Chương 125: Ác Niệm

Chương 125: Ác Niệm

 

Chuyến dã ngoại kết thúc. Từng chiếc xe chở học sinh lần lượt về trường, ai nấy đều mệt mỏi lê bước về lớp mình. Ngay cả Quý Nam Tinh cũng ngáp ngắn ngáp dài liên tục.

 

Tiêu Dã nhẹ nhàng bóp gáy cậu: “Buồn ngủ rồi à? Thế lát nữa chúng ta về ngủ một giấc trước đã, tối đói thì ăn sau.”

 

Dù gì thì suốt chuyến đi, miệng mồm cũng có được nghỉ ngơi đâu, không ăn đồ nướng thì cũng là trái cây, lại còn liên tục được nhét cho đủ thứ đồ ăn vặt, nên chắc giờ này cũng không đói.

 

Quý Nam Tinh vừa gật đầu thì nghe thấy một tiếng chát giòn giã. Các bạn học đang lên lầu cũng lập tức dừng bước, ngoảnh đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.

 

Người ra tay là Chu Na, còn người bị ăn tát là Phùng Tử Vũ.

 

Chu Na nhìn Phùng Tử Vũ với vẻ mặt vô cùng chán ghét: “Cậu có thể cút xa ra một chút được không! Loại người như cậu, tôi nhìn thêm một giây cũng thấy ghê tởm!”

 

Mộ Thanh đứng bên cạnh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Cô đang nói chuyện với người khác, vừa quay đầu lại đã thấy Chu Na tát Phùng Tử Vũ một cái. Thấy mắt Phùng Tử Vũ đỏ ngầu, vẻ mặt hung tợn, cô vội vàng kéo Chu Na ra sau lưng mình: “Sao thế?”

 

Chu Na ghê tởm nhíu mày: “Vừa nãy cậu ta sờ tôi! Còn định ôm eo tôi nữa! Cầu thang này có camera giám sát đấy, Phùng Tử Vũ, cậu cứ chờ đấy, chuyện này tôi với cậu chưa xong đâu!”

 

Chu Na lập tức rút điện thoại ra gọi cho gia đình, mách tội một tràng.

 

Trước đây, bố mẹ Chu Na vẫn luôn đau đầu vì chuyện con gái yêu sớm. Nhưng dù đau đầu đến mấy thì đó vẫn là con gái rượu của mình, dẫu rất không hài lòng với mắt nhìn người của cô, nhưng vừa nghe tin con bị bắt nạt ở trường là họ lập tức chạy đến ngay.

 

Chuyện ồn ào diễn ra ở lớp 5 bên cạnh. Sau khi về đến lớp, Quý Nam Tinh và các bạn bắt đầu tổng vệ sinh. Phải dọn dẹp xong xuôi thì mới được nghỉ cuối tuần.

 

Lúc cậu và Trần Thập Nhất đi xử lý thùng rác ở khu vực chung, ngang qua văn phòng giáo viên thì thấy bố mẹ của cả Chu Na và Phùng Tử Vũ đều đã có mặt.

 

Bố mẹ Chu Na ngồi im một bên, dù không nói lời nào nhưng khí chất của những người thành đạt vẫn toát ra một áp lực không thể xem thường.

 

Ngược lại, bố mẹ Phùng Tử Vũ lại tỏ ra có phần cay nghiệt và hung hăng, đặc biệt là mẹ của cậu ta. Bà ta nhìn Chu Na bằng ánh mắt khinh bỉ rồi nói: “Ai mà biết có phải con bé này lén lút quyến rũ con trai tôi không, phải biết là cách đây không lâu chính nó còn mặt dày bám riết lấy con trai tôi đấy!”

 

Đây không phải là lần đầu tiên hai gia đình gặp nhau. Nhưng lần trước, con trai bà ta là người bị đeo bám. Con bé này cũng chẳng biết xấu hổ là gì, cứ sống chết đòi ở bên con trai bọn họ. Nếu không phải vì thấy cô bé trông xinh xắn, gia cảnh cũng không tệ, thì bọn họ còn chẳng thèm để mắt đến.

 

Ai biết được màn kịch hôm nay có phải là để vu oan cho con trai bọn họ, hòng xác định mối quan hệ này cho chắc chân hay không.

 

Mẹ Chu nhìn con gái, chỉ bình tĩnh hỏi: “Chuyện này, con có chắc là muốn truy cứu đến cùng không?”

 

Chủ yếu là vì trước đây con gái bọn họ vì thằng nhóc Phùng Tử Vũ kia mà sống sống chết chết, nên bọn họ cũng không chắc ý của Chu Na thế nào.

 

Bản thân Chu Na cũng biết vì chuyện hồi trước mà bố mẹ chắc cũng nghĩ mình hết thuốc chữa rồi, nhưng đó thật sự không phải ý của cô. Nghe vậy, cô không chút do dự gật đầu: “Truy cứu! Truy cứu đến cùng! Bố mẹ tin con đi, sao con có thể để mắt đến cậu ta được chứ. Con thật sự không biết tại sao lúc trước mình lại đột nhiên trúng tà nữa. À còn nữa, không phải trước đây có một bạn nữ khác cũng giống con sao, ngay hôm nay, bạn ấy cũng đột nhiên tỉnh táo lại rồi. Thật đấy, con không lừa bố mẹ đâu, chắc chắn là nhà họ đã làm gì đó nên con mới đầu óc không tỉnh táo!”

 

Phùng Tử Vũ khẽ siết chặt nắm đấm, sự bất mãn và oán hận trong lòng cậu ta càng lúc càng sâu sắc. Giờ đây cậu ta không còn muốn có được Chu Na nữa, mà chỉ muốn hủy hoại cô hoàn toàn.

 

Nếu cô đã cao cao tại thượng như vậy, không biết sẽ ra sao nếu có ngày cô cởi hết quần áo nhảy múa giữa sân trường nhỉ, liệu cô có xấu hổ đến mức tự sát không.

 

Mẹ Phùng Tử Vũ nghe vậy liền nổi giận: “Ối chà, cô bé này nói chuyện buồn cười thật đấy nhỉ. Lúc trước cháu đeo bám con trai bác như thế, là bọn bác cầm dao kề cổ cháu chắc! Giờ thì sao, cầu xin không được nên muốn hủy hoại con trai bác à? Còn trúng tà gì nữa chứ, dù sao các cháu cũng là người có học đất, đừng có mà bày trò mê tín dị đoan nhé.”

 

Bố Chu nãy giờ vẫn im lặng, nhìn con gái: “Vậy là trước đây con vì nó mà sống dở chết dở, bây giờ thì tỉnh rồi?”

 

Chu Na nắm chặt tay mẹ, nghiêm túc gật đầu: “Tỉnh rồi, con thật sự tỉnh rồi!”

 

Bố Chu nói: “Vậy thì những chuyện còn lại cứ báo cảnh sát xử lý đi. Trong camera giám sát đã rất rõ ràng là Phùng Tử Vũ đột nhiên đến và cố ý ôm con gái tôi. Chuyện còn lại tôi sẽ giao cho luật sư theo dõi, cứ theo quy định mà làm.”

 

Thầy giáo vội vàng khuyên can: “Chuyện này đúng là Phùng Tử Vũ sai, để em ấy xin lỗi Chu Na đàng hoàng. Sau này ở trên lớp tôi cũng sẽ chú ý hơn, chắc chắn sẽ không để chuyện này xảy ra lần thứ hai. Bố Chu à, tôi thấy chuyện này cũng không cần làm lớn như vậy đâu. Phùng Tử Vũ, em qua đây xin lỗi bạn cho đàng hoàng, và hứa sau này sẽ không tái phạm nữa.”

 

Chưa kịp để Phùng Tử Vũ nhúc nhích, mẹ cậu ta đã giữ con trai lại: “Thầy giáo, thầy đừng thấy nhà chúng tôi không có tiền bằng nhà đó mà bắt nạt người ta nhé. Dựa vào đâu mà bắt con trai tôi xin lỗi! Chắc chắn là con bé nhà nó quyến rũ con tôi, con tôi mới lớn, làm sao mà chịu nổi sự dụ dỗ của gái xinh chứ. Nhà mình gia phong không đứng đắn lại còn đổ lỗi cho người khác.”

 

Mẹ Chu không hề tức giận vì những lời đó, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn thầy giáo, xem thầy còn có thể nói được gì nữa.

 

Chủ nhiệm lớp 5 nhìn Phùng Tử Vũ, thấy cậu ta cúi đầu đứng cạnh mẹ, cũng không có ý định xin lỗi, lại nhìn vẻ mặt hùng hồn của mẹ cậu ta, đành lên tiếng lần nữa: “Chuyện này đúng là Phùng Tử Vũ chủ động ra tay trước, trong video, thậm chí Chu Na còn tránh mặt Phùng Tử Vũ mà đi. Nói năng làm việc phải có bằng chứng. Mẹ Phùng à, nếu hai mẹ con không xin lỗi, không nhận sai, bố mẹ Chu Na mà báo cảnh sát thì sau này hồ sơ của Phùng Tử Vũ sẽ có vết nhơ, đó là chuyện cả đời đấy.”

 

Bố Chu đứng thẳng dậy: “Thôi được, vậy gặp nhau ở đồn cảnh sát đi.”

 

Mẹ Chu cũng đứng lên theo, nắm tay con gái, nói với thầy giáo: “Thầy cũng đừng khó xử, chúng ta cứ theo đúng trình tự mà làm, chuyện này nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế đó.”

 

Thầy giáo vẫn muốn bọn họ giải quyết riêng, vội đuổi theo bố mẹ Chu Na định nói thêm gì đó, nhưng khổ nỗi gia đình Phùng Tử Vũ không hợp tác, cuối cùng chỉ đành trơ mắt nhìn nhà họ Chu rời đi.

 

Mẹ Phùng Tử Vũ còn hừ lạnh một tiếng: “Báo cảnh sát à, dọa ai chứ. Con trai, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi!”

 

Nói xong, bà ta còn lườm thầy giáo một cái, rồi cũng kéo con trai đi.

 

Hóng chuyện nãy giờ, Trần Thập Nhất kéo Quý Nam Tinh đi, cậu ta wow một tiếng: “Cứng thật đấy, chủ nhiệm lớp họ sắp tức nổ phổi đến nơi rồi. Phùng Tử Vũ cũng ngầu thật, camera rành rành ra đấy mà sống chết không xin lỗi, còn bật lại cả thầy giáo nữa.”

 

Tuy không phải ai cũng vậy, nhưng đa số học sinh đều sợ giáo viên, đặc biệt là phụ huynh học sinh. Dù là người thành đạt ngoài xã hội đến đâu, khi đối mặt với giáo viên cũng phải cúi đầu. Nhưng Phùng Tử Vũ này không biết cứng cỏi đến đâu, rõ ràng chỉ cần thành khẩn xin lỗi là xong chuyện, lại cứ phải làm ầm lên đến mức báo cảnh sát.

 

Quý Nam Tinh nói: “Chắc là vì có chỗ dựa.”

 

Trần Thập Nhất lập tức hóng hớt: “Chỗ dựa? Cậu ta có chỗ dựa gì cơ?”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Cái chỗ dựa có thể khiến Chu Na rút đơn kiện, rồi quay lại yêu cậu ta lần nữa ấy.”

 

Sau khi lên xe, bố mẹ Chu Na bảo tài xế về thẳng nhà. Chu Na nhìn bố: “Không phải đến đồn cảnh sát sao?”

 

Bố Chu: “Chuyện này bố sẽ để trợ lý lo. Bây giờ con nói cho bố nghe, rốt cuộc chuyện của con là thế nào?”

 

Chu Na bèn kể lại cặn kẽ chuyện xảy ra hôm nay.

 

Mẹ Chu nhíu mày: “Ý con là, đột nhiên con không còn chút tình cảm nào với thằng nhóc đó nữa, và cô bé tranh giành với con trước kia cũng không thích nó nữa?”

 

Chu Na gật đầu: “Con thật sự bị trúng tà đấy. Bố mẹ tin con đi, loại người như thế làm sao con có thể thích được chứ.”

 

Cô học múa từ nhỏ. Tuy không phải ai học múa cũng đều xinh đẹp lộng lẫy, nhưng khí chất của người luyện múa từ bé đã khác người thường, thế nên cô rất chướng mắt những kẻ ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng.

 

Hơn nữa, Phùng Tử Vũ thật sự không có điểm nào đáng để lọt vào mắt xanh của cô. Cô có mù quáng đến mấy cũng không đến mức này, đâu phải chưa từng thấy người tốt hơn.

 

Bố Chu nói: “Bố sẽ mời đại sư đến xử lý.”

 

Chu Na a một tiếng: “Đại sư? Bố ơi, bố cũng tin cái này à? Bố tìm đại sư ở đâu thế, đừng có tìm phải kẻ lừa đảo đấy nhé.”

 

Mẹ Chu gõ vào đầu cô một cái: “Lừa đảo còn đáng tin hơn cái mắt mù của con!”

 

Đương nhiên là bố Chu chẳng có mối quan hệ nào trong giới huyền môn cả. Ông chỉ là một người làm ăn nhỏ, có chút tiền, chỉ vậy thôi.

 

Nhưng từ rất lâu trước đây, ông từng gặp phải một số chuyện tâm linh. Công ty của ông từng có một nhân viên đột tử. Đương nhiên không phải vì ông bóc lột, bắt người ta làm thêm giờ quá sức, mà hoàn toàn là do nhân viên đó có bệnh nền, đêm không ngủ lại ra ngoài chơi bời, kết quả là đột tử trong giờ làm.

 

Sau khi người đó chết, công ty ông bắt đầu xảy ra một vài chuyện ma quái, thậm chí ông còn phải chuyển công ty đến một địa chỉ mới.

 

Sau đó, thông qua một nền tảng trợ giúp trực tuyến, ông nghĩ còn nước còn tát, không ngờ lại thật sự có một vị đại sư đến, giúp ông siêu độ cho linh hồn của nhân viên đột tử đó, chuyện mới xem như kết thúc.

 

Địa chỉ của nền tảng trợ giúp đó ông vẫn luôn giữ lại, chỉ sợ sau này có chuyện gì bất trắc lại không tìm được nơi cứu mạng.

 

Ông tin lời con gái nói. Con gái nhà ông từ nhỏ đã kiêu ngạo, vừa xinh đẹp lại có năng khiếu múa, người thường chắc chắn không lọt vào mắt xanh của nó. Vì vậy, trước đây hai vợ chồng ông đặc biệt không hiểu tại sao con gái lại để ý đến Phùng Tử Vũ kia, cứ ngỡ là vì nuôi nấng quá kỹ lưỡng, nên mới bị đám cỏ dại bùn lầy bên ngoài làm cho mê muội.

 

Nếu nói là bị trúng tà, thì chuyện này lại hợp lý.

 

Nền tảng trợ giúp mà bố Chu nói chính là Cục Quản lý. Về đến nhà, ông liền tìm ra địa chỉ web đã lưu thành mấy bản, nhập vào, trang web quen thuộc thành công hiện ra. Bố Chu thở phào nhẹ nhõm, gõ lên bàn phím một dòng chữ: 【Chào ngài, hình như con tôi bị trúng tà, xin hỏi có cách nào giúp tôi được không?】

 

Lúc ở trường thì còn khá buồn ngủ, nhưng sau khi tan học về nhà tắm rửa xong, Quý Nam Tinh lại hết buồn ngủ. Tạ Phán Nhi không biết đã chạy đi đâu chơi, cậu đành phải tự thân vận động làm bài tập.

 

Vừa lấy vở bài tập ra thì cậu nhận được tin nhắn từ Cục Quản lý, hỏi cậu có thời gian nhận một vụ án không, còn gửi cả đường link vụ án cho cậu xem qua.

 

Có lẽ vì người trong cuộc là học sinh của trường cấp 3 Ngọc Lan, nghĩ rằng cậu đang học ở đây thì xử lý sẽ tiện hơn, nên mới đặc biệt nhắn hỏi cậu.

 

Cậu liếc qua tóm tắt vụ án là biết chuyện gì rồi. Với cái tính của Phùng Tử Vũ, hôm nay Tiêu Dã đã hai lần ra tay với cậu ta, chính mình cũng kiếm chuyện khiêu khích một lần, chắc chắn cậu ta sẽ tìm cách trả thù. Đằng nào cũng phải đối mặt, thôi thì nhận luôn vụ này.

 

Dựa theo số điện thoại bố Chu để lại, sau khi nhận án, Quý Nam Tinh liền liên lạc.

 

Địa điểm là nhà họ Chu. Bố Chu mở cửa, nhìn thấy hai người trẻ đến mức khó tin, ánh mắt không chắc chắn lắm, ông nhìn qua nhìn lại giữa hai người rồi hỏi: “Quý đại sư?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh đáp một tiếng: “Là tôi.”

 

Bố Chu vội né người sang một bên: “Mời vào mời vào. Xin lỗi, thật sự là do hai vị còn quá trẻ, nên tôi nhất thời không phản ứng kịp.”

 

Chu Na và mẹ cô từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Quý Nam Tinh và Tiêu Dã, Chu Na ngẩn người: “Sao hai cậu lại đến nhà tôi?”

 

Bố Chu nhìn con gái: “Con quen à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Chúng tôi là bạn học của con gái bác. Con gái bác đã bị trúng bùa đào hoa, một loại bùa chú khiến người ta yêu mù quáng kẻ bỏ bùa. Hôm nay cô ấy tỉnh lại là vì lúc cắm trại chúng tôi gặp Phùng Tử Vũ, ngửi thấy mùi hồ ly trên người cậu ta, nên đã đốt một lá bùa để xua tan.”

 

Tiêu Dã đứng bên cạnh gật đầu: “Thật ra thì bùa chú trên người con gái bác đã được giải rồi, nhưng nếu không giải quyết con hồ ly bên cạnh Phùng Tử Vũ, e là cậu ta sẽ lại ra tay lần nữa. Vốn dĩ đây không phải chuyện gì gấp gáp, nhưng hôm nay hai nhà đã xảy ra tranh chấp, nếu Phùng Tử Vũ căm hận quá, rất có thể đêm nay cậu ta sẽ lại hành động.”

 

Chu Na ngơ ngác nhìn quanh, bùa đào hoa, bạn học biết giải bùa đào hoa, mà người bạn học đó lại còn là nhân vật nổi tiếng trong trường, chuyện này sao cứ như đang mơ vậy.

 

Đang lúc ngẩn ngơ, Quý Nam Tinh đưa cho cô một lá bùa: “Đây là bùa trừ tà, là lá bùa cô mua hôm nay đấy. Lúc đi dã ngoại tôi không mang theo, tôi định thứ hai mới đưa cho cô, giờ đưa luôn này.”

 

Chu Na đưa tay nhận lấy, nhưng tất nhiên là vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện này, ánh mắt vẫn còn mông lung, như thể không biết giờ là lúc nào.

 

Bố Chu vốn đã từng trải qua chuyện tâm linh, nên rất tin vào những điều này. Nghe vậy, ông nói: “Vậy hôm nay chúng tôi phải làm gì, cứ ngồi chờ nó đến sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi sẽ bố trí cho nhà bác một chút, dù cậu ta có đến cũng không vào được cửa đâu.”

 

Nói rồi cậu lấy một cuộn chỉ đỏ từ trong túi ra, trước hết quấn một vòng quanh cửa chính, dán sợi chỉ vào hai bên khung cửa, chỉ cần một sợi chắn ngang cửa ra vào và cửa sổ là được.

 

Gia đình Chu Na tò mò quan sát, thấy rõ ràng trên tay cậu không có keo dán, nhưng sợi chỉ kia chỉ cần đặt lên cửa là dính chặt vào.

 

Chu Na cố nén ý định đưa tay kéo thử, hỏi: “Cái này không rơi xuống à?”

 

Quý Nam Tinh: “Trong vòng ba ngày sẽ không rơi. Trong ba ngày đó tôi sẽ giải quyết con hồ ly kia, nên cô không cần lo lắng về chuyện sau này.”

 

Chu Na lại ồ ồ mấy tiếng, chỉ cảm thấy cả ngày hôm nay từ đầu đến cuối mình đều ngớ ngẩn. Nhìn Quý Nam Tinh cúi đầu chuyên chú buộc dây, ánh nhìn của cô bất giác bị thu hút. Chẳng trách nhiều bạn nữ trong lớp hay gọi cậu là tiên tử, nhìn ở khoảng cách gần thế này, hình như còn đẹp hơn nữa. Đang mải nhìn thì một bóng người đã chắn trước mắt cô.

 

Cô ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Dã đang nheo mắt lại, nhìn cô chằm chằm. Chu Na mím môi, dời mắt đi chỗ khác. Sớm đã nghe nói hai người họ như hình với bóng, thì ra là mối quan hệ như vậy à, tính chiếm hữu cũng không phải dạng vừa đâu.

 

Sau khi dán một sợi chỉ đỏ lên tất cả các cửa ra vào và cửa sổ nhà họ Chu, Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Cậu đi dán bùa đi.”

 

Tiêu Dã có dương khí nặng, lá bùa kia lại do chính tay hắn vẽ, nên để hắn dán là hợp lý nhất.

 

Tuy Phùng Tử Vũ nuôi một con hồ tiên, nhưng có lẽ con hồ tiên đó đã chết rồi, chỉ vì không cam tâm với tuổi thọ có hạn, lại thêm lúc còn sống từng được hưởng hương khói nên có linh tính, thế nên sau khi chết đã trở thành quỷ hồ, tu luyện bằng cách ăn dương thọ của con người.

 

Loại này còn chưa tu luyện được thành tựu gì, nên sẽ giống như âm hồn, rất sợ dương khí. Để Tiêu Dã dán bùa thì con quỷ hồ này coi như không thể vào nhà họ Chu được.

 

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Quý Nam Tinh lại đưa cho ba người nhà bọn họ mỗi người một lá bùa hộ mệnh: “Bình thường mọi người cứ sinh hoạt như cũ, không cần lo lắng gì cả. Lá bùa này mọi người hãy mang theo bên mình, nếu bùa có dấu hiệu nóng lên hoặc bị cháy thành tro thì hãy liên lạc với tôi. Sau khi giải quyết xong con vật bên cạnh Phùng Tử Vũ, tôi sẽ báo cho mọi người.”

 

Ba người cầm lá bùa, luôn miệng nói lời cảm ơn. Quý Nam Tinh nói: “Không cần cảm ơn đâu, những thứ này sau khi xong việc sẽ có hóa đơn gửi cho bác. Bác Chu không phải lần đầu gặp chuyện này, chắc là có kinh nghiệm rồi.”

 

Bố Chu gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, tôi biết quy trình xử lý của các vị.”

 

Sau khi Quý Nam Tinh và Tiêu Dã rời đi, mẹ Chu mới nhìn chồng: “Anh có kinh nghiệm à?”

 

Chu Na cũng nhìn bố với vẻ mặt khó hiểu: “Sao bố lại có kinh nghiệm này chứ?”

 

Bố Chu đành kể lại chuyện nhân viên đột tử năm xưa cho hai mẹ con nghe.

 

Rời khỏi nhà họ Chu, Tiêu Dã nói: “Chúng ta thật sự không cần ở lại à? Nếu Phùng Tử Vũ căm hận quá mà tìm con hồ tiên kia đến tận nhà, chúng ta canh ở nhà họ Chu chẳng phải là bắt được nó luôn sao?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Dù nó có đến cũng không phải là bản thể. Chúng ta ở đây không phải là ôm cây đợi thỏ, mà là đả thảo kinh xà.”

 

Tiêu Dã: “Vậy chúng ta tìm bản thể của nó thế nào?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tất nhiên là Phùng Tử Vũ sẽ dẫn chúng ta đến chỗ đó.”

 

———–

 

Hôm nay là một ngày hỗn loạn đối với nhiều người. Mẹ Phùng Tử Vũ căn bản không để tâm chuyện nhà họ Chu dọa báo cảnh sát. Con trai bà ta có làm gì đâu, chuyện con bé nhà họ Chu đeo bám con trai bà ta cả trường đều biết, báo cảnh sát thì làm được gì, chỉ có thể trách con bé đó tự mình đa tình.

 

Trên đường về, mẹ Phùng Tử Vũ còn nói với con trai: “Nhà mình tuyệt đối không chấp nhận con bé họ Chu kia đâu. Mẹ còn chưa tính sổ chuyện nó đánh con đấy, ngang ngược như thế, sau này nó có khóc lóc cầu xin con cũng không được nhìn nó thêm một lần nào nữa!”

 

Phùng Tử Vũ vâng vâng gật đầu, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó rơi xuống đầu. Cậu ta đưa tay lên sờ, lập tức bị một đống thứ vàng trắng trong lòng bàn tay làm cho buồn nôn.

 

Mẹ Phùng Tử Vũ thấy có phân chim, vẻ mặt ghê tởm hết mức, vừa lấy khăn giấy ra lau cho con vừa nói: “Về nhà con mau đi gội đầu tắm rửa đi nhé. May mà không rơi vào quần áo, gội đầu kỹ mấy lần vào, nghe chưa.”

 

Bản thân Phùng Tử Vũ cũng thấy rất ghê, cứ cảm thấy trên đầu lau mãi không sạch. Trong lúc đưa tay lên lau liên tục, cậu ta đột nhiên hụt chân. Mẹ Phùng Tử Vũ kinh hãi hét lên, con trai bà ta rơi xuống hố ga rồi!

 

Sau khi gọi cứu hỏa đến đưa con trai từ dưới hố lên, may mà chỉ bị trầy xước chút da, tay chân không gãy, về đến nhà đã gần bảy giờ tối.

 

Mẹ Phùng đã xin nghỉ phép nên bây giờ phải quay lại công ty làm bù cho đủ giờ buổi chiều, nếu không sẽ bị trừ lương. Bà ta dặn con trai tự bôi thuốc đỏ cẩn thận rồi vội vàng đi.

 

Mẹ vừa đi, Phùng Tử Vũ liền vào phòng tắm gội, gội đi gội lại mấy lần mới về phòng mở tủ, lấy ra ba hòn đá xếp chồng lên nhau, lại lấy thêm một lư hương nhỏ, đốt ba nén nhang, chắp tay khấn: “Hồ tiên bà bà, tại sao lông hồ ly ngài cho lại không còn tác dụng nữa ạ? Xin ngài hãy giúp con một lần nữa, con đã đặt một con gà, lát nữa sẽ được giao đến. Sau khi ngài ăn gà xong, xin hãy ban cho con bùa đào hoa, sau này con nhất định sẽ phụng dưỡng ngài chu đáo.”

 

Trước đó cậu ta vẫn còn một sợi lông hồ ly, chỉ cần dán sợi lông lên người đối phương là bùa đào hoa sẽ thành công. Trước đây, cậu ta đã thành công với Hứa Nhan và Chu Na bằng cách này.

 

Lần trước phụng dưỡng hồ tiên, cậu ta được ba sợi lông. Hồ tiên còn báo mộng dạy cậu ta cách làm. Cậu ta đã dùng hết hai sợi, sợi còn lại vẫn luôn giữ bên mình.

 

Hôm nay, cảm thấy bùa chú trên người Chu Na và Hứa Nhan đều đã mất tác dụng, lúc dã ngoại về vào lớp, nhân lúc đông người hỗn loạn, cậu ta định dán sợi lông còn lại lên người Chu Na.

 

Cậu ta đã dán lên rồi, nên trông mới giống như cố ý ôm eo Chu Na. Nhưng không biết tại sao, chuyện trước đây rõ ràng đã thành công một lần, hôm nay lại thất bại.

 

Bây giờ Phùng Tử Vũ có chút hoảng loạn, không biết có phải loại bùa chú này không thể dùng lặp lại trên cùng một người hay không, nếu không tại sao chuyện rõ ràng đã thành công trước đó, hôm nay lại thất bại.

 

Cậu ta không biết rằng, vì sợi lông đó cậu ta luôn mang theo bên mình, nên hôm nay đã bị bùa của Quý Nam Tinh xua tan, phá giải bùa chú trên đó, dùng lại tất nhiên là sẽ thất bại rồi.

 

Lúc này, cậu ta thành kính cúng bái hồ tiên, thậm chí trong lòng còn nghĩ, chỉ cần mọi chuyện được như ý muốn, bảo cậu ta làm gì cũng được.

 

Phùng Tử Vũ nhắm mắt quỳ lạy hồ tiên mà không hề hay biết, khuôn mặt cậu ta đang dần thay đổi, từ từ chồng lên một gương mặt hồ ly.

 

Trong giấc mơ, Phùng Tử Vũ lại đến ngọn đồi quen thuộc. Dưới ánh trăng, trên gò đất có một con hồ ly vô cùng xinh đẹp đang ngồi, đôi mắt hồ ly vô cùng mê hoặc lặng lẽ nhìn cậu ta.

 

Phùng Tử Vũ không hề sợ hãi, ngược lại còn quỳ xuống bày tỏ yêu cầu của mình.

 

Con hồ ly mở miệng, nhưng không phát ra âm thanh. Điều kỳ lạ là, Phùng Tử Vũ hoàn toàn có thể hiểu được ý của nó, cậu ta vội nói: “Hồ tiên bà bà, xin ngài hãy giúp con! Con muốn cả đời này Chu Na này chỉ mê đắm một mình con, vì con mà sống, vì con mà chết. Con còn muốn Tiêu Dã trúng bùa đào hoa, để hắn yêu con, say mê con. Con còn muốn Quý Nam Tinh, con muốn hủy hoại khuôn mặt của tên đó, biến tên đó thành một kẻ xấu xí bị mọi người ghê tởm!”

 

Con hồ ly vẫn lặng lẽ nhìn cậu ta. Phùng Tử Vũ dập đầu ba cái: “Xin hồ tiên bà bà hãy giúp con, sau này con nhất định sẽ dâng lên cho ngài những lễ vật tốt nhất! Bất cứ thứ gì ngài muốn, con đều sẽ dâng lên cho ngài!”

 

Con hồ ly vẫy đuôi một cái, đánh văng Phùng Tử Vũ ra khỏi giấc mơ.

 

Một cái bóng mờ ảo hiện ra trong phòng Phùng Tử Vũ. Quỷ hồ ngồi xổm bên gối cậu ta, và theo mỗi lần nó hít vào, từng luồng khói trắng lại bay ra từ trán cậu ta. Nó thích nhất là những kẻ chứa đầy ác niệm như thế này, bởi ác niệm càng sâu thì lúc cầu xin mới càng thành khẩn.

 

Nhận được lễ vật, đương nhiên là quỷ hồ phải thỏa mãn cho đồ cúng của nó rồi. Nó quay người một cái, liền biến mất khỏi phòng Phùng Tử Vũ, xuất hiện bên ngoài cửa nhà họ Chu.

 

Cửa nẻo của loài người đối với nó chỉ là vật trang trí. Nó nhẹ nhàng nhún chân nhảy một cái, nhưng vừa vào được nửa cửa đã bị một luồng sức mạnh của bùa chú kẹt cứng ở giữa.

 

Sức mạnh của trận pháp bị quỷ khí kích hoạt, quỷ hồ lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai, hoảng loạn giãy giụa lùi ra ngoài.

 

May mà lá bùa chắn ở cửa này chỉ có tác dụng phòng ngự, sức tấn công không mạnh, nhưng ít nhiều gì cũng làm tổn thương đến hồn thể của nó.

 

Sau khi giãy giụa thoát khỏi trận pháp, quỷ hồ có chút kiêng dè nhìn cánh cửa trước mặt. Thân thể vừa nhờ hút hương khói mà ngưng tụ được vài phần lại trở nên trong suốt.

 

Nó hậm hực liếc nhìn nhà họ Chu rồi quay đầu bỏ chạy, quay về phòng của Phùng Tử Vũ. Nhìn kẻ vẫn còn đang say ngủ, quỷ hồ nheo đôi mắt hồ ly hẹp dài. Bị thương rồi, tất nhiên là phải ăn một bữa thịnh soạn để bồi bổ lại.

 

Phùng Tử Vũ tỉnh dậy từ trong giấc mơ, việc đầu tiên là lấy bút ghi lại địa chỉ. Đây là địa chỉ mà hồ tiên bà bà đã cho cậu ta, nói cậu ta hãy mang lễ vật đến đó cúng bái, nếu không sẽ không đủ sức mạnh để giúp cậu ta đạt được nguyện vọng.

 

Nghĩ đến việc mọi thứ sắp được như ý muốn, Phùng Tử Vũ xách theo mấy con gà quay đến địa chỉ mà hồ tiên bà bà đã cho: Nghĩa trang Trường An, số 514.

 

Hết chương 125.

 

Chương 125: Ác Niệm

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên