Chương 13: Có Rảnh Đến Uống Trà
Ba giờ rưỡi chiều, Tống Hề Đào đứng ở cổng trường ngóng trông mòn mỏi, cuối cùng cũng thấy Tống Mộc Qua và Hoắc Tiểu Quyết đi ra.
Tống Hề Đào: “Hôm nay đi học thế nào con?”
Tống Mộc Qua nhìn ba mình, vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi.
Hoắc Tiểu Quyết: “Chú Tống ơi, hôm nay bọn cháu làm bài kiểm tra đó chú.”
Ánh mắt Tống Hề Đào thoáng hiện lên một chút đắc ý, thấy chưa, có mấy phụ huynh chịu khó ôn tập cho con như cậu đâu chứ, cậu đã nắm chắc hoàn toàn phong cách hành động của thầy Mạnh rồi, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà: “Woa, kiểm tra vất vả rồi, tối nay phải ăn một bữa ra trò mới được.”
Hai đứa nhóc chia tay nhau, Tống Mộc Qua leo lên yên sau chiếc xe điện nhỏ của ba mình.
Tống Hề Đào thong thả lái xe với tốc độ rùa bò 15km/h, vừa đi vừa hỏi: “Trưa nay ở trường ăn gì thế con?”
Tống Mộc Qua: “Cà rốt xào trứng, bò hầm khoai tây, thịt cừu xào dứa.”
Cậu bé khựng lại một chút rồi nhấn mạnh: “Con ăn hết sạch sành sanh luôn đó ba.”
Tống Hề Đào kinh ngạc: “Ăn hết sạch á? Cà rốt, thịt cừu con cũng ăn hết luôn à?”
Tống Mộc Qua túm lấy áo sau lưng ba mình: “Tại thầy Mạnh ngồi ngay trước mặt con mà.”
Tống Hề Đào sững sờ, thầy Mạnh này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà đến cả cái thói kén ăn của Tống Mộc Qua cũng trị được luôn vậy?!
Bảy giờ tối, sau khi ăn cơm và đi dạo trong khu dân cư xong, Tống Hề Đào vẫn như thường lệ, ngồi kèm con trai làm bài tập. Bài tập Toán hôm nay là chép lại các câu sai trong bài thi và làm lại một lần nữa. Ngày xưa Tống Hề Đào cứ ngưỡng mộ mãi mấy bạn được 100 điểm, vì như thế đồng nghĩa với việc không có bài tập về nhà.
Cậu mở bài thi của Mộc Qua ra, định bụng chép đề giúp con thì điện thoại rung lên hai cái.
Rút kinh nghiệm lần trước không kịp chào hỏi, Tống Hề Đào đã cài đặt thông báo đặc biệt cho nhóm lớp.
[Toán Học]: Đã có kết quả bài kiểm tra hôm nay, mời các phụ huynh có tên trong danh sách thu xếp thời gian đến trường gặp tôi.
Bên dưới còn đính kèm một cái lịch hẹn:
Sáng thứ Tư từ 8:55 – 9:15, Trương Tiểu Quần
Trưa thứ Tư từ 12:55 – 13:15, Lý Vi Âm
…….
Chiều thứ Sáu từ 3:00-3:30, Tống Mộc.
…….
Xếp đầu danh sách toàn là những thành phần cá biệt cần trao đổi gấp giữa nhà trường và gia đình. Tống Hề Đào đang nghĩ thầy Mạnh này đúng là người làm việc sấm rền gió cuốn, hẹn gặp phụ huynh Trương Tiểu Quần nhanh thế, thì bỗng nhiên nhìn thấy tên con trai nhà mình.
Không phải chứ! Tống Mộc Qua, sao thứ hạng của con lại cao thế hả! Chỉ đứng sau mỗi mấy đứa quậy phá thôi à!
Hơn nữa… Tống Hề Đào đếm kỹ thời gian nói chuyện, sao cậu lại còn bị xếp nhiều hơn các phụ huynh khác tận mười phút thế này!
Tống Hề Đào đầy bụng nghi hoặc mở bài thi của Tống Mộc Qua ra, và rồi thắc mắc của cậu đã có lời giải đáp.
— 28 điểm!
Tống Mộc Qua đã phá vỡ kỷ lục của chính mình rồi.
Tống Hề Đào nhìn qua, thầy giáo mới ra đề có sự thay đổi, tóm lại là đề bài ít rườm rà hơn, tính toán nhiều hơn, quả nhiên là đòn chí mạng đánh thẳng vào điểm yếu của Tống Mộc Qua.
Cậu hít sâu một hơi, mặc dù thứ tự bị mời phụ huynh khá cao, nhưng dù sao cũng không phải là người đầu tiên, có thể học hỏi kinh nghiệm của người đi trước, để ứng phó cho thật trôi chảy.
Không biết thầy Mạnh thích kiểu phụ huynh nào hơn nhỉ? Kiểu phân tích bình tĩnh? Hay kiểu khúm núm sợ sệt? Hay kiểu điên cuồng xin lỗi?
“Mộc Qua à, con giúp ba nghe ngóng xem các phụ huynh khác vào văn phòng thì tình hình thế nào nhé.”
Tống Mộc Qua cam đoan: “Không thành vấn đề đâu ba.”
Cái kiểu nghe ngóng mà Tống Hề Đào tưởng tượng là Tống Mộc Qua sẽ dựa vào nhân duyên tốt của mình để hỏi han các bạn khác. Còn thực tế hành động của Tống Mộc Qua là: Cầm lấy tờ lịch hẹn của thầy Mạnh, rủ Hoắc Tiểu Quyết lén lút đi nghe trộm. Một đứa đứng canh ở góc cầu thang, một đứa rón rén mò đến chân tường bên ngoài văn phòng.
Lẽ ra giờ này là giờ nghỉ trưa, nhưng trong văn phòng lại truyền ra tiếng nói chuyện đứt quãng.
Phụ huynh ở trong đó là ba của Lý Vi Âm, Tống Mộc Qua từng nghe Lý Vi Âm chém gió, nói rằng ba bạn ấy là luật sư siêu cấp lợi hại. Tống Mộc Qua không dám đến quá gần, vậy nên chẳng nghe thấy gì cả, vì Mạnh Tư Trình hạ giọng rất thấp để tránh làm ồn đến giấc ngủ trưa của người khác.
Một lát sau, bên trong có tiếng kéo ghế, Tống Mộc Qua vội vàng co giò chạy về phía cầu thang, cùng Hoắc Quyết giả vờ ngồi đọc sách trên bậc thềm. Chẳng bao lâu sau, ba luật sư của Lý Vi Âm đi xuống, Tống Mộc Qua ngẩng đầu lên, thấy mắt chú ấy đỏ hoe, trông như vừa khóc xong.
Luật sư đại tài khóc thành một ông béo 180 cân rồi!
Giờ ra chơi buổi chiều, hai đứa nhóc lại trốn dưới tòa nhà văn phòng quan sát, thấy ba của Chương Uy cũng bị mắng cho phát khóc.
Mấy ông bố tội nghiệp quá đi.
Giọng Tống Mộc Qua ỉu xìu: “Tôi không muốn ba tôi khóc đâu.”
Hoắc Quyết nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Hay là, để ba tôi giả làm ba cậu nhé?”
Tống Mộc Qua: “Làm thế được hả?”
Hoắc Quyết: “Được chứ, thầy Mạnh chưa gặp ba tôi bao giờ, với lại kỳ sau thầy Mạnh không dạy chúng mình nữa rồi, sẽ không ai phát hiện ra đâu.”
Tống Mộc Qua: “Thế tối nay cậu về nhà bàn bạc với chú Hoắc xem, tôi mời chú ấy uống trà sữa.”
Tống Mộc Qua móc từ trong túi ra một tờ giấy A4 gấp gọn, trên đó in chín cái mã QR, cậu bé cẩn thận xé hai cái đưa cho Hoắc Quyết: “Cái này là khoai môn bobo, cái này là sương sáo đầy ly.”
Mã QR là mã đổi quà của tiệm trà sữa và tiệm hamburger, Tống Mộc Qua kiếm được vất vả lắm, phải học Toán ba tiếng vào cuối tuần mới tích được một mã, cậu bé còn chẳng nỡ dùng. Dưới mã QR không có chữ chú thích, nhưng Tống Mộc Qua thuộc làu làu từng mã ứng với món gì.
Hoắc Quyết trịnh trọng nhận lấy: “Tôi về sẽ nói với ba ngay.”
Tống Mộc Qua về nhà kể cho ba nghe chuyện hai vị phụ huynh bị mắng khóc, “Ba đừng lo, Hoắc Quyết đồng ý cho con mượn ba bạn ấy rồi.”
Tống Hề Đào: “Thế thì không hay lắm đâu nhỉ?”
Nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì là không hay cả.
Lúc này, đồng hồ điện thoại của Tống Mộc Qua reo lên, Hoắc Tiểu Quyết ở đầu dây bên kia đau buồn báo tin là thầy Mạnh đã gặp ba cậu ấy rồi, không thể để ba mạo danh chú Tống được nữa.
“Mai tôi trả lại phiếu trà sữa cho cậu.”
Tống Mộc Qua đắn đo một chút, rồi hào phóng nói: “Không sao đâu, tôi mời chú uống trà sữa mà.”
Tống Mộc Qua vắt óc suy nghĩ: “Vẫn còn cách, ba ơi, hay mình thuê một chú shipper đi!”
Tống Hề Đào chỉ dao động đúng một giây, rồi nghiêm giọng nói: “Không được làm giả như thế! Ba sẽ tự đi!”
Không thể mở ra tiền lệ xấu được, nhỡ Tống Mộc Qua học theo, sau này xảy ra chuyện lớn thật rồi giấu cậu thuê shipper đóng giả ba thì làm thế nào?
Tống Mộc Qua nhìn ba đầy thương cảm, ảo tưởng nói: “Giá mà con có hai người ba thì tốt biết mấy.”
Để lúc nào bị mắng thì cứ việc để người ba kia đi là xong.
Tống Hề Đào: “…”
Ước mơ thật bay bổng… à không, phải nói là cực kỳ thực tế mới đúng.
Hai cha con lại đồng cam cộng khổ, cần mẫn, tỉ mỉ làm bài tập Toán của ngày hôm nay.
Ngày hôm sau, Mạnh Tư Trình vẫn giữ phong cách của cô Hạ Dương, vừa đến trường là thu bài tập lên chấm.
Hình thức giáo dục hiện nay là con làm bài tập xong, phụ huynh giúp sửa lỗi, bài thu lên giáo viên chỉ đánh một chữ “Đã xem”. Để có suất học ở trường Thực nghiệm, phụ huynh mua nhà ở khu vực này đa phần đều rất coi trọng giáo dục, nên bài tập thường là đáp án đúng đã được phụ huynh sửa lại. Kiểu bài tập này chấm rất nhanh, cả trang không có vấn đề gì thì phê chữ “Đã xem” vào.
Cho đến khi lật đến bài tập của một nhóc con nào đó.
Mạnh Tư Trình bỗng trầm mặc trong giây lát. Bạn nhỏ Tống Mộc trông thì ngoan ngoãn lễ phép lại hoạt bát, đôi mắt đó lúc nhìn người ta khiến chẳng ai nỡ lòng nào phê bình, đặc biệt giống… giống cái gì nhỉ? Luồng suy nghĩ của Mạnh Tư Trình hiếm khi gặp phải nút thắt như vậy. Hắn gạt chủ đề đó sang một bên để quay lại chuyện giáo dục.
Lớp một mà làm bài kiểm tra được có 28 điểm, coi như là chưa khai phá được tí gì về toán học, thi được cái điểm số này mà phụ huynh không sốt ruột sao? Bình thường ở nhà có phải quá lơ là chuyện bài tập không? Chương trình lớp một của trường Thực nghiệm đi rất nhanh, mặc định là ở mẫu giáo đã học hòm hòm rồi. Phụ huynh không chú trọng vấn đề toán học của Tống Mộc ngay từ mẫu giáo, đúng là quá tắc trách mà.
Kiểu phụ huynh vô tâm như thế này, khó mà bảo đến trường là đến đúng giờ được. Mạnh Tư Trình bỗng nổi lên chút tinh thần trách nhiệm, quyết định gọi điện nhắc nhở.
Cùng lúc đó, Tống Hề Đào đang vẽ cảnh hai nhân vật chính hôn nhau, cậu tìm trên mạng mấy góc hôn nhau để tham khảo, bổ sung lỗ hổng kiến thức của mình.
“Reng reng reng…” Điện thoại vang lên, là một số lạ.
Tống Hề Đào thuận tay bắt máy, đầu óc vẫn còn đang mải mê phác thảo chênh lệch chiều cao và góc hôn của hai nhân vật chính.
“Có phải là phụ huynh của em Tống Mộc không? Tôi là giáo viên Toán của em ấy.”
Tống Hề Đào buột miệng: “Lừa đảo à?”
Có rất nhiều kiểu lừa đảo như thế, nói dối là học sinh ở trường bị thương, lừa phụ huynh chuyển tiền viện phí gấp vào tài khoản bệnh viện chỉ định. Cậu có số của giáo viên Toán lớp Mộc Qua, người ta là nữ…. Tống Hề Đào bỗng giật nảy mình, không đúng không đúng, đổi giáo viên rồi. Tống Hề Đào lập tức đứng dậy, áp sát điện thoại vào tai: “Thầy Mạnh phải không ạ? Tôi là ba của Tống Mộc.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi phát hiện trong bài tập Tống Mộc nộp lên có rất nhiều lỗi sai. Tôi đã hỏi cô Hạ, đây không phải là hiện tượng ngẫu nhiên.”
Có lỗi sai á? Bài nào cũng là cậu nhìn chằm chằm Mộc Qua viết mà, sao lại sai được? Tống Hề Đào chớp chớp mắt, không biết là do giọng nói hay do nội dung, mà hình như cậu không hiểu lời thầy Mạnh nói cho lắm.
Mạnh Tư Trình: “Ở nhà anh không bao giờ kèm con làm bài tập sao?”
Tống Hề Đào bị một câu chỉ trích nặng nề như vậy làm cho choáng váng. Cái gì gọi là không bao giờ kèm cặp? Thế nỗ lực bao lâu nay của cậu thì tính là cái gì? Còn cái gì gọi là không phải hiện tượng ngẫu nhiên?? Cậu là sinh viên đại học đàng hoàng đấy nhé, hay là Tống Mộc Qua thương mấy bạn nhỏ không có phụ huynh kèm, nên đổi bài tập với người ta rồi nộp lên?
Nhưng rất nhanh sau đó Tống Hề Đào đã gạt bỏ ý nghĩ này, thứ nhất, bạn thân của Mộc Qua là Hoắc Quyết, cậu bé đó không cần đổi bài. Thứ hai, chữ của Tống Mộc Qua rất dễ nhận ra. Thứ ba, trong lớp không có bạn nào điểm thấp hơn Tống Mộc Qua cả. Bầu trời của Tống Hề Đào sụp đổ luôn rồi, cậu chột dạ biện bạch: “Ngày nào tôi cũng kèm cháu học mà.”
Mạnh Tư Trình không tiếp lời cậu, chỉ buông một câu ngắn gọn: “Mai có rảnh thì ghé trường uống trà.”
“Uống trà?”
Tống Hề Đào đâu có ngốc, cậu thừa biết ý nghĩa sâu xa của việc uống trà này. Không hiểu sao, cậu cứ nghe thấy giọng thầy Mạnh là tim đập chân run. Cậu bị mời phụ huynh vì tội kèm con học quá tệ. Ôi, đúng là tội chồng thêm tội mà, vì chuyện Tống Mộc Qua đội sổ nên vốn dĩ cậu đã có tên trong danh sách mời uống trà rồi.
Nhưng mà lạ thật đấy, rõ ràng là cậu đã kèm con học rồi mà.
Buổi chiều lúc đón Tống Mộc Qua về, Tống Hề Đào vội vàng hỏi ngay: “Qua Qua, bài tập con nộp lên ngày nào cũng sai nhiều lắm hả?”
“Đúng vậy đó ba.” Tống Mộc Qua gật đầu không một chút do dự.
Tống Hề Đào có cảm giác, mảnh trời cuối cùng đang lung lay trên đầu mình vừa bị thằng con đá một phát cho sập nốt rồi.
Trước đó cậu vẫn còn nuôi chút hy vọng mong manh, ví dụ như chỉ là tối qua sơ suất không kiểm tra kỹ, ví dụ như thầy Mạnh cố tình nói nghiêm trọng hóa vấn đề để cậu chú ý hơn.
Thế một năm qua cậu cúc cung tận tụy kèm con học thì tính là cái gì!
Tống Hề Đào: “Sao con chẳng bao giờ nói với ba?”
Tống Mộc Qua: “Tại vì nộp lên rồi thầy cô sẽ sửa lại mà ba.”
Tống Hề Đào: “Nhưng mà…”
Tống Mộc Qua: “Ba ơi, là người thì ai mà chẳng có lúc sai! Không sao đâu ba!”
Hết chương 13.
