Chương 13: Bình Hoa

 

Chương 13: Bình Hoa

 

Buổi sáng, con đường trong khu biệt thự rất ít xe, người càng thưa thớt. Quý Tinh Văn lái xe thư thái, mí mắt nặng trĩu. Ai ngờ đâu, bất thình lình bị người ta chặn đường, giật mình tỉnh cả ngủ. Hắn ta chửi thề một tiếng, bấm còi inh ỏi, sau đó mới nhìn rõ người trước mặt, chẳng phải ai xa lạ mà là Chung Thận.

 

Quý Tinh Văn sững người, đưa mắt nhìn về phía Hề Vi như cầu cứu.

 

Sắc mặt Hề Vi âm trầm, lạnh lùng đến độ như sắp đọng thành nước. Im lặng vài giây, anh hạ cửa kính xe xuống, nói với người bên ngoài: “Tránh ra.”

 

“…”

 

Chung Thận không nhúc nhích, chiếc áo khoác màu xám trắng trên người như một cái bóng che giấu linh hồn, gió thổi qua, dường như sắp cuốn cả người lẫn bóng tan biến. Cảm giác áp bức mông lung, nặng nề ập đến, khiến người ta có chút sợ hãi.

 

Quý Tinh Văn rụt người về phía sau, bỗng nhiên cảm thấy mình như kẻ thứ ba bị chồng người ta bắt quả tang ngoại tình, trong lòng vô cùng chột dạ. Hắn ta không biết đã xảy ra chuyện gì, tối qua khi đánh bài Hề Vi vẫn luôn lạnh mặt, đánh được một nửa thì cơn giận vẫn chưa nguôi, đột nhiên gọi điện thoại cho thư ký, yêu cầu chấm dứt hợp đồng với Chung Thận. Cả bàn ai nấy đều nghe thấy, bằng không sáng sớm nay hắn ta cũng chẳng lẽo đẽo theo sau Hề Vi đến đây.

 

“Hê tổng…..” Bầu không khí có phần kỳ lạ, Quý Tinh Văn không dám gọi “Anh” nữa. Chỉ thấy Hề Vi nhìn chằm chằm Chung Thận, đột nhiên ra hiệu cho cậu lái xe đi đường vòng.

 

Xoay vô lăng, bánh xe lăn bánh, Chung Thận cũng không chặn đường nữa. Quý Tinh Văn thở phào nhẹ nhõm, như thể sợ Chung Thận dùng hai cặp chân dài kia đuổi theo xe mình, tăng tốc chạy qua mấy khúc cua, chạy thẳng đến đích, dưới sự chỉ dẫn của Hề Vi nhanh chóng lái xe vào sân, lúc này mới tắt máy.

 

Trời vừa hửng sáng, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch bị tiếng xe đánh thức, chạy ra khỏi cửa vẫy đuôi mừng rỡ. Hai con chó to lớn oai vệ xông thẳng lên, lại dọa Quý Tinh Văn – kẻ vừa trải qua cơn hoảng loạn – sợ hãi nhảy dựng lên. Hề Vi thấy hắn ta cứ hết hồn hết vía như vậy thì có chút không chịu nổi. Nhưng nghĩ đến Chung Thận còn ở bên ngoài, anh không muốn đuổi hắn ta đi ngay, bèn giả vờ khách sáo: “Vào nhà uống tách cà phê nhé.”

 

“Vâng, làm phiền anh rồi.” Quý Tinh Văn cầu còn không được, vội vàng đi theo sau.

 

Thời gian còn sớm, quản gia vừa mới thức dậy, nhà bếp cũng không biết Hề Vi có về nhà ăn sáng hay không nên chưa chuẩn bị gì cả. Bắt đầu làm bữa sáng bây giờ thì cũng nhanh thôi.

 

Khách đã vào nhà, không cần Hề Vi đích thân tiếp đãi, quản gia tự khắc sẽ sắp xếp ổn thỏa. Quý Tinh Văn ngồi trên ghế sofa uống cà phê, ngồi đoan trang, cố tỏ ra dè dặt, nhưng ánh mắt lại không kiềm chế được mà liếc nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi kích động – Nghe nói Hề Vi rất ít khi mời người khác đến nhà chơi, hắn ta chính là một trong số ít khách hiếm hoi được mời đến.

 

Hề Vi mặc kệ hắn ta nghĩ gì, tự mình lên lầu tắm rửa. Khi xuống lầu thì bữa sáng đã được dọn lên bàn ăn, hai phần, có cả phần của Quý Tinh Văn.

 

“….” Hợp tình hợp lý, nhưng cũng khiến người ta bất ngờ.

 

Quý Tinh Văn không ngờ mình lại đến đây ăn ké như vậy. Hề Vi từ đầu đến cuối đều rất lạnh nhạt, nhưng cũng không đáng sợ như hắn ta tưởng tượng, ít nhất bề ngoài vẫn giữ lễ phép, tiếp đón hắn ta như khách. Không giống như một số cậu ấm cô chiêu mà hắn ta quen biết, căn bản không coi hắn ta là người, ví dụ như Hạ Dập.

 

“Ngồi đi.” Hề Vi chỉ vào chỗ đối diện.

 

Quý Tinh Văn vội vàng ngồi xuống, “Tôi, thật ra em cũng không đói.”

 

Giới giải trí chính là một trường danh lợi, trên người mỗi ngôi sao đều có một cái giá, muốn nổi tiếng thì phải làm “Con hát”, xoay vần giữa các nhà đầu tư, bị người ta đánh giá, đùa giỡn, lâu dần “Không biết xấu hổ” cũng trở thành một loại bản năng tự bảo vệ bản thân. Quý Tinh Văn cũng không coi mình là người nữa. Đối diện với người coi hắn ta là người, ngược lại hắn ta lại cảm thấy ngại ngùng, xấu hổ không dám nhào vào người ta.

 

“Ngài……” Khả năng ăn nói linh hoạt đột nhiên biến mất, bụng đầy lời ngon tiếng ngọt cũng trở nên vô dụng, Quý Tinh Văn cố gắng tìm một chủ đề nghiêm túc để nói: “Ngài và Chung Thận chia tay rồi sao?” Nói xong hắn ta rất muốn tự tát vào miệng mình một cái, đã trót dại nhắc đến chuyện gì không nên nhắc.

 

Hề Vi không ngẩng đầu lên, đáp: “Ừm.”

 

“Vì sao vậy?” Quý Tinh Văn tò tò hỏi, “Cậu ấy làm sai chuyện gì sao?” Mối quan hệ kéo dài bảy năm, trong giới cũng coi như là một chuyện lạ, sao có thể nói chia tay là chia tay, chẳng lẽ không có lý do gì?

 

Hề Vi còn chưa kịp trả lời thì quản gia đột nhiên đi tới, hơi cúi người, ghé tai anh nói nhỏ một câu. Quý Tinh Văn vểnh tai lên nghe lén, hình như là nói “Chung Thận vẫn còn ở ngoài cửa”.

 

“Mặc kệ cậu ta.” Hề Vi lạnh lùng nói, “Cứ lặp đi lặp lại chiêu trò này, diễn cho ai xem?”

 

Quản gia gật đầu rồi đi, Quý Tinh Văn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như mình không nghe thấy gì. Hề Vi ở phía đối diện sau khi tắm rửa xong đã thay một bộ đồ ở nhà, khí chất thoải mái hơn rất nhiều, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng, bất chợt trầm mặc khiến người ta không dám thở mạnh, chỉ đành im lặng ăn cơm.

 

Món nào cũng ngon, không có món nào không hợp khẩu vị. Nhưng gần đây Quý Tinh Văn bị cư dân mạng chê bai quản lý cân nặng kém, mặt mũi “Đầy đặn”, bị quản lý ép giảm cân, mỗi ngày đều bị kiểm soát lượng carb và chất béo nạp vào người, không dám ăn nhiều, lấy đũa đảo qua đảo lại nửa ngày cũng không ăn no, chỉ biết nhìn Hề Vi ăn.

 

Hề Vi nhận ra: “Cậu giảm cân à? Nhìn cũng không béo.”

 

Quý Tinh Văn thở dài: “Lên hình thì béo, ống kính sẽ khiến người ta trông xấu xí.”

 

Hề Vi buột miệng nói: “Sao tôi chưa thấy Chung Thận giảm cân bao giờ?”

 

Quý Tinh Văn u oán nói: “Cậu ấy là mỹ nam từ trong xương cốt, gương mặt đó không béo cũng không già, rất hợp lên hình. Đôi mắt cũng rất đẹp, nếu không sao có thể là con cưng của các đạo diễn chứ?”

 

“…” Câu sau Hề Vi biết, có người nói tướng mạo của Chung Thận là một lợi thế cho diễn xuất, vừa nhìn đã thấy là người có nhiều chuyện xưa. Nhưng bọn họ ở bên nhau bảy năm trời, Chung Thận chưa bao giờ thể hiện cho anh xem câu chuyện gì, chỉ là một bình hoa để ngắm mà thôi.

 

Nói đến chủ đề trong giới, Quý Tinh Văn tự nhiên hơn rất nhiều: “Lúc tôi chưa nổi tiếng đã từng đóng vai nam thứ ba cho cậu ấy, có cảnh quay chung, lúc đó không ai quan tâm, sau này tôi cũng nổi tiếng, bị người ta chụp màn hình đối lập phân tích ngũ quan của tôi chỗ nào thua kém cậu ấy, haiz, thật ra tôi cảm thấy cũng bình thường thôi? Hai chúng tôi là hai kiểu người khác nhau mà.”

 

Trong lòng Hề Vi cũng tự có phân biệt, nhưng anh không hứng thú với chủ đề đối lập nhan sắc, thuận miệng nói: “Vậy nên cậu và Chung Thận không ưa nhau?” Anh cũng biết đôi chút về chiêu trò “Dìm người nâng mình” trong giới giải trí.

 

Ai ngờ Quý Tinh Văn lại nói: “Không có, thật ra tôi rất ngưỡng mộ cậu ấy.”

 

Mấy câu trước là nói chuyện bâng quơ, nghe đến câu này, Hề Vi mới chịu ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Quý Tinh Văn một cái.

 

“Bỏ qua chuyện fan hâm mộ gây chiến với nhau, cậu ấy trong giới có tiếng là tốt.” Quý Tinh Văn nói, “Bởi vì cậu ấy khiêm tốn, hòa nhã, không xung đột với ai. Diễn xuất tốt lại chuyên nghiệp, tóm lại những người từng hợp tác đều khen ngợi, lại còn là một người siêng năng.”

 

Quý Tinh Văn kiêng dè đối diện là Hề Vi, có một câu không dám nói thẳng: Chung Thận dựa vào Hề Vi, nhưng không hề kiêu ngạo, mọi người đều cảm thấy cậu ta đâu chỉ là khiêm tốn, quả thực là quá mức trầm ổn, khiến người ta khó hiểu.

 

Thấy Hề Vi có vẻ như muốn nghe tiếp, Quý Tinh Văn càng nói càng hăng: “Nhưng đáng khâm phục nhất vẫn là sự chuyên nghiệp. Làm nghề này của chúng tôi, ai cũng bận rộn, bận rộn thì mệt mỏi, vậy nên chỗ nào không cần ra sức thì sẽ không ra sức, có thể dùng thế thân thì tuyệt đối không tự mình làm, trước ống kính một kiểu, sau ống kính một kiểu, đều là người hai mặt, mọi người đều quen rồi…. Chung Thận lại không như vậy, chuyện gì tự mình làm được thì tuyệt đối không làm phiền người khác, chuyện không cần tự mình làm cũng muốn đích thân làm, thậm chí nhảy sông cũng dám nhảy thật, dọa chết người ta.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hề Vi khó hiểu: “Nhảy sông thật là sao?”

 

Quý Tinh Văn không ngờ Hề Vi lại không biết chuyện này, dù sao chuyện này cũng được lan truyền rộng rãi: “Cậu ấy từng đóng một bộ phim, trong phim có cảnh nhảy sông, đạo diễn để cậu ấy đích thân thực hiện. Cây cầu bắc qua sông cao hơn hai mươi mét, cậu ấy không chớp mắt một cái đã trực tiếp nhảy xuống, sau đó được đưa vào bệnh viện cấp cứu…”

 

Hề Vi sững người: “《Đêm cuối cùng》?”

 

“Đúng vậy.” Giọng điệu của Quý Tinh Văn phức tạp, có ngưỡng mộ, có ghen tị, cũng có chút chua chát không cam lòng, “Bộ phim này hay lắm, tôi đã xem hai lần rồi.”

 

“…”

 

Hề Vi nhớ 《Đêm cuối cùng》, bộ phim này anh từng rất thích.

 

Lúc đó phim đã công chiếu xong, trong một lần hẹn hò Chung Thận đã chủ động đề nghị: “Gần đây em có một bộ phim không tệ, anh có muốn xem thử không?” Hề Vi đồng ý, hai người lên rạp chiếu phim gia đình trên tầng ba, kéo rèm, tắt đèn, cùng nhau xem phim.

 

Hề Vi không cho rằng mình có đủ kiên nhẫn để xem hết bộ phim, anh chỉ coi đó là đổi một địa điểm và bầu không khí để thân mật, phim ảnh chính là phông nền cho buổi hẹn hò. Ai ngờ phim vừa bắt đầu đã thu hút anh, anh và Chung Thận ngồi cạnh nhau, một lần cũng không lơ là, cho đến khi kết thúc.

 

Cốt truyện của bộ phim không phức tạp, chủ yếu kể về nam chính trong khoảng thời gian sau khi chia tay người yêu và trước khi tự sát đã trải qua một loạt những chuyện vụn vặt. Chuyện tuy nhỏ, nhưng mỗi một chuyện đều là cọng rơm đè nặng nam chính, sức nặng theo thời gian ngày càng tăng, cậu im lặng chịu đựng, cho đến khi không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng gieo mình xuống dòng sông cuồn cuộn, kết thúc kiếp sống tàn tạ.

 

Xét về mặt cốt truyện thì thật ra cũng không xuất sắc, nhưng đạo diễn đã phát huy triệt để tính thẩm mỹ của ống kính, diễn xuất của Chung Thận cũng góp phần làm tăng thêm màu sắc cho câu chuyện, thậm chí cậu còn không hề thể hiện “Diễn xuất” xuất sắc đến mức nào, chỉ cần đứng ở đó thì đã trở thành nam chính, vô cùng tự nhiên.

 

Cảnh mưa triền miên, vô số đêm u ám, ẩm ướt. Cậu chưa từng nhìn thấy mặt trời, hy vọng bản thân chết cũng phải chết vào ngày mưa, sau đó tưởng tượng, người yêu đã bặt vô âm tín kia khi biết tin cậu qua đời, cuối cùng cũng để lộ ra chút biểu cảm khác thường, đó là dấu vết của tình yêu năm xưa.

 

Nhưng cái chết không phải vì không còn yêu, mà là bởi vì ngoại trừ tình yêu, cũng không còn lý do gì khác để tiếp tục sống sót. Cuộc sống tịch mịch chất đầy rơm rạ, gieo mình xuống, cuối cùng cũng trở về nơi an nghỉ vốn thuộc về mình.

 

Trong phim liên tục vang lên một bài thơ.

 

Nam chính trong mơ nhìn thấy bóng người mà cậu từng nhung nhớ, lời thoại ngoài lề của giấc mơ, có một người đọc:

 

“Tôi xin trời đổ mưa/ Tôi xin/ Được chết trong đêm tối,”

 

“Tôi xin buổi sáng/ Người gặp được/ Hãy chôn tôi…”

 

Chung Thận đè Hề Vi vào sofa, hung hăng hôn anh. Tay cậu run rẩy, bờ vai cũng run rẩy, liều mạng che mắt Hề Vi, khe hở giữa các ngón tay lộ ra chút ẩm ướt, thì ra trong phòng cũng có thể có mưa.

 

Hề Vi bị hôn đến mức thở không ra hơi, vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế mãnh liệt của Chung Thận, hỏi cậu: “Nhập tâm như vậy à?”

 

Bộ phim vẫn đang chiếu, bài thơ đọc đến đoạn tiếp theo:

 

“Bụi trần thế gian mênh mông vô tận…”

“Cơn mưa kế tiếp/ Hãy gột rửa xương cốt tôi…”

 

Chung Thận lại hôn Hề Vi, bịt chặt miệng anh, cắn môi anh, không cho anh phát ra tiếng động nào, hơi ẩm trên người cậu dường như lan tràn ra cả ngoài màn hình, nhấn chìm anh.

 

Hề Vi khó có được lúc động tình, vuốt ve cằm Chung Thận nói: “Trong phim cậu giống như con Thủy quỷ vậy, tôi rất thích.”

 

Cuối cùng anh cũng biết, thì ra Chung Thận đã thật sự đã nhảy xuống cây cầu đó, cho nên “Quỷ khí” thoi thóp kia, có lẽ chính là đến từ đây.

 

Giả vờ chết đi, cũng là một loại chết.

 

*****

 

Không biết là xuất phát từ tâm trạng gì, Hề Vi không để Quý Tinh Văn rời đi.

 

Nhưng anh cũng không tiếp tục trò chuyện với Quý Tinh Văn nữa, kêu quản gia sắp xếp cho hắn ta một phòng nghỉ ngơi, còn mình thì quay về phòng ngủ. Ngủ một giấc đến chiều, có một cuộc họp trực tuyến, Hề Vi nhốt mình trong thư phòng họp hành mấy tiếng đồng hồ, lúc kết thúc thì trời đã tối.

 

Thật kỳ lạ, linh cảm của anh luôn luôn rất chính xác, mơ hồ cảm thấy Chung Thận chưa rời đi. Đẩy cửa ra xem, quả nhiên người vẫn còn ở đó.

 

Từ sáng sớm đến tối, từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, đã mười mấy tiếng đồng hồ, Chung Thận như một bức tượng bị thời gian đóng băng, im lặng dựa lưng vào tường đứng đợi ở cửa chính, không ai biết cậu muốn đợi đến khi nào.

 

Hề Vi trầm mặt đi về phía cậu, đến bên kia cánh cửa.

 

Hoàng hôn chỉ còn sót lại một tia sáng yếu ớt, cuối trời là những tòa nhà cao chót vót chìm trong bóng tối. Sương gió mờ ảo, che khuất một nửa gương mặt yên tĩnh của Chung Thận. Quả thật cậu rất đẹp, cho dù chỉ là một bình hoa, cũng là một bình hoa đẹp mắt nhất khi đặt trong nhà.

 

Hề Vi liếc nhìn cậu một cái, Chung Thận lập tức quay đầu lại, muốn nói gì đó.

 

Nhưng Hề Vi đã ngắt lời: “Tôi không muốn nghe cậu giải thích.”

 

“…” Chung Thận nghẹn lời.

 

Hề Vi nói: “Tôi cho cậu một cơ hội.”

 

Anh nhìn thấy trong mắt Chung Thận có ánh nước dao động, giống như con sóng phản chiếu trong đồng tử cậu ngày nhảy xuống con sông kia.

 

“Nếu như cậu đồng ý cùng Quý Tinh Văn ở bên tôi, tôi sẽ cho cậu ở lại.” Cuối cùng Hề Vi cũng tìm được nơi trút giận cho cảm giác khó chịu của mình, “Cân nhắc kỹ đi.”

 

Hết chương 13.

Chương 13: Bình Hoa

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên