Chương 127: Sát Sinh Là Phải Trả Giá
Dưới lầu, trong công viên nhỏ xanh um, Quý Nam Tinh đang ngồi trên xích đu ăn kem, vừa thong thả đung đưa thì mùi thơm của đồ chiên xù bay tới. Cậu còn chưa kịp quay đầu lại, giọng của Tiêu Dã đã từ phía sau lưng vang lên.
“Náo Náo, ăn sườn gà rán không? Tôi chộp được hai phần đó nhé.”
Giọng nói còn chưa dứt, một phần sườn gà rán đựng trong chiếc túi ni lông rẻ tiền thường thấy ở các quán ven đường đã được đưa đến trước mặt cậu.
Quý Nam Tinh đưa tay lấy một miếng. Dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, bột thì là và bột ớt đậm đặc, thậm chí là sườn gà đông lạnh, tất cả kết hợp lại đã tạo thành một món ngon khiến người ta phải thèm thuồng.
Tiêu Dã ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh, vừa gặm sườn gà vừa nói: “Chị dâu tôi vừa mang đến hai thùng cherry, tôi đã cho người mang lên nhà rồi. Cherry này trồng trong vườn cây ăn quả của bạn chị ấy, toàn lựa quả vừa to vừa ngọt, đảm bảo ngon.”
Quý Nam Tinh vừa ăn một miếng kem lại gặm một miếng sườn gà: “Chẳng phải chị dâu cậu đến tìm cậu ăn cơm à?”
Tiêu Dã cười khẩy một tiếng: “Bọn họ chỉ mong có thế giới hai người thôi, chẳng biết ghét bỏ tôi đến mức nào đâu, còn tìm tôi ăn cơm nữa chứ. Hồi hai người đó hẹn hò tôi mới học lớp sáu, tuy người cao nhưng đi khám bệnh vẫn phải vào khoa nhi đấy. Bọn họ đổi một ít xu game rồi quẳng tôi vào khu trò chơi điện tử, còn mình thì đi xem phim. Kết quả là xem phim xong, thậm chí là dùng xong bữa tối dưới ánh nến, sắp về đến nhà rồi mới nhớ ra tôi vẫn còn ở trong trung tâm thương mại.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Thế cậu không tự về nhà được à?”
Tiêu Dã nhai miếng xương chiên giòn rụm kêu rôm rốp: “Hiếm khi được đường đường chính chính chơi game, tôi nỡ lòng nào mà về nhà chứ. Với lại, lúc đó tôi mới có tí tuổi, anh trai bảo sao thì tôi nghe vậy thôi. Quên tôi ở trung tâm thương mại thì ông nội cũng chỉ dạy dỗ anh ấy, chứ không trách tôi mải chơi game không muốn về nhà.”
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn hắn: “Bảo sao anh cậu ngứa mắt cậu từ bé, quả là có lý do cả.”
Quý Nam Tinh ăn xong một miếng, cầm khúc xương đã gặm trong tay nhìn quanh tìm thùng rác. Tiêu Dã bên cạnh liền chìa tay ra: “Để lên tay tôi đi, lát nữa vứt chung luôn.”
Quý Nam Tinh hơi do dự một chút, đồ mình đã gặm mà đặt lên tay người khác thì không hay cho lắm. Tiêu Dã chậc một tiếng: “Nhanh lên, giơ tay mỏi quá rồi này.”
Quý Nam Tinh lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, rút một tờ đặt lên tay Tiêu Dã, sau đó mới đặt khúc xương đã gặm xong lên trên.
Tiêu Dã cười: “Tôi còn chẳng ngại, thế này chẳng phải lãng phí một tờ giấy rồi sao. Bảo vệ môi trường, trân trọng tài nguyên là trách nhiệm của mỗi người đấy.”
Quý Nam Tinh liếc xéo hắn một cái: “Vậy lần sau cậu đừng mua loại có xương nữa.”
Tiêu Dã: “Thế sao được, ai bảo cậu thích ăn đồ có xương chứ. Thịt nhiều xương ít thì không chịu, cứ phải là xương nhiều thịt ít mới được cơ. Khó chiều thật.”
Quý Nam Tinh ngạc nhiên: “Thế mà cũng gọi là khó chiều à? Còn chưa có ai nói tôi khó chiều bao giờ đâu.”
Cậu dễ nuôi như vậy, ăn được cả nhà hàng Michelin cao cấp, ngồi được cả quán cóc ven đường, đầu bếp riêng hay đồ ăn ngoài gì cũng đều chấp nhận hết. Vậy mà lại bị nói là khó chiều, thế người như nào mới không khó chiều đây.
Tiêu Dã tỏ vẻ hết cách với cậu: “Không sao, đại ca cậu đây nuông chiều nổi, khó chiều thì cứ khó chiều đi.”
Quý Nam Tinh: “Một phần sườn gà rán tám tệ, thật là khiến cậu tốn kém quá rồi.”
Tiêu Dã giơ hai ngón tay lên: “Hai phần đấy. Gọi một tiếng anh đi, tối anh mua bún lòng gà cho, cho gấp đôi lòng luôn, thế nào, đủ oách chưa?”
Quý Nam Tinh nhấc chân đá vào chân hắn. Tiêu Dã ê hê một tiếng, co hai chân lên né được, rồi đưa túi sườn gà rán về phía cậu: “Thôi thôi, không đùa nữa, đùa nữa nguội mất ngon bây giờ.”
Quý Nam Tinh hừ một tiếng, lại lấy một miếng ra gặm.
Tiêu Dã một tay cầm túi đựng đồ ăn, một tay đỡ đống xương lót giấy, hai chân chống đất đung đưa xích đu, ánh mắt chăm chú nhìn Quý Nam Tinh đang nghiêm túc ăn. Cái cách cậu gặm thịt trên xương, miệng cứ chu lại, chuyển động như một con hamster nhỏ, khiến hắn bất giác bật cười vì quá đáng yêu.
Hai người vừa đung đưa xích đu vừa gặm sườn gà, ăn hết một túi mới phủi tay chuẩn bị về nhà.
Lúc Tiêu Dã đi vứt rác, Quý Nam Tinh nghe thấy tiếng trẻ con cãi nhau ở phía xa, quay đầu nhìn lại thì thấy một đứa bé đang túm lấy một đứa khác và la hét, còn đứa bé bị túm thì đang hung hăng đẩy đứa đang la hét ra.
Quý Nam Tinh bước tới, cậu bé đầu nấm đang la hét bị đẩy ra, cậu bèn đưa tay ra đỡ một cái, đứa bé mới không bị ngã.
Quý Nam Tinh co chân đá văng hòn đá sắc nhọn ngay bên cạnh đi.
Cậu bé đầu nấm còn chưa đứng vững đã lại lao vào cậu bé cao hơn mình nửa cái đầu kia: “Không được! Cậu không được giết nó! Không được!”
Sức của cậu bé này không bằng cậu bé kia, căn bản không đẩy nổi, sốt ruột quá lại hét lên một tiếng chói tai. Giọng trẻ con vốn đã thanh và cao, gân cổ lên hét thế này chẳng khác nào đòn tấn công sóng âm. Rất nhanh, phụ huynh của cả hai bên đều nghe thấy tiếng rồi chạy tới, mỗi người kéo một đứa: “Làm gì thế! Hai đứa lại gây sự gì vậy!”
Cậu bé đầu nấm níu lấy tay bà nội, chỉ vào cậu bé cầm gậy có vẻ mặt dửng dưng đối diện, nói: “Cậu ấy chôn con chim, cậu ấy muốn giết con chim sẻ!”
Cậu bé cao hơn nửa cái đầu kia thì cảm xúc ổn định hơn, vung vẩy cây gậy gỗ trong tay, lườm đối phương một cái: “Liên quan gì đến cậu! Đồ nhiều chuyện.”
Cậu bé đầu nấm lao tới định đào con chim nhỏ dưới đất lên, nhưng cậu bé kia lại không cho, một bước dài đã giẫm lên cái hố vừa đào, thậm chí còn dùng sức nghiến nghiến.
Trong hố vẫn còn lộ ra mấy cọng lông vũ, nhưng rõ ràng con chim đã chết, vì bị chôn dưới đất nên không còn động đậy nữa.
Cậu bé đầu nấm đưa tay định đẩy đối phương ra, nhưng chưa kịp chạm vào người thì đã bị bà nội của cậu bé kia đẩy phắt ra: “Cháu là con nhà ai thế, sao lại tùy tiện động tay động chân như vậy! Có gia giáo không hả!”
Bà nội của cậu bé đầu nấm sao có thể nghe người khác nói cháu mình như vậy, lập tức chắn trước mặt cháu trai: “Bà đẩy cháu tôi làm gì! Cháu mình không biết dạy dỗ cho tốt, mới tí tuổi mà đã tàn nhẫn như vậy, lớn lên không biết còn gây họa cho xã hội thế nào nữa!”
Chẳng có bà nội nào nghe được những lời này, lập tức cãi nhau tay đôi với bà của cậu bé đầu nấm, còn nói cháu mình chỉ đang chôn một con chim đã chết, là đang làm việc tốt.
Tiêu Dã nghe tiếng chạy tới, kéo Quý Nam Tinh ra sau lưng mình để cậu khỏi bị liên lụy: “Tình hình gì thế?”
Quý Nam Tinh nhìn hai người lớn tuổi đang cãi nhau rồi lên tiếng: “Ở đây có camera giám sát, có thể báo cảnh sát. Là chôn hay là giết thì xem camera là biết ngay. Chim sẻ là động vật được bảo vệ cấp quốc gia đấy, cho dù cháu trai bà còn nhỏ, thì với tư cách là người giám hộ, bà cũng có trách nhiệm vì đã không trông nom cẩn thận.”
Nghe Quý Nam Tinh nói vậy, bà của Hứa Thụy Thụy lập tức ưỡn thẳng lưng, xoa xoa đầu nấm của cháu trai mình: “Cháu tôi không bao giờ nói dối, nó nói cháu bà giết chim sẻ thì chắc chắn là thật. Cùng lắm thì báo cảnh sát để họ kiểm tra camera!”
Bà của cậu bé Lâm Khải Nguyên kia liền chỉ tay quát, suýt thì vào mặt Quý Nam Tinh: “Liên quan gì đến cậu mà nhiều chuyện! Người lớn tướng đứng đây hóng chuyện mà không biết can hai đứa trẻ ra. Lỡ chúng nó đánh nhau có xây xước gì cậu chịu trách nhiệm nổi không!”
Quý Nam Tinh bật cười: “Tôi chịu trách nhiệm gì chứ. Ngược lại là cháu trai bà đấy, chắc cũng giết không ít cá vàng chim chóc rồi nhỉ. Nếu các người không kiềm chế nó lại thì đại họa sắp giáng xuống đầu rồi. Khuyên một câu, sát sinh là tạo sát nghiệt, sớm muộn gì cũng bị phản phệ lại chính mình thôi.”
Lời này còn chọc trúng tim đen của bà cụ nhà họ Lâm hơn cả lời buộc tội lớn lên gây họa cho xã hội, bà ta lập tức tức nổi điên lên, túm lấy Quý Nam Tinh mà chửi bới không ngớt.
Tiêu Dã gạt tay bà cụ ra: “Bà đừng có cậy già lên mặt nhé. Có cần chúng tôi báo cảnh sát kiểm tra camera xem cháu bà đã giết hại động vật được bảo vệ cấp quốc gia như thế nào không! Đến lúc đó cháu bà nổi tiếng cả khu cho xem, không chừng còn lan đến trường nó, xem lúc đấy còn ai chơi với cháu bà nữa!”
Nghe vậy, bà cụ nhà họ Lâm có hơi chột dạ. Cháu mình thế nào bà ta tự biết, rất thích mấy trò giải phẫu, giải phẫu nòng nọc, cá vàng rồi chim nhỏ, trong nhà còn nói sau này chắc chắn sẽ làm bác sĩ. Cho nên con chim hôm nay là giết hay chôn sống, chắc chắn không thể để người ta tra camera được.
Tiêu Dã cũng biết không thể nói lý lẽ với loại người này, thấy bà ta bị nói cho cứng họng, liền kéo thẳng Quý Nam Tinh bỏ đi.
Thấy họ đi rồi, bà cụ họ Lâm lại vênh váo trở lại, chửi rủa đủ điều, lời lẽ khó nghe vô cùng.
Tiêu Dã đã đi được một đoạn, nghe thấy những lời bẩn thỉu đó liền quay ngoắt lại: “Xem ra hôm nay không báo cảnh sát không được rồi!”
Nói rồi lấy điện thoại ra giả vờ định báo cảnh sát. Bà cụ nhà họ Lâm cũng không dám thực sự làm ầm lên đến mức cảnh sát phải kiểm tra camera, bèn kéo cháu trai đi, miệng vẫn lẩm bẩm chửi bới, nào là chẳng qua chỉ là một con chim sẻ, động vật bảo vệ cấp hai gì chứ, chim sẻ đầy trời, tràn lan thành tai họa rồi còn bảo vệ cái khỉ gì.
Thấy bà ta đi rồi Tiêu Dã mới cất điện thoại đi: “Gặp mấy bà lão ngang ngược này thì phải tránh xa ra, dính vào là phiền phức.”
Nhà Lâm Khải Nguyên đi rồi, Hứa Thụy Thụy lập tức chạy tới dùng tay bới đất. Con chim sẻ vốn được chôn không sâu, cào vài cái là lôi ra được, nhưng nó quá nhỏ, đã chết từ lâu rồi.
Hứa Thụy Thụy khóc nức nở quay đầu gọi bà.
Bà của Hứa Thụy Thụy thở dài: “Chúng ta ra dưới gốc cây đào cái hố chôn nó đi. Sau này tránh xa thằng nhóc đó ra, còn nhỏ tuổi mà đã tàn nhẫn như vậy, lớn lên không biết sẽ làm chuyện xấu gì nữa.”
Thấy Quý Nam Tinh cứ nhìn về phía họ đào hố chôn chim, Tiêu Dã hỏi: “Sao thế? Chẳng lẽ oán khí của con chim chết kia không tan à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu, quay người đi về nhà: “Không phải, là cậu bé ban nãy, mặt mang màu đỏ sát khí, là tướng mạo có họa huyết quang. Vốn định nhắc nhở một câu, gần đây tốt nhất là nên đối xử hòa nhã với mọi người, đừng gây chuyện, nhưng xem ra nhà họ sẽ không nghe đâu. Thôi vậy, mỗi người có số mệnh riêng, với tác phong của nhà cậu nhóc đó, có những kiếp nạn đã định sẵn là không thể tránh khỏi rồi.”
Tiêu Dã khoác một tay lên vai Quý Nam Tinh: “Vị thần lòng dạ mềm yếu lại muốn cứu vớt thế nhân rồi.”
Quý Nam Tinh: “Tiếc là không cản được có người cứ đâm đầu vào chỗ chết.”
Hai người về đến nhà, vừa vào cửa đã thấy Tạ Phán Nhi đang xách vạt váy xoay vòng vòng trong nhà. Thấy họ về cô nàng cũng không dừng lại, vừa xoay vừa nói: “Tiểu Thiên Sư về rồi à, xem tôi xoay thế nào?”
Quý Nam Tinh nhìn cô nàng chằm chằm ba giây rồi khen: “Rất tròn.”
Tiêu Dã bưng hai thùng cherry ở cửa vào, vừa đóng cửa vừa hỏi: “Cái gì rất tròn?”
Tạ Phán Nhi nhăn mặt nhìn Quý Nam Tinh: “Thôi, không nói với người ngoại đạo như cậu nữa. Tôi nói cho cậu nghe, tôi mới biết trong khu chung cư phía sau có một tầng hầm, có mấy cô gái đang tập nhảy ở dưới đó. Ngày nào tôi cũng đến xem.”
Quý Nam Tinh: “Tầng hầm âm u, dễ tụ âm khí. Cô xem thì xem, nhưng giữ khoảng cách với bọn họ một chút, đừng tiếp xúc sâu.”
Tạ Phán Nhi gật đầu lia lịa: “Biết rồi, tôi có chừng mực mà.”
Nói xong lại chạy sang một bên xoay vòng tiếp. Lúc còn sống xoay lâu sẽ bị chóng mặt, mệt mỏi, nhưng sau khi chết rồi thì xoay thế nào cũng được, dù đôi khi không kiểm soát tốt, xoay một hồi là bay lên luôn.
Quý Nam Tinh vào bếp, cùng Tiêu Dã rửa cherry: “Tạ Phán Nhi thấy có mấy cô gái nhảy múa nên cũng bắt chước xoay theo. Sao lại mang nhiều cherry về thế, nhiều quá ăn không hết đâu.”
Tiêu Dã đáp: “Cũng không nhiều đâu, chia một nửa cho đội vệ sĩ nhà cậu ở bên cạnh, mai mang một ít đến trường, để lại vài cân ở nhà ăn là vừa.”
Quý Nam Tinh: “Tuần này tôi sẽ về nhà, chị tôi về ăn cơm, chị ấy hiếm khi ra khỏi phòng thí nghiệm một lần.”
Tiêu Dã gật đầu: “Vậy tôi cũng về nhà, dù ông cụ nhà tôi thấy tôi là đau đầu.”
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn hắn: “Ông nội cậu chỉ chê bai ngoài miệng thôi, chứ cậu về trong lòng ông ấy chắc chắn sẽ rất vui.”
Tiêu Dã thở dài lắc đầu: “Tuần trước về nhà, tôi lỡ tay bóp nát cặp hồ đào mà ông nội tôi đã vuốt hai năm.”
Quý Nam Tinh đang rửa cherry thì khựng tay lại: “Ông nội cậu không đánh chết cậu, tất cả là nhờ tình thân máu mủ chống đỡ đấy.”
——-
Tan làm sau một ngày làm việc vất vả, mẹ Hứa chen chúc trên tàu điện ngầm giờ cao điểm về đến nhà. Cô cởi áo khoác, thay giày, không thấy cục cưng nhỏ mỗi ngày đều chạy ra chào đón thì lấy làm lạ, thò đầu vào nhìn: “Thụy Thụy, mẹ về rồi này.”
Cậu bé đầu nấm bĩu môi dài đến mức treo được cả bình dầu, tủi thân chạy ra ôm chầm lấy mẹ: “Mẹ ơi.”
Mẹ Hứa xoa đầu con trai: “Sao thế? Mặt mũi tủi thân thế này.”
Bà Hứa vừa gấp quần áo vừa kể lại chuyện chiều nay, ông Hứa bên cạnh thì đang trêu con chim trong lồng: “Sau này cứ tránh xa thằng nhóc đó ra. Nhỏ thế mà đã tàn nhẫn, gia đình còn dung túng không kiềm chế, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”
Mẹ Hứa xoa xoa tóc con trai: “Hôm nay con rất dũng cảm, tuy không ngăn được bạn ấy làm hại con chim sẻ, nhưng đó không phải lỗi của con. Là do con còn nhỏ, đợi con ăn nhiều cơm, lớn lên, khỏe mạnh hơn thì có thể bảo vệ những gì con muốn bảo vệ.”
Hứa Thụy Thụy gật đầu thật mạnh, quay người chạy về phía bố đang nấu cơm trong bếp: “Con muốn ăn cơm! Bố ơi con muốn ăn cơm!”
Mẹ Hứa nhìn mấy cái lồng chim trên ban công nhà mình. Yêu ai yêu cả đường đi lối về, từ nhỏ Hứa Thụy Thụy đã đặc biệt có hứng thú và yêu quý các loài chim.
Cô đặt túi xuống, vừa giúp mẹ chồng gấp quần áo, vừa hỏi: “Lâm Khải Nguyên đó học cùng lớp với Thụy Thụy phải không mẹ?”
Bà Hứa gật đầu: “Học cùng lớp lớn, người cao hơn Thụy Thụy nhiều. Con không thấy đâu, hôm nay nó chôn sống con chim sẻ mà mặt cứ dửng dưng như không, thật không biết nhà nó dạy con kiểu gì.”
Mẹ Hứa nhíu mày, nhìn bà nội Hứa rồi nói: “Sau này mẹ đón Thụy Thụy về thẳng nhà luôn, không chơi ở dưới lầu nữa, ít tiếp xúc với thằng nhóc đó thôi.”
Mẹ Hứa lại nói: “Con sẽ nạp thẻ cho Thụy Thụy ở trung tâm thương mại. Từ trường mẫu giáo về, mẹ cứ đưa Thụy Thụy đến khu vui chơi ở đó. Cũng chẳng bao lâu nữa là tốt nghiệp mẫu giáo rồi. Đợi lên tiểu học, con sẽ nói chuyện với nhà trường, không thể để Thụy Thụy học cùng lớp với một đứa trẻ như vậy được.”
Vốn nghĩ rằng học mẫu giáo cũng chẳng còn mấy tháng nữa là lên tiểu học, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, gia đình Hứa Thụy Thụy không để bụng chuyện hôm đó lắm. Nào ngờ Lâm Khải Nguyên lại ghi hận trong lòng.
Hôm đó nếu không phải Hứa Thụy Thụy la lối om sòm, sao có người biết nó đang làm gì. Có bà nội bao che, dĩ nhiên nhà nó cũng không nói gì nó, nhưng nó đã gần sáu tuổi, trong lòng đã có khái niệm đúng sai, nó biết việc mình làm là không tốt, bị người khác thấy sẽ bị mắng.
Cho nên tất cả là tại Hứa Thụy Thụy nhiều chuyện. Nếu không phải cậu ta gọi người khác đến, thì ai mà thèm quan tâm nó làm gì.
Ở trường mẫu giáo, sau khi ăn trưa xong, cô giáo liền cho các lớp đi ngủ trưa. Hứa Thụy Thụy trèo lên giường nhỏ của mình, đắp chăn, nhắm mắt ngủ. Sắp thiếp đi thì cảm thấy trên người ngứa ngáy, cậu bé đưa tay gãi chỗ ngứa thì lại sờ phải một vật gì đó mềm mềm.
Lật chăn ra xem, thì ra là một con sâu róm màu xanh còn có cả lông lá.
Hứa Thụy Thụy sợ hãi hét toáng lên, những đứa trẻ bên cạnh chưa ngủ bị tiếng hét của cậu bé làm giật mình, mở mắt ra thì thấy trên giường cậu bé có mấy con sâu róm đang lúc nhúc bò.
Hứa Thụy Thụy sợ đến mức vội vàng bò khỏi giường, một chân giẫm hụt ngã nhào xuống đất.
Giờ ngủ trưa yên tĩnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trẻ con rất thích hùa theo, có đứa còn chưa biết chuyện gì xảy ra, nghe người khác la hét cũng la hét theo.
Lâm Khải Nguyên ngồi trên giường nhỏ của mình cười vô cùng ác ý. Lần này là trên giường, lần sau có thể thử bỏ sâu vào hộp cơm của cậu ta, không phải thích động vật nhỏ sao, vậy thì cho cậu ta thích cho đã.
Hứa Thụy Thụy được đưa đến bệnh viện, cú ngã không nghiêm trọng, nghiêm trọng là những chỗ bị sâu róm bò qua, từng vệt trông như bị bỏng, khiến cả nhà họ Hứa nhìn mà xót xa không thôi.
Gặp phải chuyện này, phụ huynh chắc chắn phải đòi nhà trường cho một lời giải thích. Giường chiếu sạch sẽ sao lại có sâu róm, mà không chỉ một con, rõ ràng là có người cố ý bỏ vào.
Trong ngoài trường mẫu giáo đều có camera giám sát, nhưng tiếc là trước khi ngủ, một đám trẻ con đã chạy nhảy nô đùa trên giường một lúc, gần như đứa nào cũng từng tiếp xúc với giường của Hứa Thụy Thụy, nên cũng không nhìn ra được đứa trẻ nào đã bày trò nghịch ác.
Nhưng nhà họ Hứa chắc chắn người bày trò này là Lâm Khải Nguyên, nhất định là vì chuyện chôn chim hôm nọ. Bà cụ nhà họ Lâm kia cũng là người ngang ngược, đừng nói là không có bằng chứng rõ ràng, dù có bằng chứng bà ta cũng có thể cãi chày cãi cối cho qua, chỉ cần một câu, trẻ con không biết gì, một con sâu róm thôi chứ có gì to tát đâu, thế là có thể cho qua chuyện.
Nếu bọn họ làm căng, không chừng còn bị biến thành kẻ ác đi chấp nhặt với một đứa trẻ vì một chuyện cỏn con.
Dù nuốt không trôi cục tức này, nhưng nhà họ Hứa cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Phía nhà trường đã bồi thường toàn bộ viện phí, dù sao cũng là do họ trông nom không chu đáo.
Đợi Hứa Thụy Thụy khỏe lại và quay trở lại trường mẫu giáo, Lâm Khải Nguyên đã chặn cậu bé trong nhà vệ sinh, vạch áo cậu ra rồi ném thẳng một con côn trùng chết vào trong.
Khi Hứa Thụy Thụy sợ hãi hét lên, nó liền bịt miệng cậu bé lại: “Mày mà còn la nữa, lần sau con sâu này sẽ xuất hiện trong bát của mày. Xem sau này mày còn dám nhiều chuyện không!”
Hứa Thụy Thụy sợ hãi, nhưng lại bị đe dọa không dám nói với cô giáo. Cậu bé quyết định đợi về nhà nhất định sẽ nói với bố mẹ, sau này cậu sẽ không bao giờ đến trường mẫu giáo nữa.
Nhưng chưa đợi đến lúc tan học, trong giờ hoạt động tự do ở sân chơi nhỏ, Hứa Thụy Thụy bị mấy cậu bé chơi thân với Lâm Khải Nguyên lôi vào một góc.
Lâm Khải Nguyên xách một con vẹt màu xám trong tay, còn huơ huơ trước mặt Hứa Thụy Thụy: “Nhìn này, đây là con vẹt.”
Hứa Thụy Thụy thấy nó bóp chặt cổ con vẹt, nhìn con vẹt đau đớn giãy giụa trong tay nó, không nhịn được mà bật khóc: “Cậu đừng làm vậy, cậu thả nó ra được không, tôi dùng tiền tiêu vặt của tôi mua lại.”
Lâm Khải Nguyên khinh bỉ nhìn cậu bé: “Ai thèm tiền tiêu vặt của mày.”
Nói rồi cảm thấy mỏ con vẹt mổ vào hổ khẩu của mình một cái, cảm xúc hung bạo lập tức bùng lên. Nó nắm lấy đầu con vẹt rồi dùng sức giật mạnh, khiến đầu và thân con vẹt lìa khỏi nhau.
Máu tươi lập tức văng tung tóe, bắn cả lên người Lâm Khải Nguyên. Hứa Thụy Thụy sợ đến ngây người, lập tức hét lên khóc lóc, mặc cho Lâm Khải Nguyên dọa nạt thế nào cũng vô dụng.
Biết cô giáo sắp đến, Lâm Khải Nguyên tiện tay vứt con chim đã chết đi, rồi mặc ngược áo khoác, dẫn theo hai đàn em vừa giúp mình giữ Hứa Thụy Thụy không cho chạy, rồi bỏ trốn.
Chuyện này lại một lần nữa kinh động không ít người. Khi Lâm Khải Nguyên bị đưa đến phòng làm việc, nhìn thấy đầy người lớn trong phòng, nó có hơi hoảng sợ. Chỉ là lúc này nó vẫn ôm tâm lý may mắn có thể chối tội, nào ngờ trên máy tính trong phòng lại đang chiếu đoạn camera giám sát cảnh nó giết chết con chim.
Cô giáo chủ nhiệm của chúng cũng không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể tàn nhẫn đến thế, thậm chí nhỏ tuổi đã biết bắt nạt bạn học.
Bố mẹ nhà họ Lâm và bố mẹ nhà họ Hứa đều được gọi đến, bao gồm cả phụ huynh của hai cậu bé đã giúp sức cho Lâm Khải Nguyên.
Bố mẹ nhà họ Hứa càng tức giận lại càng bình tĩnh. Họ ôm con trai đang khóc không ngừng mà vỗ về an ủi, sau đó nói: “Tôi phải đưa con tôi đến bệnh viện, phải kiểm tra kỹ lưỡng xem cháu có bị hoảng sợ, có bị tổn thương tinh thần hay không. Tất cả hóa đơn sau này tôi sẽ mang đến cho các người. Còn việc các người bồi thường hay phụ huynh bên kia bồi thường, đó là chuyện của trường các người. Tôi sẽ không để con tôi gặp lại chúng nó nữa.”
Mẹ Hứa nói xong liền cùng chồng đưa con đi. Còn về Lâm Khải Nguyên, nó khóc lóc xin lỗi nhận sai, nói rằng nó chỉ muốn dọa bạn một chút, nói rằng nó không cố ý.
Bà nội nhà họ Lâm lại là người ngang ngược, mang tư tưởng cùng lắm là bị đuổi học, dù sao học mẫu giáo hay không cũng không quan trọng.
Mãi cho đến khi cô giáo nói rằng chuyện này rất có thể ảnh hưởng đến việc nó vào tiểu học, một khi chuyện bị đồn ra ngoài, hành vi của nó sẽ bị dán nhãn là trẻ có vấn đề, lúc này nhà họ Lâm mới rối rít xin lỗi, đảm bảo mọi chi phí sau này của nhà họ Hứa họ sẽ bồi thường đầy đủ. Chuyện này mới tạm thời được hòa giải.
Tối hôm đó Hứa Thụy Thụy về nhà liền bị sốt cao, do cậu bé bị dọa sợ. Đợi cậu bé khỏe lại, mẹ Hứa không đưa con đến trường mẫu giáo nữa mà gửi về nhà ngoại.
“Dù sao cũng còn mấy tháng nữa là lên tiểu học rồi, để nó về ở với ông bà ngoại mấy tháng, coi như là khoảng thời gian vui vẻ cuối cùng trước khi vào tiểu học.”
Vừa nói cô vừa giúp con trai mặc quần áo: “Con phải nghe lời ông bà ngoại, không được chạy lung tung biết không? Đợi gần khai giảng, mẹ lại đến đón con.”
Hứa Thụy Thụy vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh ngày hôm đó, một con chim nhỏ bị vặt lìa đầu ngay trước mắt mình, không phải là chuyện có thể nhanh chóng vượt qua được. Cậu bé ủ rũ gật đầu, dù sao thì cả đời này cậu bé cũng không muốn đi học mẫu giáo nữa.
Sau khi gửi Hứa Thụy Thụy về nhà ngoại, mẹ Hứa và chồng bắt đầu tìm hiểu lại các khu vực phân tuyến tiểu học. Họ tuyệt đối không thể để con trai học cùng trường với Lâm Khải Nguyên, cùng lắm thì bán nhà ở đây đổi sang khu vực khác, năm nay không kịp thì năm nay không đi học, đợi sang năm cũng được.
Chỉ là, không đợi nhà họ đi đến bước đó, Lâm Khải Nguyên đã xảy ra chuyện.
Lo liệu xong tang sự, Đái Viễn Giang từ quê trở về. Hắn ta quay lại căn phòng nhỏ cơi nới trái phép trên sân thượng, nhưng lại chẳng thấy con vẹt xám của mình đâu nữa.
Hết chương 127.
