Chương 121: Một Con Vẹt Xám
Sau khi đã biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với điều gì, cũng như hình phạt đáng sợ nào đang chờ đợi mình sau khi chết, Hồng Thiều Quang đã thú nhận hết mọi tội ác mà ông ta đã gây ra.
Ông ta biết có ngoan cố nữa cũng vô ích, cũng biết mình chỉ còn lại năm năm tuổi thọ, dù bây giờ có chết cũng không thừa nhận thì sau khi chết xuống địa phủ, những gì cần phải trả vẫn sẽ phải trả.
Theo lời khai của ông ta, ông ta đã gánh trên lưng bốn mạng người. Một mạng là từ trước khi ông ta trưởng thành, lúc đó ông ta đang làm việc ở công trường, vì bị bạn làm cùng bắt nạt cướp tiền nên đã nổi giận chống trả, dùng đá đập chết người ta rồi buộc đá vào cái xác, vứt xuống cái ao nước phía sau công trường.
Cái ao đó là ao nước chảy, ban đầu dự định sẽ hút cạn rồi lấp đi, nhưng sau đó không biết vì thiếu vốn hay vì lý do gì khác mà công trường đó đã bị bỏ hoang, đến giờ vẫn còn hoang vu.
Ba người còn lại không phải do ông ta trực tiếp ra tay, mà là dùng thủ đoạn của giới Huyền Môn để giết người từ xa.
Ngoài ra ông ta còn khai rằng, mình đã giam giữ một người.
Hồng Thiều Quang cúi đầu, khai nhận: “Đó là em ruột của tôi, chúng tôi là anh em sinh đôi, nhưng số nó tốt hơn tôi. Nó được một gia đình giàu có nhận nuôi, mà nhà tài phiệt nhận nuôi nó lại không có con, nên sau khi chết, toàn bộ tài sản đều để lại cho nó.”
Ông ta vẫn còn nhớ, không lâu sau lần giết người đầu tiên, công trường đó đã ngừng hoạt động. Lúc ấy ông ta còn nhỏ tuổi, lại bị quản đốc bóc lột rất nhiều, nhưng đang tuổi ăn tuổi lớn, lại không có người thân nên rất dễ bị chèn ép. Khi quản đốc nhận công trình mới thì cũng dẫn ông ta đi theo.
Khi đó, ông ta đang ngồi xổm ở công trường ăn cơm hộp, thì người em song sinh của ông ta bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, ăn mặc sạch sẽ bảnh bao đi thị sát công trường. Lúc đi ngang qua ông ta, vẻ mặt người em nhìn ông ta có chút kỳ lạ.
Bọn họ là anh em song sinh, trông gần như giống hệt nhau, nhưng môi trường sống khác nhau. Em trai ông ta là một cậu ấm nhà giàu tinh tế, còn ông ta thì màn trời chiếu đất, từ nhỏ đã ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, chưa kể là làm việc ở công trường nên người lúc nào cũng lấm lem bẩn thỉu, đứng cạnh nhau chẳng ai nhận ra là giống nhau cả.
Đừng nói là người khác, ngay cả bản thân ông ta khi nhìn thấy người em cũng không nghĩ nhiều. Mỗi ngày được ăn no mặc ấm là chuyện quan trọng nhất, ở công trường lại ngủ giường lớn chung với mọi người, đến cái gương cũng chẳng có, ông ta còn chẳng nhớ lần cuối cùng mình soi gương là khi nào nữa. Nhìn cậu ấm nhà giàu kia chỉ thấy quen quen, nhưng lúc đó cũng không nghĩ ngợi gì.
Ai ngờ sau ngày hôm đó, em trai ông ta lại cho người đến tìm, đưa ông ta đi tắm rửa sạch sẽ, còn làm xét nghiệm giám định, xác định bọn họ là anh em ruột. Thế rồi, người em đến nhận lại anh trai, còn đón ông ta về nhà.
Hồng Thiều Quang vẫn còn nhớ, cái vị thiếu gia nhà giàu mà trước đây nếu có gặp trên đường, ông ta cũng phải đi vòng để tránh bị chê bẩn thỉu này, vừa thấy mặt đã thân thiết ôm chầm lấy ông ta, còn nói rằng mình vừa mất cha mẹ nuôi, không ngờ lại tìm được anh ruột, chắc chắn là ông trời không bạc đãi mình.
Hồng Thiều Quang nói: “Tôi chưa từng đi học, một chữ bẻ đôi cũng không biết. Em trai tôi liền tìm thầy về dạy cho tôi, còn cho tôi đến trường. Tuy tôi và nó trông giống nhau, nhưng nó mặc vest vào thì ra dáng cậu ấm cao quý, còn tôi mặc vest vào thì cứ kệch cỡm chẳng ra đâu vào đâu. Nó đối xử với tôi rất tốt, thương tôi đã phải chịu khổ bao năm qua, thậm chí vì là người thân duy nhất nên còn rất dựa dẫm vào tôi.”
Mộ Xuân hỏi: “Vậy tại sao ông lại giam cầm em mình?”
Hồng Thiều Quang đáp: “Vì không cam tâm chứ còn sao nữa. Rõ ràng là anh em sinh đôi mà lại một trời một vực như vậy. Người giúp việc trong nhà chỉ nhận nó là cậu chủ duy nhất. Khi nó có ở nhà, bọn họ đối xử tốt với tôi, nhưng khi nó đi vắng, ánh mắt bọn họ nhìn tôi đầy vẻ khinh bỉ và chán ghét. Bạn học ở trường cũng bắt nạt tôi, quản gia cũng nói bóng nói gió, xa gần răn đe tôi. Còn nó thì cứ ở trên cao ban phát lòng từ bi và sự lương thiện của mình. Khoảng cách càng lớn thì lòng hận thù trong tôi càng dâng cao, cho đến khi tôi gặp được chú Lục.”
“Tôi muốn nghịch thiên cải mệnh, dù có phải tổn thọ cũng không màng. Tôi không muốn bị người khác bắt nạt nữa, không muốn bị xem như thứ rác rưởi bám víu vào người khác nữa!”
Mộ Xuân nói: “Thế nên ông đã chiếm đoạt thân phận của em mình?”
Hồng Thiều Quang gật đầu: “Là chú Lục đã giúp tôi. Tôi sẵn sàng dùng mạng để đổi lấy tiền tài, nhưng chú Lục nói trong mệnh của tôi trời sinh không có tài lộc, muốn giàu có thì phải đổi bát tự đổi mệnh. Vì thế, tôi đã thay thế nó.”
Ông ta sống dưới thân phận của em trai mình, còn quản gia chính là người thứ hai ông ta giết. Khi những người quen thuộc xung quanh lần lượt bị thay thế, ông ta đã chính thức trở thành Hồng Thiều Quang, còn Hồng Thiều Quang thật thì bị ông ta nhốt trên một hòn đảo nhỏ, không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
Trước đây chú Lục đã nói với ông ta rằng, ông ta đã thay thế Hồng Thiều Quang, đường đường chính chính sống dưới thân phận của Hồng Thiều Quang và hưởng thụ tài sản của người đó, nên dù ông ta có làm việc xấu thì nhân quả báo ứng cũng sẽ chỉ giáng xuống đầu Hồng Thiều Quang mà thôi.
Ông ta biết trên đời này không có bữa trưa nào là miễn phí cả, ông ta tưởng rằng mình hiến dâng tuổi thọ đã là cái giá phải trả. Nào ngờ ngay từ đầu, chính bản thân ông ta cũng là một con Quỷ Trành thế thân trong kế hoạch của chú Lục.
Hồng Thiều Quang thật đã được giải cứu, nhưng sau gần ba mươi năm bị giam cầm, tinh thần của người này đã không còn bình thường được nữa, cứ ngây ngây dại dại.
Từng vụ án mạng, từng việc làm táng tận lương tâm, mặc dù Chu Dĩ đã chết, nhưng những gì cần phán quyết vẫn phải phán quyết.
Theo phán quyết của tòa, tất cả các nạn nhân đều sẽ nhận được một phần bồi thường kinh tế. Tài sản còn lại dưới tên Hồng Thiều Quang giả đã được chuyển vào tài khoản của Hồng Thiều Quang thật. Chính phủ đã đưa ông đến trung tâm trị liệu, sau này việc chữa trị và cuộc sống ít nhiều gì cũng sẽ được chăm sóc tốt hơn.
Mà tài sản dưới tên Chu Dĩ cũng không ít, có nhà có đất, còn có một khoản tiền lớn. Bất động sản và một số đồ cổ, văn vật quý giá bị trực tiếp tịch thu. Số tiền mặt thì được bồi thường cho một số nạn nhân theo phán quyết, ngay cả Vương Thư Ngôn cũng có phần.
Chỉ là, gia đình Vương Thư Ngôn đã không còn ai, sau khi hỏi ý kiến của anh ta, số tiền này đã được trao cho dì anh ta. Tuy không nhiều, nhưng ít nhiều gì cũng là một chút an ủi.
Tất nhiên là khoản bồi thường này không thể nói rõ sự thật được, thế nên Cục Quản lý đã tìm một lý do, thông qua trường học của Vương Thư Ngôn, nói rằng đây là học bổng đến muộn của anh ta.
Khi Vương Ôn đến trường nhận số tiền này, bà đã suy sụp khóc nức nở một lần nữa. Em gái bà, cháu trai bà đều là những người tốt như vậy, tại sao sợi dây đay cứ nhằm chỗ mỏng mà đứt, khổ nạn cứ tìm đến người khổ mệnh cơ chứ.
Nhìn người dì được hai anh chị em họ dìu đi, Vương Thư Ngôn mỉm cười với Quý Nam Tinh: “Cảm ơn cậu.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi cũng không làm được gì nhiều.”
Lần này người vất vả nhất có lẽ là Thành Hoàng Gia và các quỷ sai.
Vương Thư Ngôn nói: “Thậm chí đêm hôm đó tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ đồng quy vu tận với ông ta, nghĩ rằng dù có hồn bay phách tán cũng không để ông ta được yên. Nếu không gặp cậu, làm sao tôi có được sự bình yên như bây giờ.”
Vương Thư Ngôn nhìn ngôi trường quen thuộc, nhìn những người thân đang dần đi xa, lại mỉm cười một lần nữa, thân ảnh cũng dần trở nên trong suốt: “Cậu nói xem, mẹ tôi có ở dưới đó đợi tôi không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Có chứ.”
Bây giờ âm gian quá đông, rất nhiều vong hồn còn chưa xếp được hàng để đầu thai. Mẹ anh ta mới mất chưa được bao lâu, còn chưa qua đầu thất, hẳn là vẫn còn ở âm gian.
Vương Thư Ngôn nhìn thấy một luồng sáng xuất hiện trước mắt. Anh ta biết rằng một khi bước vào đó, cuộc đời này của mình sẽ hoàn toàn kết thúc. Nhưng anh ta không hề sợ hãi, vì mẹ anh ta đang đợi anh ta ở một thế giới khác.
Những oan hồn đã buông bỏ được chấp niệm thì không cần ai siêu độ cũng có thể tự mình rời đi. Nhìn Vương Thư Ngôn rời đi, cảm nhận được một luồng cảm xúc biết ơn nồng đậm, Quý Nam Tinh mỉm cười, quay sang nói với Tiêu Dã: “Đi thôi.”
Tiêu Dã đang yên lặng chờ bên cạnh liền nhìn quanh: “Anh ấy đi rồi à?”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Đi rồi, nóng lòng đi tìm mẹ anh ấy rồi.”
Tiêu Dã vươn vai, có chút tò mò hỏi: “Cậu nói xem, nếu anh ấy không đi hội chùa thì kết cục có khác không?”
Vừa hỏi xong câu đó, chưa kịp để Quý Nam Tinh giải đáp, Tiêu Dã lại nói: “Thôi cậu đừng nói, cái này chắc là tiết lộ thiên cơ rồi nhỉ. Kẻ xấu sa lưới, người sống được bồi thường, không biết người chết thì có được bồi thường gì không.”
Quý Nam Tinh nói: “Chịu hình phạt ở địa phủ là quả báo của kẻ xấu, cũng là đang tích đức trả nợ cho người bị hại. Tuy không biết kiếp sau của Vương Thư Ngôn sẽ có số mệnh thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không tệ hơn kiếp này đâu.”
Tiêu Dã: “Cái ông Hồng Thiều Quang kia, à không, tên thật của ông ta là gì ấy nhỉ?”
Quý Nam Tinh: “Chu Dân Vi.”
Tiêu Dã: “Ông ta có bị tử hình không? Gián tiếp và trực tiếp giết nhiều người như vậy mà.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không đâu, bên đó không có án tử hình, sẽ bị dẫn độ về chịu án tù chung thân. Tuy ông ta chỉ còn chưa đến năm năm dương thọ, nhưng có lẽ mỗi ngày sống đều rất kinh hoàng. Khi đã thật sự nhìn thấy sự tồn tại của địa phủ, biết rằng cái chết không phải là mắt nhắm xuôi tay là hết chuyện, thì sống hay chết đối với ông ta đều là giày vò.”
Với loại người như Chu Dân Vi, sau khi sự việc bại lộ và phải trả lại số mệnh đã đánh cắp của người khác, thông thường chắc chắn sẽ bị phản phệ mà chết đột ngột. Nhưng ông ta không chết, thậm chí còn có thể sống hết phần dương thọ ít ỏi còn lại, đây có lẽ là ưu ái mà Thành Hoàng Gia dành cho ông ta rồi.
Biết rằng sau khi chết mới chỉ là khởi đầu của việc chịu hình phạt, thậm chí còn biết mình sẽ sống được bao lâu, ngày chết càng gần thì càng sợ hãi, lại không thể tự sát, vì tội tự sát sẽ bị phạt nặng hơn.
Nếu là người ở trong nước thì một án tử hình còn sảng khoái hơn, đằng này bên đó lại không có án tử hình. Phải công nhận là Thành Hoàng Gia rất biết cách hành hạ người khác.
Đã nói là không được cướp hương hỏa của thần minh rồi mà, giờ thì bị thần minh để mắt tới rồi đấy.
Tiêu Dã nói: “Không biết trong những năm em trai ông ta bị giam cầm, ông ấy đã hối hận đến mức nào khi chính tay mình tìm lại con ác quỷ này.”
Quý Nam Tinh: “Có thể sống sót được cứu ra, biết đâu sau này cũng có ngày tỉnh táo lại.”
Biết được kết cục của những người đó, Tiêu Dã cũng không còn tò mò nữa, hắn chìa tay ra, nói: “Vậy chúng ta cũng về nhà thôi.”
Quý Nam Tinh giơ tay vỗ vào lòng bàn tay hắn một cái: “Cậu là trẻ con mẫu giáo à, còn phải nắm tay nhau nữa?”
Tiêu Dã chẳng biết ngại là gì, mặt dày nói: “Tôi đây mới ba tuổi rưỡi thôi, không hơn được đâu, mau dắt tôi đi, lỡ đi lạc thì sao!”
Quý Nam Tinh sải bước đi về phía trước, Tiêu Dã nghiến răng nghiến lợi đuổi theo, ôm chầm lấy cậu từ phía sau: “Quý Náo Náo, cậu đúng là đồ nhẫn tâm, lòng dạ sắt đá mà!”
Quý Nam Tinh: “Cậu buông ra, đi đứng cho đàng hoàng coi.”
Tiêu Dã nào nỡ buông tay, với tâm địa xấu xa là chiếm được chút tiện nghi nào hay chút đó, hắn liền chuyển chủ đề: “Phía sau trường đại học này có một quán đồ ăn vặt, cánh gà nhỏ om mềm rục, đậm vị, có muốn đi ăn thử không? Nếu thấy ngon thì mua một ít mang về.”
Gần đây thời tiết ngày càng nóng, nhưng vẫn chưa đến mức vào hè. Gió lúc bảy, tám giờ tối mang theo hơi mát của hoàng hôn, mở cửa sổ trong nhà ra, làn gió nhẹ thoang thoảng thổi vào, uống chút nước lạnh, gặm chút đồ om, rồi xem đàn chị gà mờ mổ nhau trong rank đồng, còn gì dễ chịu hơn nữa chứ.
Quý Nam Tinh vốn thích ăn, đã đến đây rồi thì đi vòng ra phía sau cũng không quá xa. Đi qua một con đường nhỏ rợp bóng cây, luồn lách qua những lối nhỏ để ra cổng sau, khung cảnh hoàn toàn thay đổi, cổng trước và cổng sau cứ như hai thế giới khác nhau vậy.
Cổng trước mang đậm hơi thở học đường, cổng lớn cao sừng sững, toát lên vẻ trang nghiêm và hùng vĩ của một ngôi trường danh giá. Cổng sau thì lại tràn ngập hơi thở cuộc sống, ồn ào náo nhiệt, ngay cả không khí cũng tràn ngập hương vị của cuộc sống.
Quý Nam Tinh đã đi ngang qua cổng trường đại học này không chỉ một lần, nhưng chưa bao giờ biết phía sau trường lại náo nhiệt đến thế.
Nghe Tiêu Dã quen đường thuộc lối giới thiệu cho cậu từng quán ăn, gánh hàng rong, Quý Nam Tinh nhìn hắn cười cong cả mắt: “Sao cậu ở đâu cũng rành thế nhỉ, đi đâu cũng tìm được đủ thứ đồ ăn ngon.”
Tiêu Dã khẽ bóp gáy cậu, vẻ mặt vô cùng đắc ý: “Đấy là điều tất nhiên rồi, cứ đi theo anh đây, không nói chuyện khác, chứ ăn no ăn ngon thì chắc chắn không thành vấn đề!”
Quán đồ om mà Tiêu Dã nói không phải là một cửa hàng lớn, có mấy thùng giữ nhiệt to đặt ở cửa, bên trong liên tục tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Trên bức tường bên cạnh treo một thực đơn lớn, ghi rõ các món ăn và giá cả.
Tiêu Dã nói một câu đợi nhé, rồi chen vào đám đông, cười toe toét chào ông chủ: “Lâu rồi không gặp ông chủ!”
Ông chủ quán đồ om thấy Tiêu Dã cũng cười đáp: “Ối, lâu rồi không thấy cậu ghé, hôm nay muốn ăn gì nào?”
Tiêu Dã lấy một cái bát nhỏ dùng một lần trên kệ: “Cháu dẫn bạn đến, bạn cháu chưa ăn bao giờ, cháu lấy một ít cho cậu ấy nếm thử rồi xem mua gì sau.”
Bà chủ đứng cạnh ông chủ vai u thịt bắp nhận lấy cái bát, gắp mỗi món bán chạy nhất một ít đưa cho hắn: “Bạn cậu đâu?”
Tiêu Dã chỉ Quý Nam Tinh ở ngoài đám đông: “Kia kìa, đẹp trai không?”
Bà chủ cười híp cả mắt: “Chàng trai trẻ đẹp quá, trông sáng sủa thật.”
Ông chủ cũng ngẩng đầu lên nhìn một cái, không nhịn được nói: “Hồi trẻ tôi cũng đẹp trai lắm đấy.”
Bà chủ lườm chồng một cái: “Còn không mau cân lên tính tiền cho người ta!”
Tiêu Dã cười tủm tỉm cầm phần đồ ăn thử có được nhờ quen mặt, đem ra đưa cho Quý Nam Tinh: “Cậu ăn thử đi, xem thích loại nào.”
Quý Nam Tinh thấy hắn vừa nói chuyện với ông chủ quán rất thân quen, liền hỏi: “Trước đây cậu hay đến đây à?”
Tiêu Dã: “Cũng không hẳn là thường xuyên. Bàn Tường và mấy đứa bạn học ở trường này nên thỉnh thoảng tôi có qua đây chơi bóng rổ. Chắc là do tôi đẹp trai nên ông chủ có ấn tượng sâu sắc, qua lại vài lần là quen thôi.”
Bàn Tường là thành viên đội bóng rổ nghiệp dư của hắn, tiếc là bọn họ sắp phải bận rộn thực tập, sau này thành người của xã hội rồi chắc sẽ càng khó hẹn nhau chơi bóng hơn.
Thấy hắn nói mình đẹp trai mà mặt không đỏ tim không đập, Quý Nam Tinh nhét một miếng rong biển om vào miệng hắn: “Đẹp trai cái gì, tôi thấy cậu mặt dày thì có.”
Tiêu Dã vênh váo đắc ý: “Cái này gọi là mặt dày ăn khắp thiên hạ!”
Quý Nam Tinh: “Người ta là miệng lớn ăn khắp thiên hạ.”
Vừa trêu đùa vừa dỗ cậu ăn, thấy cậu thích nhất là cánh gà nhỏ và tim vịt, Tiêu Dã liền đi xếp hàng ngay. Tuy quen biết ông chủ nhưng việc xếp hàng vẫn phải tuân thủ.
Lúc Tiêu Dã xếp hàng, Quý Nam Tinh cũng nhìn ngó xung quanh, thấy có người bán sơn trà, quả nào quả nấy vàng óng lại to, cậu liền ngồi xổm xuống lựa một ít.
Người bán sơn trà là một bà cụ, hai sọt hàng đặt dưới đất, bà ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, người gầy gò. Thấy có người mua, bà liền lấy ra một cái túi ni lông, cũng không nói gì, chỉ im lặng chờ người ta tự chọn.
Quý Nam Tinh cũng không biết chọn hoa quả, nhưng ngũ quan của cậu rất nhạy bén, ngửi thấy mùi thơm trái cây nồng nàn nhất, bóp thấy không quá mềm nát thì chắc là loại ngon. Sơn trà giá ba mươi tệ một cân, cậu lựa áng chừng ba cân.
Bà cụ cân lên, dùng giọng phổ thông không chuẩn lắm nói: “Hơn ba cân một chút, chín mươi tệ nhé.”
Nói xong bà đưa mã QR ra, những người mua đồ ở gần đây phần lớn là sinh viên, ngay cả một số người trung niên bây giờ mua đồ cũng chủ yếu là quét mã.
Nào ngờ chàng trai trẻ đẹp trai này lại móc từ trong túi ra một tờ một trăm tệ đưa cho bà: “Không cần thối lại đâu ạ.”
Nói xong cậu xách túi sơn trà đi luôn.
Bà cụ ngây người một lúc rồi mới nhớ ra cầm tờ một trăm tệ lên xem thật giả, sờ vào vạch chống giả xác định là tiền thật, lúc này mới cẩn thận cất vào túi.
Tiêu Dã xách đồ om vừa mua xong đi tới, rất tự nhiên nhận lấy túi hoa quả trên tay cậu: “Cậu còn mang theo tiền mặt à.”
Quý Nam Tinh: “Có mang theo một ít. Tiền giấy nặng nhân khí, lại có quốc huy và tín ngưỡng, lúc nguy cấp có thể dùng làm bùa.”
Cách nói này Tiêu Dã mới nghe lần đầu, hắn lại nói: “Vậy sao không thanh toán bằng điện thoại mà lại dùng tiền mặt?”
Quý Nam Tinh đáp: “Thanh toán bằng điện thoại thì người nhận được tiền chưa chắc đã là bà cụ đâu.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, hiểu ý của Quý Nam Tinh, hắn suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là mình mua thêm ít nữa đi? Mai có thể mang đến trường cho đám ma đói kia ăn.”
Quý Nam Tinh lại lắc đầu: “Không cần đâu, gặp được thì giúp, nhưng không cần bỏ ra quá nhiều.”
Vài cân quả nhỏ, số tiền cuối cùng có thể vào túi bà cụ. Nếu mua nhiều quá thì chưa chắc bà cụ đã giữ được số tiền đó.
Chỉ mua một ít đồ om chắc chắn là không đủ, Tiêu Dã dẫn Quý Nam Tinh lượn lờ khắp khu phố ăn vặt, mãi đến khi đồ ăn thức uống đầy ắp hai tay, không xách hết được mới chịu về.
Trên đường về còn nhận được một cuộc điện thoại của Mộ Xuân, nói rằng ba cô bạn học kia của cậu cũng có tiền bồi thường, tuy không nhiều, có thể chỉ là một phong bao lì xì nhỏ để xua đi vận rủi, nhưng tất cả các nạn nhân được ghi nhận trong hồ sơ ít nhiều gì cũng đều sẽ nhận được một ít.
Tiêu Dã cảm thán: “Không biết nhà ông thầy mệnh lý kia giàu cỡ nào mà ngay cả Lâm Nghệ bọn họ cũng được bồi thường.”
Quý Nam Tinh: “Sống hơn một thế kỷ, lại là kẻ tham lam và có dã tâm lớn, của cải lão ta tích lũy chắc chắn không ít.”
Tiêu Dã: “Vậy lần này tiền thưởng của cậu là bao nhiêu?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không biết, đội trưởng Mộ không nói, nhưng chắc sẽ không ít đâu. Chỉ riêng hai miếng Trành Ngọc kia đã rất có giá trị rồi, trước nay Cục Quản lý đối với tôi vẫn luôn rất hào phóng.”
Tiền thưởng các loại chưa bao giờ keo kiệt bủn xỉn, chuyển khoản cũng rất nhanh. Tuy cậu toàn chuyển tay quyên góp đi hết, căn bản không dùng đến số tiền này, nhưng dù sao cũng là một khoản thu nhập.
Nghe Tiêu Dã hỏi vậy, Quý Nam Tinh mới nghĩ ra, ngay cả Tưởng Đường Đường bọn họ cũng được bồi thường, nhưng Tiêu Dã thì không. Lần này Tiêu Dã cũng tham gia, hôm đó còn là Tiêu Dã khống chế Hồng Thiều Quang.
Thế là cậu nói: “Cậu cũng có lì xì đấy, tuy không biết là bao nhiêu, lát nữa tôi hỏi đội trưởng Mộ xem khoản bồi thường này cho thế nào.”
Hỏi thì tất nhiên là sẽ không hỏi rồi, cậu sẽ tự bỏ tiền túi ra cho. Mặc dù biết Tiêu Dã không thiếu chút tiền này, nhưng đã giúp đỡ mà được thưởng thì chắc chắn là một chuyện vui, ít nhất sẽ không làm người ta mất hứng. Còn có Trương Nguyên nữa, cũng cho một phần.
Nhìn Quý Nam Tinh nói chuyện nghiêm túc như vậy, Tiêu Dã nhịn rồi lại nhịn, nhưng vẫn không nhịn được, dù hai tay xách đầy đồ không rảnh, hắn vẫn không kìm được mà nghiêng đầu khẽ cắn vào vai cậu một cái: “Quý Náo Náo, sao cậu đáng yêu thế?”
Quý Nam Tinh bị cắn một cái thật khó hiểu, đầu tiên là nhìn xem trên áo ở vai có dính nước bọt của Tiêu Dã không, sau đó mới nói: “Cậu tuổi chó à, sao lại cắn người thế.”
Tiêu Dã chỉ nhìn cậu cười, cũng không vạch trần chuyện vừa rồi hắn đã nghe rất rõ cuộc điện thoại. Rõ ràng là không có chuyện của hắn, thế mà cậu còn lừa hắn là cũng có lì xì, đây là sợ hắn thất vọng đây mà.
Đây là chuyện một phong bao lì xì sao? Đương nhiên không phải! Đây là bằng chứng Quý Nam Tinh để ý đến hắn!
Nếu không phải hai tay đang xách đầy đồ, có lẽ hắn đã không nhịn được mà bế bổng Quý Nam Tinh lên xoay vài vòng rồi. Làm sao đây, càng ngày càng không kiểm soát được tình cảm trong lòng nữa, thích đến mức chỉ muốn cho cả thế giới biết tình cảm của mình!
Quý Náo Náo tốt như vậy, sao lại để hắn gặp được cơ chứ, chao ôi.
Khuôn mặt đẹp trai kia cười rạng rỡ như ánh mặt trời, Quý Nam Tinh cũng bị hắn lây nhiễm mà cười theo: “Tự nhiên lên cơn gì thế, lên lầu đi, không thấy nặng à.”
Tiêu Dã đi theo phía sau Quý Nam Tinh, chỉ hận không thể dính sát vào người cậu, giống như một con chó lớn bám người, khiến Quý Nam Tinh chỉ muốn cho hắn một đấm.
Vừa bước vào khu dân cư, đột nhiên có một cơn gió nổi lên. Tiêu Dã vừa nói xong câu, có phải thời tiết sắp thay đổi rồi không? thì nghe thấy tiếng một cô gái hét lên kinh ngạc.
Một cô gái vừa vào khu dân cư đang đi bình thường, lúc bị gió thổi cay mắt thì đột nhiên bị một con chim tấn công. Một con vẹt màu xám không chỉ bay thẳng về phía cô mà còn mổ một phát vào cổ cô. Sợi dây chuyền vàng mảnh trên cổ cô bị con vẹt giật đứt, cổ còn bị mổ rách da.
Toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ nhanh, nhanh đến mức không kịp đề phòng. Đến khi cô gái kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra, theo phản xạ đưa tay ra bắt lấy con vẹt kia thì nó đã vỗ cánh bay đi mất.
Cô gái chết lặng, Tiêu Dã và Quý Nam Tinh chứng kiến toàn bộ sự việc cũng ngây người ra.
Tiêu Dã nhìn về hướng con vẹt biến mất: “Náo Náo.”
Quý Nam Tinh: “Hửm?”
Tiêu Dã: “Cậu có thấy không? Vừa rồi có một con vẹt đã thực hiện một vụ cướp giật đấy?”
Cô gái bị con vẹt mổ quay lại nhìn hai người họ, sờ vào cái cổ rách da đau rát, vẻ mặt hoang mang.
Là nhân chứng, Tiêu Dã xách đồ nhanh chóng lên lầu cất đi, sau đó xuống cùng cô gái bị vẹt cướp giật kể lại tình hình cho ban quản lý.
Tiếc là ở khu vực này không có camera giám sát, camera chỉ có ở lối vào tòa nhà, còn dải cây xanh dẫn vào tòa nhà thì không được lắp đặt. Nhưng ban quản lý vẫn cho trích xuất tất cả các camera có thể xem được, cố gắng tìm ra dấu vết của con vẹt.
Tiếc là việc theo dõi một con chim không hề dễ dàng, cộng thêm khu vực này là khu nhà ở dành cho học sinh, có cả nhà cao tầng có thang máy lẫn nhà thấp tầng đi thang bộ, một khi nó lủi vào khu dân cư cũ kỹ thì càng khó tìm hơn.
Lúc Tiêu Dã tường thuật lại hiện trường, Quý Nam Tinh ở bên cạnh dùng điện thoại tìm kiếm hình ảnh của vẹt. Đối với những người không nuôi vẹt, một giống loài trông con nào cũng gần giống nhau, nên chỉ cần tìm một hình ảnh tương tự là được.
Đưa bức ảnh tìm được cho ban quản lý, Quý Nam Tinh nói: “Đó hẳn là một con vẹt xám châu Phi, có thể kiểm tra xem gần đây có ai nuôi loại vẹt này không.”
Giống vẹt này không quá lớn, nhưng trong thế giới loài chim lại có chỉ số IQ khá cao. Nếu được huấn luyện, chúng có thể giúp con người hoàn thành những việc có độ khó nhất định. Loại vẹt này xuất hiện ở đây, chắc chắn là do con người nuôi dưỡng.
Tất nhiên cũng có khả năng nó từng được người nuôi, sau đó bị bỏ rơi.
Chỉ là, việc cướp dây chuyền vàng của người khác, cảm giác giống như được người ta huấn luyện hơn. Nếu không thì tại sao cậu và Tiêu Dã tay xách một đống đồ ăn thức uống lại không bị cướp, mà sợi dây chuyền vàng người khác đeo trên cổ lại bị cướp, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Ban quản lý ghi nhận lại sự việc này, sau đó in ảnh con vẹt xám châu Phi dán khắp khu dân cư, bên dưới còn nhấn mạnh bằng dòng chữ đỏ to tướng: “Tội phạm cướp giật vàng”, khiến người ra vào khu dân cư ai thấy cũng buồn cười.
Thời buổi này, đến cả chim cũng bị truy nã.
Ban đầu nhiều người còn coi đây là chuyện cười, nhưng chưa đầy hai ngày sau, thông báo dán trong khu dân cư ngày càng nhiều hơn, vì lại có thêm một nạn nhân nữa xuất hiện. Lần này thứ bị cướp là hoa tai, tai còn bị kéo đến rách toạc, máu me be bét.
Hết chương 121.
