Chương 120: Diệt Cỏ Tận Gốc
“A!!!!!”
Một tiếng hét thất thanh kinh hoàng đã phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm mai ở Hong Kong.
Biệt thự lưng chừng núi đã bị phong tỏa, rất nhiều cảnh sát và pháp y ra ra vào vào, còn có cả giới truyền thông túc trực bên ngoài để theo dõi. Những người có tin tức nhanh nhạy đã nắm được thông tin ban đầu: một cụ ông trăm tuổi sống ở đây đã qua đời, không rõ là chết già hay bị sát hại.
Cảnh sát đã đến, còn triệu tập cả pháp y, làm việc ở bên trong lâu như vậy, xem ra cái chết này không hề đơn giản.
Đợi đến khi thân phận của người đã khuất được công bố, một số nhóm người ở Hong Kong đều chấn động. Bọn họ vốn tưởng Chu Dĩ đã chết từ lâu, gần hai mươi năm qua không còn nghe đến cái tên thầy mệnh lý Chu Dĩ nữa, không ngờ lần gặp lại lại là trên chuyên mục tin tức xã hội.
Có người dùng quan hệ để lấy được ảnh chụp tại hiện trường tử vong. Nhìn chiếc giường bị lật tung, dáng vẻ lúc chết của Chu Dĩ, và cả con rối bằng rơm trông có phần kỳ quái ở bên cạnh, những người trong giới này gần như đều hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Đại sư phong thủy họ Sở, người đã ngoài tám mươi tuổi, còn nhân cơ hội này để răn dạy hậu bối rằng, bất luận là phong thủy hay mệnh lý gì cũng vậy, tuyệt đối không được tham sống, tham tiền, tham quyền, nếu không thì đừng thấy lúc sống vẻ vang, sau khi chết chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Giới huyền môn nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn, Cục Quản lý Ngọc Lan bên này cũng nhanh chóng nhận được tin tức. Trình Diên cúp điện thoại, nhìn Mộ Xuân đang đợi tin bên cạnh rồi nói: “Đúng là Chu Dĩ rồi, thời gian bị đưa đi vào tối qua cũng không chênh lệc với Hồng Thiều Quang là bao.”
Mộ Xuân đáp: “Hồng Thiều Quang còn chưa chết mà Chu Dĩ lại đi rồi.”
Lúc này Hồng Thiều Quang vẫn đang hôn mê trong phòng giam nhỏ, không biết đã phải chịu cực hình gì ở địa phủ mà cả người già đi mấy chục tuổi, nhưng vẫn còn sống.
Trình Diên cười một tiếng: “Lão già Chu Dĩ đó đáng lẽ phải chết từ lâu rồi. Vốn dĩ số mệnh không qua nổi sáu mươi, mà lại bị lão ta cưỡng ép sửa mệnh, tham lam thêm mấy chục năm tuổi thọ mà vẫn chưa muốn chết, thậm chí còn định mượn sức Trành Ngọc và Tam Nguyên Trận để một lần nữa nghịch thiên hoán mệnh. Một kẻ đáng lẽ phải chết từ lâu mà xuống địa phủ thì làm sao có thể để lão ta sống sót trở về được chứ. Trái lại, Hồng Thiều Quang này dương thọ chưa tận, cứ chờ thêm xem sao, xem tình hình của ông ta thế nào rồi tính tiếp.”
————
Quý Nam Tinh vừa đến trường cũng nhận được tin, nhưng người báo tin cho cậu lại là sư huynh của mình.
Sư huynh cậu lúc này đang ở Hong Kong, cho nên dù là tin công khai về một cụ già trăm tuổi chết bí ẩn, hay tin ngầm về một đại sư mệnh lý đột ngột qua đời, thì tin tức trong giới ngoài giới gì cũng không thể qua mắt được anh ta.
Sau khi biết người đó là Chu Dĩ, Quý Nguyên Đình liền liên lạc ngay với Quý Nam Tinh, muốn hỏi xem trong giới huyền môn có động tĩnh gì không. Một đại sư mệnh lý đã không xuất hiện trước mặt mọi người hơn hai mươi năm lại đột tử, chuyện này nhìn thế nào cũng không giống một cái chết bình thường.
Quý Nam Tinh kể sơ qua chuyện về Tam Nguyên Trận ở miếu hội và Trành Ngọc: “Hiện tại Hồng Thiều Quang vẫn đang bị giam ở Cục Quản lý, sống chết chưa rõ, nhưng chắc chắn là bọn họ không thể tác oai tác quái được nữa đâu.”
Quý Nguyên Đình cười: “Anh đây chỉ định xem náo nhiệt, suýt chút nữa thì thành người trong cuộc rồi. Dám nhắm vào nhà chúng ta, bọn họ cũng chê mình sống dai quá rồi. Thôi được rồi, em vào lớp đi, chuyện còn lại cứ để anh xử lý.”
Đợi Quý Nam Tinh cúp điện thoại, Tiêu Dã đưa một viên xíu mại đến bên miệng cậu: “Ăn đi, không ăn là nguội mất bây giờ.”
Quý Nam Tinh vô thức há miệng, cắn một miếng rồi mới nhìn Tiêu Dã: “Xíu mại ở đâu ra vậy?”
Tiêu Dã bưng bát giơ lên đút cho cậu: “Lúc cậu nói chuyện điện thoại với anh trai thì tôi qua bên kia mua đó. Còn muốn ăn gì nữa không, tôi đi mua thêm cho cậu.”
Quý Nam Tinh ngửi thấy mùi thơm của đủ loại thức ăn bay ra từ các quầy bán đồ ăn sáng, nói: “Muốn ăn bánh quẩy nhỏ.”
Tiêu Dã kéo cậu đến một chỗ ngồi trống: “Vậy cậu đợi ở đây tôi đi mua, uống gì không? Sữa đậu nành, sữa tươi hay là rượu nếp trứng hoa?”
Quý Nam Tinh: “Rượu nếp đi.”
Tiêu Dã đặt cặp sách xuống rồi đi mua đồ ăn sáng. Quý Nam Tinh rút khăn giấy lau chiếc bàn hơi dính dầu mỡ, vừa vứt rác vào thùng bên cạnh thì Tưởng Đường Đường và Lâm Nghệ đã tay trong tay chạy như bay tới: “Quý Nam Tinh!”
Quý Nam Tinh ngẩng đầu mỉm cười với họ: “Chào buổi sáng.”
Tưởng Đường Đường ngồi thẳng xuống bên cạnh Quý Nam Tinh, rồi nhỏ giọng nói: “Tối qua tôi mơ thấy Thành Hoàng gia đó, Lâm Nghệ cũng mơ thấy, tôi vừa nhắn tin cho Tiêu Tiêu, cậu ấy cũng mơ thấy luôn!”
Một người mơ thấy thì là trùng hợp, cả ba người cùng mơ thấy, vậy thì chắc chắn là Thành Hoàng gia hiển linh rồi!
Quý Nam Tinh hỏi: “Trong mơ đã xảy ra chuyện gì?”
Tưởng Đường Đường hơi bĩu môi: “Không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ có một người rất hiền từ xoa đầu tôi. Tôi nhớ là có nói chuyện, nhưng tỉnh dậy thì quên sạch!”
Quý Nam Tinh mở linh nhãn, nhìn lướt qua người cô và Lâm Nghệ, đường sinh mệnh bị thiếu đã được bù lại, lúc này cậu mới nói: “Thứ bị lấy cắp của các cậu đã được Thành Hoàng gia làm chủ, trả lại hết rồi, còn có bồi thường nữa đó.”
Mắt Tưởng Đường Đường sáng lên: “Bồi thường? Bồi thường gì cơ? Bồi thường cho bọn tôi sống lâu trăm tuổi à?”
Quý Nam Tinh bật cười: “Số mệnh đều có giới hạn cả, làm gì có chuyện bồi thường cho các cậu sống lâu trăm tuổi được. Chẳng qua là xua đi một vài thứ không tốt, giúp các cậu khỏe mạnh hơn một chút thôi.”
Tưởng Đường Đường ồ một tiếng: “Được vậy cũng tốt rồi. Thì ra trên đời này thật sự có thần minh đó! Tôi tuyên bố, từ nay về sau Thành Hoàng gia chính là bản mệnh của tôi!”
Quý Nam Tinh cười hỏi: “Thế còn Thần Tài thì sao?”
Tưởng Đường Đường nhất thời bị hỏi khó, nhưng ngay sau đó lại nói: “Cũng có ai quy định là chỉ được có một bản mệnh đâu chứ. Từ nay về sau, tôi cũng là một người phụ nữ không bao giờ phải lo bản mệnh sập phòng rồi!”
Lâm Nghệ cố nhịn cười kéo áo cô: “Thôi nào, cậu nói nhỏ chút đi, nhiều người đang nhìn về phía này lắm đó.”
Tưởng Đường Đường hừ hừ: “Có phải bọn họ nhìn tôi đâu, là đang nhìn Top 1 Server đó!”
Một người có thể mặc đồng phục mà toát ra khí chất Bạch Nguyệt Quang chốn học đường như vậy, thì dù có ngồi ở một quán ven đường lộn xộn để ăn sáng cũng vẫn là một phong cảnh tượng mê người.
Tiêu Dã cầm bữa sáng quay lại, không khách sáo mà đẩy Tưởng Đường Đường ra.
Tưởng Đường Đường không nhịn được lườm hắn một cái. Hồi mới khai giảng thấy hắn đẹp trai, cô còn âm thầm mến mộ một thời gian, kết quả, sau khi quen rồi mới biết Tiêu Dã chẳng ra làm sao cả, bao nhiêu hình tượng soái ca đều vỡ tan tành.
Cô lười tranh cãi với hắn, kéo Lâm Nghệ định đi mua đồ ăn.
Quý Nam Tinh gọi họ lại: “Hai cậu nhớ đi tạ lễ đó.”
Tưởng Đường Đường vừa đi được hai bước đã vội quay lại: “Tạ lễ thì có gì cần chú ý không?”
Quý Nam Tinh: “Thành tâm dập đầu cảm tạ, mua ít hương nến vàng mã đốt là được rồi.”
Lâm Nghệ đứng bên cạnh hỏi: “Vậy có cần quyên tiền công đức không?”
Quý Nam Tinh: “Có thể quyên một chút, tùy tâm là được.”
Đợi bọn họ đi rồi, Tiêu Dã mới hỏi: “Tạ lễ gì cơ? Bọn họ đã làm gì vậy?”
Quý Nam Tinh gắp một chiếc quẩy nhỏ: “Thành Hoàng gia đã trả lại số mệnh bị lấy cắp cho bọn họ, cho nên tốt nhất là nên đi tạ lễ và dâng chút đồ cúng.”
Tiêu Dã hỏi: “Vậy những người khác cũng được trả lại rồi à?”
Hôm miếu hội đó có không ít người đi, chẳng biết có bao nhiêu người đã bị trộm mệnh.
Quý Nam Tinh: “Tất nhiên là sẽ trả lại hết rồi. Cậu biết Roi Đánh Thần và Bản Thanh Trừ Nghiệp Chướng của địa phủ không? Cái trước làm tổn thương thần hồn, người bị tổn thương thần hồn chỉ có thể đầu thai vào súc sinh đạo, mà còn không phải là những loài có linh tính như chó mèo, mà là gà, vịt, lợn, bò, dê, những loài sẽ bị người ta giết thịt. Còn cái sau là để thanh toán tội nghiệt, một ván đánh xuống, những gì đã trộm của người khác, nợ của người khác, đều sẽ phải hoàn trả.”
Đây chính là nhân quả báo ứng, những kẻ làm nhiều điều ác xuống địa phủ đều phải trải qua một kiếp như vậy, thanh toán xong xuôi rồi mới đến chịu hình phạt. Có điều, tin tức về cái chết của Hồng Thiều Quang kia vẫn chưa truyền đến, xem ra hình phạt của ông ta đều được tích lại cả rồi, những gì đáng phải chịu, một cái cũng không thiếu.
———-
Tại nhà của Quý Nam Tinh, vì Hồng Thiều Quang đã bị bắt nên Vương Thư Ngôn không cần phải ở khách sạn theo dõi nữa, anh ta được Tạ Phán Nhi đưa về nhà.
Vẫn là góc phòng đó, ô cửa sổ đó, những linh hồn khác nhau nhưng cùng một tư thế nhìn ra ngoài.
Tạ Phán Nhi nhìn Vương Thư Ngôn, có chút tò mò: “Đợi Hồng Thiều Quang bị phán quyết xong, chấp niệm của anh sẽ tan biến à?”
Vương Thư Ngôn ừ một tiếng. Bây giờ anh ta đã mơ hồ cảm thấy chấp niệm đang dần tan biến, chỉ là, vì chưa thấy được kết cục cuối cùng của Hồng Thiều Quang nên mới không muốn rời đi.
Đợi đến khi kết cục của Hồng Thiều Quang được định đoạt, có lẽ anh ta sẽ phải xuống âm gian. Không biết ở dưới đó có thể gặp lại mẹ một lần nữa không.
Tạ Phán Nhi nói: “Cảm giác sắp hoàn thành chấp niệm này, có phải là rất vui không?”
Vương Thư Ngôn quay đầu nhìn cô nàng: “Cô nán lại dương gian, là vì tâm nguyện của cô khó hoàn thành lắm à?”
Tạ Phán Nhi cười lắc đầu: “Không phải đâu, có lẽ là vì tôi chẳng có tâm nguyện gì cả, nên mới hơi tò mò về những hồn ma có chấp niệm như các anh thôi.”
Vương Thư Ngôn có chút nghi hoặc: “Không có chấp niệm?”
Tạ Phán Nhi cười khúc khích mở máy tính bảng ra: “Anh cứ ngắm phong cảnh của anh đi, tôi chơi game đây.”
Vương Thư Ngôn nhìn cô nàng một lúc, thấy cô nàng đã bắt đầu sát phạt ở trong game, bèn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, ngắm nhìn dòng người bận rộn bên dưới, trong lòng có chút hâm mộ.
Anh ta từng tràn đầy mong đợi và háo hức với hai chữ tương lai. Anh ta muốn nhanh chóng để mẹ được sống một cuộc sống tốt hơn, tiếc là sự việc không như ý muốn. Nếu có kiếp sau, anh ta muốn mẹ làm con gái của mình, anh ta muốn bù đắp tất cả những ngày tháng tốt đẹp mà kiếp này đã không thể cho bà, để bà được làm một nàng công chúa hạnh phúc, chứ không phải là một người mẹ vất vả.
———–
Trong Cục Quản lý, Hồng Thiều Quang mơ màng tỉnh lại. Ông ta mở mắt ra, thấy căn phòng hiện đại, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn. Cơn đau từ những trận đòn roi vẫn còn vương lại trên thần hồn, khiến ông ta nhất thời không phân biệt được mình đang sống hay đã chết.
Mãi một lúc lâu sau, Hồng Thiều Quang mới nhớ lại phán quyết cuối cùng của Thành Hoàng gia. Dương thọ của ông ta chưa tận, sau khi thanh toán tội nghiệt trên người, ông ta lại bị đuổi về dương gian. Nhưng những tội ác mà ông ta gây ra trong nửa đời trước đã đủ để ông ta bị rán trong vạc dầu mấy trăm lượt rồi. Tất cả những thứ này đều được ghi lại, đợi ông ta chết rồi mới xuống chịu hình phạt.
Trước đây, Hồng Thiều Quang luôn cảm thấy tệ nhất cũng chỉ là một cái chết. Bây giờ ông ta mới biết, hóa ra cái chết chỉ là một sự khởi đầu. Ông ta sợ rồi, cũng hối hận rồi, nhưng tất cả đã quá muộn.
Huống hồ chi, ở dưới đó ông ta còn gặp cả chú Lục. Chú Lục bị hai tên âm sai dùng mấy sợi xích sắt khóa lại rồi lôi vào, còn có cả bản phán quyết dài dằng dặc của âm sai nữa. Nào là trộm tuổi thọ của người khác, lợi dụng thuật che mắt để lừa gạt âm sai, đoạt dương thọ để giả chết trộm mạng sống, còn lợi dụng số mệnh để hại người… Trên người Chu Dĩ đã thanh toán ra hơn mười món nợ máu.
Khác với ông ta là, Chu Dĩ vốn đã là một người dương thọ đã tận, cho nên sau khi phán quyết và thanh toán xong xuôi hết tất cả, lão ta liền bị lôi đi chịu hình phạt ngay lập tức, hoàn toàn không có cơ hội quay về dương gian.
Nghĩ đến ánh mắt âm hiểm mà chú Lục nhìn mình lúc bị lôi đi, Hồng Thiều Quang không khỏi rùng mình một cái.
Ông ta cũng nghe thanh toán xong mới biết, Chú Lục giúp ông ta sửa mệnh hoàn toàn không phải vì ông ta là hậu duệ cùng dòng máu duy nhất của lão ta, mà chỉ vì ông ta có mệnh trường thọ. Ngay từ hơn ba mươi năm trước, chú Lục đã trộm của ông ta ba mươi năm tuổi thọ.
Lần này dạy ông ta bày Tam Nguyên Trận để trộm mệnh cũng không phải để giúp ông ta dùng mệnh đổi lấy tiền tài lần nữa, mà là muốn mượn thân xác của ông ta để thế mạng. Nếu xảy ra sai sót gì thì ông ta gánh hậu quả, còn một khi thế mạng thành công, ông ta sẽ chết, và chú Lục sẽ tiếp nối mạng sống của ông ta để sống tiếp.
Thì ra tất cả những gì Chú Lục làm trong những năm qua đều là để chuẩn bị cho đại nạn sắp tới. Từ đầu đến cuối, ông ta chỉ là một con Trành Quỷ của chú Lục, vậy mà còn ảo tưởng có thể nghịch chuyển thiên mệnh để trở thành người đứng trên vạn người.
Bị hiện thực và tương lai đã biết trước đả kích đến mức sống không được mà chết cũng không xong, Hồng Thiều Quang nhìn thấy đội trưởng Mộ đã đưa mình về hôm qua, liền lập tức nhào tới quỳ xuống đất cầu xin: “Cứu tôi với, xin các anh hãy cứu tôi với! Tôi nguyện chuộc tội, bảo tôi làm gì cũng được, chỉ cần có thể chuộc tội là được!”
Từ chỗ âm sai ông ta đã biết rằng, mình chỉ còn sống được năm năm. Sau khi chết sẽ phải xuống địa phủ chịu hình phạt. Nếu ông ta tự sát, thì sẽ phải chịu thêm năm năm hình phạt nữa, cho nên ông ta sống không được mà chết cũng không dám. Bây giờ ông ta chỉ hy vọng có thể trả giá thêm một chút ở dương gian, để sau khi chết có thể bớt đi một chút tội.
Mộ Xuân nói: “Về những chuyện mưu tài hại mạng của ông trong những năm qua, là ông tự khai, hay là để chúng tôi đi điều tra?”
Hồng Thiều Quang khóc lóc thảm thiết: “Tôi khai! Tôi tự khai! Tôi nhận hết tội, tôi nhận hết…”
Vào khoảnh khắc ông ta quỳ xuống khóc lóc ấy, trong đầu Hồng Thiều Quang đột nhiên hiện lên hình ảnh Quý Nam Tinh, lúc đó mặt cậu không một chút cảm xúc nhìn ông ta và hỏi có sợ không.
Vậy ra, có lẽ thiếu niên đó đã sớm nhìn thấy tương lai của ông ta rồi, thế nên mới hỏi ông ta có sợ không. Nếu thời gian có thể quay trở lại, ông ta thà nghèo khổ cả đời, nhưng tiếc là không có nếu như.
————-
Cái chết của Chu Dĩ đã gây ra chấn động không nhỏ trong giới huyền môn ở Hong Kong. Chu Dĩ cũng từng là một nhân vật khuấy đảo phong vân. Năm đó, khi đại sư phong thủy họ Sở chỉ là một chàng trai trẻ mới vào nghề, thì Chu Dĩ đã là Lục gia được người người tiền hô hậu ủng.
Bây giờ, chàng trai non nớt năm nào đã trở thành một đại sư có tiếng, đồ tử đồ tôn không đếm xuể, còn người mà bọn họ từng ngưỡng mộ lại chết đột ngột theo cách đó.
Chu Dĩ không còn người thân, ngay cả đồ tử đồ tôn cũng không có một ai. Ngoài cô giúp việc người Philippines ra, người có liên quan nhiều nhất đến tài khoản của lão ta là một thương nhân tên Hồng Thiều Quang.
Chỉ có điều, người này hiện không có ở Hong Kong, thậm chí khi bọn họ liên lạc qua mới biết Hồng Thiều Quang đã bị bắt, lý do cụ thể thì không rõ, nhưng hiển nhiên người này không có cách nào về lo hậu sự cho Chu Dĩ được.
Đại sư họ Sở biết rằng cái chết đột ngột của Chu Dĩ chắc chắn là do làm việc ác nên bị báo ứng, cho nên hậu sự của lão ta đương nhiên cũng không thể tổ chức rình rang. Nhưng dù sao cũng là người quen biết, nếu cứ hoàn toàn mặc kệ thì lại cảm thấy có chút áy náy, thế là ông bèn bảo đệ tử mua một tấm bia treo tường, một ô vuông nhỏ, hỏa táng đơn giản là xong.
Bên ngoài biệt thự lưng chừng núi, Quý Nguyên Đình khoanh tay trước ngực dựa vào cửa xe, thỉnh thoảng gió trên núi thổi qua, làm bay bay vài lọn tóc dài.
Người thanh niên cao lớn, mày rậm mắt lạnh, chiếc đồng hồ trên cổ tay thông báo thời gian đang trôi qua từng phút từng giây. Mãi cho đến khi tầng mây vẫn luôn bao phủ phía trên bị gió đêm thổi tan, ánh trăng chan hòa soi xuống mặt đất, ánh mắt của người đã chờ đợi từ lâu bỗng chốc thay đổi.
Một sợi pháp lực lờ mờ tỏa ra ánh vàng được ném lên không trung. Quý Nguyên Đình bấm tay niệm quyết, từng lá bùa từ trong túi áo anh ta bay ra, ngưng tụ thành một trận pháp khổng lồ. Ánh sáng vàng do bùa chú dẫn dắt càng lúc càng lớn, cho đến khi bao phủ toàn bộ căn biệt thự.
Mây lại cuộn trào, dày đặc trên không trung, che khuất ánh trăng một lần nữa. Gió núi cũng dần mạnh lên, thổi cây cối trong rừng xiêu vẹo ngả nghiêng. Từng luồng linh quang nối liền với nhau qua phù văn và chú thuật, bầu trời vừa rồi còn quang đãng đã bắt đầu có tiếng sấm rền vang.
Một tiếng nổ lớn vang trời, sấm sét được triệu hồi xuống. Quý Nguyên Đình khẽ nheo mắt, thầm nhủ một tiếng, “Quả nhiên”.
Trận Pháp Dẫn Lôi này không phải cứ triệu hồi là có thể gọi được sấm sét, chắc chắn là do bên dưới có tà ma gì đó. Muốn điều khiển được sức mạnh của tự nhiên thế này, tuy tiêu hao rất lớn, nhưng một khi thành công, uy lực cũng vô cùng mạnh mẽ, tất cả những thứ âm tà dù chôn giấu sâu đến đâu cũng sẽ không còn chỗ ẩn hình.
Một thầy mệnh lý như Chu Dĩ đã sống cả trăm năm, không chỉ một lần nghịch thiên hoán mệnh, tuyệt đối không thể không để lại chút đường lui nào. Mặc dù âm sai đến câu hồn quá đột ngột khiến lão ta bị bắt, nhưng dù đã xuống địa phủ, chắc chắn lão ta cũng có bản lĩnh để trốn thoát.
Chuyến đi hôm nay của anh ta chính là để chặt đứt đường lui của lão già đó.
Sấm sét giáng xuống, gạch đá văng tung tóe. Căn nhà cũ đã tồn tại ở lưng chừng núi này hơn nửa thế kỷ đã nứt toác tường, để lộ cả móng nhà ra ngoài.
Tiếng ầm ầm vang lên từng hồi, một lúc lâu sau, mây đen tan đi, ánh trăng lại hiện ra.
Quý Nguyên Đình nhẹ nhàng trèo qua tường rào nhảy vào trong sân. Anh ta vốn tưởng Chu Dĩ sẽ giấu đường lui dưới bức tượng cá trong đài phun nước, nơi đây là một huyệt phong nhãn, giấu vật chính thì có thể tụ khí, chôn vật tà thì có thể hóa âm.
Không ngờ lão già này lại cẩn thận đến vậy. Đài phun nước này dễ bị sửa đổi, nhưng móng của căn biệt thự này thì không dễ gì động đến. Giấu đồ vật dưới móng nhà, quả thực là không cần lo bị người khác đào lên.
Tiếc là, lại gặp đúng đệ tử Hách Sơn bọn họ. Trận Dẫn Lôi này, nhìn khắp giới huyền môn, người biết sử dụng cũng chỉ có ba người: sư phụ anh ta, anh ta, và sư đệ của anh ta.
Đá văng những mảnh vỡ chồng chất trên mặt đất ra, Quý Nguyên Đình đào từ bên trong ra một chiếc hộp gỗ khắc Chú Luân Hồi. Anh ta không mở hộp ra ngay, mà dùng bùa chú dán kín từng lớp, rồi mang đồ vật rời khỏi hiện trường.
Khi xe anh ta đang xuống núi, thì một loạt xe, bao gồm cả xe cảnh sát đều đang lên núi. Động tĩnh ban nãy lớn như vậy, mà khu biệt thự lưng chừng núi này cũng không phải chỉ có mình nhà Chu Dĩ, có lẽ hàng xóm bên cạnh đã báo cảnh sát.
Trang nhất của báo Hong Kong ngày hôm sau: “Biệt thự lưng chừng núi bị sét đánh, rốt cuộc là tội nghiệt khó dung hay vong hồn chưa tan”.
Có người thấy tiêu đề này thì rất tò mò, biệt thự bị sét đánh thì hẳn là do cột thu lôi không tốt, sao lại dính dáng đến vong hồn được.
Nhấp vào xem, trời ạ, hôm kia vừa có một cụ già trăm tuổi đột tử, hôm qua biệt thự đã bị sét đánh, đúng là ông trời không dung tha cho lão ta mà.
Giới huyền môn Hong Kong xem tin tức mà ai nấy đều trầm mặc. Bọn họ biết chắc chắn là Chu Dĩ đã làm chuyện thất đức nên mới đột tử, nhưng người chết rồi mà còn phải giáng một trận sấm sét xuống, rốt cuộc là đã làm ra chuyện thất đức đến mức nào mà thiên đạo lại không dung như vậy.
Trong một thời gian, cả giới huyền môn Hong Kong đều bắt đầu hành xử kín đáo, các trường học và tổ chức từ thiện lớn chào đón một mùa xuân của những nhà hảo tâm trong xã hội quyên góp.
———–
Quý Nguyên Đình không mở chiếc hộp gỗ ra, mà mang nó về Ngọc Lan, rồi đến thẳng Cục Quản lý.
Hai năm nay anh ta ít xử lý vụ án, nên cũng ít đến Cục. Đi dọc đường gặp không ít gương mặt mới. Trình Diên vừa thấy anh ta đã cười: “Ối, khách quý nha, hôm nay ngọn gió nào thổi Quý đẹp trai của chúng ta đến đây vậy.”
Quý Nguyên Đình mỉm cười: “Tôi có đặt một ít đồ ăn thức uống cho mọi người, lát nữa sẽ có người giao tới, nhớ bảo lễ tân ra lấy đồ nhé. Phòng thiêu hủy bây giờ có dùng được không?”
Cục Quản lý có một tầng dành riêng cho phòng thiêu hủy. Không phải để thiêu xác, mà là để thiêu hủy những vật âm tà. Bên trong có khắc trận pháp, còn có cả ngọn lửa Chính Dương, bất kể thứ gì linh tinh lộn xộn cũng đều có thể thiêu rụi sạch sẽ.
Trình Diên nói: “Dùng được, sáng nay vừa mới thiêu một lô đồ sứ đã bị âm khí thấm đẫm rồi. Anh dùng bây giờ thì không cần phải nhóm lửa thêm đâu.”
Trình Diên nói xong thì đưa cho anh ta một tờ đơn. Sử dụng phòng thiêu hủy, thiêu hủy vật gì đều phải ghi chép lại, không phải muốn dùng là dùng được.
Quý Nguyên Đình quen đường quen lối điền vào biểu mẫu. Trình Diên đứng bên cạnh nhìn thứ anh ta viết mà hai mắt trợn to: “Một hồn một phách của Chu Dĩ? Thứ anh muốn thiêu là một hồn một phách của Chu Dĩ?”
Quý Nguyên Đình lắc lắc chiếc hộp gỗ trong tay: “Bên trong có một viên Cốt Linh Thạch. Nếu tôi đoán không lầm, ngay từ lần đầu tiên Chu Dĩ dùng thuật che mắt để nghịch thiên cải mệnh, lão ta đã tách một hồn một phách ra giấu trong Cốt Linh, chính là để có ngày có cơ hội đông sơn tái khởi.”
Chỉ cần còn một tia hồn phách lưu lại dương gian, thì dù có xuống âm phủ, chỉ cần tìm được cơ hội trốn thoát, Chu Dĩ vẫn có thể trở lại nhân gian.
Điều này cũng giống như có người sinh hồn ly thể vậy, chỉ cần thân xác vẫn còn ở dương gian, thì dù hồn phách có đến âm phủ, nhưng vẫn còn liên kết với dương gian, thì vẫn có thể quay trở về được. Một khi hồn phách hoàn toàn cắt đứt liên lạc với dương gian, thì con đường Hoàng Tuyền chính là con đường một đi không trở lại.
Còn về việc Quỷ Môn Quan mở vào ngày rằm tháng bảy hằng năm, số lượng quỷ hồn có thể lên được cũng không nhiều. Loại người đầy tội nghiệt như Chu Dĩ thì căn bản không thể có cơ hội đi lên.
Đưa tờ đơn đã điền xong cho Trình Diên, Quý Nguyên Đình đặt vật cần thiêu vào trong trận pháp.
Một hồn một phách bị thiêu đốt, Chu Dĩ ở tận địa phủ xa xôi tất nhiên cũng có thể cảm nhận được. Lúc này, lão ta đang phải chịu cực hình thiêu sống, cột sắt rực lửa hết lần này đến lần khác ủi lên hồn phách của lão ta. Cực hình mà người thường không thể chịu đựng nổi này, lão ta sẽ phải chịu đựng trong mấy chục năm.
Đợi sau khi chịu hết hình phạt, lão ta sẽ bị đẩy vào súc sinh đạo để luân hồi mười kiếp.
Đối với phán quyết như vậy, Chu Dĩ không hề cam chịu, mà vẫn luôn tìm kiếm cơ hội để trốn khỏi địa phủ. Một hồn một phách cất giữ ở dương gian chính là đường lui cuối cùng của lão ta.
Nhưng bây giờ, lão ta có thể cảm nhận được một hồn một phách đó đang tan biến. Cực hình giày vò mà lão ta vẫn có thể chịu đựng không đổi sắc mặt, nhưng trong khoảnh khắc cảm nhận được hồn phách tan biến, Chu Dĩ mới bắt đầu kinh hãi và hoảng loạn.
Tại sao một hồn một phách đó lại đang tan biến mất? Chẳng lẽ âm sai đã phát hiện ra đường lui mà lão ta cất giấu? Thậm chí là đến tận bây giờ lão ta vẫn không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, rõ ràng mọi thứ đều đang diễn ra theo kế hoạch, tại sao chỉ sau một đêm lại long trời lở đất thế chứ?!
Rốt cuộc thì cái tên Hồng Thiều Quang đó đã làm gì ở Ngọc Lan, tại sao lại liên lụy đến lão ta như vậy.
Lại một vòng cực hình nóng rực nữa ập đến, Chu Dĩ không biết là do vô vọng vì đã tuyệt đường lui, hay là do không chịu nổi hình phạt mà bắt đầu hồi tưởng lại cuộc đời mình.
Lão ta đột nhiên nhớ lại mình sinh ra ở một làng chài nhỏ, nghèo nàn và đổ nát, bị thực dân sai khiến như nô lệ. Lần đầu tiên lão ta tiếp xúc với mệnh lý, thứ học được không phải là chuyển vận đổi mệnh, mà là chú thuật giết người. Tên Tây dương luôn dùng chân đạp mặt lão ta vào bùn đất chính là người đầu tiên lão ta giết.
Có những thứ một khi đã bắt đầu thì không bao giờ quay đầu lại được nữa. Người thứ hai lão ta giết là vợ của mình, người phụ nữ có mệnh cách cực tốt. Lão ta đã chuyển mệnh cách của đối phương lên một con búp bê sứ. Người sẽ chết, người một khi đã chết thì chẳng còn lại gì, nhưng những thứ không có sinh mệnh thì lại được định sẵn là vĩnh hằng.
Lão ta đem con búp bê sứ đó thờ trong từ đường tổ tiên, lão ta muốn đè nén mệnh cách của người phụ nữ đó để phù hộ cho mình cả đời.
Người thứ ba lão ta giết là anh em ruột của mình. Việc dòm ngó quá nhiều thiên cơ khiến mệnh cách của lão ta bị khuyết thiếu, vào năm hơn năm mươi tuổi, lão ta đã dự cảm được đại nạn sắp đến.
Nhưng lão ta không cam tâm, trong tay lão ta đang nắm giữ biết bao nhiêu tiền tài và quyền lực, sao lão ta có thể cam tâm đi chết. Thế là lão ta đã tạo ra một vụ tai nạn, dùng thuật che mắt để lừa gạt quỷ sai, người chết là em trai ruột của lão ta, còn lão ta thì trộm vận đổi mệnh mà sống sót.
Sau này lão ta đã giết bao nhiêu người, chính bản thân lão ta cũng không nhớ rõ nữa. Những kẻ cản đường tài lộc của lão, những kẻ hô hào chính nghĩa đòi trừ hại cho huyền môn, thậm chí nhận tiền làm việc thay người ám sát, bao nhiêu năm qua đã sớm không đếm xuể rồi.
Ba mươi năm trước, lại một lần nữa lão ta cảm nhận được đại nạn sắp đến. Một kẻ nghèo kiết xác nhưng có mệnh trường thọ đã tìm đến lão ta muốn nghịch thiên cải mệnh, cũng giúp lão ta có thêm được ba mươi năm tuổi thọ.
Vốn dĩ lần này lão ta muốn thoát khỏi thân thể già nua không còn sinh khí này, nếu thành công, lão ta sẽ tìm được phương pháp trường sinh bất tử. Tiếc là không biết đã bại lộ ở bước nào, có lẽ đây chính là thiên đạo không dung.
———
Trong phòng thiêu hủy, chiếc hộp gỗ khắc Chú Luân Hồi bị lửa Chính Dương thiêu đốt hóa thành tro bụi. Nếu lắng tai nghe kỹ, dường như còn có thể nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết trong ngọn lửa.
Sau khi xác nhận thứ mang về đã được thiêu rụi sạch sẽ, Quý Nguyên Đình cho tro đen vào một chiếc túi niêm phong chuyên dụng, ghim cùng với tờ đơn ghi chép, đưa cho Trình Diên để lưu hồ sơ.
Trình Diên nhận lấy đồ vật, có chút tò mò: “Sao anh biết Chu Dĩ còn sắp đặt cả nước cờ này?”
Quý Nguyên Đình cười: “Không biết, nhưng đấu pháp với người khác thì phải diệt cỏ tận gốc, đó là bài học đầu tiên sư phụ dạy chúng tôi khi nhập môn.”
Cho nên, bất kể là lão già Chu Dĩ này có đường lui hay không, thì trận sấm sét này anh ta cũng phải giáng xuống chỗ lão ta một phen. Nhà tổ không tìm ra gì thì đến mộ tổ tìm, mọi phương diện đều phải kiểm tra cho sạch sẽ mới được.
Anh ta sẽ không bao giờ để gia đình và tiểu sư đệ của mình phải đối mặt với những nguy hiểm không lường trước được.
Hết chương 120.
