Chương 118: Mary Sue (Trung)

Chương 118: Mary Sue (Trung)

 

Jack Sue?

 

Đã có không ít công lược giả nói tôi là Tổng tài Jack Sue. Tôi từng cho rằng từ này đơn thuần chỉ là một lời khen ngợi, nhưng nghe giọng điệu của cô nhóc này thì, xem ra không đơn giản như vậy.

 

Thấy cô nhóc chẳng hề che giấu điều gì trước mặt tôi, tôi nghĩ có lẽ những thắc mắc của mình sẽ được giải đáp, bèn hỏi thẳng, “Tại sao lại nói như vậy?”

 

Quả nhiên, cô nhóc hoàn toàn chẳng còn ý định giả vờ nữa—mà có giả vờ cũng chẳng tác dụng gì mấy, bởi mái tóc đã thành thật phản ánh tâm trạng của cô nhóc rồi. Cô nhóc vuốt mái tóc đã chuyển sang màu cam đỏ, bực bội nói, “Biết rồi còn hỏi, thuộc tính của chúng ta đụng hàng rồi. Một núi không thể có hai hổ, một thế giới cũng không thể có hai vị vua.”

 

Tôi vẫn giữ vẻ bình thản, “Vậy sao? Trước đây quả thực chưa từng có công lược giả nào giống cô bé cả. Đáng lẽ đây phải là thế giới nghỉ dưỡng của cô bé nhỉ, sao cô bé lại đến đây?”

 

Cô nhóc có chút cáu kỉnh, cái kiểu cáu kỉnh của một người đã tăng ca quá lâu chuẩn bị được nghỉ ngơi thì đột nhiên bị sếp giao thêm việc đột xuất, “Còn phải nói sao, chắc chắn là do Hệ thống có vấn đề rồi, tám trăm kiếp trước tôi đã nói Hệ thống cần được bảo trì rồi, giờ lại còn không liên lạc được nữa chứ.”

 

Tôi gật đầu đồng tình, “Đúng vậy, khâu quản lý của Hệ thống cũng có vấn đề lớn.”

 

“Cô bé nói mình đi nghỉ dưỡng? Thế giới mà đáng lẽ cô bé phải đến là thế giới như thế nào?”

 

Cô nhóc chỉ tay vào bồn cây xanh bên cạnh, một dây leo lập tức mọc ra, hóa thành hai chiếc xích đu ghế dài. Một chiếc xích đu dây leo nở ra những bông hoa nhỏ đủ màu sắc, cô nhóc nhẹ nhàng nhảy lên đó, đung đưa đôi chân thon thả, dù lời lẽ phàn nàn đầy vẻ oán giận của người đi làm, nhưng thần thái và ánh mắt rõ ràng vẫn là một đứa trẻ.

 

“Thế giới của anh là thế giới công nghệ đúng không? Này, anh cũng ngồi đi.”

 

Thấy tôi đã ngồi lên chiếc xích đu còn lại, cô nhóc có vẻ rất vui, liền chống cằm nói, “Hệ thống bảo đó là một thế giới hiện đại, tôi là công chúa, nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu, có một gia đình hết mực cưng chiều, một sợi dây chuyền thôi cũng đã có giá một triệu tỷ tệ rồi.”

 

“Nghe có vẻ đó là một thế giới lạm phát rất nghiêm trọng.”

 

“Hơn nữa, nhiệm vụ ở thế giới nghỉ dưỡng cũng rất đơn giản, chỉ cần công lược một mục tiêu là được. Với sức hấp dẫn của bổn công chúa đây, công lược một người đàn ông chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.”

 

Cô nhóc tự tin vuốt mái tóc dài đến đầu gối của mình.

 

“Trông cô bé có vẻ rất tự tin.”

 

“Đương nhiên rồi, tôi là công chúa Mary Sue mà.” Cô nhóc khẽ hất cằm, mang theo vẻ kiêu ngạo không khiến người khác ghét, dường như mọi điều tốt đẹp trên thế gian này mặc nhiên thuộc về cô nhóc, “Anh là Jack Sue, chắc anh cũng hiểu mà, đúng không?”

 

Tôi nghĩ đến đám công lược giả nhiều như châu chấu mà không khỏi day day sống mũi.

 

“Thế giới nghỉ dưỡng của cô bé cũng cần phải làm nhiệm vụ sao?”

 

“Đúng vậy, quy định của Hệ thống mà. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ở một trăm thế giới rồi, cuối cùng cũng được nghỉ phép, ai ngờ Hệ thống lại truyền tống tôi đến đây.”

 

“Tất cả những năng lực của cô bé đều là đến từ Hệ thống à?”

 

“Tất nhiên là không! Mary Sue bẩm sinh đã là trung tâm của thế giới, thế giới của tôi xoay quanh tôi, những năng lực này đều là của chính tôi.”

 

Nói xong, cô nhóc ngờ vực nhìn tôi, “Chuyện cơ bản như vậy, anh là trung tâm của thế giới này, tại sao lại không biết?”

 

Tôi không trả lời câu hỏi của cô nhóc, chỉ hỏi, “Nếu những năng lực này đều là của cô bé, vậy tại sao cô bé vẫn phải tuân theo quy định của Hệ thống? Hệ thống sẽ cho cô bé thứ gì mà cô bé muốn nhưng không thể có được sao?”

 

“Hệ thống chọn cho cô bé một thế giới nghỉ dưỡng nghe cũng bình thường, lại còn phải làm nhiệm vụ công lược. Cô bé đã là trung tâm của thế giới của mình rồi, vậy thì cô bé trở về thế giới ban đầu của mình, chẳng phải còn giống nghỉ dưỡng hơn sao?”

 

Dường như cô nhóc chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, ngẩn người ra một lúc rồi mới nói, “Tôi… quả thực tôi có thứ cần phải nhận từ Hệ thống.”

 

Cô nhóc nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

“Đúng rồi, tại sao mình không về nhà nhỉ… Rốt cuộc thì thứ mình muốn là gì ấy nhỉ…”

 

Cô nhóc chống tay lên trán khổ sở suy nghĩ, trong phút chốc, vạn vật xung quanh đều tĩnh lặng, chỉ có cơn gió nhẹ thoảng qua, khẽ đẩy chiếc xích đu của cô nhóc nhè nhẹ đung đưa.

 

Mái tóc dài màu nâu nhạt của cô nhóc rủ xuống chiếc xích đu, tà váy công chúa rộng lớn trải trên ghế, trông cô nhóc như một con búp bê tinh xảo đến cực điểm, xinh đẹp đến mức không giống người thật.

 

Suy nghĩ mãi không ra, đôi mắt cô nhóc chuyển sang màu bạc, vẫy tay một cái, những chiếc lông vũ liền rơi xuống.

 

Trước mặt đột nhiên xuất hiện một màn hình ánh sáng, hình ảnh trên đó lướt qua rất nhanh.

 

Trong thế giới phép thuật, một con rồng vàng khổng lồ bay về phía bầu trời âm u, ánh mặt trời xuyên qua mây đen, chiếu rọi lên thân rồng, vô số thần dân đặt tay phải lên vị trí trái tim, “Hỡi Thần Quang Minh, xin Người hãy ban phước lành cho vùng đất này.”

 

Trong thế giới hiện đại, trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, người hâm mộ bên dưới phấn khích đến đỏ bừng cả mặt, điên cuồng gào thét tên của visual trung tâm.

 

Trong thế giới tiên hiệp, Tiên Tôn, Ma Tôn, Yêu Tôn, Phật Tử đều quỳ xuống trước một đóa hoa đang nở rộ, cầu xin Hoa Thần rủ lòng thương.

 

………

 

“Đây là ký ức của tôi.”

 

Cô nhóc không hề che giấu mà cho tôi xem ký ức của mình, “Giúp tôi tìm xem, thứ tôi muốn là gì.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ở mỗi một thế giới, cô nhóc đều là nhân vật chính được hết mực yêu thương, sở hữu pháp lực vô biên, đồng thời cũng được tất cả những người khác giới điên cuồng theo đuổi.

 

Tôi nhìn khuôn mặt non nớt của cô nhóc, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu, “Ở những thế giới này, cô bé đều dùng dung mạo thật của mình à?”

 

Cô nhóc đáp, “Đúng vậy, tôi là người đẹp nhất, mới không thèm dùng mặt của người khác.”

 

“Không, ý tôi là, vóc dáng của cô bé, cũng là hình dạng của một đứa trẻ như bây giờ à?”

 

“Đúng vậy, đây chính là dáng vẻ ban đầu của tôi mà.”

 

Cảm giác khó chịu đó ngày một mãnh liệt hơn.

 

“Cơ thể hiện tại của cô bé, bao nhiêu tuổi rồi?”

 

Dường như cô nhóc không cảm thấy có gì bất thường, “Mười hai tuổi.”

 

“Ở những thế giới này, cô bé đều mười hai tuổi à?”

 

“Đúng vậy, anh đúng là lắm lời ghê, đã bảo là dùng dáng vẻ ban đầu của tôi rồi mà.”

 

Nhìn khuôn mặt hơi phồng lên của cô nhóc, tôi trầm giọng nói, “Mười hai tuổi ở thế giới của chúng tôi chỉ là một đứa trẻ con. Đàn ông thích cô bé, không gọi là tình yêu, mà gọi là biến thái.”

 

“Cho dù cô bé có xinh đẹp đến đâu thì cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi. Không một người đàn ông trưởng thành bình thường nào lại động lòng với một đứa trẻ mà cơ thể còn chưa bắt đầu phát triển.”

 

“Kẻ nào động lòng thì kẻ đó chính là súc sinh.”

 

Cô nhóc ngẩn người, “Thảo nào, đây chính là lý do anh không chấp nhận tôi sao?”

 

“Đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là ở những thế giới khác, rốt cuộc thì cô bé có được tính là người trưởng thành hay không.”

 

Cô nhóc chẳng hề để tâm, “Tôi xinh đẹp như vậy, đàn ông đều thích tôi, đó là chuyện rất bình thường mà.”

 

“Lạ thật, sao lại không tìm thấy nhỉ, khả năng hồi tưởng ký ức của mình không thể nào có vấn đề được.”

 

Cô nhóc nhíu mày, lại gọi Hệ thống thêm mấy tiếng nữa, nhưng Hệ thống không trả lời.

 

“Phiền quá đi, thế giới nghỉ dưỡng mà mình khó khăn lắm mới có được.”

 

Cô nhóc bực bội đến mức màu tóc cũng chuyển sang màu xám tro.

 

Tôi hỏi, “Nếu đi nghỉ dưỡng, cô bé muốn làm gì? Có lẽ tôi có thể giúp được.”

 

Cô nhóc nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói, “Tôi không muốn làm việc nữa, chỉ muốn nằm trên giường đọc truyện tranh, đặt may những chiếc váy thật đẹp, và ăn những món thật ngon.”

 

Bất ngờ thay, những điều này lại vô cùng đơn giản. Tôi đã nghĩ rằng, mong muốn của cô nhóc sẽ là được lên vũ trụ chơi một vòng hay gì đó tương tự.

 

Cô nhóc nhận ra sự tò mò của tôi, liền nói, “Ôi dào, những thứ cần xem cũng đã xem cả rồi, chủ yếu là tôi không muốn làm việc nữa thôi, muốn được nghỉ ngơi cho thật tốt.”

 

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô nhóc lộ ra vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, “Dù tôi là công chúa Mary Sue, nhưng làm việc cũng mệt lắm chứ bộ, mà phải đối phó với đám người theo đuổi nhiều lần cũng phiền lắm.”

 

Nói rồi, cô nhóc như nhớ ra điều gì đó, hai mắt sáng lên, nhìn về phía tôi, “Đúng rồi, anh là Tổng tài Jack Sue mà, đây là sân nhà của anh, ở thế giới này chắc tôi sẽ nhàn hơn nhiều.”

 

Tôi nghĩ đến đám công lược giả nhiều như châu chấu, rồi thành thật nói một câu từ tận đáy lòng, “Cô bé nói không sai.”

 

“Tại sao nhiệm vụ của cô bé là đi công lược người khác, còn thế giới của tôi thì lại liên tục có công lược giả đến, muốn công lược tôi?”

 

“Cũng không hẳn là vậy đâu, nhiệm vụ của tôi đa phần là giải cứu thế giới hay đại loại thế, anh là nhiệm vụ công lược đầu tiên của tôi.”

 

“Còn về việc công lược anh thì, bởi vì anh là Tổng tài Jack Sue mà. Anh có bao giờ thấy Tổng tài nào phải đi công lược người khác chưa, toàn là người khác phải thu hút sự chú ý của Tổng tài, rồi Tổng tài mới ra tay thôi.”

 

“Thế giới của Jack Sue là như vậy đó, trên người anh gánh vác vận khí của cả thế giới…”

 

Cô nhóc đột nhiên im bặt.

 

“Đây đều là những chuyện cơ bản nhất, tại sao anh lại không biết?”

 

Đôi mắt cô nhóc biến thành màu xanh lam máy móc, quét qua người tôi, rồi lại nhìn ra thế giới xung quanh.

 

Vẻ mặt của cô nhóc dần trở nên kinh ngạc, thậm chí là kinh hãi, và cuối cùng, cô nhóc đột ngột nhìn thẳng vào tôi.

 

“Không đúng… Đây là một thế giới nhỏ đang trong giai đoạn nảy mầm, anh không thể nào biết đến Jack Sue, không thể nào biết đến Hệ thống… Vốn dĩ anh không nên có ý thức tự chủ!”

 

Hết chương 118.

 

Chương 118: Mary Sue (Trung)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên