Chương 130: Mary Sue Bị Chế Tạo (Trung)

Chương 130: Mary Sue Bị Chế Tạo (Trung)

 

Màn hình chính giữa đột nhiên bùng lên một luồng ánh sáng trắng chói lòa. Vầng hào quang bảy sắc cầu vồng bao quanh cơ thể Mary Sue và Nguyễn tiểu thư cũng theo đó mà bung nở.

 

Thiết bị game không chịu nổi sức mạnh khổng lồ của cô, lập tức vỡ tan. Giữa một màu trắng xóa, tôi thấy một linh hồn tỏa ra vầng sáng bảy sắc cầu vồng đang bay từ cơ thể của Nguyễn tiểu thư lên.

 

Đó là cô của năm mười tám tuổi.

 

Cơ thể của Mary Sue cũng từ từ bay lên theo. Linh hồn đã bị chia tách bấy lâu, nay xuyên qua vô vàn lớp thời gian, cuối cùng cũng đã hòa làm một lần nữa.

 

Ánh sáng trắng tan đi, một bóng hình hiện ra từ trong đó. Đây mới chính là Mary Sue ở trạng thái hoàn chỉnh.

 

Ngoại hình của cô là dáng vẻ của tuổi mười tám, gương mặt kiều diễm như hoa, dường như tất cả những mỹ từ đẹp đẽ nhất trên đời đều xứng đáng với cô.

 

Mái tóc cô đã dài đến mắt cá chân, có bướm và chim chóc nâng làn tóc dài giúp cô, một mùi hương anh đào thoang thoảng tràn ngập khắp phòng thí nghiệm.

 

Cô mỉm cười với tôi, và tôi cũng nhìn thấy, cây đào ngoài cửa sổ vốn đã trụi lá từ lâu, ấy vậy mà trong khoảnh khắc đó lại nở hoa đầy cành.

 

Nhân viên của tôi thường xuyên gặp tôi nên đã có thể làm việc bình thường trước mặt tôi rồi. Vốn dĩ lúc nhìn thấy công chúa, phản ứng của bọn họ cũng không quá lớn, nhưng vào khoảnh khắc cô nở một nụ cười rạng rỡ khiến cả căn phòng bừng sáng, ánh mắt của tất cả nhân viên có mặt tại đây đều bất giác bị nụ cười ấy thu hút.

 

Thế này mới đúng chứ.

 

Đã là công chúa Mary Sue vang danh ngang hàng với tôi, thì sức hút cũng không thể nào kém tôi quá nhiều được.

 

Tôi đang nghĩ như vậy thì trong lúc lơ đãng, lại thấy trợ lý không nhìn cô.

 

Mà đang nhìn tôi.

 

Tôi bất giác nhìn sang, anh ta lại chỉ mỉm cười như thường lệ, nhẹ giọng hỏi: “Tổng tài, có chỉ thị gì không?”

 

“…Tạm thời không có.”

 

“Vâng, Tổng tài.”

 

………

 

Tôi không bảo trợ lý chuẩn bị bánh ngọt nhỏ mà Mary Sue yêu thích, là vì tôi biết, cô không thể đợi thêm một khắc nào nữa.

 

“Cảm ơn anh, tôi đã nhớ lại tất cả rồi.”

 

“Không cần cảm ơn, chỉ là giúp đỡ lẫn nhau thôi. Trong một tháng cô ở đây, tỷ lệ phủ xanh sa mạc cũng đã tăng thêm hai mươi phần trăm rồi.”

 

“Xin lỗi, hợp đồng phủ xanh phải tạm gác lại rồi, tôi phải trở về thăm thần dân của mình. Nhưng tôi đảm bảo, đợi tôi cứu được thế giới của mình, tôi nhất định sẽ quay lại hoàn thành phần hợp đồng còn lại. Tôi xin lấy danh nghĩa Huyết Huyễn (sau đây đã lược bỏ nghìn chữ) của mình để hứa.”

 

Tôi gật đầu: “Được.”

 

“Cảm ơn sự tin tưởng của anh.”

 

Tôi mỉm cười: “Tôi tin vào nhân phẩm của cô, chắc chắn cô sẽ không vi phạm hợp đồng đâu.”

 

Mà kể cả cô có vi phạm hợp đồng, tôi cũng sẽ định vị thẳng đến thế giới của cô để đòi nợ. Đã đến thế giới của tôi rồi, thì dù có là Mary Sue cũng phải tuân thủ luật hợp đồng.

 

Cô cứ nhìn tôi chằm chằm, rồi đột nhiên phồng má lên như trẻ con: “Tôi cứ có cảm giác anh chẳng có ý đồ gì tốt đẹp cả.”

 

Tôi mỉm cười: “Sao có thể chứ.”

 

“Người lớn giả tạo.”

 

Tôi nhắc nhở: “Cô cũng là người lớn rồi.”

 

Cô chớp chớp mắt với tôi, thân hình đột nhiên thu nhỏ lại, biến về dáng vẻ của một đứa trẻ mười hai tuổi: “Tôi không tính.”

 

Tôi bật cười.

 

Đột nhiên cô tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, nói: “Số lượng thế giới rất nhiều, mức độ phát triển giữa các thế giới cũng chênh lệch rất lớn. Mặc dù thế giới có khả năng tự bảo vệ và ngăn chặn sự xâm nhập, nhưng dù sao vẫn có giới hạn. Anh phải cẩn thận, bọn chúng đã phát hiện ra anh rồi.”

 

“Trước đây tôi bị bọn chúng xem như công cụ hấp thụ năng lượng, điều đó đã khiến chúng nhận ra rằng, trung tâm của một thế giới đơn lẻ thực sự quá mạnh mẽ. Những năm nay, chắc chắn bọn chúng cũng đang tìm mọi cách để thu thập thêm nhiều trung tâm thế giới hơn, để sai khiến bọn họ như những nhân viên.”

 

“Một khi chúng đã phát hiện ra anh, chúng sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

 

Tôi hỏi: “Bọn chúng đã có sức mạnh ép một thế giới đến bờ vực hủy diệt, tại sao không trực tiếp hủy diệt luôn, mà lại cần thông qua cô làm trung gian?”

 

“Bởi vì trực tiếp hủy diệt thế giới, năng lượng thu được quá ít, hơn nữa còn lẫn tạp chất.” Sắc mặt cô trầm xuống, mái tóc dài cũng chuyển sang màu đỏ rực của giận dữ.

 

“Thứ bọn chúng cần là nguồn năng lượng vô tận, hơn nữa càng cần năng lượng tinh khiết hơn.”

 

“Sau khi giải cứu một thế giới, thế giới đó sẽ ban tặng cho người giải cứu một lượng lớn năng lượng tinh khiết – năng lượng chứa đựng cảm xúc tích cực là loại năng lượng mạnh mẽ nhất, dĩ nhiên là bọn chúng muốn có được loại năng lượng chất lượng cao này hơn.”

 

“Ngoài ra, tình yêu cũng vậy.”

 

“Tình yêu không chút giữ lại của trung tâm thế giới cũng là năng lượng chất lượng cao, đó cũng chính là lý do bọn chúng muốn công lược anh.”

 

Tôi nhíu mày, hỏi: “Có một số Công Lược Giả, trong quá trình công lược tôi đã nhắc đến những từ khóa như ‘game’, ‘vé game giới hạn thời gian’. Cô có ấn tượng gì không?”

 

“Thế giới của tôi là một thế giới trong trò chơi sao?”

 

Cô cũng nhíu mày theo, suy nghĩ kỹ một lúc rồi nói: “Chưa từng nghe qua.”

 

“Nhưng theo suy đoán của tôi, thế giới chuyên đi cướp đoạt năng lượng không chỉ có một. Có lẽ những kẻ xem thế giới của anh như một trò chơi công lược đến từ một thế giới khác, mang theo những hệ thống khác.”

 

Tôi chìm vào suy tư.

 

Cô tò mò hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”

 

“Đang sửa đổi kế hoạch thu mua.”

 

“…Hả?”

 

“Nếu những hệ thống này không cùng xuất phát từ một công ty, kế hoạch thu mua của tôi sẽ phải thay đổi một chút.”

 

“Loại hình kinh doanh không độc quyền này, bắt buộc phải xây dựng một bộ quy tắc thống nhất, không thể để chúng tùy tiện phá hoại thị trường được.”

 

“…Tôi chỉ từng nghĩ đến việc hủy diệt tất cả những thứ này thôi.”

 

“Sự tồn tại vốn có lý của nó, một khi công nghệ này đã được phát triển, thì không cần thiết phải phủ định hoàn toàn. Những hệ thống này cho tôi cảm giác rất giống với phiên bản thông minh của Trí Não.”

 

“Có lẽ có thể phát triển 【Hệ Thống Học Tập】 cho học sinh, phát triển 【Hệ Thống Giảm Cân】 cho những người cần giảm cân. Với cơ chế hoạt động của hệ thống, nó có thể phát huy tác dụng khích lệ rất tốt, tương đương với việc thuê một người hướng dẫn một kèm một.”

 

“Thú vị thật, nghe anh miêu tả, tôi thấy dường như hệ thống cũng có chút cần thiết để giữ lại.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Hệ thống chỉ là một công cụ, sử dụng nó như thế nào là do người điều khiển nó.”

 

Công chúa Mary Sue trầm ngâm một hồi lâu rồi khẽ gật đầu.

 

“Tôi hiểu rồi.”

 

Tôi hỏi: “Cô định cứu thế giới của mình như thế nào?”

 

Cô đáp: “Tôi đã xuyên qua không biết bao nhiêu thế giới, cho dù có hệ thống lén lút cắt xén năng lượng, thì cũng đã tích lũy được một ít trên người tôi. Tôi định dùng số năng lượng tinh khiết này để bù đắp lại cho thế giới của mình.”

 

Trên gương mặt cô thoáng qua một chút sát khí: “Nếu vẫn không đủ, tôi sẽ giết thẳng đến thế giới đã tạo ra các hệ thống, cướp đoạt năng lượng thế giới của bọn chúng!”

 

“Cho dù có phải tìm kiếm trong dòng chảy thời không hỗn loạn một nghìn năm, một vạn năm–”

 

“Xin lỗi, cho tôi ngắt lời một chút.” Tôi áy náy ngắt lời cô, “Tại sao cô phải tìm lâu như vậy? Việc định vị rất khó khăn à?”

 

Cô gật đầu: “Đúng vậy, mỗi thế giới cách nhau rất xa, cực kỳ khó định vị, đây cũng là một cách để bảo vệ.”

 

“Nếu không thì những thế giới lớn đang phát triển kia đã sớm cướp sạch những thế giới nhỏ mới sinh rồi.”

 

“Nhưng nếu cứ tìm như cô, thế giới của cô có đợi được không?”

 

Cô gật đầu thật mạnh, quả quyết nói: “Lúc trước tôi nhận ra điều bất thường, chính là vì ở một thế giới nọ, tôi đã tìm ra phương pháp cứu vớt một thế giới đang trên bờ vực hủy diệt – đó là cung cấp đủ năng lượng cho thế giới.”

 

“Tôi là trung tâm thế giới hình người, cùng chung nguồn cội với thế giới, chúng tôi bổ trợ cho nhau, tôi chính là sức mạnh nguyên bản nhất. Chỉ cần trả lại năng lượng của tôi cho thế giới là có thể giúp thế giới tiếp tục tồn tại, mà sự tưởng nhớ của vạn vật sinh linh dành cho tôi sẽ hóa thành trung tâm thế giới mới.”

 

“Sau khi tìm ra phương pháp, tôi nhớ lại một chút về ý định ban đầu khi ký hợp đồng với hệ thống, và muốn quay về thế giới của mình.”

 

“Nhưng hệ thống cứ lôi kéo đủ đường, không cho phép tôi trở về.”

 

“Thế là tôi bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.”

 

“Nếu đối phương khó tìm, tôi sẽ lấy thân mình tế trời.”

 

Cô mỉm cười nhàn nhạt: “Thế giới yêu thương tôi, tôi đã nhận được nhiều tình yêu đến vậy, đã đến lúc phải báo đáp lại cho thế giới của mình rồi.”

 

Nghe xong câu trả lời của cô, tôi gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, nói: “Tôi vẫn hy vọng cô có thể sống, hợp đồng giữa cô và tôi vẫn chưa kết thúc.”

 

Cô nở nụ cười rạng rỡ: “Vậy thì xin lỗi nhé, tôi sẽ để lại thư cho thần dân của mình, chỉ cần thế giới của tôi còn tồn tại, một ngày nào đó, nhất định sẽ hoàn thành bản hợp đồng này.”

 

Cô chìa tay ra: “Tôi hy vọng mình có thể sớm thực hiện hợp đồng.”

 

Tôi cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt lấy tay cô: “Tôi cũng hy vọng thế, cho nên tôi bằng lòng cho cô mượn ‘Máy Định Vị Chiều Không Gian’ với tư cách cá nhân.”

 

Không có bất kỳ khó khăn nào có thể cản trở hợp đồng của tôi được thực hiện đúng hạn cả.

 

Tôi không cho phép.

 

Vẻ mặt cô thoáng chốc ngỡ ngàng.

 

“Ý anh là sao?”

 

“Chính là ý trên mặt chữ đấy, có thể thông qua vật trung gian để định vị các chiều không gian khác.”

 

Cô mở to mắt: “Chúng ta có vật trung gian của thế giới đó sao?”

 

Tôi mỉm cười: “Có, hơn nữa còn không chỉ có một.”

 

“Nhưng tôi hy vọng, điều kiện tiên quyết để cô sử dụng nó là phải bảo vệ tốt cho bản thân.”

 

“Bởi vì một ngày nào đó tôi sẽ phải đến các thế giới khác để kinh doanh, có lẽ một vài thế giới không chịu hợp tác, khi đó tôi sẽ cần một vài đồng minh, để khiến bọn họ trở nên sẵn lòng hợp tác hơn.”

 

Cho đến tận lúc lên đường, Mary Sue vẫn còn có chút mơ màng.

 

“Tôi sẽ về thăm thần dân của mình trước, sửa chữa thế giới. Nếu năng lượng không đủ, tôi sẽ quay lại thế giới của anh để mượn dụng cụ.”

 

Cô khẽ nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra, nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Khả năng cao là không đủ đâu. Có lẽ năng lượng tôi mang theo chỉ đủ để thế giới không tiếp tục sụp đổ, còn muốn khôi phục hoàn toàn môi trường thì phải cần rất nhiều thời gian.”

 

“Khôi phục lại môi trường?”

 

“Đúng vậy, thế giới của tôi vốn dĩ cây cối xanh tươi, chim hót hoa nở. Chẳng biết từ bao giờ, những dòng suối trong vắt trở nên ô uế, thỉnh thoảng một vài vùng nước lại biến thành màu đỏ thẫm, tảo nổi lềnh bềnh trên mặt nước, cá chết hàng loạt, cây cối khô héo thành từng mảng, ngày càng có nhiều sinh linh chết đi.”

 

Cô đau đớn nhắm mắt lại: “Tôi không ngừng dùng pháp lực để khôi phục môi trường, nhưng loại chất ô nhiễm đó không phải là bất kỳ loại ma vật nào tôi từng biết, tốc độ thanh tẩy rất chậm, mà tốc độ ô nhiễm lại nhanh hơn cả thanh tẩy.”

 

Tôi trầm ngâm một lát: “Có lẽ, cô nên thử máy lọc nước và máy lọc không khí của thế giới chúng tôi xem sao?”

 

“Hả?”

 

Tôi nhắc nhở: “Tuy không thể đảm bảo chắc chắn, nhưng nghe cô miêu tả thì, con sông giống như bị phú dưỡng hóa. Nguyên nhân cụ thể thì có thể là do hàm lượng các chất như phốt pho, nitơ trong sông vượt quá tiêu chuẩn. Không có mẫu vật, tôi không thể phán đoán chất ô nhiễm cụ thể là gì – thế này đi, cô mang một máy kiểm tra chất lượng nước và một ít chất khử phốt pho về thử xem.”

 

Tôi tốt bụng nói thêm: “Những thứ này tôi tặng cô với tư cách cá nhân, không tính vào hợp đồng đâu.”

 

……….

 

Nửa ngày sau, công chúa Mary Sue lại lên đường.

 

Tôi nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô, nói: “Cô định dùng dáng vẻ này để trở về thế giới của mình sao?”

 

Cô gật đầu: “Đúng vậy, lúc tôi rời đi là thế này, lúc về cũng phải như thế.”

 

“Tôi phải lớn lại một lần cho đàng hoàng, đẩy hết những trải nghiệm đáng ghét kia ra ngoài! Tôi sẽ không biến thành một kẻ lụy tình đâu!”

 

Tôi bật cười: “Được, thuận buồm xuôi gió, chúc cô chuyến này thuận lợi.”

 

Cô quay đầu lại, cười rạng rỡ: “Đó là đương nhiên, vì tôi là công chúa Mary Sue mà!”

 

Cô đã cứu biết bao thế giới, lần này, cô bắt đầu cứu lấy chính thế giới của mình.

 

Cô nhẹ nhàng nhảy lên, mỗi một sợi tóc dài đều lấp lánh ánh sáng tuyệt đẹp, bóng lưng ấy uyển chuyển bật lên–

 

Nhưng… không nhảy lên nổi.

 

Cô kéo theo hàng chục cái máy, thật sự quá nặng.

 

Tôi đứng tại chỗ, tiễn cái bóng lưng “nặng nề” của cô, bước lên cuộc hành trình trở về quê hương.

 

Hết chương 130.

 

Chú thích: Hiện tượng phú dưỡng hóa, đây là một hiện tượng môi trường xảy ra khi một hệ sinh thái thủy sinh (như hồ, sông, ao) nhận được quá nhiều chất dinh dưỡng, đặc biệt là nitơ và phốt pho. Làm suy giảm chất lượng nước và gây hại cho các loài sinh vật sống trong đó.

 

Chương 130: Mary Sue Bị Chế Tạo (Trung)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên