Chương 13: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 11)

Chương 13: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 11)

 

Trong phòng ký túc xá 405, thiếu niên kia đang kể về bí mật của Mạnh Tình.

Sau khi nghe xong, Tống Minh Lượng nâng bước chân nặng nề rời đi. Cậu ta đi xuống lầu, đi về hướng phòng 304.

Nơi đó có một người, là cha của cậu ta, Tống Cường.

Vừa nghĩ tới ông ta, huyết dịch cả người cậu ta sôi trào vì phấn khích.

Thật kỳ quái, trước kia cậu ta không như vậy, trước kia cậu ta không muốn đến gần Tống Cường, thậm chí còn sợ hãi mỗi khi nhìn thấy ông ta, nghĩ trăm phương ngàn kế để tránh né ông ta.

Cậu ta cũng không biết chính xác là bắt đầu từ khi nào.

Chỉ nhớ khi cậu ta còn rất nhỏ, Tống Cường vốn sống không hòa hợp với người thân bạn bè, vậy nên ông đã rất nghiêm khắc với cậu ta, động một tí là đánh, là chửi.

Ông ta hi vọng mỗi một phút cậu đều dành cho việc học, hi vọng cậu không đi ra ngoài chơi với bạn bè, không được kết bạn lung tung.

Khi mới vào tiểu học, cậu ta cũng đã từng đưa ba bạn cùng lớp về nhà chơi. Công việc của Tống Cường không thuận lợi, ông mỏi mệt về nhà, thấy bọn họ đang ở trong nhà chơi đùa, ông nổi giận đùng đùng đuổi bạn học của cậu ta đi, còn hung hăng đánh cho cậu ta một trận.

Cậu ta không thể nào quên lúc ấy bạn học của mình đã sợ hãi như thế nào, bọn nó vừa bàng hoàng vừa nhìn cậu ta thương cảm, cũng không thể nào quên cái đau bỏng rát khi roi da đánh lên người mình.

Từ đó về sau, không có bạn cùng lớp nào đến nhà cậu ta chơi nữa, thậm chí ở trường học cũng không có bạn học nào chơi cùng với cậu ta, ngày càng có nhiều bạn cùng lớp nói xấu sau lưng cậu ta.

Đương nhiên, cậu ta cũng sẽ không mời bạn học tới nhà chơi nữa, sẽ không bao giờ.

Cậu ta tự giam mình trong căn phòng nhỏ hẹp đó, dành toàn bộ thời gian để học, dưới đòn roi và mắng chửi, cậu ta càng ngày càng trầm mặc quái gở, cậu ta càng ngày càng sợ Tống Cường, từ tận đáy lòng cậu ta vẫn luôn kháng cự việc đối mặt với ông ta.

Lúc Tống Cường chuẩn bị tan làm, nếu muốn đi vệ sinh, trước tiên cậu ta sẽ mở ra một khe hở trên cửa, sau đó dán mắt vào chỗ khe cửa nhìn xem Tống Cường đã về hay chưa.

Khi biết Tống Cường vẫn chưa trở về, cậu ta mới vội vàng đi vào toilet. Sau khi đi vệ sinh xong, cậu ta vẫn sẽ nhìn qua khe cửa phòng tắm xem Tống Cường đã về hay chưa, nếu như không may Tống Cường trở về, cậu ta sẽ ngồi lại trong nhà vệ sinh, chờ khi ông ấy đi khỏi phòng khách thì mới chạy ra.

Có đôi khi Tống Cường phát hiện cậu ta trốn trong nhà vệ sinh, ông ta sẽ đạp cửa lôi cậu ta ra ngoài, vừa mắng vừa đánh một trận, chuyện như vậy xảy ra cũng hết sức bình thường.

Ông nghĩ cậu ta trốn ở trong toilet là đang lười biếng, giống như các đồng nghiệp của mình. Kỳ thật, cậu ta chỉ không muốn gặp ông mà thôi.

Riết rồi cậu ta đã thành cái dạng này từ lúc nào không hay.

Cậu ta thường xuyên nhìn qua khe cửa căn phòng nhỏ của mình để rình xem Tống Cường có ở đó không, và ông ấy đang làm gì, cậu ta chỉ bài xích việc đối mặt ông, chưa biết được ông đang làm gì thì cậu ta sẽ cảm thấy bất an.

Căn phòng nhỏ đó giống như một nhà tù, khiến cậu ta ngày càng cô đơn và tăm tối, nhưng đó cũng là nơi trú ẩn an toàn của cậu ta trước lũ quái vật, khe hở nhỏ bé chật hẹp đó chính là lối đi an toàn nhất dẫn lối cho cậu ta ra thế giới bên ngoài, cậu ta vừa sợ hãi vừa khao khát nhìn ra ngoài.

Về sau, Tống Cường dựa vào cái miệng nịnh nọt của mình, cuối cùng cũng được lên làm lãnh đạo nhỏ, tiền lương cũng tăng lên một chút, cuộc sống của gia đình bọn họ cũng được cải thiện tốt hơn, cuối cùng ông ta cũng có được chút thể diện trước mặt người thân.

Từ đó trở đi, ông bắt đầu có những ý kiến ​​khác về cậu ta. Ông cảm thấy cậu ta không biết nói chuyện, cảm thấy cậu ta không đủ hoạt bát hướng ngoại, sau này không có tương lai. Mỗi lần ngồi vào bàn ăn khi người thân hoặc bạn bè đồng nghiệp tới nhà ăn cơm, ông đều sẽ buộc cậu ta mời rượu và nói những lời dễ nghe, ở trước mặt mọi người ông còn mắng cậu ta là đứa vô dụng.

Bởi vì ông đã có kinh nghiệm, theo sự hiểu biết nông cạn của ông thì, chỉ những người có bạn bè có quan hệ, biết nói chuyện thì sẽ thành công, phải làm cho lãnh đạo vui vẻ và yêu mến mình mới có thể thành công. Bằng không, dù cho cậu ta có học giỏi, có đỗ vào một trường đại học danh tiếng cũng vô dụng.

Nghe có vẻ buồn cười lắm phải không? Tống Minh Lượng cảm thấy đó chính là chuyện đáng cười nhất trên đời. Khi cậu ta còn bé ông đã đuổi bạn bè của cậu ta đi, đối với cậu ta thì động một tí là đánh là chửi, buộc cậu ta phải làm một đứa bé ngoan ngoãn biết nghe lời, chịu khó học hành. Đến khi lớn hơn một chút thì ông lại ghét bỏ cậu ta không hoạt bát, không biết nói chuyện, không nhiệt tình lấy lòng mọi người.

Ông nói, đặt cái tên Tống Minh Lượng cho cậu là hi vọng cậu trở thành một người thông minh và chói sáng.

Nhưng mà, cậu ta làm không được.

Cậu ta không thể trở thành người sáng dạ như Lận Tường.

Cũng không thể làm một người bình thường được như Mạnh Thiên Hữu, có đầy khuyết điểm, không được lòng người, nhưng lại tự tin khoe khoang vì có một người mẹ yêu thương hết lòng.

Càng không thể trở thành một người như Hạ Bạch, người kỳ quái nhất nhưng cũng là người cậu ta khát vọng nhất. Hạ Bạch là người cổ quái, cũng không thích nói chuyện, nhưng lại có tới hai người che chở vô điều kiện, Hạ Bạch an tĩnh hấp dẫn ánh mắt của mọi người, khiến cho người ta bất tri bất giác để ý đến cậu.

Cậu ta tên là Tống Minh Lượng, nhưng cậu ta lại không sáng sủa chút nào.

Cậu ta là người âm u trốn trong căn phòng nhỏ hẹp đó, cẩn thận từng li từng tí theo dõi con quái vật to lớn và đáng sợ suốt cả thời thơ ấu, cậu ta ngày càng trở nên tự ti, thu mình, u ám và quái gở.

Tựa như lúc này, mỗi tế bào trong cơ thể cậu ta đều đang kêu gào như miệng quỷ, muốn được giống như khi còn bé, muốn nhìn xem Tống Cường đang ở đâu, muốn nhìn xem Tống Cường đang làm gì, đến càng gần hơn nhìn xem Tống Cường đang suy nghĩ cái gì, để hiểu rõ Tống Cường hơn.

Chỉ khi làm như thế cậu ta mới có thể an tâm, mới có thể cảm thấy thoải mái, mới có thể thả lỏng và đắm chìm trong căn phòng tối tăm nhỏ bé trong trái tim mình.

Tống Minh Lượng bước từng bước một tới gần Tống Cường, cậu ta nhìn thấy miệng Tống Cường mọc ra dài hơn, hẳn là đang nói cái gì đó, cậu ta nghe không được, thâm tâm cậu ta chỉ đang kêu gào muốn tới gần ông hơn, để nhìn rõ hơn một chút, nhìn vào chỗ sâu nhất.

Cậu ta muốn nhìn thấy rõ ràng hơn, không muốn giống như trước chỉ nhìn qua góc nhìn chật hẹp tăm tối.

*****

Lận Tường chân dài nên chạy nhanh hơn so với Hoa Hạo Minh, cậu ta là người đầu tiên đi vào cửa phòng ký túc xá 304.

Vốn cho rằng không có việc gì, nhưng bây giờ cậu ta lại đứng bất động trước cửa phòng ký túc xá, lần này cậu ta không nôn mửa, nhưng ánh mắt lại tràn ngập kinh hãi.

Hoa Hạo Minh là người thứ hai chạy đến, hắn cũng kinh ngạc đứng ở cửa.

Vì Hạ Bạch bị Mạnh Thiên Hữu gọi lại nên chậm hơn mọi người một chút, cậu là người thứ ba đến nơi, khi nhìn thấy hai người đó đứng ở cửa thì biết đã có chuyện xảy ra.

Hai thanh niên cao hơn 180cm đứng ở cửa, gần như đã che kín cánh cửa nhỏ trong phòng ký túc xá. Hạ Bạch đẩy ra một khoảng trống giữa hai người bọn họ, từ trong khe hở chật hẹp đó nhìn vào trong, vừa nhìn cậu cũng hơi ngẩn ra, cũng giống như hai người bọn họ, nói không nên lời.

 Thiếu niên vẫn luôn cúi đầu bây giờ đang leo trên người Tống Cường, cậu ta ôm lấy ông, luồn đầu mình vào trong miệng ông.

Rất nhanh sau đó quản lý ký túc xá đã dẫn theo nhân viên bảo vệ chạy đến, lôi Tống Minh Lượng từ trong miệng Tống Cường ra, mang Tống Cường đã chết đi.

Khi thi thể được khiêng đi trước mặt bọn họ, cuối cùng bọn họ cũng biết, nếu như Tống Cường thật sự bị mang đến phòng chứa thi thể, nhất định ông sẽ bị khâu miệng lại làm thành Đại thể lão sư.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không thể không khâu được.

Lúc Ôn Thu từ trên lầu đi xuống cũng nhìn thấy, cô kinh hãi đến mức đứng không vững, lập tức bám vào tay vịn cầu thang.

Cùng tầng lầu có mấy cánh cửa ký túc xá hé ra một khe hở, có rất nhiều cặp mắt len lén nhìn qua khe hở, nhưng không có ai ra ngoài, tựa hồ như bọn họ cũng không biết có chuyện gì đang xảy ra.

Khi Ôn Thu chậm rãi đi tới, hai bên mặt chỗ nào cũng bị dính máu và những vết hằn dài, tóc thấm ướt dinh dính, đỏ thẫm một mảnh.

Bỗng cô giật nảy mình, vội hỏi: “Ôn Đông! Ôn Đông đâu! Ôn Đông ở đâu, nó không sao chứ?”

Hoa Hạo Minh: “Đến ký túc xá nhìn xem.”

Tất cả người chơi đều tập trung tại ký túc xá 312 của Hạ Bạch.

Khi bọn họ quay lại, Ôn Đông đã nằm ở trên giường. Hạ Bạch nhớ khi cậu nghe thấy tiếng thét thì lúc đó Ôn Đông đang cầm một cái gương, lúc này cũng không biết cái gương đó để đâu rồi.

Hoa Hạo Minh trói Tống Minh Lượng lại bằng thanh nhuyễn kiếm màu trắng mà lần đầu tiên Hạ Bạch thấy.

Bây giờ đã hơn ba giờ sáng, nhưng tất cả mọi người không ai có ý định đi ngủ, bầu không khí trầm mặc buồn bã.

Đêm nay đã có hai người chết, cái chết của bọn họ vẫn kỳ dị và bi thảm như thế, không chỉ đối với những thiếu niên lần đầu tiên tiến vào trò chơi, mà đối với hai người đã tiến vào trò chơi nhiều lần cũng rất chấn động, bọn họ cũng không dễ dàng gì.

Trên người bọn họ đều có máu của người chết, tử vong cùng mùi máu tanh đến bây giờ vẫn còn quẩn quanh trên người bọn họ.

 Hoa Hạo Minh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, hắn dẫn đầu yêu cầu mọi người thoát khỏi cảm xúc đè nén trong lòng, tập trung vào việc thông quan trò chơi.

“Xem ra, Tống Minh Lượng có đam mê nhìn trộm đúng như lời Hạ Bạch đã nói.” Hắn nói tiếp: “Cho dù trước mắt không khớp với lời Đới Lương Viễn đã nói là bọn họ tự hành hạ mình cho đến chết, nhưng tôi cảm thấy hướng đi này là chính xác, cậu ta cũng thuộc diện tự mình phát điên, cậu ta còn… Hại chết Tống Cường.”

“Đúng vậy.” Lận Tường lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt mình, “Mạnh Tình là người có bệnh thích sạch sẽ, Tống Minh Lượng là người có đam mê nhìn trộm, vậy cho nên khi bọn họ đi vào phòng chứa thi thể, những sở thích đam mê trên người sẽ bị phóng đại và vặn vẹo đến vô hạn, cuối cùng khiến bản thân họ hoặc người khác bị hành hạ cho đến chết?”

Hoa Hạo Minh gật đầu, ” Có lẽ là như vậy.”

Lận Tường giật giật khóe miệng, ” Phơi bày sở thích riêng tư của mọi người trước mặt người khác, sử dụng chúng như một công cụ khiến người chơi phát điên rồi làm ra những hành động chết người, đúng là người chơi chẳng còn tôn nghiêm gì nữa.”

Hoa Hạo Minh: “Cậu còn muốn tôn nghiêm? Trong trò chơi kinh dị như thế này, chỉ cần cậu có thể sống sót là may mắn mấy đời rồi, còn đòi hỏi tôn nghiêm…… Đây chính là một trong những sự tàn khốc của trò chơi.”

Hình như Ôn Thu cũng đã chết lặng tiếp nhận cái loại không có tôn nghiêm này rồi, ngoài sinh mệnh ra cái gì cũng đều là hư không, điều trọng nhất chính là thông quan trò chơi.

Cô nói: “Tôi không biết có phải thi thể của bọn họ bị mang đến phòng chứa thi thể hay không, nhưng nếu như bị mang đến phòng chứa thi thể thì chúng ta có thể chứng thực được phỏng đoán trước đó. Có lẽ những Đại thể lão sư trong phòng chứa thi thể chính là sinh viên và giáo sư bị hại chết, quỷ hồn của bọn họ bị vây ở trong phòng chứa thi thể không rời đi được, vậy nên sẽ nguyền rủa hoặc ám vào những sinh viên đến đó, sinh viên bị nguyền rủa sau khi chết lại biến thành Đại thể lão sư.”

Lận Tường đưa ra nhận xét không thỏa đáng lắm: ” Nếu đúng như vậy thì ngôi trường này thực sự biết cách sử dụng tài liệu, còn tái chế lại, một chút cũng không lãng phí.”

Hạ Bạch gật đầu, “Thật quá đáng, không nên đối xử như thế với tử thi.”

“…..” Hoa Hạo Minh nhéo nhéo thái dương, “Vậy Ôn Đông thì sao? Chúng ta phải tìm hiểu xem sở thích của cậu ta là cái gì.”

Hắn và Lận Tường đều nhìn về phía Ôn Thu, chị gái của Ôn Đông, Ôn Thu nhíu mày nghĩ nghĩ, “Nó không có bệnh thích sạch sẽ, cũng không có sở thích nhìn trộm, hình như không có sở thích gì đặc biệt.”

Lận Tường: ” Không cần phải có sở thích rõ ràng, Mạnh Tình cũng chỉ bị bệnh thích sạch sẽ rất nhẹ, sở thích nhìn trộm của Tống Minh Lượng lúc đầu chúng ta cũng không phát hiện, sau này mới bị phòng chứa thi thể phóng đại vô hạn.”

Ôn Thu vẫn không nghĩ ra, “Bình thường nó cư xử với mọi người rất tốt, gia giáo cũng không tệ.”

Ba người lại nhìn về phía Hạ Bạch, Hoa Hạo Minh hỏi: “Đêm nay Ôn Đông có gì dị thường không?”

Hạ Bạch nói thẳng: “Cậu ta nói môi của tôi thật đỏ.”

“…. ?”

Lận Tường lập tức nhảy dựng lên, “Cậu ta có ý gì? Cậu ta muốn làm gì Hạ Bạch?”

Hoa Hạo Minh lại bóp bóp thái dương lần nữa, trình độ khẩn trương này chẳng khác nào cậu ta là cha Hạ Bạch.

Hạ Bạch nói tiếp: “Lúc hai giờ cậu ta tìm được một cái gương, tôi còn chưa kịp nhìn xem cậu ta lấy cái gương làm gì thì đã nghe thấy tiếng la hét, liền vội vả chạy lên lầu.”

Gương?

Gương thì có thể tương ứng sở thích gì được nhỉ?

Lận Tường đối với việc Ôn Đông chú ý đến môi Hạ Bạch cứ canh cánh trong lòng, tích cực suy nghĩ, “Cậu ta khen môi Hạ Bạch xong lại tìm gương giữa đêm hôm khuya khoắc, dựa theo tư duy logic bình thường thì, hẳn là nhìn môi của mình? Soi gương chủ yếu là nhìn mặt mình, cậu ta rất chú ý vẻ bề ngoài của mình à? Đây là sở thích gì?”

Ba người còn lại cũng chưa từng nghe qua sở thích nào tương ứng như vậy.

“Như vậy đi, hiện tại không bàn tới sở thích của Ôn Đông nữa, ngày mai lại phải có một đến hai người chơi đi vào phòng chứa thi thể, chính là một hoặc hai người trong bốn người chúng ta, thừa dịp bây giờ mọi người vẫn còn tỉnh táo, trước tiên chúng ta tự nói về sở thích của mình một chút.” Hoa Hạo Minh nói.

Lận Tường rất hợp tác, cậu ta nói về bản thân, “Từ nhỏ tôi đã không thiếu thứ gì, vì vậy cũng không có sở thích đặc biệt gì, có thể tự tin vỗ ngực nói là không có sở thích gì cả.”

Hạ Bạch vô cùng phối hợp, hai tay chống ở trên đầu gối, giống như học sinh ngoan đang trả lời thầy giáo vậy, “Từ nhỏ tôi đã không lên mạng, không hiểu sở thích phức tạp của người thành phố, cũng không có sở thích gì cả.”

Lận Tường dùng sức gật đầu, “Đúng vậy! Hạ Bạch thật sự không vướng chút bụi trần, rất sạch sẽ, khẳng định không có sở thích gì đặc biệt. Không phải Đới Lương Viễn nói có người vào phòng chứa thi thể nhưng không có chuyện gì sao, nhất định Hạ Bạch chính là người như vậy!”

Hoa Hạo Minh: “…..”

Hắn còn trầm mặc hơn cả màn đêm u tĩnh bên ngoài.

 

Hết chương 13.

 

Chương 13: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 11)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên