Chương 116: Ninh Lạc Hạ Lưu Và Phiền Phức Thượng Lưu

 

Chương 116: Ninh Lạc Hạ Lưu Và Phiền Phức Thượng Lưu

Ống kính nhắm thẳng vào con vịt trong tay Ninh Lạc.

Tiền Đa Đa: “Con vịt này của cậu…”

Ninh Lạc ngáp một cái, lặp lại: “Con vịt này là của tôi?”

“Sao giọng nó nghe giống cậu thế nhỉ.” Hắn có chút ngập ngừng do dự, sợ bị Ninh Lạc đè ra mắng vì tội phỉ báng.

Ninh Lạc tỉnh táo lại ngay lập tức, giơ ngón tay cái lên với hắn: “Anh có gu đấy! Đây là do tôi thu âm mà, nó còn biết hát bài khác nữa đó.”

Cậu nhiệt tình giới thiệu con vịt của mình: “Quạc Quạc, đổi bài.”

Con Psyduck tên Quạc Quạc lại cất giọng: “Tôi là một anh chàng! Đẹp trai! dị ↘ ứng ↗ với cồn ↘! Tửu lượng của anh siêu kém, nhưng anh lại siêu! Thích! Uống!”

[Cứu… cứu với, Tiền Đa Đa, anh đúng là tình yêu đích thực của tôi! Tôi còn không nhận ra đây là giọng của Ninh Lạc luôn đó.]

[Giọng hát của Ninh Lạc + xử lý giọng vịt đực, ai nghe mà không khen một câu táng tận lương tâm chứ.]

[Nhà sản xuất đâu ra đây, tôi có chuyện muốn nói riêng với ông trong rừng cây nhỏ!]

Tiền Đa Đa: “…”

Hắn dùng ánh mắt khó nói thành lời nhìn Lộ Đình Châu một cái, trong mắt chỉ hiện lên hai chữ: Dũng sĩ.

Lộ Đình Châu vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi, chỉ có thể nói là rất cố gắng.

Anh nhắm mắt lại, tự tẩy não cho mình như thường lệ.

Không sao cả, làm chủ cuộc sống của mình, không cần sự công nhận của người bên ngoài. Hát thì sao chứ? Giọng hát hay thì phải thể hiện nhiều hơn một chút, phải khoe ra chứ.

Ninh Lạc đã hoàn toàn tỉnh táo, hỏi Tiền Đa Đa xem bọn họ có ăn sáng không. Tiền Đa Đa và mọi người đều nói đã ăn rồi: “Hai người cứ ăn trước đi, lát nữa chúng tôi mới ra sân bay, không vội.”

“Không vội?” Đôi mắt mèo đen láy của Ninh Lạc nhìn Tiền Đa Đa chằm chằm, không chớp lấy một cái, oán khí ngút trời, “Không vội mà bắt tôi dậy từ lúc sáu giờ sáng?”

【Anh tiêu đời anh rồi Tiền Đa Đa, tôi sẽ đấm cho anh một phát thành cái bánh tart trứng luôn! 】

Tiền Đa Đa như kẻ tiểu nhân đắc chí, tung ra một quả bom: “Bởi vì tôi muốn rèn luyện thói quen dậy sớm cho hai người sớm một chút, như vậy mấy ngày tiếp theo hai người mới thích nghi được.”

Câu nói này chứa một lượng thông tin rất lớn.

Ninh Lạc kéo tay Lộ Đình Châu, đặt lên ngực mình: “Anh, anh sờ tim em xem, có phải bị nghẹn rồi không?”

Lộ Đình Châu không những sờ, mà còn thuận thế hôn lên chóp mũi cao thẳng của cậu: “Chắc là có, cách một lớp áo khó sờ quá.”

Hai người bọn họ còn chưa đeo mic, Lộ Đình Châu cố ý hạ giọng, vậy nên câu này chỉ có Ninh Lạc nghe thấy.

Đôi mắt cậu hơi mở to, vành tai và cổ rõ ràng ửng đỏ, ngay cả dái tai mềm mại cũng đỏ đến mức như muốn nhỏ máu, cậu luống cuống nhìn xung quanh xem có nhân viên nào ở gần không, vẻ mặt ngượng ngùng.

Các nhân viên không hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn lại hai người: ?

Ninh Lạc lúng túng thu tầm mắt lại, đẩy Lộ Đình Châu một cái, nghiêm giọng nói: “Ăn cơm! Đừng có nói, nói chuyện phiếm.”

[Ngọt quá ngọt quá ngọt quá! Anh Lộ thích hôn Lạc Lạc ghê!]

[Cục Dân chính đâu? Mau tự mọc chân chạy đến đây đi.]

[Bản ghi hình khi nào mới phát sóng vậy? Tôi muốn xem đi xem lại cảnh hai người họ hôn nhau!]

[Tai Lạc bảo đỏ thành thế kia, rốt cuộc thì anh Lộ đã nói cái gì vậy, a a a, tò mò quá đi mất.]

[Vậy mà lại giấu không cho chúng ta nghe, cuối cùng vẫn là xa cách quá mà.]

Dù có chết Ninh Lạc cũng nhất quyết không giải đáp thắc mắc cho cư dân mạng biết, cậu kéo ghế ra, ngồi xuống ăn sáng.

Bữa sáng là bánh mì nướng và sữa, dù sao Lộ Đình Châu cũng không ngờ Tiền Đa Đa và những người khác lại đến sớm như vậy, không có thời gian nấu cơm.

Tiền Đa Đa nhìn bình luận trên livestream, thay mặt cư dân mạng hỏi: “Hai người sống chung được bao lâu rồi?”

Ninh Lạc nhìn Lộ Đình Châu, Lộ Đình Châu đưa ra một con số: “Tròn một tuần.”

[Một tuần? Vậy chẳng phải là bắt đầu từ ngày sinh nhật của Ninh Lạc sao?]

[Có phải là hôm tiệc sinh nhật không! Hôm đó phóng viên còn chụp được xe của anh Lộ nữa mà!]

[Chả trách anh trai tôi đi dự tiệc sinh nhật cậu ấy, về nói là nửa sau bữa tiệc không thấy người đâu, hóa ra là bị bắt cóc rồi.]

Tiền Đa Đa: “Hai người ở chung thì chắc chắn là thầy Lộ nấu cơm rồi, vậy Ninh Lạc, bình thường cậu có phụ giúp làm việc nhà không?”

Miếng bánh mì nướng đến bên miệng Ninh Lạc đột nhiên nuốt không trôi nữa, cậu đặt xuống, hơi chột dạ: “Ừm, vấn đề này thì… chỉ có thể nói là câu hỏi rất có trình độ.”

Lộ Đình Châu giải vây giúp cậu: “Hàng ngày có dì giúp việc đến dọn dẹp.”

Tiền Đa Đa chậc chậc mấy tiếng: “Ninh Lạc, cậu ăn chùa ở chùa uống chùa à, đồ lười biếng.”

Ninh Lạc không vui: “Dựa vào cái gì mà anh dám nói tôi lười, rõ ràng là tôi chẳng làm gì cả mà.”

Tiền Đa Đa: 6.

Hắn lại nói: “Ồ, cư dân mạng còn bảo tôi hỏi tài khoản phụ Weibo của cậu——”

“Anh nghĩ kỹ rồi hãy hỏi!” Ninh Lạc vội ngắt lời, cầm nĩa nhìn Tiền Đa Đa vô cùng âm u, “Hôm nay tôi dậy sớm đấy nhé, giờ vẫn còn cảm giác tức giận như vừa bật nắp quan tài vậy đó.”

Tiền Đa Đa lập tức ngậm miệng.

Rất tốt, hôm nay lại là một ngày nhẫn nhịn nuốt giận.

Bình luận toàn là tiếng la ó của cư dân mạng.

[Sao lại không hỏi? Tiền Đa Đa, đừng có hèn nhát thế chứ.]

[Anh có còn đứng về phía chúng tôi không vậy? Anh thay lòng đổi dạ rồi, đồ đàn ông máu lạnh!]

Tiền Đa Đa không hỏi, nhưng anh em nhà họ Đinh sẽ hỏi.

Ninh Lạc và Lộ Đình Châu xuống máy bay, lên xe buýt ở sân bay, vừa nhìn đã thấy hai vị khách mời mới.

Với ngoại hình của Đinh Đãng Mậu trong giới giải trí thì chỉ có thể coi là đẹp trai bình thường, nhưng bản thân hắn ta lại có khí chất u buồn, rất có cá tính, theo như lời của fan hâm mộ thì là, “Anh trai thật khiến người ta đau lòng”. Gần đây hắn ta đóng một bộ phim song nam chủ, từ tuyến 18 nhảy vọt lên tuyến 2 luôn.

Em gái Đinh Thiệu Ý trông xinh xắn hơn hắn ta nhiều, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, tóc dài ngang vai, mặc váy liền màu trắng, trông rất ngoan ngoãn, tiếc là khuôn mặt không chút biểu cảm, kiểu người lạ chớ đến gần, có vẻ khó giao tiếp. Mà sự thật cũng đúng là như vậy, Tào Cẩn Lưu đã thất bại thảm hại trở về.

Nhưng Đinh Thiệu Ý mặt không biểu cảm lại sáng mắt lên khi thấy Ninh Lạc, cô vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, chủ động mời: “Thầy Quần Đùi, anh ngồi đây nè.”

Ninh Lạc: ????

Cậu đứng ngây người tại chỗ, khóe miệng giật giật.

 

Lộ Đình Châu rất nể mặt, quay đầu đi, cố nén cười.

Nhưng những người khác thì không được khách sáo lịch sự như vậy, tiếng cười của Hướng Bặc Ngôn và Tào Cẩn Lưu đặc biệt nổi bật, như muốn lật tung cả nóc xe lên.

“Ha ha ha ha ha ha ha!! Cười chết mất thôi!!”

“Ha ha ha ha ha, em gái, ha ha ha ha ha, em gái hiểu biết ghê!”

“Ha ha ha ha ha, cứu mạng, bụng của tôi!”

“Móa! Cằm, cằm của tôi!” Hướng Bặc Ngôn ôm cái cằm trật khớp kêu cứu ầm ĩ, sau đó được Hướng Tư Kỳ dùng động tác thành thạo, ‘cạch’ một tiếng, lắp lại.

Ninh Lạc nhìn nguyên một xe người nào cũng cười đến mức muốn rách cả họng, tay chân lạnh toát.

Đinh Thiệu Ý không hiểu: “Sao thế, không phải chỉ là một cách xưng hô thôi sao?” Cô nhìn Ninh Lạc, “Anh không thích cách gọi này à? Em thấy anh dùng làm nick name, chắc là phải thích chứ.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc không biết nên nói đúng hay không đúng nữa, khó khăn lắm mới nặn ra một nụ cười. Trông còn khó coi hơn cả khóc. “Em vui là được.”

【Tôi sẽ không bao giờ chơi trò trừu tượng nữa! Thứ nhất là không ai hiểu tôi, thứ hai là thật sự có người coi tôi là đồ ngốc! Nực cười, các người nghĩ tôi sẽ quan tâm sao? Tôi đã giết cá ở Đại Nhuận Phát mười năm rồi, tôi tưởng trái tim tôi đã lạnh như con dao của tôi rồi! Nhưng khi nghe thấy tiếng cười chói tai của các người, nước mắt tôi lại tuôn ra như bồn cầu xả nước, tôi muốn ôm mông của các người mà gặm gặm gặm gặm gặm gặm gặm gặm gặm gặm! 】

Hướng Bặc Ngôn: Mịa nó, gặp phải biến thái rồi!

Gương mặt tê liệt của Đinh Thiệu Ý cuối cùng cũng có chút thay đổi, cô kinh ngạc nhìn Ninh Lạc, không nhịn được nói: “Anh biết nói chuyện à?”

Ninh Lạc: ??

Hai dấu chấm hỏi bự chảng hiện lên trên đầu cậu.

Nụ cười trên môi Lộ Đình Châu tắt ngấm, ánh mắt rơi trên người Đinh Thiệu Ý.

“Em gái, em không thể nói với anh trai khác như vậy,” Đinh Đãng Mậu ngăn cô lại, sau đó nhìn về phía mọi người, “Xin lỗi, em gái tôi bình thường ít giao tiếp với người khác, nó có chút trở ngại khi giao tiếp bằng ngôn ngữ, hy vọng mọi người nể mặt tôi mà bao dung hơn. Nếu nó có nói sai điều gì, cứ trách tôi là được.”

[Hả? Trở ngại khi giao tiếp bằng ngôn ngữ? Ý là IQ cao EQ thấp ấy hả?]

[Chả trách nói chuyện khó nghe như vậy, không có EQ, còn phải để Miêu Miêu giải vây.]

[Miêu Miêu đáng yêu thật sự, cưng em gái hết mực luôn kìa!]

[Nhưng mà, nhưng mà… nói thẳng về một cô gái nhỏ như vậy, nghe có vẻ không tốt lắm nhỉ? (Đội mũ bảo hiểm! Đề phòng bị ném đá. Tôi không có ý nói Đinh Đãng Mậu không tốt, chỉ là với tư cách là một cô gái thì sẽ cảm thấy bị người thân vạch trần như vậy trước mặt bao nhiêu người lạ, còn phải xin lỗi thay, chắc chắn sẽ rất buồn.)]

[Da nhạy cảm quá thì đi mà chữa trị đi.]

Đinh Thiệu Ý mở miệng định nói gì đó, cuối cùng lại ngậm miệng, khôi phục vẻ mặt không biểu cảm, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì.

Ninh Lạc thấy Đinh Đãng Mậu nhìn mình nói câu đó, liền xua tay lia lịa: “Hả? Không không không, tôi không có ý trách móc gì đâu.”

Lộ Đình Châu hơi nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra, tay đặt lên vai Ninh Lạc, kéo cậu lại gần mình hơn một chút, mỉm cười nói với Đinh Đãng Mậu: “Sao có thể chứ, em gái rất đáng yêu, bình thường Tiểu Lạc cũng thích đùa giỡn, chắc chắn bọn họ có thể chơi chung được với nhau.”

Nói xong thì nhận lấy đồ trong tay Ninh Lạc, cúi đầu nhìn cậu, dịu dàng hỏi: “Em ngồi cạnh em gái nhé, hửm?”

Ninh Lạc gãi gãi đầu, không hiểu tại sao anh lại đột nhiên nói như vậy, nhưng vẫn đồng ý: “Được ạ. Vậy anh đưa túi đồ ăn vặt cho em, em chia cho em gái.”

Lộ Đình Châu đưa đồ cho cậu, Ninh Lạc chia gói khoai tây chiên lớn nhất cho Đinh Thiệu Ý.

Đinh Thiệu Ý ôm túi đồ ăn vặt khổng lồ, hỏi cậu: “Đó là bạn trai của anh à? Chính là người mà anh nói trên Weibo là muốn theo đuổi đó hả?”

Ninh Lạc ngẩn ra một lát mới nhớ ra mình từng nói như vậy: “Đúng rồi.”

【Nhưng hình như mình chưa bắt đầu theo đuổi đã có được rồi, haizz, chẳng có chút thử thách nào, Lộ Đình Châu nho nhỏ, dễ dàng bị hạ gục.】

【Xem ra vẫn là do mình quá quyến rũ có sức hút. (vuốt tóc đẹp trai) 】

Lộ Đình Châu cảm thấy có người thật sự cần được dạy dỗ.

Đinh Thiệu Ý xé túi đồ ăn vặt, nghiêm túc gật đầu: “Hai người bổ sung cho nhau.”

“Đúng không, rất xứng đôi mà.” Ninh Lạc cười hì hì híp cả mắt, quay lại chia không ít đồ ăn vặt cho những người khác.

Đến lượt Hướng Bặc Ngôn, cậu mỉm cười chia cho gã ta một cái ống hút.

Hướng Bặc Ngôn: “? Đồ uống của tôi đâu? Bọn họ đều có, sao tôi lại không có?”

Vẻ mặt Ninh Lạc quan tâm, ân cần nói: “Cằm cậu vừa mới được chỉnh lại, chắc chắn phải kiêng nước kiêng ăn. Nhìn xem, tôi chu đáo chưa, cho cậu cái ống hút ngậm cho đỡ thèm, mô phỏng lại cảm giác uống nước, đủ cưng chiều cậu chưa?”

Lồng ngực Hướng Bặc Ngôn phập phồng mấy cái, năm ngón tay vặn cái ống hút thành nút thắt.

Ninh Lạc chậc chậc: “Đừng tức giận mà, cẩn thận cằm lại trật nữa bây giờ.”

【 Còn không trị được cậu à? Hứ, hôm nay tôi mời khách, mời cậu cút. 】

Hướng Bặc Ngôn nghẹn họng, ‘Hự’ một tiếng liền chết đứng: “Cậu bị thần kinh à!”

Vẻ mặt Ninh Lạc kiểu, “Trời ạ, sao cậu lại hiểu tôi thế?” Cậu cảm động che miệng: “Đúng vậy, tôi là bé cưng đấy, cậu nhường tôi một chút không được sao?”

Hướng Bặc Ngôn bị một câu “bé cưng” làm cho ghê tởm đến tê cả da đầu, cả một xe, ai nấy đều có vẻ mặt muốn nôn mà không nôn được.

[Đậu má, thằng nhóc Ninh Lạc này đã nâng cấp lên phiên bản điên cuồng plus rồi!!]

[Cảm giác quen thuộc lại về rồi! Có trời mới biết đã bao lâu rồi tôi không được nghe Ninh Lạc phát điên trực tiếp như thế này, chính là cảm giác này, sướng!]

[Bé cưng! Hahahahaha, bé cưng! Lần đầu tiên thấy cách gọi này trừu tượng vãi.]

[Ninh Lạc, cậu quay lại nhìn biểu cảm của anh Lộ nhà cậu kìa, anh ấy sắp dùng ánh mắt giết chết Hướng Bặc Ngôn rồi.]

[Hay hay hay, tôi bắt đầu đẩy thuyền rồi đây, hôm nay chính là ngày đầu tiên thành lập giáo phái CP Bạt La Bặc!]

[Lộ Đình Châu (hai tay giấu thanh sắt sau lưng) Nói gì, nói lại lần nữa xem (giơ thanh sắt ra) (bước từng bước đến) (mắt đỏ ngầu như sư tử nổi giận) Chết tiệt, đừng thách thức sự nhẫn nại của tôi.]

[??? Fan của Lộ Đình Châu đâu? Mau ra đây, anh Lộ của mấy người sắp bị cư dân mạng chơi hư rồi!]

Fan hâm mộ của Lộ Đình Châu bình thản nhắm mắt.

Không, ngay từ khoảnh khắc anh của bọn họ thích Ninh Lạc thì đã hư mất rồi.

Nhưng cũng có người lại rất hả hê vui mừng khi thấy cảnh này.

Ví dụ như Ninh Dương đang trưng dụng phòng họp để chiếu livestream lên màn hình lớn.

Nhìn thấy cảnh này, anh ta chỉ tay vào màn hình nói với thư ký Tiền: “Kiểu này vui thật đấy, cậu mua ít thủy quân, bảo bọn họ bình luận nhiều vào.”

Thư ký Tiền đẩy gọng kính, đáp được: “Cần mức độ thế nào ạ?”

Ninh Dương cười lạnh: “Mức độ có thể chọc tức chết Lộ Đình Châu ấy.”

Có trời mới biết, có lần anh ta tan làm về nhà, nhìn thấy phòng ngủ của Ninh Lạc đã dọn trống trơn thì chua xót như thế nào.

… Đương nhiên, trong sự chua xót đó còn lẫn một chút may mắn vì không cần phải nghe ai đó hát mỗi khi tắm nữa. Nhưng điều đó không quan trọng!

Gương mặt nhân viên công sở của thư ký Tiền cuối cùng cũng có một chút thay đổi vi diệu, hắn ta gật đầu: “Đã lâu rồi thuộc hạ không thấy ngài để tâm đến một người đàn ông như vậy.”

“…” Gương mặt đẹp trai của Ninh Dương hơi méo mó: “Trừ lương cậu!”

Một giây chữa khỏi trạng thái tinh thần mong manh của thư ký Tiền, hắn ta chỉnh đốn lại thái độ: “Xin lỗi Ninh tổng, anh có thể động đến tôi, nhưng xin đừng động đến tiền lương của tôi.”

Lúc này tâm trạng của Ninh Dương mới thoải mái hơn một chút, anh ta nhìn Ninh Lạc đang làm quen với Đinh Đãng Mậu, càng thêm thoải mái, vô cùng hài lòng.

Thư ký Tiền hỏi: “Tại sao anh lại để Đinh Đãng Mậu tham gia chương trình tạp kỹ đó vậy?”

Phải biết rằng chương trình này hiện đang rất hot, biết bao nhiêu người vắt óc suy nghĩ muốn làm khách mời một tập, bản thân hắn ta ngày nào cũng phải từ chối không biết bao nhiêu người.

Vậy mà Ninh tổng lại chọn Đinh Đãng Mậu có hiềm khích với bọn họ. Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên sau cặp kính của thư ký Tiền.

Ninh Dương chống cằm, hỏi ngược lại: “Cậu có phát hiện ra, Ninh Lạc rất còn có tố chất làm ủy ban kỷ luật của giới giải trí không? Hễ ai có chút vấn đề gì, sau khi ghi hình với em ấy xong đều sẽ bị bóc phốt hết.”

Hơn nữa còn sụp đổ hình tượng ngay trong chương trình livestream, sức ảnh hưởng cực lớn, ngay cả cơ hội để quan hệ công chúng cắt ghép cũng không có.

Thư ký Tiền: “Ý ngài là?”

Ninh Dương gật đầu: “Tôi muốn để Ninh Lạc chơi chết con mèo Đinh Đang đó. Đây, gọi là Điền Kỵ đua ngựa.”

Anh ta làm ra vẻ mặt thâm trầm.

Thư ký Tiền thận trọng dùng từ: “Thuộc hạ hơi hiểu rồi, là dùng cậu chủ nhỏ như một giải pháp tối ưu, để giải quyết vấn đề nan giải nhất của ngài.”

“Sao cậu lại nghĩ vậy?” Ninh Dương kinh ngạc.

“Ý tôi là, để Ninh Lạc hạ lưu đi giải quyết phiền phức thượng lưu.”

Hết chương 116.

Chú thích:

  • Bạt La Bặc: Nghĩa là nhổ củ cải, đọc gần giống với “Bặc Ngôn + Ninh Lạc, là tên CP của Hướng Bặc Ngôn và Ninh Lạc do fan đặt.

  • Điền Kỵ đua ngựa: là một điển cố về chiến thuật dùng ngựa yếu đấu ngựa mạnh, ngựa mạnh đấu ngựa trung bình, ngựa trung bình đấu ngựa yếu để giành chiến thắng chung cuộc.

 

Chương 116: Ninh Lạc Hạ Lưu Và Phiền Phức Thượng Lưu

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên