Chương 124: Đổi Thiết Lập Nhân Vật, Hiện Tại Là Chàng Trai Trẻ Phong Lưu Vừa Góa Chồng


Chương 124: Đổi Thiết Lập Nhân Vật, Hiện Tại Là Chàng Trai Trẻ Phong Lưu Vừa Góa
Chồng

 

Vốn dĩ kì thi đại học vừa kết thúc, mọi người đang trong giai đoạn điền nguyện vọng, đột nhiên lại nổ ra vụ bê bối này, gần như thổi bùng cảm xúc của mọi người ngay lập tức.

 

[Một bài luận văn cũng không rẻ, @Đinh Đãng Mậu, chắc anh tốn không ít tiền vào đó nhỉ?]

 

[Hay lắm hay lắm, những mọt sách tỉnh lẻ chúng tôi dù học giỏi đến mấy cũng chẳng thể nào ngoi lên bằng mấy người đi cửa sau, có quan hệ như các người được.]

 

[Lần trước thấy vụ làm giả bằng cấp là Phương Hồng Tiệm, quả này đúng là màn kết hợp trong mơ rồi.]

 

[Hừ, thứ đồ ăn thừa trong máng, đồ cọ ngứa trong chuồng.]

 

Ninh Lạc đọc đến câu cuối thì hít vào một ngụm khí lạnh: “Chửi ác thật đó. Em đã nói mà, lên mạng là học được khối thứ, người nằm trên giường, kĩ năng mắng chửi tăng vùn vụt.”

 

Cậu lại nói: “Mà thôi, thế này cũng coi như là cống hiến cho sự nghiệp giáo dục quốc gia rồi, người phanh phui vụ này phải được tặng cờ luân lưu mới đúng.”

 

Lộ Đình Châu vắt chéo chân ngồi trên mép giường, nhìn Ninh Lạc cười.

 

Anh vừa cười một cái, Ninh Lạc liền cảm thấy có gì đó không ổn, cậu cẩn thận hỏi dò: “Em hỏi chút nha, chuyện này không liên quan gì đến anh đấy chứ?”

 

Lộ Đình Châu xoa cằm, thong thả nói: “Biết đâu đấy.”

 

Ninh Lạc hít vào một hơi thật sâu, giơ ngón tay cái lên: “Anh được lắm, người ta thì đặt anh lên đầu quả tim, còn anh thì treo người ta lên mạng.”

 

Lời này Lộ Đình Châu nghe không lọt tai cho lắm, anh tóm Ninh Lạc lại bắt cậu phải nói cho rõ ràng: “Ai đặt ai lên đầu quả tim? Em nói năng cho tử tế xem nào.”

 

“Em sai rồi, anh đừng động vào em,” Ưu điểm lớn nhất của Ninh Lạc là nhận thua rất nhanh, cậu né trái né phải, tránh bàn tay của Lộ Đình Châu, chỗ nào bị anh chạm vào cũng nhột kinh khủng, cậu cười không ngừng được, “Ha ha ha ha! Anh đừng quậy nữa, em sợ nhột lắm!”

 

Vùng eo nhạy cảm bị đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua liền nhột không chịu nổi, như có luồng điện chạy qua làm nổi lên một lớp da gà, luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, khiến nửa người cậu tê rần, mềm nhũn. Cậu cố sống cố chết cong eo trốn ra phía sau, lại bị Lộ Đình Châu kéo lại, anh chậm rãi hỏi: “Trốn cái gì.”

 

Ninh Lạc thở hổn hển, cười đến mức mắt ươn ướt long lanh nước, cậu trừng mắt nhìn anh, ngay cả giọng chất vấn cũng run rẩy: “Anh cố ý đúng không? Rõ ràng là anh biết trên người em có chỗ nào không thể chạm vào mà.”

 

“Chỗ nào không thể chạm?” Lộ Đình Châu biết rõ còn cố hỏi, cúi đầu xuống.

 

Mái tóc đen khẽ lướt qua khuôn mặt Ninh Lạc, anh hôn lên cánh môi hơi hé mở của cậu, ngón tay men theo đường cắt may của quần áo chạm đến vòng eo căng chặt, nhẹ nhàng chạm vào đó.

 

Người Ninh Lạc khẽ run lên, cậu nuốt nước bọt: “Camera ngoài hành lang có thể thu được tiếng đó.”

 

“Anh biết,” Ánh mắt Lộ Đình Châu hơi tối lại, anh ôm người vào lòng, xoa đầu cậu, “Anh không làm gì đâu, nhưng em phải để anh ôm một lát.”

 

Chín mươi cân xương cốt phản nghịch trong người Ninh Lạc lại trỗi dậy: “Nếu em không cho anh ôm thì sao?”

 

Bàn tay đang đặt trên eo cậu trượt xuống một chút, luồn vào trong áo chạm đến làn da mịn màng, vẽ một vòng tròn vô cùng ám muội.

 

Tốc độ nói của Ninh Lạc nhanh chưa từng thấy: “Ôm ôm ôm! Em thích ôm nhất, một ngày anh không ôm em là em sẽ khó chịu khắp cả người.”

 

Để thể hiện sự khó chịu của mình, cậu ngọ nguậy mấy cái trong lòng Lộ Đình Châu.

 

Ngọ nguậy đến mức Lộ Đình Châu mất sạch hứng thú.

 

Anh đưa tay nhéo gáy cậu, nhấc người ra, hai người nhìn nhau vài giây, lưỡi anh chống lên hàm trên “chậc” một tiếng: “Nhột thì đi tắm đi.”

 

Ninh Lạc bị ném vào phòng tắm.

 

Cậu quay đầu lại nhìn, nhưng đáp lại cậu chỉ có cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại.

 

Trong đầu từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi, cậu lao tới đập cửa: “Anh là cái đồ đàn ông vô tình vô nghĩa vô lý gây sự, mau thả em ra.”

 

Lộ Đình Châu không thèm để ý đến cậu.

 

Ninh Lạc cố gắng không ngừng: “Anh Tử, mở cửa đi Anh Tử, là ba đây.”

 

Cửa mở ra, một đống khăn tắm và quần áo bay thẳng vào mặt cậu, cùng với câu nói của Lộ Đình Châu: “Tắm nhanh lên, tắm xong ngủ sớm đi, bữa sáng ngày mai bắt đầu lúc bảy giờ, tám giờ phải đi làm việc.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

Cậu ôm đống quần áo sạch được ném vào, đứng trước gương, hung hăng tung liên hoàn đấm bốc vào không khí.

 

Trong đầu cậu lướt qua 100 lý do ngày mai xin nghỉ phép, nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận số phận, bắt đầu tắm rửa.

 

… Rồi sau đó thức dậy sớm.

 

Lúc tắm cậu cứ nghe thấy tiếng sột soạt, Ninh Lạc còn tưởng mùa hè trong phòng tắm có côn trùng gì đó bay vào, nhưng nhìn một vòng vẫn không thấy gì. Đợi đến khi tắt nước, âm thanh đó càng rõ hơn, lúc này cậu mới phát hiện ra là tiếng nói chuyện.

 

“… Không được, nói như vậy thì danh tiếng của tôi biết làm sao? … Tôi không quan tâm, anh nghĩ cách đi! Tóm lại là phải nhanh lên… Anh còn muốn làm nữa không?!”

 

Có lẽ là nghe thấy tiếng nước đã ngừng chảy, cuộc nói chuyện đột ngột dừng lại, lúc vang lên lần nữa thì rõ ràng đã ở xa hơn rất nhiều.

 

Ninh Lạc lén lút kéo cửa chớp ra một khe hở, cẩn thận liếc nhìn ra bên ngoài.

 

Cửa sổ phòng cậu nhìn thẳng ra con hẻm nhỏ phía sau nhà nghỉ, bình thường chẳng có ai đi qua. Ánh đèn mờ ảo từ phía xa chiếu tới, cậu nhìn thấy lờ mờ khuôn mặt của người đó.

 

Chính là Đinh Đãng Mậu, hắn ta đang kích động tranh cãi gì đó với người ở đầu dây bên kia điện thoại.

 

Ninh Lạc cố gắng lắng nghe, nhưng làm thế nào cũng không nghe rõ, cậu sốt ruột đến mức người vẫn còn trong phòng tắm mà tai thì hận không thể chạy xa hai dặm.

 

【Nói to lên chút coi, anh chưa ăn cơm à? Không biết quan tâm đến bạn bè trên núi cao hả? Thật sự không biết mang theo micrô mini à? 】

 

May mà Đinh Đãng Mậu không nghe thấy, nếu không thì chắc chắn sẽ bị tức đến hộc máu.

 

Hắn ta đang sốt ruột giải quyết rắc rối do cái kẻ gián tiếp gây ra kia, vậy mà đối phương thì lại chê xem náo nhiệt chưa đủ rõ hay sao?

 

Lộ Đình Châu nghe thấy, anh đến gõ cửa phòng tắm: “Tiểu Lạc? Em ở trong đó…”

 

Lời nói còn chưa dứt, Ninh Lạc đã xông thẳng ra khỏi phòng tắm, đi được vài bước lại quay về kéo cổ tay Lộ Đình Châu: “Đi, em dẫn anh đi xem náo nhiệt.”

 

【Đột nhiên em nhớ ra, chỗ góc cua tầng một không phải cũng có cửa sổ nhìn thẳng ra vị trí đó sao? 】

 

Giọng nói phấn khích của cậu như mang theo hiệu ứng nhảy nhót, chui thẳng vào tai Hướng Bặc Ngôn ở phòng bên cạnh.

 

Chàng trai thức đêm chơi game nhạy bén nhận ra sự phấn khích bất thường của cậu, bèn kéo cửa ra, nghiêng người nhìn, liền thấy bóng lưng lén lút trông rất khả nghi của Ninh Lạc ở dưới lầu.

 

Ninh Lạc đang tập trung tinh thần cao độ để nghe lén, hồi cậu thi nghe tiếng Anh cũng chưa tập trung đến như vậy, cẩn thận phân biệt ý nghĩa của từng chữ Hán. Bỗng nhiên bị vỗ vào vai một cái, cậu giật mình sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì bật dậy bay ra khỏi dải Ngân Hà, bực bội quay đầu trừng mắt nhìn Hướng Bặc Ngôn, hạ giọng, nói: “Cậu làm gì thế?”

 

Hướng Bặc Ngôn mò mẫm trong bóng tối, đáp: “Câu này phải là tôi hỏi hai người mới đúng.”

 

Gã ta nhìn Ninh Lạc, rồi lại nhìn Lộ Đình Châu đang dựa vào tường, chắc chắn là bị ép tham gia.

 

Lộ Đình Châu nhún vai, chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.

 

Cửa sổ đang mở, làn gió mát đêm hè lùa vào, hòa cùng tiếng côn trùng mùa hạ kêu râm ran là giọng nói tức muốn hộc máu của Đinh Đãng Mậu.

 

“Cái gì mà anh bị điều tra cách chức thì làm sao? Anh bị cách chức thì liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi phải quan tâm đến anh? Bây giờ là tôi sắp toi mạng rồi, anh rõ chưa hả! Chuyện này rốt cuộc phải giải quyết thế nào, anh mau đưa ra phương án đi!”

 

【Ha ha ha ha ha, quá là kinh điển.】

 

Ninh Lạc dùng thị lực 5.0 siêu việt của mình nhìn một cái: 【Ghê thật chứ, lại còn là video call nhóm nữa chứ.]

 

Hướng Bặc Ngôn không thể tin nổi: “Tên này lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm như vậy, thật sự chưa bị ai trùm bao bố đánh à? Nói chuyện nghe ngứa đòn thật sự!”

 

Trong lúc Ninh Lạc bận rộn hóng chuyện vẫn dành thời gian liếc nhìn gã ta một cái.

 

【Cậu cũng có mặt mũi nói người ta như vậy à? 】

 

Lộ Đình Châu khẽ cười thành tiếng.

 

Ninh Lạc bèn liếc anh thêm cái nữa, vỗ vỗ vai anh, học lỏm rồi áp dụng ngay: “Anh, mọi người đều quan tâm anh thường ngày có mệt không, có bận không, gặp khó khăn có buồn không, có lúc nào emo muốn chết hay không.”

 

Trong lòng Lộ Đình Châu thoáng có chút xúc động.

 

Ninh Lạc bỏ tay xuống: “Nhưng em thì khác, em không quan tâm anh.”

 

【 Thậm chí em còn có thể đổi thiết lập nhân vật, chàng trai trẻ phong lưu vừa góa chồng, hì hì. 】

 

… Đúng là một cú ngoặt kinh điển mang phong cách kiểu Ninh Lạc.

 

Lộ Đình Châu híp mắt lại.

 

Ninh Lạc bị nhéo eo một cái trả đũa, cảm giác tê dại nhồn nhột vừa mới đè xuống lại cuộn trào lên, sợ đến mức cậu vội vàng cắn chặt môi. Cậu liếc mắt nhìn trộm biểu tình trên mặt Hướng Bặc Ngôn, phát hiện đối phương đang chuyên tâm hóng chuyện không nhìn sang bên này, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhưng cũng không dám tùy tiện trêu chọc anh nữa.

 

Rõ ràng là người ở đầu dây bên kia trong video call của Đinh Đãng Mậu đang tức muốn chết, giọng nói cũng to hơn hẳn: “Tôi đang nghĩ cách đây! Nhưng cậu cũng phải xem xét tình cảnh của tôi nữa chứ!”

 

Đinh Đãng Mậu: “Anh nói to thế, là có ý kiến với tôi à? Dương Mãn Ký tôi cảnh cáo anh, anh đừng có nghĩ đến chuyện phanh phui việc này ra rồi tự mình rút lui, anh có biết ông nội tôi là ai không?”

 

Ninh Lạc bịt tai lại, nhỏ giọng lầm bầm: “Miệng thì anh nói người ta to tiếng, anh cũng có tha cho người ta đâu, tiếng gào của anh chẳng khác nào như lừa hoang động dục ấy, eng éc eng éc.”

 

Lộ Đình Châu hôn chụt một cái vào vành tai cậu: “Dùng từ văn minh một chút.”

 

“Thôi được rồi,” Công dân văn minh Ninh tiên sinh sắp xếp lại từ ngữ, “Cái giọng trầm khàn quyến rũ này, giống như là chiên đậu phụ thối trong cổ họng, dầu nóng vừa đổ vào đã kêu xèo xèo không ngừng.”

 

Hướng Bặc Ngôn cười như điên, nhưng không dám phát ra tiếng, gã ta nhịn không được mở chế độ quay video ra, ghi lại khoảnh khắc quý giá này.

 

Đinh Đãng Mậu lại tiếp tục oanh tạc: “Nói cho anh biết, khiêm tốn chỉ là gia huấn của nhà tôi, là để không khiến những người tiếp cận tôi cảm thấy tự ti, nhưng đó không phải là lý do để các người có thể trèo lên đầu cưỡi lên cổ tôi! Tốt nhất là anh nên biết rõ vị trí của mình đi!”

 

【Cha nội này ra ngoài ở khách sạn chắc phải đặt hai phòng nhỉ? Riêng cái sự tự tin tràn bờ đê của hắn ta đã chiếm hết một phòng rồi. Thời buổi này, đàn ông không ra vẻ ta đây còn hiếm hơn cả người dùng mới của Pinduoduo nữa. 】

 

Hình ảnh Hướng Bặc Ngôn quay được bắt đầu rung lên, gã ta vừa rung vừa hỏi: “Ninh Lạc, sao cậu lắm meme thế.”

 

Ninh Lạc liếc gã ta: “Bởi vì tôi thật sự rất thích lên mạng.”

 

Hình ảnh lại càng rung dữ dội hơn.

 

Sau một hồi Đinh Đãng Mậu xả giận, cuối cùng hắn ta cũng quyết định bảo người đại diện mau chóng liên hệ luật sư đưa ra thông cáo: “Cứ nói tôi không sai, tất cả đều do mấy tài khoản marketing bịa đặt thêu dệt lên để bôi nhọ tôi, bọn họ ngày càng quá đáng, khiến tôi không thể nhịn được nữa!”

 

Người đại diện do dự, làm thế này khác nào tự chặt đường lui của mình: “Chắc chắn muốn viết như vậy sao? Có phải quá tuyệt đối rồi không?”

 

Đinh Đãng Mậu đang lúc tức giận: “Cứ viết thế đi! Anh thêm một câu nữa, tôi sẽ chịu trách nhiệm pháp lý cho tất cả những lời đã nói ở trên, sau đó để luật sư đi kiện, gửi đơn kiện cho tất cả bọn họ đi!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Đúng là một người vĩ đại, tự mình nuôi sống cả ngành in ấn. 】

 

Ninh Lạc chậc chậc cảm thán, quay lại hỏi Lộ Đình Châu: “Hắn ta sẽ không thật sự định dùng quyền lực để ém chuyện xuống đấy chứ?”

 

Lộ Đình Châu mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong, anh nở nụ cười bí hiểm: “Vậy phải xem anh có muốn để hắn ta ém xuống hay không.”

 

Lượng thông tin ẩn chứa trong câu nói này khiến Hướng Bặc Ngôn phải ngoái đầu liếc nhìn, há hốc miệng.

 

Ngay sau đó, gã ta bị Lộ Đình Châu liếc nhìn một cái, cái nhìn nhẹ bẫng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng ý cảnh cáo rõ ràng, nụ cười lạnh lẽo.

 

Gã ta rùng mình một cái, lấy tay đẩy cằm mình lên, ngậm miệng lại, sau đó làm động tác kéo khóa miệng, nhưng khi Lộ Đình Châu thu hồi ánh mắt thì gã ta lại nghĩ, rốt cuộc thì lúc đó mình lấy đâu ra dũng khí mà kiên trì làm phiền tên này không ngừng vậy nhỉ?

 

Ừm, chắc chắn là Yamashita Takuma đã cho gã ta dũng khí rồi!

 

Ninh Lạc giật nhẹ áo Lộ Đình Châu, cười với anh: “Mỗi ngày làm một việc thiện, anh đúng là người tốt.”

 

【Thuốc diệt côn trùng nhãn hiệu Lộ Lộ, hiệu quả thấy rõ chỉ trong nháy mắt. 】

 

Hướng Bặc Ngôn không còn gì để nói nữa.

 

Cũng chỉ có cậu mới thấy anh ta lương thiện thôi, bộ lọc tình yêu của hai người dành cho nhau chắc phải dày đến tám trăm mét rồi!

 

Vẻ mặt gã ta vô cùng ghét bỏ, lặng lẽ tránh xa hai người này ra một chút.

 

Ninh Lạc tranh thủ lướt Weibo, liếc qua bài đăng mới của Đinh Đãng Mậu, không ngừng chê bai: “Viết cái quái gì thế này? Chê mình chết chưa đủ nhanh à? Đúng là tự đào hố chôn mình mà.”

 

Bây giờ cậu có cảm giác như đang hào hứng mở một cuốn truyện e-sport, định xem hai đội đại sát tứ phương, kết quả tác giả lại viết về Eggy Party vậy.

 

Đương nhiên là cư dân mạng cũng không tin, thậm chí sau khi phát hiện một số bình luận bị chặn, bị xóa hoặc cho bay màu tài khoản, liền trực tiếp dấy lên tâm lý phản nghịch.

 

[Định bịt miệng dư luận chứ gì? Đinh Đãng Mậu anh coi như đá phải tấm sắt rồi!]

 

[Lúc tôi coi anh là người thì anh diễn cho giống một chút được không? Não anh bị cắt bỏ cùng dây rốn luôn rồi à? Lừa thằng ngốc chắc?]

 

[@Đinh Đãng Mậu, chắc anh chưa từng viết luận văn, cũng chưa từng thấy mặt trời lúc bốn giờ sáng trong thư viện nhỉ? Tôi ngày nào cũng thấy! Vì anh mà tôi sẽ thức đến bốn giờ sáng thêm một lần nữa, anh đợi đấy, chuyện này chưa xong đâu!]

 

Sau này Đinh Đãng Mậu sẽ biết một chân lý: Đừng chọc vào sinh viên đại học.

 

Nhất là những sinh viên vừa bị kỳ thi cuối kỳ hành hạ xong, lửa giận ngút trời không có chỗ xả.

 

Ninh Lạc thấy Hướng Bặc Ngôn đã dừng quay video, bèn huých gã ta một cái: “Này, lát nữa cậu gửi cho tôi một bản video này đi. Lúc nào không vui tôi sẽ nghe cái tên thích làm màu này phát biểu.”

 

Hướng Bặc Ngôn vèo một cái né ra xa, vẻ mặt rất ghét bỏ: “Không cho.”

 

Ninh Lạc khó hiểu: “Tại sao?”

 

Hướng Bặc Ngôn cười lạnh: “Tôi ghét đàn ông.” Nhất là số nhiều.

 

Ninh Lạc “Ồ” một tiếng, rồi nhanh chóng đổi giọng: “Cậu nhớ gửi cho bà đây một bản video này nhé.”

 

“Khụ, khụ khụ!” Lộ Đình Châu đang uống nước bên cạnh thì bị sặc, anh vội vàng đi tìm giấy.

 

Ninh Lạc vội rút mấy tờ khăn giấy đưa cho anh, quay đầu nói với Hướng Bặc Ngôn: “Ngại quá, chồng nhà chị có chút vấn đề, không tự lo liệu được cuộc sống của mình, thấy không, vẫn phải để chị chăm sóc.”

 

Lộ Đình Châu giơ tay nhéo má cậu, bực bội nói: “Em lại bịa ra hình tượng gì cho anh đấy?”

 

Ninh Lạc e thẹn: “Lão đại ngồi xe lăn bệnh tật yếu đuối âm hiểm và cô vợ nhỏ siêu yêu anh ấy.”

 

Lộ Đình Châu nói: “Anh thấy mình không phải bệnh tật u ám, mà giống bệnh Alzheimer hơn.”

 

Mặt Ninh Lạc hơi đỏ lên: “Tuy đó là sự thật, nhưng em không cho phép anh từ bỏ việc điều trị…. á á á——!” Cậu ôm mặt kêu lên, nước mắt rưng rưng tố cáo Lộ Đình Châu, “Đau!”

 

Lộ Đình Châu bỏ tay xuống: “Còn giả vờ nữa hả?”

 

Ninh Lạc ghé mặt sát lại, chớp chớp mắt: “Đau thật mà, anh mau thổi thổi cho em đi.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Đúng là một màn ‘ý của người say không nằm ở rượu’ vô cùng xuất sắc.

 

Hướng Bặc Ngôn không thể ở lại thêm một giây nào nữa, kiên quyết không xem hai người họ tình chàng ý thiếp nữa, xoay người bỏ đi, kết quả là chạm mắt với Đinh Đãng Mậu.

 

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc lâu, trong ánh mắt cả hai đều có câu hỏi tương đồng: Sao hắn ta/gã ta lại ở đây? Hắn ta/gã ta đã đến từ lúc nào? Hắn ta/gã ta nghe được bao nhiêu rồi?

 

Hướng Bặc Ngôn thấy hai người kia vẫn còn đang dính lấy nhau, bèn kéo kéo Ninh Lạc, bảo cậu quay lại.

 

“Làm gì thế?” Ninh Lạc quay đầu, cũng nhìn thấy Đinh Đãng Mậu.

 

Bây giờ là màn im lặng không lời của bốn người, ai cũng cảm thấy rất chột dạ.

 

—— Ngoại trừ Lộ Đình Châu, anh vẫn đang ung dung tiếp tục uống nước.

 

Đinh Đãng Mậu là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng này, ánh mắt hắn ta cảnh giác: “Nửa đêm nửa hôm các người không ngủ, làm gì ở đây thế?”

 

Hướng Bặc Ngôn nhìn trời nhìn đất nhìn không khí, còn tay thì dùng sức đẩy Ninh Lạc một cái, đẩy cậu ra trước mặt Đinh Đãng Mậu, ra hiệu bảo cậu mau trả lời: “Hỏi cậu kìa.”

 

Gã ta đã diễn giải câu: “Thà để đạo hữu chết chứ bần đạo nhất quyết không chết” vô cùng chân thực.

 

Sự im lặng của Ninh Lạc vang vọng như sấm.

 

Đinh Đãng Mậu: “Nói đi chứ.”

 

Trong đầu Ninh Lạc chợt lóe lên một tia sáng: “Ba bọn tôi ra ngoài đi dạo.”

 

Đinh Đãng Mậu kinh ngạc, nhìn cả ba người từ đầu đến chân: “Đi dạo? Ba người các cậu?”

 

“Đúng vậy đúng vậy. Haiz, anh cũng thấy Hướng Bặc Ngôn thừa thãi đúng không? Nhưng biết làm sao được, có cậu ấy thì ba chúng tôi mới là một gia đình hoàn chỉnh,” Ninh Lạc càng nói càng hăng, nhìn Hướng Bặc Ngôn với ánh mắt hết sức thâm tình, “Bặc Bặc, ngọn gió mang theo nỗi nhớ ba của con, cuối cùng vẫn thổi đến trái tim ba. Ba nguyện gánh vác trách nhiệm làm cha nặng nề này.”

 

【Như vậy thì Ngày của Cha mình có thể nhận thêm một bao lì xì nữa, hời quá đi chứ!】

 

Đinh Đãng Mậu: ???

 

Tai hắn ta có vấn đề rồi sao?

 

Tại sao những lời này cứ như trượt một cái trên vỏ não trơn tuột của hắn ta vậy, hoàn toàn không thể hiểu nổi mà?

 

Hướng Bặc Ngôn nghiến răng nghiến lợi kêu ken két: “Ninh Lạc, cho cậu thêm một cơ hội nữa, nói cho tử tế vào.”

 

“Ồ, bởi vì tôi cảm thấy bản chất của con người đều là cún con, cần phải định kỳ dắt mình ra ngoài đi dạo một chút. Hai người bọn họ cũng vô cùng tán thành.”

 

Hướng Bặc Ngôn che mặt, đã bị màn nghiêm túc nói nói hưu nói vượn của cậu đánh bại.

 

Đinh Đãng Mậu ngớ cả người, mãi một hồi lâu sau mới nặn ra một câu: “… Rốt cuộc thì cậu đang nói cái gì vậy?”

 

“Có lẽ những lời này đối với cậu quả thật hơi cao siêu, nghĩ không thông cũng rất bình thường,” Lộ Đình Châu đặt cốc giấy dùng một lần xuống, “Đi thôi, Lạc Lạc, về ngủ.”

 

Ninh Lạc đi được vài bước, vẫn không quên quay lại vỗ vai Đinh Đãng Mậu: “Dạo này chắc nhiều chuyện phiền lòng lắm nhỉ, nhìn cậu xem, sắc mặt kém hẳn đi, nghe lời anh đây, mau về nghỉ ngơi đi.”

 

Còn không quên tự nâng bậc vai vế cho mình.

 

Chuông báo động trong lòng Đinh Đãng Mậu vang lên inh ỏi, hắn ta cố gắng gượng cười: “Chuyện phiền lòng gì chứ? Tôi làm gì có chuyện phiền lòng nào, tôi rất ổn mà, ha ha.”

 

【Còn giả vờ à? Mặt anh dài như cái bơm thế kia, nước mắt anh khóc tối nay, chắc phải đến sáng mai mới chảy xuống miệng được đấy nhỉ. 】

 

Nhưng ngoài miệng thì Ninh Lạc chỉ nói qua loa cho qua chuyện: “Ừ ừ, được rồi, anh vui là được.”

 

Lộ Đình Châu sải bước đi nhanh hơn một chút, nếu không anh sợ mình sẽ không nhịn được bật cười mất.

 

“Này, anh đợi em với!” Ninh Lạc vội vàng đuổi theo.

 

Kết quả là, sau một hồi náo loạn, người nào đó nói muốn ngủ sớm, nhưng vẫn cứ thức đến tận nửa đêm về sáng.

 

Cậu nằm trên giường, nhìn trần nhà: “Em thề, chắc chắn ngày mai em sẽ ngủ sớm.”

 

“Nếu không ngủ sớm được thì sao?” Lộ Đình Châu vừa tắm xong, vừa lau tóc vừa đi ra hỏi.

 

Ninh Lạc thản nhiên đáp: “Thì lại tiếp tục thề thôi.”

 

“… Không còn sớm nữa, mau ngủ đi.”

 

【Cầu xin cách để loài người có thể ngủ đủ 8 tiếng trong vòng 5 tiếng! 】

 

Lộ Đình Châu sẽ nói cho Ninh Lạc biết, nằm mơ thì nhanh hơn.

 

Anh liếc mắt nhìn Weibo, rất hài lòng với diễn biến hiện tại: “Ngủ nhanh đi, sáng mai thức dậy có thể em sẽ thấy mặt Đinh Đãng Mậu còn dài hơn bây giờ nữa đấy.”

 

Ninh Lạc yên tâm nhắm mắt: “Vậy thì vẫn rất đáng để mong đợi.”

 

Một lát sau.

 

【Khoan đã, mình có nói với anh ấy chuyện mặt Đinh Đãng Mậu dài ra không nhỉ? 】

 

Lộ Đình Châu vẫn giữ nguyên động tác lau tóc, dừng lại một lúc lâu.

 

Mãi cho đến khi bên cạnh vang lên tiếng hít thở đều đều.

 

Lúc này anh mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, đặt khăn xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang say ngủ của Ninh Lạc, trong lòng có chút phiền muộn.

 

Rốt cuộc thì phải nói chuyện này với Tiểu Lạc như thế nào đây, mà có nên nói hay không nhỉ?

 

Lộ Đình Châu phát hiện, muốn để Ninh Lạc bình tĩnh chấp nhận, thật sự rất khó.

 

Anh còn sợ Ninh Lạc sẽ kéo anh cùng đồng quy vu tận.

 

Hết chương 124.

 

Chú thích:

  • “Anh Tử, mở cửa đi Anh Tử, là ba đây!”: Câu này là một meme bắt nguồn từ câu nói của Kiều Vệ Đông (do Sa Dật thủ vai) trong phim Tiểu Hoan Hỉ. Khi anh đến đưa đồ cho con gái Anh Tử, anh đã gọi video và nói câu, “Anh Tử, mở cửa đi Anh Tử, là ba đây!” Vì góc quay và tạo hình hài hước nên được mọi người đã sử dụng làm meme luôn.

Chương 124: Đổi Thiết Lập Nhân Vật, Hiện Tại Là Chàng Trai Trẻ Phong Lưu Vừa Góa Chồng

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên