Chương 12: Toang Rồi, Thi Được Có 28 Điểm

Chương 12: Toang Rồi, Thi Được Có 28 Điểm

 

Tống Mộc Qua đẩy chai nước vị đào mới uống được một nửa sang cho ba mình: “Ba ơi, ba khát nước hả? Ba đổ mồ hôi rồi kìa.”

 

Tống Hề Đào cúi đầu hút một ngụm, thuận tay cầm luôn cả chai: “Kể ra thời tiết cũng bắt đầu nóng rồi.”

 

Có lẽ là do lúc mang thai ăn quá nhiều đào, nên Tống Mộc Qua sinh ra cứ hệt như một quả đào nhỏ, hai má trắng trẻo điểm thêm hai vệt hồng hồng, trông vừa hớn hở lại vừa đáng yêu vô cùng. Tống Hề Đào nhìn Tống Mộc Qua với ánh mắt y hệt như cái cách mà ngày xưa Khương Nhạc nhìn cậu, trong lòng thầm nhủ, nhất định không được để môn Toán tàn phá vẻ ngoài tràn đầy sức sống của đứa nhỏ này.

 

Sau khi đưa con về trường, Tống Hề Đào quay về nhà vẽ tranh, đến ba giờ rưỡi chiều thì đi đón Tống Mộc Qua tan học. Tống Hề Đào dắt tay Tống Mộc Qua, vô cùng tàn nhẫn mà thông báo: “Về nhà ba cho ăn một cây kem, sau đó chúng ta làm bài tập Toán nhé.”

 

Hôm nay cô Hạ đã bắn tin cho cậu biết, theo thói quen của thầy Mạnh, việc đầu tiên khi tiếp quản một lớp mới chính là kiểm tra khảo sát để nắm bắt năng lực học sinh. Mà dựa theo kinh nghiệm xương máu của cậu thì, chắc chắn là Tống Mộc Qua đã quên sạch kiến thức hồi đầu học kỳ rồi, vậy nên cần phải ôn tập lại ngay.

 

Tống Hề Đào động viên: “Cục cưng à, chúng ta cố gắng một chút, tối nay ôn lại mấy bài trước, để tạo ấn tượng tốt cho thầy giáo mới, không làm mất mặt cô Hạ. Đầu xuôi thì đuôi mới lọt mà.”

 

Tống Mộc Qua gật gật cái đầu nhỏ: “Dạ được, nhưng mà ba ơi, cái đầu xuôi ấy là mình ăn kem trước đúng không?”

 

Tống Hề Đào: “Về đến nhà là được ăn luôn.”

 

Tám giờ tối hôm đó, trong nhóm chat của lớp, cô Hạ đã thêm một giáo viên mới vào.

 

Ảnh đại diện của người mới lại là bìa sách giáo khoa Toán lớp 10 tập 1, hai chữ số to đùng đập vào mắt khiến mí mắt Tống Hề Đào giật lên đùng đùng, đây đúng là một trong những cuốn sách mà cậu ghét nhất trên đời.

 

Cậu tò mò bấm vào xem, tên tài khoản thế mà cũng chỉ để là “Toán Học”, trang cá nhân thì chặn người lạ không cho xem. Trong đầu Tống Hề Đào lập tức vẽ ra hình ảnh một giáo viên dạy Toán trung niên tầm bốn mươi lăm tuổi, vô cùng nghiêm khắc.

 

“Ba ơi!” Tống Mộc Qua gãi gãi cánh tay, trên đó bị muỗi đốt sưng một cục, “Cho con bôi ít nước hoa được không?”

 

Tống Hề Đào đặt điện thoại xuống, bảo: “Con ngồi yên đấy, để ba đi lấy cho.”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ được.”

 

Ông ba vừa đi khỏi, Tống Mộc Qua liền dừng bút, dùng bút màu vẽ một vòng cầu vồng quanh nốt muỗi đốt. Lúc Tống Hề Đào cầm chai nước hoa quay lại, đành phải giúp cậu bé lau sạch chỗ khuỷu tay trước đã. Hai cha con cứ lúi húi như thế mất toi mười lăm phút. Trong khi đó, nhóm chat Wechat thì đang tưng bừng nổ tin nhắn.

 

[Toán Học]: Kính chào các vị phụ huynh, sắp tới tôi sẽ tạm thời thay mặt cô Hạ đảm nhận vị trí giáo viên Toán kiêm chủ nhiệm lớp, tiết Toán ngày mai vẫn diễn ra bình thường, mong các em mang đầy đủ sách giáo khoa và cuốn “Bài Tập Rèn Luyện”.

 

[Mẹ Trần Lộ]: Nhiệt liệt chào mừng thầy Mạnh!

 

[Ba Hạ Viên]: Nhiệt liệt chào mừng thầy Mạnh!

 

……

 

Tin nhắn chào mừng cứ thế nhảy liên tục, làm như tất cả mọi người đều đang trực tuyến 24/24 vậy. Tống Hề Đào thấy thế cũng vội vàng soạn một câu “Chào mừng”, nhưng chưa kịp gửi đi thì….

 

[Trưởng nhóm đã bật chế độ “Chỉ trưởng nhóm mới được gởi tin nhắn vào nhóm”.]

 

Thế là trong cuộc đua “Chào mừng thầy giáo” lần này, Tống Hề Đào vinh dự đạt thành tích đứng bét bảng. Cậu lướt lên xem lại lịch sử trò chuyện, thấy phần lớn phụ huynh đều đã lên tiếng chào hỏi rồi. Chắc là thầy Mạnh sẽ không phát hiện ra thiếu mất một người đâu nhỉ?

 

Ngay giây sau, mẹ Trần Lộ đã nhắn tin riêng cho cậu: “Sao em không lên tiếng thế? Dù trong lòng em thích cô Hạ hơn thì ngoài mặt cũng phải giả lả chút chứ.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Ngày hôm sau, Tống Hề Đào đưa Tống Mộc Qua đến cổng trường sớm hơn mọi khi. Cậu cứ như người bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, mở cặp sách của con trai ra, kiểm tra lần thứ ba xem đã mang đủ sách vở thầy Mạnh dặn hay chưa.

 

“Được rồi, con vào đi.”

 

“Tạm biệt ba!” Tống Mộc Qua chạy về phía Hoắc Tiểu Quyết đang đứng đợi ở cổng trường, hai đứa học sinh tiểu học huých cặp sách vào nhau, hớn hở cùng nhau đi học. Tuy Tống Mộc Qua học hành lẹt đẹt, nhưng được cái không chán học, ngày nào đến trường cũng vui như tết. Cậu bé kéo cái cặp của Hoắc Tiểu Quyết, miệng kêu xình xịch như tàu hỏa chạy đến cửa lớp. Nhưng đứng sừng sững ở cửa lớp lúc này là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ anh tuấn, quần âu phẳng phiu, áo sơ mi ngắn tay màu xám tro. Hắn đứng đó, chiều cao suýt soát chạm tới cái biển lớp “Lớp 1-2”.

 

Cách đó bảy mét, Hoắc Tiểu Quyết phanh kít lại. Tống Mộc Qua theo quán tính đâm sầm vào cặp sách của bạn, từ phía sau thò cái đầu nhỏ ra cùng mấy dấu chấm hỏi to đùng.

 

Tống Mộc Qua: “Sao thế?”

 

Hoắc Tiểu Quyết: “Là thầy giáo mới.”

 

Mọi khi cô Hạ đứng ở đó, lúc nào cũng cười tươi roi rói nhìn bọn nhỏ đi vào từng đứa một, dỗ dành học sinh như dỗ trẻ mẫu giáo. Còn thầy giáo mới thì mặt mày lạnh tanh, khiến đám học sinh đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn đi vào, tự giác lấy sách ra đọc bài sớm.

 

Ngay cả Trương Tiểu Quần – kẻ đầu têu gây ra vụ đổi giáo viên này, bây giờ cũng ngồi im thít như con chim cút ở bàn đầu, ngồi riêng một mình một chỗ.

 

Tống Mộc Qua nhìn sang, thầy giáo Toán này cao thật đấy.

 

Từ xa xa, ánh mắt Mạnh Tư Trình đã khóa chặt vào hai cái mầm non đang lôi lôi kéo kéo kia. Tối qua hắn đã xem qua danh sách lớp, học sinh của hắn thì một đứa cũng đừng hòng chạy thoát. Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Hoắc Tiểu Quyết một giây, sau đó nhìn sang Tống Mộc Qua ở phía sau. Hai đứa đến muộn nhất lớp mà còn đứng ngẩn ra đó làm gì không biết.

 

Mạnh Tư Trình tiếp quản cái lớp này với nhiệm vụ là chấn chỉnh kỷ luật, đương nhiên vừa vào là phải ra uy ngay. Hắn vẫy vẫy tay, ra hiệu cho hai đứa lại đây.

 

Hoắc Tiểu Quyết vốn là học sinh ba tốt, chưa từng ngán giáo viên nào, thế mà không hiểu sao lại hơi rén ông thầy mới này, nhưng cậu bé vẫn dũng cảm đi trước che chở cho Tống Mộc Qua. Còn Tống Mộc Qua thì kéo lại quai cặp bị tuột xuống cánh tay lên vai, lẳng lặng đi theo sau Hoắc Tiểu Quyết.

 

Đến cửa lớp, oan gia ngõ hẹp.

 

“Con chào thầy ạ.” Hoắc Tiểu Quyết nói.

 

“Ừ.”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu rồi nhìn sang đứa còn lại. Tống Mộc Qua ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua khoảng cách hơn một mét, một lớn một nhỏ chạm mắt nhau.

 

Đứa bé này….

 

Lần đầu tiên Mạnh Tư Trình có cảm giác bàng hoàng như gặp lại “con của cố nhân”, thậm chí còn có chút cảm giác tiếc nuối khó tả mà chính bản thân hắn cũng không giải thích được.

 

Tống Mộc Qua giống như chú ếch nhỏ bị ánh đèn pha chiếu vào trong đêm, đứng bất động, miệng mím chặt thành một đường thẳng vì căng thẳng, bị thầy nhìn đến mức không dám nhúc nhích. Có lẽ động vật nhỏ luôn có bản năng cảnh giác, đám học trò nhỏ có nỗi sợ tự nhiên với Mạnh Tư Trình, đứa nào cũng muốn chạy, Tống Mộc Qua cũng sợ, nhưng cậu bé lại không biết chạy, cứ ngây ra nhìn chằm chằm vào quái vật khổng lồ trước mặt.

 

Bỗng dưng Mạnh Tư Trình cảm thấy có chút buồn cười, sao lại có người vừa sợ mà lại vừa nhìn chằm chằm vào hắn như thế nhỉ: “Vào lớp đi.”

 

Hoắc Tiểu Quyết vội vàng kéo Tống Mộc Qua vào trong.

 

Tống Mộc Qua gãi gãi đầu: “Tôi quên chưa chào thầy rồi.”

 

Khi lớp đã đủ người, Mạnh Tư Trình bước vào, thong thả viết tên mình lên bảng: “Tôi là giáo viên Toán của các con.”

 

“Mạnh Tư Trình.”

 

“Rất vui được làm quen với các con. Để thầy hiểu rõ hơn về các con, tiết đầu tiên chúng ta sẽ làm một bài kiểm tra nhỏ.”

 

“Không cần tách bàn, các con tự làm bài của mình, không được châu đầu ghé tai thì thầm trao đổi với nhau.”

 

Thành tích thế nào, có nghịch ngợm hay không, thái độ thi cử ra sao…. thông qua một bài kiểm tra là có thể phản ánh được sự khác biệt của từng học sinh.

 

Đề thi được phát xuống, thái độ của Tống Mộc Qua vô cùng nghiêm túc, cậu bé viết tên của mình vào, mặc dù người ngồi cùng bàn là Hoắc Tiểu Quyết học giỏi nhất lớp và cũng sẵn sàng cho cậu bé chép bài, nhưng Tống Mộc Qua xưa nay chưa bao giờ liếc ngang ngó dọc.

 

Đề Toán thật đáng sợ, cả cái đề thi này Tống Mộc Qua thích nhất là mấy bài nhìn hình điền số.

 

Ví dụ như nhìn hình: Một đống đào + ? = Một đống đào khác. Rồi viết phép tính: []+[]=[]

 

Cái hình quả đào này vẽ xấu quá, không có bóng, bóng tức là chỗ quả đào chín đỏ, cũng là phần ngọt nhất. Tống Mộc Qua cầm bút, tô má hồng cho từng quả đào một, quả này cho ông nội ăn, quả này cho ba ăn… Đào không đủ chia, Tống Mộc Qua liền bắt chước hình gốc, vẽ thêm một đống đào bên cạnh, vẽ luôn cả phần cho Hoắc Tiểu Quyết.

 

Bỗng nhiên, một cái bóng đen thật lớn bao trùm lên bài thi. Tống Mộc Qua ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ u ám trên gương mặt thầy Mạnh. Ba từng bảo, xương lông mày đẹp sẽ tạo ra bóng râm…. à không không đúng, trên mặt thầy Mạnh là cái bóng của sự tức giận.

 

!!!

 

Tống Mộc Qua lập tức cúi đầu làm bài, cậu bé dùng ngòi bút chì đếm từng quả đào một. Nhưng cậu bé lại không phân biệt được đâu là đào mình vẽ thêm và đâu là đào của đề bài nữa, thế nên đành phải đếm tất.

 

Thầy Mạnh vẫn đứng bên cạnh, Tống Mộc Qua chịu áp lực cực lớn, tính luôn cả mấy quả đào mình vẽ vào phép tính. Cậu bé vẽ đào là để làm cho bài toán khó hơn thôi mà, chứ đề cũ dễ quá, đâu phải vẽ để chơi đâu.

 

Mạnh Tư Trình trơ mắt nhìn Tống Mộc Qua viết xuống đáp án: 16+8=23. Đáp án đúng phải là 13+5=18.

 

Đã tự tiện sửa đề thi thì thôi đi, đằng này còn tính sai nữa chứ. Mạnh Tư Trình liếc mắt nhìn sang bàn bên cạnh, Hoắc Tiểu Quyết đã làm gần xong rồi.

 

Sách giáo khoa Toán của Tống Mộc Qua để trên bàn, dù đã dùng được ba tháng nhưng hiếm khi thấy cuốn sách nào vẫn giữ được vẻ sạch sẽ như mới thế này, trong khi sách của mấy đứa con trai khác thì nát đến mức không muốn chạm vào.

 

Mạnh Tư Trình thuận tay cầm sách của Tống Mộc Qua lên lật vài trang.

 

“…”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Bên ngoài mới, bên trong cũng mới tinh. Mạnh Tư Trình đặt sách xuống.

 

Cái bóng người bên cạnh bỏ đi, Tống Mộc Qua vò vò mái tóc, mình đúng là một đứa trẻ dũng cảm, không có bị dọa cho khóc nhè đâu nhé.

 

Chuông báo hết giờ vang lên, Mạnh Tư Trình thu bài rồi sang khu cấp ba dạy Toán. Nhìn theo bóng thầy Mạnh rời đi, đám nhóc trong lớp mới nhao nhao trở lại, Tống Mộc Qua cũng vui vẻ lôi từ trong cặp ra một tờ giấy màu để gấp trò Đông Tây Nam Bắc. Cậu bé vẽ lên mỗi mặt một món ăn khác nhau, “Hoắc Tiểu Quyết, xem trưa nay cậu ăn gì nào?”

 

Hoắc Tiểu Quyết lo lắng nhìn cậu bạn của mình: “Tôi chọn hướng Nam, 7 lần.”

 

Tống Mộc Qua xỏ ngón cái và ngón trỏ vào cái mũ Đông Tây Nam Bắc, đóng mở bảy lần, rũ mắt nhìn món ăn ở mặt chữ “Nam”: “Oa, lại là đùi gà kho tàu! Lần nào cậu cũng ăn được đùi gà kho tàu!”

 

Tống Mộc Qua cũng tự mở cho mình một lần, “Tôi chọn hướng Tây, 5 lần.”

 

Cà rốt xào trứng!

 

Tống Mộc Qua ghen tị nói: “Tôi lại chẳng được ăn đùi gà!”

 

Lần thứ mười Hoắc Tiểu Quyết nhắc nhở: “…Muốn ăn đùi gà thì cậu phải chọn hướng Nam chứ.”

 

Đôi mắt đen láy của Tống Mộc Qua ngập tràn vẻ kiên định: “Không phải đâu, cái này là ngẫu nhiên mà!”

 

Hoắc Tiểu Quyết: “….”

 

“Để tôi rút lại lần nữa, hướng Bắc, 7 lần.” Tống Mộc Qua tập trung tinh thần cầu nguyện có đùi gà, “Ôi, là thịt cừu xào dứa.”

 

Hoắc Tiểu Quyết: “…” Thôi bỏ đi, chỉ cần mình chọn được đùi gà là có thể cho Tống Mộc Qua ăn rồi.

 

Buổi trưa, học sinh tiểu học xếp hàng ăn cơm.

 

Mạnh Tư Trình cũng từ khu cấp ba tan dạy đi sang, làm chủ nhiệm tiểu học thì phải “ăn cùng học trò”, chứ cấp ba thì không có cái quy định này. Thực đơn ở căn tin trường có 6 món chọn 3, canh thì 2 chọn 1, Mạnh Tư Trình bưng khay cơm đứng ở cuối hàng.

 

Tống Mộc Qua xếp hàng lấy được cà rốt xào trứng và khoai tây thái sợi, đến món thịt cừu xào dứa, cậu bé bảo với cô cấp dưỡng là: “Dì ơi, cho con dứa không lấy thịt cừu ạ.”

 

Dì cấp dưỡng nghe không rõ lắm: “Không lấy cái gì cơ?”

 

Trẻ con thì không được kén ăn, nhưng Tống Mộc Qua vừa đáng yêu lại lễ phép, nên dì cấp dưỡng này hay chiều theo mấy yêu cầu nho nhỏ của cậu bé.

 

Tống Mộc Qua vừa định nhắc lại, bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Mạnh Tư Trình đang đứng đằng sau trên cái muôi của dì. Khí thế của đại ma vương lan tỏa, cậu bé quả quyết đổi giọng: “Lấy thịt cừu ạ.”

 

Dì cấp dưỡng múc cho cậu bé một muôi thịt cừu đầy: “Ăn nhiều thịt vào cho mau lớn.”

 

Tống Mộc Qua trước hai tuổi má phúng phính như hai cái bánh bao nhỏ, sau này mắc cái tật kén ăn ngẫu nhiên, dạo này không ăn thịt, bị ba dạy dỗ cho một trận thì nó chuyển sang không ăn rau, tóm lại là kiểu gì cũng phải kén một thứ, rõ ràng hồi bé cứ có sữa là uống liên tục tù tì cơ mà.

 

Mạnh Tư Trình lấy cơm xong, ngồi ở bàn đơn dành cho giáo viên cao hơn một chút, nhìn xuống đám nhóc đang cắm cúi ăn cơm. Vì cái tội kén ăn nên Tống Mộc Qua bị xếp ngồi bàn đầu, ngay đối diện Mạnh Tư Trình.

 

“Hôm nay tôi không lấy đùi gà của cậu đâu.” Tống Mộc Qua cẩn thận bảo với Hoắc Tiểu Quyết, cậu bé phải thể hiện thật tốt để tránh cho ba bị mời phụ huynh. Tống Mộc Qua cầm thìa, xúc một miếng cơm to đùng nhét vào miệng, lén nhìn biểu cảm của thầy Mạnh một cái, rồi chậm rãi nhai. Tiếp đó, cậu bé ăn từng miếng thịt cừu một, thịt cừu đúng là khó ăn quá đi mất, hy vọng mai bốc được đùi gà, nghe nói đùi gà ngày mai là món chiên đấy!

 

Nhà trường kêu gọi trân trọng lương thực, Tống Mộc Qua ăn chậm nên lúc các bạn đều ăn sạch bách hết cả rồi, thì cậu bé vẫn còn một góc cơm.

 

Cậu bé ngước mắt nhìn thầy, phát hiện thầy cũng chưa ăn xong.

 

May quá, thầy Mạnh cũng chưa ăn xong!

 

Chủ nhiệm lớp bên cạnh ăn xong dọn khay, lúc đi ngang qua thấy cảnh này thì hơi ngạc nhiên nhìn Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua một cái. Động tác ăn uống và thần thái của hai người này giống hệt nhau, đều mang một vẻ thong thả, lịch sự toát ra từ tận xương tủy, đến cả tốc độ ăn cũng y chang.

 

Đợi đến khi Tống Mộc Qua vét nốt thìa cơm cuối cùng, thì Mạnh Tư Trình cũng húp nốt ngụm canh cuối, đứng dậy dọn khay, lùa đám cừu non này đi nghỉ trưa.

 

Buổi trưa, Mạnh Tư Trình chấm xong bài thi của cả lớp. Buổi chiều, bài thi được phát xuống. Hắn gọi tên từng người một, bảo học sinh lên nhận bài.

 

“Hoắc Quyết, 100 điểm.”

 

Đám học sinh tiểu học vỗ tay bép bép. Đề thầy Mạnh ra hơi bị khó đấy nhé, độ khó phân tầng rõ rệt, thế mà Hoắc Quyết vẫn được một trăm điểm, Hoắc Quyết đúng là đỉnh của chóp!

 

“Tống Mộc.”

 

Tống Mộc Qua lên nhận bài, không được một trăm điểm thì thầy không đọc điểm công khai, cậu bé đã chuẩn bị tâm lý rồi, chắc chắn mình không được một trăm đâu.

 

Cầm bài thi lên xem, khuôn mặt nhỏ của Tống Mộc Qua cứng đờ, thôi toang rồi, thi được có 28 điểm à.

 

Mạnh Tư Trình bình tĩnh nhìn Tống Mộc, lúc thấy cậu bé ngồi vẽ đào trong giờ thi hắn đã biết điểm sẽ chẳng cao, nhưng không ngờ lại là đội sổ.

 

Khí thế khi Mạnh Tư Trình nhìn một người quá mạnh mẽ, Tống Mộc Qua ôm bài thi của mình co giò chạy về chỗ ngồi, nguy to rồi, ba gặp rắc rối rồi.

 

Mạnh Tư Trình bắt đầu chữa bài thi.

 

Mô hình chữa bài cho học sinh cấp ba là giảng kỹ trọng tâm, câu dễ không ai hỏi thì lướt qua luôn, nhưng với học sinh tiểu học thì lại khác. Mạnh Tư Trình dành cả một tiết để chữa bài, mười phút cuối, hắn lấy những dạng bài có tỷ lệ sai nhiều nhất, thay số rồi viết lên bảng, cho luyện tập tăng cường.

 

Hắn chỉ vào tổ của Tống Mộc, “Chơi trò đoàn tàu nối đuôi nhé.”

 

Mạnh Tư Trình ra đề tại chỗ, học sinh đứng lên phải tính toán ngay tại chỗ, đối với học sinh tiểu học thì chuyện này kích thích vô cùng. Mấy bạn phía trước căng thẳng trả lời đúng, rất nhanh sau đó đoàn tàu đã chạy đến chỗ Tống Mộc Qua, cậu bé đứng dậy, ánh mắt thông minh lanh lợi, nhìn rõ là có dáng dấp của học sinh ưu tú.

 

Mạnh Tư Trình cầm phấn ra đề, nhưng hắn bỗng khựng lại một chút, sau đó giảm độ khó xuống: []+20 < 51.

 

“Số lớn nhất có thể điền vào ô trống là bao nhiêu?”

 

Tống Mộc Qua nhìn bảng, toán thật là khó quá đi.

 

Mạnh Tư Trình: “Tính ra giấy nháp đi.”

 

Hoắc Tiểu Quyết vội vàng dựng đứng quyển sách Toán lên, che nửa mặt dưới, thì thầm nhắc bài cho Tống Mộc Qua: “30.”

 

Tống Mộc Qua: ?

 

Hoắc Tiểu Quyết: “Ba mươi!”

 

Tống Mộc Qua len lén liếc mắt nhìn Hoắc Tiểu Quyết, hai mắt mở to, nghe không rõ, 30 hay là 31?

 

Mạnh Tư Trình viết số 30 vào trong ngoặc, ném đầu mẩu phấn đi, hắn nghe rõ cả rồi.

 

“Tống Mộc ngồi xuống đi, tan học. Mang bài về cho phụ huynh ký tên.”

 

Tống Mộc Qua ngồi phịch xuống, gấp bài thi lại, vừa ngẩng đầu lên thì thấy thầy Mạnh đang đi về phía mình, cậu bé lập tức quay đầu nhìn ra sau xem có ai đang đánh nhau thu hút sự chú ý của thầy Mạnh không.

 

Cậu bé nhìn trái nhìn phải, chẳng có ai đánh nhau cả.

 

Ôi thôi, là tìm mình rồi!

 

Mạnh Tư Trình chắp tay sau lưng, hạ giọng: “Hôm nay giảng xong rồi, còn câu nào chưa hiểu không?”

 

Tống Mộc Qua lắc đầu, sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của thầy, cậu bé lại thành thật gật gật đầu: “Thưa thầy, còn một số chỗ con chưa biết làm ạ.”

 

Ít nhất thì thính lực không có vấn đề gì…. Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm cậu bé, định giữ lại phạt, nhưng lôi cậu bé ra khai đao đầu tiên thì có chút không nỡ, mà thật ra thì hắn cũng… không muốn thế.

 

Tống Mộc Qua: “Thầy ơi, con muốn đi tè.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi đi.”

 

Tống Mộc Qua chạy biến đi mất.

 

Mạnh Tư Trình thuận tay cầm quyển sách bài tập trên bàn lên lật xem. Đập vào mắt hắn đầu tiên chính là đủ loại hình vẽ nguệch ngoạc, có thể nói phàm là bài nào có hình vẽ, Tống Mộc đều sẽ mô phỏng lại một lần, vẽ cũng giống phết. Ở trang bìa lót còn có hai quả đào một to một nhỏ, trông sống động như thật.

 

Còn về phần làm bài tập thì, nát bét.

 

Mục đích của bài kiểm tra lần này một phần là để danh chính ngôn thuận mời phụ huynh của những học sinh cá biệt. Ai cũng biết hắn đến để chấn chỉnh kỷ luật, nhưng trong lòng hiểu rõ là một chuyện, làm gì cũng phải có cớ.

 

Mạnh Tư Trình thêm ba của Tống Mộc vào danh sách mời phụ huynh nói chuyện.

 

Hết chương 12.

 

Chương 12: Toang Rồi, Thi Được Có 28 Điểm

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên