Chương 125: Nếu Không Phải Là Trâu Ngựa Thì Nhà Ai Gọi Đổi Công Ty Là Đi Ăn Máng Khác?
Vào lúc sáu giờ, đồng hồ báo thức của Lộ Đình Châu đúng giờ reo lên.
Anh vươn tay tắt báo thức, bắt đầu hối hận vì tại sao tối qua mình lại cùng Ninh Lạc ra ngoài xem náo nhiệt.
Anh thật sự không muốn rời giường.
Giây tiếp theo, chuông điện thoại của Ninh Lạc đột ngột vang lên.
Tiếng kèn sona cao vút, mạnh mẽ, trực tiếp xuyên qua màng nhĩ, đánh thẳng vào sâu trong vỏ não. Chưa đầy một giây, Lộ Đình Châu đã mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, im lặng.
Anh có cảm giác như đến cả linh hồn cũng muốn bị chấn cho tan nát.
Đợi một lát, vậy mà vẫn còn kêu.
Lộ Đình Châu nghiêng người, phát hiện vậy mà có người có thể ngủ được dưới tiếng chuông kinh khủng đến mức này, anh không thể tin nổi, vươn tay huơ huơ trước mắt Ninh Lạc.
Thật sự không có động tĩnh gì, đến cả nhịp thở cũng không thay đổi.
Sao có người tối qua cẩn thận lựa chọn tỉ mỉ chuông báo thức là tiếng kèn sona, vậy mà đến bản thân cũng không gọi dậy nổi? Chuyện này có hợp lý không vậy?
“Tiểu Lạc? Ninh Lạc? Dậy đi, tắt chuông báo thức của em đi.”
Ninh Lạc lầm bầm một tiếng, trở mình đạp chăn. Tướng ngủ của cậu vẫn luôn rất không an phận, vạt áo ngủ bị vén lên, lộ cả bụng.
Nằm thêm một lúc nữa, cậu mới chịu tắt chuông điện thoại trong tiếng giục giã của Lộ Đình Châu.
Cuối cùng cái tai cũng được yên tĩnh, Lộ Đình Châu đứng dậy rửa mặt, không quên nói: “Mau dậy đi, không thì sẽ bị muộn đó.”
Ninh Lạc như người mộng du đáp lại anh mấy tiếng, rồi vùng vẫy ngồi dậy khỏi giường, mí mắt miễn cưỡng mở ra một khe hở, nhìn cái gì cũng mờ mờ ảo ảo, thần trí mơ màng.
Kết quả, đợi Lộ Đình Châu rửa mặt xong quay lại, phát hiện cậu vẫn giữ nguyên tư thế đó, căn bản không có ý định rời giường, chỉ thấy đầu cậu từ từ rũ xuống ngực, gật gật gù gù. Lộ Đình Châu trơ mắt nhìn đầu cậu gật mạnh xuống một cái mà vẫn không tỉnh, thân thể lắc lư mấy cái mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
Có lẽ là nghe thấy tiếng Lộ Đình Châu đi ra, Ninh Lạc giãy giụa, cố gắng lấy lại một chút lý trí, đưa tay mò mẫm lung tung tìm quần áo bên cạnh, lẩm bẩm: “Em dậy rồi, dậy ngay đây.”
Mò được một nửa thì giống như robot hết điện, lại bất động.
Lộ Đình Châu bật cười, kéo rèm cửa sổ ra để ánh nắng mùa hè rực rỡ chiếu vào phòng, anh búng tay một cái bên tai Ninh Lạc: “Sạc pin xong chưa? Mau dậy đi em.”
Ninh Lạc giật mình, bịt tai nghiêng đầu nhìn anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú ở ngay trước mắt, cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút, cậu dùng cả tay lẫn chân cùng lúc quấn lấy Lộ Đình Châu, ôm cổ anh đòi hôn.
“Anh ơi, em thảm quá đi, đáng thương quá đi, mới có sáu giờ sáng đã phải dậy đi làm rồi.”
Lộ Đình Châu bị cậu bất ngờ ôm lấy, suýt chút nữa đã ngã lại xuống giường, đè lên người cậu, tay chống đỡ một chút rồi ôm lấy người, chiều theo ý bạn trai diễn sâu một chút, anh ung dung nhướng mày, mỉm cười, hỏi lại: “Ồ, vậy phải làm sao đây?”
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt được mình chọn lựa kỹ càng kia, hôn tới tấp mấy cái, lúc này mới có thời gian nói chuyện: “Anh đi bắt cóc Tiền Đa Đa đi, chúng ta sẽ tiếp quản tổ chương trình, ngày nào cũng livestream ngủ.”
Lộ Đình Châu nhận xét về chuyện này là: “Đảo lộn càn khôn.”
Trước khi Ninh Lạc buông anh ra còn không quên chu mỏ hôn thêm một cái chóc nữa lên đôi môi mỏng của anh: “Đây là tạo phúc cho khán giả.”
Mặc dù bạn trai đã cho cậu thêm dũng khí để rời giường, nhưng vào khoảnh khắc rời khỏi giường, Ninh Lạc vẫn không nhịn được mà đeo cái mặt nạ đau khổ lên: “Em đã nói cái giường chính là cục sạc pin không dây của em, đúng nhận sai cãi xem nào.”
Lộ Đình Châu bật cười, đúng là một con robot nhỏ hết pin.
Trước khi Ninh Lạc ra cửa thì nhìn thấy gói cà phê đen hòa tan Hứa Linh đưa cho mình trong túi, cầm lên rồi lại bỏ xuống, còn ném ra xa, sau đó quay đầu nghiêm túc nói với Lộ Đình Châu: “Em không thể uống cà phê nữa, em nghi ngờ mình đã uống đến mức đắng cả cuộc đời, thế mới khiến em bị giày vò cả ngày mà chỉ lấy được ba hào, làm lụng vất vả như bán mạng.”
“Cũng tốt mà,” Lộ Đình Châu vừa chỉnh lại cổ áo bị cậu làm xộc xệch, vừa nói, “Đợi khoảng thời gian này kết thúc, em có thể bắt đầu cắt ‘Nhất Lộ Sinh Hoa’ và ‘Khinh Chu Dĩ Quá Vạn Trùng Sơn’ rồi.”
“… Đúng là phải nói thầy Lộ rất nhạy bén với tư duy mạng.”
【Anh cũng đừng có Khinh Chu Dĩ Quá Vạn Trùng Sơn nữa, anh cứ trực tiếp cho em đứt bóng luôn rồi chôn sau núi cho xong.】
Lộ Đình Châu không đồng ý.
Không được, không thể gán hình tượng người chồng góa bụa phong lưu lên đầu anh được.
Hai người thu dọn xong đi ra ngoài, quả nhiên là cặp đôi cuối cùng rời phòng, những người khác cũng đều đã quen rồi.
Đinh Thiệu Ý nhìn thấy Ninh Lạc thì thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tốt quá rồi, anh trai làm chung với mình đã đến rồi, ca này sẽ không chỉ có một mình mình đi làm nữa.
Ninh Lạc nhìn thấy Đinh Thiệu Ý, lại có lý do để mượn gió bẻ măng: “Tổ chương trình các người vậy mà lại để một cô bé mười mấy tuổi phải đi làm vào lúc sáng sớm, các người không có tim à?”
Tiền Đa Đa đứng sau máy quay, đeo kính râm gọng tròn nhỏ, phe phẩy quạt xếp vô cùng đắc ý: “Đùa gì vậy, cô em gái bên cạnh cậu vừa mới tốt nghiệp cấp ba. Là cấp ba đó nha, đó chính là thời điểm dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm việc nhiều hơn lừa đó, biết cái gì gọi là Văn kê khởi vũ không?”
[??? Tiền Đa Đa! Tôi đến xem show chứ không phải đến soi gương!]
[Miếng dưa hấu ướp lạnh trên tay tôi tự nhiên không còn ngon nữa.]
[Một sĩ tử chuẩn bị vào lớp 12 nhìn thấy cái này thì âm thầm sụp đổ luôn.]
[Siêu hình học, không được thì bỏ học (khóc ròng).]
Ninh Lạc còn không chịu nổi bộ mặt tiểu nhân đắc ý của Tiền Đa Đa hơn cả cư dân mạng: “Văn kê khởi vũ hả? Biết chứ. Tôi ngửi thấy mùi KFC là biết phải đi tìm bạn bè xin ăn rồi, ít nhất cũng phải 50 tệ.”
Tiền Đa Đa: “… Lười đôi co với cậu.”
Thằng nhóc thèm ăn, hết chuyện để nói!
[Hì hì, quả nhiên là cái miệng của Lạc Bảo vẫn khá hữu dụng.]
[Tôi chưa bao giờ thích Ninh Lạc đến vậy! Ninh Lạc, cậu có thể biểu diễn lại cái cảnh đó được không, chính là cái cảnh bắt cóc Tiền Đa Đa ấy? (e thẹn ngượng ngùng).]
Ngay lúc cư dân mạng đang thảo phạt Tiền Đa Đa, ủng hộ Ninh Lạc thì: [Ồ hô, anh chàng phông bạt từ nhà bếp trở về rồi.]
[Cái gì mà “Anh chàng phông bạt”, phải gọi là “Thiếu gia” chứ.]
[Chương 1: về nước, chương 2: bùng nổ tin hot, chương 3: cút xéo.]
Đừng nói là cư dân mạng, đến cả Ninh Lạc cũng không nhịn được mà nhìn sang, ánh mắt đảo qua đảo lại trên khuôn mặt dài của Đinh Đãng Mậu.
【Ôi chao, cái mặt này đúng là dài thiệt ha, tui quét từ trên xuống dưới còn mệt hơn leo lên Vạn Lý Trường Thành Bát Đạt Lĩnh nữa.】
Suýt chút nữa thì Hướng Bặc Ngôn phun luôn cả ngụm sữa đậu nành vừa uống trong miệng ra, đi vào vết xe đổ của Lộ Đình Châu tối qua.
Ninh Lạc, vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản sự kỳ quái và mỉa mai!
Đinh Thiệu Ý thì mặt mày ngơ ngác, hết nhìn người này lại nhìn người kia, không hiểu tại sao Ninh Lạc lại nói như vậy.
Nhưng mà nói thật, khuôn mặt của anh trai cô thật sự rất giống cái còi màu hồng bị kéo dài thườn thượt.
Vừa nói chuyện là như tiếng còi hú vang.
Đinh Đãng Mậu: “Mọi người đều uống sữa đậu nành à?”
Hắn ta nhìn thấy ba người tối qua thì không được tự nhiên, nhưng dù sao cũng có chút kỹ năng diễn xuất, cố gắng nhịn sự khó chịu, gượng gạo bắt chuyện.
Ninh Lạc ngồi xuống bên cạnh Lộ Đình Châu, cảm thấy đây là một cái bẫy, cậu tuyệt đối không dại gì mà nhảy vào. Nhưng lại rất tự nhiên cắn một miếng quẩy rán trong tay Lộ Đình Châu.
【Cái này ngon nè!】Mắt cậu sáng lên, dùng ánh mắt thúc giục Lộ Đình Châu lấy cho cậu một cái nữa.
Hướng Tư Kỳ lương thiện đơn thuần mắc bẫy: “Đúng vậy, nếu không thì cũng không có gì khác để uống, tổ chương trình không chuẩn bị.”
Đinh Đãng Mậu ngồi xuống đối diện anh ta, mỉm cười nói: “Thật ra buổi sáng có thể tự pha một ly cà phê hòa tan 3 trong 1, tốt nhất là cho thêm chút siro vani, để cà phê có vị đậm đà hơn.”
Hướng Tư Kỳ ha ha cười khan, vô cùng lúng túng: “Cậu nói gì vậy, tôi nghe không hiểu.”
Ninh Lạc liếc mắt nhìn ly đồ uống đen ngòm kia, vẻ mặt ghét bỏ.
【Chỉ toàn bày ra mấy cái thứ Tây Dương, anh thích cà phê không thích thuốc bắc, là vì thuốc bắc thanh toán bảo hiểm y tế ít tốn tiền của anh, anh cảm thấy mất mặt hả?】
Đinh Thiệu Ý kinh ngạc, chấn động, sùng bái.
Sao anh Tiểu Lạc lại biết được vậy? Hiểu anh trai cô bé quá vậy.
Ngoại trừ Đinh Đãng Mậu ra thì không ai muốn từ từ tận hưởng cuộc sống cả, đũa gắp thức ăn của bọn họ nhanh đến mức sắp tóe lửa luôn rồi, chỉ muốn nhanh chóng ăn xong rồi nhanh chóng đi làm.
Dù sao thì ba hào tiền công tối qua của Ninh Lạc vẫn còn rành rành trước mắt.
Đinh Đãng Mậu nâng cốc cà phê lên nói: “Không sao, con người sống trên đời, chính là phải từ từ tận hưởng cuộc sống. anh Hướng, cái gì anh không biết thì tôi có thể dạy cho anh.”
“Thì ra đây mới là thái độ sống của anh,” Hướng Bặc Ngôn như hiểu ra được gì đó, gã ta nói: “Thảo nào hôm qua anh giải đề chậm như vậy, hóa ra là đang tận hưởng quá trình không giải được đó à.”
Nụ cười bên khóe miệng Đinh Đãng Mậu lập tức thu lại, giống như bị đấm một quyền thành bánh pizza siêu mỏng, vô cùng khôi hài.
Cái kiểu vả mặt trực diện này đúng là sảng khoái quá chừng!
Tất cả mọi người không nhịn được mà run run hai vai, miệng Ninh Lạc nhét đầy ắp thức ăn, cậu dùng ánh mắt ra hiệu với Hướng Bặc Ngôn, “Trâu bò quá!”
Hướng Bặc Ngôn đắc ý ưỡn ngực.
Đương nhiên rồi, cũng phải xem là học theo cục than nào chứ, đã gần mực thì phải đen rồi.
Đương nhiên, gã ta không có ý gọi Ninh Lạc là thầy của mình, một chút cũng không có!
Ninh Lạc căn bản không có thời gian để ý đến gã ta, chỉ lo ăn uống không ngừng nghỉ, dùng hành động ăn uống để trút bỏ nỗi bi thương khi phải dậy sớm.
Hễ miệng cậu rảnh là chắc chắn sẽ không có chuyện của Hướng Bặc Ngôn nữa rồi.
Mấy người còn muốn nói chuyện tiếp, nhưng thấy đồ ăn biến mất nhanh như chớp thì lập tức ngồi không yên nữa, vùi đầu vào ăn như điên. Mấy đôi đũa so tài kịch liệt giữa không trung, tạo nên một bản giao hưởng định mệnh hào hùng sôi nổi.
Đinh Đãng Mậu cứ thao thao bất tuyệt, nói một hồi xong cúi đầu nhìn xuống, ngay cả một hạt cơm cũng không còn.
Cả bàn ăn sạch trơn như bị gió cuốn mây tan, không chừa lại gì cho hắn ta cả.
Lần này hắn ta thật sự không cười nổi nữa.
Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn! Không biết chừa lại cho thiếu gia kiêu căng ngạo mạn đêm khuya emo khóc lóc sướt mướt ngập cả Thái Bình Dương này một miếng sao?
Không có mắt nhìn! Thật quá đáng!
Đinh Đãng Mậu cứ mắng mãi như thế cho đến khi tới tiệm đồ cổ làm việc.
Không còn cách nào khác, hắn ta vừa mệt vừa đói vừa khát, có muốn mắng cũng mắng không nổi nữa rồi.
Đúng lúc cháu gái của chủ tiệm hôm nay cũng ở đó, nhìn thấy hắn ta thì kéo ông chủ tiệm ra xa một chút, dùng âm lượng mà cô bé tự cho là rất nhỏ, nhưng thật ra thì cả tiệm đều nghe thấy được, lén lút phàn nàn: “Ông ơi, sao tiệm của ông lại nhận hắn ta vậy? Ông có biết hắn ta gian lận trong chuyện thi cử học hành, bây giờ đã lên hot search rồi không?”
Đinh Đãng Mậu run rẩy như người mắc bệnh Parkinson.
Luật sư đâu? Luật sư của hắn ta đâu rồi?!
[Má ơi, dám nói thẳng vậy luôn đó hả?]
[Cẩn thận fan thiếu gia lên mạng tấn công em đó em gái!]
[Mé nó, mấy đứa nào tung tin đồn thất thiệt chết hết đi, tui nói đó!]
[Fan thiếu gia ngửi thấy mùi là tới liền à?]
[Mấy người bớt nóng đi, chuyện này đã ầm ĩ lên rồi, trường đại học của thiếu gia đã bắt đầu điều tra kỹ lưỡng rồi, thiếu gia nhà mấy người sắp sửa từ du học sinh giỏi giang biến thành học sinh tốt nghiệp cấp ba rồi đấy.]
[Tui đã biết cái show này chưa bao giờ thiếu trò vui mà!]
[Bây giờ tui còn nghi ngờ anh vợ cố ý nữa đó, hôm nay Weibo chính thức của Sơ Trác Entertainment đang tổ chức rút thưởng, rút thưởng lớn rút thưởng nhiệt tình, thiên hạ thái bình, cả nước vui mừng.]
[Ha ha ha ha ha! @Ninh Dương, anh trai anh bẻ măng dữ dằn vậy!]
Hướng Tư Kỳ trơ mắt nhìn mặt Đinh Đãng Mậu từ xanh chuyển đỏ, rồi lại từ đỏ chuyển sang xanh đen, thật là đặc sắc vô cùng.
Anh ta nghĩ ngợi một chút, chẳng lẽ đây chính là cái bộ phận nào đó trên cơ thể sẽ thay đổi theo tâm trạng mà Tiểu Lạc thường nói, Lưu Ly Tử Thương – Mộng Điệp Băng – Tinh Lạc Vương Tử, sở thích là hơi chu môi anh đào nhỏ nhắn, chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn bạn khẽ nũng nịu.
Cũng hay đó chứ, đã hiện thực hóa được việc tự do điều chỉnh màu sắc của cơ thể, kiến nghị nên chuyển giao kỹ năng này cho sinh viên mỹ thuật.
À phải rồi, không biết bên Tiểu Lạc thế nào rồi, lúc bọn họ đi thì cậu vẫn còn đang ăn.
Ninh Lạc là một thanh niên ba tốt yêu nước, không chuyên nghiệp, không thành thật, không thân thiện, cậu đã khắc sâu bốn chữ “hành động sạch mâm” này vào mã gen DNA của mình, nhét nốt chiếc bánh bao nhỏ cuối cùng vào miệng, lúc này mới kéo Đinh Thiệu Ý chạy như điên một mạch đến quán ăn vặt.
“Em gái, chúng ta cố gắng cán đích ngay trước vạch xuất phát đi làm, nguyên tắc của chúng ta chính là tuyệt đối không làm thêm một phút nào!”
【Đùa à, làm trâu làm ngựa thì cũng có tôn nghiêm của trâu ngựa chứ!】
Đinh Thiệu Ý như có điều suy nghĩ: “Anh ơi, tại sao mọi người lại thích tự xưng là trâu ngựa vậy ạ?”
Ninh Lạc hùng hồn biện bạch: “Em ra ngoài hỏi thăm thử xem, nếu không phải là trâu là ngựa thì nhà ai gọi đổi công ty là đi ăn máng khác?”
Cameraman đi theo quay phim trúng một mũi tên vào đầu gối.
Nói rất có lý, không có cách nào phản bác được.
Cuối cùng Ninh Lạc còn chê chân của Đinh Thiệu Ý ngắn quá nên bước chậm, trực tiếp kẹp cô bé dưới nách chạy ra ngoài.
[Lọt sàn rồi!!! Ninh Lạc, cậu đang làm cái gì vậy! Đó là em gái đó! Không phải là đám con trai mấy người đâu!]
[Tui không nên có bất kỳ kỳ vọng nào đối với cái tên dưa hấu ngốc này…]
[Má ơi, trai thẳng trông con là như vậy đó! Chồng tui chê con gái tui tan học về nhà không chịu đi nhanh, cũng bế bổng nó lên rồi chạy.]
[Vấn đề là, tên này không phải “trai thẳng” nha!]
[Em gái: Cười một cái cho qua chuyện vậy.]
Đinh Thiệu Ý treo lơ lửng trên cánh tay Ninh Lạc theo hình chữ N, mắt nhìn đôi chân ngắn nhỏ xíu lắc lư qua lại của mình, nhíu mày trầm tư suy nghĩ.
Bình thường anh Tiểu Lạc cũng bị bạn trai không đáng tin của anh ấy kẹp nách chạy như vậy à? Dù sao thì chiều cao của hai người cũng chênh lệch khá nhiều mà.
Nhưng hôm nay hình như có chút khác biệt.
Đinh Thiệu Ý liếc mắt nhìn giày của Ninh Lạc, bắt đầu ước lượng xem bên trong độn thêm bao nhiêu lớp lót giày tăng chiều cao.
Ninh Lạc thành công bước vào cửa hàng bán đồ ăn vặt đúng deadline, giống hệt như học sinh đến trường sát giờ vào lớp, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác sảng khoái, “Ê hê, mình lại sống rồi”.
Cư dân mạng lúc này ném ra một trong những biểu tượng cảm xúc viral của Ninh Lạc: “Mỗi ngày ăn thêm một phút, sáng sớm tám giờ đi làm luyện khinh công.”
Ngược lại là ông chủ, vậy mà phải một lúc lâu sau mới chậm rãi xuất hiện.
Đinh Thiệu Ý không hiểu: “Ông chủ, chú quy định 8 giờ đi làm, tại sao bản thân chú lại không tuân thủ?”
Ninh Lạc “Suỵt” một tiếng, vội vàng ra hiệu tay: 【Em gái, không được hỏi cái này đâu.】
Đinh Thiệu Ý càng khó hiểu hơn, rõ ràng là ông chủ không tuân thủ quy tắc mà: “Không được hỏi sao ạ?”
[Nguyên tắc số một dành cho người làm thuê, cho dù ông chủ nói đã tắm rửa trong dung nham thì bạn cũng không được phản bác, phải nói là ông chủ thật tuyệt vời, da mặt ông chủ thật dày.]
[Ủng hộ em gái! Tại sao ông chủ không cần phải chấm công khi đi làm? Chúng ta phải loại bỏ cái thói hư tật xấu này!]
[Em gái nghiêm túc quá, cô bé thật sự là đang nghiêm túc đặt câu hỏi đó.]
[Cảm giác là cô bé có chút cứng nhắc cố chấp, hôm qua Ninh Lạc bảo cô bé ghi chép hàng hóa là muốn để cô bé thoải mái hơn một chút, kết quả cô bé cẩn thận tỉ mỉ làm theo không sai một ly.]
[Nhưng mà cô em gái cứng nhắc cố chấp như vậy lại có thể bao dung cho Lạc Bảo làm biếng, để cậu ấy đi làm việc riêng nhưng vẫn nhận tiền lương, đúng là tình mẹ bao la như biển Thái Bình Dương, mẹ hiền không chê con xấu.]
[????? Mấy má fan nhà Lạc trừu tượng quá vậy.]
Ông chủ cảm thấy rất thú vị, khom lưng cúi người ngang tầm mắt với Đinh Thiệu Ý: “Cháu cảm thấy chú không được làm như vậy sao? Chú là ông chủ mà, chú muốn đến muộn thì cứ đến muộn thôi, tiệm là của chú mà.”
Đinh Thiệu Ý có chút sợ ông, lùi về phía sau một bước, trốn sau lưng Ninh Lạc, nhỏ giọng phản bác: “Dù sao thì cũng không được như vậy, đáng lẽ là thế nào thì phải thế đó chứ.”
Giống như cô bé vậy. Mẹ cô bé đã lên một bảng kế hoạch chi tiết cho cô một tờ giấy A4, từ 5 giờ sáng đến 11 giờ tối đều kín mít, có mệt mỏi muốn lười biếng cũng không được, bởi vì “Đến giờ nào thì phải làm việc nấy”.
Ông chủ: “Vậy cháu muốn tính chú đi làm muộn sao?”
Đinh Thiệu Ý vừa định gật đầu, Ninh Lạc đã nhanh tay lẹ mắt vội vàng giữ chặt đầu cô bé lại: “Không không không, sao có thể tính là đến muộn được chứ, 7 giờ 67 phút, đây chẳng phải vừa đúng lúc sao? Chúng ta 8 giờ mới đi làm mà.”
Ông chủ quả thực bị bản lĩnh nói hưu nói vượn không chớp mắt của cậu làm cho kinh ngạc.
Ninh Lạc trưng cầu ý kiến của ông ta: “Đúng không ông chủ?”
Ông chủ tán thưởng một tiếng, hỏi: “Cậu vậy mà lại nói giúp tôi, cậu không hận tôi hôm qua chỉ trả cho cậu ba hào tiền công sao?”
Ninh Lạc do dự nửa giây, lựa chọn vứt bỏ lương tâm của mình: “Sao có thể như vậy được chứ ông chủ, một ngày tôi làm được ba hào là vì một ngày chỉ có thể làm 8 tiếng, nếu một ngày có thể làm 8000 tiếng, trên đời này còn có người nghèo nữa sao?”
Ông chủ nghẹn lời hồi lâu: “Cậu đúng là, người làm thuê xuất sắc trời sinh.”
Ninh Lạc khiêm tốn: “Chút tinh thần trách nhiệm đạo đức nghề nghiệp thôi mà.”
[Không hổ danh là cậu, cậu nhóc này cũng có chút bản lĩnh đấy.]
[A a a a a a, Ninh Lạc, đừng có kéo chúng tôi xuống nước cùng cậu chứ!]
[Làm thế nào để ông chủ không xem được tập này đây? Online chờ gấp!]
[Tại sao lại không có chứ? Đương nhiên là sẽ có chứ! Tinh Vệ, ngài có thể vá lại ví tiền của tôi được không? Đại Vũ, ngài có thể trị được lương ba cọc ba đồng của tôi không? Bàn Cổ, ngài có thể đi xin giấy nghỉ phép cho tui được không? Khoa Phụ, ngài có thể đuổi theo ngày nghỉ lễ được không!?]
Hết chương 125.
Chú thích:
- Nhất Lộ Sinh Hoa: Thành ngữ này thường được dùng để diễn tả một hành trình suôn sẻ, thuận lợi, đầy những điều tốt đẹp và may mắn. Nó cũng có thể ám chỉ một người có tài năng, đi đến đâu cũng mang lại những điều tích cực và tươi đẹp.
- Khinh Chu Dĩ Quá Vạn Trùng Sơn: Cụm từ này xuất phát từ bài thơ “Tảo phát Bạch Đế thành” của Lý Bạch, một nhà thơ nổi tiếng thời Đường. Nó diễn tả một cảm giác nhẹ nhõm, vui sướng sau khi đã vượt qua những khó khăn, gian khổ.
