Chương 121: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Trung)

Chương 121: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Trung)

 

Lần nữa gặp lại Nguyễn tiểu thư, cô ta đang mặc một bộ đồ bệnh nhân, yên lặng ngồi trên giường húp cháo.

 

Cô ta quá gầy, khiến bộ đồ bệnh nhân trông rộng thùng thình, lỏng lẻo khoác trên người.

 

Bát cháo cũng trắng bệch, mà người cũng nhợt nhạt, trông hệt như một bức ảnh đen trắng không chút sức sống.

 

Nghe thấy có tiếng động, cô ta ngẩng đầu lên, khoé môi theo phản xạ cong lên thành một nụ cười, “Bác sĩ, tôi…”

 

Ngay khoảnh khắc ánh mắt cô ta chạm phải tôi, đôi mắt bỗng mở to kinh ngạc, chút huyết sắc hiếm hoi vừa được hơi nóng của cháo hun lên trên mặt cũng thoáng chốc bay biến sạch sẽ.

 

Bàn tay trái gầy gò của cô ta bất giác siết chặt lấy vỏ chăn, giọng nói khô khốc, “…Phó tổng.”

 

Nhận nhầm người rồi sao?

 

Tôi nhìn sang anh bác sĩ, dùng ánh mắt để hỏi: Chẳng phải anh bảo cô ta mất trí nhớ rồi ư?

 

Bác sĩ dùng ánh mắt đáp lại: Ký ức hỗn loạn, xem ra là nhận nhầm cậu thành Phó tổng rồi.

 

Đúng là một sự sỉ nhục tột cùng.

 

Vậy mà cô ta đã chống đỡ cơ thể bệnh tật của mình bước xuống giường, đi đến trước mặt tôi, đờ đẫn nói: “Tôi đi với anh.”

 

Tôi cau mày, “Tôi đưa cô đi để làm gì?”

 

Trong mắt cô ta thoáng hiện lên vẻ lo lắng, kín đáo liếc nhìn anh bác sĩ rồi lại vội thu ánh mắt về, “Anh đã nói tôi đi với anh thì sẽ không làm chuyện thừa thãi nữa!”

 

Chuyện thừa thãi?

 

Tôi nhìn về phía bác sĩ, còn cô ta thì có lẽ đã hiểu lầm điều gì đó, vội vàng tiến lên một bước, “Tôi đi với anh, anh ấy chỉ tình cờ gặp tôi ngất xỉu rồi khâu lại vết thương cho tôi thôi. Anh ấy vô tội, anh đừng động đến người không liên quan!”

 

…Chết tiệt, rốt cuộc thì cái tên Phó tổng này trước đây đã làm những cái quái gì vậy?!

 

Tôi nhíu mày nói, “Họ của tôi không phải họ Phó, cũng không phải Phó tổng mà cô nói, cô nhận nhầm người rồi!”

 

Ai ngờ, chỉ một câu nói như vậy, cô ta lại đột ngột lùi về sau một bước, kinh hãi tột độ nhìn tôi, rồi bỗng quỳ sụp xuống, “bụp bụp bụp” liên tục dập đầu lạy tôi.

 

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, cả tôi và bác sĩ nhất thời đều không phản ứng kịp, chỉ trong một cái chớp mắt, trán cô ta đã sưng đỏ lên vì những cú dập đầu dùng hết sức lực này, “Đừng giết con của tôi! Đừng giết con của tôi!”

 

Tôi sải bước dài tiến lên, vươn tay nắm lấy cánh tay cô ta kéo lên, “Tôi không giết con của cô, cô đứng dậy cho tôi!”

 

Thế nhưng cô ta bỗng bật cười, như một kẻ điên trong tuyệt vọng, “Làm mù một mắt của tôi còn chưa đủ, còn muốn dùng tranh của tôi để lót đường cho tình nhân của anh, đúng không?”

 

Mắt?

 

Tôi nhìn vào mắt cô ta, cả hai đều nguyên vẹn, không phải mắt giả.

 

Tôi khống chế cô ta lại, cô ta vừa khóc vừa cười, “Sư tôn, sau này con sẽ không tranh giành sủng ái với tiểu sư muội nữa. Sư phụ là của muội ấy, sư đệ là của muội ấy, sư môn là của muội ấy, chí bảo cũng là của muội ấy, con xin người, đừng đào linh căn của con.”

 

Sư tôn sư phụ gì chứ? Lẽ nào trạng thái tinh thần của Nguyễn tiểu thư không được bình thường?

 

Bác sĩ cầm thuốc an thần vội vã chạy đến, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô ta thì thầm câu cuối cùng, “Kiếp sau, tôi không muốn làm Hoàng hậu của người nữa…”

 

Tôi day day trán.

 

“Cô ấy có vấn đề về tâm thần à?”

 

Bác sĩ cũng trăm mối không có lời giải, “Xem tình hình thì giống như tâm thần phân liệt, nhưng lúc cô ấy đến rõ ràng vẫn ổn mà. Không được, tôi phải đi tìm thầy mượn vài vị chuyên gia tâm thần mới được.”

 

Anh ấy vừa vò đầu bứt tai vừa phỏng đoán, “Cô ấy vừa là người vợ đầu bị ngược đãi, vừa là đại sư tỷ bị đào kim đan, lại còn là Hoàng hậu bị phụ bạc, nghe thì toàn là nữ chính trong truyện ngược cả. Hay là do Phó tổng làm quá nhiều chuyện thất đức, bức người ta hóa điên rồi?”

 

Tôi mở Trí Não lên, trợ lý đã gửi cho tôi báo cáo về chuyện của nhà họ Nguyễn và nhà họ Phó.

 

 

Tám năm trước, Nguyễn tiểu thư mười tám tuổi, trong lễ trưởng thành của mình, đã nhất kiến chung tình với Phó tổng, người khi đó vẫn còn là thiếu gia nhà họ Phó.

 

Nhưng lúc ấy bên cạnh hắn ta đã có một cô bạn thanh mai trúc mã họ Bạch, tuy bọn họ không công khai mối quan hệ trong giới, nhưng ai nấy đều ngầm mặc định bọn họ là một đôi, vì vậy Nguyễn tiểu thư chỉ có thể âm thầm chôn chặt mối tình này trong lòng.

 

Khi đó, nhà họ Nguyễn đang trên đà thịnh vượng, thực lực ngang ngửa với nhà họ Phó, còn nhà họ Bạch thì thua kém hơn nhiều. Nhưng nghe nói trước đây Bạch tiểu thư từng cứu Phó tổng, nhà họ Phó vì nhớ ơn xưa nên những năm đó đã không ít lần nâng đỡ nhà họ Bạch, nhờ vậy mà Bạch tiểu thư mới có thể cùng Phó tổng tham gia các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu.

 

Cùng chung một giới, việc phát sinh quan hệ là điều khó tránh, Nguyễn tiểu thư và Phó tổng, Bạch tiểu thư chỉ dừng lại ở mức xã giao gật đầu chào hỏi.

 

Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, có lẽ chỉ hai năm nữa thôi, Nguyễn tiểu thư sẽ hoàn toàn quên đi cái nhìn thoáng qua gây kinh diễm năm nào, để tìm một mối duyên lành khác. Thế nhưng, vào năm Nguyễn tiểu thư hai mươi tuổi, nhà họ Phó gặp khủng hoảng nghiêm trọng về dòng vốn, cơ nghiệp trăm năm đứng trước nguy cơ sụp đổ. Đúng vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, sức khỏe của Bạch tiểu thư lại xảy ra vấn đề, bất đắc dĩ phải ra nước ngoài chữa trị và chia tay với Phó tổng.

 

Khi Nguyễn tiểu thư gặp lại Phó tổng, chàng thiếu niên vốn thanh cao lạnh lùng của ngày nào giờ đây đang bị một đám người trêu chọc như một con chó, cười cợt ép uống rượu.

 

Ngày hôm đó, Nguyễn tiểu thư đã hỏi hắn ta, có muốn liên hôn với cô không. Nếu liên hôn với cô, cô sẽ giúp nhà họ Phó vượt qua khó khăn. Phó tổng đã nhìn bản hợp đồng đó rất lâu, cuối cùng đã ký tên mình vào.

 

Chỉ mất bốn năm, nhà họ Phó đã lật ngược tình thế vô cùng ngoạn mục, những gia tộc năm xưa từng trêu chọc hắn ta đều bị giẫm dưới chân. Nhà họ Phó cứ thế thẳng tiến, trở thành một gia tộc lớn chỉ đứng sau tứ đại gia tộc.

 

Tuy nhiên, đối nghịch với điều đó, cha mẹ Nguyễn tiểu thư lại gặp tai nạn xe hơi và trở thành người thực vật, dòng vốn của nhà họ Nguyễn cũng gặp vấn đề, y hệt như nhà họ Phó năm xưa.

 

Ngày hôm đó, cô ta vừa biết mình có thai, đang háo hức muốn báo tin vui này cho cha mẹ và Phó tổng.

 

Cô ta gắng gượng lo liệu tang lễ cho cha mẹ, rồi lại quay cuồng xử lý công việc của công ty.

 

Vấn đề đứt gãy dòng vốn rất dễ giải quyết, nhưng cũng lại khó giải quyết nhất. Cô ta cần tiền, một khoản tiền rất lớn. Cô ta đã nghĩ đến Phó tổng.

 

Thế nhưng, ngay khi về nhà cầu cứu hắn ta, cô ta lại phát hiện ra, kẻ đánh sập nhà họ Nguyễn lại chính là Phó tổng.

 

Tiếp theo đó là một năm dài chiến tranh lạnh. Lúc này cô ta mới biết, thì ra Phó tổng vẫn luôn cho rằng năm đó nhà họ Nguyễn đã thừa nước đục thả câu, ép buộc hắn ta liên hôn. Trong lòng hắn ta, cô chẳng khác gì đám công tử bột đã trêu chọc mình, hắn ta hận cô đến tận xương tủy.

 

Sau khi xử lý xong đám công tử bột năm đó, bây giờ đã đến lượt nhà họ Nguyễn. Nhà họ Nguyễn phá sản, Nguyễn tiểu thư mất trắng, cô ta muốn hủy bỏ hôn ước, nhưng cha mẹ vẫn đang nằm trên giường bệnh, mỗi ngày phải tiêu tốn một khoản viện phí trên trời.

 

Phó tổng không hủy hôn, cũng không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để vực dậy, không cho cô ta bất kỳ con đường nào để tái sinh.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hắn ta dùng viện phí của cha mẹ cô ta để uy hiếp, biến cô ta thành một con chó bên cạnh mình, vừa để giải tỏa dục vọng, vừa để hứng chịu sự giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

 

Ba năm trước, Bạch tiểu thư về nước.

 

Ngồi trên đùi Phó tổng, hôn hắn ta say đắm.

 

Hắn ta ghì chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Bạch tiểu thư, tay kia giữ lấy sau gáy cô ta, cứ như thể muốn nuốt chửng cô ta vào bụng.

 

Nguyễn tiểu thư vẫn luôn nghĩ rằng hắn ta bẩm sinh là người ít dao động tình cảm, hóa ra không phải vậy, suy cho cùng thì, chẳng qua là vì người hắn ta thích không phải là mình.

 

Sau đó, Nguyễn tiểu thư bị kết tội gây tai nạn rồi bỏ trốn, phải ngồi tù ba năm. Sau đó, Nguyễn tiểu thư ra tù, lại phát hiện cha mẹ mình đã qua đời. Lòng cô ta nguội lạnh như tro tàn, muốn mang theo đứa con trai ba tuổi rời đi, nhưng không biết Phó tổng vì tâm tư gì mà vẫn không chịu hủy hôn. Hắn ta một mặt công khai thể hiện tình cảm với Bạch tiểu thư, một mặt lại giam cầm Nguyễn tiểu thư bên cạnh mình.

 

Con trai là điểm yếu của Nguyễn tiểu thư, vì con trai, cô ta đành phải khuất phục. Sau đó, con trai cô ta cũng chết vì một tai nạn.

 

Nguyễn tiểu thư bắt đầu bỏ trốn. Nhưng tất cả những cuộc chạy trốn đó đều kết thúc trong thất bại. Tất cả những người giúp đỡ cô ta đều bị Phó tổng hành hạ, hoặc là phá sản, hoặc là gặp phải những “tai nạn” không lớn không nhỏ.

 

Cô ta không thể tìm được bất kỳ công việc nào, ngay cả việc rửa bát cũng sẽ bị đám côn đồ chặn cửa gây rối, ông chủ đành phải đuổi việc cô ta. Hắn ta dồn cô ta vào đường cùng, rồi lại đưa cô ta về biệt thự, tàn nhẫn giày vò.

 

Lần này, cô ta lại trốn thoát. Đây có lẽ là lần cô ta biến mất khỏi tầm mắt của Phó tổng lâu nhất.

 

Xem ra địa điểm mà anh bác sĩ chọn cũng có chút lợi ích.

 

Tôi đóng tài liệu lại. Nguyễn tiểu thư đang nhắm mắt ngủ trên giường, sắc mặt trắng bệch.

 

Nhìn lại bức ảnh của Phó tổng, đây đâu phải là tổng tài của Phó thị, đây rõ ràng là một bộ luật hình sự di động.

 

Trí Não sáng lên, tôi mở ra xem, phát hiện trợ lý lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

 

Tin nhắn này khá thú vị.

 

Lúc nhỏ Phó tổng bị đuối nước, có người đã cứu hắn ta. Phó tổng tưởng đó là Bạch tiểu thư, nên đã hết lòng bảo vệ và nâng đỡ cô ta cùng gia tộc nhà họ Bạch. Nhưng trên thực tế, người cứu hắn ta lại là Nguyễn tiểu thư.

 

Tình tiết quen thuộc quá, cứ như Nàng tiên cá vậy.

 

Tôi nhìn đoạn video giám sát rõ nét trên thiết bị, không khỏi day day trán.

 

Chậc.

 

Thiếu gia nhà họ Phó gặp nạn, sau đó lại không một ai nghĩ đến việc xem lại video giám sát hay sao?

 

………….

 

Mấy vị chuyên gia khoa tâm thần học đã đến để hội chẩn cho Nguyễn tiểu thư. Nhưng kết luận nhận được lại là, cô ta chỉ có một vài sai lệch về nhận thức, trí nhớ có chút hỗn loạn, chứ hoàn toàn không mắc bệnh tâm thần nào cả.

 

Để giúp cô ta hồi phục nhanh chóng, nên có những kích thích phù hợp, nhưng tuyệt đối không được kích thích quá mức. Vì vậy, đưa cô ta về nhà họ Phó là điều hoàn toàn không thể.

 

Hơn nữa, sau khi biết những chuyện tồi tệ mà Phó tổng đã làm, tôi cũng sẽ không đưa dê vào miệng cọp. Mọi chuyện cứ chờ sau khi Phó tổng hoàn tất việc điều tra rồi tính.

 

Cuối cùng, cô ta theo tôi về biệt thự—

 

Tôi là người vừa có thể tạo ra tác dụng kích thích, nhưng lại không quá kịch liệt, đã trở thành lựa chọn tốt nhất để giúp cô ta hồi phục.

 

Đưa cô ta về cũng là do tôi đề xuất. Bởi vì, những lời nói có vẻ như vô nghĩa của cô ta luôn khiến tôi cảm thấy, đó không phải là nói bừa.

 

Khi ấy, từng chữ cô ta thốt ra đều đẫm máu và nước mắt, như thể đã thật sự trải qua một lần.

 

Ngay cả khi đến cuối cùng, đó thật sự chỉ là những lời nói vớ vẩn, thì cũng chẳng sao. Dù sao thì cũng chỉ là cho cô ta ở tạm trong một căn biệt thự thôi, mà biệt thự thì tôi có rất nhiều.

 

Nguyễn tiểu thư này là một hạt giống tốt, biết đâu sau khi khỏi bệnh, có thể phục vụ cho tôi. Dù sao thì, nếu năm đó nhà họ Nguyễn không xảy ra chuyện, cơ nghiệp đó đáng lẽ phải được truyền đến tay cô ta rồi.

 

Điều phiền phức duy nhất là, sau khi nhận thức bị sai lệch, cô ta lại nhận nhầm tôi là vị hôn phu của mình. Mà còn là một vị hôn phu có tính cách tồi tệ, thậm chí còn có khuynh hướng bạo lực.

 

……….

 

“Sao dạo này anh lại tốt với tôi như vậy?”

 

Khi tôi cùng trợ lý đến thăm cô ta, cô ta đột nhiên hỏi tôi một câu như vậy.

 

Tôi cau mày, nhắc nhở cô ta, “Mấy ngày gần đây tôi không làm gì cả.”

 

Cô ta nhìn người đầu bếp đang bận rộn trong bếp, khẽ nói, “Anh tìm bảo mẫu chăm sóc tôi, còn mời cả đầu bếp riêng, chẳng giống anh chút nào.”

 

“Lần này thứ anh muốn là gì? Thận của tôi? Tim? Hay là mắt?”

 

Tôi đau đầu xoa xoa thái dương.

 

“Tôi không phải hôn phu của cô, cô nhận nhầm người rồi.”

 

“Còn nữa, tôi không có sở thích buôn bán nội tạng người, cô cứ giữ cho kỹ lục phủ ngũ tạng của mình trong bụng đi.”

 

Đừng có động tí là lại muốn cho chúng nó ra ngoài đi dạo.

 

Đôi mắt cô ta nhìn tôi, thậm chí còn mang theo một chút cảm giác quyến luyến.

 

“Anh… thật ra anh vẫn còn yêu em, đúng không?”

 

Nói xong, cô ta lại nhanh chóng ngậm miệng lại, lộ ra vẻ mặt hơi hối hận rồi rũ mắt xuống, “Tha cho em đi, chúng ta không thể nào đâu, giữa anh và em có đến hai mạng người.”

 

…Cô ta cũng biết hình tượng của tôi trong mắt cô ta là kẻ thủ ác đã hại chết bố mẹ cô ta cơ đấy.

 

Vậy tại sao trong mắt cô ta, tôi lại thấy được ba phần yêu thương, ba phần u uất, ba phần giằng xé, và một phần dao động vậy?

 

Tôi chịu đủ rồi.

 

Tôi lạnh mặt, cắt ngang lời cô ta, “Tôi không phải hôn phu của cô, cũng không có quan hệ gì với cô cả. Tôi thích đàn ông.”

 

Hết chương 121.

 

Chương 121: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Trung)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên