Chương 126: Một Bước Sai, Trăm Bước Sai
Ở ghế sau, Tiêu Dã ngáp một cái, hắn hé cửa sổ xe, hóng chút gió sớm mai cho tỉnh táo hơn. Hắn dụi mắt, nói: “Mới sáu giờ sáng, trời vừa hửng sáng đã chạy ra ngoài rồi, tên này khỏe thật đấy nhỉ. Náo Náo, cậu ta đi tìm con hồ ly kia phải không?”
Quý Nam Tinh vừa ăn chiếc bánh rán vệ sĩ mua giúp vừa gật đầu: “Chắc vậy. Hôm qua con hồ ly đó đã đến nhà họ Chu, bị trận pháp làm bị thương, nên mới lừa cậu ta đến nơi nó giấu bản thể, có lẽ là muốn nuốt chửng cậu ta để dưỡng thương.”
Cậu đã nhờ âm hồn anh Chương để mắt đến Phùng Tử Vũ, nên đương nhiên là biết tối qua con hồ ly kia đã hút không ít dương khí của cậu ta. Sáng nay lại thấy Phùng Tử Vũ vừa dậy đã ra ngoài, khả năng cao là đi tìm con hồ ly đó.
Tiêu Dã thấy cậu ăn đến hai má phồng lên thì không nhịn được bèn đưa tay chọc chọc, liền bị Quý Nam Tinh liếc cho một cái. Hắn cười thu tay về: “Sao cậu biết hôm qua con hồ ly đó đến nhà họ Chu?”
Quý Nam Tinh đáp: “Trận pháp tôi lập đã bị động đến, tất nhiên là tôi có cảm ứng rồi.”
Tiêu Dã sợ cậu ăn bị nghẹn, bèn vặn mở chai nước trái cây đưa cho cậu: “Con hồ ly đó có khó đối phó không? Loại này xem như là yêu quái rồi nhỉ, liệu có kỹ năng mê hoặc lòng người không? Có cần tìm thêm người đến giúp không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần, loại này dễ giải quyết hơn quỷ nhiều.”
———–
Phùng Tử Vũ đi xe buýt. Gia đình cậu ta tuy có cho tiền tiêu vặt, nhưng không nhiều, ngay cả con gà quay để cúng Hồ Tiên bà bà cũng là tiền ăn cậu ta tiết kiệm được. May mà tuyến xe đi đến nghĩa trang này buổi sáng không có mấy người.
Nhìn những người đi làm sớm trên xe buýt, người nào người nấy dù là sáng sớm tinh mơ cũng mang vẻ mặt như bị rút cạn tinh thần, Phùng Tử Vũ càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình. Sau này cậu ta nhất định không muốn trở thành một người tầm thường như vậy, cậu ta phải phụng thờ Hồ Tiên bà bà thật tốt, để sau này tìm được một cô tiểu thư giàu có chung tình với mình.
Còn Chu Na, chỉ với cái tát hôm qua thôi, cả đời này cậu ta cũng sẽ không để cô được yên!
Ác niệm trong lòng nuôi dưỡng dục vọng, quỷ hồ thông qua ấn ký để lại trên người cậu ta mà cảm ứng được, càng thêm hài lòng chờ đợi món đồ cúng đang ngày một đến gần này.
Không phải tiết tảo mộ nên trong nghĩa trang chẳng có một bóng người. Phùng Tử Vũ cầm địa chỉ, tìm từng ngôi mộ một. Khi sắp tìm đến số một trăm năm mươi mấy, cậu ta bỗng cảm thấy hoảng hốt, trong lòng có một giọng nói không ngừng gọi tên mình.
Ánh mắt Phùng Tử Vũ dần trở nên đờ đẫn, tờ giấy địa chỉ trong tay cũng rơi xuống đất. Cậu ta bước qua từng hàng bia mộ, đi sâu vào trong rừng.
Đi theo phía sau, Tiêu Dã nhíu mày nói với Quý Nam Tinh: “Trông cậu ta cứ như bị trúng tà ấy nhỉ.”
Quý Nam Tinh đáp: “Là trúng tà thật đấy. Con hồ ly kia đang ở đây, cậu cứ ở lại chỗ này đi.”
Tiêu Dã hỏi lại: “Tại sao! Sợ tôi thấy cảnh tượng phi khoa học à, hay là sợ tôi bị mê hoặc tâm trí? Tôi là người có ý chí không kiên định thế chắc!”
Quý Nam Tinh liếc hắn một cái: “Dương khí của cậu nặng quá, sẽ đả thảo kinh hồ.”
Ngọn lửa khí thế vừa bùng lên trong lòng Tiêu Dã đã tắt ngấm: “Ồ, vậy cậu tự mình cẩn thận nhé, nếu đánh không lại thì đừng cố.”
Quý Nam Tinh đáp: “Không có chuyện đánh không lại đâu. Loại này chỉ cần tìm được bản thể thì mỏng manh như tờ giấy, căn bản không cần đánh. Cậu cứ ở đây chờ đi.”
Quý Nam Tinh nói xong liền ẩn giấu hơi thở đi theo phía sau Phùng Tử Vũ, Phùng Tử Vũ đã sớm bị mê hoặc đến thần trí không rõ, giống như một con rối gỗ bị quỷ hồ dẫn dụ đi vào rừng. Mãi cho đến khi tới dưới hai gốc cây lớn quấn lấy nhau, cậu ta mới quỳ sụp xuống, dập đầu lạy gốc cây lia lịa.
Một con quỷ hồ nhảy lên cành cây, vẫy đuôi một cái. Phùng Tử Vũ lập tức ngẩng đầu lên, hai mắt vô hồn, bị ép ngửa đầu, giống như tư thế thành kính bái lạy. Từng luồng khói trắng từ miệng và mũi cậu ta bay ra, còn quỷ hồ trên cây thì tham lam nuốt lấy.
Quý Nam Tinh đứng sau một cái cây khác quan sát. Con quỷ hồ đang chuyên tâm hấp thụ đồ cúng nên không hề chú ý đến người ở phía xa. Ban đầu nó còn giữ được chút tao nhã của hồ tiên, nhưng chẳng mấy chốc, vì ăn quá vui vẻ, thú tính đã lộ rõ. Miệng hồ ly gần như ngoác đến tận mang tai, để lộ hàm răng sắc nhọn, đôi mắt hồ ly vừa dài vừa xếch lên cũng trở nên đỏ rực, yêu dị.
Trong khi đó, sinh khí trên người Phùng Tử Vũ ngày càng hao hụt, mái tóc đen đã dần điểm bạc. Dù vẫn còn là dáng vẻ của một thiếu niên, nhưng trên mặt lại xuất hiện không ít nếp nhăn, trông vừa trẻ trung mà lại già nua.
Có lẽ đã lâu không được ăn món ngon như vậy nên quỷ hồ đang từ từ thưởng thức. Quý Nam Tinh đợi một lúc, thấy sự thay đổi trên người Phùng Tử Vũ, xác định cậu ta đã nhận đủ bài học, lúc này cậu mới tháo vòng chuỗi trên tay ra ném về phía quỷ hồ.
Giữa không trung, kim linh khẽ vang lên một tiếng. Quỷ hồ bất ngờ bị cắt ngang, trong lúc không phòng bị đã bị pháp khí tấn công, nó kêu lên một tiếng thét chói tai, cúp đuôi chạy trốn về phía sau cái cây.
Phùng Tử Vũ đang quỳ trên mặt đất, không còn bị quỷ hồ điều khiển nữa liền mềm nhũn ra, ngất đi.
Quý Nam Tinh từng bước tiến lên, tay bắt quyết, theo đó là từng lá bùa bay lên không trung. Cậu lạnh lùng nói: “Mi vốn là Bảo gia tiên nhận hương khói, sau khi chết lại không cam tâm luân hồi mà đi theo tà đạo. Nể tình mi chưa kịp hại mạng người, chỉ cần mi ngoan ngoãn ra đây, ta sẽ giữ lại hồn phách cho mi. Nếu không, một khi Thiên Lôi Phù này được kích hoạt, hậu quả mi phải tự mình gánh chịu.”
Đáp lại cậu là một con hồ ly nhỏ từ từ ló đầu ra từ sau gốc cây. Đôi mắt hồ ly đáng thương xen lẫn vẻ quyến rũ, thậm chí nó còn chắp hai chân trước lại vái cậu, ra vẻ cầu xin tha mạng.
Ánh mắt Quý Nam Tinh lạnh đi, cậu vung tay, sáu lá Thiên Lôi Phù trên không trung loé lên linh quang, trận pháp được kết nối, bao trùm lấy hai gốc cây đang quấn vào nhau. Con hồ ly nhỏ vừa mới vái lạy cậu tức thì biến mất như bong bóng xà phòng.
Mà một cái đuôi hồ ly đã loé lên rồi biến mất trong khu rừng ở phía xa.
Quý Nam Tinh vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nao núng: “Bản thể của mi ở ngay đây, mi còn chạy đi đâu được nữa? Hơn nữa, ta trời sinh có linh nhãn, ảo thuật của mi vô dụng với ta.”
Cậu vừa dứt lời, mấy luồng sét từ trên lá bùa giáng xuống. Uy lực này tất nhiên không mạnh bằng trận dẫn sét, nhưng để đối phó với loại quỷ hồ này thì thừa sức.
Con quỷ hồ đang trốn trong thân cây để quan sát xem vị thiên sư này có bị nó lừa hay không, thấy bản thể của mình sắp bị sét đánh thì không dám thăm dò nữa, gần như bay vọt ra ngoài, quỳ xuống dập đầu với Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh giơ tay, chuỗi hạt bay về lòng bàn tay cậu. Kim linh khẽ rung lên, quỷ hồ đã bị thu vào trong đó.
Loại thành tinh sau khi chết không cam tâm luân hồi này thực ra rất dễ đối phó. Chúng chỉ có thể tạo ra các loại ảo ảnh, đến cả người thường có ý chí kiên định một chút chúng cũng không làm gì được, nên chỉ có thể tìm đến những kẻ như Phùng Tử Vũ, tâm tính không vững, năng lực không đủ, nhưng lòng lại cao hơn trời và đầy ác ý để dụ dỗ.
Còn về ảo thuật của nó, đừng nói là linh nhãn của cậu, ngay cả âm dương nhãn bình thường cũng không lừa được.
Chính vì loại yêu vật này rất dễ đối phó, nên khi cảm thấy đại nạn sắp tới, chúng sẽ tìm một nơi mà chúng cho là an toàn để trốn rồi chết. Chỉ cần không ai phát hiện ra bản thể thì chúng có thể nói là vô địch.
Thu phục xong quỷ hồ, Quý Nam Tinh nhìn Phùng Tử Vũ đang nằm trên đất, gọi một cuộc điện thoại cho Tiêu Dã qua đây.
Tiêu Dã cầm xà beng, theo chỉ dẫn của Quý Nam Tinh đào một phần rễ cây lên, để lộ ra một đống xương trắng bên trong.
Hắn đeo găng tay, lấy túi đã chuẩn bị sẵn, cho hài cốt hồ ly vào túi rồi buộc chặt lại: “Xem còn sót gì không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Hết rồi, tôi làm một lễ xua đuổi nữa là được.”
Tiêu Dã gật đầu, rồi dùng chân đá đá Phùng Tử Vũ vẫn đang hôn mê trên đất: “Tên này thì sao? Có cần đưa đến bệnh viện không?”
Quý Nam Tinh khẽ rũ mắt nhìn người trên đất, nói: “Không cần quan tâm, không chết được đâu.”
Có những việc đã làm thì phải trả giá, không thể nào có chuyện cậu thu phục quỷ hồ rồi thì Phùng Tử Vũ hoàn toàn thoát tội được. Tuy cậu ta mê hoặc hai cô gái nhưng chưa gây ra tổn thương nào không thể cứu vãn, nhưng cũng không thể vì tổn thương chưa thành hiện thực mà cậu ta có thể toàn thân rút lui.
Nếu cậu ta tự mình tỉnh ngộ thì thôi, đằng này cậu ta bị ép phải dừng lại. Nếu cứ thuận theo ý cậu ta, không biết cậu ta sẽ còn mượn sức quỷ hồ để làm ra bao nhiêu chuyện hại người nữa.
Vậy nên, giữ được cho Phùng Tử Vũ một mạng đã là cậu nhân từ rồi.
———–
Lúc Phùng Tử Vũ tỉnh lại thì trời đã tối đen. Trong khu rừng nhỏ của nghĩa trang, trời vừa nhá nhem tối, không biết có phải do cậu ta tự hù mình hay không, mà cậu ta cảm thấy khắp nơi đều âm u quỷ khí.
Đã là tháng năm, chỗ bọn họ sớm đã vào hè, phải mặc áo cộc tay, bình thường còn nóng đến mức phải bật quạt, vậy mà bây giờ cậu ta lại lạnh đến run người, cảm giác như cái lạnh thấm từ trong ra ngoài.
Phùng Tử Vũ từ dưới đất bò dậy, có chút mờ mịt nhìn quanh. Cậu ta hoàn toàn không nhớ mình đã đến đây bằng cách nào, rõ ràng cậu ta đang tìm bia mộ theo địa chỉ mà Hồ Tiên bà bà cho.
Mặc dù trời đã hơi tối, nhưng dục vọng trong lòng đã che lấp nỗi sợ hãi không hiểu sao lại ngất xỉu ở đây. Phùng Tử Vũ tìm về khu bia mộ, thấy con gà quay mình mang đến vẫn còn rơi trên đất, vội vàng nhặt túi lên, lần theo bia mộ tìm tiếp.
152, 153, 15…
Phùng Tử Vũ nhìn khoảng đất trống trước mặt, không có số 154.
Cậu ta không tin, tìm đi tìm lại, tìm trước tìm sau, nhưng vẫn không có bia mộ số 154.
Con gà quay trên tay bỗng rơi xuống đất, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm lưng áo cậu ta.
Ra khỏi nghĩa trang, vẻ mặt Phùng Tử Vũ có phần kinh hoàng, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn. Cậu ta cảm thấy chắc chắn là đã có chuyện gì đó xảy ra, thậm chí còn nghi ngờ, có phải mình vừa tỉnh dậy trong mơ và nhớ nhầm địa chỉ hay không.
Hòn đá của Hồ Tiên bà bà vẫn còn ở nhà, đợi tối nay cậu ta sẽ thắp hương cúng bái hỏi lại. Nghĩ vậy, tâm trạng cậu ta cũng dần bình tĩnh lại. So với việc xảy ra sự cố trong quá trình thờ cúng, cậu ta càng sợ Hồ Tiên bà bà biến mất hơn.
Tất cả những gì cậu ta khao khát có được đều phụ thuộc vào Hồ Tiên bà bà, cậu ta không thể chịu nổi hậu quả nếu hồ tiên biến mất.
Đợi một lúc ở trạm xe buýt mới có xe. Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, cậu ta cứ cảm thấy mỗi người đi qua bên cạnh đều ngoái lại nhìn mình thêm một cái.
Phùng Tử Vũ cúi đầu nhìn mình, quần áo không có gì lạ, tuy có vẻ như đã ngất cả một ngày, nhưng cũng không bẩn, không rách. Mãi đến khi cậu ta sờ lên mặt mình, cảm giác có thêm rất nhiều nếp nhăn.
Một nỗi sợ hãi tột độ trào dâng trong lòng Phùng Tử Vũ. Cậu ta đột ngột quay đầu nhìn về phía bảng hiệu trạm xe buýt, qua tấm kính phản chiếu, cậu ta nhìn thấy dáng vẻ của mình: Mái tóc hoa râm, mặt mày già nua.
———–
Quý Nam Tinh giải quyết xong quỷ hồ, tiện đường đến Cục Quản lý, nộp hài cốt và hồn phách của quỷ hồ, thuận tiện viết một bản báo cáo tổng kết vụ án.
Cậu gọi điện cho nhà họ Chu, báo cho bọn họ biết mọi chuyện đã được giải quyết, rồi lại gọi cho Tưởng Đường Đường, bảo cô báo với hàng xóm của mình rằng, chuyện của Phùng Tử Vũ đã xong, không cần tốn tiền mua bùa nữa.
Tưởng Đường Đường đang tò mò muốn hỏi thêm vài câu thì Tiêu Dã đã giật lấy điện thoại của cậu: “Được rồi, chúng tôi còn bận lắm, vậy nhé, tạm biệt.”
Hắn dứt khoát cúp máy.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã, hắn liền ôm lấy cánh tay cậu nũng nịu: “Đói quá đi, cậu nhanh lên, xong việc rồi chúng ta đi ăn. Tôi còn chưa ăn sáng nữa.”
Người cao hơn một mét tám lăm mà làm nũng còn phải khom lưng cúi đầu, dùng tư thế gượng gạo cọ vào vai cậu. Quý Nam Tinh gạt hắn ra: “Ai bảo cậu sáng không ăn.”
Tiêu Dã đáp: “Hai giờ sáng ngủ, năm giờ sáng dậy, ăn sao nổi.”
Nói rồi hắn còn sờ sờ bụng Quý Nam Tinh, ăn nhiều như vậy mà đi đâu hết cả, vẫn gầy như tờ giấy.
Quý Nam Tinh vỗ một cái lên móng vuốt của hắn: “Muốn ăn gì?”
Tiêu Dã hóa thành đồ bám người dai như đỉa: “Náo Náo cậu là tốt nhất.”
———-
Mẹ của Phùng Tử Vũ nhận được điện thoại của bệnh viện rồi đến đón con trai. Khi nhận điện thoại, bà ta sợ đến hồn bay phách lạc, cứ ngỡ con trai xảy ra chuyện gì. Đến khi vào bệnh viện nhìn thấy con, bà ta từng không dám tin, người trông còn già hơn cả mình trước mắt lại là con trai mình.
Con trai bà ta mới mười bảy tuổi, đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất, sao có thể là người trông như bốn năm mươi tuổi này được.
Một người không thể già đi vô cớ như vậy được, thậm chí bệnh viện còn thành lập một tổ chuyên án để nghiên cứu tình trạng của Phùng Tử Vũ.
Có lẽ bản thân Phùng Tử Vũ cũng lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra. Cậu ta đã mấy lần trốn viện về nhà, nhưng hòn đá cậu ta thờ cúng ở nhà đã vỡ nát, và từ ngày đó, cậu ta không bao giờ mơ thấy hồ tiên nữa.
Hòn đá thờ ở nhà là do một lần cậu ta đi chơi với bạn học, lúc đó cũng không biết nghĩ gì, bình thường cậu ta không có sở thích nhặt đá, nhưng khi thấy mấy hòn đá đó lại đặc biệt thích, thích đến mức không ngại xuống sông để nhặt mang về.
Ngay ngày mang về nhà, cậu ta đã có giấc mơ về hồ tiên đó. Cậu ta thử cúng bái một lần, đổi lại được ba sợi lông hồ ly.
Sau đó, cuộc sống của cậu ta đã thay đổi long trời lở đất. Những cô gái trước đây không thèm liếc mắt nhìn cậu ta, bây giờ lại bắt đầu theo đuổi nồng nhiệt, một người vốn không nổi bật như cậu ta bỗng trở thành chủ đề bàn tán của mọi người. Vụ ồn ào hai nữ tranh một nam càng khiến cậu ta cảm thấy mình như biến thành nam chính trong phim thần tượng.
Cậu ta cảm thấy cuộc đời mình sau này nhất định sẽ khác với người thường, sẽ rực rỡ, sẽ không bao giờ chìm nghỉm giữa đám đông, chỉ có thể lắng nghe và ngưỡng vọng huyền thoại của người khác.
Cậu ta biết bất cứ chuyện gì cũng có cái giá của nó. Cậu ta tưởng rằng cúng vài con gà là cái giá phải trả, thậm chí còn nghĩ sau này có tiền sẽ mua thật nhiều gà đến ăn không hết để cúng cho hồ tiên. Nhưng cậu ta không biết rằng, cái giá phải trả lại là già đi mấy chục tuổi chỉ sau một đêm.
Cậu ta còn chưa tròn mười tám, vốn dĩ còn có một tương lai tươi sáng. Mang khuôn mặt già nua này, sau này cậu ta phải làm sao, còn tương lai gì nữa chứ.
————-
Thứ hai, tinh thần Chu Na phơi phới đi đến trường. Gặp Hứa Nhan cùng vào trường, cô còn cười chào buổi sáng, rồi nói: “Nói cho cô biết một tin tốt.”
Hứa Nhan đáp lời: “Chuyện của Phùng Tử Vũ được giải quyết rồi à?”
Chu Na ể một tiếng: “Sao cô biết?”
Hứa Nhan đáp: “Tưởng Đường Đường là bạn tôi, cô ấy nói với tôi, còn bảo tôi không cần mua bùa nữa, chỉ là, tiền mua bùa của cô thì để tôi xem thử có thể…”
Chu Na xua tay: “Bùa của tôi thì tôi đã nhận được rồi. Cô có biết ai giải quyết chuyện này không?”
Hứa Nhan ngơ ngác lắc đầu. Cô chỉ biết hôm qua Tưởng Đường Đường nói với cô là chuyện đã được giải quyết, không cần tốn tiền mua bùa nữa, nhưng giải quyết thế nào thì không nói.
Chu Na nói: “Là Quý Nam Tinh, Quý Nam Tinh đứng nhất khối trường mình đó, cậu ấy là một thiên sư!”
“Thiên sư gì cơ?” Không biết Mộ Thanh đã đi tới từ lúc nào, chen vào giữa hai người, nhìn trái nhìn phải: “Hai cậu đang nói gì thế?”
Chu Na khoác tay Mộ Thanh cùng đi về phía lớp 5: “Yêu quái đó bị xử lý rồi! Tôi nói cho cậu biết, bạn đứng nhất khối trường chúng ta lợi hại lắm đấy.”
Ba cô gái vừa nói vừa cười đi về lớp. Chẳng mấy chốc, những người có quan hệ tốt với Chu Na đều nghe cô kể rằng Phùng Tử Vũ đã làm gì đó để mê hoặc tâm trí cô và Hứa Nhan, khiến hai người yêu cậu ta đến chết đi sống lại, gia đình cô đã mời đại sư đến giải quyết xong xuôi.
Còn vị đại sư này là ai thì Chu Na không nói nhiều. Cô nói với Hứa Nhan vì Hứa Nhan cũng là người trong cuộc, nói với Mộ Thanh vì Mộ Thanh là bạn thân của cô.
Trong lớp có người tin, có người không tin lời đồn này. Thời đại nào rồi mà còn có thể khiến người ta yêu một người vô cớ? Nếu thật sự có tà thuật đó, thì trên đời này đã chẳng có nhiều người cầu mà không được như vậy.
Mãi cho đến khi vào lớp mà Phùng Tử Vũ vẫn chưa đến, giáo viên chủ nhiệm nói với lớp trưởng rằng Phùng Tử Vũ đã xin nghỉ bệnh.
Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, liên tiếp mấy ngày Phùng Tử Vũ đều không đến lớp. Thế là lời của Chu Na ngày càng có nhiều người tin hơn, nếu không thì sao đang yên đang lành lại đột nhiên không đến trường.
Không lâu sau, bọn họ thấy được tin tức về Phùng Tử Vũ trên mạng, lần này càng khẳng định lời của Chu Na là thật.
Một thiếu niên già đi chỉ sau một đêm, chuyện kỳ lạ như vậy dù bệnh viện đã che giấu thông tin cá nhân của bệnh nhân, không tiết lộ ra ngoài, nhưng bệnh viện người ra người vào, thế nào cũng có người thấy được, thế là có người đăng chuyện lạ này lên mạng.
Dù chỉ là ảnh chụp nghiêng hoặc sau lưng đã được làm mờ, nhưng chiều cao, dáng đi, và người phụ nữ bên cạnh Phùng Tử Vũ, không ít bạn học nhận ra đó là mẹ của cậu ta, nghe giọng nói thôi cũng đủ để bọn họ khó quên rồi.
Kết hợp với việc Phùng Tử Vũ liên tục xin nghỉ bệnh không đến trường, rất nhiều người tò mò không chịu nổi, đi khắp nơi dò hỏi. Thế là bọn họ nghe hàng xóm của Phùng Tử Vũ nói rằng, cậu ta đã già đi chỉ sau một đêm mà không rõ nguyên nhân. Dù không thấy người thật, nhưng qua đủ loại lời đồn, rất nhiều người đã tưởng tượng Phùng Tử Vũ có khuôn mặt của một ông lão bảy tám mươi tuổi.
Chuyện này không chỉ lớp 5 bàn tán sôi nổi, mà ngay cả khối 12 đang chạy đua với thời gian cũng bàn luận. Còn có người nhân giờ ra chơi chạy đến cửa lớp 5 xem thử, tiếc là Phùng Tử Vũ không đến.
Hôm đó Tiêu Dã đã thấy dáng vẻ già đi của Phùng Tử Vũ, nên không tin những lời đồn thổi quá đáng đó: “Nhiều nhất cũng chỉ là bốn mươi tuổi, làm gì có chuyện bảy tám mươi kia chứ.”
Quý Nam Tinh đang chăm chú nhìn giáo viên làm thí nghiệm trên bục giảng, không thèm để ý đến Tiêu Dã bên cạnh. Dưới bàn thí nghiệm, Tiêu Dã kéo tay cậu: “Chẳng phải chỉ là thí nghiệm mưa vàng của chì axetat và kali iodua thôi sao, cậu muốn xem thì về tôi làm cho cậu xem.”
Trên bục giảng, dưới sự giải thích của giáo viên, các tinh thể màu vàng được lọc và kết tủa, chảy trong chất lỏng trông như một cơn mưa vàng.
Rất nhiều bạn học nhìn thấy đều kinh ngạc thốt lên, tấm tắc khen đẹp.
Viên Nhất Manh kéo Tưởng Đường Đường: “Cái này mà làm card shaker lấp lánh thì đẹp biết mấy nhỉ.”
Tiêu Tiêu cuộn sách lại gõ lên đầu cô: “Thầy đã nhắc trước là có độc tính, không được tự ý làm bừa rồi.”
Viên Nhất Manh cười hì hì: “Kể cả không có độc thì tôi cũng không làm được, chi phí cao biết mấy, đúng là card shaker vàng thật rồi.”
Nói xong, Viên Nhất Manh lại nhỏ giọng buôn chuyện với các bạn: “Chuyện của Phùng Tử Vũ lớp bên cạnh các cậu nghe chưa?”
Tưởng Đường Đường gật đầu lia lịa: “Tên đó chắc chắn đã làm chuyện gì đó, ví dụ như rút ngắn tuổi thọ, nếu không sao lại biến thành như vậy!”
Tiếc là cô hỏi Quý Nam Tinh, cậu chỉ nói đó là cái giá phải trả cho lòng tham và vọng tưởng, hỏi thêm nữa cậu không chịu nói.
Lâm Nghệ nhỏ giọng: “Tôi đã thấy kỳ lạ từ trước rồi, tôi xem qua cuộc thi nhảy của Chu Na, xinh đẹp như vậy, gia thế cũng tốt, sao lại để ý đến một người chẳng ra sao như thế.”
Trần Thập Nhất từ phía sau ló đầu lên: “Thế nên loại tình cảm trộm cắp này chắc chắn phải trả giá. Cũng không biết cậu ta có chột dạ không, trước đây hai cô gái theo đuổi như vậy mà cậu ta cũng không đồng ý, các cậu nói xem cậu ta mưu đồ gì chứ? Giá cũng đã trả, người cũng không có được.”
Trương Nguyên nói: “Chắc là mưu đồ cái hư vinh được theo đuổi thôi. Chu Na cũng thuộc hàng hoa khôi của trường, theo đuổi cậu ta điên cuồng như vậy mà cậu ta còn làm cao, cảm giác thành tựu biết bao.”
Trần Thập Nhất bĩu môi lắc đầu: “Không hiểu nổi.”
Trương Nguyên nhìn về phía Quý Nam Tinh: “Phùng Tử Vũ đó sau này cứ vậy mãi à? Khuôn mặt bảy tám mươi tuổi, vậy còn tuổi thọ thì sao?”
Quý Nam Tinh đáp: “Không phải mặt bảy tám mươi tuổi đâu, nhiều nhất cũng chỉ ba bốn mươi, không còn trẻ trung nữa. Tuổi thọ chắc chắn có tổn hại, nhưng cũng không nhiều. Nếu sau này cậu ta sống tốt, thành tâm hối cải, làm nhiều việc thiện thì có thể từ từ hồi phục.”
Tiêu Dã chậc một tiếng, lắc đầu nói: “Vậy thì cả đời này cậu ta cũng không hồi phục được rồi, trông Phùng Tử Vũ đó đâu giống người có thể hối cải.”
Quý Nam Tinh đặt từng chiếc cốc thí nghiệm vào đúng vị trí: “Đó là chuyện của cậu ta.”
Vốn dĩ cậu ta sẽ bị quỷ hồ nuốt chửng mà chết, cậu đã cứu cậu ta một mạng, sau này tốt xấu thế nào, phải xem chính cậu ta đi con đường nào.
———-
Cơ thể Phùng Tử Vũ không có vấn đề gì lớn, chỉ là già đi một cách khó hiểu. Ở bệnh viện thêm một ngày là tốn thêm một ngày chi phí, gia cảnh cậu ta bình thường, không gánh nổi khoản chi tiêu lớn như vậy, nên tạm thời về nhà trước.
Về đến nhà, Phùng Tử Vũ tự nhốt mình trong phòng, cố gắng hết sức ghép những mảnh đá đã vỡ lại với nhau, rồi quỳ trên đất dập đầu lạy lục. Thậm chí cậu ta còn viện cớ muốn ăn gà, để mẹ mua gà về cúng trước hòn đá.
Nhưng không còn hồ tiên nào hiển linh, cũng không có hồ tiên nào báo mộng nữa.
Phùng Tử Vũ không thể chấp nhận hiện thực này, liền phát điên đập phá mọi thứ trong nhà. Nhưng dù có đập phá thế nào cũng vô ích, hồ tiên đã biến mất thì là biến mất, không bao giờ xuất hiện lại nữa.
Một thời gian sau, gia đình thấy sức khỏe cậu ta cũng ổn, liền muốn cậu ta quay lại trường học. Dù sao cũng phải học hết cấp ba, thi đại học.
Nhưng Phùng Tử Vũ không thể chấp nhận được việc trở lại trường với bộ dạng này. Cậu ta có thể tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bị người khác bàn tán thế nào, thà chết đi còn hơn.
Bố của Phùng Tử Vũ là một thủy thủ, một năm chỉ về nhà một hai lần, bây giờ cũng không có ở nhà.
Mẹ của Phùng Tử Vũ cũng không lay chuyển được cậu ta. Cứ hễ nhắc đến chuyện đi học là Phùng Tử Vũ lại trèo lên bệ cửa sổ, dọa nhảy xuống, khiến mẹ cậu ta sợ đến mức không dám nhắc lại nữa.
Thế là, Phùng Tử Vũ còn chưa học xong lớp 10 đã bỏ học.
Tâm tư của cậu ta cũng ngày càng méo mó. Trước đây, việc trở thành người được người khác ngưỡng mộ chỉ là ảo tưởng đơn thuần, nhưng hồ tiên đã cho cậu ta sống trong giấc mơ đẹp đẽ ấy mấy tháng, khiến cậu ta sinh ra ảo giác rằng chỉ cần mình muốn là mọi chuyện đều có thể thành hiện thực. Điều này khiến cậu ta không còn chấp nhận được sự tầm thường của mình, thà sống trong những ảo tưởng hư vô này.
Thậm chí mẹ của Phùng Tử Vũ còn tìm đến Chu Na, nói rằng trước đây Chu Na thích con trai bà như vậy, bây giờ con trai bà bị bệnh, thế nào cũng nên đến thăm nó, nói rồi còn đưa tay định níu lấy Chu Na.
Chu Na nhìn người phụ nữ không biết trong đầu đang nghĩ gì này mà bật cười: “Tôi thích con trai bà? Bà đừng có buồn cười quá. Bà có muốn hỏi con trai bà xem tại sao cậu ta lại trở nên như vậy không, cậu ta tự làm gì thì bản thân cậu ta rõ nhất! Nếu bà không sợ báo ứng thì cứ tiếp tục quấy rầy đi!”
Nói xong, cô đẩy bà ta ra, trực tiếp lên xe nhà mình, bỏ lại người phụ nữ đang đuổi theo ở phía sau.
Mẹ của Phùng Tử Vũ sớm đã có nghi ngờ. Phùng Tử Vũ cả ngày ở nhà dập đầu lạy hòn đá, lại đem gà cúng trước hòn đá, liên tưởng đến việc cậu ta đột nhiên già đi như bị thứ gì đó hút hết tinh khí, mẹ của Phùng Tử Vũ kinh hãi kéo con trai lại hỏi: “Rốt cuộc thì con đã làm gì? Có phải con đã dính vào thứ gì bậy bạ nên mới biến thành thế này không?”
Phùng Tử Vũ không thèm để ý đến mẹ, chỉ chăm chăm nhìn hòn đá trên bàn, trong lòng thậm chí còn nghĩ mình phải đến nghĩa trang, tìm cho được số 154, biết đâu tìm được số 154 thì hồ tiên sẽ quay về.
Mẹ cậu ta thấy bộ dạng đó của con, trong cơn tức giận đã vớ lấy hòn đá ném ra ngoài cửa sổ.
Phùng Tử Vũ hoàn toàn phát điên. Đó là cơ hội cuối cùng của cậu ta, hòn đá mất rồi thì hồ tiên sẽ thật sự không bao giờ quay lại nữa. Hồ tiên không quay lại thì những giấc mơ đẹp, những thứ cậu ta muốn sẽ không bao giờ có được nữa.
Cậu ta còn chưa khiến Chu Na quỳ xuống cầu xin mình, còn chưa giẫm Tiêu Dã dưới chân, còn chưa khiến những kẻ coi thường mình phải ngưỡng mộ, nên hồ tiên không thể mất, tuyệt đối không thể mất.
Cậu ta điên cuồng lao ra ngoài, muốn tìm lại hòn đá, nhưng không tìm thấy, làm thế nào cũng không tìm thấy, cho đến khi cảnh sát đến bắt cậu ta đi.
Khi bị bắt đi, Phùng Tử Vũ mặt mày mờ mịt. Cậu ta không hiểu, nghĩ mình chỉ tìm một hòn đá thôi, tại sao cảnh sát lại đến bắt mình?
Trong cơn mơ hồ, dường như cậu ta nghe thấy có người thẩm vấn mình, hỏi tại sao lại đẩy mẹ. Bọn họ còn nói mẹ cậu ta bị cậu ta đẩy ngã, đầu đập xuống đất, vì không được cấp cứu kịp thời nên cuối cùng đã qua đời.
Mẹ mất, bố trở về liền tuyên bố không nhận người con này. Sau mấy năm sống trong tù với cuộc sống quy củ bị ép buộc, Phùng Tử Vũ ngày càng ít suy nghĩ, con người cũng ngày càng chai sạn.
Có đôi khi cùng bạn tù xem tin tức, cậu ta sẽ nghĩ về quá khứ, nghĩ ngày hôm đó nếu mình không nhặt hòn đá, không bị hồ tiên mê hoặc, tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, thì liệu cậu ta có ra nông nỗi như ngày hôm nay không.
Hết chương 126.
