Chương 123: Cuộc Đời Của Người Khác Thì Dễ Như Trở Bàn Tay, Cuộc Đời Của Tôi Thì Cho Tôi Mấy Cái Tát!

 

Chương 123: Cuộc Đời Của Người Khác Thì Dễ Như Trở Bàn Tay, Cuộc Đời Của Tôi Thì Cho Tôi Mấy Cái Tát!

 

Ninh Lạc trợn trắng mắt, quả thật là muốn lộn lên tới trời.

 

Cậu không thể tin vào tai mình: “Anh, anh có thể kéo cái lý trí bỏ nhà đi bụi của anh về được không? Em gái vẫn còn là trẻ con đấy.”

 

“Nếu em nói vậy,” Lộ Đình Châu nhìn Ninh Lạc đang ôm Đinh Thiệu Ý, ánh mắt lạnh nhạt, “Sớm biết con bé giải được thì anh đã không giải rồi.”

 

Ninh Lạc & Đinh Thiệu Ý: “…”

 

【Lâm muội muội ơi, cô tìm tôi làm gì, hãy mau đi theo Voldemort mà sống đi.】

 

Đinh Thiệu Ý đau đầu, cảm thấy người lớn này thật chẳng hiểu chuyện gì cả, có chút chuyện nhỏ xíu như vậy cũng giận dỗi.

 

Nhưng cô bé là một người lớn hiểu chuyện, mạnh mẽ hơn anh trai đó nhiều, thế nên rất biết ý đẩy Ninh Lạc một cái, đẩy cậu vào lòng Lộ Đình Châu, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng dặn dò: “Hai người mau ôm nhau đi, ôm xong thì đi mở khóa.”

 

[Mọi người ơi, có ai hiểu được không, trong số các khách mời thì người hiểu chuyện nhất lại là em gái mới mười mấy tuổi!]

 

[@Lộ Đình Châu, tôi khinh anh.]

 

[Anh em tối nay ăn sủi cảo thôi, nước chấm đã có người chuẩn bị sẵn rồi kìa.]

 

[Nhưng mà được bonus thêm một cái ôm của vợ đó!]

 

Ninh Lạc không những ôm mà còn ra tay, cậu hung hăng chọc vào eo Lộ Đình Châu một cái.

 

Lộ Đình Châu “Hít hà” một tiếng: “… Em ra tay ác thật đấy.”

 

Ánh mắt Ninh Lạc lướt qua vòng eo thon gọn săn chắc của anh, ánh mắt nguy hiểm.

 

【Em mà ác thì đã tiễn anh đi luôn rồi, giữ anh lại để làm gì? Chỉ tổ làm em động lòng thêm thôi!】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Chẳng phải mới có một lần thôi à? Sao có vẻ như mình bị ghi hận thế nhỉ?

 

Hướng Bặc Ngôn đang tập trung giải câu đố thì nghe lỏm được, suýt chút nữa thì bị nước bọt của mình sặc chết, gã ta ho sặc sụa, ho muốn vỡ cả lồng ngực, vội vàng vẫy tay với Đinh Thiệu Ý: “Em gái, qua đây với anh.”

 

Vừa nói, gã ta vừa cảnh giác trừng mắt nhìn Ninh Lạc, dùng ánh mắt lên án cậu làm hư trẻ nhỏ ngây thơ thuần khiết.

 

Ninh Lạc sờ sờ mũi, khó hiểu nhìn lại.

 

Đinh Thiệu Ý nhìn người này, lại nhìn người kia, cô bé không hiểu, nhưng vẫn tôn trọng người lớn, đi đến bên cạnh Hướng Bặc Ngôn, hỏi: “Đã giải ra chưa ạ?”

 

Hướng Bặc Ngôn thở dài: “Hơi rắc rối.”

 

Ninh Lạc hóng hớt: “Rắc rối gì thế?”

 

Giữa trời hè nóng bức, Đinh Đãng Mậu toát cả mồ hôi lạnh, hắn ta ấp úng nói: “….. Có vài từ, tôi không nhận ra.”

 

“Sao lại thế được,” Ninh Lạc không hiểu, “Không phải là anh đi du học Ý sao? Cái này mà cũng không biết? Em gái anh còn biết nữa là.”

 

Đinh Đãng Mậu biện minh: “Đi du học không có nghĩa là biết tất cả các từ, đề bài này kiểm tra vốn từ vựng cũng có độ khó nhất định… Khoan đã!”

 

Hắn ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, trợn tròn mắt, “Cậu nói ai giải ra rồi?”

 

“Em gái với anh của tôi đều đã giải ra rồi mà.” Ninh Lạc nói xong liền đưa tay, nhập mật mã 45312 mà hai người đưa ra để mở khóa.

 

“Cạch” một tiếng, khóa đã được mở.

 

Âm thanh mở khóa trong khoảnh khắc đó như được phóng đại vô hạn.

 

Thậm chí Đinh Đãng Mậu còn cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình, nghi hoặc, kinh ngạc, khó hiểu.

 

Mặt hắn ta đỏ bừng ngay lập tức.

 

[Hả? Hai người đó giải ra từ lúc nào vậy?]

 

[Vào lúc Miêu Miêu nhà cậu còn chưa hiểu đề bài là gì đó.]

 

[Trời ơi, vả mặt chan chát luôn.]

 

[Thế này thôi á? Du học? Anh bạn ơi, đùa gì thì đùa chứ đừng lấy IQ ra làm trò hề.]

 

[Bây giờ tôi vô cùng nghiêm túc nghi ngờ, không biết là anh ta có thứ đó không nữa?]

 

[Lúc trước còn tưởng em gái nhỏ tuổi nói sai, nhưng giờ thì tôi thật sự nghi ngờ thành tích năm đó của anh ta rồi.]

 

[ @Thư ký Hoàng, trong vòng một phút, tôi muốn anh tra ra toàn bộ sự thật về người đàn ông này!]

 

“Ồ, vậy mà đúng thật, hai người lại biết tiếng Ý cơ đấy,” Ninh Lạc quay lại khen ngợi Lộ Đình Châu, “Nghe nói còn khá khó, kiểm tra vốn từ vựng nhiều lắm đó, anh với em gái đúng là siêu lợi hại.”

 

【Rất tốt, bậc thầy cân bằng đã online.】

 

Lời khen của cậu lọt vào tai Đinh Đãng Mậu, không nghi ngờ gì nữa, nghe vô cùng chói tai.

 

Đặc biệt là khi Ninh Lạc dùng chính lời của hắn ta để khen Lộ Đình Châu và Đinh Thiệu Ý, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ đó đã đánh sập phòng tuyến tâm lý của Đinh Đãng Mậu, khiến nụ cười trên mặt hắn ta suýt chút nữa thì đã không giữ nổi.

 

Hắn ta nói: “Thầy Lộ quả thực lợi hại, chắc là em gái nghe được đáp án của thầy Lộ thôi, nhưng như vậy cũng rất giỏi rồi.”

 

Lời này khiến sắc mặt của mọi người bỗng trở nên hơi kỳ lạ.

 

Ý tứ trong lời này, chẳng phải là nói em gái không có năng lực, chép đáp án còn nhận vơ là của mình sao?

 

Ninh Lạc theo bản năng nhìn cô bé, thấy Đinh Thiệu Ý đang cúi đầu nhìn đất, không nói một lời, dường như đã quen rồi.

 

“Không phải nghe được.”

 

Lộ Đình Châu lên tiếng, giọng nói trầm ấm pha lẫn chút lạnh lùng, đôi mắt hẹp tĩnh lặng lộ ra một tia sắc bén, ý cười không chạm đến đáy mắt, “Em gái tự nghĩ ra. Có lẽ Đinh tiên sinh đi du học nước ngoài lâu quá, diễn đạt tiếng Hán không rõ ràng, dễ khiến người khác hiểu lầm.”

 

“Tôi…” Đinh Đãng Mậu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đối diện với đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lộ Đình Châu thì đột nhiên im bặt.

 

Lộ Đình Châu lười biếng đứng sau lưng Ninh Lạc, một tay đút túi quần như đang đùa giỡn, nhưng khi mí mắt mỏng của anh hạ xuống, lại toát ra khí chất áp bức mạnh mẽ.

 

Đừng nói là Đinh Đãng Mậu, mà ngay cả những người khác ít nhiều gì cũng cảm thấy không tự nhiên, tránh né ánh mắt sắc bén của anh.

 

Hình như cùng quay show thực tế với nhau lâu rồi, thấy Lộ Đình Châu nói cười vui vẻ, đã quen với lúc anh tính tình cực tốt, suýt chút nữa thì quên mất người này đã leo lên đỉnh kim tự tháp bằng cách nào.

 

Đinh Thiệu Ý ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Lộ Đình Châu có chút kinh ngạc, cũng có chút nghi hoặc.

 

Đinh Đãng Mậu nuốt nước bọt, lúc mở miệng lần nữa thì giọng nói đã khàn đi: “Đúng vậy, là tôi diễn đạt sai rồi, em gái thông minh như vậy, chắc chắn là tự mình nghĩ ra.”

 

Hướng Tư Kỳ ra mặt hòa giải: “Nếu đã là hiểu lầm thì nói rõ là được rồi. Khóa cũng đã mở rồi, đi đi đi, chúng ta vào trong.”

 

Ba người Ninh Lạc vốn đứng ở vòng ngoài, là những người vào cuối cùng.

 

Lộ Đình Châu đi về phía trước vài bước, đột nhiên phát hiện hai người kia không động đậy, anh quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”

 

Ninh Lạc nhìn anh, ánh mắt sáng chưa từng thấy, lắc đầu: “Không, không có gì.”

 

【Ông trời ơi, giết tôi đi, tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đây chính là ông chồng lưu manh giả danh trí thức của tôi nè! Chồng ơi! Cuối cùng anh cũng nhớ ra mật khẩu acc chính để đăng nhập lại rồi hả?】

 

【Chồng ơi, anh đẹp trai quá chồng ơi! Bảo sao em nấu ăn chẳng bao giờ cho muối, vì em yêu anh không cần nhiều lời!】

 

Lộ Đình Châu đưa tay lên, day day mi tâm.

 

Rất khó để hình dung cảm giác của anh bây giờ, giống như vừa cho một viên kẹo ngọt lại đánh cho một gậy, rồi hắt dầu nóng vào mặt vậy.

 

Lần gần nhất anh có tâm trạng phức tạp như thế này là lúc tự mình làm baby three cho chính bản thân mình.

 

Tay anh bị người ta nắm lấy, kéo xuống.

 

Ninh Lạc nắm lấy tay anh, nghiêm túc nói: “Đừng che, ảnh hưởng đến việc em ngắm khuôn mặt anh.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Hai người yên lặng nhìn nhau, không nói nên lời.

 

Đinh Thiệu Ý cắt ngang dòng cảm xúc giữa đôi tình nhân nhỏ, cô bé hỏi: “Vì sao lúc nãy anh lại nói như vậy?”

 

“Anh ấy hả?” Lộ Đình Châu thu hồi ánh mắt, hỏi ngược lại, “Đó không phải là sự thật sao?”

 

“Mặc dù là sự thật…” Đinh Thiệu Ý do dự hồi lâu, giọng nói non nớt vừa nhỏ vừa khe khẽ, “Trước giờ chưa từng có ai nói như vậy.”

 

Ninh Lạc nhận ra có gì đó không đúng: “Không có ai nói như vậy là ý gì?”

 

“Sao hai người lại đứng đó nói chuyện thế? Mau vào đi, đừng để bị phát hiện.” Chu Kiệu từ trong nhà thò đầu ra, nhỏ giọng gọi bọn họ.

 

Thấy người quay phim có xu hướng đi về phía này, ba người im lặng.

 

Ninh Lạc nắm tay Đinh Thiệu Ý: “Em gái, đi theo anh, đừng chạy lung tung.”

 

Nói xong lại nghĩ đến thân phận bậc thầy giữ cân bằng của mình, liền dùng tay còn lại nắm lấy tay Lộ Đình Châu, “Anh cũng đi theo em, không được hỏi em tại sao lại dắt tay em gái nữa.”

 

Lộ Đình Châu nhàn nhã nhướng mày, vừa đi theo cậu về phía trước vừa liếc nhìn bàn tay hai người đang nắm chặt với nhau, đầu ngón tay thử thăm dò, luồn vào khe hở, đổi thành mười ngón tay đan vào nhau.

 

Dường như Ninh Lạc cảm nhận được, còn lắc lắc tay.

 

Đinh Thiệu Ý được cậu dắt đi về phía trước, ánh mắt cũng dừng lại trên bàn tay Ninh Lạc đang nắm tay mình, khóe môi cô bé khẽ nhếch lên, ngay cả bước chân cũng vui vẻ hơn một chút.

 

Hình như cũng chưa từng có ai nói với cô bé câu “Đi theo anh, đừng chạy lung tung” như vậy, mà toàn là “Dạy bao nhiêu lần rồi mà sao con còn chưa hiểu”, “mẹ rất thất vọng về con”, “tại sao người khác thi được điểm tối đa mà con lại không làm được” chẳng hạn.

 

Chỉnh sửa lại cho đúng một chút, tuy anh trai bên cạnh vừa ham ăn ham ngủ lại không hiểu chuyện, nhưng mà anh ấy và anh Tiểu Lạc đều rất đáng yêu

 

Ninh Lạc không biết hình tượng của Lộ Đình Châu trong lòng Đinh Thiệu Ý, nếu không chắc chắn sẽ cười chết mất.

 

Cậu vừa bước vào phòng, liền có người theo sát phía sau.

 

Buột miệng thốt ra một câu tự động bị kiểm duyệt, “Ôi vãi chưởng”.

 

“Nhiều tiền thế này á???”

 

Mắt Ninh Lạc lập tức biến thành hai ký hiệu đồng tiền vàng, cậu gạt Tào Cẩn Lưu đang chắn trước mặt mình ra, trượt một cú quỳ lạy dưới núi vàng, hai tay vốc một nắm tiền lên, lắng nghe tiếng leng keng của những đồng bạc rơi xuống va chạm qua kẽ tay, cảm thấy trên đời này không có thứ âm nhạc nào tuyệt diệu hơn thế.

 

Cậu cảm thán: “A!”

 

Làm cho Chu Kiều đứng bên cạnh giật mình, hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc tràn kích động không thôi: “Giờ phút này, tôi muốn ngâm nga một bài thơ.”

 

Mọi người đồng loạt nhìn qua, Chu Kiều: “Cậu ngâm đi.”

 

Ninh Lạc trầm ngâm: “Tiền tài nhà họ Đinh chất đầy nhà, tiền tài đầy nhà chui vào túi tôi.”

 

Mọi người: “…”

 

Cậu nghèo đến phát điên rồi hả?

 

Ninh Lạc mặc kệ, thú vui của cậu bây giờ là vốc một nắm tiền, nghe thứ âm nhạc du dương êm tai nhất trần đời này, cứ thế lặp đi lặp lại, vui sướng không biết mệt mỏi.

 

Cao Cẩn Lưu đi dạo một vòng, phát hiện ra điều gì đó: “Mọi người xem, đây có phải là bằng chứng mà chúng ta cần không?”

 

Ngoại trừ Ninh Lạc, tất cả mọi người đều đi qua xem. Ninh Lạc lưu luyến ôm một ôm tiền cũng đi qua xem.

 

Mọi người nhìn giá giao dịch vô lý, ai nấy đều ngẩn người.

 

“Vậy là cái tên Đinh Mão này, không chỉ buôn lậu, mà còn toàn bán với giá thấp?”

 

“Đây chẳng phải là kinh doanh lỗ vốn sao? Lấy công làm lãi, lấy số lượng bù chất lượng à?”

 

“Tuy tôi cảm thấy mấy món đồ cổ quý giá này không liên quan gì đến mấy chữ mà cậu nói, nhưng sự thật đúng là như vậy.”

 

Ninh Lạc khó hiểu: “Anh ta muốn gì chứ?”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu, bị ánh sáng phản chiếu từ đồng bạc làm chói mắt, lại lặng lẽ quay đầu đi: “Hoặc là bị ép buộc, hoặc là muốn lợi dụng đối phương để đạt được lợi ích khác.”

 

Hướng Bặc Ngôn đập bàn một cái, tức giận nói: “Đáng ghét! Tên Tây Dương đó và Đinh Mão bây giờ ở đâu? Dù có là thần thì tôi cũng phải giết cho các người xem, dao của tôi sẽ không từ bỏ việc theo đuổi trái tim của bọn chúng!”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa.

 

【Guitar này, ta muốn tên Tây Dương kia chết!】

 

Tào Cẩn Lưu nhỏ giọng hỏi Lộ Đình Châu: “Hướng Bặc Ngôn như vậy, thật sự không cần đi khám sao?”

 

Lộ Đình Châu bình tĩnh đáp: “Nếu cậu đến sớm vài kỳ, sẽ phát hiện những chuyện này chẳng là gì cả.”

 

Biểu tình trên mặt Tào Cẩn Lưu thật khó tả.

 

Mấy người tức giận thì tức giận, nhưng vẫn nhanh chóng lấy điện thoại ra chụp ảnh lưu lại bằng chứng, đây đều là điểm số cả đấy.

 

Lộ Đình Châu đợi bọn họ chụp xong, mới cẩn thận xem từng tờ chứng từ giao dịch một.

 

“Chúng ta có cần phải quay lại cảnh giao dịch của bọn họ, bắt quả tang tại trận không?”

 

“Vậy khi nào thì bọn họ họ giao dịch? Không thể ngày nào cũng canh ở nhà họ Đinh này được? Chúng ta còn phải đi làm thuê nữa đó.”

 

Nhắc đến chuyện này, tất cả mọi người đều ỉu xìu.

 

“Đúng rồi… Ông chủ nhà trọ bên kia còn nói, phải trả tiền phòng trước mười hai giờ mỗi ngày.”

 

Ninh Lạc đảo mắt, nhìn chằm chằm vào đống tiền trên mặt đất: “Hay là chúng ta…”

 

“Không được!”

 

Giọng của Tiền Đa Đa đột nhiên vang lên, làm tất cả mọi người giật nảy mình.

 

Hướng Bặc Ngôn khinh thường, nói: “Anh nói không được là không được à? Có giỏi thì đến đây bắt chúng tôi đi, xem tôi có đè anh xuống đất đánh một trận không.”

 

Tiền Đa Đa không ngờ mình thành chủ của đám người này rồi mà còn bị cưỡi lên đầu lên cổ uy hiếp như thế, hắn bực bội nói: “Bây giờ tôi là Thiên Âm, Thiên Âm nói không được, nghĩa là không được. Mấy người có thể làm người được không, đừng có làm thổ phỉ?”

 

Lộ Đình Châu cong môi cười, thản nhiên nói một câu: “Một lần thì ngại ngùng, chứ hai lần là quen tay, đạo diễn Tiền nên làm quen đi là vừa.”

 

Tiền Đa Đa lập tức nhớ lại những ngày bị trói trên thuyền, bị nhét bánh mì hamburger dứa vào miệng: “…”

 

Khí thế của hắn lập tức giảm xuống: “Không được là không được… Mấy người làm người đi mà, coi như tôi cầu xin các người đi.”

 

Tâm trạng Ninh Lạc rất tốt, cậu chống nạnh, nhìn thẳng vào camera nói: “Cầu xin thêm tiếng nữa đi.”

 

Tiền Đa Đa căm hận: “Cầu xin đó.”

 

“Nếu anh đã thành tâm thành ý cầu xin như thế, vậy chúng tôi sẽ không lấy nữa.”

 

Tiền Đa Đa còn phải nói cảm ơn.

 

Làm đạo diễn đến mức như hắn, còn ai tủi nhục hơn nữa chứ!

 

Quay lại chủ đề chính, Chu Kiệu hỏi ra điểm mấu chốt: “Vậy làm sao chúng ta biết được thời gian giao dịch tiếp theo?”

 

“Mọi người nhìn những con số này,” Lộ Đình Châu chỉ vào mấy con số được in đậm đặc biệt trên phiếu chứng từ, lại chỉ vào bốn chữ số bị mực che phủ trên một tờ phiếu trắng sau cùng, “0, 1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, 21… Dãy số trông có chút quen thuộc.”

 

Nói xong, anh nhìn về phía Đinh Thiệu Ý, “Em gái, em có biết không?”

 

Trong mắt Đinh Đãng Mậu lóe lên vẻ hoang đường, muốn nói một câu, “Anh thế mà lại đi hỏi con bé, nó thì biết cái gì”, nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Lộ Đình Châu trước khi vào cửa, hắn ta vẫn không dám nói ra.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đinh Thiệu Ý nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, thăm dò lên tiếng: “Có phải là dãy Fibonacci không ạ?”

 

Ninh Lạc nghe nhầm: “Dãy Phì Ba La Chi?”

 

Lộ Đình Châu lập tức bật cười, xoa xoa đầu cậu: “Đúng rồi, Tiểu Lạc thông minh quá, vậy mà cũng biết.”

 

Bình luận trên màn hình sôi nổi chịu không nổi, hai câu “Anh chỉ biết chiều vợ mình thôi.” và “Lộ Đình Châu, anh yêu nhiều quá đó.” thay phiên nhau hiện lên.

 

Cũng có một số người đang hoang mang đánh dấu chấm hỏi.

 

[? Chờ chờ chờ, chờ chút, rốt cuộc thì đó là cái gì vậy?]

 

[Đầu tôi ngứa quá, sắp mọc não rồi.]

 

 

[Dãy số Fibonacci, tên gọi liên quan của nó chắc chắn mọi người đều biết, đó chính là tỷ lệ vàng, dãy số này được tạo thành từ…]

 

[Em gái cưng ghê, giỏi thật sự! Không hổ là thiên tài, cái này cũng biết.]

 

[Tôi giương cờ lớn vì em gái, xem ai dám đối đầu với em ấy nào!]

 

[Hai anh em nhà các người là ruột thịt thật không vậy? Đừng có chênh lệch lớn quá như vậy chứ.]

 

[Hình như anh Lộ không thật sự coi em gái là trẻ con đâu nha, luôn rất tôn trọng em ấy, còn hỏi ý kiến em ấy nữa.]

 

[Cứ tưởng tượng cảnh em gái là con của hai người bọn họ, một nhà ba người, ha ha ha ha ha.]

 

Nếu Lộ Đình Châu biết thì chắc chắn sẽ phản bác, anh nuôi một đứa nhóc đã đủ mệt rồi, hoàn toàn không muốn thêm một đứa nữa: “Vậy thì bốn chữ số bị che là?”

 

Đinh Thiệu Ý nói: “2584.”

 

“Quy đổi ra thì, thời gian giao dịch chính là 2 giờ 24 phút sáng.”

 

Ninh Lạc sụp đổ: “Em không tính nhầm chứ? 2 giờ sáng? Sau khi quay xong còn phải quay về làm việc?”

 

Lộ Đình Châu thở dài: “Em đoán đúng rồi đấy.”

 

Trong mắt Ninh Lạc lập tức mất đi ánh sáng, cậu lẩm bẩm: “Đúng là tứ đại giai không mà…”

 

【Đầu óc trống rỗng, trái tim trống rỗng, ví tiền trống rỗng, cảm giác cơ thể như bị rút cạn sức lực vậy.】

 

Mãi cho đến khi cùng Đinh Thiệu Ý đi về quán ăn vặt, cậu mới rất miễn cưỡng điều chỉnh lại tâm trạng, cố gắng tự cổ vũ bản thân mình.

 

【Cuộc sống cố gắng nhai nát rồi nuốt chửng tôi, nhưng không sao cả, tôi là hạt dưa hấu sinh sôi mãnh liệt! Tôi là lá hẹ có thể uốn cong có thể duỗi thẳng! Tôi là sắc tố thanh long kiêu ngạo bất khuất!】

 

Nhưng khi chân cậu bước vào quán ăn vặt, tất cả những gì xây dựng trong tâm lý đều tan vỡ.

 

【Không làm cái công việc chết tiệt này nữa, tôi ra cổng trường bán bánh tráng cuốn đây!】

 

Đinh Thiệu Ý thở dài, không xoa đầu cậu được thì vỗ vỗ tay cậu: “Anh trai cố lên, chúng ta tăng ca đến mười giờ là được rồi. Nhanh lắm, nhắm mắt mở mắt là qua thôi.”

 

Ninh Lạc tỏa ra hơi thở của sự tuyệt vọng nhàn nhạt: “Khi nào anh mới có thể nhắm mắt không mở ra nữa?”

 

Đinh Thiệu Ý: “Vậy thì cả đời anh đã trôi qua rồi đó.”

 

Ninh Lạc muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi: “… Cảm ơn, lâu lắm rồi không nghe thấy câu này.”

 

Cậu nghĩ buổi tối ở phố cổ chắc ít người, sẽ không có ai đến mua đồ, có thể lười biếng. Kết quả là cậu nghĩ đơn giản quá, trong phố cổ đâu đâu cũng là nhà trọ, không ít du khách ở bên trong, buổi tối còn có lửa trại định kỳ, người trên đường thậm chí còn đông hơn ban ngày, người dân địa phương bên cạnh phố cổ thỉnh thoảng cũng sẽ đến đây đi dạo tản bộ, xem náo nhiệt, đặc biệt là nghe nói bên này có một nhóm ngôi sao đang quay show thực tế, người đến càng đông hơn.

 

Để tránh gây hỗn loạn, quản lý phố cổ đã kiểm soát nghiêm ngặt số lượng người vào, tổ chương trình bố trí lắp đặt camera trong cửa hàng, quay lén, đồng thời cũng yêu cầu mấy người Ninh Lạc hóa trang một chút.

 

Như vậy cho dù có fan hâm mộ xung quanh nghe tin tức mà canh đúng số lượng người vào, cũng không gây ảnh hưởng quá lớn.

 

Ông chủ nhìn thấy việc buôn bán đột nhiên trở nên đắt khách, cười đến nỗi không thấy mắt đâu, Ninh Lạc ký tên chụp ảnh đến mỏi cả tay, nhìn chủ quán cười là không nhịn được muốn biến ông ta thành gối ôm để đấm túi bụi cho hả giận.

 

【Chủ nghĩa tư bản độc ác! Ăn một đấm của tôi đi!】

 

Đinh Thiệu Ý nghiêm mặt, xoa bóp cánh tay đau nhức: Xin ké một đấm.

 

Khi hai người bọn họ nhận được tiền lương ngày hôm nay – tròn bốn hào – thì hoàn toàn suy sụp.

 

Ninh Lạc cầm bốn đồng xu đó trong tay xem đi xem lại, không thể tin được: “Bốn hào? Tiền lương một ngày của tôi?”

 

Ông chủ quán đột nhiên nhớ ra gì đó: “Ồ, không đúng.”

 

Ninh Lạc thở phào nhẹ nhõm: “Tôi đã nói mà…”

 

Chủ quán: “Cậu lười biếng bị bắt, trừ một hào.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Cuộc đời của người khác thì dễ như trở bàn tay, cuộc đời của tôi thì cho tôi mấy cái tát!】

 

Chủ quán nói: “Em gái biết mà không báo, trừ năm xu đi.”

 

Đinh Thiệu Ý lẩm bẩm: “Không muốn sống nữa…”

 

[Em gái ơi, em…]

 

[Phải nói không hổ là thiên tài, sao học gì cũng nhanh vậy, mới đó mà đã nắm vững được tinh túy phát điên của Ninh Lạc rồi.]

 

[@Tiền Đa Đa, mau quan tâm đến sức khỏe tâm lý của em gái một chút đi! Em ấy sắp bị Ninh Lạc làm cho điên rồi.]

 

[Sướng rồi, hai người này giờ giống hệt tôi rồi, đều nếm trải mùi vị đi làm rồi!]

 

[Tốt lắm, tốt thật đấy, cuối cùng các người cũng cảm nhận được niềm vui ngồi tù mọt gông này rồi!]

 

Ông chủ nhìn thấy vẻ mặt như sắp chết đến nơi của hai người, nói: “Người trẻ tuổi, sao thế? Phải có sức sống chứ, phải thích đi làm, phải yêu công việc.”

 

“Đương nhiên là tôi thích đi làm rồi,” Ninh Lạc run rẩy nặn ra một nụ cười, mang theo vẻ đẹp tan vỡ như sắp chết, “Cảm giác sắp được tu thành chính quả này, thật khiến người ta mê mẩn.”

 

Chủ quán: “…”

 

Ông ta nhìn nụ cười kỳ quái nơi khóe miệng Ninh Lạc, quyết định tốt nhất không nên trêu chọc vào dây thần kinh mỏng manh của người trẻ tuổi này.

 

Trên đường về, Đinh Thiệu Ý nắm chặt ba hào năm xu trong tay, mặt mày ủ rũ: “Chúng ta nghèo quá.”

 

Xoay người trả tiền thuê nhà, lại không còn đồng nào.

 

Kiếm tiền ở phố cổ, tiêu tiền ở phố cổ, một xu cũng không mang về nhà được.

 

Bản thân Ninh Lạc cũng sắp vỡ vụn rồi, nhưng vẫn không quên an ủi cô bé: “Sao lại thế được, chúng ta đều có tiền mà, ví dụ như trên người anh còn có bốn nghìn năm trăm vạn, em gái còn có hai nghìn vạn.”

 

Đinh Thiệu Ý nhìn cậu: “Anh tính thế nào vậy? Em không có tiền mà.”

 

Ninh Lạc bẻ ngón tay tính cho cô bé nghe: “Chỉ riêng bản thân anh thôi, anh là vàng ròng thuần chủng, tính theo giá vàng hiện tại 709 tệ một gram, anh chính là phú hào sở hữu khoản tiền khổng lồ bốn nghìn năm trăm vạn.”

 

Đinh Thiệu Ý ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Ninh Lạc đang nghiêm túc nói nhảm, phiền muộn tan biến hết, cong mắt cười thành tiếng.

 

Ninh Lạc không nhịn được xoa đầu cô bé: “Em gái, cười nhiều lên đi mà, em cười lên đáng yêu lắm.”

 

【Oa, sờ cũng thích ghê, bảo sao Lộ Đình Châu cứ hay xoa đầu mình như vậy.】

 

Đinh Thiệu Ý bị khen đến ngại ngùng.

 

Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến.

 

“Tiểu Lạc.”

 

Ninh Lạc nghe Lộ Đình Châu gọi mình, ngẩng mắt nhìn qua, nhìn thấy một bóng người lặng lẽ đứng ở ngã tư phía trước, ẩn mình trong bóng tối, không biết đã đợi ở đó bao lâu rồi.

 

Lộ Đình Châu từ trong bóng tối chỗ góc tường bước ra, giọng nói dịu dàng vang lên trong màn đêm tĩnh lặng: “Tan làm rồi à? Về thôi.”

 

Trái tim Ninh Lạc bỗng chốc mềm nhũn.

 

Cậu cúi đầu, nói với Đinh Thiệu Ý: “Đi thôi em gái, vừa hay đi cùng…” bọn anh về.

 

Lời còn chưa dứt, Đinh Thiệu Ý chỉ vào một nhúm tóc hồng nổi bật phía trước, nói: “Em về chung với anh Hướng và mọi người.”

 

Không đợi Ninh Lạc phản ứng, cô bé đã chạy lon ton qua đó, sau đó nghe thấy tiếng cười của Hướng Bặc Ngôn.

 

Ninh Lạc dụi dụi mắt.

 

Lộ Đình Châu bật cười thành tiếng: “Đi thôi, vậy hai chúng ta về.”

 

Ninh Lạc “Ừm” một tiếng.

 

Cậu và Lộ Đình Châu sóng vai đi trên con đường lát đá xanh của phố cổ, đèn đường kéo bóng họ thật dài.

 

Ninh Lạc nhỏ giọng oán trách ông chủ quán không có tính người, lấy ba hào tiền của mình ra cho Lộ Đình Châu xem, lại kể hôm nay gặp được mấy fan, họ đã nói gì, còn nói ngày đầu đi làm mình đã ngốc nghếch thế nào, trong quán đông người là luống cuống tay chân.

 

“Khó quá đi, may mà không bị chủ quán bắt quả tang.” Ninh Lạc nói, ánh mắt liếc qua, phát hiện Lộ Đình Châu đang nhìn mình, bị phát hiện thì cười cười, ánh mắt cũng không dời đi.

 

Ninh Lạc có chút ngượng ngùng: “Anh không chê em lắm lời chứ?”

 

Lộ Đình Châu mỉm cười lắc đầu: “Sao lại thế được, anh thích nghe em nói những chuyện này.”

 

Mặt Ninh Lạc đỏ bừng, nhưng vẫn không nhịn được cảm thấy ngọt ngào, trái tim mềm nhũn, cậu áp sát lại, hôn Lộ Đình Châu một cái, ôm lấy cánh tay anh, cười nói: “Thật hả? Lộ Lộ, em yêu anh nhiều lắm!”

 

Hướng Bặc Ngôn đang đi phía trước trợn trắng mắt.

 

Được rồi được rồi, biết hai người ân ái rồi, nhưng có thể đừng lớn tiếng thế được không hả, thỉnh thoảng cũng nghĩ đến sức khỏe tâm lý của hội độc thân một chút chứ.

 

Ninh Lạc im lặng chưa được bao lâu, lại treo trên người Lộ Đình Châu, ủ rũ nói: “Haizz, đói bụng quá… Tối nay em chỉ ăn được một quả cà chua, ngày mai không gầy thành một tia chớp à?”

 

“Vậy lúc ngủ em cẩn thận chút,” Lộ Đình Châu nói, “Đừng để lúc trở mình lại cắt đôi cái giường.”

 

Ninh Lạc ngẩn ra, không nhịn được ôm bụng cười, cười một lúc lâu, lại nghiêm túc nói: “Không được, em không thể gầy quá, như vậy sáng mai em sẽ mất bốn trăm năm mươi nghìn.”

 

Lộ Đình Châu: “Sao lại nói thế?”

 

Thế là Ninh Lạc lại kể cho anh nghe một lần về lý thuyết bản vị vàng ròng của mình.

 

Lộ Đình Châu nghe xong, cảm thán: “Não mới đúng là quay nhanh thật.”

 

Ninh Lạc hung hăng cảnh cáo anh: “Anh không được nói em ngốc.”

 

Lộ Đình Châu nhún vai: “Được thôi. Nói thật em lại không thích nghe.”

 

Ninh Lạc tức đến nỗi nhảy dựng lên đánh vào đầu anh, sau đó bị Lộ Đình Châu dùng ưu thế chiều cao tuyệt đối áp chế, ấn đỉnh đầu cậu không cho thực hiện được.

 

Không khí trầm lặng của con hẻm cũng vì hai người mà trở nên sinh động hẳn lên.

 

Ninh Lạc nghịch ngợm một lúc thì buồn ngủ, ngáp một cái.

 

Sáng nay cậu còn dậy lúc sáu giờ cơ mà, mệt cả ngày, mắt sắp không mở nổi nữa rồi.

 

【Buồn ngủ quá… Mắt mình bị mắc chứng tự kỷ rồi…】

 

Lộ Đình Châu nghĩ đến gì đó, vỗ vỗ cậu cho tỉnh táo: “Tối nay có chuyện muốn nói với em.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Về nhà nói. Anh đoán là em sẽ muốn biết.”

 

Ninh Lạc lập tức bị khơi dậy trí tò mò, cũng không thấy buồn ngủ nữa, bước chân thoăn thoắt, tăng nhanh tốc độ, kéo Lộ Đình Châu đi một mạch về nhà trọ, sau khi đóng cửa lại thì mắt sáng long lanh nhìn anh: “Nói mau nói mau.”

 

“Đinh Đãng Mậu đúng là chưa qua tiếng anh cấp 4,” Lộ Đình Châu ra hiệu cho cậu xem điện thoại, “Không chỉ thế, hắn ta còn làm giả bằng cấp.”

 

Ninh Lạc kinh ngạc: “Làm giả bằng cấp?”

 

Cậu vừa nói vừa mở Weibo, thành thạo chuyển sang tài khoản phụ mới lập của mình.

 

Đúng vậy, cậu lại tạo một tài khoản phụ khác nữa.

 

Tin tức có liên quan đến Đinh Đãng Mậu đang đứng đầu top tìm kiếm.

 

#Đinh Đãng Mậu làm giả bằng cấp.

 

#Đinh Đãng Mậu sụp đổ hình tượng học sinh giỏi, ném tiền ra nước ngoài.

 

#Chuyên gia bàn luận về ảnh hưởng xấu của việc mua bán luận văn đối với xã hội.

 

#Đinh Đãng Mậu và Đinh Thiệu Ý có thật sự là anh em ruột hay không.

 

#Khi nào thì Đinh Thiệu Ý đi xét nghiệm AND?

 

Bây giờ Ninh Lạc không còn buồn ngủ chút nào, cậu giống như con chồn chờ ăn dưa, cực kỳ phấn khích: “Hot search này có nội dung thú vị ghê, cay độc ghê. Bảo sao lúc nãy không thấy Đinh Đãng Mậu đâu, hóa ra là lửa cháy đến mông rồi.”

 

Cậu mở mục bình luận thời gian thực ra, cư dân mạng vẫn phát huy ổn định, miệng lưỡi như tẩm độc, khiến người ta rất yên tâm.

 

[Đây là cái nắp cống nào không đậy kỹ, để thứ này bò ra ngoài vậy? Xui xẻo thật chứ!]

 

[Thật muốn nhổ vào mặt tên này một cái, nhưng tôi lại sợ làm bẩn nước bọt của mình.]

 

[Làm giả bằng cấp, mua bán luận văn? Người đâu, lôi xuống ban cho Nhất Trượng Hồng!]

 

[Tôi đã nói rồi mà, nhìn tướng Đinh Đãng Mậu là thấy toát lên vẻ ngu dốt chưa được tri thức gột rửa rồi.]

 

[Anh bạn ơi, nếu bằng cấp bị thu hồi rồi thì đến làm bạn cùng nhà máy với tôi đi, lương tháng 0.03 vạn, ghen tị chết cậu luôn.]

 

Fan hâm mộ của Đinh Đãng Mậu vẫn đang cố gắng tẩy trắng cho thần tượng của mình.

 

[Bịa đặt vu khống người khác hả? Chỉ cần mỗi một cái mồm thôi là đủ rồi đúng không? Chuyện không đầu không đuôi gì cũng dám lôi ra nói, cẩn thận luật sư kiện các người đó!]

 

[Đã chụp màn hình lưu bằng chứng, chắc chắn là Miêu Miêu vô tội, các người đợi luật sư tìm đến cửa đi!]

 

[Chửi cái gì mà chửi, chỉ có các người là có mồm nói chuyện thôi à?]

 

Nhưng cư dân mạng còn cứng rắn hơn cả bọn họ.

 

[Hắn ta làm giả bằng cấp đó! Còn mua luận văn đó! Tôi không những chửi, mà nếu mấy người nghe không rõ, tôi còn có thể khắc lên bia mộ cho mấy người! ]

 

[Cái miệng cứng thế này, vật liệu tốt thật đấy, mang đi chặn đập Tam Hiệp đi.]

 

Ninh Lạc lật xem những thông tin bị đào ra, kinh ngạc: “Cư dân mạng bây giờ lợi hại như vậy sao? Loại tư liệu này mà cũng có thể tìm ra được? Nhanh quá!”

 

Lộ Đình Châu cười cười.

 

Cư dân mạng có mạnh hay không thì anh không biết, nhưng mạng lưới quan hệ của Nhiếp Văn Đào thì quả thực rất mạnh.

 

Ninh Lạc nhìn ba hào tiền của mình, đột nhiên không còn khó chịu như vậy nữa.

 

Ngay cả thế giới cũng trở nên tươi sáng hơn hẳn.

 

Bây giờ Đinh Đãng Mậu chắc đang phát điên rồi nhỉ?

 

【Quả nhiên, niềm vui của mình nên được xây dựng trên nỗi đau của người khác.】

 

Cậu sung sướng nghĩ thầm.

 

Hết chương 123.

 

Chú thích:

  • Gita kia: Là một từ lóng, nó không mang nghĩa đen là “guitar” mà là một cách chửi thề. Trong tiếng Trung, người ta thường dùng các từ nước ngoài (đặc biệt là tiếng Anh) để tạo ra những từ lóng hoặc từ chửi thề mới. “吉他” (Jítā) có âm gần giống với một số từ chửi thề trong tiếng Trung, do đó nó được sử dụng như một từ thay thế.
     
Chương 123: Cuộc Đời Của Người Khác Thì Dễ Như Trở Bàn Tay, Cuộc Đời Của Tôi Thì Cho Tôi Mấy Cái Tát!

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên