Chương 119: Kẻ Đáng Lẽ Phải Chết Từ Lâu
Mấy giáo viên trong trường có hơi ngơ ngác, vị đại gia đến quyên góp vậy mà lại bị cảnh sát giải đi mất. Phản ứng đầu tiên của cô chủ nhiệm là chạy đi xem Quý Nam Tinh có bị dọa sợ không, lỡ như lúc bắt giữ xảy ra xô xát va chạm, dọa học sinh của cô sợ hãi thì đúng là mất nhiều hơn được.
Thầy trưởng phòng giáo vụ đứng bên cạnh hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Quý Nam Tinh lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội kiểu, em chẳng biết gì cả, nói: “Đột nhiên có người đến rồi đưa Hồng tiên sinh đi thôi.”
Mọi người lại nhìn về phía người trợ lý bị bỏ lại.
Đầu óc đã rối như tơ vò, người trợ lý vẫn theo bản năng giữ vững hình tượng chuyên nghiệp của mình. Anh ta đẩy gọng kính trên sống mũi, nói chuyện hết sức chuyên nghiệp và tỏ vẻ vô cùng tinh anh: “Mọi người không cần lo lắng đâu ạ, khoản tiền quyên góp đã được thực hiện rồi, không có quan hệ gì lớn với việc Hồng tiên sinh bị đưa đi cả.”
Thầy trưởng phòng giáo vụ lo lắng: “Nhưng nếu đó là tiền phi pháp thì cũng sẽ bị thu hồi thôi.” Xem ra khoản tiền này tạm thời không thể động đến, chỉ có thể đợi sau khi chuyện của vị đại gia họ Hồng kia được giải quyết xong xuôi rồi tính tiếp.
Một buổi quyên góp tốt đẹp thế mà lại có thể xảy ra sóng gió thế này.
Người trợ lý liếc nhìn cậu học sinh họ Quý đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh. Vừa chạm phải ánh mắt tươi cười của đối phương, anh ta chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại, vội vàng né tránh rồi không dám ở lại đây thêm nữa.
“Bên này chắc không còn việc gì nữa, tôi xin phép đi trước.”
Thầy trưởng phòng giáo vụ lưu lại phương thức liên lạc của anh ta rồi nói: “Nếu Hồng tiên sinh có chuyện gì thì có thể báo cho chúng tôi một tiếng, dù sao thì nhà trường cũng rất cảm ơn sự quyên góp của ông ấy.” Nếu như sau này khoản tiền đó không bị thu hồi vì là thu nhập bất hợp pháp.
Người trợ lý mỉm cười, gật đầu đồng ý rồi quay người rời đi. Sau hôm nay, anh ta cũng được coi là người từng trải qua sóng to gió lớn, có thêm kinh nghiệm sống rồi đấy nhỉ?!
Trong lúc các giáo viên còn đang ngơ ngác, cô chủ nhiệm thấy Tiêu Dã đang dính lấy Quý Nam Tinh, bèn gầm lên một tiếng: “Em không lên lớp đi còn ở đây làm gì!”
Tiêu Dã choàng tay qua cổ Quý Nam Tinh: “Em đến lôi cậu ấy về lớp đây cô ơi! Đi, đi nào, giờ học mà còn lượn lờ bên ngoài làm gì! Tụi em về lớp ngay đây, về ngay đây!”
Nói rồi hắn kéo Quý Nam Tinh chạy về phía phòng học.
Đến khi chạy tới nơi các giáo viên không nhìn thấy nữa, Tiêu Dã mới hỏi: “Cái lão Hồng Thiều Quang kia là sao thế, hôm nay ông ta cố tình đến tìm cậu à? Ông ta muốn làm gì?”
Quý Nam Tinh kể lại cho hắn nghe chuyện mà Vương Thư Ngôn nghe được tối qua, sắc mặt Tiêu Dã lạnh đi ngay lập tức: “Ông ta còn muốn dùng máu của cậu để luyện cái Trành Ngọc gì đó à? Ban nãy tôi ra tay vẫn còn nhẹ quá, đáng lẽ phải cho ông ta thêm vài đấm nữa mới phải!”
Thấy xung quanh không có ai, Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh rồi không buông ra nữa, còn cố tình tìm chuyện để hỏi nhằm dời đi sự chú ý của cậu để không bị phát hiện: “Cái Trành Ngọc đó lại là thứ gì thế?”
Sao Quý Nam Tinh lại không cảm nhận được cái móng vuốt đang nắm chặt không buông của hắn chứ, cái nguồn nhiệt ấm áp ấy, có muốn lờ đi cũng khó.
Nhưng cậu đã quen với việc bị nắm tay như vậy rồi, cũng không cảm thấy Tiêu Dã đang cố đánh lạc hướng mình, chỉ nghĩ đơn thuần là hắn tò mò nên nói: “Cậu hẳn là đã từng nghe qua Trành quỷ rồi chứ, Trành Ngọc là thứ được luyện hóa từ Trành Quỷ đó. Cách luyện chế thì đã thất truyền rồi, nhưng nghe nói Trành Ngọc vẫn còn sót lại vài miếng. Có lẽ Hồng Thiều Quang này cũng chỉ là Trành Quỷ của kẻ khác mà thôi.”
Tiêu Dã: “Là cái ông gọi là chú Lục kia à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Rất có khả năng. Trước đây sư phụ tôi từng nói, ở bên Hong Kong, phong thủy thì xem Sở sư, mệnh lý thì hỏi Châu Dĩ. Mà Châu Dĩ thì nghe nói trong nhà xếp thứ sáu, lúc sư phụ tôi thành danh, vị Châu Dĩ này đã được người trong giới tôn xưng một tiếng Lục gia rồi.”
Tiêu Dã: “Chú Lục trong miệng Hồng Thiều Quang liệu có phải là Châu Dĩ này không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không chắc lắm, nếu đúng là ông ta thì e là không dễ đối phó đâu. Bởi vì tính theo tuổi tác, nếu ông ta còn sống thì ít nhất cũng phải một trăm mười, một trăm hai mươi tuổi rồi.”
Tiêu Dã khẽ há miệng, không nhịn được nói: “Tuổi cao thế này thì đúng là già thành tinh rồi còn gì.”
Nói rồi hắn lại có chút lo lắng: “Nếu đúng là người này, với cái độ già thành tinh của ông ta, lỡ như một lần không xử lý được thì có khi nào sẽ tìm cậu báo thù không?”
Quý Nam Tinh lại chẳng hề lo lắng: “Sợ gì chứ, tôi cũng đâu phải dạng vừa. Vả lại, tôi đối phó không được thì chẳng phải vẫn còn sư huynh của tôi sao. Đừng thấy sư huynh tôi bây giờ mải mê sự nghiệp, ít nhận vụ án nữa, nhưng năng lực vẫn còn đó. Sư huynh không được thì vẫn còn sư phụ tôi nữa mà.”
Môn phái của họ người không đông, nhưng cái điều kiện đánh đứa nhỏ thì gọi đứa lớn này vẫn có đủ.
Tiêu Dã ôm Quý Nam Tinh vào lòng: “Vậy thì từ bây giờ, cậu phải kè kè bên tôi không rời nửa bước, đi vệ sinh cũng phải báo cáo cho tôi. Yêu ma quỷ quái giao cho cậu, phần vũ lực cứ để tôi lo!”
Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn hắn một cái, rồi đưa tay chọc vào bên hông hắn một cái, tức thì khiến Tiêu Dã đau đến mức phải ôm sườn nhe răng trợn mắt: “Quý Náo Náo! Sao cậu có thể ra tay ác thế?”
Quý Nam Tinh cười nhìn hắn: “Tôi còn tưởng cậu mình đồng da sắt, đao thương bất nhập cơ đấy, vũ lực như này thì cũng thường thôi mà.”
Tiêu Dã vừa xoa eo vừa xuýt xoa đuổi theo: “Quý Náo Náo!”
————-
Ở một diễn biến khác, Hồng Thiều Quang bị đưa về Cục Quản lý. Vừa bước vào đại sảnh, ông ta đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo âm u bất thường. Trong lúc ông ta đang quan sát môi trường xung quanh, người bên cạnh đã không hề khách khí đẩy ông ta vào thang máy.
Hồng Thiều Quang ném cho người nọ một cái nhìn không mấy thiện cảm, lạnh giọng nói: “Tôi muốn tìm luật sư, bây giờ tôi nghi ngờ quyền thực thi pháp luật của các người, tôi muốn kiện các người tội giam giữ người trái phép!”
Người đi bên cạnh Mộ Xuân bật cười khinh bỉ: “Chuyện của Huyền môn từ khi nào lại cần tìm luật sư thế? Dùng pháp luật dương gian để đi con đường âm phủ à? Ngầu thế thì ngay đến cả Diêm Vương cũng phải thoái vị nhường ghế cho ông ngồi đấy.”
Cửa thang máy mở ra, không đợi Hồng Thiều Quang nói thêm gì, ông ta lại bị người ta thô bạo đẩy ra ngoài.
Hôm nay hiếm khi lên tầng cao nhất dạo một vòng, Trình Diên vừa thấy người bị Mộ Xuân đưa lên thì liền trợn to mắt, hú lên một tiếng: “Tình hình gì đây, Âm sai tự mình đóng dấu à, đây là sợ nhận nhầm người, câu nhầm hồn hay gì?”
Mộ Xuân: “Trận Tam Nguyên ở miếu hội là do ông ta làm đấy.”
Nói rồi anh ta đưa Trành Ngọc cho Trình Diên. Cô mở lá bùa bao bọc bên ngoài ra xem, lại tặc lưỡi một tiếng: “Cái này cũng có thể coi là đồ cổ rồi đấy, ngay cả trong bộ sưu tập của Cục Quản lý cũng không có một miếng nào, thế mà một lần bị các anh thu được hẳn hai miếng.”
Mộ Xuân cười nói: “Công của tiểu Nam Tinh cả, nhớ xin thêm tiền thưởng cho cậu nhóc nhiều một chút.”
Trình Diên ghi nhớ chuyện này, rồi lại nói: “Chẳng phải đã bảo Nam Tinh đừng hành động thiếu suy nghĩ sao, thằng bé lại không ngồi yên được à?” Có phải là bài tập ở trường cấp ba ít quá không, học sinh thì nên làm chuyện của học sinh chứ.
Mộ Xuân: “Cái đó thì thật sự không phải, là do gã này muốn nhuốm máu của Nam Tinh lên Trành Ngọc, định luyện cả nhà họ Quý thành Trành Quỷ.”
Nhìn Hồng Thiều Quang đang tự tìm đường chết ở bên cạnh, Mộ Xuân xua tay: “Cứ nhốt ông ta vào trước đã.”
Trình Diên không nhịn được mà lắc đầu, nhìn bóng lưng không cam tâm kia mà cảm thán: “Cái người này trước khi đến không tìm hiểu kỹ tình hình ở Ngọc Lan à? Sao lại lỗ mãng thế không biết”
Mộ Xuân: “Chắc là do định kiến thôi. Cứ nghĩ ở Đại Lục toàn kẻ lừa đảo, toàn mấy ông thầy bói mù dưới gầm cầu, đâu giống như bên bọn họ, người nào cũng là cao nhân truyền thừa trăm năm.”
Cũng như mấy kẻ chân đất ở cùng làng không bằng mình, dù có ngày mặc vest đi giày da, nhưng trong mắt một số người vẫn chỉ là đám chân đất ngày nào, trong thâm tâm bọn họ đã xem thường rồi.
Nhưng không sao cả, đá trúng tấm sắt một lần, sau này sẽ… Ờ, không có sau này nữa.
Bị nhốt trong phòng giam riêng, Hồng Thiều Quang vẫn cố chấp muốn chết cũng phải chết cho minh bạch: “Rốt cuộc thì Quý Nam Tinh là ai?”
Một đội viên của đội một cười một tiếng: “Nam Sở Bắc Yến, đã nghe qua chưa? Quý Nam Tinh là đệ tử chân truyền của Thiên sư họ Yến.”
Yến Bắc Sinh là người phương Bắc, khi thành danh đã được xếp ngang hàng với Sở phong thủy ở Hong Kong, gọi chung là Nam Sở Bắc Yến. Sau này vì đồ đệ mới định cư ở phương Nam.
Lúc có danh hiệu này thì mệnh lý Châu Dĩ đã xuống dốc từ lâu. Bởi vì so với mệnh lý khó thay đổi và phải trả giá đắt, mọi người càng coi trọng phong thủy có thể lay chuyển cục diện để thay đổi vận mệnh, vậy nên nhánh của Châu Dĩ mới dần dần mất đi danh tiếng.
Cửa phòng giam bị đóng lại, Hồng Thiều Quang đứng ở cửa, lẩm bẩm bốn chữ Nam Sở Bắc Yến. Trong khoảnh khắc này, trong lòng ông ta hận ngập hối hận, đau đớn như bị moi tim móc gan.
Tại sao ông ta lại không điều tra kỹ hơn một chút chứ? Cứ ngỡ chỉ là một nhà giàu có chút gốc gác, không ngờ lại động đến đồ đệ của Thiên sư họ Yến. Ông ta có linh cảm, lần này ngay cả chú Lục cũng không cứu nổi mình.
Lúc này, Hồng Thiều Quang đã nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, nhưng ông ta vẫn chưa có một cái nhìn rõ ràng về nó. Đối với ông ta, người từ nhỏ đã được giáo dục bằng pháp luật, việc hãm hại người khác trên phương diện huyền thuật, ông ta cảm thấy cùng lắm cũng chỉ là cái chết.
Phòng giam của ông ta là loại kính một chiều, người bên ngoài có thể thấy ông ta, nhưng ông ta không thấy được bên ngoài.
Trong phòng có một cái giường, ngoài ra thì trống trơn không có gì cả. Điện thoại di động vẫn còn trên người nhưng tín hiệu đã bị chặn hoàn toàn, ngay cả cuộc gọi cũng không thể thực hiện được.
Vốn dĩ Hồng Thiều Quang còn có thể bình tĩnh, nhưng càng nghĩ trong lòng càng hoảng. Ông ta không thể ngồi đây mặc cho người khác định đoạt sinh tử của mình được, ông ta phải tìm cách tự cứu.
Hồng Thiều Quang đột ngột đập cửa, gầm lên: “Các người đây là giam giữ trái phép! Tôi muốn báo cảnh sát, tôi muốn tìm cảnh sát, tôi muốn tìm luật sư! Các người không có quyền hạn chế tự do cá nhân của tôi!”
Bên ngoài phòng giam, Trình Diên đang vừa ngáp vừa pha trà sữa. Cô không hiểu tại sao một số nhân viên lại thích uống cà phê đắng ngắt, vẫn chưa nếm đủ nỗi khổ của cuộc sống hay sao, trà sữa ngọt ngào không ngon hơn à?!
Còn về kẻ đang làm ầm ĩ bên trong, Trình Diên vứt vỏ trà sữa đi, lại ngáp một cái. Một kẻ không biết có sống nổi qua đêm nay không, ai thèm để ý đến ông ta chứ.
Nghĩ vậy, cô lại mở nhóm nội bộ của nhân viên Cục Quản lý ra, gửi một thông báo xuống: [Tối nay không tăng ca, tất cả mọi người phải tan làm trước chín giờ.]
Có người nhanh chóng hưởng ứng, gửi liên tiếp mấy đóa hoa hồng: [Đã nhận! Đảm bảo tan làm đúng giờ!]
Có người không phải người sống, hỏi trong nhóm: [Tất cả mọi người có bao gồm người không phải người sống không?] Giờ làm việc bình thường của họ là vào ban đêm mà.
Trình Diên: [Chỉ cần đã từng là người, tối nay Âm sai sẽ đến, ai muốn chiêm ngưỡng phong thái của Âm sai, Cục Quản lý sau chín giờ luôn chào đón bạn.]
Mọi người lập tức ồn ào đủ kiểu, người sống thì không sao, dương thọ của bọn họ chưa tận, tò mò nhiều hơn là sợ hãi. Còn những người không phải người sống thì khác, dù họ có giấy phép làm việc đàng hoàng, nhưng sợ hãi Âm sai là bản năng. Biết tối nay có Âm sai đến, ai dám ở lại chứ. Chưa đến chín giờ, mới hơn bảy giờ trời vừa sẩm tối, mọi người gần như đã đi sạch, trong Cục Quản Lý đã vắng tanh.
Lúc Mộ Xuân qua thì vừa hay gặp đội trưởng đội ba Diệp Quân Hành, anh ta vừa trở về để bàn giao vụ án.
Mộ Xuân nhìn người đứng sau Diệp Quân Hành, khẽ nhướng mày: “Đội ba lại có thêm người mới từ khi nào thế?”
Diệp Quân Hành chỉ ừ một tiếng. Trương Tịch đi cùng anh ta cười nói: “Thiên sư tay ngang nửa đường xuất gia thường sẽ được xếp vào đội ba trước. Vị này là Quan Sơn, cũng không hẳn là nửa đường xuất gia, mà từ nhỏ đã tu hành theo đạo trưởng, mấy hôm trước mới chính thức gia nhập Cục Quản lý.”
Thiên sư gia nhập Cục Quản lý phần lớn đều là trên danh nghĩa. Sau khi chứng nhận tư cách, họ sẽ thử tiếp xúc với một số vụ án, khi có khả năng phá án độc lập, đa số sẽ chọn nhận lương cơ bản và hoạt động tự do, không muốn vào đội. Dù sao thì vào đội lương tuy cao, nhưng độ tự do không lớn bằng, không thể tự mình chọn lựa vụ án, lại còn thường xuyên bị cấp trên sai phái, phân công công việc.
Nhưng cái gã Quan Sơn này lại yêu cầu được vào đội. Nói ra thì cũng đã lâu rồi bọn họ không có người mới, lại còn là một người mới có điều kiện tốt như vậy.
Còn về những chuyện Quan Sơn đã làm với nhà họ Lâm, các đội viên không rõ lắm, nhưng Diệp Quân Hành với tư cách là đội trưởng đội ba thì biết. Muốn vào Cục Quản lý thì ít nhất cũng phải thông qua thẩm tra chính trị cơ bản. Vì vậy, đối với việc giữ lại Quan Sơn, ý kiến của cấp trên có chút không thống nhất, nhưng số người đồng ý vẫn nhiều hơn.
Thế nên khoảng thời gian này anh ta đều mang Quan Sơn theo bên mình, một mặt là để khảo sát năng lực của gã, mặt khác là để quan sát tâm tính, tạm thời vẫn chưa thể để gã phá án độc lập.
Mộ Xuân đưa tay về phía Quan Sơn: “Chào mừng gia nhập Cục Quản lý, tôi là Mộ Xuân của đội một, sau này có chuyện gì nếu đội trưởng của cậu không có ở đây thì cứ tùy thời đến tìm tôi.”
Quan Sơn mỉm cười đáp lại.
Mấy người bọn họ cũng không hàn huyên nhiều. Mộ Xuân giải thích sơ qua tình hình cho bọn họ. Tuy bọn họ kiếm cơm bằng công việc có liên quan đến âm phủ, nhưng cơ hội thực sự tiếp xúc với Âm sai lại không nhiều, ngay cả Mộ Xuân cũng chưa gặp được mấy lần.
Lần này biết rất có khả năng Âm sai sẽ lên thu hồn, dù sao cũng phải thể hiện một chút.
Vì vậy, Mộ Xuân muốn bắt Diệp Quân Hành và những người khác ở lại làm chân lao động khổ sai, gấp vàng mã, xếp nến hương. Âm sai lên đây một chuyến, dù sao cũng phải tiếp đãi cho chu đáo, tạo quan hệ tốt dù sao cũng không có hại mà.
Diệp Quân Hành trực tiếp để Trương Tịch và Quan Sơn ở lại giúp, anh ta còn phải đi viết báo cáo công việc. Trương Tịch khá thích Quan Sơn. Tuy gã hơi ít nói, nhưng mà năng lực lại rất mạnh, tính cách lại không phải kiểu lạnh lùng cao ngạo, ngược lại còn ôn hòa và hay cười. Ai mà không thích một người như vậy chứ. Mới làm việc chung vài ngày mà anh ta đã coi gã như anh em rồi. Lúc này anh ta vừa giúp gấp kim nguyên bảo vừa giới thiệu tình hình nội bộ của Cục Quản lý cho Quan Sơn nghe.
Nói xong, anh ta lại hỏi đội trưởng Mộ: “Vậy các anh làm sao bắt được lão này thế? Hôm qua em còn nghe đội trưởng nói có người bày trận Tam Nguyên, cứ tưởng muốn bắt được người sẽ không dễ, ai ngờ hôm nay đã tóm được về rồi.”
Mộ Xuân nói: “Đây là cái giá của việc thiếu thông tin thôi. Lão đó động vào ai không động, lại đi động vào tiểu Nam Tinh, thế là bị tóm gọn chứ sao.”
Trương Tịch không nhịn được cười phá lên: “Cái này thì có khác gì tự chui đầu vào rọ đâu chứ. Tối nay tiểu Nam Tinh có đến không anh?”
Mộ Xuân lắc đầu: “Vừa hỏi rồi, thằng bé nói không có việc của mình nên không đến góp vui. Trên người nó vốn dĩ âm khí đã nặng, vẫn nên ít tiếp xúc với Âm sai thì tốt hơn.”
Thấy Quan Sơn im lặng gấp vàng mã ở bên cạnh, Trương Tịch nói: “Cục Quản lý của chúng ta còn có một thiên sư vị thành niên, tên là Quý Nam Tinh, là đồ đệ của Yến Thiên sư đấy. Tuy tuổi không lớn nhưng năng lực siêu mạnh. Trước đây tôi từng hỏi đội trưởng của chúng ta, nếu đối đầu với tiểu Nam Tinh, anh ấy và tiểu Nam Tinh ai mạnh hơn, cậu đoán xem đội trưởng nói sao?”
Quan Sơn mỉm cười: “Năng lực của Nam Tinh mạnh hơn.”
Trương Tịch: “Đội trưởng cũng nói vậy đấy! Nhưng mà tôi hơi tò mò, rốt cuộc thì giới hạn của tiểu Nam Tinh ở đâu, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy dùng hết toàn lực cả.”
Tuổi còn nhỏ mà làm gì cũng ra vẻ ung dung tự tại. Bọn trẻ bây giờ, đúng là không thể xem thường được.
Vừa tán gẫu vừa bày trận cúng tế, vàng mã đã chất thành hai ngọn núi nhỏ, tháp hương đã dựng xong, giấy tiền vàng bạc cũng được xếp thành từng vòng. Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Trương Tịch hỏi Quan Sơn: “Cậu đã từng thấy Âm sai chưa?”
Quan Sơn nghĩ về chuyện cũ, cười gật đầu: “Thấy rồi.”
Trương Tịch có chút kinh ngạc: “Thật không, làm sao mà thấy được?”
Làm sao mà thấy được à, chuyện này nói ra thì dài lắm. Nói đơn giản là có một tiểu thiên sư thiên phú cực cao đi lạc vào một ngôi làng không người, rồi không ra được, thế là mời một vị Âm sai từ âm gian lên dẫn đường, còn hứa hẹn rất nhiều vàng mã hương nến, tiện thể cũng đưa cả gã ra khỏi ngôi làng đó luôn.
Tuổi không lớn mà gan cũng không nhỏ, dám giao dịch với cả Âm sai.
Nhưng chuyện này không cần thiết phải kể cho người khác nghe. Quan Sơn đang định nói gì đó để lảng qua chủ đề này, thì nhiệt độ xung quanh giảm mạnh chỉ trong nháy mắt. Bên ngoài vốn còn có chút gió nhẹ cũng lập tức im bặt, tiếng côn trùng và chim chóc cũng ngừng kêu.
Mộ Xuân và những người khác không có Âm Dương nhãn, vị Âm sai này cũng không phải do bọn họ mời lên, chỉ biết là sẽ có Âm sai đến nên chuẩn bị chút đồ để tiếp đãi. Lúc này đương nhiên không thể mở Âm Dương nhãn được, làm như vậy là rất bất lịch sự.
Quan Sơn có Âm Dương nhãn, gã có thể thấy một cánh Quỷ môn quan đang từ từ mở ra hết sức rõ ràng, hai bóng đen đội mũ cao từ bên trong đi ra. Tư thế của bóng đen không giống người bình thường đi lại, mà là chân chỉ điểm nhẹ một cái là đã lướt về phía trước một đoạn, nhìn từ xa trông như đang nhảy lò cò.
Cái lạnh thấu xương từ trong Quỷ môn quan tỏa ra, bóng đen càng lúc càng đến gần.
Quan Sơn rũ mắt xuống, không nhìn thẳng về phía trước nữa. Khi hai bóng đen lướt qua nơi họ đặt đồ cúng, một ngọn lửa màu xanh lục đã đốt cháy hương nến vàng mã, điều này có nghĩa là họ đã nhận đồ cúng.
Không lâu sau, hai bóng đen biến thành ba. Hồng Thiều Quang bị dây xích quấn quanh cổ, lững thững đi theo sau cùng, linh hồn đờ đẫn lướt về phía trước cùng bóng đen.
Quỷ môn lại từ từ đóng lại. Hương nến trên bàn thờ, vàng mã giấy tiền đang cháy ở dưới bị lưỡi lửa liếm qua, đang hóa thành tro bụi với tốc độ thật nhanh, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Khi Quỷ môn đóng lại hoàn toàn, những đồ cúng đã chuẩn bị cũng cháy hết.
Quan Sơn liếc nhìn về hướng Quỷ môn rồi nói: “Họ đi rồi.”
Mộ Xuân và những người khác vốn đang giữ im lặng liền đứng dậy, nhìn Quan Sơn có chút ngạc nhiên: “Cậu có Âm Dương nhãn à.”
Quan Sơn gật đầu.
Trương Tịch hỏi dồn: “Vậy cậu có thấy Âm sai trông như thế nào không?”
Quan Sơn: “Chỉ thấy một bóng đen, không dám nhìn thẳng. Nhưng tôi thấy họ dẫn một người đàn ông trung niên hơi mập đi.”
Mộ Xuân: “Vậy đó là Hồng Thiều Quang rồi, dọn dẹp hiện trường thôi. Đợi âm gian thẩm phán xong, xem Hồng Thiều Quang còn sống hay đã chết.”
Chết thì xử lý thi thể, còn sống thì sẽ phải tiếp nhận một lần thẩm phán nữa của pháp luật.
———–
Hồng Thiều Quang đang mơ màng thì tỉnh lại giữa đường. Ông ta thấy hai bên tối đen mịt mù, sương giăng khắp lối, lại thấy trên cổ mình bị quấn một sợi dây xích, liền kinh hãi muốn giật tung sợi xích ra.
Kết quả là ông ta vừa giãy giụa, một roi đã quất xuống.
Cơn đau quất thẳng vào thần hồn khiến Hồng Thiều Quang hét lên thảm thiết, dường như cả thần hồn cũng sắp bị đánh cho tan tác. Không đợi ông ta la hét thêm vài tiếng, một luồng sáng lóe lên, miệng ông ta như bị thứ gì đó niêm phong lại, không thể phát ra âm thanh được nữa.
Thấy ông ta đã yên tĩnh, Âm sai mới mất kiên nhẫn giật mạnh sợi Xích Câu Hồn. Chính là gã này, hại họ phải chạy lên dương gian hai chuyến. Âm dương có rào cản, dù là Âm sai cũng không phải muốn đi là đi được, đi một lần cũng phải tiêu hao không ít sức lực.
Nhưng đây là chỉ lệnh của Thành Hoàng gia, họ cũng không thể không nghe. Kết quả, không ngờ tối qua dựa vào sinh thần bát tự suýt nữa thì câu nhầm hồn. Để tránh câu nhầm hồn phách, họ chỉ có thể đánh dấu lên người này trước, rồi trực tiếp đến câu hồn đưa xuống thẩm phán. Còn về bát tự kia, chắc chắn là do một thiên sư nào đó ở dương gian dùng thuật che mắt.
Chuyện dùng thuật che mắt này họ sẽ không chủ động điều tra, dân số dương gian nhiều như vậy làm sao tra cho xuể, âm gian của họ đã bận chết đi được, chờ đầu thai mấy chục năm còn chưa tới lượt, nhân lực thiếu thốn trầm trọng.
Nhưng nếu bị người ta kiện lên, thì tra ra cũng không phải là chuyện nhỏ đâu.
May mà chuyến đi lên hôm nay, mấy vị thiên sư ở dương gian kia cũng khá biết điều, coi như cũng kiếm được một chuyến bồi dưỡng công tác.
———–
Trong lúc hồn phách của Hồng Thiều Quang bị dẫn đi thẩm phán, Châu Dĩ ở Hong Kong xa xôi đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh bất thường.
Trực giác của thiên sư trước nay luôn chính xác, sự hoảng loạn bất an trong lòng đã báo hiệu sắp có chuyện lớn xảy ra.
Châu Dĩ đã già đến mức da khô quắt lại, rũ xuống trên bộ xương, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu lão ta đang nhanh chóng nghĩ đối sách, nhưng cơ thể đã quá già nua, cứng đờ đến mức nhấc chén trà lên uống một ngụm cũng khó khăn, huống chi là tìm ra đường lui trong thời gian ngắn.
Suy nghĩ một lát, một dự cảm cấp bách thúc giục lão ta phải nhanh chóng quyết định. Châu Dĩ cắn răng, định lấy vật thế thân đã chuẩn bị sẵn ra.
Lão ta gọi người giúp việc Philippines đang chăm sóc mình vào, bảo cô theo chỉ thị của mình, trước tiên lấy một người rơm cao bằng người thật từ trong tủ ra, giấu bát tự của bản thân vào trong người rơm. Sau đó lại bảo người giúp việc rút nửa ống máu của mình, điểm lên tứ chi của người rơm, cuối cùng, chút còn lại thì tiêm hết vào vị trí trái tim.
Người giúp việc đã chăm sóc Châu Dĩ vài năm, cũng biết lão ta là một đại sư mệnh lý, nên tuy không hiểu ý đồ của Châu Dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, răm rắp làm theo từng chỉ thị của lão ta.
Châu Dĩ bày người rơm xong, lại bảo người giúp việc nấu nước lá Ẩn Tức, rồi bảo cô dìu mình vào bồn tắm. Sau khi cả người đã ngâm qua nước, lão ta lại bảo người giúp việc đặt mình xuống gầm giường, lúc này mới nói: “Cô ra ngoài đi, tối nay nghe thấy bất cứ động tĩnh gì cũng không được vào.”
Người giúp việc ngoan ngoãn đi ra, chỉ cảm thấy lão già này đúng là biết hành hạ người khác. Tuổi này rồi mà cả người ướt sũng nằm dưới gầm giường, quả thật là không muốn sống nữa mà.
Châu Dĩ nhắm mắt, trong tay còn cầm một lá bùa. Vì tuổi đã quá cao, tay không tự chủ được mà run rẩy nhè nhẹ. Dáng vẻ già nua này lão ta đã chịu đủ rồi, chỉ cần qua được hôm nay, lão ta nhất định phải tìm một cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng xích sắt lê trên mặt đất truyền đến. Châu Dĩ lập tức nín thở, run rẩy dán lá bùa đã chuẩn bị sẵn lên trán mình.
Nhìn từ gầm giường, có hai bóng đen đang đi vòng quanh giường. Châu Dĩ khẽ cau mày, trong lòng có chút thấp thỏm.
Một lúc lâu sau, dường như đã xác định người trên giường đã chết, dù không thấy hồn phách, nhưng Âm sai cũng không tiện ở lại lâu, bèn kéo Câu Hồn liên định rời đi.
Châu Dĩ tiếp tục nín thở, khóe mắt thấy hai bóng đen đang từ từ rời đi, chỉ cảm thấy mình lại thoát được một kiếp.
Nào ngờ đúng lúc này, một trong hai bóng đen quay người lại. Chỉ thấy bóng đen đó phất tay áo, cả chiếc giường bị một lực cực lớn hất văng ra ngoài. Lá bùa viết bát tự dán trên người rơm cũng theo đó mà rơi ra.
Lá bùa bát tự vừa rơi, dáng vẻ của cả căn phòng trong mắt Âm sai lại thay đổi. Người họ cần câu hồn đang trốn dưới gầm giường, còn cái xác họ vừa thấy chỉ là một vật thế thân được tạo ra mà thôi.
Âm sai nhìn Châu Dĩ dưới đất, sắc mặt âm u nói: “Kẻ đáng lẽ phải chết từ sáu mươi năm trước, năm đó đã dùng chiêu này để thoát khỏi sự truy bắt của Âm sai, nay còn muốn giở lại trò cũ à? Gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ? Châu Dĩ, còn không mau theo bọn ta xuống địa phủ!”
Nếu là Châu Dĩ thời trẻ, lão ta còn có sức để chống cự một phen. Nhưng bây giờ, lão ta già yếu đến mức trở mình cũng khó, đừng nói là chạy, rút một lá bùa ra đấu pháp cũng là chuyện không thể.
Tiếng của Âm sai vừa dứt, lão ta liền cảm thấy một lực cực lớn kéo mình ra khỏi cơ thể cứng đờ và già nua kia.
Không đợi lão ta chạy, Xích Câu Hồn đã quấn hết lớp này đến lớp khác lên người lão ta, lôi hồn phách của lão ta vào địa phủ.
Hết chương 119.
Chú thích: Trành Quỷ (伥鬼) Là ma cọp vồ người, theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt biến thành ma, không dám tách ra khỏi cọp mà lại còn giúp cọp ăn thịt người khác. Người xưa bảo rằng, cọp ăn thịt người, hồn người không biết đi đâu, lại theo con hổ, để đưa hổ về ăn thịt người khác, vì thế những kẻ giúp kẻ ác làm điều ác đều gọi là trành.
