Chương 120: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Thượng)

Chương 120: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Thượng)

 

Giao dịch tôi thực hiện với công chúa Mary Sue không chỉ dừng lại ở đó.

 

Ngoài việc ký hợp đồng phủ xanh sa mạc với cô nhóc, tôi còn dùng khoang game thực tế ảo để đổi lấy kỹ thuật trích xuất ký ức của cô nhóc.

 

Điều kiện trao đổi này, vẫn là do chính cô nhóc đề xuất.

 

“Trình chiếu và trích xuất ký ức à, đây là năng lực của Thiên sứ Phán quyết đó.”

 

“Dĩ nhiên là được rồi, đây vốn là năng lực mà Thiên sứ Phán quyết dùng để phán xét thế nhân, đương nhiên là có thể trình chiếu ký ức của người khác.”

 

“Dạy cho anh á? Không vấn đề gì, nhưng thế giới của các anh không có thần lực, nếu dùng năng lượng của thế giới các anh để khởi động thì có thể sẽ tiêu hao khá lớn đấy.”

 

“Lấy khoang game thực tế ảo làm vật trung gian? Khoang game thực tế ảo là cái gì?”

 

“…Chơi vui thật! Tôi muốn cái này! Anh cho tôi một cái, lại cho tôi một suất chơi game, tôi sẽ dạy anh cách trích xuất ký ức!”

 

Thế là, tôi đã có được thuật trích xuất ký ức.

 

Kỹ thuật này phải dựa vào 【Khoang thực tế ảo】 và 【Màn hình trình chiếu】 đi kèm để thực hiện, hơn nữa mức tiêu hao cũng khá lớn.

 

Tiêu hao lớn đối với thế giới này lại là một ưu điểm.

 

Ban đầu, công nghệ này dự định sẽ để cho các Thẩm phán của cơ quan xét xử quốc gia sử dụng. Năng lượng tiêu hao lớn thì sẽ dễ bị chú ý, do đó sẽ không bị cá nhân nào lén lút sử dụng. Sau khi kỹ thuật trình chiếu và trích xuất ký ức được nghiên cứu phát triển, nó lập tức được phổ biến đến các cơ quan tư pháp các cấp.

 

Đêm đó, nhân viên mang cờ thi đua đến gõ cửa phòng tôi giữa đêm.

 

Lá cờ bên trái là của Cục bảo vệ môi trường tặng, trên có ghi:

 

Tận Tâm Vì Hoang Mạc.

 

Đại Sứ Xanh Hóa.

 

Lá cờ bên phải là của Cục tư pháp tặng, trên có ghi:

 

Trả lại sự thật cho dân.

 

Vệ sĩ an toàn.

 

———–

 

Buổi sáng.

 

Tôi ngồi trên ghế giám đốc, nâng tách cà phê lên, bắt đầu lướt xem tin tức hôm nay.

 

Đường bay dành cho xe bay đã chính thức được khai thông.

 

Không tệ.

 

《Chấn động! Game online thực tế ảo đầu tiên trên thế giới! Thế giới ảo sắp đến gần?》

 

Cũng được.

 

Võ công sẽ chính thức được phổ biến trong toàn xã hội vào tháng tới.

 

Rất tốt.

 

Tập đoàn Phó thị hình như sắp có nữ chủ nhân.

 

Vô vị.

 

Loại tin tức giải trí này, sao lại có thể lẫn vào trong tin chính sự được.

 

Tổng tài Phó thị bị dính scandal cũng không phải một hai lần, bạn gái bên cạnh hắn ta không ngừng thay đổi, người lâu thì vài năm, người nhanh thì một đêm.

 

Chỉ cần là gia đình thương con, sẽ không đời nào muốn cho con gái nhà mình liên hôn với nhà họ Phó.

 

Huống hồ chi, trong lòng Phó tổng đã sớm có bóng hình của bạch nguyệt quang – tiểu thư nhà họ Bạch.

 

Sức khỏe của Bạch tiểu thư không tốt, Phó tổng liền không ngừng cho người đưa dược liệu quý giá đến nhà họ Bạch.

 

Nghe nói từ sau khi Bạch tiểu thư về nước, các bạn gái bên cạnh Phó tổng đều bị hắn ta cho nghỉ hết rồi.

 

Chỉ là, không biết tại sao bọn họ vẫn chưa kết hôn.

 

Tôi mở tờ báo ra, phát hiện tin tức lần này lại không phải do cánh paparazzi bịa đặt để chạy KPI, mà bên dưới còn đính kèm một tấm ảnh.

 

Người phụ nữ trong ảnh thân hình gầy gò, áo quần xộc xệch, được Phó tổng ôm trong lòng, ép trước khung cửa sổ sát đất khổng lồ, bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra sự mờ ám trong đó.

 

Tôi không nhịn được mà day day mi tâm.

 

Nhất thời không biết nên chất vấn về tình hình an ninh của nhà họ Phó, hay là tán thưởng thân thủ của paparazzi, hay là nghi ngờ IQ của Phó tổng nữa.

 

Lẽ nào hắn ta không biết rằng, vào ban đêm thì nhìn từ bên ngoài cửa kính chống nhìn trộm vào trong, mọi thứ đều rõ mồn một sao?

 

Từ độ trong suốt của tấm kính này, có thể thấy được sự chăm chỉ, cần cù, sạch sẽ của người giúp việc nhà họ Phó, cũng có thể cảm nhận được thái độ làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm của bọn họ –

 

Xuyên qua tấm kính cửa sổ sát đất được lau đến sáng bóng, đến cả hoa văn trên chiếc nhẫn của Phó tổng cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một.

 

Tôi day day trán, mở Trí Não lên.

 

Quả nhiên, top tìm kiếm đã bị nhà họ Phó chiếm lĩnh.

 

Fan của Phó tổng, fan của Bạch tiểu thư, fan cặp đôi và anti-fan của cả hai, fan only của cả hai, người qua đường hóng chuyện, và cả những tài khoản marketing thừa nước đục thả câu, vô số thế lực công kích lẫn nhau, cả mạng Internet loạn thành một nồi canh hẹ.

 

Còn có vô số người đang tăng ca phân tích thân phận của người phụ nữ trong ảnh, cố gắng đào bới thông tin của cô ta. Nhưng cho đến hiện tại, vẫn chưa có ai đào ra được.

 

Người phụ nữ đó chỉ để lộ nửa lưng và một phần nhỏ khuôn mặt nghiêng, gáy của cô ta bị tay Phó tổng đè lên, che đi bảy tám phần khuôn mặt, một hai phần còn lại thật sự rất khó nhận ra.

 

Nhưng mà, trên lưng người phụ nữ đó có một vết sẹo màu đỏ tươi, to khoảng nửa bàn tay.

 

Vô số người đã dựa vào điểm này, không ít tài khoản marketing đưa ra kết luận rằng, địa vị xã hội của người phụ nữ này không cao, gia cảnh cũng bình thường. Bởi vì một vết sẹo lớn như vậy, máu thịt trông khá đáng sợ, nhà nào có điều kiện đã sớm đi làm phẫu thuật xóa sẹo rồi.

 

Tôi nhìn vào phần mặt nghiêng nhỏ bé bị cư dân mạng cắt ra, phóng to và làm rõ nét, cứ thấy có một cảm giác thật quen thuộc.

 

Nhưng chuyện của nhà họ Phó, không cần phải tốn quá nhiều tâm sức để quan tâm. Nếu tôi đoán không lầm, e rằng chiều nay nhà họ Phó sẽ cho ra mắt sản phẩm mới.

 

Thông qua việc tạo scandal để nâng cao độ nhận diện cho sản phẩm mới của nhà mình, Phó tổng cũng không phải lần đầu làm như thế.

 

Tôi lắc đầu, cầm tài liệu lên.

 

Phòng khám nhỏ của anh bạn bác sĩ đã khai trương, chiều nay tôi phải đến thăm người bạn cũ này.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

………..

 

“Cậu đến rồi!”

 

Tôi và anh ấy đang đi tới, ôm nhau một cái.

 

“Phòng khám nhỏ của tôi thế nào?”

 

“Trang trí không tệ, nhưng vị trí anh chọn có vẻ hẻo lánh quá, không quảng bá gì thì chắc là mở được dăm bữa nửa tháng có thể dẹp tiệm được luôn.”

 

Anh ấy nhún vai: “Hết cách rồi, để ép tôi về nhà kế thừa gia nghiệp, ông già nhà tôi đã dùng quan hệ không cho tôi vào làm ở đâu thì thôi, đến cả tôi mở một phòng khám nhỏ cũng tranh giành địa bàn với tôi, nên tôi đành phải mở ở đây thôi.”

 

Tôi nêu lên nghi vấn trong lòng mình: “Ở đây anh thật sự có thể đón được bệnh nhân à?”

 

Anh ấy vỗ vỗ ngực: “Đương nhiên! Hôm nay vừa mở cửa đã tiếp nhận một bệnh nhân bị thương rồi.”

 

Tôi cảm thấy có chút kinh ngạc, vị trí này của anh ấy thật sự rất hẻo lánh, đi vào không khác gì đi trong mê cung, người không quen thuộc nơi này rất dễ đi vào ngõ cụt.

 

Anh ấy nói: “Thật ra hôm nay tôi cũng giật cả mình. Sáng sớm nghe thấy có người gõ cửa, tôi mở cửa ra thì chẳng có ai, cúi đầu xuống mới thấy một bệnh nhân nằm sõng soài trên đất.”

 

“Tôi vội vàng đưa người vào trong kiểm tra.”

 

Vẻ mặt anh ấy trông như không nỡ nhìn thẳng: “Cậu có biết trên người bệnh nhân này có bao nhiêu vấn đề không?”

 

“Cô ấy từng gãy chân, gãy tay, tử cung bị cắt bỏ, thiếu một quả thận, một bên tai bị điếc, trên người còn có rất nhiều vết thương cũ nữa.”

 

Nghe vậy, tôi cũng nhíu mày: “Báo cảnh sát chưa?”

 

Bác sĩ lắc đầu thở dài: “Vẫn chưa, cô ấy chỉ tỉnh lại một lát, nói một câu –”

 

“Cầu xin anh đừng liên lạc với gia đình tôi, tôi mà về đó sẽ chết mất.”

 

“Rồi lại ngất đi, đến giờ vẫn chưa tỉnh.”

 

Lòng trắc ẩn của Bác sĩ rất mạnh, nếu không anh ấy cũng đã chẳng chạy đi làm bác sĩ: “Nếu những vết thương này là do người nhà cô ấy gây ra, đưa cô ấy về khác nào bảo cô ấy đi nộp mạng. Dù sao thì tạm thời cũng chẳng có bệnh nhân nào, cứ đợi cô ấy khỏe hơn rồi tính sau.”

 

Thấy anh ấy chau mày, tôi cố tình nói đùa cho không khí thoải mái hơn: “Cuối cùng anh cũng thừa nhận rồi nhé, bên này đúng là chẳng có bệnh nhân nào đến.”

 

“Hay là đến chỗ tôi đi, làm bác sĩ riêng cho tôi, ông cụ nhà anh cũng không đến mức xông vào tận trang viên của tôi đâu.”

 

Anh ấy làm bộ e thẹn: “Cậu đúng là kẻ phóng đãng, nô gia mà vào trang viên của cậu thì khác nào dê vào miệng cọp~~~”

 

Tôi ghét bỏ lùi sang một bên.

 

Đúng lúc này, bên trong đột nhiên vang lên một tiếng “loảng xoảng”, theo sau là một loạt tiếng bước chân hỗn loạn chạy ra.

 

Bác sĩ giật mình, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, vội vàng chạy vào trong nhà: “Chắc là cô ấy tỉnh rồi!”

 

Từ phòng trong, một bóng người lao ra, tốc độ của cô ta nhanh đến mức, lảo đảo loạng choạng chạy qua cả Bác sĩ, rồi đâm sầm vào tôi.

 

Tôi vốn định né sang một bên, nhưng cô ta lại bị chiếc ghế vấp chân, ngã nhào về phía tôi.

 

Khoảnh khắc đó, tôi đã nhìn rõ khuôn mặt của cô ta.

 

Tiểu thư nhà họ Nguyễn.

 

Trong chớp mắt tôi đã hiểu ra, cảm giác quen thuộc khi nhìn thấy người phụ nữ trong tấm ảnh của Phó tổng đến từ đâu.

 

Người phụ nữ trong ảnh, chính là tiểu thư nhà họ Nguyễn.

 

Ba năm trước nhà họ Nguyễn phá sản, vợ chồng nhà họ Nguyễn đều qua đời, vị tiểu thư duy nhất cũng bị kết án ba năm tù giam vì tội gây tai nạn rồi bỏ trốn trong cùng năm đó.

 

Tính ra thì, cô ta đúng là cũng đến lúc ra tù rồi.

 

Ba năm trước, chuyện tiểu thư nhà họ Nguyễn thích Phó tổng, ai ai cũng biết. Cô ta theo đuổi hắn ta ba năm, cuối cùng cũng được như ý nguyện, cùng hắn ta đính hôn.

 

Nghĩ kỹ lại thì, ngay trước khi tiểu thư nhà họ Nguyễn vào tù, hôn ước của bọn họ vẫn chưa được hủy bỏ.

 

Trên danh nghĩa thì Nguyễn tiểu thư vẫn là vị hôn thê của Phó tổng.

 

Nguyễn tiểu thư của ngày xưa là một sự tồn tại vô cùng rực rỡ trong giới thượng lưu.

 

Cô ta giỏi khiêu vũ, hội họa, trong lĩnh vực tài chính cũng có những thành tựu đáng nể. Nếu nhà họ Nguyễn không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì gia nghiệp vốn nên được truyền đến tay cô ta, cô ta sẽ trở thành gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Nguyễn.

 

Cô ta tự tin, kiêu hãnh, nồng nhiệt. Nhắc đến cô ta, người ta luôn nghĩ đến những đóa hồng đang nở rộ, nghĩ đến mặt trời mùa xuân, nghĩ đến tất cả những gì tràn đầy sức sống.

 

Thế nhưng giờ đây, người trước mặt tôi gầy trơ cả xương, đã gầy đến độ biến dạng, hoàn toàn dựa vào bộ xương đẹp đẽ để chống đỡ lớp da thịt.

 

Cô ta hoảng loạn, ánh mắt né tránh, giống như một con chuột bị lôi từ dưới cống rãnh ra, bất ngờ bị phơi dưới ánh nắng gay gắt, run lẩy bẩy, thảm hại không chịu nổi, nhưng lại không có sức để trốn thoát.

 

Cô ta được tôi đỡ một tay, nhưng lại điên cuồng giãy giụa muốn thoát ra, miệng không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi! Tôi không nên làm bẩn áo vest của anh! Cầu xin anh tha cho tôi!”

 

Cô ta bắt đầu tự tát vào mặt mình, vừa tát vừa không ngừng xin lỗi: “Tôi sẽ không thích anh nữa, cầu xin anh tha cho ba mẹ tôi, sau này tôi nhất định sẽ tránh anh thật xa!”

 

Lực tay của cô ta rất mạnh, trong nháy mắt mặt đã sưng vù lên.

 

Tôi khóa hai tay cô ta ra sau lưng, khống chế cô ta lại.

 

Cánh tay của cô ta thật gầy, tôi sợ mình sẽ làm gãy tay cô ta mất.

 

“Thận cho cô ta, tử cung cũng cho cô ta, tôi không cần nữa, nhưng anh không được mang con tôi đi, nó mới ba tuổi thôi mà…”

 

Bác sĩ kịp thời chạy đến, tiêm cho cô ta một mũi thuốc an thần.

 

Hai chúng tôi nhìn nhau.

 

Những lời cô ta vừa nói, dường như có rất nhiều thông tin quan trọng.

 

Vốn dĩ kế hoạch của chúng tôi là chiều nay đi đua ngựa, tối cùng nhau dùng bữa tối, bây giờ có thêm tình tiết bất ngờ này, đành phải cùng nhau ở lại phòng khám.

 

Nếu những gì Nguyễn tiểu thư nói là sự thật, thì hành vi của Phó tổng có thể đã cấu thành tội cố ý gây thương tích rồi.

 

Đến tối, Nguyễn tiểu thư tỉnh lại.

 

Bác sĩ vội vàng vào phòng bệnh hỏi thăm tình hình.

 

Một lúc lâu sau, vẻ mặt anh ấy trống rỗng bước ra.

 

“Tình hình thế nào?”

 

“Cô ấy… mất trí nhớ rồi.”

 

Hết chương 120.

 

Chương 120: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Thượng)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên