Chương 115: Kết Toán

 

Chương 115: Kết Toán

 

Trong lúc mọi người không chú ý, nội tâm Chu Kỳ An không hề bình tĩnh chút nào.

 

【Vân Tinh】 chỉ còn chưa đầy hai phút là hết hạn.

 

Cùng lúc giọng nói của cậu hạ xuống, nhiệt độ trong xe bỗng chốc giảm mạnh, những bông hoa hồng lớn nở rộ trên vách xe, nhìn thế nào cũng không phải là điềm lành.

 

Bertram muốn nói gì đó về quyết định hấp tấp của Chu Kỳ An, nhưng vì sợ mẹ Chu nên chỉ dám giận mà không dám nói.

 

Chu Kỳ An càng không thèm liếc nhìn hắn ta lấy một cái.

 

Bao giờ mới gặp được những người chơi chất lượng cao như Ứng Vũ và Bạch Thiền Y nữa, sao gần đây toàn gặp phải rác rưởi thế này?

 

Thật ra, ngay cả khi không có cậu sinh viên đại học, cậu cũng sẽ không cân nhắc làm nhiệm vụ phụ.

 

Không có ý nghĩa gì cả.

 

Chu Kỳ An có thể đoán trước được rằng nhiệm vụ phụ chỉ là để hướng dẫn người chơi tự giết hại lẫn nhau. Muốn giết thì Đông Lập sống lại dùng kỹ năng quần công cũng không đánh lại mẹ cậu, vậy nên Bertram và Văn nên cảm thấy may mắn là không đủ thời gian.

 

Giọng nói thông báo của hệ thống lại vang lên:

 

【Đã có hơn một nửa số người chơi bỏ phiếu.】

 

【Người được chọn: Một cậu bé nghèo khổ bình thường có vết bớt đen trên mặt】

 

Khi giọng nói tiếp tục, mọi người có cảm giác như đang nghe phán quyết của tòa án.

 

Tử hình hay tại ngoại, chỉ trong nháy mắt.

 

Văn nhìn Chu Kỳ An, cười khổ: “Cậu có bao nhiêu phần chắc chắn?”

 

Chu Kỳ An không nói, vẫn nhìn chằm chằm về phía cậu bé.

 

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau giữa không trung, Chu Kỳ An như đối mặt với một vực sâu không đáy, đằng sau đôi đồng tử ấy, chỉ có một vực thẳm không nhìn thấy điểm dừng.

 

Bộp, bộp.

 

Trong chốc lát, cậu bé tự vỗ tay.

 

Chỉ thấy vết bớt đen trên mặt nó dần dần biến mất, các khớp xương trên người phát ra tiếng kêu bụp bụp như pháo hoa. Kỳ lạ hơn là, cơ thể nó đang dài ra, tứ chi không ngừng duỗi thẳng, nhưng ngũ quan lại dần mờ nhạt.

 

Trong nháy mắt, cậu bé đã biến thành một người đàn ông cao ráo, không có ngũ quan.

 

Đối mặt với cảnh tượng kỳ lạ này, Chu Kỳ An chỉ hơi ngạc nhiên.

 

Phấn khích nhất phải thuộc về hai người chơi còn lại, từ lúc cậu bé biến đổi, bọn họ đã biết chắc chắn mình sẽ sống.

 

Người đàn ông thong thả bước ra giữa toa xe, khi đi ngang qua Bertram và Văn, hắn ta cười nhạt: “Diễn xuất của hai người cũng không tệ.”

 

Sự bất an và bực bội trước đó tan biến, kết quả bỏ phiếu là đúng!

 

Bọn họ lập tức nở nụ cười.

 

Ông vua sân khấu kịch là người giữ lời hứa, trên tay xuất hiện thêm vài chiếc hộp chạm khắc hoa hồng, bắt đầu tự mình trao thưởng.

 

“Xin hãy tiếp tục cố gắng.”

 

Một câu nói mang theo kính ngữ khiến người chơi nhận lấy mà thụ sủng nhược kinh.

 

Đến lượt Chu Kỳ An, cậu không hề có ý cười, Ông vua sân khấu kịch lần lượt phát phần thưởng, rõ ràng là đang câu giờ.

 

Như biết được cậu đang nghĩ gì, động tác trên tay Ông vua sân khấu kịch cố ý hay vô tình chậm nửa nhịp.

 

“Phần của cậu, tôi đã đặc biệt ký tên.”

 

Chu Kỳ An mở ra nhìn lướt qua, thần sắc có hơi thay đổi, cuối cùng cậu dứt khoát cất thứ bên trong đi: “Chúng tôi không cần phần thưởng nữa, có phải nên kết thúc rồi không?”

 

Khi thấy cậu vì muốn tiết kiệm thời gian mà ngay cả phần thưởng cũng không cần, hai người chơi còn lại đều ngẩn người.

 

Bây giờ là thời đại nào rồi? Trong trò chơi vậy mà vẫn còn kẻ ngốc nghếch bị tình cảm chi phối lý trí.

 

Văn và Bertram không khỏi nhìn sang Thẩm Tri Ngật và mẹ Chu.

 

Bọn họ vậy mà cũng bằng lòng bị đại diện đưa ra quyết định?

 

Thẩm Tri Ngật đang buồn ngủ, tâm trí căn bản không đặt ở đây. Còn mẹ Chu, sau khi nhìn thấy trong hộp Chu Kỳ An mở ra là một cuốn sách bìa cứng, liền mất hẳn hứng thú.

 

Để trong nhà chưa đầy chục mét vuông thì hơi chiếm diện tích, mà bán theo cân giấy vụn cũng chẳng được bao nhiêu tiền.

 

“Cậu ta cũng không cần.” Chu Kỳ An tự ý quyết định, thậm chí còn không cho Ông vua sân khấu kịch phát cho cậu sinh viên đại học.

 

Thứ xui xẻo này ai lấy người đó sẽ không được may mắn.

 

Trước đó Chu Kỳ An đã liếc nhìn mục lục, đều là những kiến thức về ma quỷ, điều này có gì khác biệt với sách giáo khoa trong phó bản trường học?

 

Hoàn toàn là bẫy.

 

Ước chừng Bertram bọn họ chắc chắn chưa từng đi qua phó bản liên quan, hoặc cho dù đã đi qua cũng không nhận ra bối cảnh câu chuyện, nếu không sẽ không nhận lấy củ khoai lang nóng bỏng tay này.

 

“Tương lai đầy hứa hẹn.” Cậu nhìn hai người kia, nói.

 

Bertram và Văn bỗng dưng có chút bất an.

 

Bị Ông vua sân khấu kịch trì hoãn, chỉ còn chưa đầy một phút, toàn thân cậu sinh viên đại học đã tản ra hơi thở tàn lụi.

 

Chu Kỳ An lạnh lùng nhìn Ông vua sân khấu kịch, đêm dài lắm mộng, cậu không thích bất ngờ, trên mặt gần như viết rõ ràng “Mau kết thúc màn kịch đi”.

 

“Đừng vội.” Xe xuyên qua đường hầm, ban ngày như thường, hoa nở rộ khắp nơi, hương thơm lan tỏa đến từng ngóc ngách.

 

Ông vua sân khấu kịch khẽ nói: “Vẫn chưa đến hồi kết.”

 

Lại mười giây trôi qua, trên khuôn mặt trống rỗng của người đàn ông xuất hiện thêm một cái miệng, khóe miệng đỏ tươi, theo thời gian cong lên càng ngày càng cao.

 

Đông, đông.

 

Tiếng chuông lại vang lên, thân hình tất cả NPC trong xe khách bắt đầu trở nên mờ ảo, trên người người chơi hiện lên ánh sáng trắng.

 

【Phó bản bốn sao rưỡi Bến xe Hoa Cổ đã hoàn thành.】

 

【Phần thưởng hoàn thành mười bốn nghìn điểm tích lũy đã được gửi vào ba lô.】

 

Xác định đã nghe thấy giọng nói thông báo của hệ thống, đồng tử màu nhạt của Chu Kỳ An hơi sáng lên, nhưng ngay sau đó, ánh sáng dần tối đi.

 

Hương hoa càng thêm nồng nàn, điều này khác với dấu hiệu dịch chuyển thông thường. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, đề phòng vạn nhất, Chu Kỳ An bước nhanh đến chỗ cậu sinh viên đại học, đẩy người sang cho mẹ Chu.

 

Cảm giác nguy cơ này là đúng.

 

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, thân ảnh người chơi lần lượt biến mất, chớp mắt một cái, chỉ còn lại mỗi Chu Kỳ An đứng trơ trọi trong toa xe.

 

Giọng nói nhắc nhở không còn tiếp tục, ngoài hương hoa, xung quanh không còn gì cả.

 

Thế giới đột nhiên chìm vào bóng tối.

 

Trái tim Chu Kỳ An chợt chùng xuống, lại còn trò quỷ gì nữa đây?

 

Trong bóng tối, giọng nói của Ông vua sân khấu kịch vang lên bên tai: “Kẻ đồng hóa với tôi sẽ sống, kẻ phá vỡ tôi sẽ tiến hóa, kẻ giống tôi sẽ chết.”

 

Chu Kỳ An đáp: “Ừ ừ.”

 

Lấy danh ngôn của người nổi tiếng ra dọa ai chứ?

 

Lời này, lúc ở phòng tập nhảy cậu cũng từng trích dẫn rồi.

 

Ông vua sân khấu kịch: “Cậu là diễn viên duy nhất khiến cốt truyện lệch hướng.”

 

Chu Kỳ An: “Ừ ừ.”

 

Thế giới đột nhiên sáng bừng lên, ánh sáng đột ngột khiến cậu theo bản năng chảy nước mắt.

 

Không còn cảm giác xóc nảy và tiếng động cơ, cho dù là người chơi hay NPC gì cũng đều không thấy bóng dáng nữa, lúc này Chu Kỳ An mới nhận ra mình đã bị đưa riêng về văn phòng ở bến xe.

 

Cậu đè nén nỗi bất an trong lòng.

 

Giọng nói thông báo của hệ thống đã nói là hoàn thành phó bản, hơn nữa vào thời khắc cuối cùng, cậu sinh viên đại học đã được cậu đẩy về phía mẹ già nhà mình, đáng lẽ sẽ không sao.

 

Bây giờ người gặp chuyện lại là cậu.

 

Thu hồi lại suy nghĩ có phần hỗn loạn, Chu Kỳ An nghiêm mặt lạnh lùng, nhìn còn ra vẻ hơn cả Ông vua sân khấu kịch.

 

Văn phòng vẫn u ám như trước, Ông vua sân khấu kịch không nói gì thêm, bình tĩnh nhìn bức tranh trên tường. Không một chút báo trước, hắn ta dùng bút máy gạch bỏ phần giới thiệu về bản thân.

 

Khi nhìn thấy động tác tiếp theo của Ông vua sân khấu kịch, Chu Kỳ An lập tức lao đến ngăn cản.

 

Nhưng mà, cũng giống như lúc thi chứng chỉ diễn viên, lực cản vô hình trong không khí lại xuất hiện, trước khi cậu kịp thoát ra, chỗ bị bút máy gạch bỏ phía dưới bức tranh, đã được thay bằng cái tên mới: 【Chu Kỳ An】.

 

Chữ viết màu đỏ tươi nổi bật trong ánh sáng lờ mờ.

 

Giọng nói kỳ dị của máy móc lại vang lên:

 

【Cậu là khởi đầu của toàn bộ vở kịch.】

 

Nếu như không lên chuyến xe buýt khởi hành đúng giờ, vở kịch này sẽ mãi mãi không được công chiếu, tất cả mọi người đều sẽ chết già ở phần mở màn.

 

【Câu chuyện bắt đầu, cậu đã tìm ra hung thủ; câu chuyện kết thúc, cậu đã tìm ra Ông vua sân khấu kịch.】

 

【Thời kỳ huy hoàng của Ông vua sân khấu kịch đã khép lại.】

 

【Chúc mừng cậu đã trở thành người dàn dựng kịch mới của Phố cổ.】

 

【Người dàn dựng kịch Phố cổ: Cứ 7 ngài phải viết một vở kịch cho Phố cổ, sau khi được trò chơi kiểm duyệt, có thể công chiếu trong thành.】

 

【Phúc lợi của người dàn dựng kịch 1: Sau khi chết, có thể tránh được việc trở thành xác chết trong đường hầm, trở thành NPC có ý thức của trò chơi.

 

Lưu ý: Chẳng phải là vẫn sống sao? Cứ sống đi, ai sống lâu hơn ai nào?】

 

【Phúc lợi người dàn dựng kịch 2: Cậu là người duy nhất có thể sử dụng [Đồng hồ quả quýt]】

 

【Đồng hồ quả quýt: Phần thưởng từng được Ông vua sân khấu kịch trao tặng.

 

Hướng dẫn sử dụng: Xoay ngược chiều kim đồng hồ, có thể quay ngược thời gian về một phút trước.

 

Phẩm chất: Năm sao.

 

Lưu ý: Sau khi sử dụng đạo cụ này sẽ có thời gian hồi chiêu rất dài, có lẽ cả đời cậu chỉ dùng được một lần.】

 

【Một nhà văn tài hoa cần có một cái đầu thật tốt.】

 

【Tiểu não của cậu đang tự động tiến hóa …】

 

Ngũ quan của bức tranh treo trên tường dần được lấp đầy, hai hàng chân mày dài như núi xa, đôi mắt như biển sâu, đường nét khuôn mặt của người trong tranh trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

 

Mái tóc dài vẫn buông xõa trên vai như trước, màu tóc bắt đầu chuyển dần sang màu xanh lam lạnh lẽo.

 

Rõ ràng đó chính là cậu.

 

Ông vua sân khấu kịch, à không, Ông vua sân khấu kịch trước đây xoay người, tao nhã dang hai tay ra: “Tôi đã nói rồi, đây sẽ là tác phẩm xuất sắc nhất của tôi mà.”

 

Để cho diễn viên luôn mang hình tượng chính nghĩa trong mỗi màn kịch, chuyển chức thành người dàn dựng ở hậu trường.

 

Thật là hoang đường, vừa hiện thực, lại vừa sâu sắc!

 

“Trước đây cũng từng có một số người thông minh lên xe buýt, nhưng cậu là người duy nhất bước xuống.”

 

Trên ngực Chu Kỳ An cũng giống như trong tranh, xuất hiện một bông hồng rực rỡ, đồng thời còn cài một cây bút máy.

 

【Bút máy ước mơ: Một cây bút máy đỉnh cao tượng trưng cho thân phận và danh vọng, ước mơ và tài năng.

 

Hướng dẫn sử dụng: Nó là một cách thể hiện khác của bạn, là một kênh phát ngôn khác của bạn. Nhẹ nhàng ấn ba lần vào nắp bút, trong phạm vi mười mét, tất cả sinh vật đều sẽ nghe thấy giọng nói của bạn. Bạn sẽ có tài ăn nói, khiến người khác vô hình chung tin phục.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Phẩm chất: Bốn sao.

 

Mẹo: Mỗi lần sử dụng kéo dài một phút, sau khi sử dụng sẽ có thời gian hồi chiêu một tuần.】

 

“…” Đây không phải là lừa đảo à?

 

Ngoài cửa sổ, mưa phùn bắt đầu rơi, hơi lạnh vô biên lạnh thấu xương.

 

Sau khi mất đi 【Thân phận】, thân hình Ông vua sân khấu kịch bắt đầu phân hủy trong không khí, trong nháy mắt, căn phòng tràn ngập mùi hương ngọt ngào của mục nát.

 

“Kẻ xem bói bên đường đến từ nơi khác.”

 

“Vị thám tử chính nghĩa.”

 

“Người qua đường A tự do bên ngoài cốt truyện.”

 

“Vị thánh nhân thuần khiết thiện lương…”

 

“Cậu, có thích kết cục này không?”

 

Giọng nói của hắn ta lại thay đổi muôn hình vạn trạng như trước, lúc nam lúc nữ, lúc già lúc trẻ, hòa quyện vào nhau, còn lạnh lùng hơn cả giọng nói thông báo của hệ thống——

 

“Thiếu niên diệt rồng cuối cùng cũng trở thành ác long.”

 

————

 

【Thông báo】

 

【Sắp dịch chuyển rời khỏi phó bản.】

 

【Thời gian dịch chuyển một phút bắt đầu đếm ngược】

 

【Vui lòng tuân thủ thỏa thuận bảo mật của Hoa Cổ Thành, cấm tiết lộ bí mật phó bản cho người khác.】

 

Đông, đông.

 

Ông vua sân khấu kịch biến mất một cách kỳ bí ngay trước mắt cậu, khi Chu Kỳ An đang nhìn trái nhìn phải thì cánh cửa bên ngoài văn phòng đột nhiên bị gõ vang.

 

Cô Tề bước vào.

 

Cô ta giống như một thư ký chuyên nghiệp, mỉm cười nói: “Vua sân khấu kịch tiên sinh, sau này khi ngài không có ở Phố cổ, tôi sẽ thay ngài lo liệu mọi việc ở đây.”

 

Chu Kỳ An phản ứng một lúc, mãi mới ý thức được là cô ta đang gọi mình.

 

Cậu đột nhiên nhận ra, trò chơi đã cho mình một công việc bán thời gian miễn phí.

 

“%#&¥…”

 

Thực sự nhịn không được, Chu Kỳ An liền chửi thề một câu, rất tục, giống như thế giới dơ bẩn này vậy.

 

Mặc dù cậu không ngừng tự nhủ, không nói đến đạo cụ, tiểu não được tiến hóa miễn phí cũng không thiệt, từ ngày đầu tiên vào phó bản, trong lựa chọn đã nhấn mạnh việc tiến hóa não bộ là khó nhất.

 

Ép bản thân mình tự an ủi ba giây, cậu lại chửi tục tợn hơn nữa.

 

Hai tay Chu Kỳ An khoanh trước ngực, cố gắng bình tĩnh, đánh giá nhìn Cô Tề.

 

NPC này rõ ràng là rất phản cảm với cậu, bây giờ cậu lại trở thành lão  đại trên danh nghĩa của cô ta, cũng không biết cô ta nghĩ thế nào.

 

Lợi dụng thời gian đếm ngược cuối cùng, Chu Kỳ An ra vẻ bề trên, hỏi Cô Tề bây giờ nghĩ như thế nào.

 

Cô Tề đáp lại bằng chính câu nói của Chu Kỳ An trước kia, cô ta vẫn luôn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi: “Cùng nhau tăng ca thôi.”

 

【10s, 9s …】

 

Lúc bắt đầu đếm ngược, Chu Kỳ An đột nhiên nói: “Những ngày tôi không có ở đây, nhớ làm lễ cúng bảy ngày cho Ông vua sân khấu kịch tiền nhiệm, cứ làm ở vườn hoa của hắn ta đi.”

 

Một là để cho những diễn viên chết thảm kia chiêm ngưỡng kết cục của vị đạo diễn trước, đặc biệt là vị nữ tặc kia.

 

Hai là… Chu Kỳ An muốn thử thăm dò thái độ của Cô Tề, Ông vua sân khấu kịch biến mất quá đột ngột, ai biết được là sống hay chết.

 

Chiếc nhẫn trên tay Cô Tề lấp lánh, giống như nụ cười của cô ta: “Chết cũng là một sự giải thoát…”

 

Khóe miệng cô ta không ngừng cong lên, nhưng ánh mắt lại dần trở nên ảm đạm: “Vị vua sân khấu kịch tiên sinh kia, cuối cùng cũng không còn là con rối của trò chơi nữa.”

 

Chu Kỳ An im lặng.

 

【3s, 2s, 1s】

 

Giây đếm ngược cuối cùng kết thúc, giống như có tiếng chuông vang lên bên tai, ba tiếng liên tiếp, tiếng sau lại mờ ảo hơn tiếng trước. Chu Kỳ An chỉ cảm thấy linh hồn mình cũng đang cộng hưởng theo tiếng chuông, trước khi chìm vào bóng tối một lần nữa, cậu mơ hồ nhìn thấy trong văn phòng dường như xuất hiện thêm một bóng đen.

 

Chu Kỳ An cố gắng nhìn rõ bóng đen, nhưng trước mắt lại tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

 

Bóng đen đứng trong góc, sau khi xác định Chu Kỳ An đã được dịch chuyển an toàn, liền lướt ra khỏi văn phòng.

 

Nó di chuyển cực nhanh, dọc đường đi nó lần theo mùi hương ngọt ngào của mục nát. Phó bản kết thúc, không còn quy tắc ràng buộc, bóng đen gần như có thể di chuyển tự do, nó xuyên qua con đường cao tốc vắng vẻ, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà.

 

Cành hoa cao lớn lay động trong gió, người đàn ông tóc dài đứng trên con đường trung tâm khẽ cúi đầu.

 

Làn da trắng nõn không ngừng loang lổ, bong tróc từng mảng như tường vôi.

 

Bóng đen dịch chuyển tức thời.

 

Cơ thể vốn đã bắt đầu thối rữa bị bóng đen xuyên thủng không chút thương tiếc, một khúc xương bị rút ra khỏi người.

 

Ông vua sân khấu kịch phát ra một tiếng rên rỉ, không hề cúi đầu nhìn cơ thể đang rò rỉ của mình, mà khẽ ngẩng đầu lên: “Quả nhiên là mày…”

 

Quái vật.

 

Mọi chuyện ở Hoa Cổ Thành đều không thể qua mắt được Ông vua sân khấu kịch, khi cái bóng và Thẩm Tri Ngật lần lượt tra tấn cha xứ trong nhà thờ, Ông vua sân khấu kịch đã nhận ra có gì đó không đúng.

 

Lý do tra tấn cha xứ hai lần cũng rất thú vị.

 

Lần thứ hai là để ép hỏi tung tích của Chu Kỳ An, còn lần đầu tiên… Bây giờ nghĩ lại là vì giận cá chém thớt thay cho Chu Kỳ An.

 

“Bất ngờ… bất ngờ lớn đây.”

 

Trong cơn đau dữ dội, Ông vua sân khấu kịch cười ngắt quãng, lại có chút điên cuồng.

 

Chỉ có người sống trở thành thành chủ của Hoa Cổ Thành, thì thành phố chết này mới có thể có sức sống khác, đáng tiếc đó lại là một Ông vua sân khấu kịch mới có giới hạn.

 

Nhưng một kẻ rõ ràng biết mình sắp chết, vậy mà còn đến tra tấn hắn ta, tuyệt đối là kẻ không có giới hạn.

 

“Hoàn mỹ, thật sự là kết thúc hoàn mỹ, hoàn mỹ…”

 

Mái tóc suôn mượt bị gió thổi bay, chiếc cổ thon dài của Ông vua sân khấu kịch gập lại bất thường, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

 

Bản thân màu sắc của máu, còn rực rỡ hơn bất kỳ bông hoa nào trong vườn.

 

Ngay sau đó, bóng đen không chút dao động, tùy ý đẩy một cái, những bông hoa xung quanh lập tức như mèo ngửi thấy mùi tanh, rễ cây kéo lê thân thể Ông vua sân khấu kịch, tranh nhau ăn chất dinh dưỡng thơm ngon trong đất…

 

………..

 

Gió thổi khắp nơi nhắc nhở Chu Kỳ An rằng, cậu đã rời khỏi văn phòng kín mít kia.

 

Thính giác là giác quan đầu tiên được khôi phục.

 

Tiếng mưa rơi đã ngừng.

 

Tiếp theo là thị giác. Chu Kỳ An nhìn quanh, hai chân cậu hơi run rẩy, cậu đang đứng trên đường cao tốc, trước mắt không còn bến xe nào nữa.

 

Điện thoại di động đã trở lại túi, vẫn giữ nguyên trạng thái trước khi vào phó bản, phần mềm bản đồ đang mở, hiển thị đang dừng ở tỉnh lộ 417.

 

“Anh Chu!”

 

Giọng nói quen thuộc của cậu sinh viên đại học vang lên, xe của mẹ Chu ở cách đó không xa.

 

Trên người cậu ta không còn hơi thở tàn lụi của cái chết nữa, những người khác đã ra ngoài sớm hơn Chu Kỳ An khoảng ba bốn phút.

 

Mẹ Chu đang ăn đồ ăn vặt trên xe, Thẩm Tri Ngật đứng bên rào chắn, thấy Chu Kỳ An liền đi tới, vẻ mệt mỏi trên mặt cũng tan đi ít nhiều.

 

Sương mù không còn dày đặc nữa, bây giờ đã không còn trong trò chơi, hai người đều ngầm hiểu ý không nhắc đến chuyện phó bản.

 

Tâm trạng Chu Kỳ An bất an, không ngừng nguyền rủa “Tăng ca cái quái gì chứ, biến hết đi”.

 

Cái bóng vẫn còn ở trong phó bản mài xương thành kim, Thẩm Tri Ngật cũng mặc kệ, dù sao nó cũng sẽ tự đi bộ về.

 

“Lên xe đi.” Thẩm Tri Ngật nói.

 

Chu Kỳ An gật đầu, sau khi ngồi xuống, cậu theo thói quen anh đăng nhập vào diễn đàn xem trước.

 

Trong bài đăng ghim đầu, mỗi ngày đều có tin tức cập nhật.

 

Trong bài đăng về lối vào phó bản, 【Tỉnh lộ 417】hiển thị đã đóng. Có lẽ vì vừa mới cập nhật nên chưa có nhiều người chú ý, lượng thảo luận không cao.

 

Trong thời gian ngắn sẽ không có người chơi nào vào phó bản này nữa, dù sao thì Hoa Cổ Thành chủ yếu là tiếp nhận những người chơi đã chết.

 

“Coi như là trao đổi ngang giá sao…”

 

Cậu thu hồi tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trò chơi cung cấp kênh tiến hóa, cho con người cơ hội sống sót, nhưng một khi chết trong đấu trường săn bắn này, sẽ mãi mãi trở thành “Con rối” của trò chơi.

 

“Thiếu niên diệt rồng?” Nghĩ đến lời cuối cùng của Ông vua sân khấu kịch, Chu Kỳ An cười lạnh.

 

Cậu khác với Ông vua sân khấu kịch tiền nhiệm, cậu vào Phố cổ lúc còn sống, rời khỏi đó cũng là lúc còn sống.

 

Rồng khổng lồ chắn đường thì diệt rồng, thiếu niên chắn đường thì giải quyết thiếu niên.

 

Không có nhiều quanh co phức tạp như vậy, mục tiêu của cậu chỉ có một, đó là đưa người thân sống sót, sống đến thế giới mới đó.

 

Còn về Hoa Cổ Thành.

 

“Hoàn cảnh của NPC trong phố cổ tốt hơn nhiều so với những người khổng lồ trong đường hầm, ít nhất thì vẫn còn có thể suy nghĩ.”

 

Nhìn biểu hiện cuối cùng của nữ tặc trong vườn hoa kia, trí nhớ có khả năng khôi phục.

 

Điều quý giá nhất của con người chính là ký ức và thời gian.

 

Khi thực sự có thể khôi phục trí nhớ và có thời gian, đến tột cùng thì được định nghĩa là sống hay chết?

 

Những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, đối với cậu, bây giờ căn bản không có tâm trí đâu mà đi cứu vớt cư dân phố cổ, sống sót chính là chuyện quan trọng nhất.

 

Đạt được rồi mới nghĩ đến chuyện giúp đỡ thiên hạ, chuyện tương lai thì cứ để tính sau đi.

 

Môi trường gần đây ngày càng tồi tệ, trong lúc Chu Kỳ An ngẩn người, trên điện thoại di động đã hiện lên không dưới bảy tám thông báo về khí hậu bất thường ở khắp nơi.

 

Cậu tùy ý liếc mắt nhìn, đầu bắt đầu đau nhức:

 

“Hơn hai mươi tuổi đầu không xe không nhà còn phải gánh nợ, ra đường ngày nào cũng xe buýt, toàn cầu nóng lên thì liên quan gì đến tôi…”

 

Lúc loài người phát triển không mang theo cậu, đến lúc diệt vong lại nhớ đến cậu làm chi.

 

Chu Kỳ An thở dài, đặc biệt nhìn ngày tháng.

 

Chết tiệt, lại sắp đến ngày đi làm rồi.

 

Hết chương 115.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cái bóng: Có công mài sắt có ngày thành kim.

 

Thẩm Tri Ngật: Đi chậm quá đấy.

 

Ông vua sân khấu kịch là người chết, là con rối bị trò chơi điều khiển vĩnh viễn, muốn hồn phi phách tán cũng không được, người sống thì khác, người sống biết đâu có thể lợi dụng sơ hở để thao túng ngược lại.

 

Tương đương với một kẻ muốn chết, một kẻ muốn sống.

 

Hoa Cổ Thành chủ yếu là để mở đường cho phó bản tiếp theo, phó bản tiếp theo là đấu trí với nhà tư bản hắc ám.

 

Chương 115: Kết Toán

Ngày đăng: 21 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên