Chương 117: Tôi Muốn Thoát Khỏi Lưới Tình Này

 

Chương 117: Tôi Muốn Thoát Khỏi Lưới Tình Này

 

Thư ký Tiền nghi ngờ bản thân mình đã vô tình khám phá ra một bí mật động trời chốn thâm cung bí sử của giới nhà giàu.

 

#Anh em nhà họ Ninh âm thầm bất hòa sau lưng, con cả buông lời lẽ khinh miệt.

 

Ngay khi hắn ta đang mải mê tưởng tượng ra cảnh tiểu thiếu gia nhà họ Ninh giả heo ăn thịt hổ, lật ngược thế cờ, đoạt lấy quyền lực, lật đổ sự thống trị của con cả, còn bản thân hắn ta thì đóng vai gián điệp hai mang, vào thời khắc mấu chốt sẽ ra tay tương trợ, trở thành công thần khai quốc của giang sơn nhà họ Ninh thế hệ mới, đồng thời thành công dụ dỗ Ninh Lạc đổi giờ làm việc thành làm hai ngày nghỉ năm ngày không cần chấm công, thì một câu nói của Ninh Dương đã kéo hắn ta trở về thực tại.

 

Ninh Dương nhìn hắn ta, hỏi: “Sao cậu lại rảnh rỗi xem livestream với tôi thế? Báo cáo tài chính giữa năm ra rồi à, phần đánh giá phân tích lại sau đó đâu? Chiến lược phát triển và tối ưu hóa bố cục cho nửa năm sau của các bộ phận đâu?”

 

Tim thư ký Tiền trúng một mũi tên, lặng lẽ đi ra ngoài. Nhìn chỗ làm việc đối diện của mình, một mình bi thương ảm đạm rơi lệ.

 

Tiểu thiếu gia, khi nào thì cậu mới định đoạt vị đây? Tiền mỗ tôi nhất định sẽ giúp cậu một tay!

 

“Hắt xì!”

 

Ninh Lạc hắt hơi một cái, dụi dụi mũi, cậu bám vào lưng ghế, quay đầu lại tìm Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu vốn đang dựa vào một bên cửa sổ nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm nhận được ánh mắt của Ninh Lạc, anh khẽ mở mắt ra nhìn lại, dùng ánh mắt dò hỏi, “Sao vậy?”

 

Ninh Lạc nở một nụ cười tươi rói với anh, còn rực rỡ hơn mấy phần so với ánh nắng mùa hè bên ngoài cửa sổ.

 

Lộ Đình Châu vừa định cười đáp lại.

 

【Anh đẹp trai (drift xe dừng lại) (miệng ngậm hoa hồng xuất hiện lấp lánh) (tháo kính râm xuống) Biết ngay là anh không thể rời xa em mà, mới mấy phút đã nhớ em rồi đúng không? (ánh mắt lả lơi cười tà mị) (dẫm chuẩn xác lên vỏ chuối vứt bừa bãi) (trượt chân phanh bằng mặt không ăn thua) (để giữ thể diện gượng gạo tạo dáng đẹp trai quyến rũ) (trượt một đường đến trước mặt tặng hoa hồng của mình) (hôn gió) (trượt đi) Nếu không thì sao em chỉ hắt hơi đúng một cái? Hắt hơi một cái là có người nhớ, hai cái là có người mắt, đây chẳng phải là lời nguyền của tình yêu sao? 】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh giơ tay lên, day day huyệt thái dương.

 

Tào Cẩn Lưu thấy vậy, nhỏ giọng nói với Chu Kiệu: “Vẻ mặt của anh Lộ bây giờ viết rõ bảy chữ to đùng.”

 

Chu Kiệu cũng hạ thấp giọng, dáng vẻ lén lút hỏi: “Gì cơ?”

 

Tào Cẩn Lưu: “Tôi muốn thoát khỏi lưới tình này.”

 

Chu Kiệu: ?

 

Đinh Thiệu Ý ôm gói khoai tây chiên Ninh Lạc cho mình, vừa nghe vừa gật đầu. Ra là vậy, thích còn có thể biểu đạt như thế này cơ đấy.

 

Cô bé nghĩ đến những đánh giá trên mạng về Ninh Lạc, thì ra đây chính là nghệ thuật ngôn ngữ sao? Tình yêu nồng nhiệt mang theo sự hài hước khiến người ta không thể từ chối.

 

Nên nghiêm túc học hỏi một chút, sau này học thuộc lòng từng chữ, học đi đôi với hành, nâng cao năng lực giao tiếp ngôn ngữ của mình.

 

Cô bé vừa ăn một miếng khoai tây chiên, Ninh Lạc bên kia đã khui một lốc sữa AD Canxi, nhét cho cô bé một hộp.

 

Thấy Đinh Đãng Mậu cứ nhìn sang bên này, cậu lịch sự hỏi: “Anh có uống không?”

 

Đinh Đãng Mậu mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn. Em gái tôi cũng không uống. Thiệu Ý, trước khi ra ngoài mẹ đã nói với em thế nào, em đã quên hết rồi à?”

 

Đinh Thiệu Ý cúi đầu, mặc kệ lời hắn ta nói, tự mình lấy ống hút chọc vào hộp sữa, bị Đinh Đãng Mậu gọi thêm một tiếng nữa cô mới không tình nguyện buông tay, trả lại đồ uống cho Ninh Lạc: “Cảm ơn anh, em không uống đâu.”

 

Chu Kiệu có chút không đành lòng nhìn cô bé như vậy, nói: “Chỉ là một hộp sữa thôi mà, có sao đâu?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đinh Đãng Mậu liếc mắt nhìn, nói: “Nhà chúng tôi bình thường không uống những đồ uống có chất phụ gia này.”

 

Ninh Lạc hỏi: “Vậy thì uống gì?”

 

Đinh Đãng Mậu: “Thường thì là cà phê. Cà phê Americano là thứ yếu, phần lớn đều là cà phê Ý xay tay, bởi vì nhà chúng tôi tin chắc rằng, cà phê chính thống nhất nên có nguồn gốc từ Ý. Hương vị đậm đà của cà phê espresso Ý thật sự rất tuyệt vời, tốt nhất là cà phê chuyên dụng có cốc chuyên dụng. Đúng rồi, thời gian rang của các loại hạt cà phê khác nhau cũng hơi khác biệt, thành phẩm sẽ ảnh hưởng đến hương vị.”

 

[Trời ơi, Miêu Miêu cậu hiểu biết nhiều thật đó.]

 

[Đây chính là cảm giác được kiến thức gột rửa sao?]

 

[Boy tinh tế Đinh Đãng Mậu, hình mẫu lý tưởng Đinh Đãng Mậu.]

 

[…Tự nhiên tôi có ảo giác như nhìn thấy người yêu cũ hay thích ra vẻ của tôi, ngốc kinh khủng.]

 

[? Hả? Không phải, sao tôi lại cảm thấy buồn cười thế này, hahahaha.]

 

[Kết hợp với bình luận để xem cho vui.]

 

[Mọi người ơi, lần đầu tiên chúng ta có bình luận kiểm soát dư luận của fan rồi kìa! Ha ha ha ha ha ha, buồn cười quá.]

 

Ninh Lạc nhìn hộp sữa canxi trong tay mình.

 

Ngay cả Lộ Đình Châu ngồi hàng ghế sau cũng kết thúc việc nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn về phía Đinh Đãng Mậu đang nói chuyện, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo chút châm chọc nghiền ngẫm.

 

Cảm giác này thật quen thuộc, đoạn văn này có tỷ lệ trùng lặp hơi cao so với những gì anh đã từng nghe, xác định là sinh đôi hoặc sinh ba gì đó.

 

Đinh Đãng Mậu phát hiện cả xe mọi người đều đang nhìn mình, ánh mắt nghi hoặc, mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi nói những điều này có lẽ mọi người sẽ không hiểu lắm, nhưng nếu như là người từng du học ở Ý giống như tôi thì sẽ có sự đồng cảm. Dù sao thì chúng ta cũng đã từng cảm thán rằng thị trường trong nước đã bị cà phê hòa tan và cà phê của các chuỗi thức ăn nhanh thay thế, cà phê truyền thống ngày càng mai một, những người sành cà phê như chúng ta rất khó uống được cà phê hợp khẩu vị ở bên ngoài, ít nhiều gì cũng có chút bất đắc dĩ và tiếc nuối.”

 

Hắn ta nói một tràng như súng liên thanh, khiến Ninh Lạc thật sự cạn lời.

 

【Cừ thật đó, đúng là dùng vải màn lau mông mà, để lộ hết rồi nhé.】

 

Tiền Đa Đa ngồi phía trước, suýt chút nữa thì đã bật cười thành tiếng.

 

Ninh Lạc cũng nở nụ cười chuyên nghiệp, khẽ gật đầu đáp lại Đinh Đãng Mậu: “Anh nói đúng, tôi hiểu anh mà, cuộc sống thì phải có cái attitude này, đó mới là own style.”

 

Cậu nói xong còn ra vẻ kinh ngạc, “Ôi chao, thật xin lỗi, mấy năm trước tôi từng ra nước ngoài một lần, cứ không cẩn thận là lại nói tiếng Anh, có lẽ tôi là người hơi high-class nhỉ, cứ thích nói tiếng Anh ấy, sorry quá đi. Nhưng anh du học ở Ý thì tiếng Anh chắc không giỏi đâu nhỉ, anh học được từ abandon chưa?”

 

Suýt chút nữa thì Tào Cẩn Lưu đã phun nước vừa mới uống trong miệng ra ngoài, cậu ta ho đến long trời lở đất, còn không quên lén lút liếc mắt nhìn Ninh Lạc, tỏ vẻ khen ngợi.

 

Bảo sao em lại thần tượng anh như vậy chứ?

 

Khi kẻ giả vờ là bác học gặp phải kẻ học đòi, khi kẻ giả vờ từng trải gặp phải kẻ thích ra vẻ ta đây!

 

Đinh Thiệu Ý ở bên cạnh lặng lẽ lên tiếng: “Anh trai em không biết từ abandon đâu, anh ấy thi tiếng Anh cấp bốn vẫn chưa qua mà.”

 

Ninh Lạc: ?

 

【 Tôi đã bảo rồi mà, bằng cấp không có di truyền qua đường máu đâu! 】

 

Hết chương 117.

 

Chương 117: Tôi Muốn Thoát Khỏi Lưới Tình Này

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên