Chương 118: Uống Có Mấy Hạt Đậu Phộng Mà Thành Ra Thế Này?
Lời nói của Đinh Thiệu Ý như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
Đừng nói là những người khác, ngay cả Đinh Đãng Mậu cũng ngàn vạn lần không ngờ rằng còn có chiêu rút củi đáy nồi này, hắn ta cũng ngây ra như phỗng.
Hắn ta không phản bác ngay lập tức, ngược lại còn tạo cơ hội cho dư luận lên men.
[??? Không phải anh chàng này đang xây dựng hình tượng học sinh giỏi, IQ cao sao? Tôi nhớ fan của hắn ta rất thích tung hô nóc nhà của trí tuệ và tình yêu mà.]
[Học sinh giỏi cái gì? Học sinh giỏi mà đến cả tiếng Anh cấp 4 cũng không qua được á? Thật là hiếm có khó tìm.]
[Cấp 6 thì cũng thôi đi, chứ cấp 4 thì có hơi quá đáng rồi đấy, chỉ cần thời cấp ba học hành tử tế một chút thì cũng không đến nỗi không qua được.]
Fan của Đinh Đãng Mậu đã bắt đầu đứng ngồi không yên nữa rồi.
[Lời còn chưa được chứng thực mà đã kêu gào cái gì đấy, vu khống bôi nhọ, kiện một phát là chuẩn luôn.]
[Ninh Lạc có ý gì đấy? Vừa rồi cậu ta đang mỉa mai Miêu Miêu đó hả? Có bị thần kinh không vậy??]
[Bị bệnh thì đi chữa đi!!]
Fan của Ninh Lạc vừa nhìn thấy liền lên tiếng.
[Hả? Lạc Bảo nhà chúng tôi bị thần kinh đấy, cậu ấy tự nói đó nha.]
[Chỉ thế thôi á? Mấy người đổi từ khác mà mắng đi, đổi từ nào mà Ninh Lạc chưa từng tự mắng mình ấy.]
[Mấy người đánh nhau thì tôi chạy đầu tiên đấy nhé! Lạc Bảo cứ tự tin bay cao bay xa, có chuyện gì thì tự mình gánh vác!]
[Không được không được, không được chửi! Mấy người chửi chạy mất thú cưng điện tử nhỏ bé của tôi thì sao? Cùng lắm thì chỉ có thể nói cậu ấy ngốc nghếch một chút thôi.]
Đám fan của Đinh Đãng Mậu đang chuẩn bị xắn tay áo lên chiến đấu: O.o?
Ủa, nhà các người là cái thể loại gì đấy? Sao lại tự vả mặt idol của mình thế?
Đám fan của Đinh Đãng Mậu nhất thời rút kiếm nhìn bốn phía lòng đầy hoang mang.
Ninh Lạc lặng lẽ lặp lại một lần: “Cấp 4…”
【Nghe xong câu này, bỗng dưng tôi cảm thấy trí thông minh của mình thật vượt trội.】
Hướng Bặc Ngôn điên cuồng gật đầu, ai mà chẳng thế, cuối cùng gã ta, người từ nhỏ đã làm thực tập sinh, cũng không còn là người mù chữ duy nhất ở đây nữa rồi, đáng mừng đáng mừng, đáng mừng đáng mừng.
Thậm chí ngay cả ánh mắt của gã ta khi nhìn Đinh Đãng Mậu cũng mang theo sự vui mừng khôn xiết, giống như phát hiện ra đồng loại vậy.
Chính là cái kiểu: À, thì ra cậu cũng là đồ ngốc.
Đinh Đãng Mậu giật mình bừng tỉnh, lớn tiếng phản bác: “Không phải như vậy!”
Tốc độ nói chuyện của hắn ta nhanh chưa từng có, ngay cả hình tượng ưu tư cao quý của mình cũng quên luôn, “Đinh Thiệu Ý còn nhỏ, vậy nên em ấy nhớ nhầm cũng là chuyện dễ hiểu thôi mà, căn bản là không có chuyện như vậy. Nếu tiếng Anh của tôi không tốt thì sao tôi có thể ra nước ngoài được? Xin visa du học cũng cần có chứng chỉ tiếng Anh mà.”
Đinh Thiệu Ý bị nghi ngờ, không vui nhíu mày.
Ninh Lạc cảm thấy cạn lời.
【Cái gì? Anh đang nghi ngờ trí nhớ của một thiên tài IQ cao, mới 12 tuổi đã học đại học A sao? Uống có mấy hạt đậu phộng mà thành ra thế này? 】
Đinh Thiệu Ý lập tức thấy hết khó chịu.
Tuy rằng cô bé vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đơ ra đó, nhưng đôi chân ngắn nhỏ bé lắc lư qua lại đã bộc lộ cảm xúc thật của cô bé lúc này, cô đẩy gói khoai tây chiên to bằng hai khuôn mặt mình về phía Ninh Lạc: “Anh trai Quần, anh ăn đi.”
【…Anh trai ngầu, đúng là mới mẻ thật đấy. 】
Ninh Lạc hóa bi phẫn thành sức ăn, nhét một nắm lớn vào miệng, gói khoai tây chiên lập tức vơi đi hơn nửa.
Đôi mắt Đinh Thiệu Ý lập tức ngấn lệ, lộ rõ vẻ đau lòng của một cô bé ở độ tuổi này, còn len lén dùng tay che gói khoai tây chiên lại.
Thầy Quần Đùi ăn nhiều quá đi.
Không một ai để ý đến Đinh Đãng Mậu.
Ánh mắt Đinh Đãng Mậu như muốn đục thủng người Đinh Thiệu Ý, ám chỉ ra hiệu cho cô bé lên tiếng nói đỡ vài câu, lại thấy cô bé cứ ở đó ăn ăn ăn, khiến hắn ta tức đến bốc hỏa.
Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, không biết ra mặt nói giúp anh trai một câu à? Nếu không phải dạo gần đây độ hot của hắn ta giảm sút, muốn dựa vào hình tượng anh em ruột IQ cao để hâm nóng tên tuổi, thì ai thèm dẫn theo con bé quái thai này ra ngoài chứ?
Đáng lẽ nên bị nhốt ở nhà mới đúng!
Tào Cẩn Lưu buông tay: “Anh Đinh nói cũng đúng mà, dạo gần đây ba em cũng điên cuồng ép em học tiếng Anh.”
Đinh Đãng Mậu thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn cậu ta đầy cảm kích.
Nhưng câu tiếp theo của Tào Cẩn Lưu lại là: “Đúng rồi anh Đinh, anh thi IELTS hay TOEFL thế? Được bao nhiêu điểm vậy?”
Hơi thở của Đinh Đãng Mậu vừa mới thả lỏng lại nghẹn ở cổ họng, không lên cũng không xuống được, chỉ có thể gượng gạo nặn ra một nụ cười: “…Cái này thì có gì đáng nói đâu, đều là chuyện quá khứ rồi.”
Tào Cẩn Lưu còn muốn hỏi tiếp, nhưng đã bị Chu Kiệu kéo tay áo lại.
Chu Kiệu nhìn cậu ta, hỏi: “Cậu định ra nước ngoài du học à?”
Tào Cẩn Lưu: “…Anh Tiểu Kiệu, anh nghe em giải thích, em không có! Là ba em muốn chứ không phải em muốn!”
Chu Kiệu mím môi, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng càng thêm vô cảm: “Không sao, chuyện quan trọng như vậy, không nói với tôi cũng là chuyện bình thường.”
Tào Cẩn Lưu: Thật muốn vả vào mồm mình một cái quá đi!
Lộ Đình Châu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, thu hết cảnh tượng ồn ào náo nhiệt trong xe vào đáy mắt, tĩnh lặng như thể tự mình tạo ra một thế giới riêng biệt.
Anh cúi đầu gõ một dòng chữ gửi đi.
【Lộ: Điều tra thành tích của Đinh Đãng Mậu.】
【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: Hắn ta chọc giận cậu à? Không đúng, cái tên đó không phải rất hay bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh sao? 】
【Lộ: Không chọc giận tôi, nhưng tôi cảm thấy Tiểu Lạc chắc là muốn biết. 】
【Đồ Sát Nhà Tư Bản Toàn Thiên Hạ: 6. Hai người đúng là cặp tình nhân nhỏ thích đứng ở tuyến đầu hóng hớt nhỉ? Nhất định phải cho mọi người xem trò vui, Đinh Đãng Mậu sập phòng thì hai người vui vẻ lắm hả? 】
Lộ Đình Châu nhìn bầu trời trong xanh, mây trắng trôi lững lờ bên ngoài cửa sổ xe, cong cong khóe môi.
Đây chẳng phải là mục đích của Ninh Dương sao? Bản thân anh chỉ đẩy thuyền theo dòng nước, hy vọng anh vợ tương lai đừng quá tức giận vì hành vi dụ dỗ em trai anh ta về nhà của mình.
Tiền Đa Đa xuất hiện, ngăn cản cảnh tượng bát nháo như đàn vịt 800 con kêu quàng quạc trong xe, cố gắng hắng giọng một cái: “Khụ khụ, bạn nhỏ nào còn chưa nhìn thấy thầy giáo nào?”
Ninh Lạc bị tiếng ho kia làm cho đau cả tai.
【Ghê thật, đờm dãi lâu năm cũng để anh khạc ra được rồi】
Tiền Đa Đa: “…”
Hắn nhịn!
Hắn nói: “Chắc hẳn mọi người đều rất tò mò về địa điểm ghi hình lần này, không sai, chính là Lạc Thành của chúng ta! Chúng ta sẽ ở trong khu phố cổ, trải nghiệm văn hóa phố cổ một cách sâu sắc nhất, hoàn thành kỳ cuối cùng của chương trình này.”
“Để mọi người có trải nghiệm chân thực hơn, các bạn sẽ đóng vai người làm thuê từ nơi khác đến đây kiếm sống, trở thành nhân viên học việc của tiệm cầm đồ. Đồng thời, trong phố cổ còn phát hiện ra một vài câu chuyện nhỏ, cần mọi người cùng nhau giải mã, khám phá, giúp đỡ người dân trong khu phố cổ.”
【Không giúp, đi làm sẽ làm mất đi nhân tính của tôi, sao cũng được, đừng chết ở trước cửa nhà tôi là được.】
Ninh Lạc trưng ra vẻ mặt như muốn nói, “Sao nào, có giỏi thì kết án tử hình tôi luôn đi”, không sợ hãi chút nào.
Nhân tính của Tiền Đa Đa cũng mất đi trong chốc lát, hắn tự nhủ với bản thân mình rằng, giết người là phạm pháp, thế mới miễn cưỡng gắng gượng điều chỉnh lại được: “Để nâng cao tính tích cực của mọi người, lần ghi hình này sẽ chia thành hai đội đối kháng tiến hành giải mã khám phá, lần lượt là đội anh trai và đội em gái, mỗi ngày sẽ tính điểm, đội nào có điểm cao hơn sẽ nhận được phần thưởng vật chất phong phú hơn.”
Hướng Bặc Ngôn phản ứng lại một chút, chỉ vào bản thân gã ta: “Đội em gái? Tôi á?”
Tiền Đa Đa mỉm cười: “Còn có Ninh Lạc, Tào Cẩn Lưu và em gái nữa.”
Ninh Lạc chớp chớp mắt, đột nhiên e thẹn, khi ống kính máy quay quét tới liền giơ tay làm động tác bắn trái tim về phía mọi người, nháy mắt một cái, tặng kèm một nụ cười vô cùng ngọt ngào.
[A a a a a, đáng yêu chết mất thôi! Sống trên đời này chính là để ngắm nhìn Lạc Bảo mà! ]
[Ngọt đến mức tôi phải tháo máy thở ra hét lên: Lộ Đình Châu chết tiệt, dựa vào đâu mà anh dám cướp vợ của tôi!]
[Hay! Đội em gái, ha ha ha ha ha, thắng lợi thuộc về những người nhào nặn idol!]
[Ôi đệt mợ ôi đệt mợ, vậy chẳng phải là có thể nhìn thấy Ninh Lạc và Lộ Đình Châu đối đầu với nhau sao? Bọn họ không chung một đội á?]
[Đúng vậy đó, ha ha ha ha, mong chờ quá đi.]
[Tôi chỉ có một yêu cầu, Ninh Lạc, cậu đừng có bị sắc đẹp mê hoặc mà đi làm nội gián nhé!]
[Câu này phải nói với Lộ Đình Châu mới đúng, tôi còn sợ anh ấy trực tiếp biến thành em gái ngoài biên chế của đội em gái mất, trực tiếp biến thành 5v3 luôn ấy chứ.]
Hình như Ninh Lạc có thể nghe được tiếng lòng của cư dân mạng, cậu quỳ gối trên ghế xe, quay đầu lại nhìn Lộ Đình Châu, cười hì hì hỏi: “Lộ Bảo, bây giờ anh gia nhập đội của em còn được tặng kèm một nụ hôn nữa đó nha.”
Lộ Đình Châu nhìn lại, ánh sáng và bóng tối tạo ra những vệt bóng mờ trên khuôn mặt anh, đôi mắt mang theo ý cười: “Anh chỉ đáng giá một nụ hôn thôi sao?”
Ninh Lạc hỏi: “Vậy anh muốn thế nào?”
Lộ Đình Châu kéo dài giọng: “Để anh suy nghĩ xem…”
“Anh không cần phải nghĩ nữa đâu.” Đôi mắt Ninh Lạc như nhìn thấu mọi thứ, liếc mắt một cái đã biết có người muốn thừa nước đục thả câu rồi, cậu vung tay chặn lời anh định nói lại, quay đầu nhìn về phía Chu Kiệu, “Anh Tiểu Kiệu, có muốn về đội của bọn em không? Tặng cho anh hai nụ hôn luôn đó nha.”
Nói xong còn gửi tặng một nụ hôn gió, “Moa moa, yêu anh.”
Tào Cẩn Lưu: ?
Tào Cẩn Lưu: !!!
Cậu ta hét lớn: “Không phải chứ, Ninh Lạc, sao anh có thể làm như vậy chứ!”
Chu Kiệu nhất thời đứng ngồi không yên.
Bởi vì cậu ta cảm nhận được ánh mắt u ám của Lộ Đình Châu như hóa thành thực thể, dừng ở trên cổ mình, chắc là đang suy nghĩ xem nên xử lý cậu ta như thế nào.
Hết chương 118.
Chú thích:
- Anh trai quần: Ở chỗ này cô bé đã phát âm sai, thay vì nói là “酷哥哥” (Khốc ca ca – anh trai ngầu) thì lại nói thành “裤哥哥” (Khố ca ca – anh trai quần).
