trà (Phần 10)

 

Có lẽ là rất đau, nhưng thứ Medusa cảm nhận rõ ràng nhất chính là cảm giác lạnh lẽo.

 

Cô ta như lạc giữa sông băng lạnh giá trong sa mạc, nhịp tim yếu ớt không đủ sức để cô ta bước đi, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng.

 

Ý thức cô ta bắt đầu mơ hồ, nhưng vẫn không ngừng há miệng, đó là hành động duy nhất cô ta còn có thể làm được.

 

Không biết là cầu xin tha thứ, hay là đang muốn nói điều gì khác.

 

Lão Dương cúi đầu nhìn cô gái nằm trong vũng máu: “Cô gái, cô bé bị cháu giết tên là Dương Tình, hãy nhớ kỹ cái tên đó.”

 

“Bây giờ và sau này cháu nên nhớ kỹ, cháu vì con bé nên phải chết.”

 

“Nhìn bộ dạng của cháu chắc là đã giết quá nhiều người, nhiều đến nỗi quên mất con bé rồi.” Lão Dương rất quan tâm đến điều này, quan tâm đến mức như cảm thấy máu trong người ông cũng sắp chảy hết rồi, “Hơn hai năm qua, tôi ngày đêm tìm kiếm các người để trả thù……… Ngay cả lúc sám hối cháu cũng không thể nhớ ra con bé, tại sao có thể như vậy, tại sao……”

 

Hình ảnh một cô gái xinh đẹp hiện lên trong tâm trí hỗn loạn của Medusa, ngày càng rõ ràng. Cô ta nhớ người đó, đương nhiên là nhớ, người đó là bạn cùng lớp học vũ đạo với cô ta, người đó học nhảy múa rất nhanh, gần như chỉ cần nhìn một hai lần là có thể nhảy được.

 

Lúc đó cô ta rất ghen tị với tay chân của người đó, ghen tị với từng khúc xương biết nhảy múa của người đó.

 

Sau này, khi bọn họ cùng bị cuốn vào một trò chơi.

 

Trong trò chơi đó, cô ta chưa phải là Medusa, nhưng Diêm Tuyền đã có kỹ năng, bọn họ vừa thử nghiệm cái chết do mất máu trong trò chơi trước, hưng phấn bừng bừng, trong phó bản trò chơi đó, hắn ta và Phương Hiểu Phong đã nhắm đến mục tiêu mới là Dương Tình và Dụ Nhân.

 

Nhưng cô ta nói hãy chọn Dương Tình, xương của cô ấy đặc biệt mềm, cô ta muốn xem thử rốt cuộc mềm đến mức nào.

 

Diêm Tuyền cũng thiên về Dương Tình, Dương Tình xinh đẹp hơn Dụ Nhân rất nhiều. Vừa lúc hắn ta có kỹ năng, con người khi mới nắm giữ năng lực và quyền lực, các loại dục vọng sẽ mãnh liệt hơn một chút, ở thế giới thực hắn ta bị rất nhiều nữ sinh coi thường, vậy nên trong trò chơi muốn tìm nữ sinh xinh đẹp để đùa bỡn.

 

Không phải cô ta quên Dương Tình, khi cô ta sám hối thì ưu tiên nhớ đến những tội ác nặng hơn trước. Tất nhiên là cô ta nhớ, lần sám hối tiếp theo chắc chắn cô ta sẽ sám hối đến Dương Tình.

 

Medusa cố gắng há miệng, muốn nói mình nhớ, nhớ rất rõ.

 

Nhớ Dương Tình.

 

Cô ta nhớ Dương Tình đã khóc lóc cầu xin bọn họ như thế nào, nhớ Dương Tình đã chết như thế nào, nhớ dáng vẻ của Dương Tình sau khi chết.

 

Cô ta còn nhớ, trước Dương Tình, con mèo của cô ấy đã chết như thế nào.

 

Thế nhưng, rốt cuộc cô ta vẫn không thể sám hối được nữa.

 

Cô ta không thể phát ra tiếng được nữa.

 

Cô ta cũng đã không còn sức lực.

 

Máu của cô ta đã chảy hết.

 

Lúc vào trong một trò chơi, một buổi tối nọ, bốn người bọn họ đã ngồi trên mái nhà ngắm sao.

 

Cô ta đã hỏi: “Mấy người nói xem, chúng ta có thể sống được bao lâu?”

 

Diêm Tuyền nói: “Hỏi cái gì ngu ngốc vậy, cả đời này của chúng ta đã sống đáng giá hơn rất nhiều người rồi có được không?”

 

Phương Hiểu Phong gật đầu: “Đúng vậy, rất sảng khoái, hahaha, chẳng phải so với lúc tôi học cấp hai còn sướng hơn nhiều sao? Chỉ là, bà nó chứ, cái phó bản trò chơi này lại có hai người Đội Tấn Công, xúi quẩy thật chứ, tôi ghét nhất là người Đội Tấn Công.”

 

“Tôi cảm thấy, nếu có một ngày chúng ta chết, cũng sẽ chết trong tay bọn họ, Đội Tấn Công không có ai dễ đối phó.”

 

Dụ Nhân này nói chuyện luôn khiến cô ta chán ghét, nếu không phải cô ả cũng giống bọn họ, đều bị cha mẹ vứt bỏ, sống chết gì cô ta cũng sẽ không đồng ý để cô ả gia nhập.

 

Nhưng những lời cô ả nói, kỳ thật trong lòng cô ta cũng đồng ý, Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong cũng vậy.

 

Đêm đó bọn họ đã thảo luận, đều cho rằng có ba khả năng khiến mình chết, một là chết trong tay Đội Tấn Công, hai là chết trong tay mấy đại lão của Thánh Du Công Hội, ba là chết trong trò chơi.

 

Bốn người đêm đó sẽ không ngờ tới, bọn họ lại chết trong tay một lão già bình thường, bình thường đến mức dù có ném vào trong đám người cũng tìm không thấy, một người mà bọn họ chưa từng nghe qua.

 

Cuối cùng, lúc ý thức sắp biến mất, Medusa mới nhớ ra, cô ta đã từng nghe nói đến Lão Dương rồi.

 

Lần đầu tiên đến lớp học vũ đạo đó, trời mưa to, một nữ sinh đã đưa khăn mặt cho cô: “Bạn bị ướt rồi à? Dùng cái này đi, lau nhanh lên. Ba mình chuẩn bị cho mình đó, ông ấy thật là, đã tự mình đưa mình đến lớp rồi, đã thấy người mình không dính một giọt mưa nào rồi, vậy mà còn đưa thêm cho mình một cái khăn.”

 

Có lẽ là từ lúc đó cô ta đã bắt đầu chán ghét Dương Tình. Vì cô ấy có một người ba tốt.

 

Cô ấy có một người ba thật tốt.

 

Khi Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến tìm Lão Dương, ông đang ngồi lặng lẽ bên bờ rừng.

 

Không có ai khác đi cùng, bởi vì lúc nãy trên đường hai người bọn hắn đi tìm một nhà ba người kia, đột nhiên, đột ngột muốn đến tìm Lão Dương.

 

Bởi vì một câu nói của Lăng Trường Dạ: “Lão Dương, Lão Dương nói con gái ông ấy chết trong một vụ tai nạn, nhưng mọi người đều không biết là tai nạn gì, có phải là trò chơi không?”

 

Vừa rồi Hạ Bạch có nhắc đến Medusa ở cùng Lão Dương sẽ tương đối an toàn. Sau khi xâu chuỗi lại những điểm mâu thuẫn về cái chết trong trò chơi, lại nhắc đến Lão Dương, bỗng nhiên Lăng Trường Dạ nghĩ đến điều gì đó.

 

Bước chân Hạ Bạch cũng đột nhiên dừng lại.

 

Cậu nghĩ đến thời gian Diêm Tuyền chết, nghĩ đến thời gian Lão Dương và cha mẹ mình gác đêm, nghĩ đến thời điểm đó nghe Lão Dương ngồi trên ghế sofa kể chuyện con gái mình, nghĩ đến ngày đó khi ở nhà hàng nhìn thấy Lão Dương thì kinh ngạc.

 

Hai người bỏ lại nam người chơi mặt mày ngơ ngác kia, vội vàng tìm kiếm Lão Dương.

 

Hình như Lão Dương đang đợi bọn họ.

 

Khi bọn họ nhìn thấy Lão Dương, ông đang yên lặng, ngẩng đầu lên nhìn bọn hắn, không hề kinh ngạc, nói: “Lúc tôi thấy Medusa không bình thường, thì biết mình giấu không được nữa, không đợi được đến tối.”

 

Hạ Bạch đưa mắt nhìn Medusa nằm trong vũng máu, đã không còn thở nữa, “Lão Dương, con gái chú…”

 

“Nhân vật chính của trò chơi này là con gái tôi.” Lão Dương nói.

 

“Một đám người xấu xa đến đảo Chuộc Tội, những kẻ tội ác tày trời, sẽ bị những người chết oan chết uổng hại chết, trong cái chết của bọn chúng ẩn giấu manh mối về con bé, chết vì mất máu, bị treo cổ, làm nhục, chiếc nơ đỏ trên cơ thể người xem như là quà tặng.” Lão Dương nói: “Con bé là nhân vật chính.”

 

Nếu con bé không phải, ông sẽ tạo ra một trò chơi để con bé làm nhân vật chính.

 

Hạ Bạch hỏi: “Nhân vật chính đâu, tại sao đến giờ nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện?”

 

Lão Dương đáp: “Nhân vật chính không tiện xuất hiện, ba của con bé với tư cách là trợ thủ của nó, thay con bé thi hành.”

 

Hạ Bạch hiểu ra: “Bốn người bọn họ đều do chú giết, chú đến đảo Lam Trà không phải để nghỉ dưỡng, mà là điều tra bọn họ, chú đi theo bọn họ đến đảo Lam Trà.”

 

“Đúng vậy.” Lão Dương không hề che giấu, ông còn chủ động giải thích rõ ràng hơn, “Bọn chúng rất lợi hại, một người bình thường không có kỹ năng như tôi không thể đối phó với bọn chúng được, tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, trò chơi này cũng giúp tôi, là Bạch Hải Tiên muốn người ta chuộc tội đang giúp tôi.”

 

“Kẻ lợi hại nhất trong bốn đứa bọn chúng là Diêm Tuyền, đêm đầu tiên vừa vào trò chơi đã bị Lăng đội trưởng làm bị thương, tinh thần hoảng loạn, tôi mới có thể lặng lẽ giết chết gã ta. Kẻ lợi hại thứ hai trong bọn chúng là Medusa, lúc bị tôi giết chết, cô ta đang bị trò chơi trừng phạt, tinh thần càng thêm hoảng loạn.”

 

Hạ Bạch hỏi chắc nịch: “Dương Tình chết trong trò chơi là bị bọn họ hại chết?”

 

Bàn tay thô ráp của Lão Dương nắm chặt hư không, ông cúi đầu: “Phải.”

 

Lúc này, Lăng Trường Dạ đang thông linh cho ông, nhìn thấy cảnh tượng ông nhìn thấy thi thể con gái mình trong nhà xác của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Khuôn mặt cô gái đã không còn nhìn ra hình dáng ban đầu, giống như đã bị đánh đập rất dã man, khô quắt, trắng bệch, yên lặng nằm trên giường.

 

Lão Dương lặng lẽ đứng đó, dường như không có chút cảm xúc nào, ông bình tĩnh hỏi: “Mấy người chắc chắn con bé là con gái tôi chứ?”

 

“Thật xin lỗi, chúng tôi có thể xác định, con gái ông đã chết trong trò chơi.” Nhân viên công tác nói: “Chắc hẳn đã có người phổ cập kiến thức về trò chơi cho ông biết rồi.”

 

Lão Dương biết trò chơi, biết trò chơi đáng sợ như thế nào, biết người chết trong trò chơi là chuyện dễ dàng và bất lực đến cỡ nào.

 

Ban đầu, ông có thể chấp nhận, ông thật sự có thể.

 

Nhưng khi ông nhìn thấy đứa con gái duy nhất của mình đã không còn nhận ra nổi, bị….. bị người ta ngược đãi dã man, lại còn bị người ta thắt nơ trên cơ thể trần truồng, giống như con bé chỉ là một món quà có thể tùy ý tháo lắp đùa bỡn vậy.

 

Đứa con gái duy nhất ông nuôi nấng đến năm hai mươi tuổi.

 

Làm sao ông có thể chấp nhận được.

 

Phó bản trò chơi đó đã ném ra bốn thi thể, có ba nhà mười một người đều chấp nhận hiện thực, nhận tiền an ủi, cuối cùng ngay cả vợ ông cũng chấp nhận hiện thực.

 

Chỉ còn lại một mình ông.

 

Ông chỉ là một giáo viên bình thường, công tác hơn hai mươi năm, cao nhất cũng chỉ làm chủ nhiệm lớp, không có bất kỳ quyền thế nào, không có bất kỳ quan hệ nào, chỉ biết có một người từ trong trò chơi đó đi ra, ông chỉ có thể bám lấy hắn ta, bị đánh vô số lần cũng phải đi tìm hắn ta, bị từ chối vô số lần cũng phải đến Cục Quản Lý Trò Chơi đòi cho được một chân tướng.

 

37 ngày trôi qua, ông chống đôi chân bị đánh gãy, ngủ ở cửa chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi một đêm, lúc trời sáng, gặp được bộ trưởng Bộ Hậu Cần của Cục Quản Lý Trò Chơi, Nguy Chính Vũ.

 

Cô ấy choàng cho ông một chiếc chăn, nói với ông rằng: “Lão Dương, thật xin lỗi, trò chơi đã xuất hiện ở thế giới của chúng ta, hiện tại chúng ta còn chưa thể chống lại trò chơi, pháp luật của chúng ta cũng không đến được trò chơi.”

 

Cô ấy đến đây, nghe chuyện của Lão Dương, biết ông vì muốn đòi lại công bằng cho con gái mà đã mất việc, mất vợ.

 

Cô ấy nói: “Dương Tình chết trong trò chơi, không thể sống lại, nhưng còn có rất nhiều đứa trẻ nhỏ hơn con bé hơn kịp cứu, chúng tôi đang chuẩn bị thành lập một Đội Cứu Viện, ông có nguyện ý làm công việc này không?”

 

Vì vậy, Lão Dương trở thành một nhân viên của Bộ Hậu Cần của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Bộ Hậu Cần Cục Quản Lý Trò Chơi có rất nhiều người là người đã vào trò chơi, người nhà của người chơi đã chết trong trò chơi, nếu là người chưa từng vào trò chơi cũng không có người thân chết trong trò chơi, còn có thể vào Cục Quản Lý Trò Chơi, nhất định là người ở thế giới thực cũng rất lợi hại.

 

Có nghĩa là, ở đây có đủ loại tài nguyên mà Lão Dương cần, tài nguyên trò chơi, tài nguyên quan hệ.

 

Ông ở Cục Quản Lý Trò Chơi biết được, tất cả người chơi còn sống sót đi ra từ trong phó bản trò chơi đó cũng không nhiều, cũng chỉ có sáu người, trong đó có bốn người vẫn là một nhóm.

 

Trong thời gian một năm, ông đã cứu rất nhiều người, kết giao với rất nhiều bạn tốt, tăng thêm một chút năng lực, nhận được một số phần thưởng, vào hai phó bản trò chơi.

 

Từ chỗ hai người chơi đó, ông biết được con gái mình đã chết trong tay bốn người bọn họ, biết được con bé chết như thế nào, biết được con bé đã gọi ba.

 

Trong thời gian một năm, bốn người bọn họ đều đã có kỹ năng, vào Thánh Du Công Hội, bắt đầu được người chơi nhắc đến ở trung tâm giao lưu người chơi.

 

So với bọn chúng, ông vẫn là người bình thường.

 

Lại một năm nữa trôi qua, có lẽ ông vẫn là người bình thường, nhưng ông cũng là một người cha ẩn nhẫn quá lâu, ông đã chuẩn bị 758 ngày, chịu đựng 758 đêm dài.

 

Ông đi tìm bọn chúng.

 

Ông đã mang theo tất cả những gì mình đạt được và suy nghĩ trong hai năm qua đến tìm bọn chúng.

 

Tối hôm đó, ông nghe tiếng cô dâu khóc, ông nhìn thấy chiếc nơ đỏ trên thi thể con gái.

 

Ông dùng một trong hai đạo cụ duy nhất của mình, đạo cụ tàng hình, ông đi vào phòng của Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong, nhìn thấy Diêm Tuyền đang mơ thấy ác mộng, thấy gã ta không ngừng vung tay.

 

Ông lấy thuốc an thần gây mê mà Đội Cứu Viện thỉnh thoảng sử dụng, thuốc này do Viện Nghiên Cứu nghiên cứu ra, ông đã dùng liều lượng gấp mười bình thường, rút hết máu của gã ta.

 

Trong trò chơi đó, con gái ông đã bị chính tên khốn này làm nhục trong khi chúng rút máu con bé.

 

Giết Phương Hiểu Phong không hề khó khăn chút nào, kỹ năng của hắn ta không tính là gì lúc ngủ, thậm chí ông còn để hắn ta trơ mắt nhìn mình bị rút máu, chậm rãi chứng kiến cái chết của chính mình.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trong trò chơi đó, chính tên khốn này đã rút máu con gái ông.

 

Khi giết Dụ Nhân thì ông gặp phải khó khăn, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã vào ở trong nhà tảo biển của bọn họ.

 

Ông biết hai người này lợi hại bao nhiêu, không dám tự phụ, không thể để Dụ Nhân chết vì mất máu nữa, chỉ có thể để cô ta chết ngạt trong yên lặng, sau đó treo thi thể cô ta lên.

 

Trong trò chơi đó, chính cô ta là người đã treo con gái ông lên và đập vào mặt con bé, cô ta rất thích treo người ta lên để làm rất nhiều chuyện, cô ta nói ngẩng đầu nhìn người khác sẽ lịch sự hơn, khiến người ta có thiện cảm hơn.

 

Giết Medusa thì đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa, chỉ có điều, thời gian không tốt lắm, không còn cách nào khác, muộn thêm một bước nữa thì ông sẽ không giết được cô ta, ông chỉ có một cơ hội duy nhất, một đao cắt cổ, rút cạn máu cô ta.

 

Trong trò chơi đó, mấy chỗ xương cốt bị gãy trên người con gái ông, chính là bị cô ta đánh.

 

Người cha cầm phấn viết bảng hơn hai mươi năm, bình thường không có gì nổi bật, đã vượt qua 758 đêm dài, cứu 1244 người, cuối cùng đã giết chết bốn người này, đòi lại công bằng cho con gái.

 

“Chúng tôi không biết con bé chết như thế nào.”

 

“Xin lỗi, hiện tại pháp luật còn chưa đến được trò chơi.”

 

Không sao.

 

Trong trò chơi không có luật pháp, nhưng có ba.

 

Lão Dương lấy từ trong túi ra một bịch nhỏ, bên trong có một cái đùi gà và một túi đậu phộng, ông chậm rãi ăn. Bởi vì lâu rồi không ăn, vừa mới nếm thử hương vị đó, trong miệng đã bị kích thích, tiết ra rất nhiều nước bọt chua chát.

 

“Đúng rồi, lại nói cho ông biết thêm một chuyện nữa. Lúc Dương Tình vào trò chơi có mang theo một cái đùi gà và một túi đậu phộng, con bé ở trong trò chơi tận thế không có đồ ăn đó cũng không ăn. Về sau, khi con bé chết, đùi gà lăn đến chỗ cách thi thể con bé không xa, lúc đó tôi sắp chết đói, thật sự không còn cách nào khác, vì muốn sống sót, đành phải ăn cái đùi gà đó.”

 

Lúc Giang Thanh Phong chạy đến thì nhìn thấy Lão Dương đang chảy nước dãi, ông hỏi: “Lão Dương, ông sao vậy?”

 

“Không sao.” Lão Dương lau nước dãi, nói: “Con bé chết rồi, trong lòng tôi cảm thấy thật trống rỗng.”

 

Giang Thanh Phong nhìn sang bên cạnh ông, chỉ nhìn thấy một vũng máu, rõ ràng là đã chết, “con bé” mà ông nói có lẽ là người vừa mới chết, có thể là Medusa đi cùng ông.

 

“Medusa chết rồi?” Giang Thanh Phong vội vàng nói với bọn hắn: “Lâm Thông bảo tôi đến tìm mọi người, bên chúng tôi cũng có một người chơi đã chết.”

 

Lâm Thông là tên trong trò chơi của Thông Linh Giả.

 

Người chết là người cha trong gia đình ba người kia.

 

Tối nay đã có ba người chết.

 

Giang Thanh Phong nói: “Mọi người qua đó xem sao?”

 

Lăng Trường Dạ đưa mắt nhìn Lão Dương, nói: “Đi thôi.”

 

Thấy Lão Dương ngồi im hồi lâu không nhúc nhích, Giang Thanh Phong đi tới kéo ông dậy, Lão Dương im lặng đi theo ông về phía ngôi làng, nhìn qua rất bình tĩnh.

 

Đi được một đoạn, ông mới gọi một tiếng: “Lăng đội trưởng.”

 

“Chuyện này không thuộc quyền quản lý của tôi, người của Đội Tấn Công chúng tôi chỉ phụ trách thông quan trò chơi.” Anh nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Theo tôi được biết, hiện tại pháp luật vẫn chưa đến được trò chơi.”

 

Lão Dương lại nhìn về phía Hạ Bạch, Hạ Bạch nói: “Cháu cũng là người của Đội Tấn Công.”

 

Cậu biết, tối hôm đó khi cậu nhìn thấy Lão Dương đi ra từ trong phòng, Lão Dương nói ông gặp ác mộng không ngủ được, kỳ thật chỉ là vừa mới hại Dụ Nhân, lúc đang định về phòng thì bị cậu nghe thấy động tĩnh, vậy nên đã nói dối với cậu.

 

Cậu cũng biết, người đàn ông bụng bia chết oan uổng kia đã trở thành công cụ che giấu chân tướng việc trả thù.

 

Nhưng cậu đúng là người của đội Đội Tấn Công.

 

Ngày đầu tiên cậu gia nhập Đội Tấn Công, Lăng Trường Dạ đã nói với cậu rằng, người của Đội Tấn Công bọn họ chỉ phụ trách thông quan trò chơi.

 

Bây giờ rốt cuộc cậu mới hiểu được, tại sao người của Đội Tấn Công lại như vậy.

 

Bọn họ chỉ cần thông quan trò chơi là được.

 

Còn những thứ khác, bất kể là chuyện tốt hay chuyện xấu gì cũng vậy, đều mặc kệ đi.

 

Sự đời phức tạp, nhân quả dây dưa, bọn họ quản không được, cũng không dính líu đến.

 

Người cha trong gia đình ba người kia cũng coi như là tự sát.

 

Sáng nay người mẹ còn mắng chửi ông ấy, lúc này lại khóc đến không còn ra hình người, cuối cùng cậu con trai đã đứng ra, miễn cưỡng kể rõ ràng cái chết của cha mình.

 

“Tinh thần ông ấy không được tốt, lúc đi về phía này bỗng nhiên kêu lên mấy tiếng, lúc chúng tôi đi hỏi thăm tin tức chỗ người dân trên đảo, ông ấy một mình ngồi trên tảng đá kia, chính là, chính là…..” Giọng cậu bé có chút nghẹn ngào, ngón tay không ngừng run rẩy, “Máu đã chảy ra, ông ấy cứ như vậy mà đập đầu vào tường chết.”

 

Người chơi nam đi cùng với Hàn Ly Phi nói: “Hàn Ly Phi cũng gần giống như vậy! Giống như phát điên vậy!”

 

Thông Linh Giả đi đến bên cạnh Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, tất nhiên cũng ý thức được vấn đề, rất phiền não: “Cái chết của hai nhóm người bọn họ không giống nhau, không đúng, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?”

 

Bây giờ Lăng Trường Dạ không thể cho hắn ta đáp án, anh hỏi trước: “Cụ thể thì bọn họ đã nói những gì?”

 

Cậu bé nói: “Ông ấy nói năng rất lộn xộn, nào là đừng tới đây, buông tha cho ông ấy gì đó.”

 

“Đúng đúng đúng! Hàn Ly Phi cũng từng nói những lời tương tự, còn nói cô ta đã chết rồi.” Người đàn ông nói.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Hẳn là bị ô nhiễm tinh thần, trong thế giới tinh thần của bọn họ, những người bọn họ từng hại có thể đã đến trả thù, bọn họ đã thấy mình bị giết trước đây rồi. Nếu loại chuyện này cứ lặp đi lặp lại, con người sẽ sụp đổ, cũng sẽ cảm thấy dù sao mình cũng đã chết một lần rồi, dễ dàng dùng phương pháp cực đoan để trốn thoát, cũng chính là tự sát.”

 

Hạ Bạch bổ sung: “Tối nay chúng tôi đã hỏi thăm được từ chỗ ông anh bán thuyền, cái chết của chồng Lục Không cũng như vậy, trước tiên là tinh thần không bình thường, sau đó tự sát, đây hẳn là cách chết của trò chơi này.”

 

Thông Linh Giả: “Chẳng lẽ bốn người trước đó cũng là tự sát? Không đúng, trước khi bọn họ tự sát không có dấu hiệu bị ô nhiễm tinh thần rõ ràng.”

 

Lăng Trường Dạ nhéo nhéo sống mũi, nói: “Muộn rồi, về trước đã. Sau khi về, ai cảm thấy tinh thần không bình thường thì tốt nhất là nói cho chúng tôi biết cảm nhận cụ thể như thế nào.”

 

Lúc này, nhìn qua cũng không có mấy người là tinh thần còn tốt, có thể rất nhiều người đều đã bị ô nhiễm, cũng có thể chỉ là mệt mỏi sợ hãi mà thôi.

 

Trong số đó, có một người đặc biệt rõ ràng, lúc nãy khi Khương Ỷ Đồng nhắc nhở tinh thần bọn họ không ổn định thì ông ta đã biểu hiện rất rõ ràng rồi.

 

Đó là một người đàn ông lớn tuổi, nghe Lăng Trường Dạ nói như vậy, còn chưa kịp trở về đã hoảng hốt chen đến bên cạnh bọn hắn, “Tôi, tôi… …… Tối qua tôi mơ thấy ác mộng cả đêm, toàn bộ đều là cảnh tôi bị người ta hành hạ, là mơ phải không? Có phải là mơ không……… Không phải, đau quá, đau quá, chính là ở đảo Lam Trà này!”

 

“Đau quá, đau quá, da thịt đều bị đốt cháy hết rồi.” Ông ta bắt đầu nói năng lộn xộn, “Mau quay lại!”

 

Có người nghe ông ta nói “Da thịt bị đốt cháy hết rồi” thì vội vàng nói: “Tôi biết! Tôi và ông ấy cùng nhau sám hối ở chỗ tượng thần đó, trước đây ông ấy có mở một nhà máy, vì sản xuất trái phép, đã xảy ra hỏa hoạn, thiêu chết mấy công nhân!”

 

Vậy cho nên giống như những gì Lăng Trường Dạ nói, những người bị bọn họ hại đã dùng cách thức giống vậy để hành hạ bọn họ. Ban đầu còn tưởng là ác mộng, vừa mới sám hối xong, mơ thấy ác mộng như vậy cũng rất bình thường, không để ý lắm, về sau vì ô nhiễm tinh thần, dần dần bắt đầu không phân biệt được hiện thực và ảo giác.

 

Bọn họ cứ ở trong thế giới của chính mình, ở trong đảo Lam Trà trong nội tâm của chính mình, bị trừng phạt bị hành hạ.

 

Cho đến khi bọn họ không chịu đựng nổi nữa, phát điên rồi tự sát.

 

Đây là chuộc tội của đảo Lam Trà.

 

Giang Thanh Phong nói: “Trên tượng thần Bạch Hải Tiên có những con mắt dày đặc khắp tượng thần, có thể đó chính là nguồn gốc ô nhiễm tinh thần.”

 

Đối với một số người, những con mắt gai góc đó chính là con mắt của từng nạn nhân, những đôi mắt đó mang theo gai nhọn nhìn chằm chằm bọn họ mọi lúc mọi nơi, đi theo vào trong cơn ác mộng của bọn họ, vào đáy lòng bọn họ, vào trong linh hồn bọn họ.

 

Nhà tảo biển số 12 chỉ còn lại năm người.

 

Sau khi Lão Dương trở về thì liền vào phòng, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không nói gì, bảo ba mẹ đi ngủ sớm một chút, Giang Thanh Phong lại có lời muốn nói.

 

“Lúc chiều tôi không nói, nhưng tôi vẫn muốn nói.” Giang Thanh Phong đưa mắt nhìn Khương Ỷ Đồng, nói: “Tôi cảm thấy Bạch Cô cũng không có ác độc như vậy.”

 

“……”

 

Buổi chiều không nói là không muốn phản bác vợ sao.

 

Lúc đó Khương Ỷ Đồng đã nói Bạch Cô bọn họ là tổ chức tà ác, dùng để nói mối liên hệ giữa Lục Không và việc chuộc tội.

 

Ông đã nghĩ ngợi lâu như vậy mới gom đủ dũng khí nói ra.

 

Hạ Bạch vội vàng nói đỡ cho ông ba đáng thương của mình: “Tối nay tụi con đã hỏi thăm được từ chỗ ông anh bán thuyền, Lục Không không phải bị người ta mượn danh nghĩa chuộc tội hãm hại, cái chết của cô ấy thật sự không liên quan đến Bạch Cô.”

 

Khương Ỷ Đồng cười, “Hai người làm gì vậy, mẹ là hôn quân độc tài sao? Mẹ là người mới vào trò chơi lần đầu, suy luận sai là chuyện rất bình thường, có sai thì mấy người cứ việc chỉ ra, cần gì phải cẩn thận như vậy.”

 

“Không phải cẩn thận, là yêu thương bảo vệ.” Giang Thanh Phong nói.

 

“……”

 

Hạ Bạch: “Ba, ba mau nói đi, tại sao ba lại cảm thấy Bạch Cô không ác độc?”

 

Lúc này Giang Thanh Phong mới nói: “Ở phía bắc đảo có rất nhiều người khuyết tật.”

 

Đúng vậy.

 

Khương Ỷ Đồng tự kiểm điểm, lúc mới đến phía bắc đảo, khi bà nhìn thấy những người khuyết tật đó đã nghĩ, Bạch Cô ngay cả người khuyết tật cũng không buông tha, ngay cả bọn họ cũng bóc lột.

 

Đó là do bà mới đến đảo Lam Trà, nhìn thấy cảnh tượng khóc gả, nghe thấy chuộc tội, từ những trải nghiệm cuộc sống của bà mà sinh ra suy nghĩ như vậy, có lẽ là có thành kiến.

 

Mà Giang Thanh Phong, ông là một họa sĩ giỏi quan sát người khác, đặc biệt là những người nghèo khổ, khi nhìn thấy những người khuyết tật này thì ông lại sinh ra suy nghĩ hoàn toàn trái ngược.

 

“Trên thế giới này người có tội nghiệt, người sống khổ sở quá nhiều, nếu như bà ấy muốn tẩy não, muốn mượn danh nghĩa chuộc tội để bóc lột kiếm lợi, bà ấy hoàn toàn có thể chọn những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp khỏe mạnh như cô dâu kia, có thể bòn rút trên người bọn họ được nhiều thứ hơn.”

 

Giang Thanh Phong nói: “Có một số người khuyết tật đã lớn tuổi, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm một số công việc thủ công đơn giản, bà ấy còn phải cho bọn họ chỗ ở, cho bọn họ ăn, hao tâm tổn sức tẩy não bọn họ, có thể kiếm được thứ gì?”

 

Ông bổ sung: “Tôi đã hỏi thăm, những người chuộc tội ở trường học phía Bắc đảo ăn còn ngon hơn tôi, ít nhất còn có trứng gà và rau xanh.”

 

Hạ Bạch cũng nghĩ đến cô dâu kia, ban đầu bọn họ cảm thấy Bạch Cô thật tà ác, chính là bởi vì hôn lễ khóc gả đó, cô dâu nói cô gả cho người đàn ông lớn tuổi có con trai là đang chuộc tội, bọn hắn cảm thấy thật hoang đường, cảm thấy cô ấy đã bị tẩy não, đây là một hình thức mua bán người.

 

Thế nhưng tối nay cậu đã gặp cô dâu kia, thấy tình cảm yêu thương của cô ấy dành cho con trai của chú rể, không giống như là nhiệm vụ chuộc tội, mà là yêu thương từ tận đáy lòng.

 

Hơn nữa, ban đầu hôn lễ khóc gả cũng không phải do Bạch Cô sáng tạo ra, ông anh bán thuyền nói đây là truyền thống của đảo Lam Trà, là người trên đảo Lam Trà cảm thấy phụ nữ sinh ra đã có tội.

 

Là phụ nữ.

 

Nhưng mà hiện tại ở phía Bắc đảo cũng có rất nhiều đàn ông, đó mới là nơi Bạch Cô xây dựng.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Ông anh bán thuyền kia đến đảo Lam Trà để chuộc tội, nhưng nhìn anh ta sống rất hạnh phúc. Lúc anh thông linh cho anh ta, nhìn thấy cảnh tượng ấm áp trong linh hồn anh ta là lúc ở bên vợ con. Anh ta cứ luôn miệng nói mình là người bản địa trên đảo Lam Trà, chứng tỏ anh ta đã coi nơi này là nhà của mình rồi.”

 

Điều này chứng tỏ, có thể Bạch Cô không phải là mượn danh nghĩa chuộc tội để hãm hại người khác.

 

Mọi người im lặng, trong lòng dần dần có một suy nghĩ.

 

Lăng Trường Dạ: “Bạch Cô mới là nhân vật chính của thế giới này, hơn nữa, bà ấy đã chết rồi.”

 

Hết chương 116.

 

Chương 116: Đảo Lam Trà (Phần 10)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên