Chương 116: Thế Giới Thực
Trên xe, Chu Kỳ An nghe mẹ Chu cằn nhằn: “Sửa xe xong lại mất một khoản lớn, cứ thế này đến bao giờ chúng ta mới trả hết nợ mua nhà đây?”
Để dụ Tư tiên sinh kia ra, xe buýt thỏ đã đâm vào lan can, tạo ra một vết lõm.
“Rồi còn nữa, lần này khó khăn lắm mới xem mắt được cho con một đối tượng, thế mà cũng hỏng.” Tóc mẹ Chu bực bội ngọ nguậy, cuối cùng không nhịn được mà oán trách: “Hay là con khắc với nồi cơm điện?”
Chu Kỳ An: “…”
Mẹ, mẹ quá đáng rồi đấy.
Mẹ Chu vẫn không ngừng cằn nhằn, đối với đề tài thúc giục kết hôn, lúc nào bà cũng hăng hái, Chu Kỳ An lại không dám xen miệng. Vào giây phút quan trọng, Thẩm Tri Ngật lên tiếng cắt ngang lời bà: “Bác gái…”
Trước khi Mẹ Chu kịp nheo mắt khó chịu, Thẩm Tri Ngật đã bình tĩnh nói: “Chúng ta ra ngoài mấy hôm, có một vài đặc sản để lâu không tốt.”
Mẹ Chu liếc mắt nhìn sang, ở đó có hộp quà màu đỏ mà trước đó Thẩm Tri Ngật đã mang đến.
Một lát sau, bà dường như đồng ý với lời Thẩm Tri Ngật vừa nói.
Giọng cằn nhằn trên xe chuyển thành tiếng nhai đồ ăn.
Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, cậu ngồi ở hàng ghế sau, không nhìn thấy Mẹ Chu đang ăn gì, chỉ cảm thấy Thẩm Tri Ngật thật đáng tin cậy.
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên hiện lên thông báo tin nhắn: [Về nhà thì liên lạc với tôi.]
Là Ứng Vũ.
Thật trùng hợp, Chu Kỳ An trực tiếp gọi điện thoại qua.
Ứng Vũ bên kia dường như rất bận, sau khi xác nhận chiều nay cậu không có việc gì, anh ta vội vàng bỏ lại một câu: “Khoảng 5 giờ, tôi cho tài xế qua đón cậu…”
Dừng lại một chút, anh ta lại bổ sung: “Đón các cậu.”
Giống như chắc chắn cậu đang ở cùng Thẩm Tri Ngật vậy.
Chu Kỳ An nhướng mày, thật hiếm khi Ứng Vũ lại chủ động mời Thẩm Tri Ngật.
Cậu quay đầu: “Ứng Vũ muốn chúng ta qua đó một chuyến.”
Thẩm Tri Ngật thờ ơ đáp lại, hắn không thích tiếp xúc nhiều với người của phòng thí nghiệm, nhưng Chu Kỳ An muốn đi, chắc chắn hắn cũng phải đi cùng.
…………
Ánh nắng buổi trưa hiếm hoi rực rỡ như thế này, xuyên qua làn sương mỏng bao phủ trung tâm thành phố.
Tài xế đến rất đúng giờ.
Trên đường, cậu ta luôn nhìn Chu Kỳ An, cách lần gặp trước chưa được mấy ngày, lúc đó cậu ta còn đang thu thập thông tin về tỉnh lộ 417 cho cậu.
Nghe ý của Ứng tiên sinh thì, Chu Kỳ An đã hoàn thành phó bản trở về.
“Quái vật…”
Tài xế thầm lẩm bẩm, thực lực vượt phó bản này, đúng là cấp bậc quái vật mà.
Phòng thí nghiệm Tàng Ốc.
Không biết có phải là ảo giác của Chu Kỳ An hay không, diện tích bên trong phòng thí nghiệm dường như lại mở rộng thêm, trong lớp kính trong suốt, các thiết bị cỡ lớn không ngừng hoạt động. Các nhà nghiên cứu đi qua đi lại, quầng thâm dưới mắt thật đậm, ai nấy đều không chú ý đến ngoại hình, trạng thái tinh thần cũng giống hệt người chơi trong trò chơi.
Cuối cùng, một nhân viên ôm một chiếc hộp dừng bước.
Nhưng cô ta lại nhìn thẳng qua Chu Kỳ An, gật đầu với người phía sau: “Mẫu mới ngài cần đã lấy đến rồi.”
Chu Kỳ An quay đầu, Ứng Vũ đang đứng phía sau.
Hôm nay anh ta không mặc thường phục, cũng mặc đồng phục làm việc giống mọi người, trên đường tới đây Chu Kỳ An có nghe tài xế nhắc đến, đã hai ngày rồi Ứng Vũ không nghỉ ngơi, lúc này trong mắt vậy mà không hề có chút tơ máu nào, xứng đáng là thánh thể trời sinh nghiên cứu khoa học.
Ứng Vũ nhận lấy cái hộp, mời hai người đến phòng khác ngồi.
“Tôi còn tưởng cậu sẽ trì hoãn thêm mấy hôm.”
Anh ta không cho rằng Chu Kỳ An sẽ gục trong phó bản, nhưng cũng không ngờ tới sẽ nhanh như vậy.
Chu Kỳ An gật đầu: “Thuận lợi hơn dự kiến một chút.”
Nhìn dáng vẻ của cậu, Ứng Vũ đoán chuyến đi này thu hoạch không nhỏ, nhưng cũng không hỏi nhiều, anh ta lấy hai vật phẩm trong hộp ra, đưa cho cậu và Thẩm Tri Ngật.
“Nguyên liệu tìm được ở Thôn Phong Thủy rất hữu dụng.” Ứng Vũ đưa cho cậu một chiếc nhẫn hình con dơi: “Đây là phiên bản 2.0 mới được nghiên cứu phát triển, có thể dò tìm được nhiều nguyên liệu hữu dụng hơn, đã sửa lỗi bị đóng băng ngón tay mỗi khi khởi động, đồng thời bổ sung thêm chức năng định vị và gọi thoại, thuận tiện cho việc lập đội xuống phó bản.”
“… Nhưng mà, chức năng này được điều khiển bởi thiết bị đầu cuối, phòng thí nghiệm cũng có thể phán đoán xem các cậu có đang ở trong trò chơi hay không, và trạng thái hiện tại.”
Ban đầu Thẩm Tri Ngật không có hứng thú, nhưng khi nghe đến chức năng định vị, hắn liền cẩn thận đánh giá chiếc nhẫn.
Đôi cánh dơi màu đen treo ngược, cứng ngắc kỳ dị, sống động như thật.
Chu Kỳ An cũng đang xem chiếc nhẫn.
Mẫu mới có thể tự động thay đổi theo kích thước ngón tay. Không giống cái cướp được trước đó, quá lỏng, khiến cậu chỉ có thể đeo khi cần thiết.
Một ưu điểm khác là hình ảnh đầu lâu đã được thay đổi, đeo lên sẽ không bị nhầm là thành viên của Hắc Ma Hội.
Đã lâu không giao dịch với Hắc Ma Hội, không biết hiệp hội bị xóa bỏ thân phận nhà cung cấp này còn tồn tại hay không.
Nghĩ đến đây, Chu Kỳ An click vào diễn đàn, ban đầu cậu muốn nhân tiện xem Mục Thiên Bạch đã trả lời tin nhắn riêng chưa, không ngờ giao diện lại lag kinh khủng.
Ứng Vũ giống như là người biết tuốt: “Hiệp hội Săn Cá Voi đã đăng bài, nên số lượng người truy cập diễn đàn khá đông.”
Hiệp hội Săn Cá Voi?
Biểu cảm Chu Kỳ An có chút không tự nhiên, cậu nhanh chóng thu lại cảm xúc trên mặt, giả vờ tò mò hỏi: “Tôi có nghe nói về hiệp hội này, có vẻ rất bí ẩn và lợi hại.”
Ứng Vũ khẽ gật đầu.
Thực lực được anh ta công nhận, chắc chắn không thể xem thường được.
Chu Kỳ An bỗng gióng lên hồi chuông cảnh báo, tiếp tục hỏi: “Bí ẩn thế nào, lợi hại ra sao?”
Ứng Vũ nhìn cậu, thản nhiên nói: “Bí ẩn chủ yếu là vì…”
Chu Kỳ An nín thở chờ đợi.
“Số lượng thành viên của họ rất ít.”
“?”
Thấy Chu Kỳ An im lặng, Ứng Vũ thản nhiên nói: “Ít người, tin tức nội bộ cũng ít, vậy nên tất nhiên là phải bí ẩn.”
Khác xa với tưởng tượng ban đầu về một thế lực khổng lồ, Chu Kỳ An hỏi: “Vậy còn lợi hại?”
“Thỉnh thoảng họ sẽ đăng một số bài viết, rất nhiều kiến thức về ẩn số của phó bản đều đến từ việc phổ cập khoa học của hiệp hội này.”
Chu Kỳ An cảm thấy hơi đau đầu.
Ban đầu cậu không để ý đến Hiệp hội Săn Cá Voi này, dù sao nếu đối đầu thì cậu chẳng có gì để mất, không ngờ đối phương cũng chẳng có gì.
Ứng Vũ: “Hình như cậu rất quan tâm đến hiệp hội này.”
Chu Kỳ An ngẩng đầu.
“Sau khi nghe thấy Hiệp hội Săn Cá Voi, cậu đã xem điện thoại rất nhiều lần, dường như rất muốn biết họ đã đăng bài viết gì.” Ứng Vũ dừng một chút, “Cho dù ở trong phòng thí nghiệm, cậu cũng chưa từng thể hiện sự tò mò như vậy.”
Thẩm Tri Ngật cũng đang nhìn Chu Kỳ An, thấy ánh mắt cậu lóe lên, hắn hỏi: “Có cần để họ biến mất chỉ trong chớp mắt không?”
Chu Kỳ An nghẹn họng, định nói gì đó, nhưng Ứng Vũ lại chuyển chủ đề: “Nếu tiện, cuối tháng này chúng ta sẽ cùng nhau xuống phó bản.”
Sau khi đạt được nhất trí về vấn đề lập đội, Ứng Vũ liền cho tài xế đưa Chu Kỳ An về, tinh thần nghiên cứu khoa học của anh ta hoàn toàn không đặt vào những vấn đề liên quan đến con người.
Trên đường về, cuối cùng Chu Kỳ An cũng xem được nội dung bài đăng.
Hiệp hội Săn Cá Voi sử dụng một tài khoản cố định để đăng bài, lần này bổ sung là về quá trình tiến hóa của các loài ban đầu, kiến thức liên quan đến các loài như ốc mượn hồn, cá mắt đèn…
Không ai thích kỹ năng của mình bị mang ra thảo luận công khai. Thông thường, hành vi này sẽ gây phản cảm, nhưng sau mỗi lần bổ sung, hiệp hội này sẽ đặc biệt giải thích hướng phát triển của kỹ năng.
Một số người chơi sở hữu nhiều hơn một kỹ năng, nhưng kỹ năng thứ hai thường phải tiến hóa một cơ quan đặc biệt nào đó mới có thể sử dụng.
Hiệp hội Săn Cá Voi đã giúp họ rút ngắn con đường tiến hóa vài năm.
Chu Kỳ An bình tĩnh xem, cho đến khi lướt đến đoạn cuối cùng, ánh mắt hơi nheo lại.
Chữ cái đầu và chữ cái cuối của mỗi dòng kết nối với nhau, vừa vặn tạo thành bốn chữ –
Tìm thấy mi rồi.
Cách màn hình, nhưng cậu vẫn mơ hồ cảm nhận được một loại ác ý âm u đang lan tràn.
Gần như Chu Kỳ An có thể chắc chắn rằng, câu này đang nói với mình.
Rõ ràng có thể ẩn nấp hành động, lại cố tình đăng bài, như thể chắc chắn cậu sẽ nhìn thấy. Thú vui ác ý muốn con mồi hoảng sợ này, đúng là đầu óc có bệnh.
Đối mặt với lời tuyên bố đó, thái độ của Chu Kỳ An là: Muốn làm gì thì làm.
Trời có sập cũng không ảnh hưởng gì đến việc cậu phải đi làm sau hai ngày nữa.
Trước khi lái xe ra khỏi màn sương, Thẩm Tri Ngật đưa cho cậu một vật nhỏ.
“Cái…”
Lời còn chưa hỏi xong, nháy mắt Chu Kỳ An sờ vào trong liền hiểu.
[Viên thuốc nhỏ bảo vệ sức khỏe: Dùng để hồi máu nhanh chóng, tăng 250% tốc độ hồi phục vết thương.]
Chu Kỳ An từng có một viên thuốc to, cậu nhìn Thẩm Tri Ngật, tò mò không biết hắn đã lấy được thứ này từ đâu.
“Khi Đông Lập chết, đạo cụ đã rơi ra, lúc đó em và bác gái đều không để ý.”
Chu Kỳ An suýt chút nữa đã quên mất chuyện này, cậu thở dài: “Tiếc là lúc tên đầu trọc và Hạ Chí chết vì vòng lặp ma quỷ và sương mù, không nhặt được đạo cụ.”
Lúc đó thời gian gấp gáp, nào có thời gian để ý đến chuyện này.
“… Còn đạo cụ của Vưu Mã, phỏng chừng đã bị con rắn nuốt vào bụng rồi.”
Chu Kỳ An cũng không có ý định hỏi Mẹ Chu.
Tài xế đang lái xe nghe thấy trong miệng hai người liên tục tuôn ra danh sách người chết, lông mày khẽ giật giật, xem ra tên sát thần này đã gây ra không ít tội ác trong phó bản vừa rồi.
………..
Nắng ấm buổi sáng giống như hồi quang phản chiếu, buổi chiều thời tiết đột ngột chuyển lạnh.
Trong cơn mưa gió bão bùng, trên đường gần như không thấy bóng dáng cư dân nào ra ngoài, mẹ Chu biến mất mấy ngày, vừa về đã bị bác Vương gọi đi đánh mạt chược.
Chu Kỳ An ở nhà một mình, trước khi rời khỏi phó bản đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ cậu mới bắt đầu kiểm tra bảng điều khiển:
[Tiểu não (Trạng thái tiến hóa sơ cấp): Có 5% xác suất miễn nhiễm với thôi miên, ảo giác.]
[Bắp đùi (Trạng thái tiến hóa cao cấp): Một nửa thân người của bạn đã được lắp ráp, động lực tràn đầy.]
[Eo (Trạng thái tiến hóa trung cấp): Sẽ giúp bạn duy trì thăng bằng tốt hơn, cực kỳ ổn định phần thân dưới, người có vòng eo khỏe mới có thể thực hiện một số động tác linh hoạt được.
Tim (Giai đoạn nghỉ ngơi): Thỉnh thoảng tập gập bụng, giúp bạn điều hòa cơ thể.]
Tính đến thời điểm hiện tại, tóc, bắp chân, xương và lòng bàn chân đều ở trạng thái tiến hóa hoàn toàn, thứ nhất chỉ có thể đổi màu, không thể siết cổ người khác, tác dụng có thể bỏ qua;
Lòng bàn chân có thể tăng tốc độ bơi lội, lúc ở dưới nước có thể mọc màng; bắp chân chủ yếu là có thể tự do tiếp đất để giảm bớt lực va chạm, giới hạn khoảng ba tầng lầu; tiểu não tự động tiến hóa trong phó bản trước, dẫn đến eo chỉ ở trạng thái tiến hóa trung cấp.
Bộ phận truyền động coi như đã hoàn thiện.
“Phó bản tiếp theo có thể thử một số lựa chọn cao cấp hơn một chút.”
Cánh tay gì đó không cần thiết lắm, cơ quan tiến hóa cấp một đôi khi sẽ trực tiếp thúc đẩy sự tiến bộ của các cơ quan đơn giản.
“… Thận, phổi hoặc mạch máu.”
Chu Kỳ An nghiêng về mạch máu hơn.
Hàn Lệ từng nhắc đến, đợi cô ta tiến hóa mạch máu xong sẽ có thể thức tỉnh thể chất thông linh hoàn chỉnh.
Hiện tại xem ra, thể chất của cậu cũng rất thần kỳ, tiến hóa mạch máu sớm một chút sẽ có lợi.
Hiện tại vũ khí lợi hại nhất của cậu chính là [Đồng hồ quả quýt], có thể đảo ngược thời gian một phút, nhưng thứ này đang ở chỗ Thẩm Tri Ngật. Trong phần giới thiệu về Đồng hồ quả quýt chắc chắn có ghi chú đạo cụ dành riêng, Thẩm Tri Ngật ban ngày không đưa cho cậu, chắc chắn là có lý do khác.
Còn về tên phù thủy tiên tri chết tiệt kia, mỗi lần sử dụng đều phải chuẩn bị tâm lý bị ông ta lừa gạt.
“Vẫn chưa đủ.”
Chu Kỳ An cau mày, đạo cụ cao cấp cậu nhận được không ít, đáng tiếc hầu như đều là dùng một lần.
Nghĩ một hồi, Chu Kỳ An click vào Thương thành trong trò chơi, trực tiếp sắp xếp theo thứ tự điểm tích lũy từ cao xuống thấp.
Trang bị nhiều vô số kể, xem một vòng cũng không tìm được thứ gì phù hợp, quá nhiều đạo cụ trước khi dùng còn phải ghi nhớ chức năng liên quan, lỡ như lại lãng phí thời gian thì vô ích.
Thái độ của Chu Kỳ An đối với đạo cụ rất rõ ràng, cậu không thích loại cất trong ba lô để phủ bụi, càng coi trọng đặc tính chất lượng cao dùng một lần.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng, ánh mắt dò xét cuối cùng dừng lại trên một đạo cụ may mắn trị giá hai vạn điểm tích lũy.
Mở bán lúc 0 giờ, vậy mà còn chơi trò bán số lượng giới hạn.
“Cho đến nay, tôi chỉ thiếu một chút may mắn mà thôi… Mua!”
Lúc mẹ Chu trở về thì thấy con trai mình ra vẻ hào phóng vạn trượng.
Chu Kỳ An nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu hỏi: “Sao sớm vậy đã đánh xong rồi?”
“Là thua sạch rồi.” Mẹ Chu đi qua đi lại bực bội.
Ban đầu bà còn muốn kiếm lại tiền sửa xe, ai ngờ mấy ván bài, lại không mò được một ván bài nào tốt.
Chu Kỳ An nghe vậy mím môi, suýt chút nữa đã quên mất từ nhỏ đến lớn, vận may của mẹ cậu cũng rất kém.
Nhưng nghĩ đến đạo cụ may mắn…
Tạm biệt mẹ, từ nay về sau con sẽ tự mình may mắn.
Thần tốc độ cũng không cướp được thứ gì, đúng 0 giờ, Chu Kỳ An đã thành công mua được đạo cụ may mắn, ngày đầu tiên sau khi kết thúc kỳ nghỉ, với tư cách là một người làm công ăn lương mẫu mực, sáng sớm hôm sau cậu đã đến công ty.
Có lẽ vì giai đoạn cuối đã vượt qua ranh giới cái chết, di chứng mà [Vân Tinh] mang đến cho cậu sinh viên đại học vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cậu ta đã trực tiếp xin nghỉ ốm.
Không còn ai nói chuyện, Chu Kỳ An ngồi ở chỗ làm việc lướt web.
Đồng nghiệp giao báo cáo xong vừa ra khỏi văn phòng: “Quỷ hút máu kia gọi cậu vào đấy.”
Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy cảm giác chua xót trong mắt đối phương.
Đồng nghiệp: “Đi mạnh giỏi.”
“…”
Chu Kỳ An mang theo tâm trạng như đi vào chỗ chết, trong lòng nghĩ chắc chắn lại là ông ta bắt đầu bắt bẻ lỗi trong kế hoạch nào đó. Từ sau khi tên sếp kia vô tình phát hiện ra cậu che giấu thực lực, gần đây càng ngày càng thích bắt bẻ cậu.
Trong văn phòng, tên mặt người dạ thú đó mặc quần áo bảnh bao, vẫn là bộ đồ may đo cao cấp mà ông ta yêu thích nhất, ngồi trước bàn làm việc, vẻ mặt keo kiệt vạn năm của chủ nghĩa tư bản.
“Gần đây ít khách hàng, tôi định đi học hỏi một chút kinh nghiệm quản lý ở các nơi khác.”
Quỷ hút máu kia muốn đi công tác?
Mắt Chu Kỳ An sáng lên.
Hai mắt còn chưa kịp sáng rực, đã nghe thấy đối phương nói: “Cậu đi cùng tôi.”
Chu Kỳ An cười gượng gạo: “Tôi học mấy cái đó cũng vô dụng.”
Cậu quản lý ai? Quản lý sếp à?
Sếp không để ý, tiếp tục nói: “Từ hôm nay trở đi, hủy bỏ ca đêm, ông chủ lớn đã mời huấn luyện viên boxing và giáo viên các lĩnh vực khác, sẽ sắp xếp cho nhân viên tiến hành một số huấn luyện về tư duy sức mạnh.”
Thái độ hờ hững của Chu Kỳ An dần trở nên nghiêm túc, cậu bỗng nghĩ đến một khả năng.
Nơi mà đối phương nói muốn đi học hỏi kinh nghiệm chắc chắn không phải là trò chơi chứ? Đây là muốn mời cậu cùng nhau xuống phó bản à?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng này, khác với Mẹ Chu, Mẹ Chu đến bây giờ phỏng chừng còn chưa từng đăng nhập vào diễn đàn Úy Lam một lần, chỉ quan tâm đến việc con trai mình bao giờ kết hôn.
Còn tên sếp cuồng việc này, lại cố chấp với triển vọng của công ty, một khi Thời Đại Nước đến, công ty trên thế giới này cũng sẽ diệt vong.
Tiếp theo, từng câu từng chữ của sếp quả thực cũng ám chỉ điều này.
Theo dự đoán của ông ta, cùng với sự biến đổi toàn cầu ngày càng gia tăng, trò chơi sẽ tung ra thêm một số lượng lớn hạn ngạch, nhất định phải nghĩ cách để nhân viên trong công ty có được.
Trên bàn làm việc xuất hiện một cuốn sách có tên «Hiệu ứng con non».
Sếp lớn vuốt ve bìa sách: “Con người trong tình huống nguy hiểm, sẽ nảy sinh tâm lý dựa dẫm mãnh liệt vào người dẫn đường.”
Lợi dụng tâm lý này, sau này đến thế giới mới, bọn họ sẽ không thể nào sống thiếu công ty, chỉ có thể dốc hết sức lực cống hiến.
Nói xong ông ta đứng dậy, treo lên vẻ mặt người tốt giả tạo, đi đến trước mặt Chu Kỳ An.
“Ở nơi đất khách quê người, bọn họ sẽ hiểu, chỉ có đoàn kết mới là sức mạnh.” Sếp mỉm cười nói: “Cũng chỉ có công ty không ngừng phát triển, mới có thể đảm bảo lợi ích cá nhân của nhân viên.”
Đến lúc đó sẽ do ông ta dẫn dắt, để những chú chim non không thể sống thiếu ông ta.
Suốt cả quá trình, Chu Kỳ An chỉ mỉm cười.
…… Tên khùng điên này đầu óc có vấn đề à.
………….
Ra khỏi văn phòng, thấy sắc mặt Chu Kỳ An thật khó coi, đồng nghiệp càng thêm đồng cảm: “Bị mắng à? Người anh em.”
Chu Kỳ An dùng ánh mắt càng thêm đồng cảm nhìn hắn ta.
Đồng nghiệp đang lướt điện thoại, vẻ mặt thần bí: “Tôi cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.”
“Hửm?”
“Gần đây trên mạng chặn rất nhiều bài đăng cổ súy thuyết tận thế.”
Thuyết tận thế tràn lan không đáng sợ, chính phủ nhúng tay vào mới đáng sợ, chặn diện rộng ở mức độ này, nói không chừng là thật.
Chu Kỳ An: “Có thể lắm.”
Đồng nghiệp im lặng một lát, thở dài: “Cuối cùng cũng để tôi đợi được đến ngày này.”
Đây không phải là lời nói ngông cuồng, Chu Kỳ An biết hắn ta đang thực sự vui mừng.
Đây là một người bi quan đến tận xương tủy. Lúc trước cậu muốn giả chết lừa tên sếp kia, hắn ta còn nghiêm túc cân nhắc xem có nên nhảy lầu rồi cho cậu mượn tro cốt hay không.
“Mẹ kiếp!” Đồng nghiệp đột nhiên kinh ngạc: “Nhanh nhìn xem! Quỷ hút máu kia đăng thông báo trong nhóm, nói muốn triển khai đào tạo miễn phí.”
Hắn ta còn rất vui vẻ.
Dù sao cũng là tăng ca, không làm việc thì phí.
Trong nháy mắt, ánh mắt Chu Kỳ An nhìn đồng nghiệp vô cùng phức tạp, ngàn lời vạn chữ chỉ còn lại hai chữ trân trọng.
Sếp vẫn luôn là người nói được làm được.
Nói muốn tập huấn là lập tức tập huấn ngay, nói muốn đi giao lưu học hỏi kinh nghiệm cũng là phải đi ngay. Lợi dụng giờ nghỉ trưa, ông ta gọi Chu Kỳ An đến cùng chọn phó bản.
“Cái này thế nào?”
Giống như cách Chu Kỳ An lựa chọn phương thức di chuyển lần trước, sếp cũng không định đi xe buýt của nhân viên.
Cổng đôi khi sẽ phản chiếu bối cảnh tương ứng, nếu may mắn bọn họ có thể dịch chuyển đến một phó bản mang tính chất công việc.
Sếp nheo mắt: “Hy vọng trúng phó bản công sở.”
Ông ta nhắm trúng cổng vào [Tòa nhà thương mại – Thang máy ngắm cảnh tầng phụ], trong số tất cả các cổng vào, chỉ có cái này là gần nhất mà còn có chút liên quan.
Chu Kỳ An thầm mắng chửi tổ tiên loài vượn của ông ta, suy nghĩ một lát, cậu quyết định lợi dụng cơ hội này một chút.
Đã muốn xuống phó bản, chi bằng xuống cái mà trước đó đã đánh dấu.
Nghĩ đến đây, Chu Kỳ An mỉm cười nói: “Hay là thế này, ngài đăng bài trước đi, tôi sẽ đẩy bài lên top.”
Số lượng người chơi chưa đủ, không thể nào ngốc nghếch đứng chờ ở cổng vào phó bản được.
Sếp lớn tiếp thu đề nghị này, đầu ngón tay gõ trên màn hình, một bài đăng tuyển người lập đội nhanh chóng ra đời.
Hai phút sau, Chu Kỳ An cũng đăng nhập vào diễn đàn, giả vờ bình luận bên dưới: [Liên hệ riêng].
Pháo ca vừa ra tay, độ nóng tất nhiên cũng được kéo lên.
Những người thích xem náo nhiệt còn đặc biệt theo dõi cậu, lập tức có người chú ý đến bài đăng này.
ID của sếp rất mới, gần như ngay khi nhìn thấy bài đăng, đại đa số người chơi cũ đều tự động hiện lên một câu trong đầu: Acc mới, dễ bắt nạt đây.
Đó không phải là suất bia đỡ đạn à?
Chẳng trách Pháo ca lại tích cực bộc lộ ý định lập đội như vậy.
Bây giờ rất ít ID mới như vậy, đối mặt với một người mới ngốc ngốc đăng bài tuyển người lập đội trên diễn đàn, trong phần giới thiệu còn viết: Đã có kinh nghiệm xuống phó bản một lần, sẽ không kéo chân sau.
Vừa ngốc vừa mới, hãy trân trọng.
Rất nhiều tin nhắn riêng tràn vào hộp thư, sếp trả lời đồng loạt: [Ba giờ chiều, gặp ở cổng vào phó bản].
Chu Kỳ An ở bên cạnh yên lặng quan sát.
Hiệp hội Săn Cá Voi chắc cũng nhìn thấy bài đăng này, chỉ là không biết có phái người đến hay không. Chu Kỳ An cảm thấy chắc chắn là có, dù sao tốc độ tiến hóa của cậu cũng rất nhanh, bất kể là Hiệp hội Săn Cá Voi muốn làm gì, thì thời gian dành cho bọn họ cũng không còn nhiều nữa.
Chu Kỳ An lẩm bẩm: “Tôi cũng lo lắng thay cho bọn họ đấy.”
Hết chương 116.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: Chiến sĩ thi đua gương mẫu thời đại mới kiểu: “Vừa ra khỏi hang cọp này đã chui vào hang hổ khác”.
Hiệp hội săn cá voi: Tìm thấy mi rồi!
Chu Kỳ An: Tới tận phó bản thứ năm mới tìm ra tôi, các người thật là “Xuất sắc” đấy.
