Chương 122: Lộ Đình Châu, Anh Đến Cả Trẻ Con Cũng Ghen, Anh Đúng Là Mất Trí Rồi
Cả đại sảnh im phăng phắc.
Tưởng trời đổ mưa, hóa ra là có người làm cho bọn họ câm nín.
[Má ơi, đỉnh nóc, kịch trần, bay phất phới.]
[Trạng thái tinh thần thật lành mạnh.]
[Phải nói là, một cảm giác điên cuồng thật bình tĩnh.]
[Nói nhăng nói cuội một cách hết sức nghiêm túc …]
[Ninh Lạc, cậu đã lên một tầm cao mới rồi.]
[Không ai cười à? Không ai cười thì tôi cười trước đó!]
[Hahahahahahahahahahahahahahahaha!!]
[Tiếng cười của bạn làm chói mắt tôi rồi!]
Tiền Đa Đa lẩm bẩm: “…Ninh Lạc, cậu thắng rồi.”
Hướng Bặc Ngôn vỗ vai Ninh Lạc: “Giới giải trí nước nhà mà không có cậu thì giống như cá không có xe đạp vậy.”
“Cảm ơn lời khen, tôi vẫn luôn xuất sắc đến mức bị người ta ghen tị như vậy đó, tôi biết mà,” Ninh Lạc lịch sự gật đầu, không biết xấu hổ tự dát vàng lên mặt mình, “Ông chủ còn muốn hỏi gì nữa không? Tôi rất muốn phân tích giải mã bức Hý Trư Đồ này của anh.”
Nói xong, cậu còn nuốt nước miếng rõ to, nhìn con heo hồng hào béo tốt trên tranh, đã tưởng tượng ra được mùi vị heo sữa quay, ánh mắt nhìn chằm chằm không chớp lấy một cái.
【Đói đói đói đói đói đói đói, tại sao buổi tối tôi chỉ được ăn cà chua trộn nước lọc? Tôi muốn ăn voi ma mút hầm cá mập Megalodon.】
Sự im lặng của Tiền Đa Đa chính là cầu Khang Kiều đêm nay.
Hắn nghẹn nghẹn nghẹn một hồi, cố gắng nặn ra mấy chữ: “Không còn gì nữa, bãi triều!”
Ninh Lạc ôm hận rời đi, vừa đi ra ngoài vừa không quên ngoái đầu nhìn con heo trong bức tranh của Tiền Đa Đa.
Tiền Đa Đa không chịu nổi nữa, nói với quản gia: “Đổi bức tranh này đi.”
Quản gia: “Vâng, thưa ông chủ, đổi thành bức nào ạ?”
Tiền Đa Đa cười lạnh: “Ninh Lạc hầm nồi gang.”
Ninh Lạc vèo một cái quay đầu lại ngay lập tức.
Đi được một lúc, cậu than thở với Lộ Đình Châu: “Em chỉ là thích ăn ngon thôi mà, em đã làm gì sai?”
Hướng Bặc Ngôn bồi thêm một dao: “Cậu là làm gì hỏng nấy, ăn gì hết nấy.”
Ninh Lạc không phục.
“Em không sai,” Lộ Đình Châu xoa đầu cậu, dịu dàng an ủi, “Theo như khảo chứng, con người thời cổ đại cần phải bảo vệ sự an nguy của bộ lạc, nhóm người này phải luôn duy trì thể lực và tinh lực tốt nhất để chiến đấu với dã thú, thói quen này vẫn luôn được lưu giữ trong huyết mạch của bọn họ. Cho nên, em thích ăn không phải vì tham ăn, mà vì em là một dũng sĩ.”
Ninh Lạc suy nghĩ một chút, cũng xoa đầu Lộ Đình Châu – nhưng vì chiều cao không đủ nên không xoa tới, cậu nghiêm túc đáp lại: “Cảm ơn anh, dũng sĩ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi.”
Mọi người lặng lẽ tránh xa hai người họ ra.
Màn hình tràn ngập comment.
[Tôi chịu hết nổi rồi, ai đó trả lại Lộ Đình Châu của trước kia cho tôi đi!]
[Chị em à, cậu chưa quen hả? Không sao, xem nhiều là quen thôi, chị đây là người từng trải rồi. (biểu cảm tang thương, rít điếu thuốc)]
[Hahahaha, mọi người không thấy buồn cười à? Hahahaha, hai người này càng ngày càng có tướng phu phu.]
[Lộ Đình Châu: Nghi ngờ Ninh Lạc, thấu hiểu Ninh Lạc, trở thành Ninh Lạc.]
Mọi người thì đã quen rồi, chỉ có Đinh Đãng Mậu là hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Hắn ta cố gắng nhớ lại vị ảnh đế mình từng quen biết mấy năm trước, nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ mãi cũng không thấy anh là người như bây giờ, hắn ta không nhịn được, nói: “Thầy Lộ, từ sau lần chia tay năm đó, tôi đi du học nước ngoài rồi lại đi du lịch vòng quanh thế giới, chúng ta cũng không còn liên lạc nữa, mấy năm nay anh đã trải qua những gì vậy?”
Lộ Đình Châu biết hắn ta muốn hỏi gì, chậm rãi nói: “Nghĩ thông suốt được một vài đạo lý.”
Đinh Đãng Mậu: “Đạo lý gì vậy?”
Lộ Đình Châu nói: “Con người ai rồi cũng sẽ chết, hà tất phải giả vờ bình thường như vậy làm chi?”
“…”
Anh nói xong, nhướng mắt, nhìn Đinh Đãng Mậu đang bị sốc đến mức trợn trừng mắt ngơ ngác, hỏi: “Cậu nói xem, có phải như vậy không?”
Đinh Đãng Mậu ấp úng, không dám phản bác: “Đúng, đúng vậy.”
Lộ Đình Châu thản nhiên gật đầu: “Ngộ tính không tệ.”
Sắc mặt Đinh Đãng Mậu vô cùng đặc sắc, hắn ta lại bắt đầu hối hận tại sao mình lại tham gia một chương trình như thế này.
Ninh Lạc cúi đầu, cố gắng nhịn cười.
Đi được nửa đường vẫn còn cười, Lộ Đình Châu “chậc” một tiếng, nhéo nhẹ xương cổ cậu.
Ninh Lạc không để ý đến động tác của anh, vừa đi vừa lắc lư, tay Lộ Đình Châu liền rơi vào vùng da bên trong hõm cổ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, làm nổi lên một tầng da gà.
Ninh Lạc giật mình, nhạy cảm đến run rẩy người, cậu nhỏ giọng oán trách: “Nhột.”
Sau đó kéo tay Lộ Đình Châu xuống, nắm lấy không buông ra nữa.
Những người còn lại, người nhìn trời thì nhìn trời, người nhìn đất thì nhìn đất, ai cũng đều coi như mình mắt mù tai điếc cả rồi.
Mấy người đi theo chủ cửa hàng, dò xét gần hết địa hình nhà họ Đinh, giữa đường còn viện cớ đi vệ sinh để thăm dò thêm những con đường khác.
Tào Cẩn Lưu tinh mắt, nhìn thấy một cánh cửa nhỏ gần nhà vệ sinh, cậu ta liên tục ra hiệu cho mọi người. Đợi đến khi ra khỏi cổng chính, thấy chủ cửa hàng đã đi xa rồi, mấy người mới lặng lẽ quay lại nhà họ Đinh.
Ninh Lạc hỏi: “Cánh cửa nhỏ này khá kín đáo, sao không có ai canh gác vậy?”
Hướng Tư Kỳ nói: “Chắc là không có ai ra vào, bỏ hoang khá lâu rồi nhỉ.”
Lộ Đình Châu đưa ngón tay lau nhẹ lên vòng cửa, nhìn lớp bụi mờ nhạt không rõ ràng trên ngón tay, nói: “Cũng có thể là con đường Tiền Đa Đa chọn để tránh người của mình, lén lút ra ngoài giao dịch.”
【Hahahahaha, Đinh Mão đau đớn mất đi nick name.】
Ninh Lạc vô cùng vui vẻ khi thấy chuyện đó xảy ra.
Tất cả mọi nơi trong nhà họ Đinh đều có người ra vào, chỉ có một khu nhà hẻo lánh gần cánh cửa nhỏ này là có vẻ kỳ lạ bất thường.
Ban nãy Tào Cẩn Lưu vốn còn hùng hổ đi phía trước, đột nhiên như bị bỏng mà luống cuống lùi lại, liên tục ra dấu im lặng với mọi người.
Ninh Lạc khó hiểu: “Cậu sao thế, sao lại nhảy cả điệu tap dance nữa vậy?”
Tào Cẩn Lưu cạn lời: “Tiền Đa Đa đến rồi kìa.”
Ninh Lạc: “Ồ ồ.”
Mọi người im lặng.
Chẳng mấy chốc, ở góc đường xuất hiện một hàng đầu người xếp chồng lên nhau, người trước người sau, lặng lẽ nhìn Tiền Đa Đa đi vào phòng, rất nhiều đôi mắt cùng di chuyển theo từng bước chân của hắn.
【 Tôi sẽ nhìn anh……Luôn luôn nhìn anh, nhìn không ngừng nghỉ…… Theo dõi anh mãi mãi. 】
Lưng Tiền Đa Đa ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn ho mạnh một tiếng, nói với quản gia ở phía sau: “Đồ đạc đã chuẩn bị xong hết chưa?”
Quản gia cung kính đáp: “Đã chuẩn bị xong hết rồi thưa ông chủ, hoàn toàn làm theo lời dặn dò của ngài Tomie.”
“Vậy thì tốt,” Tiền Đa Đa hài lòng gật đầu, “Sau khi xong việc, sẽ không thiếu phần của ông đâu.”
“À đúng rồi, đồ cổ chúng ta cướp được từ chỗ Đào Diệp, ông đã xử lý thế nào?”
“Nếu ngài Tomie đã muốn, vậy thì coi như quà tặng kèm đi, dù sao thì không nỡ bỏ con sao bắt được sói, làm ăn là phải biết nhìn xa trông rộng.”
Hướng Bặc Ngôn hạ giọng, nhỏ tiếng hỏi: “Gã này thật sự buôn lậu đồ cổ à?”
Chu Kiệu nói: “Không phải bọn họ nói đồ của Lão Đào rất đắt, rất có giá trị à? Thế mà lại tặng không cho người khác hả?”
Ninh Lạc cũng hạ giọng: “Cái đầu heo ở Viên Minh Viên là giả đúng không, cái thật chắc chắn là nằm trên cổ Đinh Mão rồi.”
Mọi người đồng loạt giơ ngón cái với cậu.
Miệng lưỡi ngọt ngào như vậy, một lời hai nghĩa, đúng là bậc thầy sử dụng ngôn ngữ.
Lộ Đình Châu nói: “Bên trong chắc là có bằng chứng giao dịch, đợi người đi rồi chúng ta vào xem.”
Kết quả là, đợi Tiền Đa Đa và quản gia rời đi, mấy người đến trước cửa nhìn thì ngây người.
Sao lại có cả khóa mật mã?
Ninh Lạc nhìn dòng chữ nước ngoài chi chít trên cửa, tự hỏi: “Từ bao giờ chúng ta biến thành một show thực tế suy luận trí tuệ rồi?”
Lộ Đình Châu nhìn dòng chữ bằng tiếng Ý trên đó thì bật cười, cảm thấy sự sắp xếp này không thể nói là cố ý lắm, nhưng ít nhất cũng có chút ý đồ xấu.
Tào Cẩn Lưu không nhận ra đây là chữ nước nào, hỏi: “Đây là ngôn ngữ hiếm đúng không? Có ai biết đọc không?”
Đinh Thiệu Ý nói: “Là tiếng Ý.”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Đinh Đãng Mậu.
Hướng Bặc Ngôn trực tiếp làm động tác mời.
Nụ cười của Đinh Đãng Mậu có chút cứng ngắc: “Tôi……”
Mới nói được một chữ đã bị Hướng Tư Kỳ đẩy một cái: “Cậu em à, mau thử xem, không phải cậu bảo mình đi du học sao? Chắc chắn là được.”
【 Anh chàng giả vờ bắt đầu thể hiện rồi kìa? 】 Ninh Lạc lập tức phấn chấn tinh thần, hai mắt sáng quắc nhìn Đinh Đãng Mậu.
Đinh Đãng Mậu nhắm mắt nhắm mũi làm liều: “Để, để tôi đọc đề trước đã.”
[Khoảnh khắc tỏa sáng của Miêu Miêu đã điểm!]
[Tổ chương trình đúng là hiểu chuyện, cố ý chọn một vấn đề dễ như vậy để Miêu Miêu thể hiện.]
[Vấn đề cỏn con này, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Đùa à, anh của tôi là người từng đi du học đấy.]
Vừa đến lượt của Đinh Đãng Mậu, bình luận trên màn hình livestream bỗng trở nên cực kỳ sôi nổi.
Bình luận cổ vũ của fan khiến chúng trông như những tài khoản ảo tự động bình luận hàng loạt, hoặc là sản phẩm của dây chuyền sản xuất, không có chút linh hồn nào.
Những người còn lại đều vây quanh xem đề bài, Ninh Lạc cũng chen vào xem náo nhiệt, xem được một lúc thì thấy chóng cả mặt, cậu cảm thấy việc nghiên cứu mấy chữ như giun dế đó không hợp với mình, bèn chen ra ngoài, kết quả phát hiện Lộ Đình Châu và Đinh Thiệu Ý đứng hai bên như hai vị thần giữ cửa, cả hai đều đang trầm tư suy nghĩ.
Cậu chọc chọc Lộ Đình Châu, hỏi: “Anh đang làm gì thế?”
Lộ Đình Châu nói: “Nghĩ lời giải.”
“Anh xem hiểu à?”
Lộ Đình Châu “Ừ” một tiếng: “Một câu hỏi kiểm tra năng lực bằng tiếng Ý, nhưng đúng là hơi lắt léo.”
Ninh Lạc không làm phiền anh nữa, thấy anh nghĩ một lát, liền nói: “Đáp án chắc là 45312.”
Ninh Lạc vỗ tay tán thưởng anh: “Giỏi.”
Lúc này Đinh Thiệu Ý cũng kéo kéo áo cậu, Ninh Lạc cúi người xuống hỏi: “Sao thế em gái?”
Cô nói: “Đáp án có phải là 45312 không ạ? Em nghĩ chắc là số này rồi.”
Ninh Lạc kinh ngạc, Ninh Lạc chấn động.
Cậu ngẩng đầu nhìn Lộ Đình Châu, rồi lại nhìn Đinh Thiệu Ý đang ngang tầm mắt mình, ôm chầm lấy cô bé: “Em gái à, em cũng thông minh quá đi!”
Nói xong còn nhéo nhéo má cô bé: “Thông minh thế này, anh yêu em quá đi mất.”
Khuôn mặt ít biểu cảm của Đinh Thiệu Ý bỗng đỏ ửng, nhỏ giọng nói: “Em cũng yêu anh, anh đáng yêu lắm.”
Nếu như anh có thể nói chuyện trong lòng mãi như vậy thì càng đáng yêu hơn, cô bé rất thích những màn đoạn độc thoại nội tâm đó.
Ủa, sao tự nhiên lại yêu qua yêu lại gì ở đây?
Lộ Đình Châu nhíu mày, vỗ vỗ Ninh Lạc: “Anh là người nói ra đáp án trước.”
Ninh Lạc ngẩng đầu: “Hả?”
Lộ Đình Châu cúi đầu nhìn tay Ninh Lạc đang ôm Đinh Thiệu Ý, giọng nói rõ ràng và chậm rãi, mang theo bất mãn: “Có trước có sau chứ, em yêu anh trước đi.”
Ninh Lạc: ???
[?????]
[Hình như tôi bị điếc tạm thời rồi, tôi vừa nghe thấy ai đó nói năng hàm hồ rồi.]
[Được lắm, Lộ Đình Châu, đến cả trẻ con mà anh cũng ghen, anh đúng là mất trí rồi.]
[ Anh trai à, anh khiến em cảm thấy xa lạ quá.]
Hết chương 122.
Chú thích: Cầu Khang Kiều (Cambridge): Ám chỉ sự im lặng sâu lắng, có thể liên tưởng đến bài thơ “Tái biệt Khang Kiều” của Từ Chí Ma.
