Chương 14: Hạt Bụi

 

Chương 14: Hạt Bụi

 

Tối qua, Hề Vi hối hận, anh không nên bao dưỡng người tình nhiều năm như vậy. Đến lúc muốn dứt bỏ, bản thân lại bị ảnh hưởng bởi thói quen, cả thể xác lẫn tinh thần đều không thoải mái. Vậy mà hôm nay lại đột nhiên cảm thấy, có lẽ sai lầm thực sự không nằm ở thời gian, mà là suốt bảy năm trời, bên cạnh anh lại chỉ có một mình Chung Thận.

 

Không cần nói đến việc trên đời này chẳng có vị kim chủ nào “Chung tình” như anh, ngay cả trong tình yêu hay hôn nhân thực sự, cũng hiếm có ai chung thủy suốt bảy năm trời.

 

Nói nghiêm túc thì Chung Thận cũng không có lỗi lầm gì lớn, lời ra tiếng vào sau lưng thì cứ để sau lưng, ít nhất trước mặt vẫn luôn cung kính với anh, chưa từng có một khắc nào có lỗi với công việc này. Nếu ví biệt thự Minh Hồ là một công ty, vậy thì Chung Thận chính là nhân viên xuất sắc nhất, xứng đáng được nhận thưởng.

 

Nghĩ như vậy, trong lòng Hề Vi dễ chịu hơn nhiều. Người không phải cỏ cây, dù sao cũng có tình cảm, anh bằng lòng cho Chung Thận cơ hội sửa chữa lỗi lầm, bản thân anh cũng nên sửa đổi – kim chủ thì là kim chủ, bên cạnh có nhiều lựa chọn mới là bình thường, nhu cầu sinh lý và giá trị tinh thần không thể chỉ dựa vào một người cung cấp.

 

Mà với Chung Thận thì, cũng không có gì tổn thất.

 

Bọn họ đã từng nói chuyện về vấn đề tương tự. Nếu anh nhớ không nhầm, là một đêm nào đó cách đây hai năm, trong một buổi tiệc rượu, Hề Vi say rượu, ở lại khách sạn. Anh có địa vị cao, người muốn trèo cao không biết có bao nhiêu, đêm đó tình cờ có một người to gan, đi theo anh vào phòng, chủ động hiến thân. Nhưng Hề Vi thật sự quá say, không có chuyện gì xảy ra, đối phương cũng không dám làm càn, chỉ giả vờ chăm sóc anh cả đêm, sáng hôm sau cùng anh rời khỏi khách sạn, nói rất nhiều lời nịnh nọt, muốn để lại ấn tượng tốt với anh.

 

Nhưng Hề Vi thật sự không có ấn tượng, anh chỉ nhớ, sáng hôm đó về nhà phát hiện Chung Thận đang đợi anh ở cửa, quản gia nói đã đợi cả đêm. Anh vậy mà quên mất, tối qua là ngày hẹn hò của họ. Mà Chung Thận đã nghe được từ chỗ thư ký, tối qua có người ở cạnh anh, “Chung tiên sinh không cần phải đợi nữa”.

 

Chung Thận không nghe lời khuyên can, vẫn đợi đến tận sáng. Hề Vi xuống xe đi về phía cậu, ánh mắt quen thuộc thản nhiên lướt qua mặt và cổ anh, như thể đang tìm kiếm xem tối qua trên cơ thể này có xảy ra chuyện gì hay không.

 

Hề Vi chủ động hỏi: “Cậu có phiền khi tôi ngủ với người khác không?”

 

“…” Chung Thận im lặng vài giây, trả lời rất đúng mực: “Không phiền.”

 

Hề Vi cảm thấy, cậu vẫn có chút để tâm. Nhưng không phải là ghen tuông theo kiểu yêu đương, mà là lo lắng vị trí vững chắc của mình bị người khác lung lay.

 

—- Đáng lẽ phải lung lay từ lâu rồi.

 

Có cảm giác nguy cơ mới biết trân trọng, mới không nói ra những lời không nên nói sau lưng.

 

Lờ mờ nhớ lại, ánh mắt Chung Thận ngày hôm đó có chút giống hôm nay, cũng giống như cách cậu bày tỏ thành ý với Hề Vi bao năm qua: chỉ biết chờ đợi.

 

Như thể chỉ cần Hề Vi không để ý đến cậu, cậu có thể đợi đến ngày tận thế.

 

“Cân nhắc một chút đi.” Hề Vi không cho rằng Chung Thận có lý do gì để từ chối, một nửa vị trí còn hơn là không có gì.

 

Nhưng Chung Thận không lập tức nắm bắt cơ hội anh cho, cậu dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn anh chằm chằm, không hề cảm kích hay biết ơn, im lặng hồi lâu trong gió lạnh, rồi bất chợt gọi tên anh, “Hề Vi…”

 

“Đừng giả bộ đáng thương.” Hề Vi đã chịu đủ màn kịch của cậu, trong đó luôn ẩn chứa một ma lực khiến người ta đau lòng, “Bây giờ cậu về đi, suy nghĩ kỹ rồi cho tôi câu trả lời. Không đồng ý cũng được, tôi không ép buộc.”

 

“…”

 

Nói đến nước này, Chung Thận cũng không còn gì để nói, yên lặng nhìn Hề Vi vài giây, sau đó xoay người rời đi.

 

Có lẽ vì dựa tường đứng quá lâu, chân tay tê dại, lưng cũng cứng, lúc rời đi thân hình Chung Thận hơi lảo đảo. Hề Vi lập tức nhíu mày, nhìn cậu khôi phục như thường, rất nhanh sau đó lại giống như một nam minh tinh hoàn hảo trước ống kính, phong độ ngời ngời không lộ sơ hở, chớp mắt đã biến mất ở ngã tư đường.

 

*******

 

Hề Vi không ngờ, Chung Thận cân nhắc những hơn một tuần. Đến tận ngày 11 tháng 1, vẫn chưa cho anh câu trả lời. Không biết đang do dự điều gì, vậy mà lại để Hề Vi trở thành người chờ đợi kết quả trong thế bị động, thật sự khiến anh không vui.

 

Quý Tinh Văn thì ngược lại, như trúng số độc đắc, sợ Hề Vi đổi ý, ngày hôm sau đã muốn ký hợp đồng.

 

Nhưng cái gọi là hợp đồng bao dưỡng không có hiệu lực pháp lý, ký hay không cũng vậy, Hề Vi bảo Phương Trữ soạn đại một bản đưa cho hắn ta, giống như đang dỗ dành trẻ con, Quý Tinh Văn đặc biệt vui mừng, dùng sức ký tên thật của mình vào chỗ ký tên: “Quý Hạo Nhiên”.

 

Hề Vi giật mình: “‘Quý Tinh Văn’ không phải tên thật của cậu à?”

 

“Dạ đúng, là nghệ danh, tự em đặt.” Quý Tinh Văn có vẻ rất đắc ý, “Ý là trở thành minh tinh lớn, nổi tiếng thế giới, cũng được đấy chứ?”

 

Hề Vi: “…”

 

Đơn giản dễ hiểu, rất hay.

 

Vẻ mặt Hề Vi thật khó tả, trên mặt thư ký Phương cũng có chút nghi hoặc, hình như không hiểu nổi gu thẩm mỹ của sếp nhà mình sao lại hạ cấp đến mức này.

 

Quý Tinh Văn thì chẳng mảy may nhạy cảm, tự cho là mình và Hề Vi đã có quan hệ đặc biệt, thái độ càng thêm thân thiết, hỏi ngược lại anh: “Nói đến chuyện này, thật ra em hơi tò mò… Tại sao anh lại có tên như vậy?”

 

“‘Hề Vi’ không hay sao?”

 

“Hay ạ, nhưng mà…” Quý Tinh Văn nào dám nói không hay, “Bình thường cha mẹ đặt tên cho con cái, không phải đều thích dùng những chữ mang ý nghĩa tốt đẹp, vĩ đại, tích cực, phi phàm sao?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mong con thành rồng, mong con thành phượng, đó là lẽ thường tình. Lại càng có những người mê tín cho rằng ý nghĩa của cái tên ẩn chứa vận mệnh cả đời người, những bậc thầy chuyên đặt tên cho trẻ sơ sinh đều phải trả phí.

 

Quý Tinh Văn nghe nói, người càng giàu càng tin vào số mệnh, thường xuyên thắp hương bái Phật, quyên góp xây chùa, nhà họ Hề không thể nào không coi trọng chuyện này, mà ý nghĩa của chữ “Vi” có vẻ như không tốt lắm, giải thích thế nào cũng không cát lợi.

 

Hề Vi lười biếng dựa vào ghế sofa, không mấy để tâm nói: “Tên do cô của tôi đặt, chính là ý mà cậu nghĩ đấy, nhỏ bé.”

 

Quý Tinh Văn ngơ ngác: “Tại sao vậy ạ?”

 

Vẻ mặt hắn ta ngây thơ như chưa từng bị “Vấy bẩn” bởi tri thức, Hề Vi không có hứng thú làm thầy giáo, qua loa nói: “Nghe cho hay thôi.”

 

“…”

 

Hề Vi không có ý định so sánh Quý Tinh Văn với Chung Thận, nhưng sự khác biệt giữa người hiện tại và người cũ là điều hiển nhiên. Trước đây anh chưa từng cảm thấy Chung Thận thông minh, hiểu anh, sau khi tiếp xúc với Quý Tinh Văn mới hiểu ra, hóa ra Chung Thận đã rất hiểu anh rồi.

 

Về chủ đề cái tên, Chung Thận cũng đã từng đề cập đến. Nhưng Chung Thận không hỏi “Tại sao”, mà chỉ hỏi anh: “Tên anh là do ông nội anh đặt à?”

 

Hề Vi lắc đầu: “Là cô của tôi.”

 

Chung Thận có chút hiểu biết về Hề Oánh, biết phong cách của Hề Vi phần lớn chịu ảnh hưởng từ bà, suy nghĩ một chút, ngộ tính rất cao nói: “Em đoán ra rồi, có lẽ vì… Anh sinh ra đã có tất cả, đứng ở vị trí mà rất nhiều người phấn đấu cả đời cũng không chạm tới được.”

 

Xuất thân như vậy, vận mệnh đã đủ hiển hách, cái tên sao có thể kỳ vọng cao hơn nữa?

 

Trái lại, nên dùng chữ “Nhỏ bé” để nhắc nhở bản thân, cho dù là người cao quý đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé giữa trời đất.

 

Nhưng nói những lời này với Hề Vi có hơi mạo phạm, Chung Thận cũng như tên của mình, rất thận trọng, mới nói được một câu đầu đã hối hận, coi như mình chưa từng nói gì.

 

Hề Vi quay sang nhìn cậu một cái, không hề cảm thấy bị xúc phạm, thẳng thắn nói: “Tôi cũng là sau này lớn lên mới hiểu được dụng ý của cô. Năm đó lúc đặt tên, cô đã bịa ra một bộ lý do rất hay để lừa ông tôi, nói cái gì mà tam thiên thế giới nhất vi trần, chữ ‘Vi’ là bao hàm tất cả, ông tôi rất thích, nên mới nghe theo cô.”

 

…….

 

Đó là một trong số ít lần bọn họ trò chuyện, cũng không đi sâu vào, nhưng Chung Thận luôn biết nói những lời thích hợp vào lúc thích hợp. Như thể có chút hiểu anh, nhưng cũng không hiểu rõ lắm, vừa đủ, sẽ không khiến anh có cảm giác mình đang bị nhìn thấu.

 

Thế nhưng, Chung Thận biết điều, biết tiến biết lùi như vậy, thế mà lại để anh chờ đợi hơn một tuần.

 

Ngày 12 tháng 1, Chung Thận vẫn chưa có hồi âm.

 

Hề Vi cũng không hỏi, thư ký Phương chủ động báo cáo với anh, nói mấy ngày nay Chung Thận không có việc gì làm, bảo Đường Dụ đẩy hết lịch trình của cậu, hình như ở nhà, không đi đâu cả, có chút kỳ lạ.

 

Trong lòng Hề Vi cũng thấy kỳ lạ, nhưng trên mặt không biểu lộ ra, cũng không hỏi thêm.

 

Phương Trữ do dự một chút, không nhìn thấu anh rốt cuộc là muốn nghe hay không muốn nghe, nhưng đã điều tra rồi, nói thêm hai câu cũng không sao.

 

“Lạ hơn là, nghe nói hôm trước Hoàng Khải Chinh hẹn gặp cậu ấy có việc, cậu ấy cũng từ chối.” Phương Trữ hạ thấp giọng, “Vì thế mà Hoàng Khải Chinh rất tức giận, công khai mắng: ‘Có một số người trẻ tuổi không biết tốt xấu’…”

 

“Quả thực là không biết tốt xấu,” Hề Vi lạnh lùng nói, “Cơ hội tốt như vậy mà cậu ta cũng bỏ qua?”

 

Chẳng trách không đến tìm anh, là cuối cùng cũng chán ghét danh lợi, hạ quyết tâm không dựa dẫm vào ai, chuyên tâm làm một diễn viên giỏi sao? Kể cả không có được tài nguyên tốt?

 

Quý Tinh Văn thì ngược lại, rất “Biết tốt xấu”, từ sáng đến tối nhắn tin liên tục, càng không nói chuyện được với nhau, càng muốn tìm chủ đề nói chuyện với Hề Vi. Hề Vi lười trả lời, mặc kệ cậu ta tự biên tự diễn.

 

Quý Tinh Văn cũng rất chuyên nghiệp, hoàn toàn không cảm thấy bị lạnh nhạt, nhưng bao nhiêu ngày trôi qua vẫn chưa có chút “tiến triển” thiết thực nào, có chút bối rối, cuối cùng không nhịn được, ngượng ngùng gợi ý với anh: “Anh ơi, tối nay em đến tìm anh được không?”

 

Lúc đó là chiều ngày 12, Hề Vi đang ở công ty. Vừa họp xong, đang từ phòng họp đi về phòng làm việc của mình, mở điện thoại ra xem qua, còn chưa kịp trả lời, đã nhận được một tin nhắn mới, là của Chung Thận.

 

【Chung Thận: Em đồng ý.】

 

【Chung Thận: Tối nay có thể đến tìm anh không?】

 

“…”

 

Cơn tức giận tích tụ mười ngày bỗng chốc tan đi, nhưng lại từ phổi dồn lên ngực – Hề Vi dừng bước, suy nghĩ một chút vẫn trả lời Chung Thận như dự định ban đầu: “Được, cậu đến đi.”

 

Sau đó, anh copy tin nhắn, gửi cho Quý Tinh Văn một tin y hệt.

 

Hết chương 14.

 

Chương 14: Hạt Bụi

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên