Chương 117: Mary Sue (Thượng)

Chương 117: Mary Sue (Thượng)

 

Cái tên dài đến năm phút đồng hồ khiến tất cả mọi người đều chết lặng.

 

Thầy hiệu trưởng nhìn vào lớp học với vẻ mặt nặng trĩu, “Nếu tôi mất kiểm soát, em nhất định phải kéo tôi lại đấy.”

 

Nhìn cô học sinh mới, thầy hiệu trưởng lại nhớ đến nỗi kinh hoàng khi bị ba hoa khôi và ba nam thần của trường chi phối.

 

Tôi thì dán mắt vào những cánh hoa anh đào đang bay lượn xung quanh cô học sinh mới, hoàn toàn chẳng cần xác nhận lần thứ hai cũng có thể khẳng định, đây chắc chắn là một kẻ ngoại lai.

 

Rốt cuộc thì những cánh hoa anh đào này xuất hiện từ đâu vậy nhỉ? Hoàn toàn không tuân theo định luật bảo toàn năng lượng. Nếu cô nhóc có thể sản xuất hoa anh đào liên tục, thì đem đi bán cho nhà máy rượu và xưởng bánh ngọt chắc chắn sẽ tiết kiệm được một khoản chi phí khổng lồ.

 

Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, một bạn học đã lên tiếng hỏi, “Bạn Huyết Huyễn Thanh Mộng Tuyết Vũ Tinh Lệ Mặc Dương Tàn Nguyệt Ái Tân Giác La U Minh Edward Ngân Điệp…” Cậu ta hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp, “…bạn học ơi, tại sao xung quanh bạn lại có hoa anh đào rơi mãi thế, là hình chiếu 3D à?”

 

Cô nhóc mỉm cười, “Không phải đâu nhé, đây là hoa anh đào thật đó.”

 

Dứt lời, cô nhóc tiện tay nắm lấy một cánh hoa, sau đó thổi nhẹ ra ngoài, và thế là vô số cánh hoa anh đào bay lả tả, nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay của mỗi người. Cơn mưa màu hồng này vừa đẹp đẽ lại vừa lãng mạn, nhưng cậu học sinh trực nhật hôm nay nhìn thấy cảnh này thì chỉ biết ứa nước mắt bi thương.

 

Thấy các bạn học đang trầm trồ kinh ngạc, mái tóc của cô nhóc bỗng biến thành màu cầu vồng rực rỡ.

 

“Wow! Tóc của cậu biết đổi màu kìa! Làm sao cậu làm được vậy!”

 

Cô nhóc nghiêng nghiêng đầu, ngọt ngào đáp, “Bình thường tóc của mình màu vàng kim, khi vui sẽ biến thành bảy sắc cầu vồng, lúc tức giận sẽ là màu đỏ, khi ngại ngùng thì thành màu hồng, khi u uất thì là màu xanh lam, lúc đau buồn thì thành màu trắng, còn khi tuyệt vọng thì sẽ là màu đen.”

 

“Khi mình vui, xung quanh sẽ có cánh hoa anh đào bay lượn, lúc buồn thì trời sẽ đổ mưa, còn khi cực kỳ phấn khích thì sẽ có bướm lượn vờn quanh nữa.”

 

Cô nhóc nhẹ nhàng xoay một vòng, tà váy xòe ra như một đóa hoa đang nở rộ. Cùng với chuyển động của cô nhóc, vài con bướm từ ngoài cửa sổ bay vào, lượn lờ nhảy múa xung quanh.

 

Mà đây lại đang là mùa thu đấy.

 

Tiếng trầm trồ kinh ngạc của các học sinh lại vang lên không ngớt.

 

“Khi mình tức giận sẽ có một đàn ong đi theo, còn khi đau buồn đến tột cùng mà rơi lệ, nước mắt sẽ biến thành ngọc trai và đá quý.”

 

Một học sinh không tin, “Thật không đó? Nước mắt của người sao lại biến thành ngọc trai với đá quý được?”

 

Cô nhóc chớp chớp mắt, mái tóc chuyển sang màu xanh lam, “Cậu không tin mình sao?”

 

Vừa nói, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi biến thành một viên ngọc trai tròn trịa rơi xuống đất.

 

“Trời ơi! Nước mắt của cậu ấy thật sự biến thành ngọc trai kìa!”

 

Ngay cả thầy giáo cũng phải sững sờ.

 

Viên ngọc trai này to bằng móng tay giữa, hình dáng tròn đều, màu sắc ấm áp, lại còn là ngọc trai biển tự nhiên.

 

Học sinh vừa lên tiếng nghi ngờ vội vàng xin lỗi, “Xin lỗi cậu! Là do mình kiến thức nông cạn!”

 

“Không sao đâu.” Cô nhóc cười rộ lên, mái tóc lại biến về màu vàng kim, tỏ ý đã tha thứ cho cậu bạn kia, “Mình có thể rơi lệ thành ngọc là vì mình mang trong mình huyết thống của người cá, mình là công chúa của tộc người cá, nên nước mắt ngoài việc biến thành ngọc trai, lúc đau buồn tột độ còn có thể hóa thành đá quý nữa.”

 

Các học sinh đã hoàn toàn bị cô nhóc thu hút, bọn họ không còn cảm thấy việc một nhân vật tưởng tượng xuất hiện trong thực tại là kỳ lạ nữa, mà thuận theo tự nhiên chấp nhận luôn thiết lập của cô nhóc này, rồi tranh nhau đặt câu hỏi.

 

“Vậy còn việc cậu làm ra cánh hoa thì sao?”

 

Cô nhóc tinh nghịch đáp, “Đó là vì mình còn mang huyết thống của Tinh Linh và Hoa Tiên Tử nữa.”

 

Trong những lời tán thưởng của các bạn học, đôi mắt cô nhóc lúc thì chuyển thành màu đỏ máu, lúc lại biến thành màu xanh biếc, khi thì màu xanh lục, khi thì màu hồng phấn, lúc lại màu bạc, lúc lại màu tím, “Mình là con lai giữa tộc người, Huyết tộc, người cá, Tinh Linh, Hoa Tiên Tử, Thiên Thần và Ác Quỷ. Khi sử dụng những sức mạnh khác nhau, màu mắt của mình cũng sẽ biến đổi theo.”

 

Các học sinh đều đang cảm thán vẻ đẹp của đôi mắt cô nhóc, còn tôi thì không khỏi nhíu mày.

 

Tuy phong cách hành xử của cô nhóc này có vẻ khoa trương và hoang đường, nhưng khi cô nhóc thay đổi màu mắt, tôi lại cảm nhận được một luồng sức mạnh cực kỳ đáng gờm.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Từ trước đến nay, cô nhóc này chính là người mạnh nhất trong số tất cả những công lược giả đã xuất hiện.

 

Cũng phải thôi, trên người cô nhóc này có quá nhiều điểm đặc biệt, chỉ riêng việc nước mắt có thể biến thành ngọc trai và đá quý thôi đã đủ khiến vô số kẻ điên cuồng rồi. Nếu không có chút thủ đoạn tự vệ, e rằng cô nhóc đã sớm bị người ta bắt giam, ngày ngày hành hạ để ép cô nhóc phải khóc rồi.

 

Nhưng một cô gái bé nhỏ như vậy, trông chỉ mới khoảng mười hai, mười ba tuổi, thế mà cũng là công lược giả ư?

 

Tôi lại nhớ đến hồn ma cậu bé bốn năm tuổi và cậu nhóc hacker năm tuổi kia, rồi thầm nghĩ, có lẽ nhiệm vụ của cô nhóc này không phải là khiến tôi yêu cô nhóc, mà là nhận tôi làm cha hoặc làm anh trai chăng?

 

Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà cũng muốn làm người yêu của tôi, chuyện này thật sự cũng hoang đường quá rồi.

 

“Tại sao cậu lại chuyển đến trường bọn mình vậy? Với huyết thống của cậu, không phải nên đến những nơi giáo dục dành cho các chủng tộc khác sao?” Một học sinh tò mò hỏi.

 

Lúc này thầy giáo mới hoàn hồn sau cú sốc, ôn tồn nói, “Bạn, bạn, bạn Huyết đây, bạn ấy rất xuất sắc, đã lấy được bằng đại học rồi.”

 

Tiếng bàn tán của học sinh càng lúc càng lớn, “Đã có bằng đại học rồi, sao còn quay về học cấp hai làm gì?”

 

Mái tóc của cô nhóc chuyển sang màu hồng phấn, cô nhóc ngượng ngùng nói, “Bởi vì… bởi vì người yêu định mệnh của người ta đã xuất hiện rồi, những vì sao đã dẫn lối cho chúng mình gặp nhau.”

 

Trong lòng tôi chợt “lộp bộp” một tiếng.

 

Như cảm nhận được điều gì, cô nhóc ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp bạn học, chạm phải ánh mắt tôi. Mái tóc cô nhóc đột nhiên biến thành bảy sắc cầu vồng lộng lẫy, hoa anh đào và bướm lượn cùng lúc bay ra, giữa không trung còn vang lên một điệu nhạc du dương.

 

…Đây là công lược giả đầu tiên mang theo cả nhạc nền tự động.

 

Nhìn đôi mắt ngượng ngùng e thẹn của cô bé, một ngọn lửa vô danh giận dữ bùng lên trong lòng tôi.

 

Rốt cuộc là ai đang kiểm duyệt nhiệm vụ công lược vậy, đến cả một đứa trẻ nhỏ như thế này cũng gửi tới đây?! Tôi có phải súc sinh đâu mà đi yêu một đứa bé như vậy! Sớm muộn gì cũng có ngày, tôi sẽ thu mua toàn bộ mấy cái cơ quan Hệ thống và cơ quan Xuyên không này để chấn chỉnh lại!

 

Cô nhóc nhẹ nhàng bước xuống bục giảng, tiến về phía tôi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhưng vẫn còn non nớt lên, rồi nở một nụ cười thật tươi, “Chào anh, người yêu định mệnh của em!”

 

Tôi nhíu mày, “Xin lỗi, e là cô bé đã nhầm người rồi.”

 

Theo hành động của cô nhóc, các học sinh cũng đã nhìn thấy tôi.

 

“Hả? Người yêu mà cậu ấy nói là Tổng tài sao?”

 

“Tuy có vẻ rất xứng đôi, cũng không phải chê bạn ấy không tốt, nhưng mà chênh lệch tuổi tác lớn quá rồi.”

 

“Tổng tài từ chối rồi kìa, mình đã nói mà, Tổng tài sẽ không thích mấy đứa trẻ con như chúng ta đâu.”

 

“Đúng đó, mẹ mình nói, người lớn mà yêu trẻ con là phạm tội, là biến thái đó!”

 

“Bạn học có cái tên rất dài kia có nhầm không vậy?”

 

Trên mặt cô nhóc thoáng qua một chút kinh ngạc, đầu hơi cử động, như thể muốn nhìn về phía các bạn học, nhưng lại cố nén lại. Thế nhưng mái tóc của cô nhóc đã chuyển sang màu vàng kim, thành thật phản ánh nội tâm của chủ nhân.

 

Kỳ lạ, so với phản ứng của tôi, dường như cô nhóc lại ngạc nhiên trước phản ứng của các học sinh hơn. Cô nhóc nhìn tôi chằm chằm, và tôi thấy, đôi mắt cô nhóc biến thành một màu xanh lam vô hồn, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng bạc, tựa như đang đối diện với một cỗ máy.

 

Cô nhóc đang sử dụng năng lực của mình mà không hề che giấu.

 

Mà có muốn giấu cũng chẳng được, mái tóc đổi màu theo tâm trạng và đôi mắt biến sắc theo năng lực này đã phơi bày toàn bộ ý định của cô nhóc ra ngoài rồi. Muốn che giấu thì chắc phải đeo kính áp tròng và đội tóc giả.

 

…Hoặc có lẽ, cạo trọc đầu sẽ tiện hơn.

 

Khoảng ba giây sau, trên mặt cô nhóc lộ ra một vẻ mặt như sụp đổ, hoàn toàn không phù hợp với thiết lập nhân vật của mình.

 

“Cái quái gì thế này! Đối tượng nhiệm vụ trong thế giới nghỉ dưỡng của tôi, sao lại là một tên Jack Sue chứ!”

 

Hết chương 117.

 

Chương 117: Mary Sue (Thượng)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên