Chương 118: Đầu Người Tự Dâng Đến Cửa
Vào tiết tự học Ngữ văn buổi sáng, cô chủ nhiệm đến lớp khá sớm. Có bạn còn chưa kịp ăn sáng, thấy cô đã ở trong lớp rồi thì vội vàng giấu đồ ăn sau cặp, lén lút mang vào.
Không ít bạn học trước khi vào lớp đều không nhịn được mà liếc nhìn sang bên cạnh, sau đó mím môi cười trộm rồi chạy vào.
Trương Nguyên khoanh tay trước ngực, dựa vào tường nhìn Tiêu Dã đang đứng phạt cùng mình ở kế bên: “May mà tối qua tôi đã chích ngừa cho ba tôi rồi, để hôm nay ông ấy nhận được điện thoại của cô chủ nhiệm cũng không đến nỗi hoảng hốt quá.”
Tiêu Dã nhướng mày: “Chích ngừa thế nào?”
Trương Nguyên: “Thì tôi bảo là mai mà cô chủ nhiệm có gọi cho ba thì ba đừng ngạc nhiên quá nhé, con với bạn con đi giải cứu thế giới rồi.”
Tiêu Dã bật cười thành tiếng: “Sau đó thì sao, ba cậu không mời cậu ăn một bữa thịt quay bằng gậy à?”
Trương Nguyên đắc ý lắc đầu: “Làm gì có chuyện đó, ba tôi chỉ dặn tôi cẩn thận một chút, đừng để bị thế lực tà ác của thế giới đánh gục thôi.”
Lúc Tưởng Đường Đường khoác tay Lâm Nghệ đi tới thì chậc chậc cười rồi lắc đầu: “Trốn học một giờ sướng, sau đó thì vào lò hỏa táng nha, hai anh đẹp trai, mùi vị đứng phạt thế nào?”
Trương Nguyên đứng thẳng người hơn một chút, nhìn về phía sân thể dục đã rợp bóng cây xanh ở đằng xa: “Phong cảnh không tệ, không khí trong lành.”
Lâm Nghệ đưa bữa sáng trong tay cho hai người họ: “Hai cậu ăn sáng chưa, ăn chút đi này.”
Trương Nguyên xua tay với hai cô bạn: “Ăn rồi, vào đi, đừng làm phiền chúng tôi ngắm cảnh.”
Tưởng Đường Đường cười hì hì kéo Lâm Nghệ vào lớp.
Hắn khẽ nhúc nhích, lách người đến bên cửa sổ, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy Quý Nam Tinh trong lớp.
Chỗ ngồi của bọn họ vốn ở gần cửa sổ phía sân thể dục, giờ hắn đứng ngoài hành lang, cách cậu đúng là xa tận chân trời, nhưng dù khoảng cách có xa đến mấy, hắn vẫn có thể nhìn thấy cậu nhỏ bạn cùng bàn của mình chỉ trong nháy mắt.
Chuông vào tiết tự học vẫn chưa reo, tuy cô chủ nhiệm đã đến, nhưng vẫn có học sinh lén ăn sáng dưới gầm bàn, lén hỏi mượn bài tập của người khác rồi cúi đầu chép bài, cả lớp vừa yên tĩnh lại vừa bận rộn.
Mà cậu bạn cùng bàn nhà hắn thì lại lặng lẽ ngồi yên tại chỗ, tay cầm một hộp sữa, ngậm ống hút từ từ uống, vừa ngoan ngoãn lại vừa nghe lời.
Có lẽ là trong lòng có cảm ứng, đúng lúc hắn đang nhìn trộm thì cậu bạn nhỏ cũng ngẩng đầu lên nhìn sang.
Ánh mắt hai người giao nhau, Tiêu Dã cười với cậu, còn làm một mặt quỷ.
Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn cô chủ nhiệm, thấy cô đang cúi đầu xem bài thi thì mới lấy điện thoại ra nhắn tin cho hắn.
Quý Nam Tinh: 【Đứng phạt cho nghiêm túc vào, đừng có nghịch ngợm linh tinh.】
Tiêu Dã: 【Tôi không có nghịch, đang đứng nghiêm chỉnh lắm đây này.】
Quý Nam Tinh vừa đặt điện thoại xuống, Tiêu Dã lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
Tiêu Dã: 【Có muốn uống nước ép táo không, thiên thời địa lợi nhân hòa luôn!】
Quý Nam Tinh: 【Không muốn.】
Tiêu Dã: 【Ok, biết rồi, cậu muốn, tôi đi mua cho cậu đây.】
Quý Nam Tinh gửi cho hắn một sticker hình mặt trợn trắng.
Tiêu Dã không nhịn được lại liếc vào trong lớp, thấy cậu cúi đầu cắn môi nín cười chọc chọc vào điện thoại thì cũng bất giác cười theo.
Trương Nguyên đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng: “Đủ rồi đấy, mới có một tiết tự học buổi sáng mà đã không nhịn được rồi à? Có cần phải nhìn đi nhìn lại thế không?”
Tiêu Dã cất điện thoại đi: “Cậu không hiểu đâu.”
Trương Nguyên lườm hắn một cái: “Tôi cũng chẳng muốn hiểu.”
Dính nhau như sam thế này, đây còn là lúc chưa ở bên nhau đấy, đã lún sâu không thể tự thoát ra được rồi. Sau này mà Quý Nam Tinh bị tên nhóc này cưa đổ thật thì không biết hắn còn vênh váo đến mức nào nữa.
Tiếng chuông vào tiết tự học vang lên, toàn trường chỉ còn lại tiếng đọc sách, sân thể dục không một bóng người, gió xuân thổi nhè nhẹ khoan khoái. Tiêu Dã dựa vào tường, lắng nghe tiếng đọc bài đồng thanh từ trong lớp vọng ra, mãi cho đến khi thấy một chiếc xe tải in logo thật to chạy vào trường.
Hắn lại ló đầu nhìn cô chủ nhiệm, nghĩ bụng chắc giờ này cô cũng không để ý bên ngoài, bèn nói: “Tôi ra siêu thị nhỏ một lát, cậu canh chừng giúp tôi nhé.”
Nói xong, hắn liền khom lưng chuồn đến đầu cầu thang rồi co giò chạy một mạch xuống dưới.
Trương Nguyên lập tức trợn tròn mắt, đang đứng phạt đó cha nội, làm thế này chẳng khác nào nhảy múa trên đầu cô chủ nhiệm, thật sự nghĩ cô không mời phụ huynh lên uống trà chắc.
Tiêu Dã chạy đến siêu thị nhỏ của trường, bên này vừa mới lên hàng, hắn nhanh chóng vơ lấy mấy chai nước ép táo. Đây là sản phẩm hợp tác giữa trường và một vườn cây ăn quả, có nước ép táo, nước ép cam, đến mùa hè thì có cả nước ép dưa hấu, tất cả đều là nước ép tươi theo mùa.
Hương vị rất đậm đà thơm ngon, mỗi ngày lên hàng là hết veo trong nháy mắt, vì số lượng có hạn nên thường xuyên không giành được.
Thế nên được đứng phạt trong giờ tự học buổi sáng cũng là một dịp hiếm có, vừa hay có thể nhanh chân đến mua trước một bước, đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa đã đủ cả.
Thấy hôm nay còn có một ít nước ép dâu tây, hắn cũng lấy luôn mấy chai.
Xách một túi lớn đồ uống quay lại ngoài lớp học, Tiêu Dã thở phào một hơi: “Không bị phát hiện chứ?”
Trương Nguyên: “Chưa đâu, nhưng cậu định mang vào kiểu gì, cô chủ nhiệm mà ra ngoài nhìn một cái là cậu giấu vào đâu?”
Tiêu Dã nhét một chai vào tay Trương Nguyên: “Cho cậu này.”
Rồi hắn quay đầu gõ gõ vào cửa sổ, bạn học ngồi cạnh cửa sổ lập tức ngẩng đầu nhìn sang. Tiêu Dã liếc trộm cô chủ nhiệm, thấy cô đang gọi học sinh lên trả bài thuộc lòng, lúc này mới nói nhỏ: “Đưa cho Quý Nam Tinh giúp tôi.”
Nói rồi, hắn đưa một chai nước vào trong.
Bạn học ngồi bên cửa sổ giúp hắn tuồn hàng lậu vào lớp, vừa mới cầm lại sách giáo khoa lên thì một chai nước ép tươi nữa lại lặng lẽ được đưa vào từ ngoài cửa sổ.
Bạn học ngồi bên cửa sổ: “…”
Quý Nam Tinh đang xem tin nhắn Tạ Phán Nhi gửi cho mình thì nghe thấy bạn bên cạnh bật cười một tiếng. Cậu quay đầu nhìn sang, bạn học ngồi cách cậu một lối đi đang đưa cho cậu một chai nước ép táo.
Nghĩ đến việc Tiêu Dã vừa nói đi mua cho mình, Quý Nam Tinh có hơi bất đắc dĩ đưa tay nhận lấy, rồi chẳng bao lâu sau, lại một chai nữa được đưa tới.
Tiết tự học buổi sáng này rốt cuộc đã học những gì, các bạn học đều không nhớ rõ, bọn họ chỉ biết Tiêu Dã đã chuyền vào hết chai này đến chai khác. Bạn học giúp hắn tuồn hàng lậu vào trong còn nghi ngờ, không biết có phải hắn đã khuân sạch cả siêu thị nhỏ rồi không.
Để hai người phơi nắng suốt một tiết tự học, cô chủ nhiệm đợi đến lúc chuông tan học reo mới bước ra ngoài. Cô nhìn hai người đang cúi đầu đứng nghiêm chỉnh, nói: “Bản kiểm điểm năm nghìn chữ, không được thiếu một chữ nào!”
Hai người vội vàng ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này cô chủ nhiệm mới nói: “Vào lớp đi, học hành cho tử tế!”
Hai người vội vã chạy vào lớp, trong túi quần Trương Nguyên giấu một chai nước ép, lòng bàn tay Tiêu Dã thì giấu một túi ni lông, cả hai vừa cười nói vừa chạy về chỗ ngồi.
Quý Nam Tinh nhét mấy chai nước ép vào ngăn bàn của hắn: “Cậu mua nhiều quá rồi đấy, uống sao hết được.”
Nước ép tươi lại không để được lâu, mua một hai chai là được rồi, mua tận bảy tám chai, có uống đến căng bụng cũng không hết.
Tiêu Dã: “Một chai có bao nhiêu đâu, sáng hai chai, chiều hai chai, tối thêm hai chai nữa là hết thôi mà. Hôm nay còn có cả nước ép dâu tây nữa đấy, lần nào cũng không giành được, uống thử xem có ngon không.”
Tiêu Tiêu đi lấy bài thi giúp giáo viên bước vào, nói với Quý Nam Tinh: “Cô chủ nhiệm tìm cậu kìa.”
Tiêu Dã lập tức biến sắc: “Không phải chứ, hôm qua cậu xin nghỉ phép đàng hoàng mà, không lẽ tôi với lão Trương trốn học cũng đổ tội cho cậu à.”
Quý Nam Tinh ấn hắn ngồi xuống ghế: “Yên tâm đi, không phải chuyện của hai người đâu.”
Nói xong, cậu đi vòng qua Tiêu Dã để đến văn phòng giáo viên.
Trong văn phòng đã có khá nhiều người, các học sinh đứng đầu khối 11 và 12 đều có mặt.
Cô chủ nhiệm thấy Quý Nam Tinh đến, vội vã vẫy tay với cậu, rồi nói với người đàn ông trung niên và trợ lý đi cùng ông ta: “Đây là học sinh đứng đầu khối 10 của trường chúng tôi, thành tích luôn rất ổn định, hễ cứ thi cử là chưa bao giờ rớt khỏi hạng nhất khối.”
Hồng Thiều Quang nhìn thiếu niên xinh đẹp này, có chút bất ngờ: “Hôm qua chúng ta hình như đã gặp nhau, cậu và bạn học ăn cơm ở Sơn Hải.”
Ông ta không ngờ, chàng trai xinh đẹp mà mình gặp hôm qua lại chính là cậu chủ nhỏ của nhà họ Quý.
Quý Nam Tinh chắp tay sau lưng, đầu ngón tay khẽ xoay chuỗi hạt trên cổ tay, không nhìn ánh mắt mà cô chủ nhiệm đang ra hiệu, chỉ cười với Hồng Thiều Quang: “Đúng là trùng hợp thật.”
Cô chủ nhiệm đã dạy bao nhiêu khóa học sinh, sao lại không biết những chuyện lắt léo này chứ. Hôm qua Quý Nam Tinh nói không khỏe xin nghỉ, kết quả lại đi ăn cơm với bạn học ở bên ngoài. Giờ đó đang là giờ đi học thì làm gì có bạn học nào đi ăn cơm cùng, chẳng phải là hai tên nhóc trốn học kia sao. Rõ ràng trước đây ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn là bị tên nhóc thối Tiêu Dã kia làm hư rồi!
Hồng Thiều Quang nói: “Việc học của khối 11 và 12 khá nặng, vậy để bạn học khối 10 dẫn chúng tôi đi tham quan trường một vòng có được không?”
Thầy giám thị nói: “Được chứ, bạn học Quý, em dẫn Hồng tiên sinh đi xem trường một chút đi.”
Cô chủ nhiệm ở bên cạnh giải thích: “Hồng tiên sinh đã quyên góp cho trường một khoản học bổng, những học sinh đứng đầu trong kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ lần này đều có thể nhận được. Ông ấy còn thay mới một loạt thiết bị điện tử cho trường, toàn bộ máy tính trong phòng máy đều được đổi mới, còn quyên góp thêm một số sách nữa. Em cứ dẫn Hồng tiên sinh đi tham quan trường một vòng nhé.”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Dạ vâng.”
Thầy giám thị tiễn họ xuống dưới lầu. Thông thường, trong những trường hợp thế này sẽ là giáo viên hoặc ban giám hiệu của trường đi cùng người quyên góp, nhưng Hồng tiên sinh này lại nói muốn để học sinh đứng đầu khối đi cùng, bảo là muốn xem ngôi trường qua con mắt của học sinh. Người quyên tiền là trên hết, thầy giám thị đành phải dặn dò Quý Nam Tinh tiếp đãi Hồng tiên sinh cho chu đáo.
Lúc đi xuống lầu, Quý Nam Tinh hỏi nhỏ cô chủ nhiệm: “Đã quyên góp rồi hả cô?”
Tuy cô chủ nhiệm không biết tại sao cậu lại hỏi vậy, nhưng vẫn gật đầu, vỗ vai cậu: “Đang làm thủ tục bàn giao với bên tài vụ rồi, em yên tâm, việc quyên góp gần như đã xong xuôi, nên cũng đừng lo tiếp đãi không tốt sẽ đắc tội với người ta, chỉ cần lịch sự, khách sáo một chút là được.”
Hồng tiên sinh này dùng tài khoản cá nhân, nên chỉ cần chuyển tiền là xong, thủ tục nhận quyên góp cũng đơn giản, đương nhiên là hoàn thành rất nhanh.
Hồng Thiều Quang vẫy tay với Quý Nam Tinh: “Chúng ta đến thư viện xem trước đi, tôi nhớ thư viện của trường cấp ba Ngọc Lan rất lớn. Năm đó nếu trường của tôi cũng có một thư viện như thế này, nói không chừng tôi cũng thành một học sinh giỏi rồi.”
Người trợ lý đi bên cạnh ông ta cười nói: “Hồng tiên sinh bây giờ sự nghiệp thành công, tạo ra biết bao cơ hội việc làm cho những học sinh giỏi, cũng là một thành tựu đáng nể.”
Hồng Thiều Quang nghe vậy thì cười sang sảng, Quý Nam Tinh lạnh lùng nhếch mép, nhìn thấy sợi xích câu hồn đang quấn trên cổ ông ta, xem ra tốc độ của Thành Hoàng gia còn nhanh hơn cậu tưởng.
Xích câu hồn, công cụ của âm sai khi đi câu hồn phá án. Trên cổ ông ta đã bị âm sai đánh dấu, đợi bên dưới điều tra rõ những việc ông ta đã làm, có lẽ sẽ trực tiếp câu hồn đi thanh toán.
Nhanh gọn hơn nhiều so với việc tra xét, thẩm phán đủ các kiểu ở trên này.
Thấy Quý Nam Tinh không nói gì, Hồng Thiều Quang lên tiếng: “Bạn học Quý không quen với việc dẫn người khác tham quan trường à?”
Nói rồi, ông ta lại như đang chia sẻ kinh nghiệm của người đi trước: “Ở các trường học bên Hong Kong của chúng tôi, xã giao cũng là một môn học rất quan trọng trong chương trình. Sau này khi các em lên đại học, học tập không còn là thứ duy nhất nữa, việc xây dựng các mối quan hệ, kêu gọi tài trợ ở mọi phương diện đều là thể hiện năng lực cá nhân. Học giỏi rất quan trọng, nhưng trong một đám học sinh giỏi, người có khả năng xã giao tốt mới được chú ý đến.”
Quý Nam Tinh hỏi: “Sau khi được chú ý đến thì sao?”
Hồng Thiều Quang tỏ vẻ hiền từ giải đáp: “Đương nhiên sẽ có nhiều sân khấu hơn để thể hiện bản thân, có thể có nhiều cơ hội thăng tiến hơn.”
Quý Nam Tinh: “Hồng tiên sinh cảm thấy những thứ này là thứ tôi cần sao?”
Nụ cười nhân ái mà Hồng Thiều Quang cố gắng tạo ra rõ ràng có hơi cứng lại, nhưng ông ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm và cười nói: “Bạn học Quý không cần những thứ này sao?”
Quý Nam Tinh mỉm cười, nhưng đáy mắt lại lạnh như băng: “Ông cũng biết tôi họ Quý mà.”
Người trợ lý bên cạnh nghe mà lùng bùng lỗ tai, nhưng dù không hiểu rõ, anh ta vẫn nhận ra được cậu học sinh trước mắt không phải là một cậu bé trầm lặng, không giỏi giao tiếp, thậm chí còn mang theo vài phần công kích, dường như có thù oán với ông chủ tạm thời của mình?
Nhìn lại biểu cảm của ông chủ, không biết có phải là ảo giác của anh ta không, mà anh ta cảm thấy có vài phần hung dữ, nhưng nhìn kỹ lại, vẫn là dáng vẻ nho nhã lịch sự.
Nước đã đến chân thế này, giả vờ ngây thơ nữa thì thật nực cười. Hồng Thiều Quang quả thực có chút bất ngờ, không ngờ đối phương lại biết thân phận của mình, ông ta cứ nghĩ cậu chỉ là một học sinh, có lẽ cũng không biết nhiều về chuyện thương trường, ai ngờ cậu lại chọc thủng luôn.
Kế hoạch ban đầu không khả thi, ông ta nhanh chóng suy tính, gần như ngay lập tức đã nghĩ ra cách đối đáp.
“Bạn học Quý quen tôi sao? Hôm nay tôi đến đây quả thực có chút lòng riêng, có phải là anh trai cậu đã nhắc đến tôi không?”
Quý Nam Tinh chỉ im lặng nhìn ông ta.
Đối diện với đôi mắt đen láy của cậu, trong lòng Hồng Thiều Quang bất giác dấy lên một tia bất an, nhưng vẫn cố gượng cười: “Về mảng thiết bị, tuy dây chuyền sản xuất của nhà họ Quý các cậu là mới, nhưng chính vì dây chuyền mới, năng suất theo kịp, nên là đối tác hợp tác tốt nhất. Có lẽ đối với tập đoàn Quý thị, đây chỉ là một công ty con không mấy quan trọng, nhưng nếu có thể hợp tác ổn định, tôi tin rằng lợi ích lâu dài chắc chắn sẽ là một con số khiến Quý tổng hài lòng.”
Hồng Thiều Quang nói: “Tiếc là Quý tổng vẫn không có thời gian, tôi cũng là vì muốn đi đường vòng cứu nước, không biết Quý thiếu gia đây có thể nể tình tôi cũng coi như có thành ý, giúp tôi hẹn Quý tổng một bữa cơm được không?”
Lúc này trong lòng ông ta đang nghĩ, nếu thật sự có thể thông qua Quý Nam Tinh này để hẹn được Quý tổng ra ngoài, vậy thì Trành Ngọc dùng trên người Quý Vân Đình sẽ càng thích hợp hơn.
Quý Nam Tinh dù có liên kết khí vận với nhà họ Quý đến đâu, cậu cũng không phải là người nắm quyền của gia tộc, đại khí vận của nhà họ Quý vẫn nằm trên người Quý Vân Đình.
Chỉ cần tìm cách lấy được một ít máu của Quý Vân Đình lên Trành Ngọc, cho dù Quý Vân Đình có lật mặt ngay lúc đó cũng không sao, đến lúc đó có thể đơn giản tạo ra chút tai nạn, thậm chí là dùng vũ lực, chỉ cần việc thành, nhà họ Quý cũng chỉ có thể trở thành kẻ hầu người hạ.
Quý Nam Tinh nhìn Hồng Thiều Quang, chỉ đơn thuần tò mò hỏi: “Ông không sợ sao?”
Hồng Thiều Quang ngơ ngác: “Cái gì?”
Quý Nam Tinh: “Các ông chủ bên Hong Kong thích nhất là xem phong thủy, tin nhất là mệnh lý, vậy thì chắc cũng tin vào nhân quả báo ứng, sinh tử luân hồi, cho nên ông không sợ sao, không sợ sau khi chết sẽ bị thanh toán những tội nghiệt đã gây ra lúc còn sống ư?”
Có một khoảnh khắc, Hồng Thiều Quang thậm chí còn cảm thấy những việc mình làm dường như đã bị người khác biết, nhưng ông ta nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Cả đời này ông ta mới đến Ngọc Lan lần đầu tiên, trước đây mọi sự phát triển của ông ta đều ở Hong Kong, còn Quý Nam Tinh, một tiểu thiếu gia sinh ra và lớn lên ở Ngọc Lan thì có thể biết được cái gì chứ.
Hồng Thiều Quang đã không thể nặn ra nổi một nụ cười xã giao nữa, nhưng nhà họ Quý là mục tiêu tốt nhất của ông ta, nên ông ta cũng không muốn làm mọi chuyện quá căng thẳng, chỉ có thể nén giận nói: “Quý tiểu thiếu gia nói vậy là có ý gì? Cậu nghe được ở đâu điều gì đó nên có hiểu lầm gì với tôi sao?”
Quý Nam Tinh lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại nhìn ông ta một cách kỳ dị: “Một, hai, ba, bốn…”
Hồng Thiều Quang hoàn toàn bị ánh mắt của cậu dọa sợ, không kìm được mà lùi lại một bước: “Cái gì? Cậu đang nói gì vậy? Ba cái bốn cái gì.”
Quý Nam Tinh: “Trên người Hồng tiên sinh đây đang gánh bốn mạng người, bốn người chết trực tiếp vì ông, gián tiếp chết vì ông cũng có mấy người, những sợi dây tội nghiệt quấn trên người ông thật nhiều, đếm không xuể.”
Hồng Thiều Quang lập tức biến sắc: “Cậu nói bậy bạ gì đó! Trò đùa này không vui chút nào đâu.”
Người trợ lý tạm thời đi theo ông ta cố gắng kìm nén ý muốn lùi lại, rõ ràng là sân thể dục trời trong nắng đẹp, vậy mà anh ta lại cảm thấy có chút lạnh lẽo âm u, đặc biệt là ánh mắt của cậu học sinh này, chỉ nhìn một cái thôi cũng có cảm giác rợn tóc gáy.
Quý Nam Tinh bước lại gần ông ta một bước: “Ông hẳn là biết rất rõ, trên đời này có rất nhiều sự tồn tại mà người thường không thể nhìn thấy được, vậy sao ông lại dám, dám xúc phạm thần minh, hương hỏa của Thành Hoàng gia dễ cướp như vậy sao? Ông thật sự không sợ à.”
Lần này sắc mặt Hồng Thiều Quang hoàn toàn không thể giữ được bình tĩnh nữa, bây giờ ông ta có thể chắc chắn là Quý Nam Tinh này thật sự biết chuyện gì đó, nếu không sao có thể nói chính xác ra cả Thành Hoàng gia. Nhưng ông ta không thể thừa nhận, hơn nữa chuyện này lại không có bằng chứng, ông ta cũng không cần phải thừa nhận gì cả. Ông ta có tổ chức miếu hội, thì đã sao nào.
Dường như đoán ra được suy nghĩ trong lòng ông ta, Quý Nam Tinh nói: “Hương hỏa của thần minh, tự nhiên sẽ có thần minh đến tìm ông đòi, ông có thừa nhận hay không cũng không liên quan gì đến tôi, nhưng hôm nay, tôi không thể để ông đến đây một chuyến công cốc được.”
Hồng Thiều Quang vừa định hỏi cậu có ý gì, thì thấy Quý Nam Tinh liếc nhìn sang một bên: “Giữ chặt ông ta lại.”
Một nam sinh cao lớn đột nhiên xuất hiện từ sau gốc cây, lao tới như một cơn gió, đẩy người trợ lý ra, tóm lấy tay Hồng Thiều Quang rồi đè ngược ông ta xuống đất.
Tuy Hồng Thiều Quang là người lớn, nhưng bụng bia, toàn thân là thịt thừa phú quý, lại đã ngoài năm mươi, bài tập thể dục duy nhất có lẽ chỉ là trên giường. Người như ông ta sao có thể chống lại được Tiêu Dã, một kẻ ngày nào cũng chạy bộ mười cây số buổi sáng.
Người trợ lý đi cùng ông ta bị người đột nhiên xuất hiện dọa cho giật nảy mình, nhưng vẫn còn nhớ Hồng tiên sinh này là sếp của mình, vội vàng chạy lên ngăn cản: “Các người làm gì vậy! Đây là trường học! Sao các người có thể tùy tiện đánh người!”
Quý Nam Tinh trực tiếp chặn anh ta lại: “Không liên quan gì đến anh, nên mời anh đứng xa một chút.”
Nói rồi, cậu dán một lá bùa lên người anh ta, trợ lý liền cảm thấy cả người mình như bị thứ gì đó phong ấn lại, hai chân không thể cử động, miệng cũng không mở ra được, chỉ có đôi mắt vì hoảng sợ mà trợn trừng. Anh ta là ai, anh ta đang ở đâu, tình hình hiện tại là thế nào? Không phải anh ta đang đi theo sếp đến trường quyên góp sao? Rốt cuộc anh ta đã bị cuốn vào cái thế giới kỳ quái gì thế này?!
Tiêu Dã thấy đã vào lớp mà Quý Nam Tinh vẫn chưa về, có chút lo lắng, sợ cô chủ nhiệm tìm cậu vì chuyện trốn học, bèn mượn cớ đi vệ sinh để lẻn ra ngoài, sau đó phát hiện cô chủ nhiệm đang dạy ở lớp khác.
Hắn không nhịn được định nhắn tin cho Quý Nam Tinh, nhưng vừa bước ra hành lang thì nhìn thấy cậu và Hồng Thiều Quang đang ở sân thể dục dưới lầu, hồn vía hắn suýt chút nữa thì bay mất, vội vàng chạy xuống, theo ánh mắt ra hiệu của Quý Nam Tinh mà nấp sau gốc cây.
Hồng Thiều Quang bị đè dưới đất đương nhiên là không cam tâm, nhưng lúc này trong lòng ông ta không có bao nhiêu sợ hãi, đây là trường học, đâu đâu cũng có người, chẳng lẽ vị thiếu gia nhà họ Quý này có thể giết ông ta sao. Tuy ông ta không biết tại sao đối phương lại ra tay với mình, nhưng điều đó không cản trở ông ta thầm ghi hận trong lòng, thậm chí còn bắt đầu nghĩ xem hôm nay phải đòi lại món nợ này từ nhà họ Quý như thế nào.
Quý Nam Tinh đi tới, đưa tay lục túi áo của ông ta, từ túi áo trong lôi ra một miếng ngọc thạch to bằng lòng bàn tay, có chất liệu tương tự như miếng ông ta đang đeo, cậu giơ nó lên, soi dưới ánh mặt trời: “Đây là Trành Ngọc à, tôi là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đấy.”
Hồng Thiều Quang đang còn ung dung tự tại bỗng trợn trừng mắt, sao thiếu gia nhà họ Quý này lại biết đến Trành Ngọc, rốt cuộc cậu ta còn biết bao nhiêu chuyện nữa?!
Hồng Thiều Quang đột nhiên vùng vẫy giãy giụa, đương nhiên là Tiêu Dã sẽ không để ông ta thoát, trực tiếp thúc một cùi chỏ vào thắt lưng ông ta. Ở đó có một huyệt đạo, nếu bị đánh mạnh vào có thể làm tê liệt nửa thân dưới một lúc.
Hồng Thiều Quang không thể thoát ra được, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Quý Nam Tinh: “Rốt cuộc cậu là ai? Cậu dựa vào đâu mà lấy đồ của tôi, trả lại đây cho tôi! Tôi nhất định sẽ báo cảnh sát bắt cậu!”
Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Mượn danh nghĩa quyên góp để tìm tôi, bây giờ lại hỏi tôi là ai? Không phải ông đã điều tra kỹ rồi sao, nhà họ Hải nội loạn, nhà họ Tô hung hãn, nhà họ Quý trong sạch lại có nền tảng hùng hậu, là mục tiêu tốt nhất của ông mà.”
Nói xong, Quý Nam Tinh giật mạnh miếng ngọc trên cổ ông ta xuống, không giống như miếng Trành Ngọc trong tay cậu, miếng mà Hồng Thiều Quang đeo trên người đã nhuốm màu đỏ của máu, hẳn là đã thấy máu.
Cậu ngắm nghía hai miếng đồ vật tựa ngọc mà không phải ngọc này, lấy từ trong túi ra một lá bùa giấy rồi gói chúng lại.
Hồng Thiều Quang nhìn động tác của cậu mà toàn thân lạnh toát, Trành Ngọc này là chỗ dựa lớn nhất của ông ta, hơn nữa chưa từng có ai có thể lấy được thứ này xuống khỏi người ông ta.
Trước đây ở Hong Kong, có người ghen tị với sự giàu lên nhanh chóng của ông ta, nghi ngờ thứ ông ta đeo có tác dụng trợ vận gì đó, còn cố tình tìm phụ nữ ngủ với ông ta, muốn nhân lúc ông ta ngủ say mà trộm đi. Kết quả là những người đó không những không thành công, mà không lâu sau còn chết bất đắc kỳ tử, căn bản không ai có thể lấy được Trành Ngọc này từ trên người ông ta.
Nhưng Quý Nam Tinh này lại có thể dễ dàng lấy nó xuống như vậy.
Gói kỹ thứ này lại, Quý Nam Tinh cũng không hủy nó đi ngay, thấy Mộ Xuân đã dẫn người đến, cậu liền giao đồ cho anh ta.
Mộ Xuân khẽ chậc lưỡi một tiếng: “Trước thì có Trường Phát Oán, sau lại có Quỷ Trành Ngọc, toàn mấy thứ linh tinh gì đâu không.”
Anh ta bước lên, vỗ vai Tiêu Dã, hắn liền thuận thế tránh ra.
Mộ Xuân đưa thẻ công tác ra trước mặt Hồng Thiều Quang: “Ông đã bày bố Tam Nguyên Trận ở miếu hội, mượn danh nghĩa Thành Hoàng du thần để trộm mệnh số của người khác, bây giờ mời ông về cùng chúng tôi để phối hợp điều tra.”
Hồng Thiều Quang cũng là người từng trải qua sóng gió, sau cảm giác hoảng loạn ban đầu, giờ đã bình tĩnh trở lại. Ông ta không biết Cục Quản lý là gì, nhưng ông ta biết dù là loại này cũng phải có bằng chứng, nhân quả phản phệ còn không đến lượt ông ta, ông ta căn bản không sợ.
“Các người nói gì tôi không hiểu, tôi muốn báo cảnh sát, tôi muốn kiện các người cướp đồ của tôi!”
Một thành viên đi cùng Mộ Xuân đứng bên trái, một người đứng bên phải Hồng Thiều Quang: “Giới huyền học có cơ quan chấp pháp của giới huyền học, nếu ông chống đối, chúng tôi vẫn có thể trực tiếp bắt giữ ông.”
Hồng Thiều Quang lạnh lùng liếc nhìn họ, cuối cùng ánh mắt âm u dừng lại trên người Quý Nam Tinh, rồi cười khẩy một tiếng: “Tốt nhất là các người có bằng chứng.”
Thấy bộ dạng ung dung tự tại của ông ta, Mộ Xuân khẽ nhíu mày, vì anh ta quả thực không nhìn thấy nghiệp chướng nhân quả trên người Hồng Thiều Quang.
Quý Nam Tinh nói: “Đừng lo, anh có thể mở thiên nhãn nhìn ông ta xem.”
Mộ Xuân có chút nghi ngờ, dán một lá Thiên Nhãn Phù lên người, lúc này mới nhìn thấy sợi xích câu hồn của âm sai trên cổ Hồng Thiều Quang, anh ta kinh ngạc đến nỗi suýt nữa thì hít một hơi khí lạnh: “Chuyện này là sao?”
Quý Nam Tinh: “Tối qua em đã dẫn người bị hại đi cáo trạng với Thành Hoàng gia rồi.”
Hồng Thiều Quang nhìn bộ dạng của họ, trong lòng mơ hồ dấy lên một nỗi bất an.
Tiêu Dã không nhìn thấy gì trên người ông ta, tò mò hỏi: “Trên người ông ta có gì vậy?”
Quý Nam Tinh nhìn Hồng Thiều Quang rồi cười một tiếng: “Có một sợi xích câu hồn của quỷ sai đang quấn trên cổ ông ta, đây là ấn ký của quỷ sai, không tối nay thì cũng là tối mai, có lẽ ông ta sắp được đi du lịch âm phủ một ngày rồi, đến lúc đó có lên lại được hay không thì không biết được đâu.”
Nhìn Hồng Thiều Quang, Quý Nam Tinh nói: “Không phải tôi đã hỏi ông rồi sao, có sợ bị thanh toán, thẩm phán hay không, hy vọng lúc ông gặp âm sai, gặp Thành Hoàng gia thì đừng có sợ hãi quá, dám cướp hương hỏa của thần minh, ông thật sự không sợ chết à?”
Hồng Thiều Quang theo bản năng đưa tay sờ lên cổ, mặc dù không sờ thấy gì cả, nhưng ông ta cảm thấy những lời Quý Nam Tinh nói là thật.
Lúc bị áp giải đi, ông ta lại hoảng sợ hỏi: “Rốt cuộc cậu là ai?!”
Quý Nam Tinh không thèm để ý đến ông ta, gỡ lá bùa trên người trợ lý đang đứng bên cạnh ra, rồi hỏi: “Việc quyên góp chắc là đã hoàn thành rồi nhỉ, cho dù ông ta bị bắt, bị chết, thì việc quyên góp này chắc cũng không bị ảnh hưởng đâu nhỉ?”
Người trợ lý nuốt nước bọt, hoảng loạn lắc đầu: “Không, không bị ảnh hưởng đâu.”
Quý Nam Tinh gật đầu, cậu thì không quan tâm đến suất học bổng hạng nhất đó, nhưng vẫn còn các bạn khối 11 và 12 nữa, phòng máy của trường được thay thiết bị, thư viện có thêm một lô sách, cứ coi như đó là chút công đức cuối cùng mà Hồng Thiều Quang kia tích lại cho mình vậy.
Hết chương 118.
Tác giả có lời muốn nói:
Tấm khiên sắt của nhà họ Quý được phân bố như sau:
Kiếm tiền có anh cả.
Chuyên môn có chị hai.
Dư luận có anh ba.
Đầu trâu mặt ngựa có út cưng!
